Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 62: Hỏi Đạo Phàm Trần: Tiên Tử Lạc An Bình

Tiếng Nguyệt Quang Trâm khẽ rung trong lòng bàn tay, như một lời hứa, một sự thôi thúc, đã gieo vào lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử một hạt mầm của sự thay đổi. Nàng không còn có thể ngồi yên trong Phòng Luyện Công Cá Nhân tại Thái Huyền Tông, để những hoài nghi gặm nhấm linh hồn mình. Con đường mà nàng đã kiên định bước đi bấy lâu, nay đã hiện rõ những vết rạn nứt, những vực sâu mà nàng chưa từng dám nhìn thẳng. Nàng cần một lời giải đáp, không phải từ những giáo lý cổ xưa của tông môn, không phải từ những lời biện giải khô khan của các trưởng lão, mà từ chính người đã gieo những hạt mầm nghi vấn đó – một phàm nhân, một thư sinh đã từ bỏ con đường tiên đạo.

Với một quyết định dứt khoát như chặt đứt một sợi tơ vương vấn, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy. Bạch y thanh khiết khẽ phấp phới theo từng cử động nhẹ nhàng, nhưng trong đôi mắt phượng đẹp đẽ lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân của sự suy tư và quyết tâm. Nàng không triệu hồi linh kiếm, không dùng bất kỳ pháp thuật độn quang nào. Nàng chỉ đơn giản là bước đi, từng bước một, xuyên qua những hành lang trang nghiêm của Thái Huyền Tông, ra khỏi cổng núi, và hòa mình vào con đường mòn dẫn xuống thế gian.

Ánh nắng buổi sáng muộn tại Thị Trấn An Bình trải một tấm thảm vàng dịu dàng lên những mái nhà gỗ đơn sơ và những con đường lát đá. Không khí không còn cái tĩnh mịch lạnh lẽo của tiên sơn, mà tràn ngập những âm thanh đời thường: tiếng rao hàng the thé của một bà lão bán rau, tiếng cười khúc khích của trẻ con đang nô đùa bên vũng nước đọng sau cơn mưa đêm, tiếng leng keng của thợ rèn đang vung búa, và tiếng nói chuyện râm ran từ những quán ăn ven đường. Mùi hương của thức ăn mới nấu, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống mà Lăng Nguyệt đã lãng quên từ rất lâu rồi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y không vương chút bụi trần, mái tóc đen nhánh buông dài tự nhiên, bước chân nhẹ nhàng vào cổng thành. Nàng không che giấu dung nhan tuyệt mỹ của mình, để những ánh mắt ngạc nhiên, ngưỡng mộ, và cả chút dè dặt của người phàm đổ dồn về phía nàng. Nhưng nàng không để tâm. Đôi mắt nàng lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, cố gắng thấu hiểu cái "nhân tính" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Một người mẹ đang ân cần lau mồ hôi cho con trai, một ông lão tiều phu đang cười hiền hậu chia sẻ câu chuyện với người bạn già, một cô gái trẻ đang cẩn thận vá lại chiếc áo sờn rách. Tất cả đều là những khoảnh khắc giản dị, nhỏ bé, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt, một sự trọn vẹn mà nàng ít khi thấy trong thế giới tu tiên của mình.

Nàng nhớ lại hình ảnh đệ tử Vô Danh quằn quại trong cơn tâm ma, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và đau đớn. Những lời rên rỉ về “cát… cát… linh hồn… lạnh… khát…” vẫn còn vang vọng, như một bản cáo trạng về sự tàn khốc của con đường tu luyện cực đoan. Nàng từng cho rằng đó là sự yếu đuối, sự thiếu ý chí. Nhưng giờ đây, khi nàng nhìn những khuôn mặt phàm nhân đang sống một cách chân thật, nàng bắt đầu hiểu. Cái gọi là “mất người” không phải là một phép ẩn dụ, mà là một sự bào mòn từ từ, vô hình, đánh cắp đi những cảm xúc, những ký ức, những sợi dây kết nối con người với con người, để đổi lấy một sức mạnh vật chất hão huyền.

"Thì ra đây là cuộc sống mà hắn chọn..." Lăng Nguyệt thầm thì trong tâm trí, giọng nội tâm không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là một chút bối rối, một chút thấu hiểu. "Một cuộc sống không có linh khí cuộn trào, không có những trận pháp hiểm ác, không có những tranh đoạt quyền lực... chỉ có những điều bình dị, chân thật đến nao lòng." Nàng bước dọc theo con phố chính, bỏ lại phía sau những ánh mắt tò mò và những lời xì xào khe khẽ. Tiếng rao hàng vẫn vang vọng, tiếng trẻ con vẫn cười đùa, nhưng trong tâm trí nàng, tất cả đã mang một ý nghĩa khác. Sự nhộn nhịp vừa phải của thị trấn, cái ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, không khí thân thiện và ấm áp này, đối lập hoàn toàn với sự cô độc và lạnh lẽo nơi tiên sơn. Đây chính là nơi mà "nhân tính" được nuôi dưỡng, được bảo tồn một cách tự nhiên nhất.

Cuối cùng, bước chân nàng dẫn nàng về phía bờ sông, nơi có một quán trà nhỏ bằng gỗ, tĩnh lặng và mộc mạc. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc ven bờ, và làn gió nhẹ mang theo mùi hương hoa cỏ dịu mát làm dịu đi những xáo động trong lòng nàng. Quán Trà Vọng Giang, như tên gọi của nó, nằm yên bình bên dòng sông, với những ban công nhỏ vươn ra, đón lấy toàn bộ cảnh sắc thiên nhiên và hơi thở của dòng nước. Các bàn ghế bằng gỗ mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, đón những tia nắng dịu dàng của buổi trưa.

Tạ Trần đang ngồi đó, bên một chiếc bàn gần cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn màu thời gian. Hắn nhấp từng ngụm trà nóng, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng con chữ, vẻ mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, nhuộm vàng mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và làm nổi bật làn da trắng nhợt của hắn. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, cũng chẳng có khí chất siêu phàm của tu sĩ, chỉ là một thư sinh gầy gò, thanh tú, mang một vẻ an tĩnh lạ thường.

Lão Quán Chủ, với bộ râu tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền từ, đang cẩn thận pha trà. Từng động tác của ông chậm rãi, ung dung, tạo ra những âm thanh nhỏ nhẹ của chén sứ va chạm, của nước sôi rót vào ấm. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chạy lăng xăng phụ giúp ông nội, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra phía sông, ngắm nhìn những chiếc thuyền nhỏ trôi qua.

Không khí yên bình, thư thái của quán trà bỗng chốc như ngưng đọng lại khi Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào. Tiếng bước chân nàng nhẹ đến nỗi gần như không nghe thấy, nhưng sự hiện diện của nàng lại quá đỗi nổi bật. Vẻ đẹp thoát tục, khí chất thanh khiết như băng tuyết và bộ bạch y không tì vết của nàng khiến mọi hoạt động trong quán trà ngừng lại. Lão Quán Chủ đang rót trà bỗng khựng tay, chén trà trong tay ông chao đảo một chút. Tiểu Hoa đang chạy nhảy cũng đứng khựng lại, đôi mắt to tròn mở lớn, nhìn nàng đầy ngạc nhiên và kính sợ, như thể đang nhìn thấy một vị tiên nữ giáng trần. Những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các bàn khác cũng im bặt.

Lăng Nguyệt không nói một lời. Ánh mắt nàng xuyên qua không gian, thẳng về phía Tạ Trần, người vẫn đang nhấp trà và đọc sách, như thể không hề hay biết đến sự xuất hiện của nàng. Nàng chậm rãi bước tới, từng bước một, tiếng gót chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo một sự kiên định lạ lùng, không còn sự ngạo nghễ của tiên tử, mà là sự tìm kiếm, sự chất vấn.

Cuối cùng, nàng dừng lại trước bàn của Tạ Trần. Hắn vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng một nụ cười nhạt chợt nở trên môi.

"Tiên Tử đã hạ cố. Mời ngồi." Tạ Trần nói, giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của nàng. Hắn khẽ gập cuốn sách lại, đặt nó sang một bên, rồi đưa tay mời nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Sự bình thản của hắn, cái vẻ ung dung tự tại đó, càng khiến Lăng Nguyệt cảm thấy bối rối. Nàng đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu, một sự chất vấn, nhưng hắn lại đón tiếp nàng như một vị khách quen.

Lăng Nguyệt nhẹ nhàng ngồi xuống, tư thế nàng vẫn đoan trang, nhưng ánh mắt nàng đã không còn vẻ lạnh lùng như trước. Thay vào đó là sự nặng nề của những câu hỏi chất chứa trong lòng. Lão Quán Chủ vội vàng mang đến một chén trà mới, đặt trước mặt nàng, rồi cùng Tiểu Hoa lùi về phía sau, ánh mắt không ngừng nhìn trộm về phía bàn của hai người. Lão Quán Chủ đã quen với sự xuất hiện của những người tu tiên tìm đến Tạ Trần, nhưng lần này, khí chất của vị tiên tử này lại hoàn toàn khác.

Tạ Trần đưa tay đẩy chén trà về phía nàng. "Trà mới pha, còn nóng. Tiên Tử dùng đi."

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, đưa tay cầm lấy chén trà. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay nàng, mang theo mùi hương dịu nhẹ của lá trà tươi. Nó không phải là linh khí, nhưng lại có một sức mạnh an ủi lạ thường, làm dịu đi sự căng thẳng trong nàng. "Tạ Trần," nàng bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng không còn lạnh lẽo như trước, ẩn chứa một sự nặng nề, "Chúng ta cần nói chuyện."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, như thể đang đọc thấu mọi suy nghĩ trong lòng nàng. "Ta vẫn luôn sẵn lòng lắng nghe, Tiên Tử."

Cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và Lăng Nguyệt diễn ra dưới ánh chiều tà, khi những tia nắng cuối cùng của ngày trải một màu vàng cam lên dòng sông Vọng Giang, phản chiếu lung linh trên mặt nước. Không khí trong quán trà dần trở lại bình thường, dù Lão Quán Chủ và Tiểu Hoa vẫn thi thoảng liếc nhìn về phía họ với sự tò mò kín đáo. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng gió xào xạc qua tán cây ven sông trở thành bản nhạc nền cho cuộc trao đổi sâu sắc giữa một tiên tử và một phàm nhân.

Lăng Nguyệt đặt chén trà xuống, ánh mắt nàng không còn né tránh, mà nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Ngươi nói 'mất người'... Ta đã thấy nó. Đệ tử Vô Danh của Thái Huyền Tông, sau khi trở về từ Sa Mạc Vạn Linh Khô, đã bị tâm ma dày vò đến mức suýt mất mạng. Hắn rên rỉ về cát, về sự lạnh lẽo, về linh hồn khát khao... Đó chính là 'mất người' mà ngươi nói, phải không?" Giọng nàng chứa đựng sự đau đáu, không phải là sự chất vấn của một người bề trên, mà là nỗi bối rối của một người đang tìm kiếm chân lý. "Ngươi có thể giải thích rõ hơn về 'nhân tính' mà ngươi trân trọng không? Thứ mà tiên môn chúng ta dường như đang đánh mất?"

Tạ Trần không vội trả lời. Hắn lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua mặt sông đang lấp lánh dưới ánh chiều tà. "Nhân tính không phải là thứ có thể tu luyện mà thành, cũng không phải là thứ có thể bỏ đi mà không hối tiếc, Tiên Tử. Nó là gốc rễ, là bản chất của sự sống, là những sợi dây vô hình kết nối con người với nhau, với vạn vật. Đó là sự cảm thông, lòng trắc ẩn, tình yêu thương, nỗi sợ hãi, niềm vui, nỗi buồn... tất cả những cảm xúc chân thật nhất mà một sinh linh có thể trải nghiệm." Hắn khẽ thở dài, rồi quay lại nhìn nàng. "Khi một người vì theo đuổi sức mạnh, vì muốn siêu thoát khỏi vòng luân hồi, mà cố gắng cắt đứt những sợi dây đó, cố gắng triệt tiêu những cảm xúc đó, thì đó chính là 'mất người'. Bởi vì, khi không còn cảm nhận được sự đau khổ của người khác, không còn thấu hiểu được niềm vui của cuộc sống bình dị, thì dù có đạt được sức mạnh tột đỉnh, liệu người đó còn là 'người' nữa hay không?"

Lăng Nguyệt lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt nàng khẽ dao động. Những lời nói giản dị nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm linh hồn nàng. Nàng nhớ lại bản thân mình, một Lăng Nguyệt lạnh lùng, vô cảm, luôn đặt mục tiêu tu luyện lên trên tất cả. Nàng đã từng tự hào về sự "vô vi" của mình, về khả năng giữ cho tâm cảnh luôn thanh tịnh, không bị thế tục vấy bẩn. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, đó có thể là một dạng khác của "mất người" – sự mất mát những cảm xúc chân thật, để đổi lấy một cái vỏ bọc "tiên tử" hoàn mỹ nhưng trống rỗng.

"Nhưng... tu luyện, thành tiên, đó là con đường vĩ đại nhất mà chúng ta được dạy dỗ. Đó là cách để cứu vãn Thiên Đạo đang suy yếu," Lăng Nguyệt biện bạch, nhưng trong giọng nói nàng đã không còn sự kiên định. "Nếu tất cả đều trở về làm phàm nhân, ai sẽ gánh vác trách nhiệm này?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Cứu vãn Thiên Đạo, hay cứu vãn chính bản thân mình khỏi sự suy tàn, đó là hai khái niệm khác nhau, Tiên Tử. Thiên Đạo suy yếu, không phải vì thiếu linh khí, mà vì thiếu đi sự cân bằng. Các tu sĩ khao khát thành tiên, chạy theo sức mạnh hão huyền, nhưng lại quên mất gốc rễ của mình. Họ dùng linh khí để kéo dài tuổi thọ, để có được thần thông, nhưng lại dùng nó để bào mòn đi chính bản ngã, chính cái 'nhân tính' đã định hình nên họ." Hắn cầm lấy cuốn sách cũ của mình, khẽ vuốt ve bìa sách. "Làm người, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, đôi khi còn khó hơn 'thành tiên' gấp vạn lần. Bởi vì, 'thành tiên' là đạt đến một cảnh giới siêu phàm, nhưng 'làm người' là phải đối mặt với mọi hỉ nộ ái ố, mọi khó khăn, mọi thử thách của cuộc đời, mà vẫn giữ được bản chất thiện lương, trọn vẹn của mình."

Lăng Nguyệt cúi đầu, nhìn vào chén trà của mình. Ánh nắng chiều đã dần tắt, để lại một màu xám bạc trên mặt sông. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, dường như cũng không còn tỏa sáng rực rỡ như trước, mà chỉ còn là một ánh xanh mờ nhạt, như phản chiếu sự dao động trong tâm hồn nàng. "Vậy con đường của ta... có phải là sai lầm?" Nàng hỏi, giọng nói nhỏ dần, chất chứa một nỗi băn khoăn sâu sắc. Câu hỏi này không chỉ dành cho Tạ Trần, mà còn là lời tự vấn nàng đã cất giấu bấy lâu nay.

Tạ Trần nhìn nàng, đôi mắt hắn không hề phán xét, mà chỉ đầy sự thấu hiểu. "Đạo không có đúng sai, Tiên Tử, chỉ có hợp hay không hợp với bản tâm. Mỗi người đều có một con đường riêng. Điều quan trọng không phải là con đường đó dẫn đến đâu, mà là trên con đường đó, người ta đã giữ được gì, và đánh mất đi những gì." Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức mạnh an ủi kỳ lạ. "Nếu Tiên Tử cảm thấy con đường hiện tại không còn phù hợp với bản tâm, thì hãy dừng lại, hãy lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm bên trong mình. Bởi vì, đôi khi, sự 'khước từ' không phải là sự yếu đuối, mà là sự dũng cảm để tìm kiếm một chân lý mới."

Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, trong đó không còn sự nghi ngờ hay bối rối, mà thay vào đó là một sự thức tỉnh sâu sắc. Hắn không hề ép buộc nàng, không hề phán xét con đường tu tiên của nàng, mà chỉ nhẹ nhàng gỡ bỏ những vướng mắc trong lòng nàng, chỉ ra một con đường khác, một cách nhìn khác.

Nàng nhớ lại những lời cảnh báo về "Thiên Đạo suy yếu", về "Ma Chủ Cửu U" đang trỗi dậy, về những "hỗn loạn" sắp tới. Tiên môn đang ra sức "vá trời", đang cố gắng tìm kiếm "cơ duyên cuối cùng" để cứu vãn thế giới. Nhưng nếu cái giá của sự cứu rỗi đó là sự "mất người", là sự đánh đổi đi chính cái "nhân tính" đã làm nên sự sống, thì liệu đó có còn là một sự cứu rỗi đáng giá?

Lăng Nguyệt Tiên Tử biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, con đường của nàng sẽ không còn như xưa. Những gì Tạ Trần nói đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí nàng, một con đường không đi theo giáo điều cứng nhắc của tiên môn, mà theo tiếng gọi của "nhân tính" đã thất lạc. Nàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về nó, không chỉ bằng cách quan sát, mà bằng cách trải nghiệm. Và có lẽ, để làm được điều đó, nàng sẽ phải tiếp tục tìm đến phàm nhân này, người đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để trở thành một "điểm neo nhân quả" không thể bỏ qua giữa thế gian hỗn loạn này.

Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn ấm áp, như một lời hứa, một sự thôi thúc, dẫn lối nàng đến một khởi đầu mới, một chân lý mới, mà tiên đạo đã bỏ quên từ lâu. Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không còn sự kiêu ngạo của một bậc tiên nhân, mà là sự khiêm tốn của một người học trò đang khao khát tìm kiếm đạo lý. Cuộc gặp gỡ này, chắc chắn sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời nàng, mà còn là một dấu hiệu cho một kỷ nguyên mới, nơi ranh giới giữa tiên và phàm sẽ bị thách thức, và nơi "nhân tính" sẽ trở lại làm ngọn hải đăng dẫn lối cho toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free