Nhân gian bất tu tiên - Chương 987: Khi Nhân Đạo Phân Thành Muôn Ngả: Cuộc Tranh Luận Đại Quy Mô
Đêm đã về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn. Ba người vẫn ngồi đó, chén trà đã cạn, nhưng những suy tư thì vẫn còn đong đầy. Tạ Trần biết, những gì Lý Triết đang rao giảng sẽ không dễ dàng biến mất. Nó là một phép thử cho Thị Trấn An Bình, một phép thử cho toàn bộ kỷ nguyên Nhân Gian. Và anh, với vai trò là một điểm neo nhân quả, sẽ tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và gieo những hạt mầm triết lý của riêng mình, hy vọng chúng có thể nảy mầm và dẫn lối con người tìm thấy con đường cân bằng giữa biển cả vô thường của cuộc đời.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua tán lá cổ thụ ven sông, rải những vệt vàng nhạt lên nền gạch cũ kỹ của quán sách Tạ Trần, không khí đã không còn tĩnh lặng như đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ vườn sau, tiếng nước sông chảy róc rách, và xen lẫn vào đó là những âm thanh ồn ào hơn từ phía phố chợ – tiếng rao hàng, tiếng cười nói, và cả tiếng tranh cãi vọng lại. Trong quán, mùi giấy cũ, mực và gỗ vẫn là hương vị quen thuộc, nhưng hôm nay, có thêm chút xáo động len lỏi vào không gian yên tĩnh vốn có.
Tạ Trần ngồi sau bàn đọc sách, tay cầm một cuốn kinh thư đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, dường như vẫn còn đắm chìm trong những vấn đề triết lý của đêm qua. Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, toát lên vẻ thư sinh mỏng manh, nhưng lại ẩn chứa một nội lực tinh thần mạnh mẽ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên khuôn mặt thanh tú với làn da trắng nhợt. Anh chưa kịp nhấp ngụm trà sớm thì đã thấy một bóng dáng nhỏ nhắn lanh lẹ chạy ào vào quán, theo sau là một cô bé khác với mái tóc tết hai bên đang thở hổn hển.
Đó là Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lấp lánh, và Tiểu Hoa, hoạt bát với đôi mắt to tròn lanh lợi. Cả hai đều mặc áo vải thô cũ kỹ, nhưng trên gương mặt tràn đầy sự tò mò và một chút bối rối.
“Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An vừa đặt chân vào ngưỡng cửa đã gọi lớn, giọng nói hớt hải. “Con nghe nói… không chỉ ở đây đâu, ở Thôn Vân Sơn, Thôn Lạc Thủy, rồi cả trấn bên kia sông nữa… người ta cũng đang cãi nhau vì ‘Nhân Đạo’ đó ạ!” Cậu bé thở dốc, hai tay chống nạnh, cố gắng điều hòa hơi thở.
Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn mở to, vẻ mặt đầy lo lắng. “Đúng vậy, anh Tạ Trần ơi! Hôm qua con đi mua bánh, nghe mấy cô mấy dì bàn tán, có người nói ‘Nhân Đạo’ là phải từ bỏ hết, sống thanh tịnh như Lý Triết tiên sinh. Họ bảo phải nhịn ăn, nhịn mặc, không được ham muốn gì hết để tâm hồn được siêu thoát. Con thấy mấy cô ấy còn bàn nhau bỏ cả việc làm, chỉ ngồi thiền thôi!” Cô bé nói một tràng, rồi lại nhíu mày. “Nhưng rồi lại có người bảo ‘Nhân Đạo’ là phải vui sống, hưởng thụ hết thảy, không lo nghĩ gì! Phải ăn ngon, mặc đẹp, có gì tốt thì cứ hưởng thụ hết, không cần lo ngày mai, vì ngày mai Thiên Đạo cũng có thể sụp đổ rồi! Con không biết ai đúng ai sai nữa…”
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, ngón tay thon dài khẽ miết lên bìa sách. Anh nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt ấm áp pha lẫn chút ưu tư. “Vậy các con nghĩ sao? Từ bỏ hết thảy hay hưởng thụ hết thảy?”
Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt bối rối. “Con… con cũng không biết nữa, tiên sinh. Từ bỏ hết thì con thấy khó quá, mà hưởng thụ hết thì… con thấy hình như không đúng lắm. Như vậy thì ai sẽ làm việc, ai sẽ xây nhà, ai sẽ trồng lúa ạ?”
Tiểu Hoa bĩu môi. “Con thấy ai cũng muốn mình đúng. Mấy bác bán hàng thì nói phải làm lụng chăm chỉ, tích cóp cho con cháu là ‘Nhân Đạo’. Mấy bác học trò thì lại nói phải học hành cho giỏi, làm quan để giúp dân mới là ‘Nhân Đạo’. Con thấy ai cũng có lý hết…”
Vừa lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa, lưng còng nhưng dáng đi vẫn vững vàng. Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt khắc khổ của ông đã trải qua bao sương gió, nhưng ánh mắt lại tinh anh và nụ cười hiền hậu. Ông bước vào, đặt cây rìu dựa vào vách, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc.
“Mấy đứa nhỏ nói đúng đó, Tạ công tử.” Ông Lão Tiều Phu thở dài, giọng nói chậm rãi, trầm ngâm. “Con người ta, khi không còn ai chỉ lối, thường dễ lạc vào hai thái cực. Như cây cối, thiếu nước thì khô héo, thừa nước thì úng thối. Phải vừa đủ, phải biết điều hòa. Nhưng đường nào mới là đường đúng đắn đây, khi mỗi người lại tự vẽ ra một con đường cho mình?” Ông lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa một nỗi niềm khó nói. “Cái Thiên Đạo của chúng ta trước đây, tuy có khắc nghiệt, nhưng ít ra nó còn có quy tắc. Giờ quy tắc đã lung lay, lòng người cũng loạn cả rồi.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong miệng, làm dịu đi chút ưu tư trong lòng. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rực rỡ hơn, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. “Mỗi người một con đường, nhưng đích đến có khác nhau không, lão bá? Nếu đích đến đều là sự bình an, hạnh phúc, liệu những con đường ấy có thể cùng tồn tại, hay nhất định phải phủ nhận lẫn nhau?” Anh không trực tiếp trả lời, mà lại đặt ra một câu hỏi khác, buộc người nghe phải suy ngẫm, phải tự tìm tòi. Đó là phong cách của Tạ Trần, không bao giờ trực tiếp áp đặt, mà chỉ gợi mở.
Tiểu An và Tiểu Hoa nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn bối rối. Ông Lão Tiều Phu vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại. “Cùng tồn tại… E rằng khó, Tạ công tử. Người ta luôn muốn kéo người khác về phía mình, muốn chứng tỏ rằng đường mình đi mới là chân lý. Đó là bản tính của con người, cái ‘chấp niệm’ cố hữu, chẳng phải sao?”
Tạ Trần gật đầu nhẹ. “Đúng vậy. Cái ‘chấp niệm’ ấy, cũng là một phần của ‘nhân tính’. Vấn đề không phải là xóa bỏ nó, mà là làm chủ nó, để nó không trở thành xiềng xích hay lưỡi dao chia cắt. Khi Thiên Đạo còn mạnh mẽ, nó dùng sức mạnh để duy trì trật tự, để ép buộc con người đi theo một con đường nhất định. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, cái trật tự ấy phải được xây dựng từ bên trong mỗi con người, từ sự tự nguyện và thấu hiểu.”
Anh nhìn Tiểu An và Tiểu Hoa. “Các con có nhớ câu chuyện về ‘Thị Trấn Mù Lòa’ không? Ngọn hải đăng lương tâm không phải là một pháp bảo thần kỳ, mà là ánh sáng từ sự tự nhận thức của mỗi người dân. Khi tất cả cùng nhìn về một hướng, không phải vì sợ hãi, mà vì niềm tin vào một giá trị chung, thì đó mới là sức mạnh thực sự của ‘Nhân Đạo’.”
Tiểu Hoa gật gù, dù có lẽ cô bé vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa. “Con hiểu rồi ạ! Tức là không ai được bắt ép ai, nhưng mọi người phải tự nguyện làm điều tốt đúng không ạ?”
Tạ Trần mỉm cười. “Gần đúng. Nhưng cái ‘điều tốt’ ấy, cũng không phải là một khái niệm cố định. Nó thay đổi theo thời cuộc, theo hoàn cảnh, theo sự thấu hiểu của con người. Điều quan trọng là phải không ngừng học hỏi, không ngừng suy ngẫm, và không ngừng thích nghi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những tầng sâu của tâm hồn cần được thấu hiểu.”
Ông Lão Tiều Phu thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải là thở dài vì mệt mỏi, mà là vì sự thấu hiểu. “Những điều công tử nói, thật khiến lão đây phải suy nghĩ. Trước đây, lão chỉ nghĩ đến chuyện tu tiên để trường sinh bất tử, để thoát khỏi kiếp phàm trần. Giờ đây, nghe công tử nói, lão mới thấy rằng cái kiếp phàm trần này, cũng có cái hay của nó. Cái ‘sống một đời bình thường’, tưởng chừng đơn giản, nhưng lại là cả một sự tu dưỡng.”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát từ sông thổi vào qua khung cửa. Anh biết rằng, những cuộc tranh luận về ‘Nhân Đạo’ sẽ không chỉ dừng lại ở những câu chuyện vãn vơ trong quán sách hay trên phố chợ. Chúng sẽ trở thành những làn sóng tư tưởng cuộn trào, định hình lại xã hội nhân gian đang dần thoát ly khỏi bóng tối của Thiên Đạo suy yếu. Sự xuất hiện của Lý Triết và triết lý cực đoan của ông ta báo hiệu rằng kỷ nguyên Nhân Gian sẽ đối mặt với nhiều thách thức triết lý và tư tưởng phức tạp, không chỉ là các vấn đề vật chất hay quyền lực. Làn sóng tranh cãi gay gắt hôm nay cho thấy ‘Nhân Đạo’ không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình định nghĩa lại các giá trị, có thể dẫn đến những chia rẽ sâu sắc trong xã hội. Việc anh tiếp tục giữ vai trò quan sát và suy ngẫm, nhưng không trực tiếp can thiệp bằng sức mạnh, nhấn mạnh rằng cuộc chiến tư tưởng này sẽ được giải quyết bằng trí tuệ và sự tự nhận thức của con người. Anh đã gieo hạt mầm, giờ là lúc để chúng tự nảy mầm và trưởng thành, dù có thể sẽ có những cây mọc lệch.
***
Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ ráng chiều trên mặt sông, Quán Trà Vọng Giang, nằm nép mình bên bờ sông với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra dòng nước lững lờ, đã trở nên đông đúc một cách lạ thường. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót đâu đó trong lùm cây, và mùi trà thơm thoang thoảng quyện cùng mùi hương hoa cỏ ven sông, tạo nên một bầu không khí vốn dĩ rất đỗi yên bình, thư thái. Nhưng hôm nay, sự yên bình ấy bị phá vỡ bởi một làn sóng tranh cãi ồn ào, dồn dập.
Trên một bục gỗ tạm bợ đặt ở góc quán, Lý Triết đang diễn thuyết. Vẻ mặt ông ta nghiêm nghị, ánh mắt kiên định, toát lên phong thái của một học giả khắc khổ, giản dị. Giọng nói của ông ta không quá lớn, nhưng lại có sức lay động lòng người, từng lời từng chữ như khắc sâu vào tâm trí thính giả. “Chỉ khi từ bỏ mọi tham vọng, mọi dục vọng, con người mới đạt được sự thanh tịnh thực sự. Đó mới là chân lý của ‘Nhân Đạo’!” Lý Triết vung tay, khẳng định. “Hãy nhìn xem, chính những tham muốn danh lợi, quyền lực, sắc dục đã đẩy Thiên Đạo vào bờ vực suy vong. Chúng ta, những phàm nhân, lẽ nào lại tiếp tục đi theo vết xe đổ ấy? Chẳng phải sự bình yên đích thực đến từ sự trống rỗng, từ sự vô dục vô cầu sao? Chẳng phải khi không còn ham muốn, ta mới thực sự tự do, thoát khỏi mọi khổ đau trần thế?”
Xung quanh bục, đám đông dân chúng chia thành nhiều phe. Một phe đông đảo gật gù tán thành, ánh mắt đầy vẻ tôn kính và khát khao được giải thoát khỏi gánh nặng cuộc đời. Họ là những người đã quá mệt mỏi với cuộc sống vật chất, với sự cạnh tranh, với những lo toan không dứt. Đối với họ, triết lý của Lý Triết như một ngọn hải đăng chỉ lối về một bến bờ an yên. “Lý Triết tiên sinh nói đúng!” Một dân làng già cả với khuôn mặt khắc khổ hô lên. “Chính vì ham muốn mà chúng ta mới chịu khổ! Mấy chục năm nay, lão đây vì ham muốn tiền tài mà lao lực, cuối cùng cũng chẳng giữ được gì, chỉ còn lại thân tàn ma dại. Phải từ bỏ hết!”
Nhưng không phải ai cũng đồng tình. Ở phía đối diện, một nhóm người khác, với Lý Phong đứng đầu, đang cố gắng phản biện. Lý Phong, một thanh niên trí thức với vẻ ngoài chính trực, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, lý trí. “Lý Triết tiên sinh nói có lý. Nhưng lẽ nào ‘Nhân Đạo’ lại là sự phủ nhận chính bản tính con người?” Lý Phong bước lên, đối mặt với ánh mắt dò xét của đám đông. “Không có dục vọng, liệu có còn là con người? Cái chúng ta cần là kiểm soát, không phải xóa bỏ! Ham muốn, nếu được dẫn dắt đúng đắn, có thể trở thành động lực để con người vươn lên, để sáng tạo, để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chẳng phải mong muốn được sống an lành, được nhìn thấy con cháu trưởng thành, được cống hiến cho xã hội cũng là một loại ham muốn sao? Chẳng lẽ chúng ta phải từ bỏ cả tình yêu thương, khát khao sáng tạo, ý chí vươn lên, lòng trắc ẩn, sự đồng cảm? Đó là những gì làm nên giá trị của ‘Nhân Đạo’, chứ không phải sự trống rỗng vô hồn!”
Một dân làng khác, một người thợ mộc vạm vỡ, đứng dậy ủng hộ Lý Phong. “Không! Sống mà không có mong muốn thì còn ý nghĩa gì? Lý Phong nói mới có lý! Ta muốn xây một căn nhà thật đẹp cho vợ con, muốn truyền lại nghề mộc cho thằng con trai, đó cũng là ham muốn sao? Nếu ta từ bỏ hết, thì ai sẽ làm ra những căn nhà, những vật dụng cho cuộc sống? Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi đó mà chờ chết sao?”
Cuộc tranh luận trở nên gay gắt hơn bao giờ hết. Hai phe đối lập liên tục đưa ra những luận điểm của mình, giọng nói dần lớn hơn, át đi cả tiếng nước sông chảy. Mùi trà thơm bị lấn át bởi mùi mồ hôi và sự căng thẳng của đám đông. Những lời lẽ sắc bén, những câu hỏi tu từ, những lời khẳng định đanh thép liên tục vang lên, tạo nên một trường khí hỗn loạn.
Chưởng Quán Tiệm Rượu, một người béo tốt, vui vẻ, tay luôn cầm khăn lau bàn, đứng nép mình ở một góc quán, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ thích thú pha lẫn chút lo lắng. Ông ta thì thầm với Lão Quán Chủ, người đang ngồi trầm ngâm nhấp trà ở một bàn gần đó. “Lão huynh thấy đó, tình hình căng thẳng quá. Lý Triết tiên sinh thì muốn mọi người thành Phật, còn Lý Phong lại muốn mọi người làm người. Không biết ai sẽ thắng đây?”
Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, đôi mắt tinh tường nhìn rõ sự đời. Ông đặt chén trà xuống, giọng nói ấm áp, chậm rãi. “Hà cớ gì phải thắng thua, Chưởng Quán? Triết lý không phải là một cuộc chiến. Nó là sự tìm tòi, là sự thấu hiểu. Lý Triết có cái lý của ông ấy, Lý Phong cũng có cái lý của mình. Vấn đề là con người ta dễ bị cuốn vào sự cực đoan, dễ bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn về một giải pháp triệt để, thay vì tự mình suy ngẫm, tự mình cân bằng.”
Chưởng Quán Tiệm Rượu gật gù. “Nhưng xem ra, có vẻ như bên Lý Triết tiên sinh có nhiều người ủng hộ hơn đó. Họ nói rằng từ bỏ ham muốn sẽ không ‘mất người’, sẽ không trở thành những tu sĩ vô tình. Họ sợ hãi cái cảnh Thiên Đạo suy yếu khiến tu sĩ ‘mất người’ như trước kia.”
Lão Quán Chủ khẽ lắc đầu. “Đó là một sự hiểu lầm lớn. ‘Mất người’ không phải vì ham muốn, mà là vì sự chấp mê, vì sự cố chấp vào quyền lực, vào sự trường sinh, mà quên đi mất bản chất của mình. Từ bỏ tất cả ham muốn, nghe có vẻ thanh cao, nhưng đó cũng là một loại ‘chấp niệm’ khác, một loại trốn tránh trách nhiệm. Con người sống giữa nhân gian, không thể vô cảm với mọi thứ xung quanh. Như chén trà này, nếu không có vị đắng ban đầu, làm sao biết được cái hậu vị ngọt ngào? Nếu không có những thử thách của dục vọng, làm sao biết được giá trị của sự kiểm soát?”
Cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn, không có dấu hiệu dừng lại. Lý Triết vẫn kiên định với quan điểm của mình, gương mặt khắc khổ như đá tảng. Lý Phong vẫn cố gắng dung hòa, mặc dù giọng nói đã bắt đầu khản đặc vì phải ch���ng lại làn sóng phản đối. Dân chúng chia thành nhiều phe, tranh cãi sôi nổi, mỗi người đều tin rằng mình đang nắm giữ chân lý của ‘Nhân Đạo’. Quán Trà Vọng Giang, vốn là nơi thư thái thưởng trà, giờ đây đã trở thành một chiến trường tư tưởng, nơi những định nghĩa về ‘Nhân Đạo’ đang được giằng xé và định hình. Sự lan rộng của các cuộc tranh luận triết lý cho thấy đây là một vấn đề mang tính toàn cục, không chỉ giới hạn ở Thị Trấn An Bình, và sẽ ảnh hưởng đến sự hình thành của ‘Nhân Đạo’ trên quy mô lớn. Các phe phái đang hình thành có thể sẽ trở thành các thế lực tư tưởng hoặc chính trị đối lập trong tương lai, thách thức sự ổn định của kỷ nguyên Nhân Gian.
***
Đêm khuya, một lần nữa, sự yên tĩnh bao trùm quán sách Tạ Trần. Tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đêm tối. Ngoài kia, ánh trăng bạc đã lên cao, rọi sáng vằng vặc khắp sân, tạo nên những bóng đổ dài và huyền ảo. Bên trong quán, ngọn đèn dầu nhỏ bé trên bàn đọc sách tỏa ra ánh sáng vàng vọt, leo lét, cố gắng xua đi bóng tối bao trùm. Mùi giấy cũ, mực và mùi nến cháy hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian cô tịch, bao trùm sự suy tư.
Tạ Trần ngồi đó, một mình. Cuốn sách cổ mà anh vừa đọc ban sáng giờ đã được đặt gọn gàng sang một bên. Tâm trí anh không còn lơ lửng theo những câu chữ cũ kỹ, mà đang quay cuồng với những âm thanh, những hình ảnh, những lời lẽ sắc bén của cuộc tranh luận ban chiều tại Quán Trà Vọng Giang. Anh nghe rõ tiếng Lý Triết hùng hồn rao giảng về sự vô dục vô cầu, nghe rõ Lý Phong cố gắng bảo vệ giá trị của những ham muốn chân chính. Anh thấy rõ ánh mắt hoang mang của những người dân đang tìm kiếm một lối đi, một chân lý trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu.
Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh con người đang đứng giữa ngã ba đường hiện lên rõ nét trong tâm trí. “Nhân Đạo… không phải là một con đường đã định sẵn, mà là một hành trình liên tục của sự thấu hiểu và lựa chọn. Nhưng làm sao để con người không lạc lối giữa muôn vàn định nghĩa?” Anh tự độc thoại, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh mịch.
Khi Thiên Đạo còn hiện hữu, dù có suy yếu, nó vẫn là một kim chỉ nam, một hệ thống quy tắc, dù đôi khi khắc nghiệt. Con người có thể vùng vẫy, có thể chống đối, nhưng ít ra họ biết mình đang chống đối cái gì. Giờ đây, khi Thiên Đạo sụp đổ, cái khoảng trống quyền lực và tinh thần ấy đã tạo ra một khoảng không mênh mông, nơi mỗi cá nhân được tự do định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng sự tự do ấy, lại đi kèm với một gánh nặng khổng lồ.
“Khi Thiên Đạo vắng bóng, thì chính tâm đạo của con người sẽ định hình thế giới. Và cái giá của sự tự do lựa chọn, chính là gánh nặng của trách nhiệm và sự chia rẽ.” Anh thở dài, cảm nhận rõ sự nặng nề của cái giá ấy. Những cuộc tranh cãi hôm nay, tuy chỉ là khởi đầu, nhưng đã cho thấy sự phức tạp và khó khăn của con đường này. Con người, với bản tính cố hữu của mình, dễ dàng bị cuốn vào sự cực đoan, bởi vì sự cực đoan thường mang đến cảm giác đơn giản, dễ hiểu, và một lời hứa hẹn về sự giải thoát nhanh chóng.
Tạ Trần đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim mình. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Anh trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Nhưng cái “trọn vẹn” ấy, giờ đây lại bị chia cắt thành từng mảnh, mỗi phe phái nắm giữ một mảnh, cho rằng đó là toàn bộ sự thật.
Anh đứng dậy, bước ra cửa sổ. Làn gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, chạm vào làn da trắng nhợt của anh. Anh nhìn ngắm ánh trăng bạc vắt ngang bầu trời đêm, thấy nó vẫn tĩnh lặng và vô thường, không bị ảnh hưởng bởi những cuộc tranh luận ồn ào của thế gian. Thiên Đạo sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những tầng sâu của tâm hồn cần được thấu hiểu. Tạ Trần’s quan sát và suy ngẫm cho thấy anh sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng ‘Nhân Đạo’, có thể thông qua những tác phẩm hoặc lời khuyên gián tiếp, nhưng sẽ không trực tiếp can thiệp bằng quyền lực.
Anh khẽ thở dài, trong lòng chất chứa những suy tư sâu sắc. Con đường định hình ‘Nhân Đạo’ sẽ còn dài và đầy chông gai. Những triết lý cực đoan sẽ tiếp tục nảy nở, những cuộc tranh cãi sẽ tiếp tục bùng nổ. Và anh, một phàm nhân không tu hành, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ suy ngẫm, và lặng lẽ gieo những hạt mầm của sự cân bằng, của sự thấu hiểu, giữa biển cả vô thường của cuộc đời, hy vọng rằng một ngày nào đó, những hạt mầm ấy sẽ nở hoa, dẫn lối con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.