Nhân gian bất tu tiên - Chương 74: Phân Tích Nhân Quả: Điểm Nút Tai Ương Và Ánh Mắt Y Giả
Đêm tối buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm lấy Thôn Vân Sơn, che khuất đi những khuôn mặt xanh xao và những nỗi đau không lời. Nhưng trong bóng tối ấy, Tạ Trần vẫn đứng vững, ánh mắt hắn sáng quắc, như một ngọn đèn nhỏ giữa biển đêm mênh mông, sẵn sàng soi rọi con đường mà hắn đã chọn. Kỷ nguyên của sự “phá cục” đã thực sự bắt đầu, và Tạ Trần, với trí tuệ và trái tim phàm trần của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách lớn nhất.
***
Tạ Trần không vội vã. Giữa cái nhịp điệu dồn dập của sự sống và cái chết đang bao trùm Thôn Vân Sơn, hắn chọn một nhịp điệu khác: tĩnh lặng và quan sát. Hoàng hôn đỏ quạch đã lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo, nhưng cái nóng bức ngột ngạt của ban ngày vẫn còn vương vấn trong không khí, phảng phất mùi đất khô cằn và sự mục ruỗng của những sinh linh đang lụi tàn. Hắn bước đi chậm rãi giữa những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ xơ xác, như một bóng ma vô hình, không gây ra bất kỳ xáo động nào. Từng bước chân của hắn lướt qua những con đường đất nứt nẻ, nơi từng là lối mòn quen thuộc dẫn đến những ruộng lúa xanh tốt, giờ đây chỉ còn là những mảnh đất khô cằn, trơ trọi.
Tạ Trần quan sát từng khuôn mặt gầy gò, xanh xao của những thôn dân đang co ro trong bóng tối, ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, như đã đánh mất mọi niềm tin vào cuộc sống. Hắn nhìn thấy những mái nhà xiêu vẹo, những cánh cửa đóng kín, và những đống tro tàn của những bếp lửa đã tắt lịm từ lâu. Lòng hắn quặn thắt, nhưng vẻ mặt vẫn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn hoạt động không ngừng nghỉ, không phải để tìm kiếm những luồng linh khí hay dấu vết của tiên pháp, mà để “đọc” những câu chuyện bi thương, những hành động và hệ quả đan xen vào nhau, tạo nên bức tranh tang thương này.
Trong mắt hắn, Thôn Vân Sơn không chỉ là một ngôi làng bị thiên tai tàn phá. Nó là một tấm thảm nhân quả được dệt nên từ vô số sợi chỉ chằng chịt, từ những hành động nhỏ nhặt đến những quyết định lớn lao, từ sự vô tri của phàm nhân đến sự vô tâm của Thiên Đạo. Hắn nhìn thấy những sợi dây nhân quả rối bời, từ việc người dân khai thác nguồn nước ngầm một cách tùy tiện, đào quá nhiều giếng cạn trong những năm được mùa, khiến mạch nước dần suy kiệt. Rồi lại có những sợi dây dẫn đến việc tu sĩ dùng phép thuật không đúng cách, cố gắng hút nước từ lòng đất sâu hơn, vô tình làm khô cạn thêm những mạch nước ngầm yếu ớt còn sót lại, đẩy nhanh quá trình sa mạc hóa. Hắn còn thấy những dấu hiệu của một loại dịch bệnh lạ lùng không chỉ do thiếu thốn lương thực, mà còn do nguồn nước bị ô nhiễm từ lâu, những cặn bã tích tụ dưới đáy suối đã trở thành ổ bệnh, âm thầm gặm nhấm sinh mệnh của thôn dân.
Tạ Trần nhắm mắt lại, hít vào mùi đất khô cằn và mùi ẩm mốc xen lẫn mùi tử khí nhàn nhạt. Trong tâm trí hắn, Nhân Quả Luân Bàn quay tít, những sợi chỉ vô hình hiện rõ mồn một. Hắn không chỉ thấy nguyên nhân bề mặt – hạn hán và dịch bệnh. Hắn thấy một cấu trúc phức tạp hơn nhiều, một mạng lưới của sự tương tác giữa con người và tự nhiên, giữa phàm nhân và tu sĩ, giữa ý chí cá nhân và Thiên Đạo.
‘Đây không chỉ là Thiên Đạo suy yếu… đây là sự cộng hưởng của vô số nhân quả nhỏ, tích tụ thành đại nạn,’ Tạ Trần tự nhủ trong tâm trí, giọng điệu trầm tĩnh và sắc lạnh. ‘Sự suy yếu của Thiên Đạo chỉ là chất xúc tác, là giọt nước tràn ly. Gốc rễ của vấn đề nằm ở sự mất cân bằng đã tồn tại từ lâu, sự thiếu hiểu biết của con người về mối liên kết giữa mình và tự nhiên, và cả sự tự phụ của kẻ tu hành khi cho rằng tiên pháp có thể giải quyết mọi thứ mà không cần thấu hiểu bản chất.’
Một ông lão tiều phu lưng còng, tóc bạc phơ, dáng người gầy guộc nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, đang ngồi bên đống lửa tàn, ho khan từng tiếng. Ông ta ngước nhìn Tạ Trần đang đứng lặng như pho tượng, ánh mắt có chút tò mò nhưng phần nhiều là sự chai sạn, vô vọng.
“Lại một người lạ… Mong là không phải tiên nhân vô dụng nữa,” Ông lão lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì ho và khô khát, nhưng đủ để Tạ Trần nghe thấy. Lời nói của ông ta không mang sự oán trách trực tiếp, mà là một sự chấp nhận đau đớn về thực tại, một sự mất niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy.
Tạ Trần không đáp lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu như một lời chào hỏi vô thanh, rồi tiếp tục bước đi. Hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Điều cần làm là hành động, nhưng không phải hành động mù quáng. Hắn phải tìm ra “điểm nút” chính, cái sợi nhân quả quan trọng nhất đang giam hãm Thôn Vân Sơn trong vòng xoáy tai ương này. Hắn đứng lặng giữa thôn, nhắm mắt một lần nữa, hít thở sâu, rồi mở ra. Ánh mắt hắn sắc như dao, nhìn thấu những lớp màn hiện tượng, xuyên qua bóng đêm, hướng về phía con suối cạn nước, nơi những sợi nhân quả dường như đang xoắn lại một cách bất thường, như thể có một bàn tay vô hình đang cố ý làm rối loạn chúng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tạ Trần, không phải từ gió đêm, mà từ sự nhận thức về một điều gì đó còn lớn hơn cả sự suy yếu của Thiên Đạo đang âm thầm thao túng.
***
Hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu đỏ ảm đạm lên những ngọn núi xa xa, nhưng ở Thôn Vân Sơn, sắc đỏ ấy lại mang theo một vẻ thê lương, bi tráng. Gió bụi nhẹ lùa vào những lều vải lớn được dựng tạm bợ làm nơi cứu chữa, mang theo mùi đất khô, mùi mồ hôi và mùi bệnh tật nồng nặc, xen lẫn một chút hương thảo dược yếu ớt. Trong một lều y tế, ánh nến leo lét phản chiếu lên gương mặt Mộ Dung Tuyết, người y giả trong bộ y phục xanh ngọc lấm lem bụi đất, mái tóc búi cao đã lỏng lẻo, vài sợi vương trên trán lấm tấm mồ hôi. Nàng kiệt sức, nhưng đôi tay vẫn không ngừng bắt mạch, kê đơn, thoa thuốc cho từng bệnh nhân.
“Không đủ… thảo dược không đủ, sức người cũng không đủ… Bách Lý Hùng, còn cách nào nữa không?” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng khản đặc vì mệt mỏi và lo lắng, bàn tay run rẩy đưa bát nước thuốc cho một đứa trẻ đang sốt cao. Nàng đã mang hết những loại thảo dược quý hiếm từ Dược Vương Cốc đến đây, đã tận dụng mọi phương pháp phàm nhân mà nàng biết, nhưng số lượng bệnh nhân quá lớn, bệnh tình quá nặng, vượt xa những gì y thuật có thể làm được. Sự vô vọng dần xâm chiếm ánh mắt vốn thông minh và kiên định của nàng.
Bách Lý Hùng đứng cạnh nàng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của anh ta hằn lên vẻ lo lắng cùng cực. Ánh mắt kiên nghị của vị thủ lĩnh phàm nhân quét qua những khuôn mặt gầy gò, xanh xao đang nằm rải rác trên nền đất lạnh. “Ta đã cho người đi khắp nơi, nhưng… nước cạn, lương thực cạn, hy vọng cũng cạn rồi, Mộ Dung cô nương.” Giọng anh ta khàn đặc, đầy vẻ bất lực. Anh ta đã cố gắng duy trì trật tự, đã cùng người dân đào giếng, tìm nguồn nước, nhưng mọi nỗ lực đều như muối bỏ biển.
Không xa đó, bên ngoài lều, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đang tranh luận. Dương Quân, với vẻ tuấn tú nhưng giờ đây khuôn mặt đầy vẻ thất vọng, cố gắng điều động linh lực để thanh lọc không khí xung quanh lều y tế, hy vọng xua đi bệnh khí. Nhưng những luồng sáng mờ ảo từ tiên pháp của anh ta dường như bị nuốt chửng bởi không khí nặng nề của sự tuyệt vọng, không mang lại bất kỳ hiệu quả đáng kể nào.
“Sư tỷ, tiên pháp của chúng ta… thật sự vô dụng sao? Hay Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng sinh?” Dương Quân thở dài, buông thõng tay, vẻ nhiệt huyết và lý tưởng ban đầu đã bị thay thế bằng sự bối rối và hoài nghi. Anh ta đã chứng kiến bao nhiêu lần tiên pháp thần thông quảng đại, nhưng giờ đây, trước tai ương của phàm nhân, nó lại bất lực đến vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát nhưng giờ đây cũng không tránh khỏi bụi bẩn, vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết. Tuy nhiên, ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại lộ rõ sự mệt mỏi và thất bại ẩn sâu. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên. “Không phải vô dụng, mà là vấn đề không nằm ở ‘phép thuật’. Ngươi vẫn chưa hiểu rõ gốc rễ của tai ương này.” Nàng nhìn về phía con suối cạn nước, rồi lại nhìn về phía những thôn dân đang đau đớn, ánh mắt lướt qua nhanh chóng, như thể nàng đang tìm kiếm một điều gì đó mà tiên pháp không thể giải thích.
Tạ Trần đứng ở một góc khuất, dưới bóng cây cổ thụ đã khô héo, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Hắn không xen vào cuộc tranh luận của tu sĩ, cũng không vội vàng lại gần những người đang đau khổ. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn vẫn hoạt động, thu thập từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn thấy sự tận tâm đến kiệt quệ của Mộ Dung Tuyết, sự kiên cường nhưng bất lực của Bách Lý Hùng. Hắn cũng thấy sự hoài nghi và thất vọng đang gặm nhấm lý tưởng của Dương Quân, và cả sự bất mãn, tìm tòi của Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Hắn nhận ra sự tương phản rõ rệt: Mộ Dung Tuyết đang dùng hết sức lực phàm trần để cứu chữa, dựa vào kinh nghiệm và thảo dược hữu hạn, nhưng ít nhất nàng đang đối mặt trực tiếp với vấn đề. Còn các tu sĩ, họ cố gắng dùng tiên pháp, một sức mạnh được cho là vô biên, nhưng lại hoàn toàn vô hiệu trước một vấn đề tưởng chừng đơn giản của phàm trần. Điều này củng cố thêm niềm tin của Tạ Trần rằng, Thiên Đạo suy yếu không chỉ là vấn đề thiếu linh khí, mà là sự thay đổi bản chất của thế giới, nơi những quy tắc cũ không còn phù hợp. Các tu sĩ đang mắc kẹt trong khuôn khổ của ‘tiên’, không thể nhìn ra ‘nhân’ và ‘quả’ thực sự.
Trong ánh hoàng hôn ảm đạm, Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu, ánh mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua bóng cây nơi Tạ Trần đang đứng. Nàng không nhìn thẳng vào hắn, nhưng Tạ Trần cảm nhận được một sự chú ý tinh tế, một thoáng dò xét. Dù nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng đang dao động, hoài nghi về con đường tu luyện của chính mình, về những gì nàng đã tin tưởng bấy lâu. Nàng đã cảm nhận được một sự hiện diện khác biệt, một luồng khí tức phàm nhân nhưng lại trầm ổn đến lạ lùng, không chút linh lực nhưng lại như một cái giếng sâu không đáy. Đó là Tạ Trần, một phàm nhân đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới, mang theo một bí ẩn mà ngay cả tiên pháp cũng không thể chạm tới.
***
Đêm khuya buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thôn Vân Sơn trong một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo, mang theo cái lạnh se sắt của sự cô độc và tuyệt vọng. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, chỉ đủ soi rọi những bóng hình vật vờ, những căn lều y tế tạm bợ như những đốm lửa leo lét giữa biển đêm mênh mông. Tiếng than khóc, tiếng ho khan yếu ớt vẫn vẳng lại, nhưng đã thưa thớt hơn nhiều, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của những linh hồn đang dần rời bỏ cõi trần.
Trong lều y tế, Mộ Dung Tuyết vẫn miệt mài với công việc của mình. Nàng đang kiểm tra một bệnh nhân, một lão bà gầy gò, hơi thở yếu ớt. Hương thảo dược phảng phất trong không khí, nhưng giờ đây nó dường như cũng mang theo một nỗi buồn thảm khốc, mùi ẩm mốc từ nguồn nước ô nhiễm vẫn còn đọng lại trong khứu giác nàng. Sức lực đã cạn kiệt, nhưng ý chí của nàng không cho phép nàng gục ngã. Bách Lý Hùng đã ngủ gục ở một góc, tấm lưng vạm vỡ gác trên mấy bao lương thực trống rỗng, thể hiện sự mệt mỏi tột cùng.
Khi hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, Tạ Trần bước ra khỏi góc khuất dưới bóng cây cổ thụ. Hắn tiến đến gần lều y tế, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Bóng hắn đổ dài trên nền đất khô cằn dưới ánh trăng mờ. Mộ Dung Tuyết, với thính giác nhạy bén của một y giả, ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng cảnh giác xen lẫn mệt mỏi nhìn hắn, đôi mắt thâm quầng dưới gánh nặng của sự tuyệt vọng.
“Ngươi là ai?” Nàng hỏi, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ đề phòng. Trong tình cảnh hỗn loạn này, bất kỳ người lạ mặt nào cũng có thể là mối đe dọa.
Tạ Trần không đáp trực tiếp câu hỏi của nàng. Hắn chỉ cất lời bằng một giọng điệu trầm tĩnh, không chút phép thuật hay uy áp, mà chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc từ những gì hắn đã ‘đọc’ được bằng Nhân Quả Chi Nhãn của mình. Hắn không đề xuất một phương pháp ‘tiên’ nào, mà chỉ gợi ý về những ‘điểm nút’ mà nàng, với tư cách là một y giả, có thể đã bỏ qua, những điểm mà ngay cả tu sĩ cũng không nhận ra.
“Cô nương, những loại thảo dược này có thể giảm đau, nhưng liệu có thể diệt trừ tận gốc ‘nguồn’ bệnh đang lan truyền từ dòng suối kia không? Tôi thấy một vài sợi nhân quả chỉ đến đó…” Tạ Trần nói, hướng ánh mắt về phía con suối cạn nước, nơi chỉ còn những vũng bùn lầy lội dưới ánh trăng. Giọng hắn trầm ấm, nhưng lời nói lại sắc bén, như lưỡi dao mổ xẻ vào tận cùng sự thật.
Mộ Dung Tuyết ngừng tay, ánh mắt mệt mỏi lóe lên sự ngạc nhiên và khó hiểu. Nàng đã kiểm tra nguồn nước nhiều lần, nhưng chỉ thấy nó cạn kiệt và ô nhiễm do hạn hán. “Ngươi là ai? Sao ngươi biết… nguồn nước đó?” Nàng hỏi lại, lần này giọng nói pha lẫn sự tò mò.
“Ta chỉ là một thư sinh qua đường,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng, sâu thẳm như giếng cổ. “Nhưng ta ‘nhìn’ thấy những gì người khác không thấy. Nước đục không chỉ vì hạn hán, mà còn vì cặn bã tích tụ lâu ngày, cùng với một loại thực vật ‘lạ’ mọc ở thượng nguồn, hấp thụ linh khí và tiết ra độc tố…” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình ngấm vào tâm trí nàng. “Nó không phải một loại thảo mộc thông thường, mà là một biến thể kỳ lạ, có lẽ là do sự biến đổi của Thiên Đạo, hoặc… sự can thiệp từ một thế lực nào đó.”
Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh xuống giữa đêm tối tuyệt vọng. Mộ Dung Tuyết nhìn thẳng vào hắn, sự mệt mỏi trên mặt nàng nhường chỗ cho vẻ hoài nghi sâu sắc nhưng cũng đầy tò mò. Nàng là y giả, nàng hiểu rõ nguồn bệnh là quan trọng nhất. Những gì Tạ Trần nói không phải tiên pháp huyền ảo, mà là một sự phân tích thực tế, nhưng lại vượt xa sự hiểu biết của nàng. Điều này khác hẳn với những lời hứa hẹn suông và những tiên pháp vô hiệu của các tu sĩ.
Bách Lý Hùng, nãy giờ vẫn im lặng ngủ gục, bỗng cựa mình tỉnh dậy, đôi mắt kiên nghị mở ra. Anh ta đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Ánh mắt anh ta dò xét Tạ Trần, như thể đang cân nhắc liệu lời nói của thư sinh này có đáng tin cậy hay không. Anh ta đã chứng kiến quá nhiều sự bất lực, quá nhiều hy vọng bị dập tắt, nhưng những lời Tạ Trần nói lại mang một sức nặng kỳ lạ.
“Thực vật lạ… độc tố?” Mộ Dung Tuyết lặp lại, ánh mắt nàng hướng về phía thượng nguồn con suối, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ. Lời Tạ Trần nói đã chạm đến một điểm mấu chốt mà nàng đã bỏ qua, một “điểm nút” nhân quả mà nàng không thể nhìn thấy bằng y thuật thông thường. Cái ý tưởng về một loại thực vật hấp thụ linh khí và tiết ra độc tố, không phải là một phép thuật, mà là một hiện tượng tự nhiên bị biến đổi, lại khiến nàng tin tưởng hơn là bất kỳ lời hứa hẹn nào về “tiên pháp cứu thế”.
Sự thất bại liên tiếp của tiên pháp đã khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân ngày càng nghi ngờ con đường tu luyện của mình. Giờ đây, những lời lẽ của Tạ Trần, tuy không chút linh lực, lại như một ngọn đuốc nhỏ, hé lộ một hướng đi mới, một sự thật ẩn giấu mà họ, những kẻ chỉ biết dựa vào tiên pháp, đã hoàn toàn bỏ qua. Tạ Trần's nhận định về 'nguồn' bệnh từ dòng suối và thực vật lạ không chỉ là một manh mối cho Thôn Vân Sơn, mà còn là một gợi ý sâu xa về sự can thiệp của một thế lực ngầm, hoặc Thiên Đạo đang cố gắng 'sửa chữa' những lỗi lầm của nó theo một cách tàn khốc, biến đổi cả tự nhiên.
Sự tò mò và ngạc nhiên của Mộ Dung Tuyết, cùng với ánh mắt dò xét của Bách Lý Hùng, đã là khởi đầu cho một mối quan hệ tin tưởng và hợp tác. Họ, những phàm nhân kiên cường, đã tìm thấy một tia hy vọng mong manh từ một thư sinh không tu đạo, người không hứa hẹn phép màu, mà chỉ vạch trần sự thật bằng ánh mắt thấu hiểu nhân quả đến tận cùng. Trong đêm tối lạnh lẽo của Thôn Vân Sơn, một kế hoạch giải cứu bắt đầu hình thành trong tâm trí Tạ Trần, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, để “phá cục” này, theo cách của một phàm nhân.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.