Nhân gian bất tu tiên - Chương 63: Chân Lý Phàm Trần: Gánh Nặng Của Quyền Năng
Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh dệt qua kẽ lá, rải xuống hiên quán trà Vọng Giang một tấm thảm lụa óng ả. Mới sáng sớm, không khí đã dịu mát, mang theo hơi sương bảng lảng từ mặt sông, quyện lẫn mùi trà thơm thoang thoảng từ trong quán. Tiếng chim hót líu lo trên cành cổ thụ ven đường, tiếng mái chèo khua nước nhè nhẹ của một con thuyền đánh cá xa xa, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc an bình, êm ả, như chưa hề vương vấn chút bụi trần của thế gian hỗn loạn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh khiết, đã trở lại. Nàng không còn vẻ vội vã hay ẩn mình như những lần trước, mà thong thả bước vào quán, chọn một chiếc bàn khuất cạnh cửa sổ, nơi có thể phóng tầm mắt ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia, ẩn sâu bên trong, lại chất chứa một sự trầm tư khó giấu, như có một dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng kiên cố. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ rung rinh theo mỗi cử động, phản chiếu ánh sáng ban mai lấp lánh, nhưng sự lấp lánh ấy không còn là vẻ kiêu hãnh của một tiên nhân, mà là sự dao động của một tâm hồn đang tìm kiếm.
Lão Quán Chủ, với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu thường trực, đã đặt một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng và vài món điểm tâm thanh đạm lên bàn cho nàng. Ông không hỏi han gì, chỉ khẽ gật đầu chào, rồi lại trở về quầy pha trà, động tác chậm rãi, ung dung. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với hai bím tóc tinh nghịch, đang lau dọn bàn ghế, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vị tiên tử xinh đẹp kia với ánh mắt tò mò trong sáng. Bầu không khí trong quán vẫn yên bình đến lạ, như thể sự hiện diện của một bậc tiên nhân cũng không thể phá vỡ được sự hài hòa vốn có của chốn phàm trần này.
Không lâu sau, Tạ Trần xuất hiện. Hắn vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, bước chân trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo thường thấy. Hắn khẽ gật đầu chào Lăng Nguyệt, rồi ngồi xuống đối diện nàng, không hề có vẻ ngạc nhiên hay bối rối trước sự trở lại của vị tiên tử. Lão Quán Chủ liền mang đến cho hắn một chén trà mộc mạc hơn, màu xanh biếc, hương thơm thanh đạm.
Lăng Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt nàng trực tiếp và kiên định, không còn sự thăm dò hay cao ngạo. Nàng hít một hơi sâu, như thể đang cố gắng xua đi những phiền muộn đã dày vò nàng suốt đêm qua. "Lời nói của ngươi hôm qua... khiến ta đêm qua không thể tu luyện." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang một vẻ mệt mỏi ẩn dấu, khác hẳn với sự lạnh lùng thường thấy. "Ngươi nói về gánh nặng của sức mạnh, sự trống rỗng của Thiên Đạo. Xin hãy nói rõ hơn." Nàng đặt câu hỏi, không phải với thái độ chất vấn, mà là sự khao khát tìm kiếm một lời giải đáp.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo nên một âm thanh thanh thoát. "Sức mạnh, Tiên Tử, càng lớn càng trói buộc. Nó khiến người ta quên đi mục đích ban đầu, chỉ còn lại sự theo đuổi vô tận." Hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, như dòng nước ngầm êm đềm chảy qua khe đá. "Người phàm chúng ta, khi khao khát sức mạnh, thường nghĩ rằng nó sẽ mang lại tự do. Tự do khỏi bệnh tật, khỏi nghèo đói, khỏi cái chết. Nhưng rồi khi có được sức mạnh, người ta lại bị nó cầm tù. Bị cầm tù bởi sự sợ hãi mất đi nó, bởi sự khao khát có được nhiều hơn, bởi trách nhiệm mà nó mang lại."
Lăng Nguyệt lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Nàng nhớ lại những lời cảnh báo trong tông môn về "tâm ma", về việc tu sĩ dễ dàng lạc lối trong con đường truy cầu đại đạo. Nàng đã từng nghĩ đó chỉ là những lời cảnh giác thông thường, nhưng giờ đây, những lời ấy dường như lại mang một ý nghĩa sâu xa hơn, một sự thật đau lòng hơn.
"Các bậc tiên nhân, khi có được thần thông quảng đại, họ được kỳ vọng sẽ gánh vác thiên hạ, cứu vãn chúng sinh. Nhưng rồi, chính cái gánh nặng ấy lại trở thành một xiềng xích vô hình." Tạ Trần tiếp lời, đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra mặt sông, nơi những con thuyền nhỏ đang chậm rãi lướt đi. "Họ khao khát thành tiên để trường sinh bất tử, để thoát ly khỏi vòng luân hồi, khỏi mọi khổ ải của nhân gian. Nhưng có khi nào, họ tự hỏi, cái 'bất tử' ấy có mang lại sự 'sống' thật sự không? Hay chỉ là một sự tồn tại kéo dài trong sự trống rỗng, vô vị?"
Nàng đã từng chứng kiến những trưởng lão trong Thái Huyền Tông, những bậc tu sĩ đã đạt đến cảnh giới cao thâm, nhưng ánh mắt họ lại vô hồn, cảm xúc họ lại chai sạn. Họ nói về Thiên Đạo, về trách nhiệm, về đại cục, nhưng lại không còn nhớ nổi một bông hoa dại ven đường đẹp đến nhường nào, hay một chén trà nóng giữa đêm đông có thể sưởi ấm tâm hồn ra sao. Đó chính là sự "mất người" mà Tạ Trần đã nói đến, một hiện tượng mà tiên môn vẫn cố gắng che giấu hoặc coi nhẹ. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở về những gì nàng đang cảm thấy, những gì nàng đang lo sợ. Nàng sợ một ngày nào đó, chính nàng cũng sẽ trở thành một con người vô cảm như vậy, chỉ còn là một cỗ máy tu luyện, một vật phẩm của tiên đạo, chứ không còn là Lăng Nguyệt nữa. Mùi trà xanh dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, như xoa dịu phần nào những băn khoăn trong lòng nàng.
***
Mặt trời đã lên cao, tỏa ra ánh nắng ấm áp phủ khắp thị trấn An Bình. Dòng sông Vọng Giang lấp lánh như dát bạc dưới ánh mặt trời chói chang. Tiếng người qua lại trên phố đã đông đúc hơn, tiếng rao hàng của những người buôn bán, tiếng cười đùa của lũ trẻ con, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Quán Trà Vọng Giang vẫn là một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy ấy, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần tiếp tục cuộc đối thoại triết lý của mình.
Tạ Trần khẽ rót thêm trà vào chén của Lăng Nguyệt, dòng nước xanh biếc từ ấm trà chảy ra, hơi nóng bốc lên mang theo hương thơm thanh nhã. "Người tu tiên nhìn thấy Thiên Đạo như một con đường dẫn đến vĩnh hằng, nhưng lại quên mất rằng trên con đường ấy, họ đã bỏ lại bao nhiêu mảnh ghép của chính mình." Hắn nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự sâu sắc. "Họ cố gắng nắm bắt linh khí, cố gắng phá bỏ xiềng xích của phàm trần, nhưng càng cố gắng, họ lại càng tự trói buộc mình vào một vòng lặp vô tận. Cái giá của sự vĩnh hằng, có khi là sự trống rỗng vĩnh cửu."
Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. Nàng hình dung ra hình ảnh những bậc tu sĩ cao ngạo, uy nghiêm trong tông môn của nàng, những người đã dành cả ngàn năm để tu luyện, để truy cầu sức mạnh. Họ có thể dời núi lấp biển, có thể hô mưa gọi gió, nhưng họ có còn cảm nhận được nỗi đau của một sinh linh nhỏ bé, hay niềm vui của một buổi bình minh rực rỡ? Nàng nhớ lại ánh mắt vô hồn của vị đệ tử Vô Danh đã "mất người", nhớ lại sự thờ ơ của chính nàng trước những bi kịch của phàm nhân. Nỗi sợ hãi ấy lại dâng lên trong lòng nàng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Nhưng Thiên Đạo suy yếu, chúng sinh lầm than." Lăng Nguyệt mở mắt, nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt phượng ánh lên sự giằng xé. "Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi nhìn? Không hành động, không gánh vác?" Nàng vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ trách nhiệm của một tiên nhân, một người được ban cho sức mạnh để bảo vệ thế gian.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. "Cứu vãn Thiên Đạo không phải là gánh nặng của riêng ai, và càng không phải là cái cớ để chối bỏ bản chất con người." Hắn chậm rãi nói, từng lời như gõ vào tâm khảm Lăng Nguyệt. "Thiên Đạo suy yếu, có lẽ là bởi chính con người đã đánh mất đi sự cân bằng, sự hài hòa của mình. Khi tất cả chỉ chạy theo một mục đích duy nhất là 'thành tiên', khi tất cả chỉ khao khát sức mạnh mà quên đi giá trị của sự sống, thì Thiên Đạo làm sao có thể không suy yếu?"
Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời mình nói thấm vào tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc, rồi ánh mắt nàng lướt qua những người phàm đang qua lại trên phố. Một bà lão đang gánh rau, bước chân chậm chạp nhưng nụ cười vẫn hiền từ. Một cặp vợ chồng trẻ đang dắt tay nhau đi dạo, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc. Một đám trẻ con đang nô đùa trên bãi cát ven sông, tiếng cười giòn tan. Họ không có sức mạnh thần thông, không có khả năng trường sinh, nhưng họ lại có một thứ mà các tiên nhân đang dần đánh mất: sự trọn vẹn của một kiếp nhân sinh.
"Giá trị thật sự, Tiên Tử, nằm ở sự trọn vẹn của một kiếp nhân sinh, dù ngắn ngủi, dù đầy rẫy khổ đau và thử thách, chứ không phải ở một sự trường sinh vô vị." Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng từng câu chữ lại mang một sức nặng triết lý đến kinh ngạc. "Một đời người, dù chỉ trăm năm, nếu được sống trọn vẹn với mọi hỉ nộ ái ố, với mọi tình cảm, mọi ký ức, thì đó đã là một kiếp sống đáng giá hơn vạn lần một ngàn năm cô độc, vô cảm trên đỉnh tiên giới. Bởi vì, sự 'sống' không nằm ở thời gian, mà nằm ở chất lượng của từng khoảnh khắc, từng cảm xúc mà ta trải nghiệm."
Lăng Nguyệt cảm thấy trái tim nàng như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Những lời nói của Tạ Trần không phải là lý thuyết suông, mà là sự thật hiển hiện ngay trước mắt nàng, trong chính những nỗi lo sợ của nàng. Nàng đã từng nghĩ rằng để cứu vãn Thiên Đạo, nàng phải trở nên mạnh hơn, phải đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng Tạ Trần lại đang chỉ cho nàng một con đường khác, một con đường mà tiên đạo đã bỏ quên: con đường của "nhân tính", của sự trọn vẹn. Nàng nhận ra rằng, sự "cứu rỗi" mà tiên môn đang theo đuổi có lẽ chỉ là một vòng lặp vô tận của sự "mất người", một cái giá quá đắt cho một sự tồn tại vô nghĩa. Mùi nước sông trong lành từ bên ngoài quán như xoa dịu tâm hồn nàng, giúp nàng dần định hình lại những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời và dòng sông Vọng Giang. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ cũ kỹ. Gió chiều thổi hiu hiu, mang theo chút se lạnh của buổi tối đang đến, cùng mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông.
Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Lăng Nguyệt dần đi đ���n hồi kết. Nàng Tiên Tử ngồi lặng lẽ, đôi mắt phượng nhìn ra xa xăm, nơi mặt trời đang dần khuất dạng sau rặng núi. Trong ánh mắt nàng, không còn vẻ lạnh lùng khó gần hay sự kiêu ngạo của một bậc tiên nhân, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, xen lẫn một tia sáng của sự nhận thức mới. Những lời Tạ Trần nói đã thực sự gỡ bỏ những nút thắt trong lòng nàng, thay đổi hoàn toàn cách nàng nhìn nhận về bản thân, về con đường tu tiên, và về ý nghĩa của sự tồn tại.
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu gánh nặng đã được trút bỏ, bao nhiêu hoài nghi đã được giải đáp. Nàng từ từ đứng dậy, bạch y khẽ tung bay theo làn gió nhẹ. Nàng cúi đầu nhẹ với Tạ Trần, một hành động chưa từng có tiền lệ từ một trưởng lão của Thái Huyền Tông đối với một phàm nhân. Sự khiêm tốn ấy không phải là sự hạ mình, mà là sự tôn trọng chân thành đối với một chân lý mà nàng đã tìm thấy.
"Ngươi nói đúng, Tạ Trần." Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây đã ấm áp hơn, không còn sự lạnh lẽo như băng tuyết. "Có lẽ, ta đã đi tìm quá xa, mà quên mất những gì ở ngay trước mắt." Nàng siết nhẹ Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự ấm áp của nó, như một sợi dây liên kết nàng với cái "nhân tính" mà nàng đang khao khát tìm lại.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt hắn dõi theo nàng, không hề có vẻ tự mãn hay kiêu hãnh. Hắn biết rằng lời nói của mình đã gieo một hạt mầm trong tâm hồn vị tiên tử này, và hạt mầm ấy, dù nhỏ bé, cũng có thể thay đổi cả một cây đại thụ. "Chân lý không ở đỉnh núi cao nhất, Tiên Tử, mà ở ngay trong từng nhịp thở của cuộc đời này." Hắn đáp lời, giọng nói trầm tĩnh, như một lời nhắc nhở cuối cùng. "Nó ẩn chứa trong tiếng chim hót, trong hương hoa, trong nụ cười của một đứa trẻ, trong nỗi đau của một người phàm. Chỉ cần ta mở lòng ra để cảm nhận, để sống trọn vẹn, thì chân lý sẽ tự hiển hiện."
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng dừng lại ở dòng sông Vọng Giang đang phản chiếu những sắc màu rực rỡ của hoàng hôn. Dòng sông ấy vẫn chảy xiết, vẫn mang theo bao nhiêu phù sa, bao nhiêu sinh linh, nhưng nó không hề cố gắng trở thành biển cả, nó chỉ đơn thuần là chính nó. Nàng đã hiểu.
"Ta hiểu rồi." Nàng lặp lại, giọng nói chất chứa một sự quyết tâm mới. "Cảm ơn ngươi, Tạ Trần."
Nàng quay người, bước chân nàng dường như đã chậm lại, không còn vẻ vội vã hay vội vã của một người tu tiên đang truy cầu tốc độ, mà mang theo sự thong dong của một người đang tìm lại chính mình. Từng bước chân của nàng giờ đây dường như nặng hơn, nhưng lại vững vàng hơn, như thể nàng đang thực sự đặt chân lên mặt đất, cảm nhận từng hạt bụi trần. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung động lần cuối dưới ánh hoàng hôn, ánh sáng xanh mờ nhạt như đang dẫn lối nàng đến một khởi đầu mới. Nàng rời đi, bóng dáng bạch y hòa vào sắc chiều tà, khuất dần trên con đường ven sông.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo bóng nàng cho đến khi nàng hoàn toàn khuất hẳn. Hắn khẽ nhấp thêm một ngụm trà, hơi đắng nơi đầu lưỡi nhưng lại mang theo hậu vị thanh tao. Hắn biết, kể từ khoảnh khắc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không còn là Lăng Nguyệt của trước đây. Hạt mầm của "nhân tính" đã được gieo vào tâm hồn nàng, và nó sẽ nảy mầm, phát triển, có thể sẽ thay đổi cả con đường của Thái Huyền Tông, thậm chí là toàn bộ cục diện của Thập Phương Nhân Gian đang trên bờ suy tàn. Những lời nói của một phàm nhân không tu hành, một "điểm neo nhân quả" giữa thế gian, đã tạo nên một khởi đầu mới cho một bậc tiên nhân, và có lẽ, cho cả một kỷ nguyên sắp tới. Hắn chỉ mong muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng vô tình, chính sự bình thường ấy lại trở thành một ngọn hải đăng giữa biển lớn hỗn loạn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.