Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 66: Họa Ảnh Phù Du: Dấu Vết Thiên Đạo Suy Yếu

Bình minh ló dạng, xé toạc màn đêm u tịch đang bao phủ Thị Trấn An Bình. Những tia nắng đầu tiên như những ngón tay vàng óng, lách qua kẽ lá, xuyên qua những mái ngói rêu phong, đánh thức một ngày mới. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi gỗ mục xen lẫn mùi đất sau một đêm tĩnh lặng. Tiếng gà gáy vang vọng từ những con hẻm nhỏ, báo hiệu một khởi đầu quen thuộc, một nhịp sống mà Tạ Trần vẫn luôn trân trọng.

Tạ Trần rời khỏi quán sách nhỏ của mình, bước chân nhẹ nhàng lên con đường lát đá dẫn vào khu chợ. Anh mặc một bộ áo vải thô màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ, càng tôn lên vẻ gầy gò của thân hình thư sinh. Làn da trắng nhợt của anh hiếm khi tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, như thể có thể nhìn thấu mọi lớp vỏ bọc của thế gian. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương.

Khu chợ An Bình, như mọi ngày, đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng người cười nói, tiếng rao hàng the thé, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã của những người buôn bán, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống, một minh chứng cho sự "sống" mà anh hằng tìm kiếm. Mùi hương của thức ăn nóng hổi từ các quán ven đường, mùi rau quả tươi mới, mùi hương liệu cay nồng từ tiệm thuốc bắc, mùi mồ hôi thoảng nhẹ của những người lao động sớm, tất cả đều tạo nên một bức tranh sinh động, chân thực đến nao lòng. Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, cảm nhận từng sợi dây nhân quả đang đan xen chằng chịt trong dòng đời.

Gần một gánh hàng rau củ quả, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang phụ mẹ bán hoa. Nàng khoác trên mình bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, nụ cười hồn nhiên trên môi như những bông hoa tươi thắm nàng đang bày bán. Cách đó không xa, Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, đang cặm cụi xách những bao gạo nặng trĩu. Y thỉnh thoảng lại gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác trước những món đồ mới lạ bày bán. Ở một góc quán trà, Thư Sinh Giỏi tuấn tú, phong thái nho nhã, tay vẫn không rời cuốn sách cũ kỹ, đôi mắt chăm chú lướt qua từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù như vừa tìm thấy một chân lý nào đó.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và êm đềm như dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Có lẽ, những "gợn sóng" mà anh cảm nhận được đêm qua chỉ là sự lo lắng thái quá của chính mình chăng? Thiên Đạo suy yếu, nhân quả biến động, đó là điều tất yếu. Nhưng cuộc sống phàm nhân vẫn cứ tiếp diễn, mạnh mẽ và kiên cường.

Đúng lúc đó, một sự kiện đột ngột xảy ra, phá vỡ sự yên bình giả tạo ấy.

Một gánh hàng rau củ quả ở gần đó, vừa được người bán bày biện tươi tắn, bỗng dưng khô héo trong chớp mắt. Những chiếc lá cải xanh non bỗng hóa vàng úa, rũ xuống, rồi biến thành một màu nâu xám, giòn tan như thể đã phơi nắng cả tháng trời. Những củ cà rốt căng mọng bỗng teo tóp, nhăn nheo, mất đi hết vẻ tươi ngon. Chỉ trong vài nhịp thở, cả gánh hàng rau củ, từ những mớ hành lá đến những quả cà chua đỏ mọng, đều biến thành một đống tàn tích khô héo, vô hồn.

Chưa dừng lại ở đó, phần khung tre của gánh hàng, vốn được buộc chắc chắn, bỗng phát ra tiếng "rắc" nhẹ, rồi tự động đổ sập xuống, như thể có một lực vô hình nào đó đã tác động. Nhưng không một ai chạm vào nó. Không một cơn gió mạnh. Mọi thứ diễn ra trong một sự im lặng kỳ lạ, như thể âm thanh từ khu vực đó đã bị nuốt chửng, trở nên mờ nhạt đến khó tin. Tiếng xôn xao của chợ bỗng chốc tắt lịm trong khoảnh khắc, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm khu vực nhỏ bé ấy.

"Ôi trời ơi! Chuyện gì vậy?" Tiểu Hoa là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trong trẻo của nàng run rẩy vì kinh ngạc và sợ hãi. Đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, nhìn chằm chằm vào gánh hàng rau củ đang tan hoang.

Vương Đại Ngưu, người vừa đặt bao gạo xuống, cũng quay phắt lại. Y dụi mắt, rồi vội vàng chạy đến gần, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ hoang mang. "Kỳ lạ! Kỳ lạ quá! Có phải yêu quái làm trò không?" Y lẩm bẩm, bàn tay vạm vỡ gãi đầu bối rối, ánh mắt đầy sự lo lắng pha chút mê tín. Dù là một thợ săn dũng mãnh, nhưng những hiện tượng kỳ lạ như thế này vẫn nằm ngoài tầm hiểu biết của y.

Thư Sinh Giỏi, vốn đang chìm đắm trong thế giới của sách vở, cũng bị tiếng ồn ào và sự xôn xao kéo ra khỏi suy tư. Hắn nhíu mày, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Không thể nào... không có lời giải thích hợp lý theo khoa học." Hắn lầm bẩm, bước đến gần hơn, cố gắng tìm kiếm một nguyên nhân vật lý nào đó cho hiện tượng siêu nhiên đang diễn ra trước mắt. Hắn tin vào tri thức, vào những quy luật của tự nhiên, và sự kiện này đang thách thức mọi thứ hắn từng học.

Dân chúng xung quanh bắt đầu xôn xao, bàn tán, chỉ trỏ. Những lời đồn đoán bắt đầu lan truyền nhanh chóng, từ "quỷ thần trừng phạt" đến "yêu quái tác oai", hay thậm chí là "phép thuật của tiên nhân". Nỗi sợ hãi và sự tò mò đan xen trong ánh mắt của họ, khiến không khí chợ trở nên căng thẳng lạ thường.

Tạ Trần, người đang đứng cách gánh hàng không xa, khẽ dừng bước. Anh không vội vã chạy đến, cũng không kinh ngạc như những người khác. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng sắc lạnh, quét qua khu vực bị ảnh hưởng, như muốn nhìn thấu bản chất của sự việc. Anh không cần dùng tai để nghe, không cần dùng mắt để thấy rõ từng chi tiết. Anh cảm nhận.

Một luồng khí tức kỳ lạ, khô cằn và mục rữa, lan tỏa từ đống tàn tích của gánh hàng rau củ. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là yêu khí. Nó là một sự "xáo trộn" trong dòng chảy của nhân quả, một vết nứt nhỏ nhưng rõ ràng trong bức màn vô hình của thế giới. Anh khẽ nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ giác quan vào khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình.

Trong tâm trí anh, dòng chảy nhân quả của khu chợ, vốn dĩ là một mạng lưới phức tạp và hài hòa, bỗng xuất hiện một "lỗ hổng". Một phần của nó bị hút cạn, mất đi sức sống, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó rút kiệt. Đó không phải là sự tự nhiên. Một sự xáo trộn quá rõ ràng, quá đột ngột. Nó không chỉ đơn thuần là rau củ héo úa, mà là một sự can thiệp thô bạo vào quy luật sinh trưởng, vào vòng tuần hoàn tự nhiên. Nó là dấu vết của một thế lực nào đó, một thế lực mang theo sự mục rữa, sự suy tàn.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật tĩnh lặng. Anh biết, đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một "họa ảnh phù du", một vết rách nhỏ đầu tiên, báo hiệu sự suy yếu của Thiên Đạo đang ngày càng trở nên rõ ràng hơn, không chỉ trong nhận thức của những kẻ tu tiên cấp cao, mà đã bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống phàm trần. Những lời đồn đại về "Ma Chủ Cửu U" và sự hỗn loạn sắp tới, những điều mà người phàm thường chỉ nghe qua loa như những câu chuyện ma mị, giờ đây lại bắt đầu có những dấu hiệu thực tế.

Anh mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự kiện này, dù nhỏ, lại là một lời nhắc nhở rằng thế giới đang thay đổi, và sự "bình thường" mà anh hằng mong muốn đang bị đe dọa không chỉ bởi những "kẻ muốn thành tiên" mà còn bởi chính sự suy tàn của quy luật tự nhiên.

***

Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng ấm áp trải đều trên dòng sông Vọng Giang, làm lấp lánh những gợn sóng lăn tăn. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven bờ, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách vãn cảnh, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái tại Quán Trà Vọng Giang. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian kiến trúc gỗ đơn giản, hòa quyện với mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ thoang thoảng từ khu vườn nhỏ.

Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, tay cầm chén trà sứ trắng nghi ngút khói, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông. Tâm trí anh vẫn còn đọng lại hình ảnh khu chợ sáng nay. Sự việc xảy ra quá nhanh, quá bất thường, đến mức khiến cả những người phàm chất phác cũng phải kinh hãi. Anh đã thấy những sợi dây nhân quả xung quanh gánh hàng rau củ kia bị rút cạn năng lượng, một sự hủy hoại không theo quy luật tự nhiên. Đó không phải là một sự cố tình cờ, mà là một vết nứt, một vết thương đang rỉ máu trên thân thể của Thiên Đạo.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, chậm rãi bước đến. Ông đặt một đĩa bánh ngọt nhỏ, được làm từ bột gạo và đường đen, lên bàn cho Tạ Trần. Nụ cười hiền từ luôn nở trên môi ông, và đôi mắt tinh tường của ông nhìn rõ sự đời nhưng không hề phán xét. Râu tóc ông đã điểm bạc, nhưng phong thái vẫn ung dung, tự tại. Ông mặc một chiếc áo vải thô màu nâu giản dị, trên tay vẫn cầm chén trà của riêng mình. Ông khẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt như hòa vào dòng nước sông đang chảy.

"Chuyện lạ xảy ra ở chợ sáng nay, công tử có vẻ ưu tư?" Lão Quán Chủ chậm rãi cất tiếng, giọng nói ấm áp, trầm bổng như tiếng nước chảy. Ông không hỏi trực tiếp về sự việc, mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào nỗi niềm của người đối diện.

Tạ Trần khẽ xoay chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay. Anh không quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn ra sông, như thể mọi vấn đề của thế gian đều đang trôi theo dòng nước ấy. "Chỉ là một sự bất thường nhỏ, không đáng kể." Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, như thể đang nói về một chuyện không liên quan đến mình. Đó là cách anh giữ khoảng cách, giữ cho mình không bị cuốn sâu vào vòng xoáy của thế sự.

Nhưng trong nội tâm Tạ Trần, những suy nghĩ lại cuộn trào như sóng ngầm. 'Chỉ là một sự bất thường nhỏ, không đáng kể?' Anh tự hỏi. 'Không, Lão Quán Chủ. Đó không chỉ là một sự bất thường nhỏ. Đó là một vết rách sâu, một vết thương đang loét ra trên da thịt của thế gian này. Thiên Đạo đang yếu đi, và sự mục rữa bắt đầu từ những nơi nhỏ nhất, từ những điều bình dị nhất, từ những thứ mà người phàm hằng ngày tiếp xúc.' Anh cảm nhận rõ ràng sự mất cân bằng trong dòng chảy nhân quả, sự phá vỡ của trật tự tự nhiên. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến rau củ mà còn ảnh hưởng đến tâm lý, đến niềm tin của con người. Nó gieo rắc sự hoang mang, sợ hãi, và dần dần, sự chấp niệm về những điều siêu nhiên sẽ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn.

Lão Quán Chủ khẽ cười hiền, nụ cười như xua đi một phần nào đó sự nặng nề trong không khí. "Thế gian vốn dĩ vô thường, nhưng đôi khi có những điều vô thường lại ẩn chứa những điều thường tình." Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt tinh anh lướt qua Tạ Trần, như thể đã nhìn thấu được những suy tư sâu kín trong lòng chàng thư sinh. Lời nói của ông mang đầy triết lý, như một câu chuyện ngụ ngôn, ví von về sự tuần hoàn của vạn vật, về cái lẽ thường ẩn sau những biến cố lạ lùng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nhưng không nói thêm lời nào. Anh đặt chén trà xuống bàn, ngón tay thanh mảnh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, từng nhịp một, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Anh cảm thấy một cảm giác bất lực nhẹ, một sự bất lực khi những vấn đề mà anh không muốn chạm vào đang dần len lỏi vào cuộc sống của mình, phá vỡ bức tường "bình thường" mà anh đã cố công xây dựng.

Anh không sợ hãi cái chết, cũng không tham vọng quyền lực. Anh chỉ muốn một cuộc đời bình thường, được đọc sách, uống trà, và quan sát cuộc sống. Nhưng chính cái "bình thường" ấy, cái "nhân tính" mà anh giữ gìn, lại đang trở thành một "điểm neo nhân quả", thu hút mọi sự chú ý, mọi biến động của thế giới. Sự suy yếu của Thiên Đạo, sự "mất người" của giới tu tiên, tất cả đều đang đẩy anh vào một vị trí mà anh chưa từng mong muốn.

Anh nhớ lại những lời nói của mình với Lăng Nguyệt Tiên Tử, những lời đã gieo mầm thay đổi trong lòng nàng. Anh đã phá vỡ một chấp niệm của nàng, nhưng đồng thời, cũng vô tình tạo ra một gợn sóng lớn trong giới tu tiên, khiến những "kẻ muốn thành tiên" phải chú ý đến mình. Giờ đây, vết rách trong nhân quả ngay tại Thị Trấn An Bình này, lại là một dấu hiệu nữa cho thấy Thiên Đạo đang thực sự suy yếu, và những hiện tượng siêu nhiên sẽ không còn là chuyện hiếm gặp.

Lão Quán Chủ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhấp trà. Ông hiểu Tạ Trần không cần lời khuyên, mà chỉ cần một không gian để suy tư, để chấp nhận. Cuộc đời vốn là một dòng chảy, và đôi khi, những con người muốn "sống một đời bình thường" lại là những người phải gánh vác những trách nhiệm phi thường. Ánh mắt ông nhìn Tạ Trần đầy vẻ thấu hiểu và cả một chút lo lắng ẩn sâu. Ông biết, chàng thư sinh này đang ở giữa tâm bão, dù bề ngoài vẫn bình thản như mặt nước hồ thu.

Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà. Hương vị chát nhẹ, ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. Anh tự hỏi, bao lâu nữa thì chén trà này sẽ trở nên vô vị, khi cả hương vị và cảm xúc đều bị cái "mất người" của thế gian nuốt chửng? Những "họa ảnh phù du" này, liệu có phải là lời cảnh báo cho một sự thay đổi lớn hơn, một cuộc "phá cục" không thể tránh khỏi?

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Ánh trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, rải một lớp bạc lấp lánh lên những mái nhà lợp ngói im lìm của Thị Trấn An Bình. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi đất ẩm. Những con hẻm nhỏ đã vắng bóng người, chỉ còn tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, và tiếng côn trùng rả rích trong đêm.

Trên mái nhà của quán sách nhỏ, Tạ Trần đứng đó, bóng anh đổ dài trên những viên ngói lạnh giá dưới ánh trăng. Anh không đọc sách đêm nay. Khuôn mặt anh không còn vẻ suy tư hay ưu tư như ban ngày, mà thay vào đó là một vẻ sắc lạnh, tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua những con hẻm vắng, những mái nhà lợp ngói im lìm, những góc khuất tối tăm của thị trấn. Anh không tìm kiếm điều gì cụ thể, nhưng mọi giác quan của anh đều đang căng ra, cảm nhận từng luồng khí tức, từng dao động nhỏ nhất trong dòng chảy nhân quả xung quanh.

Kể từ sự kiện kỳ lạ ở chợ sáng nay, Tạ Trần đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí. Không phải là sự hoang mang của người phàm, mà là một sự "quan sát", một cái nhìn dò xét, nặng nề, đến từ những nơi xa xôi, cao ngạo. Nó giống như ánh mắt của một con chim ưng đang lượn lờ trên bầu trời, tìm kiếm con mồi. Anh biết, những "gợn sóng" mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã tạo ra, cùng với dấu vết của Thiên Đạo suy yếu tại Thị Trấn An Bình, đã thực sự thu hút sự chú ý của những thế lực lớn hơn.

Đúng như dự đoán của Tạ Trần, ở một góc khuất xa xa, nơi con hẻm tối dẫn ra bìa rừng, một bóng đen khẽ lướt qua. Bóng dáng đó nhanh như chớp, ẩn mình vào trong những bụi cây rậm rạp, hòa vào bóng đêm. Một tu sĩ. Tạ Trần không cần quay đầu lại, cũng không cần dùng mắt thường để nhìn rõ. Anh cảm nhận được luồng khí tức ẩn giấu, sự thận trọng và cả một chút ngạo mạn của kẻ đang theo dõi. Đó không phải là một người, mà là vài người. Những ánh mắt dõi theo anh đã đến, không chỉ là những ánh mắt tò mò, mà là những ánh mắt thăm dò, dò xét, thậm chí là tính toán.

'Họa ảnh phù du... những vết rách ngày càng nhiều.' Tạ Trần lẩm bẩm trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, trầm thấp và đầy vẻ chấp nhận. 'Và những con 'cáo già' từ tiên môn cũng đã ngửi thấy mùi... Sự bình yên này, e là không còn giữ được bao lâu nữa.' Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lướt qua mặt. Anh biết, những kẻ này không chỉ đến để quan sát. Họ đến để tìm hiểu, để đánh giá, và có thể là để can thiệp.

Sự kiện ở chợ sáng nay là một dấu hiệu rõ ràng hơn về sự suy yếu của Thiên Đạo, báo hiệu rằng những hiện tượng tương tự, hoặc thậm chí nghiêm trọng hơn, sẽ xảy ra thường xuyên và trên quy mô lớn hơn. Những "vết nứt trong nhân quả" sẽ xuất hiện ngày càng nhiều, làm lung lay niềm tin của phàm nhân, và đồng thời, khiến những kẻ tu tiên càng thêm hoang mang, hoặc ngược lại, càng thêm cố chấp vào con đường tìm kiếm sự bất tử của mình.

Việc Tạ Trần cảm nhận được những vết nứt ấy, thấu hiểu bản chất của sự việc không phải do yêu ma quỷ quái mà là do Thiên Đạo suy yếu, cho thấy mức độ ảnh hưởng của anh lên Thiên Đạo và sự hiểu biết sâu sắc của anh về bản chất của thế giới. Đây chính là điều khiến các thế lực lớn càng muốn lợi dụng hoặc loại bỏ anh. Anh không phải là một tu sĩ, không có sức mạnh phép thuật, nhưng khả năng thấu thị nhân quả của anh lại đáng sợ hơn bất kỳ thần thông nào.

Sự xuất hiện của những kẻ theo dõi từ Thái Huyền Tông, hay có thể là từ các tông môn khác, khẳng định rằng Tạ Trần đã thực sự bị đưa vào tầm ngắm. Những cuộc tiếp xúc trực tiếp, những sự can thiệp từ tiên môn, sẽ sớm diễn ra. Cuộc sống "sống một đời bình thường" mà anh hằng trân trọng, giờ đây chỉ còn là một giấc mộng hão huyền.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng sự mệt mỏi khôn tả của một người đã biết trước vận mệnh nhưng vẫn phải đón nhận. Anh chậm rãi quay người, bước vào trong quán sách. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ kiên định, xen lẫn một chút buồn bã, như người đã lường trước tất cả. Anh biết, cuộc "phá cục" của Thiên Đạo suy yếu, của những chấp niệm đã ăn sâu vào giới tu tiên, sẽ không thể tránh khỏi. Và anh, dù muốn hay không, cũng đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc đại kiếp đó.

Cánh cửa quán sách khẽ khàng khép lại, nuốt chửng bóng dáng gầy gò của chàng thư sinh vào trong màn đêm. Bên ngoài, ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, nhưng trong lòng Thị Trấn An Bình, một màn đêm khác đang dần hé mở, một màn đêm đầy thử thách và những biến động khôn lường, nơi Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những thế lực mà anh chưa từng muốn đối đầu, chỉ vì một ước nguyện đơn giản: được "sống một đời bình thường". Nhưng bình thường, trong một thế giới đang dần tan rã, lại là một điều xa xỉ nhất.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free