Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 64: Hồi Ức Về Hương Trầm: Buông Bỏ Chấp Niệm

Ánh hoàng hôn vàng vọt cuối ngày yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ cũ kỹ. Gió chiều thổi hiu hiu, mang theo chút se lạnh của buổi tối đang đến, cùng mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông. Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Lăng Nguyệt dần đi đến hồi kết. Nàng Tiên Tử ngồi lặng lẽ, đôi mắt phượng nhìn ra xa xăm, nơi mặt trời đang dần khuất dạng sau rặng núi. Trong ánh mắt nàng, không còn vẻ lạnh lùng khó gần hay sự kiêu ngạo của một bậc tiên nhân, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, xen lẫn một tia sáng của sự nhận thức mới. Những lời Tạ Trần nói đã thực sự gỡ bỏ những nút thắt trong lòng nàng, thay đổi hoàn toàn cách nàng nhìn nhận về bản thân, về con đường tu tiên, và về ý nghĩa của sự tồn tại.

Lăng Nguyệt khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu gánh nặng đã được trút bỏ, bao nhiêu hoài nghi đã được giải đáp. Nàng từ từ đứng dậy, bạch y khẽ tung bay theo làn gió nhẹ. Nàng cúi đầu nhẹ với Tạ Trần, một hành động chưa từng có tiền lệ từ một trưởng lão của Thái Huyền Tông đối với một phàm nhân. Sự khiêm tốn ấy không phải là sự hạ mình, mà là sự tôn trọng chân thành đối với một chân lý mà nàng đã tìm thấy.

"Ngươi nói đúng, Tạ Trần." Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây đã ấm áp hơn, không còn sự lạnh lẽo như băng tuyết. "Có lẽ, ta đã đi tìm quá xa, mà quên mất những gì ở ngay trước mắt." Nàng siết nhẹ Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự ấm áp của nó, như một sợi dây liên kết nàng với cái "nhân tính" mà nàng đang khao khát tìm lại.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt hắn dõi theo nàng, không hề có vẻ tự mãn hay kiêu hãnh. Hắn biết rằng lời nói của mình đã gieo một hạt mầm trong tâm hồn vị tiên tử này, và hạt mầm ấy, dù nhỏ bé, cũng có thể thay đổi cả một cây đại thụ. "Chân lý không ở đỉnh núi cao nhất, Tiên Tử, mà ở ngay trong từng nhịp thở của cuộc đời này." Hắn đáp lời, giọng nói trầm tĩnh, như một lời nhắc nhở cuối cùng. "Nó ẩn chứa trong tiếng chim hót, trong hương hoa, trong nụ cười của một đứa trẻ, trong nỗi đau của một người phàm. Chỉ cần ta mở lòng ra để cảm nhận, để sống trọn vẹn, thì chân lý sẽ tự hiển hiện."

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng dừng lại ở dòng sông Vọng Giang đang phản chiếu những sắc màu rực rỡ của hoàng hôn. Dòng sông ấy vẫn chảy xiết, vẫn mang theo bao nhiêu phù sa, bao nhiêu sinh linh, nhưng nó không hề cố gắng trở thành biển cả, nó chỉ đơn thuần là chính nó. Nàng đã hiểu.

"Ta hiểu rồi." Nàng lặp lại, giọng nói chất chứa một sự quyết tâm mới. "Cảm ơn ngươi, Tạ Trần."

Nàng quay người, bước chân nàng dường như đã chậm lại, không còn vẻ vội vã hay vội vã của một người tu tiên đang truy cầu tốc độ, mà mang theo sự thong dong của một người đang tìm lại chính mình. Từng bước chân của nàng giờ đây dường như nặng hơn, nhưng lại vững vàng hơn, như thể nàng đang thực sự đặt chân lên mặt đất, cảm nhận từng hạt bụi trần. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động lần cuối dưới ánh hoàng hôn, ánh sáng xanh mờ nhạt như đang dẫn lối nàng đến một khởi đầu mới. Nàng rời đi, bóng dáng bạch y hòa vào sắc chiều tà, khuất dần trên con đường ven sông. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo bóng nàng cho đến khi nàng hoàn toàn khuất hẳn. Hắn khẽ nhấp thêm một ngụm trà, hơi đắng nơi đầu lưỡi nhưng lại mang theo hậu vị thanh tao. Hắn biết, kể từ khoảnh khắc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không còn là Lăng Nguyệt của trước đây. Hạt mầm của "nhân tính" đã được gieo vào tâm hồn nàng, và nó sẽ nảy mầm, phát triển, có thể sẽ thay đổi cả con đường của Thái Huyền Tông, thậm chí là toàn bộ cục diện của Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ suy tàn. Những lời nói của một phàm nhân không tu hành, một "điểm neo nhân quả" giữa thế gian, đã tạo nên một khởi đầu mới cho một bậc tiên nhân, và có lẽ, cho cả một kỷ nguyên sắp tới. Hắn chỉ mong muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng vô tình, chính sự bình thường ấy lại trở thành một ngọn hải đăng giữa biển lớn hỗn loạn.

***

Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong một lớp sương mỏng, lãng đãng như tấm màn lụa che phủ những mái nhà gỗ và gạch đơn giản. Nắng nhẹ vừa đủ để xua đi hơi lạnh đêm, rải những tia vàng dịu dàng lên những con hẻm nhỏ và quảng trường trung tâm. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm còn vương sương đêm, hòa lẫn với mùi khói bếp len lỏi từ những căn nhà đã dậy sớm.

Giữa khung cảnh bình dị ấy, một bóng bạch y lướt đi chậm rãi, gần như vô hình trong làn sương sớm. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng không dùng pháp thuật để che giấu thân phận hay khí chất của mình, nhưng sự thanh cao toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi bước chân vẫn khiến những người phàm nhân vô tình chạm mặt phải e dè, né tránh, dù họ không hiểu vì sao lại cảm thấy một áp lực vô hình. Nàng bước đi trên con đường lát đá cũ kỹ, nơi tiếng xe ngựa lộc cộc bắt đầu vang vọng, tiếng rao hàng của những người bán bánh bao nóng hổi, bánh dẻo ngào đường, hay những gánh rau tươi rói đã bắt đầu xen lẫn với tiếng nói chuyện xôn xao của những người phàm nhân.

Lăng Nguyệt không vội vã, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay lại dịu đi nhiều phần, quét qua từng chi tiết nhỏ bé của cuộc sống. Nàng nhìn những người bán hàng cần mẫn sắp xếp hàng hóa, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng ánh lên sự lạc quan giản dị. Nàng nghe tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp phố chợ, những đứa trẻ với đôi má ửng hồng, chạy nhảy tự do, không chút vướng bận. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây ven đường, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ xuyên qua thị trấn, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của những điều bình dị nhưng đầy ý nghĩa mà nàng đã bỏ quên từ rất lâu rồi.

"Đây là cuộc sống mà Tạ Trần lựa chọn… sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, từng cảm xúc nhỏ bé," nàng tự nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm không còn sự hoài nghi gay gắt mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng nhớ lại những lời hắn nói về việc Thiên Đạo suy yếu, về sự "mất người" của tu sĩ, về cái giá của quyền năng. Trong thế giới của nàng, mỗi ngày trôi qua là một cuộc truy cầu mạnh mẽ hơn, cao siêu hơn, một cuộc đua không ngừng nghỉ để giành lấy linh khí, để đột phá cảnh giới, để thoát ly phàm trần. Nhưng sự thoát ly ấy, có phải là sự giải thoát thật sự, hay chỉ là sự đánh mất chính mình?

Lăng Nguyệt dừng lại trước một gánh hàng rong nhỏ, bày bán những món đồ chơi thủ công đơn giản nhưng đầy màu sắc: những con diều giấy hình chim phượng, những con rối gỗ sơn đỏ, những chiếc chuông gió bằng tre. Một hành động mà một trưởng lão Thái Huyền Tông, với địa vị cao ngất và tâm trí luôn hướng về Đại Đạo, sẽ không bao giờ làm. Một cô bé với mái tóc tết hai bím, đôi mắt to tròn, đang say sưa ngắm nhìn một con lật đật bằng vải, bàn tay nhỏ xíu cố gắng chạm vào nó. Nụ cười hồn nhiên của đứa bé khi con lật đật lắc lư trở về vị trí cũ, tiếng reo vui mừng của nó khi người mẹ mua cho, tất cả đều chạm đến một góc khuất nào đó trong tâm hồn Lăng Nguyệt. Nàng cảm nhận một luồng hơi ấm lạ lướt qua lồng ngực, một cảm giác mà nàng đã lãng quên từ khi còn là một thiếu nữ phàm trần, trước khi bước chân vào tiên môn.

"Hương vị của bánh bao nóng, tiếng cười của trẻ thơ… những thứ mà ta đã lâu không cảm nhận được." Nàng khẽ thì thầm, ngón tay thanh mảnh vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc. Chiếc trâm ngọc khẽ rung lên, như thể nó cũng đang cùng nàng cảm nhận những rung động nhỏ bé nhưng chân thực này. Nàng nhớ lại mùi hương trầm thanh khiết mà nàng từng yêu thích từ thuở bé, mùi hương đặc trưng của những ngôi đền cổ xưa trong ký ức xa xăm, giờ đây thoảng qua đâu đó trong gió sớm, gợi lên một sự nuối tiếc mơ hồ. Một quá khứ mà nàng đã tự tay chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của một Tiên Tử cao ngạo, lạnh lùng.

Nàng đứng đó một lúc lâu, không mua gì, chỉ đơn thuần là quan sát. Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi gương mặt, mỗi âm thanh đều là một mảnh ghép của bức tranh "nhân gian" mà Tạ Trần đã vẽ ra cho nàng. Một bức tranh không có linh khí cuồn cuộn, không có thần thông biến hóa, nhưng lại tràn đầy sức sống và sự trọn vẹn. Nàng nhận ra rằng, sự "bình thường" mà Tạ Trần khao khát không phải là sự yếu kém hay tầm thường, mà là một cảnh giới sâu sắc hơn, một sự đủ đầy mà những người tu tiên như nàng, trong cuộc truy cầu hư vô, lại đánh mất. Những chấp niệm về việc phải mạnh hơn, phải sống lâu hơn, phải thoát khỏi luân hồi, có lẽ đã khiến nàng mù quáng trước vẻ đẹp và giá trị của "sống một đời bình thường."

Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Một sự tĩnh lặng lạ thường lan tỏa trong tâm trí nàng, không phải sự tĩnh lặng của thiền định tu luyện, mà là sự bình yên đến từ việc hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống phàm trần. Nàng bắt đầu hiểu tại sao Tạ Trần lại có thể kiên định đến vậy, tại sao hắn lại từ bỏ con đường tiên đạo mà bao người mơ ước. Hắn không phải là kẻ yếu đuối, mà là người đã tìm thấy một chân lý khác, sâu sắc hơn, chân thực hơn. Và giờ đây, nàng cũng đang từng bước chạm vào chân lý đó. Sự thay đổi trong cách hành xử của nàng, dù chỉ là việc dừng lại trước gánh hàng rong hay lắng nghe tiếng cười trẻ thơ, đã là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy nàng đang dần đi chệch khỏi con đường tu tiên truyền thống, một con đường mà cho đến giờ, nàng vẫn coi là duy nhất và tối thượng. Hạt mầm "nhân tính" đã thực sự bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn nàng.

***

Khi nắng chiều bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử lại một lần nữa quay trở lại Quán Trà Vọng Giang. Lần này, nàng không ngồi vào vị trí đối diện Tạ Trần như những lần trước, nơi nàng chất vấn hắn bằng vẻ cao ngạo và sự hoài nghi. Thay vào đó, nàng chọn một góc khuất hơn, gần cửa sổ nhìn ra dòng sông, nơi có một bàn gỗ mộc mạc và hai chiếc ghế tre đơn sơ. Dù là một Tiên Tử mang trên mình khí chất thoát tục, nàng lại hòa mình vào không gian quán trà một cách tự nhiên đến lạ.

Quán trà chiều nay vẫn mang bầu không khí yên bình, thư thái. Tiếng nước sông Vọng Giang chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách phàm nhân đang thưởng trà, đọc sách hay đơn thuần là ngắm cảnh. Mùi trà thơm thanh khiết, mùi nước sông thoang thoảng, mùi hoa cỏ dại từ bờ sông thổi vào, tất cả tạo nên một sự dễ chịu, trong lành, xoa dịu tâm hồn.

Lão Quán Chủ, với mái tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền từ, thấy nàng xuất hiện, đôi mắt tinh tường ánh lên vẻ ngạc nhiên nhẹ, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ phúc hậu. "Tiên tử lại đến rồi," lão chậm rãi nói, giọng điệu ấm áp và hiếu khách. "Trà Vọng Giang hôm nay thơm hơn mọi ngày, có lẽ vì có quý khách viếng thăm." Lão Quán Chủ không hỏi nàng muốn dùng loại trà nào, vì dường như lão đã đọc được ý nghĩ của nàng. Lão mang đến một ấm trà xanh mộc mạc, cùng vài chiếc chén sứ đơn giản.

Lăng Nguyệt gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn. Nàng không dùng pháp thuật để đun nước hay pha trà như một tu sĩ, mà tự mình rót nước sôi từ chiếc ấm đồng cũ kỹ, châm trà vào những chiếc chén sứ trắng. Từng cử chỉ của nàng chậm rãi, cẩn trọng, như thể nàng đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Nàng nhấp từng ngụm trà nhỏ, cố gắng cảm nhận hương vị giản dị mà Tạ Trần từng nói đến. Vị trà chát nhẹ nơi đầu lưỡi, nhưng hậu vị lại thanh tao, lan tỏa sự ấm áp trong khoang miệng, rồi từ từ thấm vào tâm hồn.

"Hương trà này… không có linh khí, nhưng sao lại khiến tâm hồn ta thanh tĩnh đến vậy?" Nàng thầm nghĩ, đôi mắt phượng lơ đãng nhìn ra dòng sông Vọng Giang đang phản chiếu những sắc màu rực rỡ của nắng chiều. Những gợn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước, những chiếc thuyền câu xa xa lướt nhẹ, tất cả đều mang một vẻ đẹp chân thực, không chút màu mè, không chút huyền ảo. Nàng từng quen với những tiên trà ngấm linh khí, những loại trà có thể giúp tăng cường tu vi, thanh lọc tâm trí. Nhưng hương vị của chúng, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không mang lại sự bình yên như ấm trà phàm tục này.

Tạ Trần vẫn ngồi ở bàn quen thuộc của hắn, tay cầm một cuốn sách cũ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ. Hắn không nhìn trực tiếp về phía Lăng Nguyệt, nhưng khí tức thay đổi của nàng, sự tĩnh lặng và buông bỏ trong từng hành động của nàng, không thể thoát khỏi giác quan nhạy bén của hắn. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, trong lòng thầm nghĩ: "Một người đang tìm lại chính mình… thú vị." Hắn biết, lời nói của hắn đã không chỉ dừng lại ở lý thuyết suông, mà đã bắt đầu đi sâu vào hành động, vào sự thay đổi thực sự trong tâm hồn một bậc tiên nhân. Điều đó cũng vô tình khẳng định vị thế "điểm neo nhân quả" của hắn, khi từng lời nói của một phàm nhân lại có thể định hướng lại cả con đường của một thế lực lớn.

Lăng Nguyệt nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhẹ nhàng xoa Nguyệt Quang Trâm trên tóc, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ nó. Chiếc trâm ngọc như một phần của nàng, một biểu tượng cho sự "nhân tính" mà nàng đang khao khát tìm lại. Giờ đây, nàng không còn cảm thấy sự vội vã, bức bối của một tu sĩ đang truy cầu Đại Đạo, mà thay vào đó là sự thong dong, ung dung của một người đang thực sự sống trong khoảnh khắc hiện tại. Những chấp niệm về tu vi, về cảnh giới, về việc "thành tiên" dường như đang dần phai nhạt trong tâm trí nàng, nhường chỗ cho một sự hiểu biết mới, sâu sắc hơn về ý nghĩa của "sống".

Tiếng Lão Quán Chủ kể chuyện phiếm với một vị khách quen về mùa màng năm nay, về đứa cháu nhỏ vừa chào đời, về những câu chuyện đời thường giản dị, tất cả đều lọt vào tai Lăng Nguyệt. Nàng lắng nghe, không phải bằng pháp lực để dò xét, mà bằng một tâm hồn cởi mở, đón nhận. Mỗi câu chuyện nhỏ bé, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, đều là những mảnh ghép của cuộc đời phàm nhân, một cuộc đời mà nàng đã từng coi thường, nhưng giờ đây lại thấy chứa đựng vô vàn chân lý. Nàng bắt đầu nhận ra, sự "mất người" không chỉ là sự đánh mất cảm xúc, ký ức, mà còn là sự đánh mất khả năng cảm nhận những điều bình dị nhất, những điều làm nên giá trị của một sinh linh.

Chiều dần buông, ánh sáng yếu dần, nhưng tâm hồn Lăng Nguyệt lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Sự tĩnh lặng của quán trà, hương thơm của trà Vọng Giang, và những lời nói của Tạ Trần đã cùng nhau gột rửa đi lớp bụi chấp niệm đã bám vào tâm hồn nàng suốt bao nhiêu năm tu luyện. Nàng đã đến đây để tìm câu trả lời, và nàng đã tìm thấy nó, không phải trong kinh điển tiên gia, mà trong những điều bình dị nhất của nhân gian. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nàng đã có một ngọn hải đăng mới để dẫn lối, đó là "nhân tính" của chính mình.

***

Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng yếu ớt của ngày cuối cùng dần tắt lịm, nhường chỗ cho sắc tím than của màn đêm và những vì sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện trên bầu trời. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ dại. Lăng Nguyệt Tiên Tử rời Quán Trà Vọng Giang, bước chân nàng vẫn giữ sự thong dong, không còn vẻ vội vã. Nàng chọn con đường xuyên qua Rừng Thanh Phong để trở về nơi tạm trú, một con đường vắng vẻ, tĩnh lặng, chỉ có tiếng chim đêm hót, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong màn đêm. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian trong lành, yên tĩnh, nhưng cũng có chút âm u ở những khu vực sâu hơn của rừng.

Đang đi giữa rừng, ánh sáng yếu ớt của Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đột nhiên lóe lên một chút, như một lời cảnh báo. Lăng Nguyệt khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng yêu khí yếu ớt nhưng không thiện lành đang lẩn khuất phía trước. Với bản năng của một tu sĩ cấp cao, nàng lập tức đề phòng, pháp lực trong cơ thể khẽ vận chuyển. Nhưng khi nàng nhìn rõ cảnh tượng, một sự bối rối lại dâng lên trong lòng.

Đó là một tiểu yêu tinh cây, thân hình chỉ lớn bằng một đứa trẻ, toàn thân phủ đầy vỏ cây xanh non và lá biếc. Nó có đôi mắt to tròn, lấp lánh tinh quái, đang dùng những xúc tu mềm mại của mình trêu chọc một người phàm nhân đang thu hái dược liệu. Người phàm kia, một ông lão tiều tụy với gùi thuốc trên lưng, đang cố gắng giằng co một bó linh thảo khỏi tay tiểu yêu. Bộ dạng hoảng sợ của ông lão, tiếng kêu la yếu ớt của ông ta hòa lẫn với tiếng cười khúc khích nghịch ngợm của tiểu yêu tinh, tạo nên một cảnh tượng vừa đáng thương vừa buồn cười.

Theo giáo điều tu tiên đã ăn sâu vào tiềm thức, Lăng Nguyệt Tiên Tử luôn được dạy rằng yêu ma đều là tà vật, là mối họa của nhân gian, cần phải diệt trừ không chút nhân nhượng. Sát khí của nàng khẽ bùng lên theo bản năng. Nàng nâng tay, chuẩn bị phóng ra một đạo pháp quyết, kết thúc sự tồn tại của tiểu yêu tinh non nớt kia. Nhưng đúng lúc đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí nàng: khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Trần, và lời hắn nói về "nhân quả," về sự "sống trọn vẹn" của vạn vật, về việc không nên can thiệp vào những dòng chảy tự nhiên nếu không cần thiết.

"Một tiểu yêu chưa thành hình, chỉ là bản tính nghịch ngợm... liệu có đáng để ta ra tay phá hủy một sinh linh?" Nàng tự hỏi, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt tinh quái nhưng không chút tà ác của tiểu yêu tinh. Nó không có ý định giết người, chỉ đơn thuần là muốn trêu đùa, muốn giành lại bó linh thảo mà nó coi là "lãnh thổ" của mình.

Nàng nhớ lại lời Tạ Trần nói về "nhân tính" không chỉ tồn tại ở con người, mà còn ở vạn vật, ở mỗi sinh linh, dù là phàm trần hay yêu quái. Liệu việc nàng, một tu sĩ, tự cho mình cái quyền phán xét và hủy diệt một sinh linh chỉ vì nó thuộc về "yêu tộc", có phải là sự "chính nghĩa" thật sự, hay chỉ là một chấp niệm khác, một sự ngạo mạn của kẻ mạnh?

Sát khí trong nàng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự bối rối, một cuộc đấu tranh nội tâm. "Yêu ma đều là tà vật, phải diệt trừ" – đó là lời dạy của tiên môn, là "đạo trời" mà nàng đã tuân thủ suốt bao nhiêu năm. Nhưng giờ đây, những lời ấy nghe sao mà trống rỗng, vô nghĩa. Liệu việc tuân thủ "đạo trời" mù quáng có thực sự là con đường đúng đắn hay chỉ là sự chấp niệm, sự lẩn tránh khỏi việc phải suy nghĩ, phải cảm nhận bằng chính trái tim mình?

"Hừm!"

Thay vì ra tay sát phạt, Lăng Nguyệt chỉ hừ lạnh một tiếng, phóng ra một luồng linh lực cảnh cáo nhẹ nhàng. Linh lực không mang theo sát ý, chỉ mang theo một chút uy áp của một tu sĩ cấp cao, đủ để khiến mọi sinh linh yếu ớt phải run sợ. Tiểu yêu tinh cây, vốn chỉ là một sinh linh non nớt, lập tức cảm nhận được áp lực đáng sợ. Nó sợ hãi rụt những xúc tu lại, đôi mắt to tròn nháy liên tục, rồi hú lên một tiếng the thé, vội vã bỏ chạy, biến mất vào sâu trong rừng cây.

Người thu hái dược liệu, vốn đã hoảng sợ tột độ, thấy yêu quái bỏ chạy, lập tức ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển. Ông ta ngẩng đầu nhìn lên, thấy bóng bạch y thanh thoát của Lăng Nguyệt, lập tức cho rằng nàng là vị tiên nhân cứu mạng. "Yêu quái! Cứu mạng! Đa tạ tiên tử đã cứu mạng tiểu lão!" Ông lão lắp bắp nói, gương mặt tái nhợt nhưng ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc.

Lăng Nguyệt không đáp lời, cũng không quay lại nhìn ông lão. Nàng đứng đó, nhìn theo cả tiểu yêu tinh lẫn người phàm nhân đang hoảng hốt chạy mất. Trong lòng nàng không còn cảm thấy sự "chính nghĩa" hay sự thỏa mãn của một người đã "trừ gian diệt ác" như trước. Thay vào đó là một sự bối rối, một sự buông bỏ nhẹ nhàng. Nàng đã không ra tay sát hại một sinh linh vô tội, dù chỉ là một tiểu yêu. Quyết định ấy, dù nhỏ bé, lại là một bước ngoặt lớn trong tâm hồn nàng.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên lần nữa, ánh sáng xanh mờ nhạt như đang an ủi, như đang khẳng định rằng nàng đã đi đúng hướng. Cảm giác se lạnh của hoàng hôn thấm vào da thịt, nhưng hơi ấm từ chiếc trâm trong tay nàng lại lan tỏa, xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh sáng lấp lánh của đèn lồng từ Thị Trấn An Bình bắt đầu hiện ra phía xa, tương phản hoàn toàn với sự u tối của núi rừng.

Lăng Nguyệt thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo sự chấp nhận. Nàng đã không còn là Lăng Nguyệt của trước đây, một Tiên Tử mù quáng theo đuổi "đạo trời" và giáo điều tiên môn. Nàng đang trở thành một "kẻ dị giáo" trong mắt tiên môn, nhưng lại là một "người tìm kiếm chân lý" trong mắt Tạ Trần. Hắn, một phàm nhân, đã gieo vào nàng một hạt mầm của sự thay đổi, một hạt mầm của "nhân tính". Và hạt mầm ấy, dù chỉ mới nảy mầm, đã bắt đầu thay đổi cả con đường nàng đang đi, và có thể, sẽ thay đổi cả vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Tạ Trần, dù không cố ý, đã vô tình thu hút sự chú ý lớn hơn, khi ảnh hưởng của hắn không chỉ dừng lại ở lời nói, mà đã biến thành hành động, lan tỏa đến cả một bậc trưởng lão của Thái Huyền Tông. Con đường của nàng, giờ đây, không còn là con đường một chiều hướng đến sự bất tử, mà là một con đường phức tạp hơn, đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn, nơi nàng sẽ tìm lại được chính mình, tìm lại được ý nghĩa của sự "sống".

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free