Nhân gian bất tu tiên - Chương 73: Vân Sơn Họa Kiếp: Nhân Quả Xuất Sơn
Đêm tối vần vũ bao trùm Thị Trấn An Bình, mang theo không khí nặng nề của một điềm báo chẳng lành. Trong căn thư phòng nhỏ, ánh nến leo lét đã lụi tàn từ lâu. Chỉ còn bóng đêm đặc quánh và ánh trăng lẩn khuất sau tầng mây dày đặc, mờ mịt chiếu rọi qua khung cửa sổ, hắt lên thân hình Tạ Trần đang đứng lặng lẽ. Hắn đã đứng đó từ khi hoàng hôn buông xuống, cho đến tận lúc những vì sao cũng không còn dám hé lộ trên nền trời “vô sắc”. Cái quyết định được nung nấu trong nội tâm dữ dội đêm qua, giờ đã hóa thành một ý chí kiên định, khắc sâu vào từng mạch máu.
Bình minh hé rạng, nhưng không khí vẫn mang một màu xám xịt u uẩn, như thể cả đất trời cũng đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Từ phía đông, một vầng mặt trời đỏ rực gắng gượng vươn lên, nhưng ánh sáng của nó lại mang một sắc thái kỳ lạ, đỏ như máu, nhuộm cả không gian bằng một vẻ bi tráng.
Tạ Trần rời khỏi quán sách của mình khi phố phường vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có vài ba hàng quán lờ mờ chuẩn bị mở cửa. Hắn chỉ mang theo một túi vải bố đơn giản, bên trong có vài bộ y phục đổi, một ít lương khô và một cuốn sách cũ đã sờn bìa – cuốn sách đã chứng kiến sự đấu tranh nội tâm của hắn đêm qua. Bước chân hắn trầm tĩnh, không vội vã, nhưng mỗi bước đi lại mang theo một sức nặng vô hình, như thể đang gánh vác cả một phần nhân gian. Đôi mắt hắn, vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ thu, giờ đây lại ẩn chứa một tia sắc bén khó tả, không còn vẻ suy tư trầm mặc, mà thay vào đó là sự kiên quyết không gì lay chuyển.
Khi Tạ Trần đến Cổng Thành Vọng Nguyệt, thành trì bề thế của Thị Trấn An Bình đã hoàn toàn thức giấc. Cổng thành cao ngất, được dựng nên từ những khối đá xanh kiên cố, sừng sững như một người khổng lồ canh gác. Hai bên là những tháp canh vững chãi, trên đỉnh có cờ hiệu của Thành Vô Song phấp phới trong gió sớm. Cánh cổng sắt khổng lồ, vốn dĩ thường mở rộng, giờ đây chỉ hé một khe hẹp, có vẻ như đã được gia cố thêm những phù văn trận pháp cổ xưa, lấp lánh ánh sáng mờ ảo dưới nắng sớm.
Không khí tại cổng thành căng thẳng hơn hẳn mọi ngày. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xe ngựa kẽo kẹt xen lẫn tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng lính gác hô hoán, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự lo âu. Mùi bụi đất khô, mùi ngựa xông lên nồng nặc, lẫn với mùi kim loại han gỉ từ vũ khí của lính, ám ảnh cả không gian. Cảm giác an toàn mà thành trì mang lại giờ đây bị phủ lên bởi một lớp cảnh giác cao độ, một sự kiểm soát gắt gao.
Từng tốp lính canh, khoác giáp trụ sáng loáng, tay cầm trường thương, đứng dàn hàng ngang, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người ra vào. Chúng nghiêm ngặt kiểm tra giấy tờ, đồ đạc, và đặc biệt là ngăn cản những đoàn người gầy gò, quần áo tả tơi đang cố gắng tiến vào thành. Đó là những người dân từ các vùng lân cận, nơi hạn hán và dịch bệnh đã bắt đầu gieo rắc tang tóc, họ đến đây tìm kiếm một tia hy vọng, một mẩu lương thực, hay chỉ đơn giản là một nơi trú chân.
“Lùi lại! Không có lệnh của Thị Trưởng, không một ai được phép vào thành!” Một tên lính gác gầm lên, vung trường thương chặn đứng một lão nông đang quỳ gối van xin. Gương mặt lão nông hốc hác, đôi mắt trũng sâu, cầu khẩn đến đáng thương.
Tạ Trần đứng lẫn trong đám người, lặng lẽ quan sát. Hắn nghe rõ những lời than vãn thảm thiết.
“Quan gia, xin ngài rủ lòng thương! Thôn chúng tôi đã ba tháng không mưa, ruộng đồng khô cháy hết rồi! Bệnh dịch lại hoành hành, nhà tôi... nhà tôi đã mất hai đứa trẻ rồi!” Một người phụ nữ trẻ tuổi, ôm một đứa bé gầy gò đến đáng sợ, khóc nức nở.
Một người khác thì gào lên: “Thành Vô Song là chốn bình yên, sao lại nỡ lòng đóng cửa trước cảnh chúng sinh lầm than? Các vị tu sĩ đâu? Tiên nhân đâu? Sao không ra tay cứu giúp?”
Những lời than vãn, trách móc ấy cứ thế dội vào màng nhĩ Tạ Trần, khuấy động tâm can hắn. Hắn cảm thấy từng sợi nhân quả trong Thị Trấn An Bình đang rung lên dữ dội, không còn là sự dao động nhỏ lẻ như đêm qua, mà là một sự căng thẳng tột độ, một tiếng rên xiết thầm lặng từ lòng người.
Đột nhiên, Thị Trưởng Thành, với dáng vẻ bệ vệ quen thuộc, mặc quan phục sang trọng, béo tốt nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ lo âu, xuất hiện. Ông ta nhanh chóng đi tới, ánh mắt quét một lượt qua đám đông đang hỗn loạn.
“Trật tự! Trật tự!” Thị Trưởng Thành giơ tay ra hiệu, giọng nói tuy có phần run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm. “Bổn quan hiểu nỗi khổ của các vị. Nhưng thành trì này cũng có quy củ. Nếu ai cũng tự ý tràn vào, chẳng phải sẽ gây thêm hỗn loạn sao? Lúc đó, bệnh dịch sẽ lan rộng trong thành, chẳng ai có thể thoát được!”
Ông ta quay sang đám lính gác, giọng nói trở nên kiên quyết hơn: “Phải giữ vững trật tự, không để sự hoảng loạn lan vào thành! Hãy phát cháo cứu tế ở bên ngoài, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai có dấu hiệu bệnh tật bước qua cổng thành. Đây là mệnh lệnh!”
Ánh mắt Thị Trưởng Thành thoáng chạm vào Tạ Trần. Ông ta nhận ra vị thư sinh trầm tĩnh này, người vẫn thường xuyên ghé thư phòng của mình để đọc sách. Một cái gật đầu nhẹ, như một lời chào hỏi không lời, nhưng cũng ẩn chứa sự khó hiểu trước sự xuất hiện của Tạ Trần tại đây vào lúc này.
Tạ Trần chỉ khẽ cúi đầu đáp lễ, rồi lại quay đi. Hắn hiểu nỗi lo của Thị Trưởng Thành. Giữa lúc đại loạn, việc duy trì trật tự là điều tiên quyết. Nhưng cái giá của sự trật tự ấy, lại là sự bỏ mặc hàng ngàn sinh linh bên ngoài cánh cổng kiên cố. Hắn không phán xét, bởi hắn hiểu rằng mỗi người đều có những gánh nặng và lựa chọn riêng.
“Cuộc sống bình lặng đã không còn là một lựa chọn…” Tạ Trần khẽ độc thoại nội tâm, giọng nói trầm như tiếng gió thoảng qua. Câu nói này, vốn đã vang vọng trong tâm trí hắn đêm qua, giờ đây lại càng khắc sâu hơn khi hắn chứng kiến thảm cảnh ngay trước mắt. Hắn không phải tu sĩ, không có sứ mệnh cao cả của kẻ cứu thế. Nhưng hắn có đôi mắt thấu tỏ nhân quả, và một trái tim vẫn còn rung động trước nỗi đau của đồng loại. Đó, có lẽ, chính là sứ mệnh của riêng hắn.
Hắn trình ra giấy thông hành đã chuẩn bị sẵn, ánh mắt lính gác thoáng chút ngạc nhiên khi thấy một thư sinh yếu ớt lại muốn rời thành vào thời điểm này. Nhưng rồi cũng không nói gì, chỉ khoát tay cho hắn đi qua.
Tạ Trần bước qua cánh cổng thành, như bước qua một ranh giới vô hình giữa sự an toàn giả tạo và sự hỗn loạn thực tại. Hắn ngoái nhìn lại Thị Trấn An Bình lần cuối. Thành trì, với những mái nhà ngói xanh, những con phố quen thuộc, giờ đây lại mang một vẻ xa cách đến lạ. Giống như một con thuyền đang cố gắng neo đậu giữa biển cả giông tố, nhưng lại không thể cứu vớt được những kẻ đang chới với ngoài kia.
Ánh mắt hắn kiên định hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Nơi đó, là Thôn Vân Sơn, nơi những sợi nhân quả đang đứt đoạn, nơi chúng sinh đang lầm than, và cũng là nơi hắn tin rằng, mình phải đến. Kỷ nguyên của sự “phá cục” đã thực sự bắt đầu, và bước chân đầu tiên đã được Tạ Trần đặt xuống.
Con đường mòn dẫn đến Thôn Vân Sơn, vốn dĩ là một lối đi nhỏ quanh co uốn lượn qua những cánh đồng lúa xanh mướt và những rặng cây um tùm, nay đã biến thành một cảnh hoang tàn, tiêu điều đến không thể nhận ra. Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa, không khí khô nóng hổi hổi phả vào mặt, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Gió khô rít lên từng hồi, mang theo tiếng lá cây héo úa xào xạc thảm thiết, như tiếng khóc than của một linh hồn đang hấp hối.
Đất đai nứt nẻ thành những hình vảy rồng khổng lồ, những vết nứt sâu hoắm như những vết thương đau đớn trên da thịt đại địa. Cây cối hai bên đường trơ trụi, khô héo, cành lá rụng trụi lủi, chỉ còn trơ lại những thân cây khẳng khiu, vươn những nhánh khô quắt lên bầu trời vô sắc. Không còn tiếng chim hót líu lo, chỉ còn tiếng quạ kêu thảm thiết từ xa vọng lại, nghe rợn người. Mùi đất khô cháy nồng nặc, xen lẫn mùi xác động vật thối rữa từ những con vật nhỏ chết khô ven đường, và cả mùi mồ hôi chua chát từ những đoàn người di cư đang lầm lũi bước đi.
Tạ Trần bước đi giữa cảnh tượng hoang tàn ấy, mỗi bước chân đều cảm nhận rõ sự khô cằn của mặt đất dưới đế giày. Hắn nhìn thấy những đoàn người gầy gò, đói khát, quần áo rách rưới, ánh mắt vô hồn. Họ lê bước một cách vô định, không biết sẽ đi đâu, về đâu. Một số người đã gục ngã ven đường, thân thể bất động, được phủ vội bằng những tấm chiếu rách nát, hoặc tệ hơn là không có gì che chắn, phơi mình dưới cái nắng thiêu đốt. Những đứa trẻ còi cọc, bụng chướng to, khóc không thành tiếng, chỉ còn những tiếng thút thít yếu ớt.
Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần không ngừng hoạt động. Mỗi cảnh tượng hắn nhìn thấy, mỗi tiếng than thở hắn nghe được, đều kích hoạt một làn sóng thông tin đổ vào tâm trí hắn. Hắn thấy rõ những sợi dây nhân quả đứt gãy, những chuỗi hệ quả bi thảm đang đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới khổ đau bao trùm cả vùng đất này. Những sợi dây vốn dĩ phải liên kết con người với tự nhiên, con người với con người, giờ đây lại rối tung, vặn vẹo, mỗi nút thắt là một sinh mạng đang bị đe dọa, mỗi đường đứt gãy là một gia đình ly tán, một hy vọng vụn vỡ.
Hắn nhìn thấy nguyên nhân của sự đói khát là hạn hán, nguyên nhân của dịch bệnh là nguồn nước ô nhiễm, nguyên nhân của sự tuyệt vọng là sự bất lực. Nhưng sâu xa hơn, Nhân Quả Chi Nhãn còn cho hắn thấy những liên kết tinh vi hơn, những yếu tố mà người thường không thể nhìn thấy. Hắn cảm nhận được một sự mất cân bằng sâu sắc trong Thiên Đạo, một sự nhiễu loạn không chỉ đến từ tự nhiên, mà còn từ những chấp niệm, những tranh giành, những hành động của cả tu sĩ lẫn phàm nhân, đã tích tụ qua thời gian, giờ đây bùng phát thành tai ương. Nó không đơn thuần là một trận hạn hán thông thường, mà là sự phản ứng của Thiên Địa trước một sự thật ẩn giấu nào đó.
Trên một đoạn đường dốc thoai thoải, dưới một gốc cây cổ thụ đã chết khô, thân cây sần sùi như một khối u quái dị, Tạ Trần nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là Ông Lão Tiều Phu. Lão ngồi tựa lưng vào thân cây, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn ánh lên vẻ thâm thúy, nhìn xa xăm về phía chân trời. Râu tóc lão bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay lão, cây rìu gỗ cũ kỹ đã trở thành vật bất ly thân, giờ đây được đặt gọn gàng bên cạnh.
Tạ Trần chậm rãi bước tới, không gây ra một tiếng động nào đáng kể. Ông Lão Tiều Phu dường như đã biết trước sự xuất hiện của hắn, chỉ khẽ nhếch mép cười hiền hậu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần.
“Thằng bé, con đường này... đâu phải là nơi phàm nhân nên đi.” Giọng lão trầm ấm, chậm rãi, mang theo chút suy tư. “Nơi này giờ đây chỉ có khổ đau, tang tóc. Kẻ tu tiên thì quay lưng, kẻ phàm trần thì bất lực. Ngươi một thư sinh yếu ớt, lại dám một mình bước vào đây, không sợ sao?”
Tạ Trần không trả lời ngay, hắn đứng đối diện lão tiều phu, ánh mắt giao nhau. “Cháu muốn hiểu, muốn tìm ra nguyên nhân sâu xa của tai ương này, không phải chỉ là bề nổi.” Hắn đáp, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên cường không lay chuyển. “Cháu không có tiên pháp thần thông, nhưng cháu có đôi mắt nhìn thấu nhân quả. Cháu tin, mọi sự vật, hiện tượng đều có căn nguyên của nó.”
Ông Lão Tiều Phu gật gù, nụ cười trên môi lão sâu thêm. “Đôi khi, chính phàm nhân lại là người duy nhất có thể nhìn thấy con đường. Tu sĩ thì bị chấp niệm vào sức mạnh, vào tiên đạo làm mờ mắt. Phàm nhân thì bị nỗi sợ hãi, sự đói khát che lấp lý trí. Chỉ có kẻ đứng giữa, không bị ràng buộc bởi cả hai, mới có thể nhìn rõ.” Lão ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ quạch, thở dài. “Thiên Đạo đang rên xiết. Không phải vì nó bị tổn thương bởi ma khí, mà là vì nó đang mục ruỗng từ bên trong, bởi chính những quy tắc mà nó đã đặt ra. Những quy tắc ấy, giờ đây đã trở thành gông cùm, siết chặt lấy vạn vật, đẩy chúng sinh vào đường cùng.”
“Vậy thì, con đường mà cháu đang tìm kiếm, có phải là con đường để phá vỡ những gông cùm ấy?” Tạ Trần hỏi, ánh mắt lóe lên một tia sáng.
“Phá vỡ hay không, điều đó còn tùy vào ngươi.” Lão tiều phu đáp, giọng nói chứa đựng sự bí ẩn. “Nhưng để phá vỡ, trước tiên phải thấu hiểu. Phải hiểu rõ tại sao những sợi nhân quả kia lại đứt gãy, tại sao chúng sinh lại lầm than. Không phải bằng tiên pháp, mà bằng sự thấu hiểu về bản chất của ‘nhân’ và ‘quả’.” Lão chỉ tay về phía xa, nơi Thôn Vân Sơn ẩn hiện trong làn không khí mờ ảo. “Đi đi, thằng bé. Ngươi sẽ tìm thấy điều mình muốn. Nhưng hãy nhớ, con đường này đầy chông gai, và cái giá phải trả... có thể là rất đắt.”
Tạ Trần cúi đầu tạ ơn, rồi tiếp tục bước đi. Lời nói của Ông Lão Tiều Phu như một lời động viên, nhưng cũng là một lời cảnh báo. Hắn biết mình đang dấn thân vào một con đường đầy nguy hiểm, một con đường mà ngay cả những tu sĩ có pháp lực cao cường cũng phải bất lực. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn không muốn sống một cuộc đời “vô vi” mà phải chứng kiến sự suy tàn của nhân gian, không muốn đánh mất nhân tính chỉ vì sự bình yên của bản thân.
Mặt trời bắt đầu khuất dạng phía tây, nhuộm cả bầu trời bằng một màu đỏ rực như máu, hắt lên Thôn Vân Sơn một vẻ tang tóc đến nao lòng. Khi Tạ Trần đặt chân đến rìa làng, cảnh tượng đập vào mắt hắn còn tồi tệ hơn gấp vạn lần những gì Nhân Quả Chi Nhãn đã báo trước, hay những gì hắn đã hình dung trên con đường hoang tàn kia.
Thôn Vân Sơn, vốn dĩ là một ngôi làng nhỏ yên bình, với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn núi, nay đã chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Không còn tiếng chim hót líu lo, không còn tiếng suối chảy róc rách, không còn tiếng gà gáy hay tiếng trẻ con nô đùa. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho khan yếu ớt, tiếng rên rỉ than vãn, hay tiếng xe cút kít nặng nề chở xác người.
Không khí nặng nề, ngột ngạt, trộn lẫn mùi đất khô cháy, mùi tử khí nồng nặc, mùi thảo dược đắng ngắt từ các lều y tế tạm bợ, và mùi mồ hôi chua chát của bệnh tật. Những con đường đất quen thuộc giờ đây đầy rác rưởi, phân khô và những vũng bùn lầy bẩn thỉu.
Người bệnh nằm la liệt khắp nơi, trong nhà, ngoài sân, thậm chí là ven đường. Da dẻ họ xanh xao, khô héo, đôi mắt trũng sâu vô hồn nhìn lên trần nhà hoặc bầu trời. Nhiều người đã không còn cử động, được phủ vội bằng những tấm chiếu trắng mỏng manh, chờ đợi được mang đi chôn cất. Những người còn sống thì vật vã trong cơn sốt, run rẩy co quắp. Không ai có đủ sức để chăm sóc ai.
Ở giữa làng, một khu vực nhỏ được quây tạm bằng vài tấm bạt rách nát, có vẻ là nơi các y sư đang cố gắng cứu chữa. Tại đó, Tạ Trần nhận ra Mộ Dung Tuyết. Nàng, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, mái tóc đã rũ rượi, gương mặt thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ tiều tụy, mệt mỏi. Đôi mắt nàng, vốn dĩ sáng ngời sự thông minh và lòng trắc ẩn, giờ đây lại chứa đựng một nỗi tuyệt vọng khó tả. Nàng đang quỳ bên một đứa trẻ, cố gắng nhét một viên thuốc vào miệng nó, nhưng đứa bé đã không còn phản ứng.
“Chúng ta không thể cầm cự được nữa… Thuốc men đã cạn, người bệnh quá nhiều.” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và thất vọng, nước mắt nàng chảy dài trên gò má, hòa lẫn với mồ hôi.
Bên cạnh nàng là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, giờ đây cũng gầy sọp đi trông thấy. Khuôn mặt vuông vức của ông ta giờ đây đầy vẻ lo lắng, ánh mắt kiên nghị thường ngày đã nhuốm màu bất lực. Ông ta đang cố gắng phân phát chút lương thực ít ỏi còn sót lại cho những người còn đủ sức để đến nhận, nhưng số lượng quá ít ỏi, chỉ như muối bỏ biển.
“Cứu được ai thì cứu, Mộ Dung cô nương.” Bách Lý Hùng đáp, giọng nói trầm hùng thường ngày giờ đây cũng yếu ớt đi rất nhiều. “Chỉ mong Thiên Đạo có mắt… Trời cao kia sao lại nỡ lòng để chúng sinh lầm than đến vậy!” Ông ta siết chặt nắm tay, nhìn lên bầu trời đỏ quạch, ánh mắt đầy phẫn nộ và bất lực.
Xa hơn một chút, gần con suối cạn nước, Tạ Trần nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc khác. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát nhưng giờ đây lại lấm lem bùn đất, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại lộ rõ sự hoài nghi và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng đang đứng bên Dương Quân, người vẫn giữ vẻ tuấn tú nhưng khuôn mặt cũng đầy vẻ thất vọng. Họ đang cố gắng thi triển vài loại tiên pháp để thanh lọc nguồn nước hoặc cầu mưa, nhưng những luồng sáng mờ ảo từ pháp thuật của họ dường như bị nuốt chửng bởi không khí nặng nề, không mang lại bất kỳ hiệu quả nào. Thậm chí, một vài pháp thuật còn gây ra những phản ứng ngược nhỏ, khiến mặt đất càng thêm khô cằn, hoặc làm nước suối vốn đã ô nhiễm lại càng thêm vẩn đục, khiến dân làng càng thêm hoang mang và mất niềm tin.
“Sư tỷ, pháp thuật của chúng ta… thật sự vô dụng sao?” Dương Quân hỏi, giọng nói anh ta chất chứa sự chán nản. “Hay là có thứ gì đó đang cản trở? Những trận pháp chúng ta bố trí, những tiên thuật chúng ta thi triển, đều không có chút hiệu quả nào. Thậm chí còn... còn tệ hơn.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng quét qua cảnh tượng tang thương của Thôn Vân Sơn, rồi dừng lại trên những người dân đang nhìn họ với ánh mắt vừa sợ hãi vừa oán hờn. “Ta cũng không rõ. Mọi thứ dường như đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của tiên pháp.” Giọng nàng lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự bất lực sâu sắc. “Đây không phải là một tai ương thông thường. Nó giống như… Thiên Đạo đang tự hủy diệt chính mình, và chúng ta, những kẻ phụ thuộc vào nó, cũng không thể làm gì được.”
Tạ Trần bước vào làng, lặng lẽ quan sát, không nói một lời. Hắn không xen vào những cuộc đối thoại tuyệt vọng, cũng không vội vàng hành động. Hắn chỉ đi qua từng ngôi nhà, từng lều y tế tạm bợ, đôi mắt hắn ghi nhận mọi thứ. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn phát sáng yếu ớt dưới tròng mắt, không phải ánh sáng phép thuật, mà là một sự rung động nội tại, một sự thấu cảm mãnh liệt. Nó thu thập mọi thông tin, mọi sợi dây nhân quả đang đan xen vào nhau, những liên kết ẩn giấu giữa cảnh đói khổ, bệnh tật, sự bất lực của tu sĩ, và cả những chấp niệm của phàm nhân.
Hắn không chỉ thấy sự hỗn loạn. Hắn còn “cảm nhận được một nguyên nhân sâu xa hơn”, một sự bất thường không thể giải thích bằng những yếu tố tự nhiên đơn thuần. Hắn nhận ra rằng, thảm họa này không chỉ là một trận hạn hán và dịch bệnh. Nó là một triệu chứng, một biểu hiện của một căn bệnh trầm trọng hơn, một sự mất cân bằng trong chính Thiên Đạo, và có thể, là sự can thiệp của một thế lực nào đó, hoặc hậu quả của những cuộc tranh giành cơ duyên “vá trời” của các tông môn lớn đang gây ra những rung động bất lợi cho toàn bộ nhân gian. Những sợi nhân quả mà hắn nhìn thấy, không chỉ là những sợi dây đứt gãy, mà còn là những nút thắt khó hiểu, những liên kết bất thường, như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang cố ý làm rối loạn chúng.
Trong ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, đứng giữa Thôn Vân Sơn chìm trong tang tóc, Tạ Trần cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. Trái tim phàm nhân của hắn quặn thắt trước nỗi đau của đồng loại, Nhân Quả Chi Nhãn của hắn đau nhói vì phải thu nhận quá nhiều bi thương và hỗn loạn. Nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Hắn đã thấy, đã cảm nhận. Giờ là lúc để hắn hành động, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu nhân quả đến tận cùng, để “phá cục” này, theo cách của một phàm nhân.
Đêm tối buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm lấy Thôn Vân Sơn, che khuất đi những khuôn mặt xanh xao và những nỗi đau không lời. Nhưng trong bóng tối ấy, Tạ Trần vẫn đứng vững, ánh mắt hắn sáng quắc, như một ngọn đèn nhỏ giữa biển đêm mênh mông, sẵn sàng soi rọi con đường mà hắn đã chọn. Kỷ nguyên của sự “phá cục” đã thực sự bắt đầu, và Tạ Trần, với trí tuệ và trái tim phàm trần của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách lớn nhất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.