Nhân gian bất tu tiên - Chương 70: Lời Tuyên Ngôn Của Phàm Nhân: Hồi Kết Bình Yên
Gió táp về trên Thị Trấn An Bình, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mục của đất đá vừa thức giấc sau một đêm dài sương giá. Sương mù dày đặc như tấm màn lụa trắng, bao phủ kín dòng sông Vọng Giang, nuốt chửng cả những chiếc thuyền câu neo đậu ven bờ. Trong quán trà nhỏ bé, nằm khuất mình dưới tán cổ thụ già cỗi, Tạ Trần vẫn giữ thói quen ngồi bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo dòng nước chảy xiết, tựa hồ đang tìm kiếm một điều gì đó vô hình giữa hư vô.
Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng như cánh cung, đặt chén trà nóng hổi xuống bàn đá, khẽ thở dài một tiếng. Ánh mắt tinh anh của ông lướt qua vẻ mặt trầm tĩnh của Tạ Trần, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những làn sương trắng đang cuộn mình theo từng đợt gió. "Gió đổi chiều rồi, Trần nhi," ông lão nói, giọng khàn đục nhưng chất chứa đầy suy tư. "Không chỉ là gió của nhân gian nữa." Lời nói của ông mang theo một ý nghĩa sâu xa, một sự thấu hiểu về những biến đổi đang diễn ra mà phàm nhân khó lòng nhận biết.
Tạ Trần không đáp, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh đã cảm nhận được sự bất thường này từ lâu, từ những dòng linh khí hỗn loạn len lỏi vào từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình, từ những mảnh nhân quả đan xen chằng chịt trong tầm mắt của anh. "Nhân gian, tiên giới, hay thậm chí là Thiên Đạo, suy cho cùng cũng chỉ là những chấp niệm khác nhau của một dòng chảy," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điệu bình thản như mặt nước hồ thu. "Gió đổi chiều hay không, cũng chỉ là một phần của vô thường."
Bên ngoài quán trà, không khí nhộn nhịp thường ngày của Thị Trấn An Bình đã bị thay thế bởi sự xôn xao, lo lắng. Những tiếng bàn tán nhỏ to, những gương mặt hoang mang hiện rõ trên từng nét mặt của người dân. Tiểu Thư Hàng Xóm, với vẻ mặt xinh đẹp, dịu dàng, nhưng giờ đây lại tràn ngập nỗi sợ hãi, vội vã chạy đến bên cửa sổ quán trà, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Tạ Trần. "Anh Tạ Trần ơi, anh có thấy không? Sáng nay rau quả ở chợ cũng héo úa lạ thường, còn có sương lạnh thấu xương giữa mùa này! Các cụ già nói chưa bao giờ thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy." Nàng run rẩy kể, hơi thở gấp gáp, như thể những dị tượng kia đang truy đuổi nàng.
Thư Sinh Giỏi, tuấn tú với phong thái nho nhã, luôn tay cầm cuốn sách, cũng đứng cạnh Tiểu Thư Hàng Xóm, vẻ mặt bất an. Anh ta cố gắng tìm kiếm lời giải thích trong những trang sách cổ, nhưng vô vọng. "Tri thức là sức mạnh, nhưng những hiện tượng này... thực sự nằm ngoài mọi lý giải của kinh điển. Chẳng lẽ, thế gian này thực sự đang thay đổi sao?" Anh ta lẩm bẩm, ánh mắt không ngừng quét qua những gương mặt lo lắng xung quanh.
Ông Lão Tiều Phu khẽ lắc đầu, trong ánh mắt hiện lên vẻ bi ai khôn tả. "Thiên Đạo suy kiệt, nhân quả nhiễu loạn... Những gì đang diễn ra, e rằng mới chỉ là khởi đầu." Ông nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, hay một lời tiên tri nào đó.
Đúng lúc này, một luồng áp lực vô hình đột ngột quét qua Thị Trấn An Bình, khiến những tiếng ồn ào lập tức tắt lịm. Cả không gian như đông cứng lại, chỉ còn lại tiếng gió rít gào và tiếng lá cây xào xạc một cách ghê rợn. Từ phía cuối con đường, hai bóng người dần hiện rõ giữa làn sương mù đang dần tan. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y thuần khiết nhưng lạnh lẽo, với đôi mắt phượng sắc bén, và Dương Quân, tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, vẻ mặt vừa nghiêm trọng vừa đầy tò mò. Bước chân của họ nhẹ nhàng như sương khói, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một uy áp vô hình, khiến phàm nhân phải cúi đầu, không dám ngẩng nhìn.
Họ nhanh chóng tiến về phía quán trà, nơi Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đang ngồi. Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử như mũi kiếm sắc bén, găm thẳng vào Tạ Trần. Nàng đã cảm nhận được sự tồn tại đặc biệt của hắn từ xa, một sợi dây nhân quả vô hình đang liên kết hắn với những biến động của Thiên Địa. Khi nàng bước vào quán, không khí càng trở nên căng thẳng. Những chén trà trên bàn khẽ rung lên, những tờ giấy trên tường khẽ bay phấp phới như muốn thoát ly khỏi gông cùm trần thế.
"Quả nhiên là ngươi... biến số này." Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp của quán trà. Nàng không dùng kính ngữ, cũng không dùng xưng hô thân mật, chỉ đơn giản là "ngươi", thể hiện sự xa cách và vị thế của một kẻ bề trên. Đôi mắt nàng quét một lượt qua thân hình gầy gò, thư sinh của Tạ Trần, dường như muốn nhìn thấu mọi bí mật ẩn giấu bên trong hắn. Vẻ mặt nàng vẫn tuyệt mỹ, nhưng sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt đã trở nên rõ ràng hơn, như thể những gánh nặng của Thiên Đạo đang đè nặng lên vai nàng.
Dương Quân đứng phía sau Lăng Nguyệt, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối và hoài nghi, nhưng cũng không giấu được sự tôn kính và tò mò khi nhìn Tạ Trần. Anh đã nghe về Tạ Trần, một phàm nhân từng khước từ con đường tu tiên, nhưng lại là tâm điểm của những lời đồn đại kỳ lạ. Sự xuất hiện của Tạ Trần, và những dị tượng đang xảy ra, đã làm lung lay những lý tưởng tu đạo mà anh hằng tin tưởng.
Ông Lão Tiều Phu chỉ khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm trà, như thể mọi chuyện đều đã nằm trong dự liệu của ông. Tiểu Thư Hàng Xóm và Thư Sinh Giỏi đứng nép vào góc tường, run rẩy, không dám phát ra tiếng động. Họ cảm nhận được một sự kiện trọng đại đang diễn ra, một cuộc đối đầu mà họ, với thân phận phàm nhân, không thể nào hiểu nổi. Tạ Trần vẫn bình thản, đôi mắt sâu thẳm không chút dao động, như thể lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử chỉ là tiếng gió thoảng qua tai. Hắn biết, khoảnh khắc này, sự bình yên của Thị Trấn An Bình, và cả của chính hắn, đã hoàn toàn chấm dứt.
***
Không gian quán trà Vọng Giang nhỏ bé bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt dưới áp lực vô hình mà Lăng Nguyệt Tiên Tử mang đến. Tạ Trần vẫn ngồi yên vị, bình thản như một pho tượng cổ, tựa hồ áp lực ấy không hề tồn tại. Hắn đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng nhưng trong không khí tĩnh mịch lại vang lên rõ rệt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, không chút e dè hay sợ hãi. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, vẫn đứng đó, tiên bào trắng thuần không một nếp nhăn, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả: vừa uy nghiêm, vừa mệt mỏi, lại vừa có một chút hoài nghi sâu sắc.
"Ngươi không thể chối bỏ vận mệnh này, Tạ Trần," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất lời, giọng nói nàng như băng xuyên thấu, nhưng lại mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Nàng bước thêm một bước về phía Tạ Trần, pháp lực vô hình tỏa ra, không phải là sự trấn áp vũ lực, mà là một làn sóng áp bức tinh thần, một sự cưỡng ép vô hình lên ý chí của đối phương. "Thiên Đạo đang sụp đổ, và ngươi, bằng cách nào đó, là chìa khóa." Nàng ngừng lại, đôi mắt nheo lại, dường như đang cố gắng thấu hiểu một bí mật nào đó ẩn sâu trong con người phàm trần này. "Những dị tượng ở Thị Trấn An Bình, sự hỗn loạn của linh khí, sự 'mất người' đang gặm nhấm chúng ta... tất cả đều liên quan đến ngươi. Ngươi là 'điểm neo nhân quả', là người có thể 'vá trời', hay chí ít, là người duy nhất có thể xoay chuyển cục diện này."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, tựa như sương khói ban mai. "Vận mệnh? Chìa khóa? Ta chỉ là một phàm nhân, sống cuộc đời bình thường." Hắn đáp, giọng nói trầm tĩnh, không chút dao động, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định sắt đá. "Thiên Đạo sụp đổ hay không, đó là chuyện của Thiên Đạo. Nhân quả hay không, đó là vòng luân hồi của vũ trụ. Ta không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Cái gọi là 'vá trời', cái gọi là 'cứu vãn', đối với ta, chỉ là một chấp niệm khác, một vòng luẩn quẩn khác của sự 'mất người'." Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mép chén trà. "Nếu cái giá của việc 'cứu vãn' là đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính, vậy thì sự 'cứu vãn' ấy có ý nghĩa gì?"
Dương Quân, đứng sau Lăng Nguyệt, hoàn toàn bị choáng váng bởi cuộc đối thoại này. Anh tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng giờ đây đôi mắt anh lại mở to, tràn đầy sự bối rối và hoài nghi. Anh đã nghe Lăng Nguyệt sư phụ nói về Tạ Trần, nhưng việc trực tiếp chứng kiến Tạ Trần đối mặt với một cường giả Tiên môn với sự bình thản đến vậy, và những lời nói đầy triết lý của hắn, đã khiến lý tưởng tu tiên của anh bị chấn động mạnh mẽ. "Một phàm nhân... có thể gây ra chấn động lớn đến vậy sao?" Dương Quân thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một ngàn vạn câu hỏi. Anh luôn tin rằng sức mạnh của tu tiên là để bảo vệ nhân gian, để duy trì trật tự. Nhưng nếu chính con đường tu tiên lại dẫn đến sự 'mất người', vậy ý nghĩa của nó là gì?
Lăng Nguyệt Tiên Tử cau mày, sự bất ngờ hiện rõ trong ánh mắt. Nàng đã từng gặp vô số tu sĩ, vô số phàm nhân, nhưng chưa ai dám đối đáp với nàng một cách bình thản và kiên định như Tạ Trần. Nàng nhìn thấy sự "chấp niệm" sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, một chấp niệm vào cuộc sống bình thường, vào nhân tính, một thứ mà chính nàng, một tiên tử đã tu luyện ngàn năm, đang dần đánh mất. "Ngươi không hiểu," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng trầm hơn, mang theo một chút bất lực. "Khi Thiên Đạo sụp đổ, nhân gian sẽ không còn tồn tại. Phàm nhân như ngươi, sẽ không còn có thể 'sống một đời bình thường' nữa. Mọi thứ sẽ tan rã, trở về hư vô."
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Hư vô hay không, là chuyện của vũ trụ. Nhưng ta, khi còn tồn tại, sẽ sống với bản chất của mình. Ngươi nói Thiên Đạo sụp đổ, vạn vật tan rã. Nhưng ta nhìn thấy, chính chấp niệm về sự 'vĩnh cửu', về 'bất tử' của các ngươi mới đang đẩy Thiên Đạo đến bờ vực. Các ngươi tranh giành linh khí, tranh giành cơ duyên, mong cầu thành tiên, nhưng lại quên mất cái gốc rễ của sự tồn tại: nhân tính. Tu hành càng cao, càng dễ 'mất người'. Đây chẳng phải là một nghịch lý sao?"
Lời nói của Tạ Trần như những mũi kim châm thẳng vào tâm can Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng cảm nhận được sự "mất người" vi tế trong chính bản thân mình, một sự bào mòn cảm xúc và ký ức mà nàng đã cố gắng chôn vùi. Nàng đã chứng kiến quá nhiều đồng đạo, quá nhiều tiền bối, sau khi tu luyện đến đỉnh cao, trở nên lạnh lùng, vô cảm, quên đi cội nguồn. Đó chính là cái giá mà họ phải trả cho sức mạnh. Nhưng một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể nhìn thấu điều đó một cách rõ ràng đến vậy?
"Vậy ngươi muốn gì?" Lăng Nguyệt Tiên Tử hỏi, giọng nàng không còn lạnh lùng như trước, mà pha chút mệt mỏi và hoài nghi. "Ngươi muốn nhìn nhân gian tan rã, chỉ để giữ lại cái gọi là 'nhân tính' của một phàm nhân?"
Tạ Trần đứng dậy. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn không có vẻ cường tráng, nhưng lại toát ra một sự kiên cường đến lạ. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. "Ta không muốn gì cả," Tạ Trần đáp, bước chậm rãi ra giữa quán trà, đối diện trực tiếp với Lăng Nguyệt Tiên Tử, không hề lùi bước trước pháp lực vô hình của nàng. "Ta chỉ muốn sống. Sống một cách trọn vẹn, chân thực, giữ trọn nhân tính của mình, dù cho đó là một kiếp phàm trần ngắn ngủi. Bởi lẽ, cái chết không đáng sợ bằng việc tồn tại mà đánh mất chính mình. Nếu Thiên Đạo muốn ta làm 'điểm neo', muốn ta 'vá trời' bằng cách từ bỏ bản chất, thì ta thà rằng nó tan rã. Bởi lẽ, một Thiên Đạo tồn tại trên sự 'mất người' thì còn ý nghĩa gì?"
Lời tuyên bố của Tạ Trần vang vọng trong không gian tĩnh lặng, không chỉ là một lời từ chối, mà là một sự thách thức trực diện đến toàn bộ hệ thống tu tiên, đến chính bản chất của Thiên Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt tuyệt mỹ, giờ đây lại mang một nét kinh ngạc sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ Tạ Trần chỉ là một dị số nhỏ bé, nhưng giờ đây, nàng nhận ra, hắn chính là một ngọn nguồn của một triết lý khác, một con đường khác, đang đối đầu trực tiếp với con đường mà nàng và toàn bộ tiên giới đã chọn lựa.
Dương Quân đứng đó, chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại, lòng anh như sóng trào biển động. Những lời của Tạ Trần đã gieo vào tâm trí anh một hạt mầm của sự nghi ngờ, một câu hỏi lớn về ý nghĩa thực sự của tu luyện và cái giá phải trả để thành tiên. Anh nhìn Tạ Trần, trong lòng không còn sự tò mò thuần túy nữa, mà là một sự kính trọng sâu sắc, và một nỗi sợ hãi mơ hồ về con đường mà mình đang đi.
Ông Lão Tiều Phu khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười bi ai hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. Ông biết, cuộc "phá cục" đã thực sự bắt đầu, và Tạ Trần, cái thư sinh gầy gò này, chính là tâm điểm của cơn bão.
***
Tạ Trần bước ra khỏi quán trà, làn gió lạnh thấu xương lùa qua tà áo vải bố cũ kỹ của hắn, nhưng hắn vẫn đứng vững, dáng người gầy gò không chút xiêu vẹo. Phía sau hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng bước theo, ánh mắt của họ vẫn dán chặt vào bóng lưng của phàm nhân kia, không thể rời. Ông Lão Tiều Phu vẫn ngồi trong quán, nhấp chén trà nguội lạnh, đôi mắt tinh anh dõi theo, trên gương mặt khắc khổ hiện rõ một vẻ bi ai và cam chịu.
Phố Thương Mại Kim Long, vốn sầm uất và tấp nập, giờ đây chìm trong sự hỗn loạn và hoảng loạn. Dân chúng la hét, chạy tán loạn, cố gắng tìm nơi trú ẩn khỏi những dị tượng kinh hoàng đang diễn ra. Cây cối ven đường héo úa chỉ trong chớp mắt, lá vàng rụng rơi xào xạc như tiếng than khóc. Những con chim nhỏ đang hót líu lo bỗng rơi rụng xuống đất, không một tiếng động. Bầu trời, vốn đã âm u từ sáng, giờ đây bắt đầu nứt toác, như một tấm gương khổng lồ bị đập vỡ. Những vết nứt đen kịt lan rộng nhanh chóng, nuốt chửng ánh sáng mặt trời, khiến cả Thị Trấn An Bình chìm vào một thứ bóng tối rợn người, lạnh lẽo hơn cả sương giá. Khí lạnh âm u bao trùm lấy mọi vật, khiến hơi thở của con người cũng hóa thành những làn khói trắng xóa.
Tạ Trần đứng giữa con phố hỗn loạn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào bầu trời đang nứt toác, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ kiên định đến lạ thường, tựa hồ hắn đã dự liệu được tất cả. Hắn không hề né tránh, không hề run sợ trước cảnh tượng kinh hoàng kia. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng cách hắn vài bước chân, toàn thân pháp lực dao động, sẵn sàng đối phó với bất kỳ biến cố nào. Họ cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tập trung vào Tạ Trần, một thứ áp lực đến từ chính vũ trụ.
Giữa tiếng gió rít gào như quỷ khóc, giữa tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng, Tạ Trần cất tiếng. Giọng nói trầm tĩnh của hắn, không hề lớn, nhưng lại vang vọng khắp Thị Trấn An Bình, xuyên qua từng vết nứt trên bầu trời, như một lời tuyên ngôn đanh thép, một lời thề nguyện không thể lay chuyển.
"Ta không tu tiên."
Mỗi từ Tạ Trần nói ra, bầu trời lại rung chuyển dữ dội hơn, những vết nứt càng lan rộng.
"Ta không cứu thế."
Một làn khí lạnh thấu xương ập đến, kèm theo mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh nồng gắt, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân phải lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch. Dân chúng ngã quỵ xuống đất, ôm đầu gào thét trong sợ hãi.
"Ta chỉ muốn làm một phàm nhân, sống trọn kiếp này, giữ trọn nhân tính của mình."
Lời nói cuối cùng của Tạ Trần vừa dứt, một tiếng nứt vỡ long trời lở đất vang lên. Bầu trời hoàn toàn vỡ vụn, không còn là những vết nứt đơn thuần, mà là một khe hở khổng lồ màu đen tuyền, xoáy sâu vào hư không. Từ bên trong khe nứt ấy, một luồng khí âm u lạnh lẽo ập ra, mang theo vô số linh hồn oan khuất, những tiếng rên rỉ thảm thiết, những gương mặt méo mó vì đau đớn và oán hận.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần lóe lên một tia sáng dị thường, đó là ánh sáng của Nhân Quả Chi Nhãn đang vận hành đến cực hạn. Hắn nhìn thấu qua lớp vỏ hiện thực, thấy rõ ràng hình ảnh kinh hoàng hiện ra từ khe nứt: đó là một phần của `U Minh Địa Phủ` – thế giới của người chết, nơi linh hồn bị đọa đày, tràn ngập oán khí và tử khí. Những tòa tháp xương trắng, những con sông máu đỏ, những cánh đồng khô cằn nơi oan hồn vật vờ... tất cả hiện ra trong chớp mắt, rồi lại bị màn đêm u tối nuốt chửng, chỉ để lại một cảm giác nặng nề, ghê rợn. Hình ảnh đó chỉ kéo dài trong một khắc, nhưng đủ để Tạ Trần hiểu rằng lựa chọn của hắn, lời tuyên ngôn của một phàm nhân, đã khuấy động không chỉ nhân gian, tiên giới, mà cả những cõi giới ẩn sâu nhất của vũ trụ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ, giờ đây trắng bệch như tờ giấy. Nàng che miệng, ánh mắt kinh hoàng nhìn vào khe nứt đen kịt đang dần khép lại trên bầu trời. Nàng đã từng nghe về U Minh Địa Phủ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại có thể hiện diện trực tiếp ở nhân gian như thế này. "Không thể nào... đây là... U Minh!" Nàng thốt lên trong kinh hãi, giọng nói không còn chút uy nghiêm nào của một tiên tử. Nàng cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ làm mất đi linh khí, mà còn làm mờ ranh giới giữa các cõi, mở đường cho những thế lực cổ xưa, tăm tối nhất trỗi dậy.
Dương Quân đứng bên cạnh Lăng Nguyệt, toàn thân run rẩy. Anh chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến vậy. Cái chết, sự hủy diệt, và một cõi giới u tối đến mức không thể tưởng tượng, tất cả đều hiện hữu ngay trước mắt anh. Lý tưởng tu tiên của anh, niềm tin vào chính nghĩa và trật tự, giờ đây đã bị chấn động đến tận gốc rễ. Anh nhìn Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, đang đứng vững vàng giữa cơn bão dị tượng, và không thể hiểu nổi sức mạnh nào đã cho hắn sự kiên định ấy.
Ông Lão Tiều Phu, từ trong quán trà, khẽ thở dài một hơi thật dài, vẻ mặt đầy bi ai. Ông đã biết rằng mọi chuyện sẽ không thể quay lại như cũ. Cái khe nứt U Minh kia, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để báo hiệu một kỷ nguyên mới của hỗn loạn. "Thiên Đạo tan rã, ranh giới mờ nhạt... Sóng gió thực sự đã nổi lên rồi," ông lão lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng gió rít gào. "Và đây, mới chỉ là khởi đầu."
Tạ Trần vẫn đứng đó, giữa con phố ngổn ngang đổ nát, giữa những tiếng la hét và tiếng khóc than của dân chúng. Hắn đã nói ra lựa chọn của mình, đã thách thức ý chí của Thiên Đạo, và cái giá phải trả là sự bình yên của Thị Trấn An Bình, và có lẽ, của cả nhân gian. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không có hối tiếc, chỉ có sự kiên định và một tia sáng lạnh lùng. Hắn đã chọn con đường của mình, con đường của một phàm nhân, và hắn sẽ gánh chịu mọi nhân quả mà lựa chọn ấy mang lại.
Kỷ nguyên bình yên của Tạ Trần, của Thị Trấn An Bình, đã hoàn toàn khép lại. Cái tên "Tạ Trần", một phàm nhân khước từ thành tiên, giờ đây đã trở thành "điểm neo nhân quả" không thể chối cãi, một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong cơn bão vũ trụ, thu hút mọi ánh mắt, mọi thế lực, từ tiên giới cho đến U Minh Địa Phủ. Cuộc "phá cục" đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, nơi Tạ Trần sẽ không còn là một người ngoài cuộc, mà là tâm điểm của mọi biến động, mọi tranh giành số mệnh của cả Thiên Đạo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.