Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 67: Hồi Âm Vô Thường: Tiếng Vọng Từ An Bình

Cánh cửa quán sách khẽ khàng khép lại, nuốt chửng bóng dáng gầy gò của chàng thư sinh vào trong màn đêm. Bên ngoài, ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, nhưng trong lòng Thị Trấn An Bình, một màn đêm khác đang dần hé mở, một màn đêm đầy thử thách và những biến động khôn lường, nơi Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những thế lực mà anh chưa từng muốn đối đầu, chỉ vì một ước nguyện đơn giản: được "sống một đời bình thường". Nhưng bình thường, trong một thế giới đang dần tan rã, lại là một điều xa xỉ nhất.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua đỉnh núi Thanh Phong, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Quán Trà Vọng Giang đã bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Không khí vốn dĩ thanh bình, êm ả của quán trà nằm bên bờ sông êm đềm, nơi tiếng nước chảy rì rầm hòa cùng tiếng chim hót líu lo và hương trà thoang thoảng, nay lại mang một vẻ khác lạ. Dù gió sớm vẫn mơn man, mang theo mùi hoa cỏ dại và hơi ẩm từ dòng sông, những lời xì xào bàn tán về sự kiện đêm qua đã phá tan sự tĩnh lặng vốn có.

Tạ Trần ngồi ở vị trí quen thuộc bên cửa sổ, tay nhấp chén trà hoa cúc còn vương khói, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, lắng nghe những mẩu chuyện phiếm đã được thêu dệt, biến tướng từ sự thật. Y phục vải bố đơn giản, mái tóc đen được buộc gọn gàng bằng dải lụa đã bạc màu, anh trông chẳng khác gì một thư sinh bình thường đang tìm kiếm chút thư thái buổi sớm. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt ấy, một dòng chảy nhân quả vô hình đang không ngừng tuôn trào, và anh, là người duy nhất nhìn thấy.

"Các vị có nghe chưa?" Giọng Tiểu Nhị Quán Trọ vang lên đầy hào hứng, phá tan không khí tĩnh mịch. Hắn ta, một chàng trai gầy gò, nhanh nhẹn, luôn mặc áo vải thô, có vẻ như đã thức trắng đêm để hóng chuyện. Hắn đặt mạnh khay trà xuống bàn, khiến mấy chén sứ va vào nhau kêu loảng xoảng, thu hút sự chú ý của vài vị khách. "Đêm qua ở chợ... một gánh hàng rong bỗng nhiên khô héo, mục rữa chỉ trong chớp mắt! Các vị có tin không? Mấy chùm hành lá xanh tươi bỗng biến thành tro tàn, còn mấy quả trứng gà thì nứt toác, chảy ra thứ nước đen ngòm hôi thối!" Hắn hạ giọng một cách bí hiểm, đôi mắt sáng rực vẻ tò mò. "Có người nói đó là yêu quái tác quái, có người bảo là lời nguyền của tiên nhân giáng xuống! Lại có người còn nói, đó là điềm báo cho một tai họa lớn sắp ập đến Thị Trấn An Bình của chúng ta!" Tiểu Nhị quay sang nhìn Tạ Trần, vẻ mặt đầy phấn khích, như muốn chia sẻ câu chuyện nóng hổi nhất mà hắn vừa được "thổi" và "nghe" đây.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà. Lời đồn đãi, như một dòng sông, càng chảy càng rộng, càng xuôi càng đục. Từ một sự kiện bất thường, nó đã biến thành yêu ma quỷ quái, thành lời nguyền tiên gia, thành điềm báo tai họa. Đó chính là tâm lý của phàm nhân, khi đối mặt với những điều vượt quá tầm hiểu biết của mình, họ luôn tìm đến những lời giải thích dễ chấp nhận nhất, dù là hoang đường nhất.

Lão Quán Chủ, người đàn ông phúc hậu với chòm râu điểm bạc và nụ cười hiền từ, đang ngồi đối diện Tạ Trần, tay cầm chén trà nghi ngút khói. Ông chậm rãi đặt chén xuống, khẽ lắc đầu, ánh mắt tinh tường nhưng ẩn chứa sự lo âu. "Nhân gian trăm chuyện kỳ lạ, nhưng cái kỳ lạ nhất lại là lòng người. Càng cố giải thích, càng thêm rối. Nhưng có lẽ, đây chỉ là khởi đầu..." Ông nói, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông, rồi khẽ liếc sang Tạ Trần, như muốn thăm dò suy nghĩ của chàng thư sinh. Dường như, Lão Quán Chủ đã cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn, vượt xa những lời đồn thổi tầm thường. Ông biết Tạ Trần không phải là người phàm tục, và khả năng thấu thị của anh có thể nhìn thấy những điều mà người khác không thể.

Tạ Trần không đáp lời, chỉ ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi vài cụm mây trắng lững lờ trôi. 'Tiếng vọng của Thiên Đạo... hay là tiếng gọi của sự hỗn loạn?' Anh tự hỏi trong nội tâm. Anh cảm nhận rõ ràng sự nhiễu động trong dòng chảy nhân quả, những gợn sóng nhỏ của năng lượng hỗn loạn không ngừng lan tỏa từ nơi sự kiện xảy ra. Đó không phải là yêu ma hay lời nguyền, mà là những "vết rách" nhỏ trong tấm màn Thiên Đạo đang suy yếu, những lỗ hổng nơi linh khí và quy tắc vận hành của thế giới đang dần bị bào mòn. Sự kiện ở chợ chỉ là một giọt nước nhỏ, nhưng nó báo hiệu một cơn lũ dữ dội sắp tràn về. Anh biết, những kẻ đã dõi theo anh đêm qua, những tu sĩ từ Thái Huyền Tông, chắc chắn cũng đã nhận ra sự bất thường này, và họ sẽ không thể ngồi yên. Sự bình yên của Thị Trấn An Bình, cũng như cuộc sống của anh, đang đứng trước ngưỡng cửa của một biến cố lớn.

***

Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, cách Thị Trấn An Bình hàng ngàn dặm, trên đỉnh núi linh thiêng chìm trong mây mù, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi tĩnh tọa trong phòng luyện công cá nhân của mình. Căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với những trận pháp cổ xưa khắc trên tường và sàn nhà, bao bọc bởi linh khí thanh khiết dồi dào. Không gian hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng vọng lại. Mùi hương của linh thảo và đá núi hòa quyện, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và cô lập.

Tuy nhiên, tâm thần của Lăng Nguyệt lại không thể nhập định. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm cài tóc phát sáng nhẹ nhàng, biểu tượng cho sức mạnh và địa vị của nàng, khẽ rung động trên búi tóc đen nhánh, phản chiếu những cảm xúc phức tạp đang xao động trong nội tâm nàng. Khuôn mặt tuyệt mỹ, vốn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ẩn chứa một chút mệt mỏi và hoài nghi. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói ở Quán Trà Vọng Giang, những triết lý về nhân sinh, về sự "mất người" khi tu luyện, về cái giá của trường sinh. Những điều mà nàng từng cho là phàm tục, là những lời lẽ của kẻ không hiểu đạo, giờ đây lại trở nên sâu sắc đến lạ, gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi ngờ khó dứt.

"Họa Ảnh Phù Du..." Nàng lẩm bẩm trong nội tâm, đôi mắt phượng khẽ khép lại. Nàng đã nhận được báo cáo về sự kiện kỳ lạ ở An Bình đêm qua. Thông thường, một hiện tượng nhỏ như vậy sẽ không thể khiến nàng bận tâm. Nhưng lần này, nó lại đụng chạm đến những điều Tạ Trần đã nói. "Dấu hiệu của sự suy yếu? Hay là một lời cảnh tỉnh? Những lời của hắn... liệu có phải là chân lý?"

Nàng cố gắng tập trung linh khí, để tâm hồn mình hòa vào dòng chảy của Thiên Địa, nhưng tâm trí nàng lại không ngừng hiện lên hình ảnh của chàng thư sinh gầy gò ấy. Ánh mắt sâu thẳm, nụ cười ẩn ý, và giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng của anh cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Kể từ khi gặp Tạ Trần, niềm tin vững chắc vào con đường tu tiên, vào sự vĩnh hằng mà nàng hằng theo đuổi, đã bắt đầu rạn nứt. Nàng đã chứng kiến sự "mất người" của nhiều tu sĩ, kể cả những người thân cận. Nàng đã cảm nhận được sự cô độc của con đường bất tử. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu luyện, lại nhìn thấu điều đó một cách trần trụi.

Lăng Nguyệt khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch. "Nhân tính... ta còn giữ được bao nhiêu?" Nàng tự hỏi. Lời Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng đã tu luyện hàng trăm năm, trải qua vô số khổ ải, mục đích cuối cùng là để trường sinh, để đạt tới cảnh giới vô thượng. Nhưng nếu cái giá phải trả là đánh mất chính mình, đánh mất những cảm xúc, ký ức và nhân tính đã làm nên Lăng Nguyệt của ngày hôm nay, liệu con đường đó có còn ý nghĩa?

Một tiếng thở dài nhẹ bẫng thoát ra từ kẽ môi nàng, mang theo sự mệt mỏi ẩn sâu. Mây mù dày đặc bên ngoài cửa sổ, những cơn gió lạnh rít qua khe đá, càng khiến tâm trạng nàng thêm nặng nề. Nàng đã từng kiên định như một khối băng, không gì có thể lay chuyển. Nhưng giờ đây, những vết nứt đã xuất hiện, và chàng thư sinh phàm tục kia, bằng những lời lẽ bình dị mà sâu sắc, đã vô tình trở thành người thợ điêu khắc, chạm trổ nên những vết rạn trong tâm hồn nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, người được mệnh danh là Băng Tuyết Tiên Tử, đang dần tan chảy trong những hoài nghi của chính mình.

***

Vào buổi tối cùng ngày, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một tòa nhà lớn được xây bằng gỗ quý, không khí trang trọng thường ngày đã bị thay thế bởi sự căng thẳng và lo lắng. Mây mù dày đặc bao phủ cả ngọn núi, khiến trời tối sầm, và những cơn gió lạnh mang theo hơi ẩm len lỏi qua các khe cửa. Trưởng Lão Dược Phường, với dáng người còng, đôi mắt đeo kính toát lên vẻ uyên bác nhưng cũng đầy mệt mỏi, đang cùng Đại Sư Ca xem xét các báo cáo mới nhất từ Thị Trấn An Bình. Xung quanh họ, mùi gỗ cũ, mực tàu và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, nhưng không thể xua đi sự nặng nề trong không khí.

Đại Sư Ca, khí chất đạo mạo, vẻ ngoài uy nghiêm trong bộ đạo bào chỉnh tề, đang cau mày nhìn vào một cuộn trúc. "Sự kiện Họa Ảnh Phù Du ở An Bình, tuy chỉ là một gánh hàng rong mục rữa, nhưng lại khiến toàn bộ khu vực đó bị nhiễu loạn linh khí trong vài khắc. Các đệ tử giám sát báo cáo rằng họ cảm thấy một luồng năng lượng hỗn loạn, giống như một vết thương rỉ máu của Thiên Địa." Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, tiếng gõ đều đặn nhưng chứa đựng sự bực dọc. "Và tất cả đều xoay quanh phàm nhân Tạ Trần kia. Hắn ta quả nhiên là dị số. Hơn nữa, những thay đổi trong tâm tính của Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi tiếp xúc với hắn, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết."

Trưởng Lão Dược Phường khẽ thở dài, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Sự kiện ở An Bình tuy nhỏ, nhưng lại mang theo một loại năng lượng hỗn loạn... Nó không phải là dấu hiệu của yêu ma, mà giống một vết rách nhỏ trong Thiên Đạo. Ta đã đối chiếu với những ghi chép cổ xưa." Ông đưa ra một cuộn da dê cũ nát, trên đó là những ký hiệu cổ quái và hình vẽ về các dị tượng. "Những dấu hiệu này, dù còn mơ hồ, lại trùng khớp với những miêu tả về thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt trong quá khứ. Và tất cả đều xảy ra quanh phàm nhân kia." Ông nhấn mạnh, ánh mắt tinh tường nhìn sâu vào Đại Sư Ca.

Đại Sư Ca đứng phắt dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. "Hắn ta quả nhiên là dị số. Tiên Tử đã bị hắn ảnh hưởng quá sâu. Nếu để tình hình tiếp diễn, không chỉ tông môn, mà cả Thiên Đạo cũng sẽ bị liên lụy. Ta lo rằng, chính sự tồn tại của hắn đã trở thành một 'điểm neo' không ổn định, kéo Thiên Đạo xuống sâu hơn. Chúng ta phải có hành động cụ thể hơn, Trưởng Lão. Có lẽ, nên cử người đến để... kiểm soát hắn, hoặc ít nhất là cách ly hắn khỏi Thị Trấn An Bình." Giọng nói của hắn tuy trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết và một chút bảo thủ, muốn duy trì trật tự cũ.

Trưởng Lão Dược Phường lắc đầu nhẹ. "Đừng vội vàng, Đại Sư Ca. Càng bất thường, càng phải thận trọng. Kẻ thù của chúng ta không phải là một phàm nhân, mà là sự suy yếu của Thiên Đạo. Một phàm nhân có thể gây ra những nhiễu động lớn như vậy, liệu có phải là một điều ngẫu nhiên? Hay hắn chính là một phần của 'phá cục' mà Thiên Đạo đang âm thầm chuẩn bị?" Ông lại nhìn vào cuộn da dê cổ xưa. "Những dấu hiệu này báo trước rằng sự suy yếu của Thiên Đạo sẽ ngày càng rõ ràng và nghiêm trọng hơn, không chỉ là những sự kiện nhỏ lẻ như ở An Bình. Và những 'vết rách' này, chắc chắn sẽ xuất hiện ở nhiều nơi khác nữa."

"Nhưng thông tin về An Bình, về phàm nhân Tạ Trần kia..." Đại Sư Ca nói, vẻ mặt bất an. "Ta e rằng không chỉ dừng lại ở Thái Huyền Tông ta. Các tông môn khác, những kẻ săn lùng cơ duyên để 'vá trời' hoặc để tìm kiếm sự bất tử trong thời kỳ Thiên Đạo suy yếu, chắc chắn cũng sẽ sớm nhận được tin tức. Chuyện Lăng Nguyệt Tiên Tử thay đổi tâm tính, cũng khó mà che giấu được lâu. Sẽ có những kẻ nhìn Tạ Trần là một mối nguy hiểm cần loại bỏ, nhưng cũng sẽ có những kẻ coi hắn là một chìa khóa, một cơ duyên để lợi dụng."

Trưởng Lão Dược Phường gật đầu, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra màn đêm mờ mịt. "Ngươi nói đúng. Thông tin về một 'phàm nhân đặc biệt' ở An Bình, một người có khả năng nhìn thấu nhân quả và gây ra những nhiễu động kỳ lạ, chắc chắn sẽ không còn là bí mật. Hắn đã thực sự bị đặt vào tầm ngắm, không chỉ của Thái Huyền Tông, mà còn của các tông môn lớn khác, và có thể, cả Thiên Đạo đang suy yếu." Ông đặt tay lên cuộn da dê, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Sự nhiễu động vi tế mà chúng ta cảm nhận được từ Thiên Đạo, quanh Tạ Trần, là dấu hiệu trực tiếp cho thấy 'ý chí vũ trụ' này đã chú ý đến hắn. Mọi việc đang dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát của chúng ta, Đại Sư Ca."

Đại Sư Ca im lặng, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ cổ trên cuộn da dê, rồi dừng lại ở một biểu tượng mơ hồ, dường như là một con người đứng giữa một vòng xoáy hỗn loạn. Hắn biết, lời của Trưởng Lão Dược Phường không phải là lời dọa dẫm. Thiên Đạo, dù suy yếu, vẫn là một cỗ máy khổng lồ, và khi nó chú ý đến một cá thể nhỏ bé, thì số phận của cá thể đó, cùng với những gì xung quanh hắn, sẽ khó mà thoát khỏi vòng xoáy biến động.

Cả hai người chìm vào im lặng, chỉ có tiếng gió rít qua cửa sổ và tiếng giấy tờ xào xạc trong không gian tĩnh mịch. Một kỷ nguyên đang đến hồi kết, và một phàm nhân không tu luyện, chỉ muốn "sống một đời bình thường", lại vô tình trở thành tâm điểm của tất cả. Cuộc "phá cục" của Thiên Đạo, của những chấp niệm đã ăn sâu vào giới tu tiên, đã bắt đầu, và những hồi âm đầu tiên từ Thị Trấn An Bình, nơi chàng thư sinh Tạ Trần đang ngồi, đang dần vang vọng khắp Thập Phương Nhân Gian.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free