Nhân gian bất tu tiên - Chương 71: Thiên Địa Rung Chuyển: Tiếng Vọng Nhân Quả
Bầu trời Thị Trấn An Bình sau tiếng nứt vỡ long trời lở đất đêm qua, dù đã về sáng, vẫn giữ một sắc thái u ám đến lạ. Không còn những vết nứt đen kịt hay khe hở dẫn đến U Minh Địa Phủ kinh hoàng, nhưng một lớp mây xám xịt nặng nề vẫn giăng mắc, tựa hồ tấm màn tang che phủ cả thị trấn. Gió lạnh thấu xương thổi qua những con phố vắng, mang theo hơi ẩm ướt khó chịu và một mùi ngai ngái kỳ lạ, phảng phất đâu đó mùi tử khí còn sót lại, dù đã rất nhạt.
Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ đã mờ hơi sương. Thân hình gầy gò của hắn in bóng lên vách tường cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm, vốn đã luôn ẩn chứa sự suy tư, giờ đây lại càng thêm thâm thúy, như thể chứa đựng cả một vực sâu vô tận. Hắn nhìn ra ngoài, nơi con phố vốn nhộn nhịp giờ đây chỉ còn lác đác vài bóng người. Họ bước đi vội vã, cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt của nhau như thể sợ hãi một lời nguyền vô hình. Những cánh cửa quán xá, cửa nhà dân đều đóng im ỉm, khác hẳn với vẻ tấp nập thường ngày. Chỉ còn những tiếng xì xào bàn tán vội vã, đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dài nặng nề của những người dám liều mình bước chân ra ngoài.
“Đêm qua ta thấy… như có quỷ môn quan mở ra!” Một người đàn bà trung niên, mặt mày xanh lét, thì thầm với người hàng xóm qua khe cửa hé mở. “Nó… nó thực sự là địa ngục hiện thế!”
“Ta cũng vậy! Một mùi hôi thối nồng nặc, xương cốt chồng chất… Ta thề là ta đã thấy những oan hồn!” Một người đàn ông khác, tay run rẩy cầm gậy, phụ họa, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi.
Những lời bàn tán hoang mang ấy, tựa như những con sóng ngầm, cuộn chảy khắp thị trấn. Nỗi sợ hãi đã gieo rắc, không còn là những tin đồn vu vơ nữa, mà là một thực tại kinh hoàng mà mọi người đều đã chứng kiến bằng chính mắt mình. Thị Trưởng Thành, một người đàn ông phúc hậu nhưng giờ đây khuôn mặt đầy vẻ lo âu, đang đứng giữa quảng trường vắng lặng, cố gắng xoa dịu đám đông nhỏ bé đang tụ tập.
“Bình tĩnh! Mọi người hãy bình tĩnh lại!” Thị Trưởng vỗ tay trấn an, giọng nói run rẩy không giấu được sự sợ hãi. “Đây chỉ là… chỉ là một dị tượng thiên nhiên. Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết!”
“Giải quyết? Giải quyết thế nào? Tiên gia cũng bó tay thì phàm nhân chúng ta làm được gì?” Một giọng nói khác vang lên đầy bi quan.
Thị Trưởng Thành thở dài một hơi. Ngoại hình béo tốt của ông, thường toát lên vẻ an nhàn, giờ đây lại mang một sự nặng nề, bất lực. Ông đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở quán sách của Tạ Trần, rồi lại vội vàng lảng đi, như thể nơi đó ẩn chứa một điều gì đó đáng sợ hơn cả dị tượng đêm qua. “Phải trấn an dân chúng! Nhưng làm sao đây? Chuyện này chưa từng xảy ra!” Ông lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo quan phục sang trọng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
Tạ Trần không nói gì. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt hoang mang, từng ánh mắt sợ hãi, từng cử chỉ bất lực của dân chúng. Hắn nhắm mắt lại, hít vào một hơi khí lạnh lẽo. Ngay lập tức, một cảm giác mãnh liệt dâng trào trong tâm trí hắn. Những sợi nhân quả, vốn vô hình và tĩnh lặng, giờ đây đang rung động dữ dội, như một bản giao hưởng hỗn loạn của hàng vạn dây tơ bị kéo căng đến cực hạn. Mỗi tiếng thì thầm, mỗi ánh mắt sợ hãi, mỗi bước chân vội vã đều là một nốt nhạc trong bản giao hưởng ấy, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn.
Nhân Quả Chi Nhãn của Tạ Trần không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được. Nó không phải là một phép thuật để thay đổi thế giới, mà là một khả năng thấu thị, thấu hiểu sâu sắc bản chất của mọi sự vật, hiện tượng. Đêm qua, hắn đã nhìn thấy U Minh Địa Phủ, không phải bằng mắt thịt, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả sâu xa. Lời tuyên ngôn của hắn, sự lựa chọn của hắn, đã khuấy động không chỉ nhân gian, tiên giới, mà cả những cõi giới ẩn sâu nhất. Hắn biết, cái giá của sự kiên định ấy, sẽ là sự bình yên của chính hắn, và của những người xung quanh.
“Anh Tạ Trần ơi, anh có cần giúp gì không?” Một giọng nói nhỏ nhẹ, quen thuộc vang lên. Tiểu Thư Hàng Xóm, với vẻ mặt xinh đẹp dịu dàng thường ngày, giờ đây cũng mang một nét lo âu rõ rệt. Nàng đứng trước cửa quán sách, e dè nhìn vào bên trong. Nàng vẫn mặc y phục giản dị, nhưng trên khuôn mặt ngây thơ ấy đã phảng phất một nỗi sợ hãi mà nàng cố gắng che giấu. Nàng vẫn tốt bụng như vậy, vẫn quan tâm đến hắn, dù chính nàng cũng đang hoang mang tột độ.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một tia ấm áp hiếm hoi, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về vẻ trầm tĩnh thường thấy. “Không cần đâu, Tiểu Thư. Nàng cứ ở trong nhà, đừng ra ngoài lúc này.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sự chắc chắn đến lạ, khiến Tiểu Thư Hàng Xóm cảm thấy yên tâm hơn một chút, dù nàng vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng gật đầu, khép cửa lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần, như thể hắn là điểm tựa duy nhất trong cơn bão loạn.
Hắn lại nhắm mắt, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Mỗi sợi nhân quả như một mạch máu, đang co thắt dữ dội, đau đớn. Cái cảm giác bị kéo căng, bị xé rách, không chỉ là sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, mà còn là sự phản ứng của chính Thiên Đạo trước “điểm neo nhân quả” Tạ Trần này. Hắn đã khuấy động hồ nước tĩnh lặng, và giờ đây, hồ nước ấy đang gầm thét, cố gắng nuốt chửng kẻ gây rối. Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn sương mỏng, thấu tới tận cùng bản chất của sự hỗn loạn này. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Mặt trời lên cao hơn một chút, nhưng ánh nắng yếu ớt không thể xuyên qua lớp mây xám xịt. Cả Thị Trấn An Bình chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, nhập nhoạng, như thể một buổi chiều tà kéo dài vô tận. Không khí nặng nề đến nghẹt thở, và những tiếng nói chuyện dần thưa thớt, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít thê lương. Tạ Trần biết, sự bình yên mà hắn hằng mong muốn, giờ đây đã trở thành một giấc mộng xa vời.
***
Tại Quán Trà Vọng Giang, cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng đang chìm trong bầu không khí ảm đạm tương tự. Họ ngồi bên bàn trà gỗ đơn giản trên ban công, nhìn ra dòng sông đang cuộn chảy mạnh hơn thường lệ, dù không hề có mưa lớn hay lũ lụt. Gió từ sông thổi lên mang theo hơi nước lạnh buốt, và một mùi hương ngai ngái, khó tả, không phải mùi bùn đất hay cây cỏ quen thuộc, mà là một thứ gì đó nặng nề, u ám.
Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt Tiên Tử giờ đây trắng bệch như tờ giấy. Nàng vẫn khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén, vốn luôn tràn đầy uy nghiêm, giờ lại ánh lên vẻ bối rối và hoài nghi. Nàng dùng tay chạm nhẹ vào một nhánh liễu rủ ven sông. Nhánh liễu ấy, vốn xanh tốt, nay đã khô héo một cách bất thường, lá vàng úa và rụng xuống từng chiếc một, không phải theo mùa. Sinh cơ của nó đang mất đi nhanh chóng, tựa hồ bị một thứ lực lượng vô hình rút cạn.
“Hiện tượng này… không thể giải thích bằng bất cứ tiên pháp nào ta từng biết.” Giọng Lăng Nguyệt trong trẻo, nhưng mang một sự mệt mỏi rõ rệt. “Nó không phải do ma khí, cũng không phải linh khí hỗn loạn thông thường. Ta… ta không cảm nhận được nguồn gốc của nó.” Nàng rút tay về, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi lớp mây xám xịt vẫn dày đặc.
Dương Quân, tuấn tú và anh tuấn, giờ đây cũng không giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. Lý tưởng tu tiên của anh đã bị chấn động mạnh mẽ sau đêm qua. Anh cố gắng vận dụng pháp lực, đưa một luồng linh khí thăm dò vào không gian xung quanh, nhưng chỉ cảm thấy một sự hỗn loạn vô hình, một dòng chảy năng lượng mờ mịt, không có quy luật, không có trật tự.
“Sư tỷ, liệu có phải… lời của Tạ Trần đã ứng nghiệm?” Dương Quân hỏi, giọng anh khẽ run. “Thiên Đạo đang thực sự suy yếu đến mức này sao? Đến mức không thể duy trì nổi trật tự cơ bản của vạn vật?” Anh nhìn vào những nhánh liễu khô héo, vào dòng sông cuộn chảy bất thường, và cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Từ nhỏ anh đã được dạy dỗ về sự vĩ đại của Thiên Đạo, về quy luật tự nhiên bất biến, về sức mạnh vô biên của tiên pháp. Nhưng giờ đây, tất cả những niềm tin đó đang sụp đổ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. “Hắn… vẫn là một phàm nhân.” Nàng lặp lại, như thể tự thuyết phục chính mình. “Nhưng những gì hắn thấy đêm qua, và sự bình tĩnh của hắn… thật đáng ngờ.” Nàng nhớ lại ánh mắt kiên định của Tạ Trần, lời tuyên ngôn của hắn, và cảnh tượng U Minh Địa Phủ hiện ra ngay sau đó. Mọi thứ dường như đều xoay quanh một phàm nhân không có chút tu vi nào. Điều đó, đối với một tiên tử cao ngạo như nàng, là một sự sỉ nhục, một sự thách thức đến tận cùng lý trí.
“Phải chăng… hắn biết được điều gì mà chúng ta không biết?” Dương Quân suy đoán, ánh mắt đầy vẻ tò mò và hoài nghi. “Sư tỷ, chúng ta có nên… tìm hắn để hỏi rõ không?”
Lăng Nguyệt im lặng một lát, đôi mắt phượng sắc bén liếc nhìn về phía quán sách của Tạ Trần, rồi lại đảo mắt nhìn quanh Thị Trấn An Bình đang chìm trong sự ảm đạm. Nàng không thể phủ nhận rằng Tạ Trần là tâm điểm của mọi biến động. Nhưng để một tiên tử như nàng hạ mình đi hỏi một phàm nhân, đó là một điều khó chấp nhận.
Đúng lúc đó, Ông Lão Tiều Phu đi ngang qua quán trà. Dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu của ông vẫn không thay đổi. Ông lão vẫn mặc bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Ông chậm rãi bước đi, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi bầu không khí nặng nề xung quanh. Ông khẽ dừng lại trước quán trà, ánh mắt thâm thúy lướt qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi lại nhìn về phía quán sách của Tạ Trần.
“Thiên biến… chẳng ai tránh được đâu.” Ông lão khẽ lẩm bẩm, giọng nói chậm rãi, từ tốn, nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Vạn vật đều có cái lý của nó… Đến lúc phải thay đổi, thì trời đất cũng phải nghiêng mình.” Ông lão không chờ đợi câu trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục bước đi, biến mất vào con hẻm nhỏ.
Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn theo bóng lưng ông lão, trong lòng dấy lên một sự khó hiểu. Lời nói của ông lão, giản dị nhưng lại chứa đựng một đạo lý sâu xa, khiến họ cảm thấy bối rối hơn. "Thiên biến," "vạn vật đều có cái lý của nó"... phải chăng ông lão biết được điều gì về sự suy yếu của Thiên Đạo? Phải chăng, những hiện tượng kỳ lạ này không phải là sự hỗn loạn vô nghĩa, mà là một phần của một quy luật lớn hơn, mà tiên gia bọn họ vẫn chưa thể thấu hiểu? Sự bất lực của tiên pháp trước những hiện tượng này, sự hoài nghi về Thiên Đạo, và những lời nói đầy ẩn ý của một phàm nhân, tất cả đang dần gặm nhấm niềm tin của Lăng Nguyệt và Dương Quân, đẩy họ vào một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc. Dòng sông vẫn cuộn chảy, những nhánh liễu vẫn tiếp tục héo úa, và bầu trời vẫn nặng nề, báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi.
***
Chiều tối buông xuống Thôn Vân Sơn, mang theo một làn gió lạnh buốt thấu xương. Tạ Trần rời Thị Trấn An Bình, không phải để trốn tránh, mà để tìm một chút tĩnh lặng, một không gian để suy nghĩ. Hắn đi bộ theo con đường mòn quen thuộc dẫn vào Thôn Vân Sơn, nơi Ông Lão Tiều Phu sinh sống. Hắn hy vọng ở nơi đây, giữa thiên nhiên hoang sơ, hắn có thể tạm thời thoát khỏi sự ồn ào và áp lực của thị trấn, để lắng nghe tiếng lòng mình, và tiếng vọng của nhân quả.
Thôn Vân Sơn, vốn nổi tiếng với vẻ đẹp thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên, giờ đây cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của "thiên biến". Bầu trời âm u, không một ánh trăng sao nào có thể xuyên qua lớp mây đen dày đặc. Gió lạnh thổi từng đợt, không phải là cơn gió mát lành thường ngày, mà là một luồng khí lạnh lẽo mang theo sự u ám, như tiếng thở dài của đất trời.
Khi Tạ Trần đến gần, hắn nhận ra những dấu hiệu bất thường. Vài cây cổ thụ ven suối, vốn là biểu tượng của sự trường tồn, giờ đây đã rụng lá trơ trụi, không phải theo mùa. Những cành cây gãy gục nằm ngổn ngang, không rõ là do gió lớn hay một lực lượng vô hình nào đó tác động. Đàn chim di cư, vốn luôn bay về phương Nam vào thời điểm này, lại đang bay ngược hướng, tiếng kêu thê lương, lạc lõng trong màn đêm sắp buông xuống. Mùi đất, mùi cỏ quen thuộc, giờ đây xen lẫn một thứ mùi ngai ngái khó chịu, tựa như mùi của sự mục ruỗng, của một sinh linh đang hấp hối.
Tạ Trần dừng lại bên một đống lửa nhỏ, nơi Ông Lão Tiều Phu đang ngồi sưởi ấm. Dáng người gầy gò của ông lão in bóng lên vách đá, ánh mắt xa xăm nhìn vào ngọn lửa đang nhảy múa. Ông vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày, nhưng trên khuôn mặt khắc khổ của ông, Tạ Trần nhận thấy một nét bi ai sâu sắc, của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của nhân thế.
“Ông lão, ông có cảm thấy… có gì đó không đúng không?” Tạ Trần hỏi, giọng trầm tĩnh, ngồi xuống cạnh ông lão, nhìn vào ngọn lửa. Hơi ấm từ lửa dường như không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm không gian.
Ông Lão Tiều Phu khẽ thở dài, rồi chậm rãi quay sang nhìn Tạ Trần. Đôi mắt tinh anh của ông, dưới ánh lửa bập bùng, ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. “Chàng trai, đất trời đang than khóc. Kẻ nào cố chấp nghịch thiên, thì trời sẽ đáp trả. Nhưng kẻ nào thuận theo… cũng chẳng dễ dàng gì.” Lời nói của ông lão mang một sự minh triết cổ xưa, như thể ông đã sống qua hàng trăm năm, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng suy, bao nhiêu lần Thiên Đạo biến động. Ông không trực tiếp chỉ trích Tạ Trần, nhưng lời nói ấy rõ ràng là một lời ám chỉ đến sự lựa chọn của hắn, lời tuyên ngôn của một phàm nhân dám đối đầu với Thiên Đạo.
Tạ Trần im lặng, ngón tay khẽ miết lên mặt đất lạnh giá. Nội tâm hắn dậy sóng. Thuận theo? Thuận theo sự tha hóa, thuận theo sự mất nhân tính? Thuận theo con đường tu tiên để rồi đánh mất chính mình, trở thành một cỗ máy vô cảm chỉ biết truy cầu sức mạnh? Không, ta không thể. Hắn đã chọn con đường phàm nhân, con đường giữ trọn nhân tính, dù biết rằng con đường ấy sẽ đầy chông gai, đầy nhân quả trói buộc.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương thổi qua, không phải gió thường. Nó mang theo một cảm giác ngột ngạt, như một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực. Bầu trời vốn đã âm u, giờ tối sầm lại hoàn toàn, như thể một bàn tay khổng lồ đang che phủ, nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng. Cây cối xung quanh rít lên trong gió, tiếng rên rỉ trầm đục như đến từ lòng đất vọng lên, hòa cùng tiếng chim kêu thê lương, tạo thành một bản hợp xướng của sự diệt vong.
Tạ Trần ôm đầu, một cảm giác đau nhói, xé toạc dâng lên trong tâm trí hắn. Nhân Quả Chi Nhãn của hắn, vốn đã hoạt động đến cực hạn từ đêm qua, giờ đây như bị hàng vạn mũi kim đâm vào, đau đớn đến tận cùng linh hồn. Hắn thấy rõ hơn bao giờ hết, những sợi nhân quả vô hình đang co thắt, giằng xé, như một mạng lưới khổng lồ đang bị kéo căng quá mức, sắp sửa đứt rời. Mỗi một dao động, mỗi một tia sáng, mỗi một bóng tối trong thế giới này đều được phóng đại lên gấp vạn lần, dội thẳng vào tâm trí hắn, tạo thành một cơn bão dữ dội.
Đây là tiếng vọng từ Thiên Đạo, là sự phản ứng trực tiếp của nó trước sự tồn tại của Tạ Trần, trước lời tuyên ngôn của một phàm nhân. Nó không phải là một dị tượng ngẫu nhiên, mà là một cảnh báo, một sự trừng phạt, một nỗ lực để "sửa chữa" hay "xóa bỏ" "lỗi lầm" mang tên Tạ Trần. Hắn là một cái gai trong mắt Thiên Đạo, một dị số phá vỡ mọi quy tắc. Cảm giác Nhân Quả Chi Nhãn bị xé toạc, không chỉ là nỗi đau thể xác hay tinh thần, mà còn là sự nhận thức về một cuộc chiến không khoan nhượng đang diễn ra, nơi hắn là tâm điểm, là điểm neo duy nhất giữ cho những sợi nhân quả chưa hoàn toàn đứt gãy.
Tạ Trần siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau đớn. Nhưng trong nỗi đau ấy, hắn tìm thấy một sự kiên định sắt đá. Hắn đã chọn con đường của mình, và hắn sẽ gánh chịu mọi nhân quả. Cái rung chuyển dữ dội này, không chỉ là cảnh báo, mà còn là dấu hiệu cho một sự kiện lớn hơn, một cơn đại hồng thủy sắp sửa ập đến. Kỷ nguyên bình yên đã khép lại, và kỷ nguyên của hỗn loạn, của sự "phá cục" đã chính thức bắt đầu, với Tạ Trần, một phàm nhân, là ngọn cờ cô độc đứng giữa cơn bão vũ trụ.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.