Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 72: Hạn Khốc Hoang Vu: Lời Mời Gọi Của Nhân Quả

Sáng hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong một bầu không khí nặng nề, khác hẳn vẻ thanh bình thường nhật. Bầu trời vốn đã âm u từ đêm qua, giờ đây lại mang một màu “vô sắc” lạ lẫm, không xanh biếc của ban ngày, cũng chẳng rực rỡ sắc hoàng hôn, mà xám xịt như thể bị rút cạn mọi sinh khí. Luồng khí lạnh lẽo thấu xương từ đêm qua đã dịu bớt, nhưng để lại một sự hanh khô đến khó chịu, như thể mọi độ ẩm trong không khí đều đã bị hút cạn. Cỏ cây ven đường, vốn xanh tươi mơn mởn, giờ đây úa vàng, khô héo, lá rụng lả tả theo từng cơn gió thoảng qua.

Trên khắp các con phố, người dân không còn vẻ vội vã, hối hả như mọi khi. Thay vào đó là những gương mặt hoang mang, sợ hãi, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, xì xào bàn tán về những dị tượng kinh hoàng đêm qua. Tiếng rao hàng thường ngày đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề, tiếng thở dài, và thi thoảng là tiếng khóc thút thít của trẻ con bị dọa sợ bởi không khí u ám. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn sáng cũng nhạt nhòa, thay vào đó là thứ mùi ngai ngái của đất khô, của lá mục, và một cảm giác ngột ngạt khó tả đè nặng lên lồng ngực mọi người.

Giữa quảng trường Thị Trấn, nơi vẫn còn vương vấn dấu vết của sự hỗn loạn đêm qua, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bạch y phất phơ trong gió nhưng không còn vẻ siêu thoát như trước. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây chứa đựng một nỗi hoài nghi sâu sắc, chăm chú nhìn lên bầu trời “vô sắc”. Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn giữ nguyên vẻ tuấn tú, nhưng gương mặt hắn đã tái nhợt đi nhiều, đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại hiện rõ sự bối rối và bất lực.

“Tiên tử, xin hãy cứu giúp bách tính!” Một giọng nói run rẩy vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Thị Trưởng Thành, thân hình béo tốt, mặc quan phục sang trọng, nhưng khuôn mặt phúc hậu giờ đây nhăn nhó vì lo âu, vội vàng chạy đến, gần như quỳ sụp trước mặt Lăng Nguyệt. “Mấy ngày qua, nước giếng cạn kiệt, cây cối héo úa, còn có... dịch bệnh lạ đang bùng phát ở Thôn Vân Sơn! Hàng trăm người đã ngã xuống, và tiên pháp của các vị... liệu có thể làm gì không?” Ông ta nói với giọng đầy van lơn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa hy vọng nhìn vào Lăng Nguyệt, như thể nàng là vị cứu tinh cuối cùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng khẽ nhắm mắt, một luồng tiên lực tinh thuần từ đan điền dâng lên, lan tỏa ra xung quanh. Nàng cố gắng triệu hồi tiên thuật cầu mưa, một pháp thuật cơ bản nhưng hữu hiệu mà bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể thi triển. Tuy nhiên, luồng tiên lực của nàng vừa thoát ra, liền bị không khí khô khốc xung quanh nuốt chửng, như thể có một bức tường vô hình ngăn cản mọi sự giao cảm giữa tiên pháp và Thiên Địa. Bầu trời vẫn trơ trọi, không một gợn mây, không một giọt nước. Lời chú ngữ của nàng như bị bóp nghẹt, không thể hóa thành hiện thực.

Nàng mở mắt, ánh mắt càng thêm thất vọng. “Thiên Đạo... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tiên pháp của ta... vô hiệu.” Giọng nàng trầm đục, mang theo một nỗi chua xót. Nàng đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy yếu, nhưng chưa bao giờ cảm thấy tiên pháp của mình lại vô dụng đến thế này, như một đứa trẻ cố gắng đẩy tảng đá khổng lồ.

Dương Quân bước tới, đặt tay lên vai Lăng Nguyệt, khẽ lắc đầu. Hắn cũng đã thử, cũng đã thất bại. “Luồng khí âm u từ đêm qua vẫn còn vương vấn, nó dường như đang phong tỏa mọi linh khí trong vùng này. Chúng ta không thể điều động Thiên Địa chi lực như bình thường.” Hắn nhìn Thị Trưởng Thành với vẻ mặt áy náy. “Thị trưởng đại nhân, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, nhưng e rằng... tình hình khó khăn hơn chúng tôi tưởng tượng nhiều.” Hắn không muốn nói thẳng, nhưng sự thật là tiên pháp của họ, vốn là niềm tự hào và cũng là mục đích tu luyện của họ, giờ đây lại bất lực đến thảm hại trước một tai ương phàm trần. Lý tưởng về việc dùng tiên pháp cứu độ chúng sinh của hắn đang lung lay dữ dội.

Trong quán sách nhỏ cách đó không xa, Tạ Trần đứng bên cửa sổ, dõi theo mọi chuyện. Cơn đau nhói từ Nhân Quả Chi Nhãn đêm qua đã dịu đi phần nào, nhưng thay vào đó là một dòng chảy thông tin hỗn loạn và dồn dập, liên tục dội vào tâm trí hắn. Hắn thấy rõ những sợi nhân quả đang rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng ra những vùng lân cận. Đặc biệt, một luồng nhân quả rối ren, đầy bi ai đang tập trung về phía Thôn Vân Sơn, nơi Thị Trưởng Thành vừa nhắc đến. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh linh đang quằn quại trong bệnh tật, sự khô cằn của đất đai, sự cạn kiệt của nguồn nước. Những hình ảnh, âm thanh, mùi vị của sự đau khổ và cái chết liên tục hiện lên trong tâm trí hắn, như một thước phim bi thảm không ngừng lặp lại.

Hắn khẽ rên lên, ôm lấy đầu. Nhân Quả Chi Nhãn không chỉ cho hắn thấy, mà còn cho hắn cảm nhận. Mỗi tiếng ho khan, mỗi giọt nước mắt, mỗi hơi thở yếu ớt đều được phóng đại lên gấp vạn lần, dội thẳng vào hắn. Đây không còn là sự quan sát khách quan, mà là sự đồng cảm, sự chia sẻ nỗi đau của vạn vật.

Bên ngoài, Ông Lão Tiều Phu, sau khi chứng kiến cảnh tượng Lăng Nguyệt Tiên Tử thất bại trong việc thi triển tiên pháp, chỉ khẽ lắc đầu ngao ngán. Đôi mắt tinh anh của ông liếc nhìn về phía Thôn Vân Sơn, xa xăm. “Thiên Đạo bất nhân, lấy vạn vật làm chó rơm. Nhưng lòng người... lại không thể như vậy.” Lời nói của ông, vang vọng từ đêm qua, giờ đây lại hiện rõ trong tâm trí Tạ Trần, như một lời nhắc nhở, một lời thúc giục. Ông lão không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay lưng, đi về phía cổng thành, nơi con đường dẫn đến Thôn Vân Sơn, dáng vẻ gầy gò khuất dần trong không khí hanh khô.

Tạ Trần buông tay khỏi đầu, ánh mắt hướng về phía con đường mà Ông Lão Tiều Phu vừa đi qua. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo đang yếu đi, và những “lỗi lầm” của nó đang dần hiện rõ. Nhưng cái giá của sự “sửa chữa” này lại đè nặng lên vai những phàm nhân vô tội.

***

Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ vốn yên bình ẩn mình giữa những ngọn núi xanh biếc, giờ đây chìm trong một không khí tang thương đến thảm hại. Chiều tà buông xuống, ánh nắng đỏ quạch nhuộm một màu cháy sém lên những cánh đồng lúa vốn xanh tươi, giờ chỉ còn trơ trọi những gốc rạ khô héo, nứt nẻ thành từng mảng lớn, như những vết thương hổng hoác trên da thịt của大地. Con suối nhỏ chảy qua làng, nơi thường ngày trẻ con nô đùa, giờ đã cạn trơ đáy, chỉ còn lại những viên đá cuội lởm chởm và mùi bùn khô nồng nặc. Không còn tiếng chim hót líu lo, không còn tiếng trẻ con nô đùa, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà tranh xơ xác, mang theo tiếng ho khan của người bệnh và tiếng khóc than ai oán. Mùi đất khô, mùi tử khí thoang thoảng, và mùi thuốc bắc nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đau thương đến ám ảnh.

Giữa cảnh tượng hoang tàn ấy, Mộ Dung Tuyết vẫn miệt mài chạy chữa. Nàng, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, thường ngày toát lên vẻ dịu dàng, thanh lịch, giờ đây lại hiện rõ sự mệt mỏi cùng cực. Mái tóc đen nhánh đã rối bời, vài sợi rũ xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt nàng, vốn thông minh và tinh anh, giờ đây lại chất chứa một nỗi buồn khó tả, một sự bất lực lớn lao. Nàng cúi xuống bên một người phụ nữ gầy gò đang quằn quại trên chiếc giường tre, cổ họng rít lên từng tiếng ho khan.

“Đan dược của ta chỉ có thể cầm cự, không thể trị tận gốc.” Nàng khẽ thở dài, đưa tay lau mồ hôi trên trán. Giọng nàng khản đặc vì mệt mỏi. “Nguồn nước cạn kiệt, bệnh dịch lây lan quá nhanh... ta đã dùng hết mọi phương pháp, nhưng dường như... nó không còn là bệnh dịch thông thường nữa.” Nàng ngước nhìn Bách Lý Hùng, người đang đứng bên cạnh với vẻ mặt kiên nghị nhưng đầy lo lắng.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị nhưng giờ đây lại đầy vẻ bất lực, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn vừa cùng một nhóm dân làng cố gắng đào một cái giếng mới, nhưng sau nhiều giờ đào bới, họ chỉ thấy đất đá khô cằn, không một giọt nước. Mặt hắn lấm lem bụi đất, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết tâm. “Nếu Thiên Đạo đã bỏ rơi chúng ta, chúng ta phải tự cứu mình! Nhưng... cứu bằng cách nào đây?” Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy sự mong chờ, nhưng cũng xen lẫn tuyệt vọng.

Mộ Dung Tuyết lắc đầu. “Bệnh dịch này không chỉ là dịch bệnh. Nó dường như có liên quan đến sự suy kiệt của linh khí và sự mất cân bằng của Thiên Địa. Các loại thảo dược bình thường không còn tác dụng như trước, và ngay cả đan dược tinh chế cũng chỉ có thể giảm nhẹ triệu chứng.” Nàng cắn môi, cảm thấy sự vô dụng của mình đang dâng lên. Câu nói "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo" vẫn văng vẳng trong đầu nàng, nhưng đạo của nàng, y thuật của nàng, giờ đây lại không thể cứu được những sinh linh đang hấp hối ngay trước mắt. Cái giá của sự bất lực này, nàng không dám nghĩ tới.

Xa xa, một nhóm tu sĩ trẻ từ một môn phái nhỏ, được phái đến từ một tông môn phụ cận, đang cố gắng thi triển pháp thuật. Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, nhắm mắt lại, cố gắng vận chuyển linh lực để thi triển “thủy hệ pháp thuật”. Hắn hô lớn, một luồng linh lực yếu ớt bắn ra từ lòng bàn tay, nhưng thay vì tạo ra những dòng nước trong mát, nó chỉ tạo ra một vài giọt nước đục ngầu, rơi xuống đất khô cằn rồi tan biến ngay lập tức. Người dân xung quanh nhìn thấy cảnh tượng đó, ban đầu còn chút hy vọng, giờ đây lại càng thêm thất vọng, thậm chí có người còn oán thán.

“Nước gì mà đục ngầu thế này? Chẳng khác nào nước cống! Tiên nhân mà cũng chỉ làm được vậy thôi sao?” Một người phụ nữ vừa ho sù sụ vừa nói, giọng đầy chua chát.

Tu sĩ trẻ nghe vậy, mặt đỏ bừng, cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Hắn cố gắng giải thích, nhưng lời nói của hắn bị át đi bởi tiếng khóc than và tiếng ho khan của người bệnh. Các tu sĩ khác cũng không khá hơn, tiên pháp của họ, vốn có thể hô phong hoán vũ, giờ đây lại trở nên yếu ớt lạ thường, không thể giải quyết được vấn đề hạn hán và dịch bệnh đang hoành hành. Họ bắt đầu tranh cãi, đổ lỗi cho nhau, cho rằng do linh khí bị phong tỏa, do Thiên Đạo suy yếu, mà không hề nhận ra rằng, chính sự bất lực của họ đang làm tăng thêm sự hỗn loạn và tuyệt vọng của phàm nhân.

Bách Lý Hùng nhìn cảnh tượng ấy, lòng càng thêm nặng trĩu. Hắn từng ngưỡng mộ các tu sĩ, từng tin rằng họ là những người bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, những vị “tiên nhân” này lại chẳng khác nào những phàm nhân bình thường, thậm chí còn kém hơn, bởi họ không thể chấp nhận sự bất lực của chính mình. “Chúng ta không thể trông chờ vào họ được nữa.” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. “Phải có một cách khác. Phải có.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, lòng cũng đồng tình. Nàng hiểu rằng, y thuật của mình, tiên pháp của họ, đều đang chạm đến giới hạn. Cái mà họ đang đối mặt không chỉ là một tai ương tự nhiên, mà là một sự biến đổi sâu sắc của Thiên Địa, một lời cảnh báo từ một điều gì đó vĩ đại hơn, mà phàm nhân hay tu sĩ đều không thể lý giải hay kiểm soát. Nàng nhìn những gương mặt tiều tụy của dân làng, trái tim nàng thắt lại. “Nhưng cách nào đây, Bách Lý huynh? Nước cạn, thuốc thiếu, bệnh dịch không ngừng lây lan. Chúng ta... chúng ta có thể làm gì?” Nàng đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của một sinh linh sắp lìa đời, và một cảm giác vô vọng bao trùm lấy nàng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu vàng cam mờ ảo, nhưng không đủ để xua đi không khí u ám, lạnh lẽo vẫn còn vương vấn. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến lay động, hắt lên những giá sách cao ngút, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Tạ Trần ngồi bên bàn, ánh hoàng hôn từ cửa sổ chiếu qua, làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc trên gương mặt thư sinh của hắn. Hắn đang lật giở một cuốn sách cổ, bìa đã sờn cũ, những trang giấy ố vàng. Nhưng tâm trí hắn lại không nằm trên những dòng chữ ấy, mà đang quay cuồng với những hình ảnh bi thảm từ Thôn Vân Sơn, những thông tin liên tục dội về từ Nhân Quả Chi Nhãn.

Hắn thấy rõ những cánh đồng khô cháy, nghe tiếng ho khan của người bệnh, cảm nhận sự tuyệt vọng của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Hắn thấy những sợi nhân quả, vốn dĩ phải kết nối mọi sinh linh, giờ đây lại đang đứt đoạn, rối tung, tạo thành những nút thắt đau đớn, mỗi nút thắt là một sinh mạng đang bị đe dọa. Cái cảm giác Nhân Quả Chi Nhãn bị xé toạc đêm qua, giờ đã chuyển thành một sự thấu cảm mãnh liệt, một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim hắn.

“Vô vi... có còn là vô vi khi nhìn thấy nhân quả đang đứt đoạn, chúng sinh lầm than?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng chứa đựng sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Hắn đã chọn con đường phàm nhân, con đường “vô vi”, không can thiệp vào đại đạo, không truy cầu sức mạnh. Nhưng giờ đây, chính cái khả năng “thấu hiểu nhân quả” này lại đang buộc hắn phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn.

Lời nói của Ông Lão Tiều Phu lại vang vọng trong tâm trí hắn: “Thiên Đạo bất nhân, lấy vạn vật làm chó rơm. Nhưng lòng người... lại không thể như vậy.” Lời nói ấy, giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nếu hắn cứ tiếp tục “vô vi”, cứ tiếp tục đứng ngoài quan sát, vậy hắn có khác gì Thiên Đạo bất nhân kia, để mặc chúng sinh lầm than? Cái giá của sự bình yên mà hắn khao khát... là bao nhiêu? Là sự im lặng trước nỗi đau của hàng trăm sinh linh vô tội?

Hắn siết chặt cuốn sách trong tay. Bàn tay hắn, vốn trắng nhợt của một thư sinh, giờ đây lại nổi lên những đường gân xanh. Hắn đã từng từ chối con đường tu tiên, từ chối quyền năng vĩ đại, chỉ vì không muốn đánh mất nhân tính, không muốn trở thành một kẻ vô cảm. Nhưng nếu sự “vô vi” của hắn lại dẫn đến sự vô cảm, thì đó có còn là con đường mà hắn muốn đi?

Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim phàm nhân trong lồng ngực mình. Hắn không phải tu sĩ, không có tiên pháp thần thông. Hắn cũng không thể “vá trời” như những đại tông môn đang khao khát. Nhưng hắn có thứ mà không một tu sĩ nào có: sự thấu hiểu nhân quả đến tận cùng, và một trái tim vẫn còn vẹn nguyên nhân tính.

Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn vẻ suy tư trầm mặc thường ngày, mà thay vào đó là sự kiên định, thậm chí là một chút sắc bén. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, một giải pháp không phải của tiên đạo, không dựa vào phép thuật, mà là của nhân đạo, dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ giữa mọi sự vật, mọi hành động và hệ quả của nó. Một cách để “phá cục”, không phải bằng cách chống lại Thiên Đạo, mà bằng cách lợi dụng chính những quy luật nhân quả mà nó tạo ra. Hắn sẽ không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ, dùng sự hiểu biết của mình để điều chỉnh những sợi nhân quả đang rối loạn.

Tạ Trần chậm rãi gấp cuốn sách lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Hắn đứng dậy, bước ra phía cửa sổ. Bầu trời “vô sắc” đã hoàn toàn chuyển sang màu xám xịt của đêm tối, không một ánh sao, không một ánh trăng, như một lời tiên tri về một kỷ nguyên đầy thử thách. Nhưng trong bóng tối ấy, ánh mắt Tạ Trần lại sáng lên, không còn là sự dao động hay đấu tranh, mà là một sự quyết đoán chưa từng có. Hắn đã chọn. Hắn sẽ không còn thụ động đứng nhìn. Hắn sẽ bước vào cơn bão này, với tư cách là một phàm nhân, một “điểm neo nhân quả”, để gánh vác lấy số mệnh của những sinh linh đang lầm than. Kỷ nguyên của sự “phá cục” đã thực sự bắt đầu, và Tạ Trần, với trí tuệ và trái tim phàm trần của mình, đã sẵn sàng để đối mặt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free