Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 65: Ánh Mắt Nghi Hoặc: Tiên Môn Chú Ý

Sương sớm giăng mắc trên đỉnh Phù Vân Sơn, vẽ nên một bức tranh thủy mặc u tịch. Linh khí từ sâu thẳm lòng núi cuồn cuộn bốc lên, hòa vào hơi ẩm trong không khí, tạo nên một màn sương mờ ảo, lãng đãng quanh những mái điện ngói lưu ly của Thái Huyền Tông. Trong một căn phòng đá giản dị nhưng ẩn chứa linh trận thâm sâu, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, dung nhan thanh thoát chìm trong ánh sáng mờ ảo của một viên dạ minh châu. Từng sợi tóc đen nhánh, dài mượt như thác đổ, buông lơi trên bờ vai gầy, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.

Tuy linh khí trong thất vẫn tuần hoàn đều đặn, thấm vào từng kinh mạch, tẩy rửa trần cấu, nhưng tâm trí nàng lại không còn hoàn toàn tĩnh lặng như thuở nào. Khác với những lần bế quan trước, khi mọi tạp niệm đều bị gạt bỏ, tâm hồn nàng như một mặt hồ phẳng lặng, giờ đây, mặt hồ ấy lại gợn sóng, từng đợt, từng đợt. Những lời nói của Tạ Trần, tưởng chừng như chỉ là gió thoảng mây bay của một phàm nhân, lại như những hòn đá nhỏ vô tình ném xuống, khuấy động tận sâu thẳm tâm thức nàng.

Nàng nhớ về "gánh nặng của sức mạnh," về cái giá của quyền năng vô hạn mà Tạ Trần đã phân tích. Nàng đã từng cho rằng đó là sự ngụy biện của kẻ yếu, nhưng giờ đây, khi hồi tưởng lại những vị tiền bối từng thăng cấp, từng bước một rời xa nhân thế, ánh mắt dần trở nên vô hồn, nàng không khỏi rùng mình. "Mất người" – cái cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm khảm, như một lời nguyền, một lời cảnh báo. Nàng tự hỏi, liệu có phải chính nàng cũng đã đang trên con đường "mất người" ấy, khi từng chút, từng chút, cảm xúc và ký ức phàm trần bị bào mòn bởi linh lực hùng hậu và những giáo điều sắt đá của tiên môn?

Và rồi, hình ảnh quán trà Vọng Giang, nụ cười bình dị của lão quán chủ, sự hồn nhiên của tiểu thư hàng xóm, và đặc biệt là ánh mắt thâm trầm nhưng đầy chân thành của Tạ Trần hiện lên rõ nét. Cuộc sống phàm nhân, tưởng chừng mong manh và yếu ớt, lại mang một sự trọn vẹn, một chiều sâu mà con đường tu tiên không thể chạm tới. "Sống một đời bình thường," Tạ Trần đã nói vậy, với một sự kiên định đến khó tin, một sự khước từ mọi cám dỗ của quyền lực và trường sinh. Nàng tự hỏi, liệu sự "bình thường" ấy có phải là chân lý mà các bậc tiên hiền đã lãng quên trong hành trình truy cầu hư vô?

Hơi ấm từ chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc nàng khẽ lan tỏa, dịu dàng xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong lòng. Ánh sáng xanh mờ nhạt từ chiếc trâm như một ngọn hải đăng, dẫn lối nàng trở về với những phần đã mất của chính mình. Nó là minh chứng cho nhân tính mà nàng đã từng sở hữu, và giờ đây, đang nỗ lực tìm lại. Quyết định không ra tay sát hại tiểu yêu tinh ở ranh giới Thị Trấn An Bình ngày hôm trước, dù chỉ là một hành động nhỏ, nhưng lại là một bước ngoặt lớn. Nàng đã không còn bị trói buộc bởi những định kiến "yêu ma đều là tà vật" một cách mù quáng. Thay vào đó, nàng đã cảm nhận được sự sống, sự tồn tại của một sinh linh, và nhận ra rằng "nhân tính" không chỉ giới hạn trong chủng tộc con người.

Cảm giác se lạnh của linh khí bao phủ khắp căn phòng, nhưng hơi ấm từ chiếc trâm lại khiến nàng cảm thấy bình yên đến lạ. Nàng dần dần điều hòa lại hơi thở, không phải để hấp thụ linh khí mà để lắng nghe chính mình. Sự đấu tranh nội tâm chưa hẳn đã kết thúc, nhưng một nhận thức mới đã hình thành. Nàng không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử của trước đây, một tu sĩ chỉ biết tuân theo "đạo trời" và giáo điều tiên môn một cách vô điều kiện. Nàng đang bắt đầu tự đặt câu hỏi, tự tìm kiếm chân lý cho riêng mình. Có lẽ, đây chính là con đường mà Tạ Trần đã vô tình gieo vào tâm trí nàng, một con đường chông gai hơn, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Khi vầng thái dương đầu tiên ló rạng, xuyên qua lớp sương mỏng, chiếu rọi vào căn phòng, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mở mắt. Đôi mắt phượng sắc bén đã mất đi vẻ lạnh lùng thờ ơ thường thấy, thay vào đó là một sự thâm trầm, ưu tư nhưng cũng đầy kiên định. Nàng kết thúc bế quan, đứng dậy, tấm bạch y khẽ lay động theo cử chỉ thanh thoát. Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Dưới lớp sương mù đang dần tan, những mái nhà đơn sơ của Thị Trấn An Bình hiện ra mờ ảo, nhỏ bé. Nơi ấy, có một phàm nhân đang lặng lẽ sống cuộc đời của mình, và vô tình, đã trở thành một "điểm neo nhân quả" không thể xem thường, một ngọn lửa nhỏ nhưng đã thắp lên một tia hy vọng thay đổi trong lòng một bậc trưởng lão tiên môn. Một hạt mầm của "nhân tính" đã nảy mầm, và nó sẽ thay đổi không chỉ Lăng Nguyệt, mà có thể là cả Thập Phương Nhân Gian.

***

Buổi trưa tại Thái Huyền Tông luôn mang một vẻ trang nghiêm, thanh tịnh nhưng không kém phần hùng vĩ. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, hòa cùng tiếng kiếm reo trong các sân tập của đệ tử, tiếng chim hót líu lo từ những cây linh thụ cổ kính và tiếng thác nước đổ ào ạt từ xa. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên và mùi linh khí mát lành tạo nên một bầu không khí độc đáo, vừa an tịnh vừa tràn đầy sinh lực.

Trong chính điện của Thiên Thanh Cung, nơi dành riêng cho các cuộc họp quan trọng của Thái Huyền Tông, các vị trưởng lão tề tựu đông đủ. Điện đường được xây dựng từ ngọc thạch và gỗ linh mộc quý hiếm, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng trưa rực rỡ, chạm khắc rồng phượng tinh xảo. Trên bệ cao, Đại Sư Ca với khí chất đạo mạo, vẻ ngoài uy nghiêm trong bộ đạo bào chỉnh tề, đang chủ trì cuộc họp. Kế bên là Nữ Cung Chủ, vẻ đẹp quý phái, quyền lực ẩn sau ánh mắt sắc sảo, đang lướt qua một cuộn ngọc giản. Trưởng Lão Dược Phường, lưng còng, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính lão, ngồi trầm ngâm bên góc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng có mặt, bộ bạch y tinh khiết làm nổi bật vẻ thanh thoát của nàng giữa không gian trang nghiêm. Tuy nhiên, hôm nay, khí chất của nàng lại có chút khác lạ. Nàng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng thay vì vẻ lạnh lùng, xa cách như băng tuyết, đôi mắt nàng lại toát lên một sự thâm trầm, sâu sắc hơn, pha lẫn chút ưu tư khó tả.

Cuộc họp ban đầu diễn ra theo lẽ thường, bàn về việc phân bổ tài nguyên, điều động đệ tử tuần tra các khu vực biên giới, và những tranh chấp nhỏ nhặt với các tông môn khác. Nhưng khi đề cập đến một vụ việc ở ranh giới Thị Trấn An Bình, nơi một tiểu yêu tinh cây non nớt đã quấy phá người thu hái dược liệu, thái độ của Lăng Nguyệt bỗng trở nên đáng chú ý.

"Theo báo cáo của đệ tử tuần tra, tiểu yêu tinh này đã tái diễn hành vi cướp đoạt linh thảo của phàm nhân. Dù chưa gây thương vong, nhưng nếu không chấn chỉnh, e rằng sẽ gây ra hỗn loạn." Đại Sư Ca trầm giọng nói, ánh mắt sắc bén lướt qua các trưởng lão. "Ta đề nghị phái đệ tử tinh anh xuống tiêu diệt, lấy đó làm gương."

Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng không lập tức phản bác. Nàng chờ cho Đại Sư Ca dứt lời, rồi mới cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không còn lạnh lùng như trước, thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ thường. "Tiểu yêu tinh này vốn sinh ra từ linh mạch yếu ớt, chưa đủ linh trí để hóa hình hoàn chỉnh. Hành vi của nó chỉ là bản năng kiếm ăn và bảo vệ lãnh địa mà thôi, không mang theo tà ý."

Các trưởng lão khác đều hơi ngạc nhiên. Lăng Nguyệt Tiên Tử vốn nổi tiếng là người nghiêm khắc, tuân thủ giáo điều tiên môn bậc nhất, chưa bao giờ khoan dung với yêu quái. Đại Sư Ca nhíu chặt mày, vẻ không hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt.

"Lăng Nguyệt sư muội, người có vẻ... thâm trầm hơn gần đây," Đại Sư Ca nói, giọng mang theo chút chất vấn. "Có phải việc giám sát phàm nhân đã khiến người dao động tâm cảnh, mà quên đi giới luật của tiên môn? Yêu ma vẫn là yêu ma, dù nhỏ bé cũng là mối họa tiềm tàng."

Lăng Nguyệt không nao núng trước lời chất vấn. Nàng chậm rãi đáp, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong điện, như đang tìm kiếm sự thấu hiểu. "Quy tắc là để giữ trật tự, nhưng không phải để đánh mất bản chất. Có lẽ chúng ta đã quá cứng nhắc, đã quên mất rằng vạn vật đều có linh, đều có quyền được tồn tại, miễn là chúng không cố tình gây hại." Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp lời, "Huống hồ, Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí mỏng dần. Việc ép buộc các sinh linh nhỏ bé vào khuôn khổ 'chính tà' tuyệt đối, e rằng càng gây ra phản tác dụng, đẩy chúng vào con đường tà đạo thật sự. Thay vì tiêu diệt, chi bằng ta phái đệ tử xuống đặt một cấm chế nhẹ, hoặc di dời nó đến một nơi hoang vắng hơn, tránh xa phàm nhân. Như vậy vừa giữ được hòa bình, vừa không tổn hại đến sinh linh."

Cả chính điện chìm vào sự im lặng. Đây không còn là Lăng Nguyệt Tiên Tử mà họ biết. Những lời nàng nói đã vượt ra ngoài khuôn khổ giáo điều của Thái Huyền Tông, thậm chí còn có phần trái ngược với "đạo trời" mà họ vẫn luôn tin tưởng.

Nữ Cung Chủ, vốn im lặng quan sát, bỗng bật cười khúc khích, tiếng cười như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo một hàm ý sâu xa. "Sự thay đổi của Lăng Nguyệt sư tỷ khiến ta không khỏi tò mò. Từ khi nào sư tỷ lại trở nên khoan dung với yêu quái đến vậy? Có phải ở Thị Trấn An Bình có kỳ nhân dị sĩ nào đã khiến sư tỷ khai sáng, dẫn đến những suy nghĩ 'độc đáo' này?" Ánh mắt sắc sảo của nàng ta lướt qua Lăng Nguyệt, rồi dừng lại ở Trưởng Lão Dược Phường, như muốn thăm dò.

Trưởng Lão Dược Phường, vốn đang trầm ngâm, khẽ thở dài một tiếng. Ông vén râu bạc, ánh mắt mệt mỏi nhìn Lăng Nguyệt với một vẻ thấu hiểu hiếm hoi. "Nữ Cung Chủ nói không sai. Sự 'mất người' không chỉ đến từ việc tu luyện, mà còn từ việc quên đi gốc rễ, quên đi bản chất của vạn vật. Lăng Nguyệt sư muội có vẻ đang tìm lại điều đó, tìm lại chính mình." Lời nói của ông mang theo sự nặng trĩu, như thể chính ông cũng đã trải qua quá trình tương tự, hoặc đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" trong tông môn.

Đại Sư Ca vẫn chưa hết bực bội. "Dược Phường huynh, lời này của huynh là sao? Chẳng lẽ huynh cũng cho rằng giáo điều của tông môn là sai lầm?"

"Sai hay đúng, khó nói rõ." Trưởng Lão Dược Phường lắc đầu. "Chỉ là, vạn vật vô thường, Thiên Đạo suy yếu, mọi thứ đều đang thay đổi. Nếu chúng ta vẫn giữ khư khư những chấp niệm cũ, e rằng sẽ bị thời cuộc bỏ lại."

Các trưởng lão khác trao đổi ánh mắt. Sự thay đổi của Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trong những người tài năng nhất của Thái Huyền Tông, không thể xem nhẹ. Những lời nói của nàng, cùng với sự ám chỉ của Nữ Cung Chủ và Trưởng Lão Dược Phường, đã khiến một luồng nghi ngờ và tò mò không tên dấy lên trong lòng họ. Thị Trấn An Bình, nơi Lăng Nguyệt đã dành nhiều thời gian hơn mức cần thiết để "giám sát phàm nhân," và nơi nàng đã có những cuộc đối thoại bí ẩn với một thư sinh tên Tạ Trần, bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý. Những sợi dây nhân quả vô hình, vốn dĩ chỉ là những liên kết nhỏ bé, giờ đây đang dần thắt chặt, kéo theo sự quan tâm của cả một tông môn hùng mạnh về phía một phàm nhân bình thường.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một màu vàng rực rỡ, ấm áp. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ ven đường, mang theo mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ và đất ẩm, cùng với mùi mồ hôi của những người lao động sau một ngày vất vả. Đường phố vẫn nhộn nhịp, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng lại vô cùng yên bình.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh sáng hoàng hôn hắt vào làm nổi bật thân hình gầy gò của chàng thư sinh. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng dòng chữ trên trang sách cũ kỹ, vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu. Anh không tu luyện, không hấp thụ linh khí, nhưng giác quan của anh, đặc biệt là khả năng cảm nhận "nhân quả," lại nhạy bén hơn bất kỳ tu sĩ nào.

Từ khi Lăng Nguyệt Tiên Tử rời đi sau cuộc đối thoại cuối cùng, anh đã cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy nhân quả quanh nàng. Không phải là một sự biến động mạnh mẽ, mà là một sự chuyển hướng nhẹ nhàng, như một dòng sông nhỏ bỗng chệch dòng, dần tìm cho mình một con đường mới. Anh biết, những lời anh nói, dẫu chỉ là sự thật hiển nhiên trong mắt anh, lại có sức mạnh thay đổi cả một con người, đặc biệt là những người đang đứng trên bờ vực của sự "mất người" như Lăng Nguyệt.

Giờ đây, sự thay đổi ấy không còn là một dòng chảy nhỏ nữa. Nó đã tạo nên một gợn sóng lớn, và gợn sóng ấy đang lan tỏa, kéo theo những luồng khí tức vô hình, tinh tế nhưng không thể bỏ qua, hội tụ về phía Thị Trấn An Bình. Tạ Trần khẽ nhíu mày. Đó không phải là sát khí trực tiếp, cũng không phải là nguy hiểm tức thì. Mà là một sự "quan sát," một cái nhìn dò xét, nặng nề, đến từ những nơi xa xôi, cao ngạo, mang theo sự tò mò và cả hoài nghi.

Anh đặt cuốn sách xuống, một cách nhẹ nhàng, như sợ làm vỡ đi sự yên bình mong manh của khoảnh khắc. Đôi mắt anh hướng ra ngoài cửa sổ, quét qua từng ngóc ngách của thị trấn, từng gương mặt phàm nhân đang mải mê với cuộc sống mưu sinh. Anh thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, kết nối mọi sinh linh, mọi sự kiện. Và anh, một phàm nhân không tu luyện, lại trở thành một "điểm neo" bất đắc dĩ, một trung tâm thu hút những sợi dây ấy.

Tạ Trần thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng chứa đựng sự bất lực khôn tả trước vòng xoáy của thế sự. "Vận mệnh thường trêu ngươi những kẻ muốn bình yên. Lại đến rồi sao..." Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Anh biết, sự bình yên mà anh hằng mong muốn, cái cuộc sống "sống một đời bình thường" mà anh trân trọng, đang dần bị phá vỡ. Những lời nói của anh, những hành động vô tình của anh, đã gieo những hạt mầm thay đổi vào giới tu tiên, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang bắt đầu nảy mầm, thu hút sự chú ý của những thế lực lớn hơn.

Các trưởng lão Thái Huyền Tông, với ánh mắt nghi ngờ và thăm dò, chắc chắn sẽ không dừng lại ở những lời nói bóng gió trong cuộc họp. Họ sẽ điều tra, họ sẽ tìm hiểu, và sớm muộn gì, sự tồn tại của Tạ Trần, cái "ngọn nguồn" của sự thay đổi nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử, cũng sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. Đây không phải là điều anh mong muốn, nhưng lại là điều anh đã lường trước. Anh biết rằng mình không thể trốn tránh mãi khỏi số phận của một "điểm neo nhân quả."

Ánh mắt Tạ Trần trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả một bầu trời đêm đầy sao và những bí ẩn của vũ trụ. Anh không sợ hãi, cũng không hoảng loạn. Anh chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi, một sự chấp nhận. Cái "bình thường" của anh đang bị đe dọa, và anh biết, cuộc "phá cục" của Thiên Đạo suy yếu, của những chấp niệm đã ăn sâu vào giới tu tiên, sẽ không thể tránh khỏi. Dòng chảy nhân quả đang tăng tốc, và anh, dù chỉ là một phàm nhân, lại là một phần không thể thiếu của dòng chảy ấy.

Cuốn sách vẫn nằm im lìm trên bàn, bên cạnh là chén trà đã nguội lạnh. Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng Thị Trấn An Bình. Nhưng trong lòng Tạ Trần, một màn đêm khác đang hé mở, một màn đêm đầy thử thách và những biến động khôn lường, nơi anh sẽ phải đối mặt với những thế lực mà anh chưa từng muốn đối đầu, chỉ vì một ước nguyện đơn giản: được "sống một đời bình thường."

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free