Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 101: Thiên Tai Giáng Xuống, Nhân Tâm Lên Tiếng

Tiếng gió đêm vẫn gào thét ngoài kia, cuốn theo những chiếc lá vàng úa của một mùa sắp tàn, nhưng trong quán sách nhỏ, một ngọn lửa vô hình đã được nhen nhóm, sưởi ấm không gian và thắp sáng những ánh mắt. Tạ Trần, đứng bên cửa sổ, dõi mắt về phía Thành Vô Song chìm trong bóng tối, tựa hồ đang nhìn xuyên qua bức màn nhung của đêm đen để thấy một ván cờ lớn hơn, một con đường mà không phải ai cũng có thể lường trước. Những lời hắn vừa thốt ra, dù bình thản, lại mang sức nặng của ngàn cân, khiến Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng không khỏi sững sờ.

“Thiên Quy Giáng Lệnh này, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong tĩnh mịch, “Nó buộc chúng ta phải trưởng thành hơn, phải kiên cường hơn. Nó sẽ khiến những ai thực sự tin tưởng ta, thực sự trân trọng nhân tính, sẽ càng gắn bó sâu sắc hơn. Và đó, chính là nền tảng cho ý chí nhân quả mà ta đang xây dựng.” Hắn quay lại, ánh mắt sáng rực như vì sao đêm, không hề có chút hoang mang của kẻ bị cô lập, mà ngược lại, tràn đầy sự thấu triệt và quyết đoán. “Trò chơi lớn hơn, phức tạp hơn, chỉ mới bắt đầu.”

Sáng hôm sau, Thành Vô Song đã hoàn toàn thoát khỏi bóng đêm dày đặc, đón những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Ánh bình minh vàng óng đổ xuống những mái ngói rêu phong, lấp lánh trên những con đường lát đá ẩm ướt sau mấy đêm mưa lớn. Trong quán trà đông đúc nhất thành, tiếng ồn ào của buổi sớm đã vỡ òa, hòa lẫn tiếng chén đĩa va vào nhau lanh canh, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong vừa đổ về từ ngoại thành, và những câu chuyện phiếm không ngớt của những thương nhân đang nhâm nhi chén trà nóng. Mùi thơm của trà thoang thoảng, xen lẫn mùi bánh bao hấp nóng hổi, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc kế bên, tạo nên một bức tranh sống động về sự sầm uất, náo nhiệt của một đô thị đang thức giấc.

Tuy nhiên, phía sau vẻ nhộn nhịp ấy, một không khí căng thẳng vô hình vẫn bao trùm, lẩn khuất trong những ánh mắt dè dặt, những lời thì thầm to nhỏ. Dù 'Thiên Quy Giáng Lệnh' đã được ban ra, nhưng không khí chính trị trong thành vẫn đặc quánh, khiến người ta cảm thấy như đang bước đi trên một lớp băng mỏng. Các tu sĩ, với y phục đủ màu sắc của các tông môn lớn, vẫn đi lại trên phố, nhưng ánh mắt họ đã thêm phần cảnh giác, thậm chí có chút khinh thường khi lướt qua những phàm nhân.

Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng ngồi ở một góc khuất trong quán trà, nơi ít bị để ý nhất. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, nhấp từng ngụm trà nóng, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, thu vào mọi chi tiết nhỏ nhất. Hắn không nói gì, nhưng từng thớ thịt trên gương mặt thanh tú, gầy gò của hắn đều toát lên vẻ tập trung cao độ, như một họa sĩ đang quan sát bức tranh thiên nhiên, không bỏ sót một nét vẽ nào. Mộ Dung Tuyết, với vẻ đẹp dịu dàng và thanh lịch của một y sư, vẫn mặc y phục màu xanh ngọc, đôi mày nàng khẽ chau lại, nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt. Bách Lý Hùng thì ngược lại, thân hình vạm vỡ của hắn gần như chiếm trọn chiếc ghế, ánh mắt kiên nghị lướt qua đám đông, đôi lúc nắm chặt tay, thể hiện sự bực dọc khó kìm nén.

“Mấy ngày mưa lớn, núi non cũng không chịu nổi. Tội nghiệp dân Thôn Vân Sơn!” Tiếng người bán trà thở dài, đặt một khay bánh bao xuống bàn kế bên. Câu nói ấy như một cái châm, đâm xuyên qua lớp không khí ngột ngạt, khiến mọi ánh mắt trong quán đều đổ dồn về phía hắn. “Nghe nói trận lở đất hôm qua kinh khủng lắm, vùi lấp cả nửa làng. Mấy nhóm tu sĩ được phái đến cũng chỉ lắc đầu thở dài, nói là ‘ý trời’, không làm gì được.”

Một lát sau, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía đường lớn. Thị Trưởng Thành, với thân hình béo tốt và bộ quan phục sang trọng, đang đi cùng đoàn tùy tùng. Vẻ mặt phúc hậu thường ngày của ông ta giờ đây đầy vẻ lo âu, thậm chí có chút bất lực. “Các tu sĩ đó… họ nói không thể làm gì hơn sao? Thật vô dụng!” Ông ta nói lớn, giọng nói lộ rõ sự thất vọng, dù biết rằng tu sĩ có thể nghe thấy. "Dân làng Thôn Vân Sơn cần sự giúp đỡ, không phải những lời biện minh sáo rỗng!"

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy lo lắng. “Dân làng đang gặp nguy hiểm, nhưng các tông môn lại… thờ ơ như vậy sao?” Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự bức xúc và một nỗi buồn khó tả. Nàng đã quen với việc cứu chữa, với việc nhìn thấy sinh mạng quý giá như thế nào, nên sự vô tâm của các tu sĩ càng khiến nàng đau lòng. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng tự hỏi, như thể lời Tạ Trần từng nói đã vang vọng trong tâm trí nàng.

Bách Lý Hùng nắm chặt chén trà, gằn giọng: “Lệnh cấm kia… có thể ngăn cản chúng ta không?” Hắn không hề e ngại, thẳng thừng hỏi, ánh mắt rực lửa. Hắn không thể ngồi yên khi biết phàm nhân đang chịu nạn, và càng không thể chấp nhận lý do "ý trời" từ những kẻ có năng lực siêu phàm.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy không chút gợn sóng, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. “Lệnh cấm chỉ ngăn cản hành động theo quy tắc của họ.” Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo sự kiên định sắt đá. “Nhưng nhân quả không chờ đợi quy tắc nào. Sinh mạng con người, nỗi khổ của phàm nhân, không thể bị ràng buộc bởi một tờ chiếu chỉ của những kẻ tự xưng là ‘thay trời hành đạo’.”

Hắn đứng dậy, tấm áo vải bố cũ kỹ khẽ lay động trong làn gió nhẹ từ cửa sổ. Bất chấp sự chú ý của vài ánh mắt tò mò trong quán, hắn vẫn ung dung, tự tại. "Họ nghĩ rằng 'Thiên Quy Giáng Lệnh' có thể cô lập ta, có thể cắt đứt sợi dây liên kết giữa ta và nhân gian. Nhưng họ đã lầm. Sức mạnh của ta không phải là phép thuật hay tu vi, mà là sự thấu hiểu. Thấu hiểu nhân tâm, thấu hiểu nhân quả. Và chính những tai ương như thế này, những nỗi đau của phàm nhân, lại là cơ hội để nhân quả được thể hiện rõ ràng nhất."

Tạ Trần đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai Bách Lý Hùng, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can vị dũng tướng. "Bách Lý huynh, huynh đã từng nói, huynh thà chiến đấu vì một phàm nhân còn hơn cúi đầu trước một vị tiên quân vô cảm. Giờ là lúc huynh chứng minh lời nói đó." Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết, một tia ấm áp lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. "Mộ Dung cô nương, y đạo của cô không chỉ chữa lành thể xác, mà còn xoa dịu tâm hồn. Lần này, chúng ta không chỉ cứu người, mà còn cứu lấy niềm tin, cứu lấy nhân tính."

Mộ Dung Tuyết không còn vẻ lo lắng. Ánh mắt nàng sáng lên, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi. "Tạ công tử, huynh nói đúng. Dù họ có cấm đoán, y đạo của thiếp vẫn là y đạo. Thiếp sẽ không bao giờ quay lưng lại với những người cần giúp đỡ."

Bách Lý Hùng đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ kêu cọt kẹt dưới sức nặng của hắn. Ánh mắt hắn rực lửa, không phải vì tức giận, mà vì một ý chí quyết tâm mạnh mẽ chưa từng có. "Tạ công tử, huynh nói đi! Cần ta làm gì, ta sẽ làm! Dù phải đối đầu với cả mười tông môn, ta cũng không từ nan!" Tiếng hắn nói trầm hùng, vang vọng, khiến vài người trong quán phải quay đầu nhìn. Nhưng ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, nụ cười đầy ẩn ý mà chỉ những kẻ thấu triệt nhân tâm mới có thể hiểu được. "Chúng ta sẽ đi đến Thôn Vân Sơn. Thiên Quy Giáng Lệnh không thể ngăn cản bước chân của người có lòng cứu thế. Hơn nữa, ta muốn xem, những kẻ tự xưng là tu tiên kia, khi đứng trước nỗi đau chân thật của nhân gian, liệu có còn giữ được cái vẻ cao ngạo, bất động của mình hay không."

Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đoàn tùy tùng của Thị Trưởng Thành đang khuất dần ở cuối phố. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ, nhưng không khí vẫn mang theo một chút lạnh lẽo, như thể đang báo trước một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. "Họ muốn chơi cờ, ta sẽ chấp nhận. Nhưng ván cờ này, sẽ không phải là nơi tu vi quyết định thắng thua, mà là nơi nhân tâm, nơi ý chí, nơi sự kiên định của phàm nhân sẽ định đoạt vận mệnh. Lệnh cấm này, vô hình trung, lại chính là một lời mời gọi. Nó buộc ta phải nghĩ khác, phải hành động khác."

Hắn dẫn đầu, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng theo sau, rời khỏi quán trà, hòa vào dòng người đông đúc của Thành Vô Song. Họ không mang theo pháp khí lấp lánh, không có vẻ uy nghiêm của tu sĩ, chỉ có một thư sinh gầy gò, một y sư dịu dàng và một dũng tướng trượng nghĩa. Ba con người ấy, giữa dòng chảy hối hả của một đô thị đang thức giấc, lại mang trong mình một quyết tâm thay đổi cả một kỷ nguyên.

***

Khi họ đến Thôn Vân Sơn, chiều đã buông. Bầu trời âm u, những đám mây đen kịt vần vũ trên đỉnh núi, báo hiệu một cơn mưa khác có thể ập đến bất cứ lúc nào. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm nồng nặc và mùi bùn non tanh nồng, quyện lẫn với mùi khói bếp còn sót lại từ những ngôi nhà chưa bị vùi lấp.

Thôn Vân Sơn, vốn nổi tiếng với vẻ đẹp yên bình, thanh tĩnh, nằm nép mình bên sườn núi, với những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình vào nhau, những con đường đất quanh co, và một dòng suối trong vắt chảy qua làng. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả đã từng là bản hòa ca của sự sống. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị thay thế bởi một khung cảnh hoang tàn và những âm thanh tuyệt vọng.

Một phần sườn núi đã sạt lở xuống, vùi lấp gần một nửa ngôi làng. Bùn đất, cây cối đổ nát ngổn ngang, chặn đứng dòng suối, tạo thành một con đập tạm bợ đầy nguy hiểm. Tiếng kêu cứu hoảng loạn, tiếng khóc than ai oán của dân làng vang vọng khắp thung lũng, hòa vào tiếng gió rít qua những khe núi, tạo nên một bản bi ca thê lương. Những khuôn mặt xanh xao, khắc khổ của dân làng, bàn tay chai sạn vì lao động giờ đây run rẩy bất lực, ánh mắt họ tràn đầy tuyệt vọng.

Một nhóm tu sĩ, với y phục tông môn lộng lẫy, khí chất siêu phàm, đang đứng trên một gò đất cao, cách xa vùng bị nạn. Họ không hề nhúc nhích, chỉ đứng nhìn xuống với vẻ mặt bất lực, thậm chí có chút khinh thường. Khí chất siêu phàm của họ giờ đây lại thiếu đi sự thấu cảm cần thiết của con người.

"Cứu với! Nhà cửa mất hết rồi! Cứu lấy con tôi!" Một người phụ nữ gào khóc thảm thiết, quỳ lạy về phía các tu sĩ, quần áo lấm lem bùn đất.

Một tu sĩ phụ tá, với vẻ mặt lạnh nhạt, bước tới gần bờ sạt lở, phất tay áo, tạo ra một luồng khí tức nhẹ nhàng đẩy lùi đám bùn đất. Nhưng chỉ là đẩy lùi một cách tượng trưng. Hắn khẽ lắc đầu, giọng nói cao ngạo, vang vọng giữa tiếng khóc than: "Phàm nhân các ngươi nên biết số mệnh. Thiên tai này là ý trời, không thể nghịch thiên. Chúng ta đã cố gắng rồi, nhưng sức người có hạn. Mạng sống của các ngươi, là do Thiên Đạo an bài."

Những lời lẽ ấy như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim những người dân đang tuyệt vọng. Sự vô cảm, thậm chí là khinh miệt của vị tu sĩ ấy, khiến Mộ Dung Tuyết không khỏi rùng mình. Nàng đang quỳ xuống sơ cứu cho một đứa trẻ bị thương ở chân, bàn tay nàng run rẩy khi nghe những lời lẽ đó. "Họ có thể nói vậy sao? Mạng người không đáng sao?" Nàng thì thầm, đôi mắt đỏ hoe vì thương xót. Nàng đã từng nghe Tạ Trần nói về việc tu sĩ "mất người", nhưng giờ đây, chứng kiến tận mắt, nàng mới thực sự cảm nhận được cái giá phải trả của con đường tu tiên vô cảm.

Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Hắn nghiến răng, nén lại cơn giận đang bùng cháy trong lòng. "Vậy thì tu sĩ các người tu luyện để làm gì?! Chỉ để ngồi đó nói mấy lời sáo rỗng về số mệnh ư?! Nếu không cứu được người, thì các người tu đạo để làm gì?!" Hắn muốn gào lên, nhưng Tạ Trần đã khẽ đặt tay lên vai hắn, ngăn lại.

Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, không hề bị những lời lẽ của tu sĩ kia lay động. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ quan sát. Hắn không nhìn vào những ngôi nhà đổ nát, không nhìn vào những cây cổ thụ bật gốc, mà ánh mắt hắn lại lướt qua con suối bị tắc, lướt lên sườn núi, như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi bùn non, và cả mùi máu thoang thoảng từ những người bị thương.

Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một điểm trên sườn núi, nơi có một vết nứt lớn, nhưng không phải là vết nứt do sạt lở trực tiếp gây ra. "Vấn đề không phải ở chỗ đất lở, mà là ở dòng nước bị tắc, làm xói mòn chân núi." Giọng Tạ Trần vang lên trầm ổn, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Pháp thuật của họ chỉ giải quyết ngọn, không giải quyết gốc. Họ chỉ nhìn thấy bùn đất, mà không thấy nguyên nhân sâu xa của sự việc."

Các tu sĩ phụ tá nghe vậy thì quay lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt khinh miệt. "Kẻ phàm nhân vô tri! Ngươi biết gì về thiên cơ? Thiên Đạo đã định, núi lở là do khí vận suy kiệt, do sự oán hận của nhân gian tích tụ mà thành. Chẳng lẽ kẻ phàm tục như ngươi lại có thể hiểu được?" Một tu sĩ phụ tá với vẻ mặt thanh tú, nhưng ánh mắt đầy tự phụ, lớn tiếng nói.

Tạ Trần không đáp lại. Hắn khẽ đưa tay chỉ vào một điểm trên sườn núi, nơi có một khe nước nhỏ đang chảy róc rách, nhưng bị một tảng đá lớn chặn lại, khiến dòng chảy bị đổi hướng, ngấm sâu vào lòng đất. "Dòng nước này, trong nhiều năm, đã âm thầm xói mòn lớp đất đá bên dưới. Mấy ngày mưa lớn vừa qua chỉ là giọt nước tràn ly. Nếu không khơi thông dòng chảy này, nguy cơ sạt lở sẽ còn tiếp diễn, thậm chí còn lớn hơn." Hắn nói, không phải với các tu sĩ, mà với Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, như thể đang giải thích một bài toán đơn giản.

Bách Lý Hùng nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ, ánh mắt hắn từ ngờ vực chuyển sang kinh ngạc. Hắn là một dũng tướng, quen với địa hình, hắn hiểu rõ sức mạnh của nước. "Tạ công tử... huynh nói là... chỉ cần khơi thông dòng nước đó?"

Tạ Trần gật đầu. "Không chỉ khơi thông, mà còn phải gia cố lại bờ, tạo ra một con kênh dẫn dòng mới, để nước chảy theo hướng an toàn. Việc này cần sự hợp sức của nhiều người, không phải pháp thuật." Hắn quay sang nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt hắn tràn đầy niềm tin. "Bách Lý huynh, huynh có thể tập hợp dân làng không? Ta sẽ chỉ dẫn cụ thể."

Bách Lý Hùng không chần chừ một giây. Niềm tin hắn đặt vào Tạ Trần đã được củng cố qua bao lần. Hắn gật đầu mạnh mẽ, quay lại nhìn dân làng đang hoảng loạn. "Dân làng Thôn Vân Sơn! Nghe đây! Chúng ta không cần đến những vị tiên nhân vô cảm kia! Tạ công tử đây, hắn sẽ chỉ cho chúng ta cách tự cứu lấy mình! Ai còn sức lực, hãy tập hợp lại! Chúng ta sẽ cùng nhau làm!" Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, như một vị tướng quân đang hiệu triệu binh lính.

Ban đầu, dân làng còn do dự, ánh mắt họ vẫn còn sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tạ Trần, và sự tin tưởng tuyệt đối của Bách Lý Hùng, một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, gương mặt nàng vẫn còn những giọt nước mắt, nhưng ánh mắt đã rực cháy ý chí. "Thiếp sẽ ở lại chăm sóc những người bị thương, và động viên mọi người! Chúng ta nhất định sẽ vượt qua!" Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm những trái tim đang lạnh giá.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn biết, ý chí của phàm nhân, khi được khơi dậy, có thể tạo nên những kỳ tích mà pháp thuật cũng khó sánh bằng. Thiên Đạo có thể suy yếu, nhưng nhân tâm, thì vẫn luôn mạnh mẽ.

***

Đêm đó, Thôn Vân Sơn chìm trong ánh sáng của những ngọn đuốc. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và lạnh lẽo thấu xương. Dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần và sự lãnh đạo của Bách Lý Hùng, dân làng Thôn Vân Sơn làm việc cật lực. Tiếng xẻng, cuốc va vào đất đá chan chát, tiếng hô hoán của Bách Lý Hùng vang vọng khắp thung lũng, hòa lẫn với tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ của những người đang cố gắng hết sức mình.

Tạ Trần không hề tham gia vào việc đào bới trực tiếp. Hắn đứng trên một tảng đá cao, ánh mắt hắn sáng ngời trong đêm tối, như một ngọn hải đăng. Hắn không ngừng quan sát, chỉ tay, hướng dẫn từng bước. "Chuyển đất đá sang bên kia! Khơi thông chỗ này sâu hơn một chút! Gia cố bờ bằng những tảng đá lớn hơn!" Giọng hắn trầm ổn, rõ ràng, không chút hoang mang hay mệt mỏi. Hắn không dùng pháp thuật, không có ánh sáng hào quang, chỉ dùng trí tuệ và khả năng thấu hiểu nhân quả của mình để định hướng cho hành động của con người. Hắn biết, một dòng suối chảy sai hướng, một tảng đá bị xói mòn, có thể gây ra tai họa lớn. Và một dòng nước được khơi thông đúng cách, một bờ kè được gia cố vững chắc, có thể cứu lấy hàng trăm sinh mạng.

Mộ Dung Tuyết không ngừng nghỉ. Nàng đi lại giữa những người dân, đôi tay nàng thoăn thoắt băng bó vết thương, xoa dịu những cơn đau, và những lời động viên nhẹ nhàng của nàng như làn gió mát lành, xoa dịu những tâm hồn đang kiệt sức. Nàng dùng những bài thuốc gia truyền, những kỹ năng y thuật tinh xảo để cầm máu, giảm đau, giúp những người bị thương nặng nhất có thể cầm cự được đến khi trời sáng. Mùi thảo dược thoang thoảng từ túi thuốc của nàng hòa lẫn với mùi mồ hôi của sự lao động, mùi đất ẩm, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và nỗ lực.

Bách Lý Hùng, với sức mạnh phi thường của một dũng tướng, không quản ngại khó khăn. Hắn vác những tảng đá lớn, đào những khối đất nặng, đôi lúc còn tự tay nâng những khúc gỗ lớn để làm cọc chống. "Làm theo lời Tạ công tử! Nhanh lên chút nữa! Vì mạng sống của chúng ta! Vì gia đình chúng ta!" Hắn hô lớn, giọng nói trầm hùng, truyền thêm sức mạnh cho những người dân đã gần như kiệt sức. Ánh mắt hắn rực lửa, không phải vì tức giận nữa, mà là vì niềm tin, vì hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn mà Tạ Trần đang vẽ ra.

Các tu sĩ phụ tá, sau khi chứng kiến cảnh tượng đó, vẫn đứng từ xa, ánh mắt họ đầy vẻ khó hiểu và khinh thường. Họ không thể tin rằng một kẻ phàm nhân như Tạ Trần, không có chút tu vi nào, lại có thể làm được điều mà họ, những tu sĩ cao siêu, không thể làm. Họ thì thầm bàn tán, cho rằng Tạ Trần đang dùng "tà thuật" hoặc "xảo thuật" để lừa gạt phàm nhân, hoặc đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Trong thâm tâm họ, ý nghĩ rằng phàm nhân có thể tự cứu mình, mà không cần đến sự ban ơn của tu sĩ, là một điều không thể chấp nhận.

Thời gian trôi qua, từng giờ từng phút. Những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, xua tan màn đêm lạnh lẽo. Ánh sáng dịu nhẹ dần dần chiếu rọi xuống Thôn Vân Sơn, hé lộ một khung cảnh vừa hoang tàn, vừa tràn đầy hy vọng. Dòng nước đã được chuyển hướng thành công, chảy theo một con kênh mới được đào đắp vững chắc. Nguy cơ sạt lở lớn hơn đã được hóa giải.

Khi tia nắng đầu tiên chiếu thẳng vào gương mặt lấm lem bùn đất của Tạ Trần, một tiếng reo hò vỡ òa khắp thung lũng. "Thành công rồi! Chúng ta đã làm được!"

Dân làng, dù kiệt sức, nhưng khuôn mặt họ rạng rỡ niềm vui và sự nhẹ nhõm. Họ quỳ lạy Tạ Trần và những người bạn của anh như những vị cứu tinh. "Cảm ơn Tạ công tử! Người là ân nhân của chúng tôi! Người đã cứu lấy làng chúng tôi!" Tiếng cảm ơn vang vọng, chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng của những con người vừa trải qua cửa tử.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thấm mệt nhưng rạng rỡ, nhìn Tạ Trần. Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng tràn đầy sự khâm phục và ấm áp. "Đây mới là đạo thật sự... Đạo cứu người, không phải đạo xa lánh người." Nàng thì thầm, như thể đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang khẳng định một chân lý mà Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía bình minh đang lên, nơi những đám mây đen đã tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh. "Chỉ là làm những gì cần phải làm." Giọng hắn vẫn trầm ổn, không hề có chút kiêu ngạo hay tự mãn. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Thiên tai nhỏ như vậy vẫn gây ra thiệt hại lớn và sự bất lực của tu sĩ, báo hiệu những thiên tai lớn hơn sẽ xảy ra khi Thiên Đạo suy yếu trầm trọng hơn.

Sự kiện ở Thôn Vân Sơn, tin tức về một kẻ phàm nhân đã cứu cả một ngôi làng khi các tu sĩ cao ngạo bất lực, lan truyền nhanh như cháy rừng. Nó không chỉ đến tai Thị Trưởng Thành, người đã thở phào nhẹ nhõm và lập tức phái người đến hỗ trợ dân làng tái thiết, mà còn đến tai Liễu Thanh Phong.

Liễu Thanh Phong, đang ngồi trong đại điện của tông môn, nghe báo cáo về Thôn Vân Sơn, đã không thể giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. Chiếc bút lông trên tay hắn bị bẻ gãy làm đôi, mực đen vương vãi trên trang giấy. Hắn không thể tin rằng sau khi ban ra "Thiên Quy Giáng Lệnh", Tạ Trần không những không bị cô lập, mà còn lợi dụng chính những tai ương của nhân gian để củng cố địa vị của mình, chứng minh rằng những lời hắn nói là đúng, rằng tu sĩ đã "mất người". Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn, như một ngọn lửa cháy dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí. Hắn biết, phương pháp của Tạ Trần, dù hiệu quả, sẽ bị các tu sĩ bảo thủ như hắn coi là "tà đạo" hoặc "xảo thuật", làm tăng nguy cơ anh bị "kiểm tra" hoặc "xóa bỏ" bởi Thiên Đạo (thông qua Bạch Vô Thường).

Nhưng Tạ Trần không hề hay biết, hay đúng hơn là không hề bận tâm đến sự tức giận của những kẻ trên cao. Hắn chỉ biết, sự biết ơn của dân làng Thôn Vân Sơn, những ánh mắt tràn đầy hy vọng và lòng tin, đã củng cố mạng lưới "điểm neo nhân quả" của hắn trong phàm giới. Hắn đã trở thành một biểu tượng không thể phớt lờ, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, đang thắp sáng hy vọng trong một thế giới đang dần chìm vào bóng tối. Và đó, mới là thứ sức mạnh chân chính.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free