Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 69: Dị Tượng Mở Đường: Lời Nhắc Nhở Từ Vô Hình

Tạ Trần đứng đó, dưới ánh trăng, nhìn theo bóng ông lão cho đến khi hoàn toàn biến mất. Lời của ông lão Tiều Phu là một sự xác nhận rõ ràng nhất cho những gì anh vừa cảm nhận được – một sự thay đổi không thể tránh khỏi, một sự đảo ngược của "dòng chảy" mà anh, một phàm nhân không tu luyện, lại vô tình trở thành tâm điểm. Anh đã cố gắng "sống một đời bình thường", nhưng số phận, hay chính Thiên Đạo, lại không cho phép anh làm điều đó. Sự chú ý trực tiếp của Thiên Đạo báo hiệu những thử thách không tưởng và sự can thiệp quy mô vũ trụ sẽ giáng xuống anh trong tương lai gần. Những dấu hiệu bí ẩn, dòng chữ cổ xưa trên cuốn sách của anh, chỉ là khởi đầu cho một loạt các sự kiện siêu nhiên, "phi lý" mà anh sẽ phải đối mặt, không thể giải thích bằng logic thông thường của phàm nhân hay tu sĩ.

Đêm càng lúc càng sâu, và chàng thư sinh Tạ Trần, người từng khước từ con đường thành tiên, giờ đây lại đứng trước một con đường khác, một con đường mà chính Thiên Đạo đã "khai nhãn" để dõi theo. Anh biết, cuộc "phá cục" đã thực sự bắt đầu, và anh sẽ phải tìm cách giữ trọn nhân tính của mình, giữa vòng xoáy biến động của trời đất.

***

Vài ngày sau, Thị Trấn An Bình, vốn nổi tiếng với cái tên mang ý nghĩa "bình an", nay lại chìm trong một bầu không khí lạ lùng và khó hiểu. Những con đường lát đá quen thuộc, những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát, những quán trọ và cửa hàng tấp nập, giờ đây mang một vẻ ủ dột đến khó tả. Ban ngày, tiếng nói cười, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa vẫn vang lên đều đặn, nhưng không còn sự hồn nhiên, vô tư như trước. Thay vào đó là những tiếng rì rầm bàn tán, những lời xì x xào lo lắng, như một làn sóng ngầm của sự sợ hãi đang lan truyền khắp nơi.

Những dấu hiệu bất thường đầu tiên xuất hiện từ cây cối. Các loại cây cảnh ven đường, vốn xanh tốt tươi tắn quanh năm dù thời tiết có khắc nghiệt đến đâu, bỗng dưng héo úa một cách nhanh chóng. Lá rụng tả tơi, không theo một mùa nào cả, chất thành từng đống khô khan trên mặt đất. Người dân cố gắng tưới nước, chăm sóc, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Những cành cây trơ trụi, khô khốc như những bàn tay gầy guộc vươn lên trời, mang theo một điềm báo chẳng lành.

Rồi đến ao hồ. Đàn cá, vốn là nguồn vui và nguồn sống cho nhiều gia đình, bỗng chết nổi hàng loạt không rõ nguyên nhân. Nước hồ, vốn trong xanh soi bóng mây trời, bỗng đục ngầu một màu xám xịt, bốc lên mùi tanh nồng và ẩm mốc khó chịu. Người dân ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang lo lắng khi không một vị lương y hay thợ câu nào có thể giải thích được hiện tượng kỳ lạ này.

Thời tiết cũng trở nên thất thường. Giữa ngày nắng chang chang, bỗng có những cơn gió mạnh đột ngột xuất hiện, không hề báo trước. Chúng rít qua các mái nhà, cuốn bay những tấm vải phơi, những đồ vật nhẹ, gây ra những tiếng động va đập đáng sợ. Gió không mang theo mưa, cũng không mang theo hơi lạnh của mùa đông, chỉ đơn thuần là những luồng khí hỗn loạn, vô định, như một bàn tay vô hình đang cố gắng khuấy động mọi thứ. Tiếng chim hót, vốn là âm thanh quen thuộc mỗi buổi sáng, bỗng im bặt một cách đáng sợ. Thay vào đó là sự im lặng căng thẳng, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng kêu thảng thốt của một vài loài vật nhỏ, như chuột chạy trốn hay côn trùng bay tán loạn.

Tiểu Thư Hàng Xóm, một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, đang đứng trước hiên nhà, khuôn mặt nàng hiện rõ vẻ lo lắng. Chiếc y phục giản dị của nàng không thể che giấu đi sự bối rối và sợ hãi. Nàng nhìn những chậu hoa cúc mình vừa tưới nước đã héo rũ, rồi quay sang Tạ Trần, người đang đi ngang qua với vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, toát lên phong thái điềm tĩnh đến lạ.

"Anh Tạ Trần ơi," giọng nàng khẽ run, "mấy hôm nay cây hoa nhà em cứ héo rũ, dù em tưới nước đầy đủ. Có phải là điềm báo gì không ạ? Mấy bà cô trong làng bảo là yêu ma quỷ quái quấy phá đó." Nàng nói rồi rụt rè nhìn quanh, như thể sợ hãi một thế lực vô hình nào đó đang lắng nghe.

Tạ Trần dừng bước, khẽ gật đầu. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt anh lướt qua những cánh hoa khô héo, rồi nhìn xa xăm về phía bầu trời đang chuyển màu một cách khó hiểu. Anh cảm nhận được sự bất an trong giọng nói của nàng, một sự bất an đang lan truyền khắp thị trấn.

Cách đó không xa, Thư Sinh Giỏi, một chàng trai tuấn tú với phong thái nho nhã, tay vẫn cầm một cuốn sách dày, đang cố gắng giảng giải cho vài người dân. Khuôn mặt anh ta, thường ngày đầy vẻ tự tin, giờ đây lại nhợt nhạt và lộ rõ vẻ hoang mang. Anh ta cố gắng lý giải mọi thứ bằng kiến thức sách vở, nhưng những lời nói của anh ta trở nên yếu ớt và thiếu thuyết phục.

"Mấy nay tự nhiên có mấy cơn gió giật kỳ lạ, sách vở trên bàn ta cứ bay tứ tung," Thư Sinh Giỏi nói, giọng hơi run rẩy, "Lại còn mấy con cá chết nổi trắng ao nữa, không biết là bệnh dịch gì đây, y thư cũng không có ghi chép. Chẳng lẽ... là thiên tai?" Anh ta cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng chính anh ta cũng không tin vào điều mình nói. Ánh mắt anh ta lướt qua Tạ Trần, như muốn tìm một sự đồng tình, hoặc một lời giải đáp cao siêu hơn.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu. Anh đi dạo quanh thị trấn, lắng nghe những lời bàn tán, những tiếng than vãn, những tiếng chuông gió kêu vô định trong gió lớn. Anh cảm nhận sự bất thường trong từng hơi thở của đất trời, trong từng tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân. Đôi mắt sâu thẳm của anh, giờ đây không chỉ là quan sát, mà là "thấy". Anh dùng Nhân Quả Chi Nhãn, một khả năng không phải phép thuật mà là sự suy luận cực hạn, để nhìn thấu. Anh nhận ra những sợi dây nhân quả mỏng manh đang bị kéo căng đến mức sắp đứt, hoặc đã đứt gãy một cách cố ý. Những sự kiện này không phải là ngẫu nhiên, không phải là "thiên tai" hay "yêu ma quỷ quái". Chúng là những "lời nhắc nhở", những "thử thách" được dàn dựng, một cách có chủ đích. Một áp lực vô hình, lạnh lẽo đang đè nặng lên Thị Trấn An Bình, như một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt sự sống, sự bình yên. Anh không nói gì, nhưng từng cử chỉ đều thể hiện sự tập trung cao độ, sự lắng nghe sâu sắc. Anh biết, Thiên Đạo không chỉ quan sát anh, mà còn đang tác động trực tiếp lên thế giới xung quanh anh, buộc anh phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: cuộc sống bình thường của anh đang bị phá vỡ một cách có hệ thống.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo những cơn gió mạnh hơn, rít qua từng kẽ lá, từng mái ngói, tạo nên một bản giao hưởng u ám và ghê rợn. Bầu trời vẫn âm u, không một vì sao, không một ánh trăng. Trong quán sách của mình, Tạ Trần ngồi trước bàn, ánh nến chập chờn trên bàn soi rõ vẻ mặt đăm chiêu của anh. Anh không đọc sách như thường lệ, không ghi chép, mà trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối và gió lạnh đang bao trùm. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút mùi ẩm mốc từ những cuốn sách cổ hòa quyện trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài là phá vỡ sự im ắng.

Anh nhớ lại dòng chữ cổ xưa đã hiện lên trên trang sách vài đêm trước, một dòng chữ mà chỉ anh mới có thể đọc và hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. "Sự thức tỉnh của kẻ già nua." Lời của Ông Lão Tiều Phu lại vang vọng trong tâm trí anh. Giờ đây, anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự "quan sát" không ngừng từ một thế lực siêu nhiên, một ánh mắt vô hình nhưng lạnh lẽo, bao trùm lên mọi ngóc ngách của cuộc đời anh. Những dị tượng bên ngoài kia, những cây cối héo úa, những đàn cá chết, những cơn gió bất thường, không còn là ngẫu nhiên. Chúng là những "lời nhắc nhở" trực tiếp, những "thử thách" từ Thiên Đạo, nhằm phá vỡ sự kiên định của anh.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí nặng nề đang đè nén. Anh tập trung Nhân Quả Chi Nhãn, không phải để nhìn bằng mắt thịt, mà để cảm nhận bằng toàn bộ tâm trí và linh hồn. Trong nhận thức của anh, những dòng chảy linh khí trong Thị Trấn An Bình không còn tuần hoàn một cách tự nhiên. Chúng trở nên hỗn loạn, xoáy vặn, như một dòng sông bị chặn đứng và chuyển hướng một cách cưỡng bức. Những sợi nhân quả, vốn đan xen chằng chịt tạo nên sự hài hòa của vạn vật, giờ đây bị xoắn vặn, căng thẳng, thậm chí bị đứt gãy một cách cố ý, không phải do tự nhiên mà thành. Một áp lực vô hình từ phía trên đang đè nặng lên Thị Trấn An Bình, không phải là một sức mạnh hủy diệt, mà là một sự bóp méo, một sự cưỡng chế.

Trong bóng tối của quán sách, Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng anh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. "Thiên Đạo... Ngươi đang dùng cách này để thử thách ta sao? Phá vỡ sự bình yên của nhân gian, để ta không thể đứng ngoài cuộc?" Anh cảm nhận được sự giằng xé trong chính mình. Anh khao khát một cuộc sống bình thường, một cuộc đời phàm nhân không vướng bận tu tiên. Nhưng Thiên Đạo lại đang dùng chính sự "bình thường" đó để tấn công anh, để phá vỡ nó, buộc anh phải đưa ra lựa chọn.

Anh lại nhắm mắt, cảm nhận sâu hơn nữa những sợi nhân quả đang bị kéo căng, những dòng chảy linh khí đang bị làm cho rối loạn. "Những sợi nhân quả này... không phải tự nhiên mà đứt gãy. Có một ý chí đang kéo chúng, khiến chúng rối loạn. Không phải để hủy diệt, mà là để... tạo áp lực." Anh biết rằng đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc thử thách tinh thần. Thiên Đạo không trực tiếp ra tay, mà dùng chính sự mất cân bằng của thế giới, dùng sự lo lắng và sợ hãi của phàm nhân, để tạo gánh nặng lên anh. Nó muốn anh phải can thiệp, phải phá bỏ lời thề không tu luyện, để trở thành "cứu tinh" mà nó mong muốn.

Gánh nặng của "điểm neo nhân quả" đè nặng lên đôi vai gầy của Tạ Trần. Anh không thể bỏ qua những lời than vãn của người dân, những ánh mắt lo lắng của Tiểu Thư Hàng Xóm, hay sự hoang mang của Thư Sinh Giỏi. Anh không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự mục ruỗng của vạn vật xung quanh. Nhưng nếu anh hành động, anh sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy của tu tiên, của sức mạnh, của những thứ mà anh đã khước từ. Sự giằng xé này còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Anh tự hỏi, liệu Thiên Đạo có đang "mất người" hay không, khi nó sẵn sàng hy sinh sự bình yên của cả một thị trấn, chỉ để ép buộc một phàm nhân như anh? Cuộc chiến này, không phải là chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà là chiến đấu với một ý chí vũ trụ vô hình, một chấp niệm đã kéo dài từ hàng vạn năm. Tạ Trần biết, anh không thể né tránh mãi được. Sự lựa chọn, dù khó khăn đến mấy, cũng đã đến gần.

***

Buổi chiều hôm sau, khi những dị tượng đang diễn ra mạnh mẽ nhất, bầu trời Thị Trấn An Bình lại bị bao phủ bởi những đám mây đen xám xịt, những cơn gió lớn vẫn rít lên không ngừng. Quán Trà Vọng Giang, nằm bên bờ sông với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra dòng nước chảy xiết, vẫn có khách. Nhưng không khí nơi đây không còn yên bình, thư thái như mọi khi. Tiếng nước sông chảy, tiếng gió hú, tiếng chim kêu thất thanh thay thế cho tiếng chim hót líu lo thường ngày. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, nhưng hòa lẫn với mùi ẩm ướt và chút hương vị lạ lẫm từ dòng sông đang cuộn sóng dưới những cơn gió.

Ông Lão Tiều Phu ngồi ở một góc quen thuộc, chậm rãi nhấp chén trà nóng, đôi mắt tinh anh lướt qua những gương mặt lo lắng của khách. Ông lắng nghe những lời bàn tán xôn xao về những hiện tượng kỳ lạ: cây cối héo úa, cá chết nổi trắng, gió giật bất thường. Nhiều người phỏng đoán đây là điềm báo của một năm đói kém, hoặc một trận dịch bệnh sắp đến. Ông lão không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc mà không ai có thể lý giải. Ông Lão đã trải qua nhiều thăng trầm của nhân thế, và những gì đang diễn ra không nằm ngoài dự đoán của ông. Cuộc đời ông đã chứng kiến biết bao biến động của Thiên Địa, bao thăng trầm của nhân gian.

"Thiên Địa biến đổi, vạn vật khó tránh," Ông Lão Tiều Phu khẽ nói với người ngồi cạnh, một người đàn ông trung niên đang lo lắng. Giọng ông trầm ấm, từ tốn, mang theo sự an nhiên của người đã nhìn thấu thế sự. "Kẻ nào cố giữ sự bình yên, ắt sẽ bị cuốn vào vòng xoáy. Chỉ là không biết, vòng xoáy này sẽ cuốn đến đâu." Ông lão nói rồi lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông cuộn sóng, nơi những gợn sóng dữ dội đang đập vào bờ, như muốn nuốt chửng mọi thứ.

Đúng lúc đó, Tạ Trần đi ngang qua quán trà. Anh vẫn mang vẻ thư sinh gầy gò, chiếc áo vải bố cũ kỹ phấp phới trong gió. Khuôn mặt anh đăm chiêu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định đến lạ. Anh đã dành cả ngày để quan sát, để cảm nhận sự thay đổi của Thị Trấn An Bình, để lắng nghe những tiếng lòng của phàm nhân. Ánh mắt anh và Ông Lão Tiều Phu giao nhau một thoáng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, không cần lời nói, một sự thấu hiểu vô ngôn đã truyền qua. Ông lão khẽ gật đầu, một cái gật đầu không phải chào hỏi thông thường, mà là một sự ghi nhận, một sự cảm thông trước gánh nặng mà Tạ Trần đang mang.

Tạ Trần cũng khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt anh vừa kiên định, vừa lộ rõ sự mệt mỏi ẩn sâu. Anh biết, Ông Lão Tiều Phu hiểu. Ông lão hiểu rằng những sự kiện này không phải ngẫu nhiên, và một giai đoạn mới đầy biến động, đòi hỏi sự lựa chọn, đang bắt đầu.

Khi Tạ Trần đã đi khuất, Ông Lão Tiều Phu lại thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không ai nghe thấy. Ông tựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn dõi theo bóng Tạ Trần. "Cậu thư sinh này..." ông độc thoại khẽ, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng qua. "Gánh nặng của cậu ấy còn lớn hơn cả một ngọn núi. Liệu cậu ấy có thể trụ vững trước ý chí của trời?" Ông lão biết Tạ Trần không đơn độc. Không chỉ có Thiên Đạo đang thức tỉnh, mà còn có những thế lực cổ xưa khác, những người đã ngủ yên hàng vạn năm, cũng đang bắt đầu cựa mình. "Dòng chảy đã bắt đầu đảo ngược rồi," ông lại thầm nhắc nhở, "không còn là những con nước nhỏ nữa đâu."

***

Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, trên đỉnh núi linh thiêng, thời tiết cũng trở nên bất thường. Linh khí vốn dồi dào và thuần khiết, nay lại trở nên hỗn loạn, nặng nề, như có một cơn bão vô hình đang hình thành. Những đám mây đen kịt không rõ từ đâu kéo đến, bao phủ ngọn núi, tạo nên một khung cảnh âm u và đáng sợ, khác hẳn với vẻ uy nghiêm, thanh tịnh thường ngày của tiên môn.

Trong một phòng luyện công cá nhân được khắc bằng đá kiên cố, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang bế quan. Nàng ngồi trên bồ đoàn, xung quanh là những trận pháp cổ xưa khắc trên tường và sàn nhà, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Linh khí thường ngày sẽ thuần khiết bao bọc nàng, giúp nàng nhập định. Nhưng hôm nay, tâm thần nàng bất an. Nàng cảm nhận rõ ràng sự nhiễu loạn của Thiên Địa, một thứ không thể giải thích bằng bất kỳ công pháp tu luyện hay đạo lý tiên gia nào. Linh khí xung quanh nàng bỗng trở nên hỗn loạn, không còn thuần khiết như trước, thậm chí còn có dấu hiệu ăn mòn, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng xâm nhập và phá hủy sự thanh tịnh của chúng.

Nàng mở đôi mắt phượng sắc bén, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày hiện lên một tia bối rối và mệt mỏi rõ rệt. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao đơn giản, nay cũng có vài sợi vương trên trán, lộ ra sự căng thẳng. Chiếc tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo, giờ đây dường như cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi của nàng. Nàng hít thở sâu, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn trong linh khí, nhưng vô vọng. Nàng cảm thấy một sự ăn mòn vô hình đang gặm nhấm, không chỉ là linh khí, mà còn là chính tâm thần của nàng, khiến nàng cảm thấy một sự "mất người" vi tế, một sự bào mòn cảm xúc và ký ức.

Đúng lúc đó, cửa phòng luyện công khẽ mở. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã trong bộ đạo bào màu lam nhạt, bước vào. Gương mặt anh đầy vẻ lo lắng và hoài nghi. Anh cũng cảm nhận được sự bất thường, và vội vàng đến chỗ Lăng Nguyệt để hỏi han.

"Sư phụ," Dương Quân nói, giọng có chút gấp gáp, "Người có cảm nhận được không? Linh khí trở nên hỗn loạn, như có một cơn bão vô hình đang hình thành. Con đã thử trấn áp, nhưng không có tác dụng. Các đệ tử khác cũng đều cảm thấy bất an. Đây không phải là hiện tượng tự nhiên."

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng giọng nói lại trầm hơn, đầy vẻ suy tư. "Thiên Địa đang rung chuyển... Có điều gì đó bất thường đang xảy ra, và nó không hề tốt lành. Linh khí không còn thuần khiết, ta cảm thấy một sự ăn mòn vô hình, như thể có một ý chí nào đó đang cố gắng uốn nắn nó theo cách riêng của mình." Nàng đưa tay lên, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn đang trôi qua kẽ ngón tay. "Sự ăn mòn này không chỉ ở linh khí, mà còn ảnh hưởng đến tâm trí. Ta cảm thấy có một thứ gì đó đang bị lấy đi..."

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng bừng lên sự tò mò và lo lắng. "Sư phụ nói đúng! Con cũng cảm nhận được. Liệu có liên quan đến những dị tượng ở Thị Trấn An Bình mà các trưởng lão khác vừa nhắc đến không? Con nghe nói cây cối héo úa, cá chết hàng loạt... thật đáng sợ. Có người còn đồn rằng đó là do một phàm nhân đặc biệt gây ra, một kẻ đã khước từ con đường tu tiên."

Nghe đến "Thị Trấn An Bình" và "phàm nhân đặc biệt", ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng đứng dậy, thân hình cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng giờ đây lại pha chút nặng nề. Nàng bước đến cửa sổ, nhìn về phía xa, nơi Thị Trấn An Bình nằm khuất sau những dãy núi. "Thị Trấn An Bình... Tạ Trần..." Nàng lặp lại cái tên, như đang nếm trải một hương vị khó hiểu. "Lẽ nào, hắn chính là nguồn cơn của tất cả?" Trong tâm trí nàng, hình ảnh thư sinh gầy gò với đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên. Những gì nàng đã trải qua khi gặp Tạ Trần, những cảm xúc bị lay động mà nàng đã cố gắng chôn vùi, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng đã từng nghĩ Tạ Trần chỉ là một dị số nhỏ bé, nhưng giờ đây, có vẻ như dị số ấy đang trở thành tâm điểm của một cơn bão vũ trụ.

"Dương Quân," Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại, giọng nói nàng dứt khoát, mang theo mệnh lệnh. "Chuẩn bị. Chúng ta sẽ đích thân xuống Thị Trấn An Bình để điều tra." Nàng không chỉ muốn giải quyết dị tượng, không chỉ muốn tìm hiểu nguyên nhân của sự hỗn loạn linh khí, mà còn muốn đối diện với Tạ Trần một lần nữa. Nàng cần một câu trả lời, cho những hoài nghi đang dằn vặt nàng, cho sự "mất người" mà nàng đang cảm nhận, và cho sự thật về Thiên Đạo đang suy yếu.

Dương Quân nhận lệnh, trong lòng đầy sự tò mò, lo lắng và một chút háo hức được chứng kiến sự thật. Anh gật đầu dứt khoát, trong đôi mắt tràn đầy lý tưởng, anh tin rằng mình sẽ tìm được chân tướng, và có thể, sẽ giúp đỡ được những phàm nhân đang chịu khổ. Cả hai, một người là tiên tử lạnh lùng nhưng tâm tư rối bời, một người là thư sinh nhiệt huyết nhưng còn nhiều hoài nghi, đều hướng về Thị Trấn An Bình, nơi một phàm nhân đang gánh chịu gánh nặng của cả Thiên Đạo.

Cuộc "phá cục" đã thực sự bắt đầu. Thiên Đạo đã "khai nhãn", và những bước đi đầu tiên của nó đã khiến cả nhân gian lẫn tiên giới phải rung chuyển. Tạ Trần, với mong ước "sống một đời bình thường", giờ đây lại trở thành điểm hội tụ của mọi biến động, mọi ánh mắt dõi theo. Anh biết, dù muốn hay không, anh cũng không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Con đường phía trước, dù là gì, cũng sẽ không còn là con đường của một phàm nhân bình thường nữa.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free