Nhân gian bất tu tiên - Chương 100: Thiên Quy Giáng Lệnh: Phàm Nhân Khó Dung Thân
Từ khu vườn yên bình của Thái Huyền Tông, nơi những hạt giống nghi ngờ vừa nảy mầm trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, Thập Phương Nhân Gian bước vào một kỷ nguyên mới của sự căng thẳng. Không còn là những cuộc tranh luận tư tưởng trên quảng trường, mà là những sắc lệnh lạnh lùng, những động thái cứng rắn từ phía tiên môn, đẩy mâu thuẫn giữa tu sĩ và phàm nhân lên một tầm cao mới, nghiệt ngã hơn.
Vài ngày sau cuộc tranh luận chấn động tại Thành Vô Song, Phố Thương Mại Kim Long, vốn là huyết mạch sôi động của phàm trần, nay nhuốm một màu u ám khác lạ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, từng trang trí lộng lẫy bằng những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, giờ đây dường như cũng mất đi ánh hào quang vốn có. Âm thanh từng là tiếng rao hàng huyên náo, tiếng mặc cả rộn ràng, tiếng nói chuyện ồn ào và những giai điệu từ các quán rượu, nay chỉ còn là những tiếng xì xào to nhỏ, những bước chân vội vã và tiếng thở dài. Mùi hương liệu, mùi thức ăn quyến rũ, mùi vải vóc mới hay mùi kim loại sắc bén, tất cả dường như bị lấn át bởi một thứ mùi vô hình của sự lo âu, của nỗi sợ hãi đang len lỏi khắp nơi. Không khí sầm uất, náo nhiệt và giàu có của một thời đã phai nhạt, thay vào đó là một sự căng thẳng ngấm ngầm, một nỗi bất an không thể gọi tên.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò thư sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, bước đi chậm rãi trên con phố lát đá xanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hai hồ nước tĩnh lặng có thể nhìn thấu vạn vật, lướt qua từng gương mặt phàm nhân, từng ánh nhìn trốn tránh, từng cử chỉ dè dặt. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đọc đang lật giở từng trang của một cuốn sách mang tên "Nhân Gian Biến Động". Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, bước theo sau hắn, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa nỗi buồn khó tả không ngừng dõi theo Tạ Trần. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của người dân, những người từng hân hoan reo hò, ủng hộ Tạ Trần như một vị cứu tinh, giờ đây lại mang vẻ sợ hãi và dè chừng, tránh né ánh mắt hắn. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ phong trần, ánh mắt kiên nghị và râu quai nón rậm rạp, bước bên cạnh, khí tức mạnh mẽ của một dũng tướng không hề suy suyển, nhưng nét mặt hắn lại lộ vẻ bất bình, bàn tay không tự chủ siết chặt chuôi đao bên hông.
"Thiên Quy Giáng Lệnh," Bách Lý Hùng trầm giọng, tiếng hắn nghe như tiếng sấm rền từ xa, "chúng ta đã quá xem thường sự cố chấp của bọn họ. Chúng ta nghĩ lời nói của huynh có thể lay động đạo tâm, nhưng bọn họ lại chỉ dùng quyền uy để dập tắt." Hắn thở hắt ra một tiếng, "Đây là một đòn hiểm, Tạ Trần huynh. Bọn tu sĩ biết không thể thắng huynh bằng lý lẽ, nên đã dùng đến bạo quyền, đến sự sợ hãi để chia rẽ huynh với phàm nhân."
Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy chua xót, "Họ không dám trực tiếp động vào huynh, vì dù sao huynh cũng là người đã giải quyết nhiều tai ương cho Thành Vô Song, uy tín trong dân chúng đã quá lớn. Nhưng lại dùng cách này để cô lập huynh, để phàm nhân tự xa lánh huynh. Độc ác thật! Cắt đứt nguồn sinh khí của huynh, nguồn cội của ý chí nhân quả mà huynh dựa vào." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy quan tâm, "Huynh... huynh thấy thế nào?"
Tạ Trần dừng bước trước một tiệm bán tơ lụa, nơi chủ tiệm đang vội vã kéo tấm rèm xuống khi thấy hắn. Một lính gác tông môn, với vẻ mặt lạnh lùng và trang phục chỉnh tề, đứng nghiêm nghị cách đó không xa, ánh mắt dò xét mọi cử động của ba người. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo, như có thể nhìn thấu bản chất của mọi sự.
"Chỉ có kẻ yếu mới cần dùng đến cấm đoán," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng trầm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén không gì sánh được. "Lệnh cấm này, không phải để trừng phạt ta, mà là để kiểm soát lòng người. Họ không sợ ta, họ sợ chính phàm nhân. Sợ khi phàm nhân thức tỉnh, biết được giá trị của nhân tính, biết được rằng không cần tu tiên vẫn có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực. Sợ khi đó, cái nền móng quyền uy của họ sẽ sụp đổ. Nhưng, ý chí của phàm nhân, đâu phải dễ dàng phong tỏa?"
Hắn lại tiếp tục bước đi, đôi mắt lướt qua những gương mặt hoang mang, những ánh mắt bất an của Thành Vô Song. Hắn thấy những tiểu thương lo lắng xếp gọn hàng hóa, thấy những tu sĩ trẻ từng ngưỡng mộ hắn giờ đây vội vã quay mặt đi, tránh né mọi ánh nhìn. Hắn cũng nhận ra số lượng lính gác tông môn tuần tra trên phố đã tăng lên đáng kể, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt cảnh giác cao độ. Mỗi bước chân của Tạ Trần, dù nhẹ nhàng, lại như đang giẫm lên một sợi dây đàn căng thẳng, rung lên trong lòng mỗi người chứng kiến.
"Thiên Quy Giáng Lệnh," Tạ Trần lặp lại cụm từ đó, như đang nếm thử vị đắng chát của nó. "Cái tên nghe thật uy vũ, như thể là ý chỉ của Thiên Đạo. Nhưng bản chất, lại chỉ là một lời tuyên bố của quyền lực, một sự bóp nghẹt tự do. Họ muốn phàm nhân phải cúi đầu, phải chấp nhận rằng sự tồn tại của mình là thấp kém, là cần được 'dẫn dắt' bởi tu sĩ. Họ muốn dập tắt ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong lòng người."
Mộ Dung Tuyết nắm nhẹ lấy tay Tạ Trần, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi bàn tay hắn. Nàng biết, dù Tạ Trần luôn tỏ ra bình tĩnh, nhưng áp lực từ sắc lệnh này không hề nhỏ. Nó không chỉ là sự đe dọa đến bản thân hắn, mà còn là sự đe dọa đến những người xung quanh hắn, những người đã tin tưởng và ủng hộ hắn. "Họ đang dùng phàm nhân để chống lại phàm nhân, dùng nỗi sợ hãi để chia rẽ chúng ta," nàng nói, giọng nàng đầy xót xa. "Nếu phàm nhân bị cô lập khỏi huynh, liệu huynh có còn có thể... phá cục?"
Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, vẻ mặt hắn tối sầm. "Nếu dân chúng không dám tiếp cận huynh, không dám nghe lời huynh, thì những gì huynh nói, những gì huynh làm, sẽ không còn ý nghĩa gì trong mắt họ. Nguy hiểm nhất là sự nghi kỵ, là khi phàm nhân tự quay lưng lại với huynh vì nỗi sợ hãi bị trừng phạt."
Tạ Trần quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định đến lạ. "Cô lập... không phải là hủy diệt. Họ càng cấm đoán, càng chứng tỏ sự yếu đuối trong lý lẽ và sự bất lực trong việc đối mặt với sự thật. Lòng người không thể bị cấm đoán. Niềm tin, một khi đã nảy mầm, sẽ không dễ dàng bị dập tắt bởi một sắc lệnh hay vài lời đe dọa. Sắc lệnh này, xét cho cùng, chỉ là một lá chắn bằng giấy, che giấu sự hoảng loạn của những kẻ đang nắm giữ quyền lực giả tạo."
Hắn nhếch mép, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt. "Ta chỉ cần tìm ra một con đường khác để ý chí nhân quả của ta được lan tỏa, một con đường mà 'Thiên Quy Giáng Lệnh' không thể chạm tới. Họ muốn chơi cờ, ta sẽ chấp nhận. Nhưng ván cờ này, sẽ không phải là nơi tu vi quyết định thắng thua, mà là nơi nhân tâm quyết định vận mệnh." Hắn nhìn xa xăm, vượt qua những mái nhà ngói cong, đến tận chân trời thăm thẳm, nơi những đám mây trắng đang cuộn mình. Trong ánh nắng nhạt của buổi sáng muộn, Thành Vô Song trở nên nhỏ bé hơn bao giờ hết, nhưng ý chí của con người thì lại trở nên lớn lao, kiên cường đến lạ.
***
Cùng lúc đó, trong một giảng đường lớn của Thái Huyền Tông, nơi không khí vốn luôn nghiêm túc, học hỏi và đôi khi ồn ào bởi tiếng thảo luận của đệ tử, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Chiều tà buông xuống, những đám mây mù bao phủ bên ngoài khiến không khí càng thêm lạnh lẽo, ảm đạm. Mùi giấy, mực, gỗ và hương trầm nhẹ phảng phất trong không gian, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề đang đè nặng lên từng học viên, từng tu sĩ.
Liễu Thanh Phong, với dáng người cao gầy, thanh tú và đôi mắt sáng như sao, đứng uy nghiêm trên bục giảng, trước hàng trăm đệ tử và tu sĩ thuộc các tông môn liên minh. Vẻ ngoài chính trực của hắn không giấu được ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và lạnh lùng kiên quyết. Hắn không còn là Liễu Thanh Phong hùng biện trên quảng trường, mà là một sứ giả của quyền uy, của trật tự cũ đang lung lay. Trong tay hắn là một cuộn chiếu chỉ bằng lụa vàng, được khắc những nét chữ cổ kính, uy nghiêm.
"Nghe đây, các đệ tử và các đạo hữu từ các tông môn!" Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng khắp giảng đường, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên thấu từng tâm can, mang theo một sự lạnh lẽo đến thấu xương. "Kẻ phàm nhân Tạ Trần đã dùng lời lẽ mê hoặc, làm lung lay đạo tâm của chúng sinh. Hắn là dị số, là tai họa cho trật tự Thiên Đạo, là kẻ dám thách thức Thiên Quy, gieo rắc sự hỗn loạn vào nhân gian. Hắn chối bỏ con đường tu tiên, chối bỏ sự dẫn dắt của tiên môn, và đang dẫn dắt phàm nhân đi vào con đường diệt vong."
Hắn mở cuộn chiếu chỉ, ánh mắt sắc như dao quét qua từng khuôn mặt đang cúi đầu lắng nghe. "Kể từ giờ phút này, 'Thiên Quy Giáng Lệnh' chính thức được ban hành!" Liễu Thanh Phong tuyên bố, mỗi từ đều như một nhát búa đóng xuống, vang dội trong không gian tĩnh lặng. "Tất cả tu sĩ, dưới mọi hình thức, không được phép tiếp xúc, hỗ trợ, hay giao du với Tạ Trần và những kẻ đi theo hắn, những phàm nhân đã bị hắn mê hoặc! Kẻ nào vi phạm, bất kể tu vi cao thấp, địa vị lớn nhỏ, sẽ bị tông môn trừng phạt nặng nề: phế tu vi, trục xuất khỏi tông môn, vĩnh viễn không được đặt chân lên con đường tiên đạo! Lệnh này do liên minh các tông môn lớn thống nhất ban hành, là ý chí của Thiên Đạo!"
Một làn sóng xôn xao nhỏ nổi lên trong đám đông, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt lạnh lẽo của Liễu Thanh Phong và các trưởng lão khác dập tắt. Các đệ tử cúi đầu sâu hơn, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt uy nghiêm của hắn. Mùi hương trầm trong giảng đường dường như cũng đặc quánh lại, mang theo một nỗi áp lực vô hình.
Trong góc giảng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại lộ rõ vẻ bàng hoàng và đấu tranh nội tâm dữ dội. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng dường như cũng trở nên nặng nề hơn. Nàng nhớ lại lời nói của Tạ Trần, những câu hỏi sắc bén về ý nghĩa của tu tiên, về cái giá của việc "mất người". Liệu đây có phải là cách Thiên Đạo muốn? Một sự cấm đoán tàn nhẫn, dập tắt mọi ý niệm trái ngược, chỉ để duy trì một trật tự đã mục ruỗng?
Dương Quân đứng bên cạnh nàng, khuôn mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh giờ ��ây lại tràn đầy sự thất vọng và bối rối. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Môi anh mấp máy, khẽ thầm thì đủ cho mình và Lăng Nguyệt Tiên Tử nghe thấy, "Chẳng lẽ... không có con đường nào khác sao? Lẽ nào chính nghĩa lại là cấm đoán? Lẽ nào chúng ta tu đạo, lại là để bảo vệ một thứ trật tự tàn nhẫn, gạt bỏ nhân tâm?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời, nhưng trong nội tâm nàng, một trận cuồng phong đang thổi bùng. 'Thiên Quy... hay là Thiên Quyền?' Nàng tự hỏi, 'Liệu đây có phải là cách Thiên Đạo muốn, hay chỉ là sự bảo thủ, sợ hãi của những kẻ đại diện cho nó, những kẻ đã quá quen với việc nắm giữ quyền lực mà quên mất ý nghĩa thực sự của "Thiên Đạo"?' Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào tông môn, vào con đường tu tiên, nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống nghi ngờ, một hạt giống đang lớn dần, biến thành một cái cây gai góc, đâm xuyên qua lớp vỏ băng giá của đạo tâm nàng.
Liễu Thanh Phong kết thúc bài chiếu chỉ, ánh mắt kiên quyết như muốn đóng đinh mọi sự nghi ngờ. "Các sứ giả tông môn sẽ ngay lập tức phân tán đến khắp các thành trì, làng mạc để truyền đạt lệnh này. Hãy nhớ, vinh quang của tông môn, sự ổn định của Thiên Đạo, nằm trong tay các ngươi. Đừng để một kẻ phàm nhân làm lung lay tín ngưỡng!"
Đám đông giải tán trong sự im lặng nặng nề, mỗi người mang theo một tâm trạng khác nhau: kẻ sợ hãi, kẻ tuân phục, kẻ bất bình, và kẻ băn khoăn. Lăng Nguyệt và Dương Quân rời khỏi giảng đường, bước đi trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, không ai nói với ai một lời nào. Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn, mây mù dày đặc hơn, như đang phản chiếu sự u ám trong lòng họ. Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn xa xăm, vượt qua ranh giới của Thái Huyền Tông, đến một nơi nào đó rất xa, nơi mà nàng hy vọng có thể tìm thấy lời giải đáp cho những băn khoăn đang giày vò tâm hồn. Nàng biết, lệnh cấm này, dù được ban hành dưới danh nghĩa Thiên Đạo, nhưng lại đang cắt lìa mối liên kết cuối cùng giữa tiên và phàm, đẩy cả hai vào một vực thẳm không lối thoát.
***
Đêm khuya, tại Thiên Đỉnh Cung, nơi những cung điện trắng muốt được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, mái ngói vàng óng ánh dưới ánh trăng. Các cầu đá treo lơ lửng, sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn, vô tận. Âm thanh duy nhất là tiếng gió thổi qua biển mây, tiếng chuông gió leng keng và tiếng chim đêm hót líu lo, xen lẫn với sự im lặng tuyệt đối của linh khí thanh khiết. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển phảng phất, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, siêu thoát, nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy ẩn ý về sự cô lập.
Trên một vọng đài cao nhất của Thiên Đỉnh Cung, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, bạch y nàng khẽ bay trong gió. Trời quang mây tạnh, trăng sáng rõ mồn một trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc lên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc nàng khẽ lay động, ánh bạc lấp lánh, như một ngôi sao nhỏ bé giữa bầu trời đêm. Đôi mắt nàng nhìn xuống biển mây cuồn cuộn bên dưới, vô tận và huyền ảo.
Nàng nhớ lại lời nói của Tạ Trần, về "nhân tính", về "sự mất người" của tu sĩ. Rồi lại nhớ đến sắc lệnh tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong, lời cấm đoán không chút khoan nhượng. Sự mâu thuẫn giữa "đạo" mà nàng đã theo đuổi hàng ngàn năm và "nhân" mà Tạ Trần đã thức tỉnh trong nàng, càng khiến nàng đau đáu. Nàng đã trải qua bao nhiêu kiếp phù sinh, chứng kiến vô số tu sĩ vươn lên đỉnh cao rồi lại sa ngã, hoặc trở thành những cỗ máy vô cảm. Nàng đã tin rằng đó là cái giá phải trả cho trường sinh, cho quyền năng. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một câu hỏi, một vết nứt sâu sắc trong đạo tâm kiên cố: Liệu cái giá đó có thực sự đáng không? Liệu sự "trường sinh" mà phải đánh đổi bằng nhân tính có còn là "sống" nữa không?
'Thiên Đạo... nhân đạo... đâu mới là chân lý?' Nàng độc thoại nội tâm, giọng nàng thì thầm, hòa lẫn vào tiếng gió. 'Liệu chúng ta có đang đi sai đường? Liệu việc níu giữ một Thiên Đạo suy yếu bằng mọi giá, kể cả việc chà đạp lên lòng người, có phải là sự cứu rỗi thực sự?' Nơi Thiên Đỉnh Cung thanh tịnh này, nàng tìm kiếm sự tĩnh lặng để suy ngẫm, để lắng nghe tiếng lòng mình. Nhưng lòng nàng lại dậy sóng bởi những hạt giống nghi ngờ mà Tạ Trần đã gieo. Chúng không chỉ là những hạt giống, mà là những mầm cây gai góc, đang bám rễ sâu vào tận cùng linh hồn nàng.
Nàng khẽ đưa tay lên, tháo chiếc Nguyệt Quang Trâm ra khỏi tóc. Nàng vuốt ve nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch, nhưng trong tâm trí lại hiện lên hình ảnh của một thuở thiếu thời, khi nàng còn là một tiểu cô nương hồn nhiên, chưa vướng bận vào con đường tu tiên khắc nghiệt. Nàng nhớ lại những cảm xúc giản đơn, những rung động chân thật của một phàm nhân. Phải chăng, đó mới là "nhân tính" mà Tạ Trần nhắc đến? Phải chăng, nó mới là thứ quý giá nhất mà tu sĩ đã đánh mất trên con đường mưu cầu sức mạnh và trường sinh?
'Sắc lệnh này...' Nàng lại thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm chất chứa. '...liệu có thực sự bảo vệ Thiên Đạo, hay chỉ đang làm tan rã nhân tâm? Một Thiên Đạo phải dựa vào sự cấm đoán, sự đe dọa để tồn tại, thì liệu có còn là "Thiên Đạo" chính đáng?' Nàng biết rằng, việc tìm hiểu về Tạ Trần sẽ là một con dao hai lưỡi. Nó có thể giúp nàng tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn bấy lâu, nhưng cũng có thể đẩy nàng vào con đường đối đầu với tông môn, với cả Thiên Đạo mà nàng đã thề nguyện bảo vệ. Nhưng nàng đã quá mệt mỏi với sự trống rỗng, với cảm giác "mất người" đang gặm nhấm linh hồn nàng từng ngày. Nàng không còn muốn là một bức tượng băng giá, vô cảm, mà muốn tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, tìm lại nhân tính đã bị chôn vùi.
Ánh trăng vẫn đổ tràn trên Thiên Đỉnh Cung, soi rọi bóng nàng đơn độc trên vọng đài. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, đôi mắt nàng ánh lên một tia kiên quyết. Nàng quyết định sẽ không hành động vội vã, không vội vàng phán xét. Nàng sẽ tìm hiểu sâu hơn về Tạ Trần, về những lời nói của hắn, về cái gọi là "ý chí nhân quả". Nếu lời hắn là thật, nếu có một con đường khác để cứu rỗi nhân gian mà không phải đánh đổi bằng nhân tính, thì nàng thà đối đầu với cả Thiên Đạo mục ruỗng, còn hơn là tiếp tục sống một cuộc đời vô vị, "mất người" như bao tu sĩ khác. Thiên Đỉnh Cung, với sự thanh tịnh và cô lập của nó, bỗng trở thành một pháo đài của sự suy ngẫm, nơi một hạt giống của sự thay đổi đang dần nảy mầm trong lòng vị tiên tử băng giá.
***
Cùng lúc đó, trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét rọi sáng không gian quen thuộc. Mùi giấy cũ, mùi mực và hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình lại vừa nặng nề bởi gánh nặng của tình hình mới. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, gió lạnh rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương ẩm ướt của Thành Vô Song.
Tạ Trần ngồi trước bàn, vẫn với cuốn sách cổ trên tay, nhưng ánh mắt hắn không tập trung vào từng dòng chữ. Hắn đang lắng nghe Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, những người vừa trở về sau khi nghe ngóng tin tức về "Thiên Quy Giáng Lệnh" và những ảnh hưởng của nó. Vẻ mặt của cả hai đều nặng trĩu, không giấu được sự lo lắng.
"Các lão già đó đang đẩy chúng ta vào đường cùng, Tạ Trần huynh," Bách Lý Hùng nói, giọng hắn trầm hùng nhưng đầy vẻ bất lực. "Bọn chúng không chỉ cấm tu sĩ, mà còn ngầm đe dọa phàm nhân. Nhiều tiểu thương đã bắt đầu sợ hãi, không dám đến gần quán sách của huynh nữa. Những người từng ngưỡng mộ huynh cũng dần lảng tránh. Sắc lệnh này không chỉ là một lệnh cấm, mà là một bức tường vô hình, đang cô lập huynh khỏi nhân gian."
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện Tạ Trần, đôi tay nàng khẽ siết chặt chén trà đã nguội lạnh. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy lo lắng. "Họ muốn cô lập huynh, muốn huynh không còn chỗ dựa vào ý chí nhân quả của phàm nhân. Họ biết rằng, sức mạnh của huynh không nằm ở tu vi, mà ở sự tin tưởng, ở sự đồng điệu của nhân tâm. Nếu phàm nhân quay lưng lại, nếu huynh không còn là 'điểm neo nhân quả' của họ, thì huynh sẽ làm gì, Tạ Trần?"
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Không có chút hoang mang hay sợ hãi nào trong đôi mắt sâu thẳm ấy, chỉ có sự bình tĩnh đến lạ thường và một tia sáng sắc bén của trí tuệ.
"Cô lập... không phải là hủy diệt," Tạ Trần lặp lại những lời hắn đã nói trên phố, nhưng lần này, giọng điệu hắn mang một sự quyết đoán mạnh mẽ hơn. "Họ càng cấm đoán, càng chứng tỏ sự yếu đuối của chính họ. Sắc lệnh này, xét cho cùng, chỉ là một hành động tuyệt vọng của những kẻ đang cố gắng níu giữ một trật tự đã không còn phù hợp. Lòng người, ý chí của phàm nhân, không thể bị cấm đoán bởi một tờ chiếu chỉ hay vài lời đe dọa."
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi, như vị của tình thế hiện tại. "Nếu họ muốn dựng tường, ta sẽ tìm cách vượt qua tường. Nếu họ muốn cắt đứt mọi mối liên hệ, ta sẽ tìm ra một con đường khác để ý chí nhân quả của ta được lan tỏa, sâu sắc hơn, bền bỉ hơn. Họ đã lầm khi nghĩ rằng sức mạnh của ta phụ thuộc vào sự phô trương, vào sự ủng hộ công khai. Sức mạnh thực sự, đôi khi, lại nằm trong sự thầm lặng, trong sự gắn kết vô hình của tâm hồn."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Đó là một nụ cười đầy ẩn ý, như thể hắn đã nhìn thấy một ván cờ lớn hơn, một con đường mà đối thủ của hắn không thể nào lường trước. "Họ muốn chơi cờ, ta sẽ chấp nhận. Nhưng ván cờ này, sẽ không phải là nơi tu vi quyết định thắng thua, mà là nơi nhân tâm, nơi ý chí, nơi sự kiên định của phàm nhân sẽ định đoạt vận mệnh. Lệnh cấm này, vô hình trung, lại chính là một lời mời gọi. Nó buộc ta phải nghĩ khác, phải hành động khác."
Hắn đưa tay lên, khẽ vẫy. Trên bàn, một tấm bản đồ cũ kỹ của Thành Vô Song và vùng phụ cận hiện ra, được làm từ những tấm da dê đã úa màu. Ánh mắt hắn lướt qua từng con đường, từng ngõ hẻm, từng thôn làng nhỏ bé. "Nếu họ muốn phong tỏa những con đường lớn, ta sẽ đi những con đường nhỏ. Nếu họ muốn cấm đoán lời nói, ta sẽ dùng hành động. Nếu họ muốn cô lập ta, ta sẽ tìm cách kết nối những trái tim đang run rẩy, những tâm hồn đang băn khoăn."
Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, ánh mắt hắn sáng rực lên một cách lạ thường, như thể hắn đã nhìn thấy tương lai. "Thiên Quy Giáng Lệnh này, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Nó buộc chúng ta phải trưởng thành hơn, phải kiên cường hơn. Nó sẽ khiến những ai thực sự tin tưởng ta, thực sự trân trọng nhân tính, sẽ càng gắn bó sâu sắc hơn. Và đó, chính là nền tảng cho ý chí nhân quả mà ta đang xây dựng."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bao trùm Thành Vô Song. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong quán sách, một ngọn lửa mới đã được nhen nhóm. Ngọn lửa của sự kiên định, của ý chí không thể bị khuất phục. Tạ Trần biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không hề đơn độc. Và quan trọng hơn, hắn tin rằng, chính sự cứng rắn, giáo điều của các tông môn sẽ là chất xúc tác khiến Ma Chủ Cửu U nhìn thấy cơ hội để gieo rắc hỗn loạn, và cũng chính sự tuyệt vọng của phàm nhân sẽ khiến hắn phải hành động quyết liệt hơn để bảo vệ họ, khẳng định vai trò "điểm neo nhân quả" của mình. Thiên Đỉnh Cung, với sự thanh tịnh và cô lập của nó, bỗng trở thành một nơi đầy ẩn ý, có thể đóng một vai trò quan trọng như một nơi ẩn náu hoặc một nguồn lực không ngờ trong tương lai. Trò chơi lớn hơn, phức tạp hơn, chỉ mới bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.