Nhân gian bất tu tiên - Chương 103: Lời Công Khai Giữa Phố Thị: Khi 'Vá Trời' Hóa Thành 'Xé Dân'
Tạ Trần lại đưa tay vuốt nhẹ cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’, ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấy cả một tương lai vô thường. Hắn biết, hắn đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Giờ đây, hắn phải bảo vệ chúng, để chúng nảy nở thành một rừng cây che bóng cho nhân gian, một rừng cây không cần đến tiên pháp, mà chỉ cần đến nhân tâm.
***
Sáng sớm, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song đã sầm uất như thường lệ. Tiếng rao hàng của những kẻ bán rong, tiếng mặc cả lanh lảnh của các bà nội trợ, tiếng lanh canh của tiền đồng va vào nhau trong túi vải, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, rộn ràng và đầy sức sống. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết tinh xảo, ẩn hiện sau làn sương mỏng buổi sớm, rồi dần rõ nét dưới ánh mặt trời đang lên. Các biển hiệu lớn treo cao, đèn lồng đủ màu sắc còn vương lại chút ẩm ướt của đêm, phản chiếu ánh nắng vàng nhạt. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những cửa tiệm đông y, xen lẫn mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới tinh từ những sạp hàng, và cả mùi kim loại đặc trưng từ lò rèn đằng xa, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, một vẻ xa hoa trù phú của một thành phố lớn.
Tuy nhiên, giữa sự náo nhiệt ấy, một góc phố rộng rãi nhất, thường ngày dành cho những gánh hàng rong và kẻ mua người bán, hôm nay lại bị phong tỏa một cách lạ thường. Một đám đông phàm nhân tụ tập dày đặc, chen chúc nhau, ánh mắt vừa tò mò vừa háo hức, vừa thấp thoáng nỗi lo lắng. Vài tu sĩ trẻ tuổi, vận đạo bào đơn giản, cũng đứng từ xa quan sát, vẻ mặt đầy vẻ nghi hoặc và khinh thường. Trung tâm của sự chú ý là một chiếc xe đẩy hàng cũ kỹ, được kê tạm bằng vài phiến đá, biến thành một cái bục nhỏ. Trên đó, Tạ Trần đứng thẳng, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, thanh tú và sâu thẳm. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn ẩn chứa một vẻ bình tĩnh đến lạ lùng, dù bao quanh là những ánh nhìn đổ dồn và không khí sục sôi. Mái tóc đen dài của hắn buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục áo vải bố nhã nhặn càng khiến hắn trở nên nổi bật giữa đám đông phô trương.
Bên cạnh hắn là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần như một pho tượng đồng. Ánh mắt hắn kiên nghị, quét khắp đám đông, vừa trấn an vừa cảnh giác. Bộ giáp trụ nhẹ hắn mặc phát ra tiếng lách cách khe khẽ mỗi khi hắn nhúc nhích, toát lên vẻ oai phong, chính trực. Hắn là một bức tường vững chãi, một điểm tựa cho Tạ Trần giữa biển người. Phía sau Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết đứng lặng lẽ, y phục màu xanh ngọc tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng không giấu được nét ưu tư, lo lắng. Nàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng chứa đựng một nỗi sợ hãi mơ hồ, sợ hãi cho số phận của hắn, của hành động mà hắn sắp làm.
Ánh nắng giữa trưa đã trở nên gay gắt, đổ xuống quảng trường như một dòng suối vàng rực. Không khí vừa căng thẳng vừa sôi sục, như một nồi nước đang chuẩn bị sôi. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất và mùi mồ hôi của đám đông, cùng với mùi linh khí thoang thoảng từ vài tu sĩ đang đứng phía xa.
Tạ Trần hắng giọng, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng khắp quảng trường, xuyên qua những tiếng ồn ào đang dần lắng xuống. “Hỡi chư vị phàm nhân, và cả những vị tu sĩ có lòng, ta đến đây không phải để nói về những điều cao xa, mà là về sự thật nhãn tiền...”
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra, nhưng nhanh chóng bị Bách Lý Hùng dập tắt. Hắn đưa nắm đấm vạm vỡ lên, đập nhẹ vào không khí, ánh mắt quét qua những kẻ còn to tiếng. “Trật tự! Hãy nghe Tạ công tử nói!” Giọng nói trầm hùng của hắn như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến đám đông im bặt, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng hít thở dồn dập.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn không ngừng nghỉ, nhìn sâu vào từng khuôn mặt khắc khổ, từng ánh mắt hy vọng và cả những ánh mắt hoài nghi. “Ta biết, trong những ngày gần đây, có rất nhiều lời đồn đại về việc các tông môn đang cố gắng ‘vá trời’, nhằm cứu vãn Thiên Đạo đang suy yếu. Những lời lẽ hoa mỹ, những hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, về sự trường tồn của thế giới này. Nhưng sự thật là gì? Sự thật mà ta nhìn thấy, là những cánh đồng khô cằn ở Thôn Tế Thủy, là những giếng nước nhiễm độc ở Làng Phù Sa, là những trận dịch bệnh hoành hành ở Dã Kiều, nơi những người già và trẻ nhỏ không một tấc sắt trong tay, không một pháp bảo hộ thân, đang phải gánh chịu hậu quả từ những 'nghi thức' cao siêu đó!”
Đám đông bắt đầu dậy sóng. Tiếng xì xào, tiếng phẫn nộ bắt đầu bùng lên. Tạ Trần không vội vàng, hắn để cho những tiếng nói ấy lan ra, để sự phẫn nộ ấy tích tụ. Hắn biết, đó là ngọn lửa mà hắn cần nhóm lên. “Họ dùng danh nghĩa ‘vá trời’ để cướp đi sự sống từ đất đai, từ giếng nước của phàm nhân, gây ra hạn hán và dịch bệnh. Đây là ‘vá trời’ hay là ‘xé dân’?” Tạ Trần nâng cao giọng, lời lẽ của hắn như những mũi kim châm thẳng vào trái tim mỗi người phàm nhân. Hắn không dùng pháp lực, không dùng thần thông, chỉ dùng sự thật và logic sắc bén để khuấy động lòng người. Hắn biết, hắn đang khiêu chiến, không chỉ với một tông môn, mà với cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của thế giới này.
Đúng lúc đó, một luồng linh khí mạnh mẽ đột ngột ập tới, như một cơn bão vô hình quét ngang quảng trường. Không khí như đặc quánh lại, mang theo một áp lực nặng nề khiến những người phàm nhân gần đó phải lùi lại, mặt tái mét. Tiếng xì xào im bặt, thay vào đó là những tiếng thốt lên kinh ngạc. Một dáng người thanh tú, dáng vẻ cao gầy, từ từ bước đến. Hắn vận đạo bào màu lam nhạt, tay nắm chặt thanh kiếm Bích Lạc, đôi mắt sáng như sao nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ giận dữ tột độ. Đó chính là Liễu Thanh Phong, dẫn đầu một nhóm đệ tử Thiên Thanh Tông, tất cả đều vận đạo bào thống nhất, khí chất tu sĩ đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn ta tiến thẳng về phía Tạ Trần, linh khí quanh thân hắn bùng nổ, tạo ra một làn sóng áp lực nhìn thấy bằng mắt thường, đẩy lùi những kẻ yếu ớt xung quanh. Ánh mắt hắn ta như dao găm, găm thẳng vào Tạ Trần.
“Kẻ phàm nhân vô tri! Dám cả gan phỉ báng tiên môn, phá hoại trật tự Thiên Đạo! Ngươi muốn chết sao?” Giọng nói của Liễu Thanh Phong lạnh như băng, mang theo một sự uy hiếp không thể nghi ngờ. Mùi linh khí gay gắt từ hắn ta lan tỏa, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Tạ Trần vẫn đứng yên, không hề nao núng. Ánh mắt hắn bình tĩnh, đối diện trực tiếp với sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong. Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi hắn, vừa châm biếm vừa kiên định. “Ta chỉ nói sự thật. Sự thật không thể bị che giấu bởi danh nghĩa ‘tiên môn’ hay ‘thiên đạo’.”
Lời nói của Tạ Trần như một tia lửa châm vào thùng thuốc súng. Liễu Thanh Phong dường như không thể tin vào tai mình. Hắn ta, một đệ tử Thiên Thanh Tông danh tiếng, lại bị một phàm nhân chỉ mặt gọi tên, bị một phàm nhân vạch trần những sai lầm mà hắn ta cho là "đại nghĩa" của tiên môn. Sự kiêu ngạo bẩm sinh của giới tu tiên, cùng với niềm tin mù quáng vào sự đúng đắn của mình, khiến hắn ta cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. Linh khí quanh Liễu Thanh Phong dao động mạnh hơn, không khí xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo.
Bách Lý Hùng không nói một lời, nhưng hắn đã tiến lên một bước, thân hình vạm vỡ che chắn một phần cho Tạ Trần. Ánh mắt kiên nghị của hắn đối đầu với ánh mắt giận dữ của Liễu Thanh Phong, không hề có chút sợ hãi. Đằng sau hắn, một vài người dân kiên cường, những kẻ đã từng trải qua thảm họa ở Thôn Vân Sơn, những kẻ đã chứng kiến sự bất lực của tu sĩ và sự nhân từ của Tạ Trần, cũng tiến lên, tạo thành một hàng rào người vững chắc, tuy mong manh nhưng đầy quyết tâm. Mộ Dung Tuyết thủ thế, hai tay khẽ siết lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng đệ tử Thiên Thanh Tông, sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ hành động bất lợi nào xảy ra. Nàng là y giả, nhưng nàng cũng là người bảo vệ ngọn lửa nhân tính mà Tạ Trần đang thắp lên.
Tạ Trần nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt không hề chùn bước. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai cá nhân, mà là một cuộc đối đầu giữa hai thế giới, hai triết lý sống. Hắn, một phàm nhân, đang đứng lên thách thức quyền uy tối thượng của tu tiên giới, thách thức cái Thiên Đạo mục ruỗng. Áp lực từ Liễu Thanh Phong dồn dập, nhưng hắn vẫn vững vàng như một ngọn núi, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại.
***
Cuộc đối đầu giữa Tạ Trần và Liễu Thanh Phong đã kéo dài suốt cả buổi chiều, cho đến khi ánh nắng gay gắt ban trưa dần tắt, nhường chỗ cho sắc vàng cam của chiều tà. Gió nhẹ bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm sắp xuống, nhưng không thể làm dịu đi không khí căng thẳng bao trùm Phố Thương Mại Kim Long. Tiếng cãi vã gay gắt của Liễu Thanh Phong, tiếng hò reo ủng hộ của phàm nhân, tiếng xì xào bàn tán của các tu sĩ hiếu kỳ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính. Mùi căng thẳng, mùi linh khí gay gắt từ tu sĩ, và cả mùi mồ hôi của đám đông phàm nhân cứ lẩn quẩn trong không khí, khiến mọi thứ trở nên ngột ngạt.
Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt tức giận đến biến dạng, chỉ vào Tạ Trần, giọng hắn ta cao vút, đầy vẻ khinh miệt. “Ngươi chỉ là một phàm nhân, sao dám luận bàn về đại đạo vá trời của tiên gia? Kẻ nghịch thiên ắt có báo ứng!” Hắn ta rút kiếm Bích Lạc ra khỏi vỏ, tiếng kim loại lách cách vang vọng, lưỡi kiếm phản chiếu ánh chiều tà, lạnh lẽo và sắc bén. Linh khí từ hắn ta bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một cơn lốc vô hình, khiến đá lát trên đường cũng phải rung chuyển. Các đệ tử Thiên Thanh Tông phía sau cũng đồng loạt rút kiếm, ánh mắt đầy sát khí.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Hắn nhìn lưỡi kiếm sáng loáng, nhìn khuôn mặt giận dữ của Liễu Thanh Phong, nhưng ánh mắt hắn không hề nao núng, không hề có chút sợ hãi. Hắn trả lời, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng mỗi từ ngữ đều như một nhát dao sắc bén, đâm thẳng vào tim Liễu Thanh Phong. “Báo ứng? Chẳng phải báo ứng đang giáng xuống đầu những phàm nhân vô tội vì sự ‘vá trời’ của các người sao? Các người nói cứu thế, nhưng lại tàn phá nhân gian. Các người nói đại nghĩa, nhưng lại chà đạp lên sinh mệnh. Nếu đây là thiên đạo, thì thiên đạo này đã lỗi thời rồi!”
Lời Tạ Trần nói ra như sấm sét giáng xuống tai Liễu Thanh Phong. Hắn ta giận đến run người, linh khí dao động mạnh đến mức không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo. Hắn định vung kiếm, nhưng ngay lập tức, Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt, vận quan phục sang trọng, vẻ mặt phúc hậu nhưng hiện rõ nỗi lo âu, cùng với vài tu sĩ trung lập khác, đã lao đến can ngăn. “Liễu tiên hữu, xin hãy bình tĩnh! Đây là Thành Vô Song, không thể động võ!” Thị Trưởng Thành kêu lên, mồ hôi túa ra trên trán.
Bách Lý Hùng không cần đợi lệnh, hắn đã đứng chắn trước Tạ Trần, thanh đại đao trong tay phát ra tiếng ngân khẽ. Nhóm dân làng phía sau hắn cũng siết chặt tay, ánh mắt kiên cường, sẵn sàng bảo vệ ân nhân của mình. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt căng thẳng tột độ, đã thủ sẵn kim châm trong tay áo, sẵn sàng cho một cuộc chiến không cân sức. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên quyết.
Từ tầng cao của một tửu lầu gần đó, Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất thư sinh nhưng lại toát lên sự anh tuấn của người luyện võ, đang đứng tựa vào lan can, dõi theo toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt sáng của hắn, thường ngày tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại ẩn chứa sự mâu thuẫn sâu sắc. Hắn nghe rõ từng lời Tạ Trần nói, và trong sâu thẳm tâm hồn, hắn không thể phủ nhận rằng những lời đó không phải không có lý. "Lời Tạ huynh nói... không phải không có lý. Nhưng tiên môn...". Hắn giằng xé giữa lý tưởng chính nghĩa mà hắn luôn theo đuổi và sự trung thành với tông môn, giữa những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần và những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí hắn từ khi còn là một đệ tử. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu cái gọi là "đại nghĩa vá trời" của tiên môn, có thực sự là chính nghĩa tuyệt đối?
Không xa Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cũng đứng lặng lẽ, ánh mắt phượng sắc bén không bỏ sót một chi tiết nào. Nàng vận bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc, từ việc Tạ Trần cứu Thôn Vân Sơn, cho đến việc hắn công khai đối đầu với Thiên Thanh Tông. Mỗi lời Tạ Trần nói ra, mỗi hành động của hắn, đều khiến nàng suy tư. Nàng, người đã dành cả đời để tu luyện, để tin vào Thiên Đạo và sự bất tử, giờ đây lại cảm thấy một sự nghi ngờ sâu sắc hơn về con đường tu tiên truyền thống khi chứng kiến sự bất công và sự kiên định của Tạ Trần, cùng với phản ứng của phàm nhân. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua Liễu Thanh Phong đang cuồng nộ, rồi dừng lại ở Tạ Trần, rồi lại lướt qua đám đông phàm nhân đang hò reo ủng hộ hắn. Nàng cảm thấy một luồng khí tức vô hình, một mạng lưới "nhân quả" đang xoáy động quanh Tạ Trần, ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Tạ Trần, đứng giữa vòng vây của linh khí và kiếm khí, giữa sự giận dữ của tu sĩ và sự ủng hộ của phàm nhân, vẫn là trung tâm của sự bình tĩnh. Hắn đã gieo mầm. Giờ đây, những hạt mầm ấy đang nảy nở, đang thách thức cả Thiên Đạo mục ruỗng. Hắn biết, sự công khai chỉ trích này sẽ dẫn đến những biện pháp cứng rắn và trực tiếp hơn từ các tông môn tu tiên để ‘chấn chỉnh’ hắn hoặc dập tắt ‘phong trào’ phàm nhân. Liễu Thanh Phong sẽ trở thành một đối thủ kiên quyết hơn, tìm cách trả đũa hắn bằng mọi giá. Nhưng hắn không hối hận. Sự kiện này sẽ củng cố mạng lưới ‘Nhân Tâm’ và thu hút thêm những người phàm nhân ủng hộ hắn, tạo ra một thế lực đối trọng đáng kể.
Ánh mắt Tạ Trần khẽ liếc nhìn lên không trung, như thể nhìn thấy một con mắt vô hình đang quan sát. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh lạnh lẽo, vô hình đang dâng lên, như một lời cảnh báo từ Thiên Đạo. Bạch Vô Thường. Sự can thiệp của Thiên Đạo sẽ trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn. Có lẽ, không còn lâu nữa, nó sẽ xuất hiện trực tiếp để ‘kiểm tra’ hắn, cái ‘lỗi lầm’ lớn nhất của Thiên Đạo này. Hắn vẫn còn Nhân Quả Luân Bàn bên mình, nhưng liệu nó có đủ để đối phó với ý chí của cả vũ trụ? Tạ Trần khẽ siết chặt tay, cảm giác căng thẳng trong không khí càng lúc càng nồng đậm. Hắn đã phá cục. Giờ đây, hắn phải đứng vững.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.