Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 104: Hậu Quả Công Khai: Ánh Mắt Thiên Đạo

Sáng hôm sau, ánh dương nhẹ nhàng xuyên qua những khe hở của mái ngói âm dương, rải những vệt vàng mơ màng xuống sàn gỗ ẩm ướt của Chưởng Quán Tiệm Rượu. Thành Vô Song, dẫu vẫn còn mang dư âm của cuộc đối đầu kịch tính ngày hôm qua, lại thức giấc với một vẻ náo nhiệt lạ thường. Tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói xôn xao từ khắp các bàn ghế, quyện vào mùi thức ăn béo ngậy, mùi rượu nồng cay và cả mùi khói bếp vương vấn, tạo nên một bản hòa âm hỗn tạp mà sống động. Bên ngoài, tiếng nước sông vỗ mạn thuyền, tiếng gió hát rì rào qua những rặng liễu ven bờ, và đâu đó vọng lại tiếng hát ả đào lảnh lót, dường như muốn xua tan đi cái không khí căng thẳng vô hình vẫn còn lơ lửng trong không gian.

Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn, tay bưng khay rượu, tai dỏng lên nghe ngóng từng lời bàn tán. Gương mặt hắn ta hớn hở lạ thường, như thể đang được chứng kiến một vở kịch lớn của nhân gian. “Tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa nghe đây ạ!” Hắn líu lo, giọng the thé nhưng đầy phấn khích, “Mấy ngày nay tin tức này nóng hơn cả rượu mới ủ! Chuyện về vị thư sinh Tạ Trần đó, lại còn dám cả gan đối đầu với Thiên Thanh Tông nữa chứ!” Hắn vừa nói vừa đặt mạnh bình rượu xuống bàn, rồi nhanh chóng lướt đi, bỏ lại sau lưng những cái gật gù, những ánh mắt hiếu kỳ.

Ở một góc khuất trong quán, nơi ánh sáng khó lòng vươn tới, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng ngồi đối diện nhau, cả hai đều giữ một vẻ trầm tư. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc, đôi tay thanh tú đang cẩn trọng ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Nét mặt nàng toát lên vẻ thông minh thường thấy, nhưng hôm nay lại pha lẫn một nỗi lo lắng khó tả. Từng lời đàm tiếu, từng câu bình luận từ những người xung quanh đều được nàng ghi lại tỉ mỉ, như thể chúng là những dược liệu quý giá cần được phân tích và đánh giá. “Vị thư sinh đó gan thật! Dám chỉ mặt tiên môn mà nói!”, một người đàn ông trung niên, tay cầm chén rượu, miệng đầy bọt mép, lớn tiếng hô hào, “Hắn nói không sai! Thiên Thanh Tông vì cái gọi là 'vá trời' mà hại bao nhiêu phàm nhân chúng ta! Hạn hán, dịch bệnh tràn lan, linh mạch khô cạn, đó là ‘thiên tai’ hay là ‘nhân họa’ đây?”

Một người khác, vẻ mặt khắc khổ, gật đầu lia lịa: “Đúng vậy! Chuyện ở Thôn Vân Sơn, ai mà chẳng biết. Nếu không có Tạ công tử, cả thôn đã thành đất chết rồi. Tiên nhân ở đâu khi chúng ta cần? Giờ lại còn muốn cấm đoán, uy hiếp chúng ta sao?”

Tuy nhiên, không phải tất cả đều đồng tình. Một tu sĩ trẻ tuổi, mặc đạo bào của một tiểu tông môn vô danh, vẻ mặt đầy kiêu căng, gằn giọng: “Vô liêm sỉ! Kẻ phàm nhân sao dám bình phẩm tiên gia? Chắc chắn sẽ bị Thiên Lôi đánh chết! Thiên Đạo chí công, tiên môn hành sự ắt có lý do của nó. Kẻ thấp kém như hắn, chỉ biết nhìn thấy cái lợi nhỏ mà không hiểu đại cục.” Hắn ta khạc một tiếng, khinh miệt.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ngồi đối diện Mộ Dung Tuyết, hai tay siết chặt lấy chén rượu, tưởng chừng như có thể làm nát nó bất cứ lúc nào. Ánh mắt kiên nghị của hắn lóe lên sự phẫn nộ khi nghe những lời chỉ trích Tạ Trần, nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Râu quai nón rậm rạp của hắn khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn dập. Hắn là một vị tướng dũng mãnh, quen với việc đối mặt trực diện với kẻ thù trên chiến trường, nhưng giờ đây, đối diện với những lời đàm tiếu, những âm mưu ẩn khuất, hắn lại cảm thấy một sự bất lực khó tả. “Đám người này… thật đáng giận!”, hắn nghiến răng, giọng trầm đục như tiếng sấm. “Bọn chúng không hiểu, hay là cố tình không muốn hiểu? Chẳng lẽ mạng sống của phàm nhân chúng ta lại rẻ mạt đến vậy sao?”

Mộ Dung Tuyết khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ lo âu của Bách Lý Hùng. “Bách Lý đại ca, huynh đừng nóng giận. Đây chính là phản ứng mà chúng ta cần thu thập. Từ những lời khen ngợi, chúng ta biết được lòng dân vẫn còn. Từ những lời chửi rủa, chúng ta biết được những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí họ. Và từ những nỗi sợ hãi, chúng ta hiểu được áp lực mà họ đang phải chịu đựng từ giới tu tiên.” Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên quyết. “Tạ công tử đã nói, hành động của hắn là để gieo mầm. Giờ đây, những mầm mống đó đang nảy nở, tốt có, xấu có. Điều quan trọng là chúng ta phải biết cách vun trồng, bảo vệ chúng.”

Bách Lý Hùng thở dài một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Hắn nhìn vào cuốn sổ của Mộ Dung Tuyết, những nét chữ thanh mảnh ghi lại đủ mọi sắc thái của nhân gian. Hắn biết, Tạ Trần đã đặt niềm tin rất lớn vào Mộ Dung Tuyết, vào khả năng của nàng trong việc kết nối và thấu hiểu lòng người. Và hắn, một phàm nhân chỉ quen với kiếm kích, nay cũng phải học cách dùng trí óc, dùng sự kiên cường để bảo vệ cái gọi là ‘mạng lưới Nhân Tâm’ mà Tạ Trần đang dày công gây dựng. Ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn tấp nập qua lại, nơi mặt trời đã lên cao, rọi sáng từng ngõ ngách của Thành Vô Song. Một kỷ nguyên đang đổi thay, và hắn biết, hắn không thể đứng ngoài cuộc. “Vậy… Tạ công tử đâu rồi?”, hắn hỏi, giọng nói trầm hơn, mang theo một tia hy vọng. Mộ Dung Tuyết khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng lại lướt về phía xa xăm, nơi sương mù còn vương trên đỉnh núi.

***

Chiều muộn cùng ngày, sương mù dày đặc bao phủ Dược Vương Cốc, như một tấm màn lụa trắng giăng kín lối vào thung lũng. Tuy nhiên, bên trong một phòng họp kín đáo, được xây dựng từ những thân gỗ cổ thụ, không khí vẫn ổn định và ấm áp. Tiếng suối chảy róc rách từ xa, tiếng chim hót líu lo, tiếng cối giã thuốc đều đặn và tiếng gió xào xạc qua tán lá cổ thụ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh tĩnh. Nhưng sự yên bình đó không thể xoa dịu được vẻ mặt căng thẳng của ba con người đang ngồi giữa phòng. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi đan dược mới luyện và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tràn ngập sự chữa lành, nhưng lại mang một vẻ bận rộn đến lạ thường.

Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gầy gò nhưng thần thái điềm tĩnh lạ thường, ngồi ở vị trí trung tâm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ suy tư, nhưng không hề có chút hoảng loạn nào trước những tin tức không mấy vui vẻ mà Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng vừa mang đến. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà thảo dược nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, giúp hắn giữ được sự minh mẫn.

“Thiên Thanh Tông đã hành động rồi.” Bách Lý Hùng, vẻ mặt lộ rõ sự phẫn nộ, đập mạnh tay xuống bàn, khiến ấm trà khẽ rung lên. “Bọn chúng đã ra lệnh cấm vận mọi giao thương với các thôn làng ủng hộ chúng ta. Thực phẩm, nhu yếu phẩm đều bị chặn. Thậm chí, còn cử người đến ‘kiểm tra’ linh mạch tại các thôn biên giới, thực chất là uy hiếp, dọa dẫm phàm nhân chúng ta. Bọn chúng muốn cắt đứt nguồn sống của chúng ta, buộc chúng ta phải cúi đầu!” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi lo lắng cho số phận của hàng ngàn phàm nhân vô tội.

Mộ Dung Tuyết tiếp lời, vẻ mặt nàng càng thêm căng thẳng. “Các Dược Phường liên kết với chúng ta cũng chịu áp lực rất lớn. Một số đã phải ngừng cung cấp thuốc cho các vùng biên giới, đặc biệt là những nơi đang chịu ảnh hưởng của dịch bệnh do linh khí biến đổi gây ra. Các tu sĩ Thiên Thanh Tông còn đến tận nơi để giám sát, đe dọa rút phép hành nghề, thậm chí là tịch thu dược liệu nếu họ còn dám qua lại với mạng lưới của chúng ta.” Nàng khẽ siết chặt cuốn sổ ghi chép, cảm thấy sự bất lực khi những lời đe dọa đó đang dần biến thành hành động. “Liễu Thanh Phong đã không chỉ dừng lại ở lời nói suông.”

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một hơi. “Đây là điều ta đã dự liệu.” Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, xoa dịu đi sự căng thẳng trong căn phòng. “Họ sẽ không để yên. Quyền lực của tiên môn đã ăn sâu vào nhân gian hàng ngàn năm, họ không thể chấp nhận một phàm nhân như ta lại dám thách thức quyền uy của họ. Tuy nhiên, hành động của họ càng làm lộ rõ sự ích kỷ và đạo đức giả của giới tu tiên.” Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. “Đây cũng là cơ hội để chúng ta củng cố mạng lưới. Mấu chốt là phải cho phàm nhân thấy, chúng ta không đơn độc, và có cách đối phó mà không cần dùng đến vũ lực.”

Bách Lý Hùng cau mày: “Không dùng vũ lực? Nhưng bọn chúng đang dùng vũ lực mềm để bức bách chúng ta. Cấm vận, cắt nguồn sống, đó là một loại chiến tranh!”

“Chính xác là chiến tranh, Bách Lý đại ca.” Tạ Trần gật đầu. “Nhưng là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, chứ không phải của linh khí hay thần thông. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ né tránh, luồn lách. Mộ Dung cô nương, mạng lưới tình báo của cô đã vươn đến những đâu?”

Mộ Dung Tuyết giật mình trước câu hỏi của Tạ Trần, nhưng nhanh chóng đáp lời: “Đã phủ khắp các trấn lớn và một số thôn làng trọng yếu. Chúng ta có thể biết được những con đường mòn ít người qua lại, những thương nhân lương thiện sẵn lòng giúp đỡ.”

“Tốt.” Tạ Trần gật đầu. “Chúng ta sẽ thiết lập các tuyến đường bí mật để vận chuyển nhu yếu phẩm và dược liệu. Các Dược Phường vẫn có thể hoạt động ngầm, dùng danh nghĩa khác để phân phối thuốc đến những nơi cần thiết nhất. Bách Lý đại ca, huynh hãy tập hợp những người phàm nhân có lòng, những người đã từng chịu ơn chúng ta, những người căm ghét sự bất công. Hãy tổ chức họ thành những nhóm nhỏ, bí mật, để hỗ trợ việc vận chuyển, cung cấp thông tin. Chúng ta sẽ dùng chính sự đoàn kết của phàm nhân để chống lại sự cô lập của tiên môn.”

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mù dày đặc bên ngoài. “Họ muốn chúng ta chết đói, chết bệnh. Vậy chúng ta sẽ cho họ thấy, phàm nhân không dễ dàng gục ngã. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ, sự kiên cường và lòng nhân ái để vượt qua. Mỗi hành động tàn bạo của họ sẽ là một vết nhơ lớn hơn trên cái gọi là ‘đại nghĩa vá trời’, và là một minh chứng hùng hồn hơn cho sự đúng đắn của chúng ta.”

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn không hề có linh lực, không hề tu luyện, nhưng lại có một sức mạnh tinh thần, một sự thấu hiểu nhân tâm đến lạ thường. Hắn không chỉ nhìn thấy vấn đề, mà còn nhìn thấy cả giải pháp, và quan trọng hơn, hắn nhìn thấy cả những cơ hội ẩn chứa trong nghịch cảnh. “Vậy còn lời đe dọa của Liễu Thanh Phong… và cái ‘cảm giác’ mà huynh nói đến hôm qua?” Nàng hỏi, giọng nói pha chút lo lắng. Nàng nhớ rất rõ ánh mắt Tạ Trần đã liếc nhìn lên không trung, như thể nhìn thấy một con mắt vô hình đang quan sát.

Tạ Trần quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng. “Liễu Thanh Phong chỉ là một con cờ. Còn cái ‘cảm giác’ đó… nó không phải là của một cá nhân, mà là của một thực thể lớn hơn rất nhiều. Một sự ‘kiểm tra’ đang đến. Một sự ‘kiểm tra’ mà có lẽ, ngay cả Thiên Đạo cũng không lường trước được hậu quả của nó.” Hắn khẽ nhíu mày, như thể đang cảm nhận được một luồng khí tức vô hình đang dần hình thành, một áp lực đang dần đè nặng lên nhân gian.

***

Đêm khuya, Thiên Đỉnh Cung chìm trong một vẻ thanh tịnh đến lạ thường. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, lấp lánh dưới ánh trăng. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như một khúc ca vô tận, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng trên các tháp cao, và tiếng chim đêm hót líu lo, tạo nên một không gian siêu thoát, nhẹ nhàng. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển và mùi linh khí thanh khiết tràn ngập không gian, mang đến cảm giác bình yên, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ cô lập đến nao lòng.

Trong tĩnh thất của mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đang ngồi đối diện một tấm gương thủy tinh lớn. Tấm gương, được khảm trên một khung gỗ trầm hương cổ kính, phản chiếu những hình ảnh mờ ảo, như thể nó đang liên kết với một nơi rất xa xôi. Trong đó, hình ảnh Tạ Trần đang thảo luận với Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng tại Dược Vương Cốc hiện lên một cách rõ nét đến kinh ngạc. Nàng vận bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng không bỏ sót một chi tiết nào trong cuộc họp bí mật đó, từ cử chỉ của Tạ Trần, vẻ mặt lo lắng của Mộ Dung Tuyết, đến sự phẫn nộ của Bách Lý Hùng.

Dương Quân, tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng bên cạnh sư thúc, ánh mắt sáng ngời của hắn giờ đây lại ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Hắn đã được Lăng Nguyệt Tiên Tử cho phép quan sát, và những lời Tạ Trần nói ra, những hành động hắn thực hiện, đã gieo mầm mống hoài nghi vào lý tưởng mà hắn hằng theo đuổi. “Sư thúc,” Dương Quân khẽ nói, giọng nói rõ ràng nhưng đầy sự bối rối, “hành động của Tạ Trần đã kích động Thiên Thanh Tông. Nếu các tông môn khác cũng liên thủ, liệu mạng lưới phàm nhân của hắn có thể chống đỡ được không?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không quay đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm gương. “Họ sẽ không dám làm càn quá mức, ít nhất là lúc này.” Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, không chút biểu cảm. “Dư luận phàm nhân đã dậy sóng. Ngay cả những tông môn lớn khác cũng phải cân nhắc. Nhưng điều ta quan tâm không phải là phản ứng của Thiên Thanh Tông.” Nàng khẽ đưa tay lên, chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc, một vật phẩm nhỏ bé nhưng ẩn chứa linh khí tinh thuần. “Dương Quân, ngươi có cảm nhận được không? Một sự dao động… rất nhỏ, nhưng lại mang tính bản chất.”

Dương Quân nhíu mày, cố gắng tập trung cảm nhận. Hắn chỉ cảm thấy một áp lực vô hình, như thể có điều gì đó đang ‘kiểm tra’ Tạ Trần, một lực lượng không thể nắm bắt được. Hắn vốn dĩ rất nhạy bén với linh khí, nhưng luồng năng lượng này lại hoàn toàn khác biệt. “Con… con chỉ cảm thấy một áp lực vô hình, như thể có điều gì đó đang ‘kiểm tra’ Tạ Trần. Nó không phải linh lực, cũng không phải ma khí, mà là… một thứ gì đó vượt khỏi hiểu biết của con.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, ánh mắt nàng nhìn vào Tạ Trần trong gương, đầy phức tạp. “Hắn không chỉ thách thức các tông môn, mà còn vô tình hé lộ một điểm yếu của Thiên Đạo.” Nàng nói, giọng nói mang theo một sự suy tư sâu sắc. “Một ‘lỗi’ mà Thiên Đạo cố gắng sửa chữa đang tự mình tạo ra một ‘lỗ hổng’ khác. Thiên Đạo… không phải là hoàn hảo, Dương Quân. Nó cũng có những giới hạn, những sự cứng nhắc của riêng nó.”

Ngay khi lời nàng vừa dứt, tấm gương thủy tinh bỗng chốc rung nhẹ. Không phải là một sự rung chuyển mạnh mẽ, mà là một chấn động tinh vi, như thể một làn sóng vô hình vừa lướt qua. Một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình, không mang theo sát ý hay linh lực cường đại, mà là một cảm giác ‘quét dọn’, ‘kiểm tra’ và ‘hiệu chỉnh’ đến từ hư vô, lướt qua tĩnh thất, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng khí tức đó đang hướng về phía Tạ Trần, như một bàn tay vô hình đang cố gắng định hình lại một vật thể nằm ngoài khuôn khổ của nó.

Nàng nhìn Tạ Trần trong gương, ánh mắt phức tạp, vừa tò mò vừa cảnh giác. Từ khi nào mà một phàm nhân không tu luyện lại có thể gây ra những biến động sâu sắc đến vậy, không chỉ trong nhân gian mà còn chạm đến cả bản chất của Thiên Đạo? Nàng, người đã dành cả đời để tu luyện, để tin vào Thiên Đạo và sự bất tử, giờ đây lại cảm thấy một sự nghi ngờ sâu sắc hơn về con đường tu tiên truyền thống khi chứng kiến sự bất công và sự kiên định của Tạ Trần, cùng với phản ứng của phàm nhân. Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật mà không ai có thể phủ nhận. Nhưng liệu sự suy yếu đó có phải đến từ bên ngoài, hay chính từ những ‘lỗi’ trong cách vận hành của nó, những ‘lỗi’ mà Tạ Trần đang dần bóc trần? Nàng cảm thấy một luồng khí tức vô hình, một mạng lưới ‘nhân quả’ đang xoáy động quanh Tạ Trần, ngày càng trở nên mạnh mẽ, và nó đang bắt đầu ảnh hưởng đến cả những tầng cấp cao nhất của vũ trụ.

***

Sẩm tối hôm sau, gió lớn rít qua những khe đá, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên giới. Cổng Thành Vọng Nguyệt, một công trình cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố với những tháp canh vững chãi và cổng sắt khổng lồ, sừng sững đứng giữa phong ba. Các phù văn trận pháp khắc trên tường đá vẫn lấp lánh ánh sáng mờ ảo, như những con mắt canh gác không ngủ của thành phố. Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá, tiếng người nói chuyện ồn ào và tiếng lính gác hô hoán, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt và cảnh giác đặc trưng của một cửa ngõ giao thương quan trọng. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ vũ khí và giáp trụ, tất cả trộn lẫn vào nhau, mang đến một cảm giác thô ráp, chân thực của đời sống phàm trần.

Tạ Trần, một mình, rời Thành Vô Song. Hắn đi chậm rãi, bước chân nhẹ bẫng, dường như không để lại dấu vết nào trên mặt đất. Ánh mắt hắn khẽ quét qua những người lính gác đang vô tư trò chuyện, những thương nhân đang hối hả gánh hàng, và dòng người qua lại tấp nập. Không ai nhận ra rằng, trong đám đông phàm nhân tầm thường đó, có một người đang mang trên vai gánh nặng của cả một kỷ nguyên. Trang phục vải bố cũ kỹ của hắn phấp phới trong gió, mái tóc đen dài bay nhẹ, tạo nên một vẻ tiêu sái nhưng cũng đầy đơn độc.

Khi hắn vừa bước qua ngưỡng cửa cổng thành, một luồng khí tức vô hình, lạnh lẽo bất thường ập đến, không phải là sát khí hung hãn của kẻ thù, cũng không phải là linh lực mạnh mẽ của tu sĩ. Nó là một cảm giác ‘đè nén’, ‘quét dọn’, ‘hiệu chỉnh’ khó tả. Nó không gây đau đớn thể xác, nhưng lại cố gắng ‘xuyên thấu’ tận xương tủy, ‘hiệu chỉnh’ từng tế bào, từng ý niệm trong tâm trí hắn, như thể muốn ép hắn trở về đúng ‘khuôn khổ’ mà nó đã định ra. Nó là một sự tồn tại vô cảm, không có mục đích cá nhân, chỉ đơn thuần là một ‘ý chí’ đang cố gắng duy trì ‘quy tắc’ của mình.

Tạ Trần dừng lại một thoáng, hơi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nơi không có gì khác thường, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng đó đang cố gắng ‘định hình’ lại anh. Trái tim hắn, vốn đã quen với sự hỗn loạn của nhân gian, giờ đây lại cảm nhận được một sự hỗn loạn khác, lớn hơn rất nhiều, đến từ chính bản chất của vũ trụ. ‘Đây rồi… ‘Thiên Quy Giáng Lệnh’ không chỉ là một sắc lệnh.’ Hắn tự nhủ trong thâm tâm, giọng nói nội tại trầm tĩnh vang vọng trong trí óc. ‘Nó là một sự ‘kiểm tra’ trực tiếp từ Thiên Đạo. Nó đang cố gắng ‘sửa chữa’ ta, hoặc loại bỏ ta. Ta là một ‘lỗi’ trong hệ thống của nó, một dị số mà nó không thể chấp nhận.’

Hắn cảm nhận được Nhân Quả Luân Bàn trong tâm hồn khẽ xoay chuyển, như một phản ứng tự nhiên trước sự can thiệp của Thiên Đạo. Luân Bàn không chống lại, mà chỉ đơn thuần là phân tích, hấp thụ, và phản chiếu lại bản chất của luồng khí tức kia. Và từ đó, một nhận thức mới bỗng chốc bừng sáng trong tâm trí Tạ Trần, như một tia chớp xé toạc màn đêm.

‘Nhưng… sự ‘sửa chữa’ này lại quá thô bạo, quá trực tiếp. Nó đang tự làm lộ ra bản chất suy yếu và cứng nhắc của mình. Một điểm yếu… mà trước đây ta chưa từng nghĩ tới.’ Hắn khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra. Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng, hoàn hảo và bất biến như các tu sĩ vẫn tin tưởng. Nó cũng có những ‘lỗ hổng’, những ‘lỗi’ trong cách vận hành của mình, sự thiếu tinh tế, thiếu linh hoạt. Nó như một cỗ máy khổng lồ đang dần mục ruỗng, cố gắng duy trì trật tự bằng những phương pháp thô kệch, không còn phù hợp với sự biến chuyển của vạn vật.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn gió lạnh lẽo lướt qua mặt. Hắn không hề e sợ, mà ngược lại, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn dấy lên một tia sáng kỳ lạ, một sự quyết tâm mới. Hắn đã phá cục. Giờ đây, hắn không chỉ phải đứng vững, mà còn phải tìm cách lợi dụng những điểm yếu mà Thiên Đạo vừa vô tình bộc lộ. Con đường phía trước còn dài, còn hiểm nguy, nhưng hắn biết, hắn không đơn độc. Mạng lưới ‘Nhân Tâm’ đang hình thành, và những hạt mầm triết lý mà hắn gieo đã bắt đầu nảy nở, thách thức cả ý chí của vũ trụ. Tạ Trần khẽ mỉm cười, rồi tiếp tục bước đi, hòa mình vào màn đêm vô tận, để lại sau lưng Cổng Thành Vọng Nguyệt vẫn sừng sững dưới ánh trăng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free