Nhân gian bất tu tiên - Chương 102: Mạng Lưới Nhân Tâm: Tuyết Rơi Nơi Sâu Thẳm
Bình minh lên, những tia sáng vàng nhạt yếu ớt đầu tiên len lỏi qua khe núi, rọi xuống Thôn Vân Sơn vẫn còn ngái ngủ. Màn sương đêm dần tan, để lộ ra khung cảnh hoang tàn nhưng cũng đang dần hồi sinh. Những vết sạt lở đất đá vẫn còn nguyên đó, như một vết sẹo đau đớn hằn lên sườn núi, nhưng dưới thung lũng, nơi dòng nước đã được chuyển hướng, một sinh khí mới đang trỗi dậy. Khí trời sau cơn mưa đêm qua trở nên trong lành đến lạ, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà tranh đang dần đỏ lửa. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đọng hơi sương, tiếng suối chảy róc rách vọng về từ con kênh mới, và cả tiếng gà gáy văng vẳng xa xa, tất cả như bản giao hưởng của sự sống, xua đi những ám ảnh về thảm họa vừa qua.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc đã lấm lem bùn đất nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, bước đi chậm rãi dọc theo con đường làng. Nàng quan sát từng gương mặt người dân, những gương mặt khắc khổ vì cuộc sống, vì thiên tai, nhưng giờ đây đã bừng sáng niềm hy vọng. Những đôi mắt mệt mỏi nhưng tràn đầy nghị lực, những nụ cười gượng gạo nhưng chân thành, tất cả đều in đậm trong tâm trí nàng. Nàng dừng lại bên một người phụ nữ già đang cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vỡ từ ngôi nhà bị sập, khẽ đặt tay lên vai bà, đôi mắt dịu dàng như suối mùa xuân.
“Lão bà bà, vết thương ở cánh tay của người đã đỡ hơn chưa?” Giọng nàng mềm mại, ấm áp như làn gió nhẹ.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, gương mặt nhăn nheo nở một nụ cười phúc hậu. “Ôi, Mộ Dung y tiên! Nhờ phúc của người mà đã đỡ nhiều rồi. Người thật sự là Bồ Tát sống của làng chúng tôi!” Bà lão nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy biết ơn. “Cũng nhờ có Tạ công tử mà chúng tôi mới thoát nạn. Nếu không có người, chắc cả làng này đã bị chôn vùi rồi.”
Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng lại vô thức dõi về phía chân núi, nơi Tạ Trần vẫn đang cùng Bách Lý Hùng và một vài thanh niên khỏe mạnh trong làng kiểm tra lại con đê tạm và hệ thống kênh dẫn nước. Hình bóng thư sinh gầy gò ấy, dẫu không có chút tu vi nào, lại toát lên một khí chất kiên định và bình thản đến lạ thường. Đêm qua, khi các tu sĩ kia bất lực, thậm chí còn gây thêm hỗn loạn, chính Tạ Trần đã đứng ra, với đôi mắt nhìn thấu nhân quả, với trí tuệ phi phàm, chỉ dẫn từng bước một. Nàng nhớ lại câu nói của hắn, “Phàm nhân không cần tiên, chỉ cần nhân.” Phải, đó mới là chân lý mà bao lâu nay nàng vẫn tìm kiếm.
Nàng tiếp tục đi, chăm sóc cho những người bị thương nhẹ khác, hướng dẫn họ cách vệ sinh vết thương, cách giữ ấm cơ thể sau đêm dài dầm mưa dãi gió. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của nàng đều mang theo sự tận tâm và chân thành, khiến dân làng cảm thấy được an ủi và tin tưởng. Trong lòng nàng, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra. Từ khi theo Tạ Trần, từ khi chứng kiến hắn đối diện với những nghịch lý của thế gian, nàng đã dần thoát ly khỏi những giáo điều cứng nhắc của y đạo truyền thống. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo.” Câu nói mà nàng từng tâm đắc, giờ đây càng trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết. Nhưng “đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong tâm trí nàng, như một lời chất vấn không chỉ dành cho những tu sĩ kia, mà còn cho chính bản thân nàng trước đây.
Nàng từng cho rằng y thuật của mình là để phục vụ chúng sinh, nhưng nàng đã quên mất, cái “chúng sinh” ấy rốt cuộc là ai, và họ cần gì. Những tu sĩ kia, họ cũng mang danh cứu thế, nhưng lại chỉ biết dựa vào pháp thuật, vào những thứ xa rời cõi đời, và khi pháp thuật bất lực, họ chỉ còn lại sự vô cảm và khinh thường. Họ đã “mất người” theo cách của riêng họ. Ngược lại, Tạ Trần, một phàm nhân, lại dùng trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để xoay chuyển càn khôn. Hắn không có tiên khí, nhưng hắn có nhân khí. Hắn không có thần thông, nhưng hắn có nhân tâm.
“Phép thuật của tu sĩ chỉ làm tăng thêm hỗn loạn... nhưng trí tuệ của Tạ Trần lại có thể xoay chuyển càn khôn,” Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nàng lạc đi trong tiếng gió. “Đây mới là ‘đạo’ thực sự của y giả. Đạo không cần huyền diệu, đạo chỉ cần chân thành, hữu ích.” Nàng chợt nhận ra, giá trị của một y giả không nằm ở việc có thể dùng linh dược quý hiếm đến đâu, hay có thể thi triển pháp thuật chữa bệnh nào, mà nằm ở sự thấu hiểu con người, thấu hiểu quy luật tự nhiên, và dùng hết khả năng của mình để xoa dịu nỗi đau, mang lại sự sống.
Nàng đi đến một góc làng, nơi những đứa trẻ đang nô đùa, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt trong veo, hồn nhiên. Chúng không biết đến những hiểm nguy vừa qua, hay những mưu toan của thế giới người lớn. Chúng chỉ biết rằng mình đã được cứu, và cuộc sống lại tiếp diễn. Nàng khẽ ngồi xuống, vuốt ve mái tóc một đứa bé. “Các con hãy nhớ, phải biết bảo vệ lẫn nhau. Phải biết thương yêu nhau.” Nàng nói, như đang gieo một hạt mầm thiện lương vào những tâm hồn non nớt.
Ánh mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp thung lũng. Mộ Dung Tuyết đứng dậy, quay đầu nhìn về phía Tạ Trần đang bước về phía nàng. Gương mặt hắn vẫn bình thản, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Dù vậy, hắn vẫn hiên ngang đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi bão tố. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh mới trào dâng trong lòng. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng nàng không còn đơn độc. Nàng có Tạ Trần, và nàng sẽ đi cùng hắn, trên con đường mang tên “nhân gian”.
***
Chiều tối, Thành Vô Song chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng không khí bên trong quán sách nhỏ của Tạ Trần lại tĩnh mịch đến lạ. Ánh đèn dầu leo lét trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm thăm thẳm. Bên cạnh Tạ Trần, vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, là Mộ Dung Tuyết với ánh mắt kiên định, và Bách Lý Hùng với vóc dáng vạm vỡ, phong trần, gương mặt căng thẳng hiện rõ sự lo lắng. Ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gió đêm khẽ lùa qua những trang sách cũ kỹ. Mùi giấy, mùi mực, và thoang thoảng mùi thảo dược từ túi đồ của Mộ Dung Tuyết hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ điển vừa tĩnh lặng.
Bách Lý Hùng đặt xuống bức thư từ Thành Vô Song, vẻ mặt đầy vẻ nặng nề. “Thị Trưởng Thành đã phái người đến báo. Các tông môn đang ráo riết điều tra vụ Thôn Vân Sơn, họ nói Tạ Trần công tử đang kích động phàm nhân... ‘Thiên Quy Giáng Lệnh’ sẽ càng nghiêm ngặt hơn.” Giọng hắn trầm hùng, nhưng ẩn chứa sự bất mãn. “Họ gọi đó là ‘kích động’, trong khi chúng ta chỉ đang cứu người, tự cứu lấy mình!”
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn bình thản, không chút dao động. “Dĩ nhiên rồi. Đối với họ, phàm nhân chỉ là những con kiến dưới chân, không có quyền tự quyết định vận mệnh. Việc chúng ta tự cứu lấy mình, không cần đến pháp thuật của họ, lại còn làm lộ rõ sự bất lực và vô tâm của họ, chính là một sự xúc phạm lớn lao.” Hắn đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn cổ thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ đang đặt trên bàn. “Cái gọi là ‘Thiên Quy Giáng Lệnh’ ấy, vốn dĩ không phải để cô lập ta, mà là để cô lập tư tưởng. Họ muốn ngăn chặn sự thức tỉnh của phàm nhân, ngăn chặn việc phàm nhân nhận ra rằng mình có thể sống mà không cần sự ban ơn của tu sĩ.”
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng sáng lên một tia quyết tâm chưa từng có. “Sự kiện Thôn Vân Sơn đã cho ta thấy rõ điều đó. Chúng ta không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ tu sĩ nữa. Tạ Trần, ta nguyện cùng ngươi, dùng y thuật và hết sức mình để xây dựng một mạng lưới, bảo vệ phàm nhân.” Giọng nàng tuy dịu dàng, nhưng vang lên mạnh mẽ, như một lời thề son sắt. Nàng đã hoàn toàn gỡ bỏ những gánh nặng, những hoài nghi từ quá khứ. Nàng không còn là Mộ Dung Tuyết của Dược Vương Cốc chỉ biết đến linh dược và pháp thuật chữa bệnh, mà là một Mộ Dung Tuyết sẵn sàng dấn thân vào con đường khó khăn nhất, con đường vì nhân gian.
Bách Lý Hùng đứng dậy, nắm chặt nắm đấm. “Ta đã thấy sức mạnh của sự đoàn kết. Ta đã thấy những gì mà phàm nhân chúng ta có thể làm khi có một người dẫn đường đúng đắn. Nếu có Tạ Trần công tử chỉ dẫn, Mộ Dung y tiên giúp đỡ, Bách Lý Hùng này nguyện xả thân! Nhưng chúng ta sẽ làm thế nào? Họ có pháp thuật, có sức mạnh. Chúng ta chỉ là phàm nhân yếu ớt.” Sự kiên nghị trong ánh mắt hắn không hề suy suyển, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng. “Họ muốn cô lập chúng ta, vậy chúng ta sẽ biến sự cô lập thành sức mạnh. Phàm nhân không cần tiên, chỉ cần nhân. Chúng ta sẽ xây dựng một mạng lưới dựa trên sự tin tưởng, trao đổi, và hỗ trợ lẫn nhau. Một mạng lưới của nhân tâm, không phải của tiên pháp.” Hắn nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tâm can. “Bách Lý Hùng, ngươi có sức mạnh, có uy tín, có khả năng tổ chức. Ngươi sẽ là xương sống của mạng lưới này, là người kết nối các làng mạc, các phàm nhân lại với nhau, là người xây dựng lực lượng để bảo vệ chính chúng ta.”
Rồi hắn quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt dịu dàng hơn, nhưng vẫn đầy vẻ tính toán. “Mộ Dung Tuyết, ngươi có y thuật, có tấm lòng nhân ái. Ngươi sẽ là trái tim của mạng lưới này, mang lại sự sống, sự chữa lành, và niềm tin cho những kẻ đang tuyệt vọng. Y thuật của ngươi không chỉ chữa bệnh thể xác, mà còn chữa bệnh tâm hồn.”
Cuối cùng, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, nơi những vì sao xa xôi đang lấp lánh. “Còn ta... ta sẽ là người nhìn thấy các mối liên kết, là người vạch ra con đường, là người dự đoán những nước cờ của họ, và tìm cách hóa giải. Chúng ta sẽ bắt đầu từ Thôn Vân Sơn, lan tỏa ra các thôn làng lân cận. Y thuật của Mộ Dung Tuyết sẽ mang lại niềm tin, sự tổ chức của Bách Lý Hùng sẽ mang lại trật tự. Những ‘Thiên Quy’ của họ sẽ không thể chạm tới ‘Nhân Quy’ của chúng ta.”
Giọng Tạ Trần trầm ổn, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Hắn không nói về sức mạnh thần thông, không nói về pháp bảo linh đan, mà nói về sự đoàn kết, về lòng người. Đó là một chiến lược hoàn toàn khác biệt, một chiến lược mà các tông môn sẽ khó lòng hiểu được, càng không thể đối phó.
Họ cùng nhau phác thảo một kế hoạch ban đầu. Mộ Dung Tuyết sẽ không chỉ chữa bệnh mà còn tổ chức các đội y giả phàm nhân, hướng dẫn họ những kiến thức cơ bản về y thuật, vệ sinh, phòng bệnh. Nàng sẽ tìm kiếm những người có tâm, có đức, để họ có thể tự chữa bệnh cho nhau, tự chăm sóc cho cộng đồng của mình. Bách Lý Hùng sẽ xây dựng một lực lượng dân quân tự vệ, không phải để đối đầu trực diện với tu sĩ, mà để bảo vệ làng mạc khỏi thiên tai, đạo tặc, và những kẻ lợi dụng sự yếu thế của phàm nhân. Hắn cũng sẽ thiết lập một mạng lưới thông tin thô sơ nhưng hiệu quả, để các làng có thể cảnh báo và hỗ trợ lẫn nhau khi cần. Tạ Trần thì ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những bản phác thảo, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời khuyên chiến lược sắc bén, dự đoán phản ứng của các tông môn và cách đối phó. Hắn không chỉ nhìn thấy những bước đi hiện tại, mà còn nhìn thấy những hệ quả xa xôi, những mối liên kết nhân quả đang dần hình thành, như những sợi tơ vô hình đang dệt nên một tấm lưới khổng lồ.
Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn dầu leo lét, ba con người, một thư sinh gầy gò, một y giả thanh lịch, và một dũng tướng phong trần, đã cùng nhau gieo những hạt mầm đầu tiên cho một mạng lưới mà họ tin rằng có thể thay đổi vận mệnh của cả nhân gian. Một mạng lưới không dựa vào tiên pháp, mà dựa vào nhân tâm.
***
Những ngày sau đó, Thôn Vân Sơn và các làng lân cận trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Dưới ánh nắng ấm áp của ban ngày, những con đường đất vốn dĩ lầy lội nay đã khô ráo, lấp lánh bụi vàng. Tiếng chim hót vẫn rộn ràng trên những tán cây xanh tươi, nhưng giờ đây còn hòa lẫn với tiếng nói cười rôm rả của dân làng, tiếng gõ búa, tiếng xẻ gỗ, và cả tiếng trẻ con nô đùa rộn rã hơn bao giờ hết. Không khí tràn ngập mùi đất, mùi gỗ mới, và một làn hương thảo mộc thoang thoảng từ những nồi thuốc đun sôi.
Mộ Dung Tuyết, không quản ngại khó khăn, đi khắp các thôn làng. Gương mặt nàng thường xuyên lấm lem mồ hôi và bụi đường, nhưng ánh mắt nàng luôn sáng ngời một niềm tin. Nàng không chỉ khám bệnh, kê đơn thuốc, mà còn tận tình hướng dẫn người dân những kiến thức y học cơ bản nhất. “Các vị, thân thể là cái gốc của cuộc sống. Hãy nhớ, giữ vệ sinh là cách tốt nhất để tránh bệnh tật. Nước sạch, thức ăn sạch, và một tâm hồn thanh tịnh, đó chính là tiên dược quý giá nhất!” Nàng nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục. Nàng dạy họ cách nhận biết các loại thảo dược thông thường mọc quanh làng, cách sơ cứu vết thương, cách giữ ấm cho người già và trẻ nhỏ. Dần dần, những phụ nữ trong làng, những người vốn chỉ biết đến công việc đồng áng, giờ đây đã trở thành những “y giả” bán chuyên, biết cách chăm sóc sức khỏe cho gia đình và hàng xóm. Niềm tin vào y thuật của Mộ Dung Tuyết, và xa hơn là vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra, ngày càng sâu đậm trong lòng người dân. Họ không còn trông chờ vào những tu sĩ xa vời, mà tin tưởng vào chính đôi tay và trí tuệ của mình.
Trong khi đó, Bách Lý Hùng, với vóc dáng vạm vỡ và giọng nói trầm hùng, tập hợp những thanh niên trai tráng trong các làng. Hắn không dạy họ pháp thuật, mà dạy họ cách sử dụng cung tên, giáo mác, cách phòng thủ, cách phối hợp ăn ý khi đối mặt với hiểm nguy. “Chúng ta không có pháp thuật, nhưng chúng ta có sức mạnh của sự đoàn kết! Bảo vệ lẫn nhau, đó là đạo lý của phàm nhân chúng ta!” Hắn hô vang, lời nói của hắn như tiếp thêm sức mạnh vào những trái tim vốn đã chai sạn vì sợ hãi. Hắn tổ chức những buổi tập luyện hằng ngày, không chỉ là rèn luyện thể chất, mà còn là rèn luyện ý chí, tinh thần kỷ luật. Dần dần, một lực lượng dân quân tự vệ thô sơ nhưng đoàn kết đã hình thành, có khả năng tự bảo vệ mình trước những mối đe dọa từ thiên nhiên khắc nghiệt hay những kẻ cướp bóc lợi dụng tình thế hỗn loạn. Hắn còn thiết lập một hệ thống liên lạc đơn giản bằng khói hiệu, tiếng trống, và những người đưa tin nhanh nhẹn, để các làng có thể cảnh báo và hỗ trợ lẫn nhau một cách kịp thời.
Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào những công việc cụ thể đó. Hắn vẫn ở lại Thành Vô Song, tại quán sách nhỏ của mình, nhưng tâm trí hắn lại lan tỏa khắp các thôn làng. Hắn cảm nhận được mạng lưới “nhân quả” đang dần hình thành, như những sợi tơ vô hình đang được dệt nên một cách tỉ mỉ. Hắn cảm thấy sự thay đổi trong lòng người dân, sự tin tưởng đang tăng lên, sự đoàn kết đang nảy nở. Mỗi khi một người dân được chữa lành, mỗi khi một kẻ cướp bị đẩy lùi, mỗi khi một làng mạc được củng cố, Tạ Trần đều cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, một “nhân khí” đang trỗi dậy, đang thách thức cái “Thiên Quy” đang suy tàn. Hắn biết, đây chính là “điểm neo nhân quả” mà hắn đang cố gắng xây dựng, là nền móng cho một kỷ nguyên mới.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn Tạ Trần, một nỗi lo lắng vô hình vẫn âm ỉ. Hắn đấu tranh giữa mong muốn được sống một đời bình thường, an yên, và gánh nặng trách nhiệm vô hình đang đè nặng lên vai. Hắn đã chủ động can thiệp sâu hơn vào vận mệnh phàm nhân, liệu con đường hắn chọn có thực sự là tốt nhất? Liệu anh có thể bảo vệ được mạng lưới mong manh này khỏi sự phản công tàn khốc của các thế lực lớn? Các tông môn sẽ không ngồi yên nhìn “Thiên Quy” của họ bị “Nhân Quy” thách thức. Liễu Thanh Phong và những kẻ cố chấp khác chắc chắn sẽ có những hành động quyết liệt hơn, bạo lực hơn để “chấn chỉnh” Tạ Trần và những phàm nhân dám “kích động” này. Hắn cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình, như một con mắt khổng lồ đang quan sát, đang “quét” qua những khu vực này, nơi mạng lưới nhân tâm đang dần hình thành. Đó là sự hiện diện của Bạch Vô Thường, của ý chí Thiên Đạo, đang tìm cách “sửa chữa” cái “lỗi lầm” mang tên Tạ Trần.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh Liễu Thanh Phong tức giận bẻ gãy chiếc bút lông lại hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn biết, đó chỉ là sự khởi đầu. Áp lực từ các tông môn sẽ không chỉ dừng lại ở sắc lệnh, mà sẽ có những hành động trực tiếp, bạo lực hơn để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà hắn đã thắp lên. Thiên Đạo đang tìm cách “sửa chữa” lỗi lầm của nó, và Tạ Trần là một “lỗi” lớn. Ma Chủ Cửu U cũng đang bắt đầu rục rịch thông qua các dấu hiệu của ma khí, chờ đợi một cơ hội để gieo rắc hỗn loạn. Các tu sĩ tranh giành cơ duyên “vá trời” ngày càng gay gắt, và sự xuất hiện của Tạ Trần, một phàm nhân phá cục, chắc chắn sẽ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn.
Nhưng khi mở mắt ra, Tạ Trần lại nhìn thấy bức vẽ giản dị của một đứa trẻ treo trên tường quán sách, vẽ cảnh dân làng Thôn Vân Sơn đang cùng nhau xây đắp con đê, dưới ánh mặt trời rực rỡ. Hắn khẽ mỉm cười. Sự hình thành mạng lưới “Nhân Tâm” của phàm nhân, chính là câu trả lời của hắn. Dù có khó khăn đến mấy, dù có phải đối mặt với Thiên Đạo hay các tông môn, hắn cũng sẽ bảo vệ ngọn lửa hy vọng này. Mộ Dung Tuyết, người đã hoàn toàn tin tưởng và dấn thân, sẽ trở thành một nhân vật chủ chốt, không chỉ là y giả mà còn là người điều phối, liên kết phàm nhân. Và Bạch Vô Thường, sự quan sát của nó đang trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện giữa “dị số” Tạ Trần và ý chí vũ trụ.
Tạ Trần lại đưa tay vuốt nhẹ cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’, ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấy cả một tương lai vô thường. Hắn biết, hắn đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Giờ đây, hắn phải bảo vệ chúng, để chúng nảy nở thành một rừng cây che bóng cho nhân gian, một rừng cây không cần đến tiên pháp, mà chỉ cần đến nhân tâm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.