Nhân gian bất tu tiên - Chương 68: Thiên Đạo Khai Nhãn: Cổ Lực Tỉnh Thức
"Ngươi nói đúng. Thông tin về một 'phàm nhân đặc biệt' ở An Bình, một người có khả năng nhìn thấu nhân quả và gây ra những nhiễu động kỳ lạ, chắc chắn sẽ không còn là bí mật. Hắn đã thực sự bị đặt vào tầm ngắm, không chỉ của Thái Huyền Tông, mà còn của các tông môn lớn khác, và có thể, cả Thiên Đạo đang suy yếu." Ông đặt tay lên cuộn da dê, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Sự nhiễu động vi tế mà chúng ta cảm nhận được từ Thiên Đạo, quanh Tạ Trần, là dấu hiệu trực tiếp cho thấy 'ý chí vũ trụ' này đã chú ý đến hắn. Mọi việc đang dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta, Đại Sư Ca."
Đại Sư Ca im lặng, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ cổ trên cuộn da dê, rồi dừng lại ở một biểu tượng mơ hồ, dường như là một con người đứng giữa một vòng xoáy hỗn loạn. Hắn biết, lời của Trưởng Lão Dược Phường không phải là lời dọa dẫm. Thiên Đạo, dù suy yếu, vẫn là một cỗ máy khổng lồ, và khi nó chú ý đến một cá thể nhỏ bé, thì số phận của cá thể đó, cùng với những gì xung quanh hắn, sẽ khó mà thoát khỏi vòng xoáy biến động.
Cả hai người chìm vào im lặng, chỉ có tiếng gió rít qua cửa sổ và tiếng giấy tờ xào xạc trong không gian tĩnh mịch. Một kỷ nguyên đang đến hồi kết, và một phàm nhân không tu luyện, chỉ muốn "sống một đời bình thường", lại vô tình trở thành tâm điểm của tất cả. Cuộc "phá cục" của Thiên Đạo, của những chấp niệm đã ăn sâu vào giới tu tiên, đã bắt đầu, và những hồi âm đầu tiên từ Thị Trấn An Bình, nơi chàng thư sinh Tạ Trần đang ngồi, đang dần vang vọng khắp Thập Phương Nhân Gian.
***
Trong cái không gian vô tận, nơi khái niệm thời gian và vật chất trở nên mờ nhạt, một luồng ý chí cổ xưa, từ thuở hồng hoang Thiên Đạo khai sinh, bỗng khẽ lay động. Nó không có hình hài, không có ngôn ngữ, nhưng sự tồn tại của nó là bản nguyên của mọi quy tắc, mọi vận hành trong Thập Phương Nhân Gian. Từ U Minh Địa Phủ, nơi tiếng gió hú ghê rợn hòa cùng mùi tử khí quanh quẩn những linh hồn lạc lối, qua sự trang nghiêm hùng vĩ của Thiên Đạo Tháp, nơi ngọn tháp cao vút chạm tới những tầng trời không tưởng, đến sự hoang vắng bí ẩn của Côn Luân Giới, nơi những bí mật cổ xưa còn ngủ yên dưới lớp băng vĩnh cửu, tất thảy đều nằm trong tầm kiểm soát của luồng ý chí đó. Bầu không khí nơi đây không phải là một loại khí chất hay vật chất cụ thể, mà là sự hỗn loạn nguyên thủy của năng lượng và thời gian, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai giao thoa trong một vòng xoáy bất tận.
Suốt hàng vạn năm, luồng ý chí này vẫn vận hành một cách tự nhiên, như một dòng chảy vĩnh hằng, không cần đến sự "chú ý" có ý thức. Vạn vật đều có quỹ đạo, đều tuân theo những luật lệ đã được định sẵn, từ sự sinh diệt của một ngọn cỏ đến sự thăng trầm của một đại tông môn. Nhưng giờ đây, một gợn sóng bất thường, nhỏ bé như một hạt bụi nhưng lại đủ sức tạo nên một cơn địa chấn vô hình, đã xuất hiện. Nó không phải là một thiên tai, không phải là sự thức tỉnh của một ma vật cổ xưa, cũng không phải là sự đột phá cảnh giới của một vị Tiên Vương. Đó là một "dị số".
Một hình ảnh, một dấu ấn nhân quả, bắt đầu hiện rõ trong cái nhìn vô biên của Thiên Đạo. Nó quét qua vô số chúng sinh, vô số số phận, vô số sợi chỉ nhân quả đan xen như một tấm lụa khổng lồ. Nhưng rồi, cái nhìn đó, vốn đã mờ nhạt và suy yếu theo dòng chảy của thời gian, bỗng dừng lại. Nó dừng lại ở một điểm, nhỏ bé và tầm thường, nhưng lại phát ra một loại ánh sáng không nên có. Đó là hình ảnh một thư sinh gầy gò, mang vẻ phong trần của kẻ ít tiếp xúc với nắng gió, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ sắc bén, đang ngồi giữa một quán sách nhỏ ở một thị trấn bình dị.
Tạ Trần.
Cái tên đó, cái hình ảnh đó, như một vết nhơ trên tấm lụa nhân quả vốn đã sờn cũ của Thiên Đạo. Hắn không có linh căn, không tu luyện, không có sức mạnh để phá vỡ bất kỳ quy tắc nào. Vậy mà, sự tồn tại của hắn, những lựa chọn của hắn, lại tạo ra những gợn sóng, những nhiễu động ngày càng rõ rệt, như thể hắn đang vô tình bẻ cong những sợi chỉ nhân quả, làm thay đổi vận mệnh đã được an bài. Thiên Đạo, thứ đã tồn tại từ thời khắc khai thiên lập địa, chưa từng chứng kiến một dị số nào như vậy. Một phàm nhân, lại có thể tạo ra một "điểm neo" không ổn định, một lỗ hổng trong cỗ máy vũ trụ đang dần rệu rã của nó.
Một luồng ý chí cổ xưa, từ thuở sơ khai, nay khẽ lay động không phải bởi giận dữ, cũng không bởi thù hằn, mà bởi một loại tò mò lạnh lẽo, một sự khó hiểu nguyên thủy. Nó không có khái niệm về cảm xúc, nhưng sự "chú ý" này là một điều chưa từng có. Vạn vật đều có quỹ đạo, duy chỉ có kẻ này... không theo lẽ thường. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, khác biệt hoàn toàn với con đường "thành tiên" đã ăn sâu vào tín niệm của vô số chúng sinh. Chính cái "khác biệt" đó, cái "bất tu tiên" đó, đã khiến hắn trở thành một chướng ngại, một sự đe dọa thầm lặng đối với sự tồn vong của Thiên Đạo, thứ đang cố gắng níu kéo chút hơi tàn của mình.
Như một con mắt khổng lồ, vô hình, Thiên Đạo tập trung toàn bộ năng lượng còn sót lại của mình vào Tạ Trần. Nó không phải là một đòn tấn công, cũng không phải là một lời nguyền rủa. Nó là một sự phản hồi, một sự "chú ý" thuần túy, nhưng lại mang một sức mạnh vô biên, xuyên thấu không gian, vượt qua dòng chảy thời gian. Một áp lực vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa và vĩ đại hơn bất kỳ tu sĩ hay yêu ma nào từng tồn tại, bắt đầu giáng xuống Thị Trấn An Bình, trực tiếp nhắm vào chàng thư sinh nhỏ bé. Đó là lời cảnh báo đầu tiên, hay chỉ là sự xác nhận rằng, từ giờ phút này, Tạ Trần đã thực sự bị đặt vào tầm ngắm của một thế lực cổ xưa nhất, và số phận của hắn, từ nay về sau, sẽ không còn thuộc về riêng hắn nữa.
***
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, sau khi tấm cửa gỗ đã khép lại, đẩy lùi những âm thanh ồn ào còn sót lại của Thị Trấn An Bình về phía sau, không gian trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài hiên, tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi lá cây thoang thoảng. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét trên bàn đọc, hắt lên những giá sách cao ngất, phủ lên từng cuốn sách cũ một lớp màu vàng ấm áp. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách quyện vào nhau, tạo nên một không khí an yên, quen thuộc.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đang ngồi trước bàn, tay cầm một cuốn Cổ Thư đã ố vàng, mang tên "Vô Vi Chi Đạo". Cuốn sách không có gì đặc biệt về chất liệu hay hình dáng, nhưng từng nét chữ phai mờ trên trang giấy lại chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên, về sự buông bỏ chấp niệm, điều mà Tạ Trần luôn tâm niệm. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây đang lướt nhẹ trên từng dòng chữ, cố gắng tìm lại sự bình yên trong tâm hồn, xua đi những bận lòng về những dị tượng gần đây. Anh muốn giữ trọn nhân tính của mình, sống một đời bình thường, vô vi, mặc cho ngoài kia thế sự xoay vần.
Bỗng nhiên, một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy ập đến, không phải từ gió đêm hay cái lạnh của không gian, mà là một áp lực vô hình, một cái nhìn xuyên thấu từ trên cao, cổ xưa và vĩ đại hơn bất kỳ tu sĩ hay yêu ma nào mà anh từng biết đến. Đó không phải là một sự hiện diện cụ thể, không có hình dáng, không có âm thanh, nhưng nó lại đè nặng lên tâm trí anh như một ngọn núi Thái Sơn, khiến lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của anh khẽ rung động, không phải vì gió, mà vì một luồng năng lượng vô hình đang bao trùm.
"Nhân Quả Chi Nhãn" của Tạ Trần, thứ khả năng đặc biệt cho phép anh nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, tự động kích hoạt. Nó không phải để nhìn thấy một sự kiện cụ thể như những lần trước, mà để "thấu cảm" sự tồn tại của một thực thể siêu việt đang hướng sự chú ý về phía mình. Từng sợi chỉ nhân quả vô hình, vốn dĩ thường tuôn chảy êm đềm, giờ đây như đang căng cứng, rung lên bần bật, tất cả đều hướng về một điểm duy nhất – chính là anh. Anh cảm nhận được một ý chí, một sự "quan sát" lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại mang theo một sức nặng của hàng vạn năm tồn tại. Đó là Thiên Đạo.
Cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" đang nằm trên tay anh bỗng khẽ run lên bần bật, những trang giấy ố vàng xào xạc một cách vô cớ. Rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Trên trang giấy trắng tinh, nơi không hề có bất kỳ nét chữ nào, một dòng chữ cổ xưa, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà anh từng biết, bỗng nhiên hiện lên mờ nhạt, như được viết bằng ánh sáng. Từng nét chữ xoắn xuýt, phức tạp, mang theo một vẻ đẹp hoang sơ, nguyên thủy, nhưng cũng đầy uy áp. Tạ Trần nheo mắt nhìn, cố gắng đọc hiểu, nhưng chúng chỉ tồn tại trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng tan biến vào hư không, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại những trang giấy trắng tinh, và cuốn sách vẫn khẽ rung lên trong tay anh.
Anh nhắm mắt lại, một hơi thở thật sâu thoát ra khỏi lồng ngực gầy gò. Cái áp lực vô hình kia vẫn còn đó, không hề suy giảm. Nó không gây đau đớn, nhưng lại tạo ra một cảm giác cô độc đến tột cùng, như thể cả vũ trụ đang đổ dồn ánh mắt vào một cá thể bé nhỏ duy nhất. Anh đã từng dự liệu điều này, từng biết rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ phải đối mặt với những thế lực vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân. Nhưng anh không ngờ, nó lại đến sớm đến vậy, và lại trực tiếp đến từ chính Thiên Đạo.
Anh khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, gần như tự nói với chính mình: "Cuối cùng cũng tới... Ta đã dự liệu điều này, nhưng không phải sớm thế này." Trong lời nói của anh không có sự sợ hãi, mà chỉ có một sự chấp nhận, xen lẫn một chút mệt mỏi và gánh nặng. Ánh mắt anh mở ra, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, nơi anh cảm nhận được sự hiện diện vĩ đại kia. Anh biết, đây không còn là những lời đồn thổi về 'phàm nhân dị số' hay những 'nhiễu động nhỏ' nữa. Đây là 'dấu hiệu' trực tiếp đầu tiên từ Thiên Đạo, một lời cảnh báo, hay một sự chú ý không thể chối từ. Cuộc "phá cục" mà Trưởng Lão Dược Phường từng nhắc đến, có lẽ đã không còn là một khái niệm trừu tượng. Nó đã bắt đầu, và anh, Tạ Trần, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, lại vô tình trở thành tâm điểm của tất cả.
Anh trầm ngâm suy nghĩ, ngón tay khẽ miết lên bìa cuốn "Vô Vi Chi Đạo". Triết lý của nó dạy anh buông bỏ, nhưng giờ đây, có vẻ như chính Thiên Đạo lại không chịu buông tha cho anh.
***
Cùng lúc đó, trong một căn phòng luyện công kiên cố được bao bọc bởi vô số trận pháp tại Thái Huyền Tông, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang tọa thiền trên một bồ đoàn đá cẩm thạch, cố gắng tịnh tâm để hấp thu linh khí. Căn phòng hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng hít thở đều đặn, nhẹ nhàng của nàng vang vọng trong không gian, hòa cùng mùi linh khí thanh khiết nồng đậm tỏa ra từ các trận pháp và mùi gỗ trầm hương phảng phất. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày, giờ đây khép hờ, ẩn chứa sự tập trung cao độ.
Nàng đang cố gắng ổn định tâm cảnh, bởi vì trong những ngày gần đây, sau khi tiếp xúc với Tạ Trần, tâm tính của nàng đã có những biến động khó lường. Một sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt, một sự bối rối không thể gọi tên, đã bắt đầu len lỏi vào trái tim vốn sắt đá của vị Tiên Tử này. Nàng cảm thấy một sự "mất người" vi tế đang diễn ra trong chính mình, một sự thay đổi mà nàng không thể lý giải.
Bỗng nhiên, một chấn động mạnh mẽ, vô hình, xuyên thấu qua mọi trận pháp và lớp vỏ bọc kiên cố của phòng luyện công, ập thẳng vào tâm cảnh của nàng. Nó không phải là một đòn đánh vật lý, mà là một sự rung chuyển của chính quy luật Thiên Địa, như thể toàn bộ vũ trụ vừa trải qua một cơn địa chấn vô hình. Linh khí trong cơ thể Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn đang tuôn chảy êm đềm theo chu kỳ, bỗng trở nên hỗn loạn trong chốc lát, cuộn trào như dòng nước lũ vỡ đê.
Nàng đột ngột mở mắt, đồng tử co rút lại. Vẻ mặt lạnh lùng thường ngày hiện lên một tia bối rối và hoang mang sâu sắc. Trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, không phải vì gắng sức tu luyện, mà vì một nỗi sợ hãi không tên đang dâng lên trong lòng.
"Đây là... Thiên Đạo đang... rung chuyển? Hay là... một cảnh báo?" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Nàng chưa bao giờ trải qua một sự nhiễu động Thiên Địa nào mạnh mẽ đến vậy, không giống với bất kỳ dị tượng hay thiên tai nào mà nàng từng biết. Nó mang một sự cổ xưa, một sức nặng của thời gian, như thể một thực thể vĩ đại nào đó vừa thức tỉnh. Nàng cố gắng tập trung linh thức, dò xét khắp căn phòng, rồi phóng ra bên ngoài, nhưng mọi thứ đều bình thường. Duy chỉ có tâm cảnh và linh khí của nàng vẫn còn dao động mạnh mẽ.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong Thái Huyền Tông, trong một căn phòng bài trí đơn giản hơn, Dương Quân cũng đang trong trạng thái tu luyện. Anh có ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh đang nhắm nghiền. Anh cũng cảm nhận được sự bất thường tương tự. Pháp khí hộ thân của anh, một chiếc vòng ngọc bội được khắc vô số phù văn cổ xưa, vốn luôn ấm áp và tĩnh lặng, bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những âm thanh lách cách nhỏ nhưng dồn dập, báo hiệu điều chẳng lành.
Dương Quân lập tức mở mắt, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Anh vội vã nắm lấy chiếc vòng ngọc bội. "Sự nhiễu động này... còn mạnh hơn bất kỳ dị tượng nào trước đây. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?" Giọng nói của anh rõ ràng, dứt khoát nhưng giờ đây pha lẫn sự bối rối và một chút bất an. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, nơi trăng sáng vằng vặc và những vì sao lấp lánh như thường lệ. Mọi thứ dường như vẫn yên bình, nhưng anh biết, có một điều gì đó vĩ đại, mang tính vũ trụ, vừa xảy ra.
Cả Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đều không hiểu rõ nguồn cơn của sự chấn động này. Họ chỉ là những tu sĩ, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong hệ thống của Thiên Đạo. Cái cảm giác rung chuyển đến từ bản nguyên của quy tắc, cái cảm giác như thể chính trụ cột của thế giới vừa bị lay động, là một điều hoàn toàn mới mẻ và đáng sợ. Họ không biết rằng, sự nhiễu động này, sự "chú ý" này của Thiên Đạo, lại bắt nguồn từ một phàm nhân nhỏ bé ở Thị Trấn An Bình, một phàm nhân mà họ từng có cơ hội tiếp xúc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, cảm giác bối rối và hoang mang càng lúc càng mãnh liệt. Nàng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Nàng cảm thấy, một kỷ nguyên mới đang đến, và nó sẽ không còn tuân theo bất kỳ quy luật nào mà nàng từng biết.
***
Đêm đã về khuya, Thị Trấn An Bình chìm trong sự tĩnh lặng sâu lắng. Tiếng ồn ào ban ngày của chợ búa, tiếng cười nói của người qua lại đã nhường chỗ cho những thanh âm đặc trưng của màn đêm: tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng gió nhẹ luồn qua những tán lá xào xạc, và đôi khi là tiếng chó sủa vọng từ xa. Ánh trăng vằng vặc, tròn vành vạnh, treo lơ lửng trên bầu trời quang mây tạnh, rải một lớp bạc lấp lánh lên những mái ngói rêu phong và con đường đá cuội trước quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tuy nhiên, trong cái vẻ yên bình đó, Tạ Trần lại cảm nhận được một sự căng thẳng tiềm ẩn, một luồng khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn quanh quán sách của mình, dù ánh đèn dầu bên trong vẫn ấm áp.
Tạ Trần, sau khi đã trấn tĩnh phần nào từ sự "chú ý" đột ngột của Thiên Đạo, khẽ khàng đóng cửa quán sách. Anh bước ra ngoài, hít thở một hơi thật sâu không khí trong lành của màn đêm. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, toát lên vẻ thư sinh gầy gò. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi anh vừa cảm nhận được một cái nhìn vĩ đại và lạnh lẽo. Anh biết, từ giờ phút này, cuộc đời bình thường mà anh luôn khao khát có lẽ đã trở thành một giấc mộng xa vời.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng, chậm rãi đi ngang qua. Đó là Ông Lão Tiều Phu, với râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Ông lão hiếm khi xuất hiện vào ban đêm, nhưng hôm nay, ông lại lặng lẽ bước đi dưới ánh trăng. Khi đi ngang qua quán sách của Tạ Trần, ông lão bỗng dừng lại. Ánh mắt tinh anh của ông nhìn lên bầu trời đêm, nơi trăng sáng và sao lấp lánh, nhưng ánh mắt đó không phải là chiêm ngưỡng vẻ đẹp, mà là một sự trầm tư sâu sắc, như thể ông cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường đang diễn ra trong vũ trụ.
Tạ Trần, thấy ông lão, bước đến, khẽ chắp tay chào. "Ông lão, đêm đã khuya, sao ông lại ra ngoài?" Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự thăm dò.
Ông Lão Tiều Phu quay đầu lại, trên khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió hiện lên một nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ thấu hiểu lạ thường. Ông không nói gì về những sự kiện vừa xảy ra, không hỏi về sự bất an của Tạ Trần, mà chỉ khẽ thở dài, rồi lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
"Thằng nhóc," giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, mang theo một sự an nhiên của người đã nhìn thấu thế sự, "đêm nay sao sáng quá, nhưng cũng có những kẻ già nua thức giấc. Dòng chảy đã bắt đầu đảo ngược rồi, không còn là những con nước nhỏ nữa đâu."
Tạ Trần im lặng lắng nghe. Anh hiểu những lời của ông lão không phải là những câu nói vu vơ. Ông lão Tiều Phu, bằng một cách nào đó, luôn có thể cảm nhận được những thay đổi vi tế nhất của trời đất, và những lời ông nói luôn chứa đựng đạo lý sâu xa, vượt xa tầm hiểu biết của người phàm. "Những kẻ già nua thức giấc," Tạ Trần thầm nghĩ, "có phải là Thiên Đạo? Hay là những thế lực cổ xưa hơn, đã ngủ yên từ lâu?"
"Ông lão, ông có vẻ nhiều tâm sự đêm nay." Tạ Trần đáp, không trực tiếp hỏi, nhưng ánh mắt anh trao đổi với ông lão một sự thấu hiểu sâu sắc. Cả hai đều biết rằng, những gì vừa xảy ra, những gì ông lão vừa ám chỉ, sẽ thay đổi tất cả.
Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ trên môi, nhưng sự trầm tư trong ánh mắt không hề biến mất. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vẫy tay chào Tạ Trần, rồi quay lưng đi. Bóng dáng gầy gò, lưng còng của ông hòa vào màn đêm, khuất dần sau những tán cây, để lại Tạ Trần một mình đối mặt với bóng đêm và những suy tư nặng trĩu.
Tạ Trần đứng đó, dưới ánh trăng, nhìn theo bóng ông lão cho đến khi hoàn toàn biến mất. Lời của ông lão Tiều Phu là một sự xác nhận rõ ràng nhất cho những gì anh vừa cảm nhận được – một sự thay đổi không thể tránh khỏi, một sự đảo ngược của "dòng chảy" mà anh, một phàm nhân không tu luyện, lại vô tình trở thành tâm điểm. Anh đã cố gắng "sống một đời bình thường", nhưng số phận, hay chính Thiên Đạo, lại không cho phép anh làm điều đó. Sự chú ý trực tiếp của Thiên Đạo báo hiệu những thử thách không tưởng và sự can thiệp quy mô vũ trụ sẽ giáng xuống anh trong tương lai gần. Những dấu hiệu bí ẩn, dòng chữ cổ xưa trên cuốn sách của anh, chỉ là khởi đầu cho một loạt các sự kiện siêu nhiên, "phi lý" mà anh sẽ phải đối mặt, không thể giải thích bằng logic thông thường của phàm nhân hay tu sĩ.
Đêm càng lúc càng sâu, và chàng thư sinh Tạ Trần, người từng khước từ con đường thành tiên, giờ đây lại đứng trước một con đường khác, một con đường mà chính Thiên Đạo đã "khai nhãn" để dõi theo. Anh biết, cuộc "phá cục" đã thực sự bắt đầu, và anh sẽ phải tìm cách giữ trọn nhân tính của mình, giữa vòng xoáy biến động của trời đất.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.