Nhân gian bất tu tiên - Chương 986: Triết Lý Khắc Khổ: Làn Sóng Phản Tư Giữa Nhân Gian
Ánh hoàng hôn vàng cam cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình. Nhưng trong căn nhà nhỏ của Lý Phong, một ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, soi rõ những nét chữ vừa được anh phác thảo trên cuộn giấy lụa. Đó không phải là ngọn lửa của sự căm phẫn, mà là ánh sáng của một quyết tâm mới, một niềm tin vào sức mạnh của lương tâm và sự thật. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để định hình lại con đường mà mình sẽ đi, không còn chỉ là một người quan sát bất lực, mà là một kẻ hành động, một ngọn hải đăng cho những ai còn mịt mờ trong bóng tối của sự mù quáng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, Thị Trấn An Bình lại bắt đầu một ngày mới, nhưng không khí đã khác hẳn. Dư âm của câu chuyện "Thị Trấn Mù Lòa" vẫn còn vang vọng, và những hạt mầm triết lý Tạ Trần gieo xuống đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí nhiều người. Họ nhìn nhau bằng ánh mắt khác, những lời thì thầm trao đổi, những cái gật đầu kín đáo, tất cả đều báo hiệu một sự thay đổi đang dần len lỏi vào từng ngõ ngách.
***
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh lặng như thường lệ, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài sân và tiếng lật sách khẽ khàng của Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé gầy gò, đôi mắt tinh anh chăm chú vào trang sách cũ kỹ, cố gắng lĩnh hội từng nét chữ, từng ý nghĩa thâm sâu. Sáng sớm, khi sương còn đọng trên mái ngói, Tiểu An đã thức dậy, quét dọn quán sách tươm tất, pha ấm trà nóng hổi đặt trên bàn Tạ Trần. Mùi giấy cũ quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng, một nơi trú ẩn bình yên giữa thế gian đang dần dậy sóng.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn kinh thư đã ngả màu thời gian, ánh mắt lướt qua những dòng chữ cổ. Khuôn mặt thanh tú của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ suy tư không ngừng. Anh không đọc, mà dường như đang lắng nghe, lắng nghe những thanh âm vô hình của nhân quả đang cuộn trào bên ngoài cánh cửa. Gió se lạnh khẽ lùa qua khe cửa, làm lay động vài sợi tóc mai của anh.
Bất chợt, cánh cửa gỗ khẽ mở, Tiểu Hoa chạy vụt vào, hơi thở còn hổn hển, mái tóc tết hai bên hơi rối bời. Đôi mắt to tròn của cô bé lấp lánh vẻ hốt hoảng và tò mò. “Anh Tạ Trần ơi! Anh Tạ Trần!” cô bé vội vã reo lên, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự bối rối. “Thưa tiên sinh,” Tiểu An cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút háo hức, có chút khó hiểu. “Ngoài kia đang có một vị Huyền Giả mới đến, giảng một đạo lý rất lạ!”
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt ôn hòa. “Có chuyện gì khiến Tiểu Hoa phải vội vã như vậy?” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như dòng suối róc rách giữa núi rừng.
Tiểu Hoa tiến đến gần, đôi tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo, cố gắng kìm nén sự lo lắng. “Ông ta… ông ta tên là Lý Triết, mọi người gọi là Lý Huyền Giả. Ông ấy nói, muốn nhân gian bình yên, ai cũng phải từ bỏ mọi thứ, mọi ham muốn. Nghe sợ quá, anh Tạ Trần.” Cô bé nhíu mày, biểu lộ rõ sự khó hiểu và sợ hãi trước lời rao giảng kỳ lạ này. Đối với một đứa trẻ, thế giới là nơi tràn ngập những điều thú vị, những ham muốn đơn giản như được ăn kẹo, được chơi đùa, được nghe kể chuyện. Việc từ bỏ tất cả nghe thật đáng sợ.
Tiểu An cũng chen lời, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Con cũng nghe người ta bàn tán. Ông ấy nói rằng mọi đau khổ, mọi bất công đều từ ham muốn mà ra. Rằng chúng ta phải tu luyện để thanh lọc tâm trí, loại bỏ mọi dục vọng, dù là nhỏ nhất. Chỉ khi đó mới có thể đạt được ‘Nhân Đạo’ chân chính, một nhân gian không còn tranh chấp.” Cậu bé lặp lại những lời mình nghe được, cố gắng hiểu thấu, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự hoài nghi. “Nhưng tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu. Nếu không có ham muốn, thì làm sao chúng ta có thể muốn học hỏi, muốn giúp đỡ người khác, muốn làm điều tốt đẹp? Những thứ đó cũng là ham muốn chăng?”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Anh cầm ấm trà lên, rót vào hai chén sứ trắng, hương trà thơm nồng lan tỏa. “Tiểu An hỏi rất hay. Tiểu Hoa cũng có nỗi sợ hãi chính đáng.” Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía xa xăm, như thể nhìn thấu qua những bức tường, những mái nhà để đến với quảng trường trung tâm của thị trấn, nơi Lý Triết đang thuyết giảng. “Ham muốn… đó là một từ ngữ phức tạp. Nó có thể là nguồn gốc của tội lỗi, nhưng cũng có thể là động lực của sự tiến bộ, của tình yêu thương.”
Anh nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói chậm rãi, thâm trầm. “Nếu chúng ta ham muốn quyền lực, danh vọng, tiền bạc đến mức bất chấp tất cả, đó là ham muốn xấu. Nhưng nếu chúng ta ham muốn sự bình yên, ham muốn kiến thức, ham muốn được thấy người thân hạnh phúc, ham muốn được cống hiến cho đời, thì đó là gì? Chẳng lẽ đó cũng là ‘xiềng xích’ mà Lý Huyền Giả nói đến?”
Tiểu Hoa chớp chớp mắt, dường như những lời của Tạ Trần đã xua đi phần nào nỗi sợ hãi trong lòng cô bé. “Vậy thì… ham muốn được ăn kẹo của con có phải là xấu không ạ?”
Tạ Trần bật cười khẽ. “Đó là một ham muốn rất đỗi bình thường của một đứa trẻ. Nó không xấu, miễn là Tiểu Hoa biết khi nào nên ăn, khi nào nên dừng lại, và không cướp kẹo của bạn khác. Vậy thì, bản chất của vấn đề nằm ở đâu? Có phải ở chính ham muốn, hay ở cách chúng ta đối đãi với ham muốn đó?” Anh nhìn Tiểu An. “Cái gọi là ‘từ bỏ’ mọi ham muốn… liệu có phải là một cách trốn tránh trách nhiệm? Trốn tránh việc đối diện với bản chất phức tạp của chính mình, trốn tránh việc học cách kiểm soát và định hướng những ham muốn đó?”
Tiểu An trầm tư, đôi mày nhíu lại. “Ý tiên sinh là, chúng ta không cần phải triệt tiêu ham muốn, mà là phải biết cách làm chủ nó?”
“Chính xác là như vậy.” Tạ Trần gật đầu. “Giống như một dòng sông. Nếu chúng ta cố gắng ngăn cản nó chảy hoàn toàn, nó sẽ đọng lại, trở nên tù đọng, hoặc phá vỡ đê điều mà tràn bờ. Nhưng nếu chúng ta xây đắp bờ kè, dẫn lối cho nó chảy, nó sẽ trở thành nguồn nước tưới tiêu, là đường giao thông, là nguồn sống. Ham muốn cũng vậy. Nó là một phần của bản ngã con người, là dòng chảy của sinh mệnh. Vấn đề không phải là có hay không có ham muốn, mà là làm thế nào để nó chảy đúng hướng, không gây hại cho mình và cho người.”
Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chiếu rọi rực rỡ hơn. “Lý Huyền Giả có lẽ muốn tìm kiếm một con đường bình yên cho nhân gian. Nhưng sự bình yên đó có thực sự bền vững khi nó được xây dựng trên sự kìm hãm, trên sự triệt tiêu bản năng, thay vì sự thấu hiểu và điều hòa?” Anh đặt tay lên cuốn sách cũ, khẽ vuốt ve bìa sách. “Con người là một sinh thể phức tạp, không phải là một khối đá vô tri. Phớt lờ đi một phần bản chất của mình, đôi khi lại là mầm mống của những xung đột lớn hơn. Kỷ nguyên Nhân Gian này, nơi Thiên Đạo đang suy yếu, nơi con người phải tự định hình các giá trị sống, sẽ không chỉ đối mặt với các vấn đề vật chất, mà còn với những thách thức triết lý và tư tưởng phức tạp như thế này.”
Tiểu Hoa và Tiểu An im lặng lắng nghe, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng họ một hạt giống suy tư mới. Trong ánh mắt của Tạ Trần, một nỗi lo lắng mơ hồ hiện lên. Anh hiểu rằng, những triết lý cực đoan, dù xuất phát từ ý định tốt đẹp đến mấy, cũng có thể dẫn đến những hệ lụy không lường, đặc biệt là trong một thời đại mà con người đang cố gắng định nghĩa lại chính mình.
***
Đúng như lời Tạ Trần dự đoán, giữa trưa, quảng trường Thị Trấn An Bình đã trở thành một điểm nóng, nơi triết lý mới của Lý Triết đang khuấy động mọi tâm trí. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, trên những con đường lát đá quen thuộc. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của một thị trấn phàm trần. Tuy nhiên, hôm nay, sự yên bình ấy bị phá vỡ bởi những cuộc tranh luận gay gắt, những tiếng vỗ tay tán thưởng và cả những lời phản đối kịch liệt.
Tại trung tâm quảng trường, Lý Triết đứng trên một bệ đá thấp, dáng người thanh thoát, gương mặt gầy gò nhưng đôi mắt sáng rực vẻ nhiệt thành. Ông ta khoác trên mình chiếc áo vải trắng đơn giản, không cầu kỳ, toát lên vẻ thanh cao nhưng cũng có chút khắc khổ. Giọng nói của Lý Triết trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. “Hỡi những người anh em của ta! Hỡi những con người đang sống trong nhân gian này!” Lý Triết cất tiếng, bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Các ngươi có thấy không? Sự khổ đau, sự bất công, những tranh giành, đấu đá không ngừng nghỉ, tất cả đều bắt nguồn từ đâu? Chẳng phải từ chính những ham muốn không đáy của chúng ta sao?”
Ông ta giơ tay, chỉ vào đám đông. “Ham muốn tiền tài, ham muốn quyền lực, ham muốn sắc dục, ham muốn danh vọng… Chúng ta cả đời chạy theo chúng, để rồi cuối cùng, chúng ta có được gì? Chỉ là sự mệt mỏi, sự thất vọng, sự thù hận, và sự trầm luân trong vòng luân hồi bất tận!” Giọng Lý Triết nhấn mạnh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Ham muốn là xiềng xích. Càng níu giữ, càng trầm luân. Từ bỏ, là giải thoát, là Nhân Đạo chân chính. Chỉ khi mọi người đều từ bỏ mọi dục vọng, không còn mong cầu gì cho riêng mình, thì lúc đó, nhân gian mới thực sự đạt được bình yên, mới thực sự là một cõi tịnh thổ!”
Đám đông xôn xao. Một số người dân, vốn đã trải qua nhiều thăng trầm, khổ đau trong cuộc đời vì những tham vọng không thành, đã bị thuyết phục. Một người đàn ông trung niên, gầy gò, râu tóc bạc phơ, nước mắt rưng rưng vỗ tay tán thưởng. “Vị Huyền Giả này nói đúng! Đúng quá! Bao nhiêu năm ta khổ sở vì tiền bạc, vì danh vọng… Ta đã đánh mất gia đình, đánh mất lương tâm. Buông bỏ mới an yên! Buông bỏ mới thanh thản!” Lời của ông ta vang lên, nhận được sự đồng tình từ một nhóm nhỏ khác. Họ là những người đã mệt mỏi với cuộc đời, những người đã từng hy vọng vào tu tiên nhưng cuối cùng lại “mất người,” hoặc những người đã chứng kiến quá nhiều sự suy đồi của thế gian.
Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình. Một phụ nữ trẻ tuổi, vẻ mặt xinh đẹp nhưng ánh lên vẻ phẫn nộ, bước ra phía trước, giọng nói sắc bén. “Lý Huyền Giả nói vậy là quá cực đoan rồi! Không có ham muốn thì sống để làm gì? Con người đâu phải gỗ đá? Nếu không có ham muốn, thì làm sao có tình yêu thương cha mẹ, con cái? Làm sao có khát khao được sống một cuộc đời tốt đẹp hơn? Làm sao có ý chí vươn lên, học hỏi để xây dựng nên những điều vĩ đại cho nhân gian?” Cô ta chỉ vào Lý Triết, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. “Chẳng lẽ, việc ta muốn thấy con mình được no ấm, được học hành, được bình an cũng là một ham muốn xấu xa cần phải từ bỏ sao? Nếu vậy, ta thà làm kẻ phàm phu tục tử mãi mãi, còn hơn sống một cuộc đời vô vị, vô cảm!”
Những lời của cô gái trẻ đã châm ngòi cho một làn sóng phản đối dữ dội. “Đúng vậy! Không có ham muốn thì còn gì là nhân tính nữa?” một người đàn ông vạm vỡ khác lên tiếng. “Ăn ngon mặc đẹp là ham muốn, được vợ con yêu thương cũng là ham muốn, được sống một đời bình thường, không lo nghĩ cũng là ham muốn! Chẳng lẽ tất cả đều sai trái?” Các cuộc tranh luận nảy lửa bùng nổ giữa các nhóm dân làng. Một bên ủng hộ triết lý từ bỏ, tin rằng đó là con đường duy nhất đến bình yên. Một bên kiên quyết bảo vệ những giá trị nhân sinh cơ bản, những ham muốn chính đáng mà họ tin là bản chất của con người.
Giữa đám đông hỗn loạn ấy, Lý Phong đứng lặng lẽ ở một góc khuất, ánh mắt sắc sảo quan sát từng cử chỉ, từng lời nói. Anh vẫn giữ vẻ ngoài nghiêm nghị của mình, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Anh đã nghe những lời của Tạ Trần về "ngọn hải đăng lương tâm," về việc hành động không mù quáng. Và giờ đây, anh lại chứng kiến một triết lý mới, cũng mang danh nghĩa "Nhân Đạo," nhưng lại cực đoan đến vậy. Anh cố gắng hiểu rõ tình hình, cố gắng phân tích xem triết lý của Lý Triết sẽ dẫn dắt Thị Trấn An Bình đến đâu.
Lý Phong ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ, từng câu nói của Lý Triết, từng phản ứng của người dân. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một cuộc tranh cãi thông thường, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một thách thức lớn đối với cái gọi là 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần và anh đang cố gắng định hình. Nếu để triết lý này lan rộng, nó có thể gây ra sự chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng, hoặc tệ hơn, khiến con người trở nên vô cảm, mất đi những giá trị cốt lõi đã tạo nên nhân tính. Anh lường trước được những tác động to lớn mà triết lý này có thể mang lại. Dưới ánh nắng chói chang, Lý Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ không hề dễ dàng.
***
Khi những vệt nắng cuối cùng của ngày tàn dần trôi đi, kéo theo bóng tối bao trùm Thị Trấn An Bình, những tiếng tranh cãi từ quảng trường cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và suy tư. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời phía Tây, phản chiếu lên mặt sông Vọng Giang một dải lụa đỏ thẫm. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi mát lành và mùi hương của nước, của cây cỏ.
Tại Quán trà Vọng Giang, một địa điểm quen thuộc với Tạ Trần, không khí lại hoàn toàn đối lập với sự ồn ào của quảng trường. Quán trà được xây dựng bằng gỗ mộc, đơn giản nhưng tinh tế, với những ô cửa sổ lớn nhìn ra dòng sông. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng chén trà va vào nhau khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi trà thơm nồng, thanh khiết hòa quyện với mùi hương liệu thoang thoảng từ gian bếp, tạo nên một không gian thư thái, yên bình.
Tạ Trần ngồi đối diện với Ông Lão Tiều Phu, cả hai đều trầm mặc thưởng trà. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc về những gì đang diễn ra trong thị trấn. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi nhấp từng ngụm trà. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, thỉnh thoảng lại thêm trà vào chén cho khách, không nói lời nào, chỉ khẽ mỉm cười.
“Hôm nay, Thị Trấn An Bình lại có thêm một triết lý mới để bàn tán.” Tạ Trần mở lời, giọng nói trầm tư, phá vỡ sự im lặng. “Cái gọi là ‘nhân đạo cực đoan’ của Lý Huyền Giả.”
Ông Lão Tiều Phu đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. “Ta đã nghe. Lý lẽ của ông ấy nghe có vẻ chí lý, nhưng lại khắc nghiệt đến nhường nào. Cây có rễ, nước có nguồn. Con người có tình, có ý. Cắt bỏ rễ, sông cạn, người cũng cạn. Nhưng để rễ mọc lan, sông chảy xiết, cũng cần có bờ, có đập, có sự dẫn lối.” Ông lão đưa mắt nhìn ra dòng sông đang chảy xuôi, như một ẩn dụ cho cuộc đời. “Nếu cứ triệt tiêu mọi thứ, thì còn l���i gì? Chỉ là một mảnh đất cằn khô, không còn sự sống.”
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn đang dần lụi tàn. “Từ bỏ mọi ham muốn… vậy thì tình yêu thương, khát khao sáng tạo, ý chí vươn lên, lòng trắc ẩn, sự đồng cảm… chẳng lẽ những thứ đó cũng là ham muốn chăng? Đó có phải là ‘Nhân Đạo’ trọn vẹn mà chúng ta đang tìm kiếm trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu này?” Anh đặt câu hỏi, không phải để tìm kiếm câu trả lời từ hai người bạn trà, mà là để tự vấn chính mình, và để khơi gợi suy tư trong lòng họ.
Lão Quán Chủ, sau một hồi im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói ấm áp, chậm rãi. “Giống như trà này, Tạ công tử. Đắng quá thì khó uống, ngọt quá thì ngấy. Phải vừa vặn, mới thấm thía, mới giữ được cái hậu vị. Cuộc đời cũng vậy, con người cũng vậy. Không thể cứ mãi chạy theo dục vọng như con thiêu thân, nhưng cũng không thể sống như một pho tượng đá vô tri.” Ông lão khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh tường nhìn Tạ Trần. “Lý Huyền Giả muốn nhân gian bình yên, đó là một ý muốn tốt đẹp. Nhưng con đường ông ấy chọn, e rằng sẽ chỉ dẫn đến một sự bình yên giả tạo, một sự bình yên của sự trống rỗng, chứ không phải sự bình yên của sự thấu hiểu và hòa hợp.”
Tạ Trần im lặng, ngẫm nghĩ những lời của Lão Quán Chủ. Anh hiểu rằng, đây là một thách thức lớn. Trong một thế giới đang mất phương hướng, khi Thiên Đạo không còn là kim chỉ nam, con người dễ dàng bám víu vào bất kỳ triết lý nào hứa hẹn một sự giải thoát, một sự bình yên. Lý Triết, với sự kiên định và vẻ khắc khổ của mình, có thể dễ dàng thu hút những tâm hồn đang lạc lối.
“Tuy nhiên, điều đó cũng cho thấy sự phức tạp của bản chất con người, và thách thức của việc định nghĩa ‘Nhân Đạo’ trong một kỷ nguyên mới.” Tạ Trần tiếp lời. “Không phải ai cũng có thể thấu hiểu sự cân bằng, sự điều hòa giữa ham muốn và sự kiểm soát. Nhiều người chỉ muốn một con đường rõ ràng, một giải pháp triệt để, dù nó có cực đoan đến đâu.” Anh nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng đã bắt đầu hắt những vệt bạc lên mặt nước. “Nhân Đạo không phải là một con đường bằng phẳng. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những tầng sâu của tâm hồn cần được thấu hiểu.”
Ông Lão Tiều Phu gật gù. “Đúng vậy. Khi ta còn trẻ, ta cứ nghĩ tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng. Nhưng rồi, ta chứng kiến quá nhiều người ‘mất người’, quá nhiều kẻ cao ngạo, quá nhiều đau khổ. Giờ đây, ta chỉ mong được sống một đời bình thường, an yên bên con cháu, được nhìn ngắm những dòng sông, những cánh rừng. Đó cũng là một loại ‘ham muốn’, nhưng nó không gây hại cho ai, nó chỉ làm cho ta hạnh phúc.”
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt lộ rõ sự đồng tình. “Đó chính là ‘Nhân Đạo’ mà ta vẫn hằng tin tưởng. Không phải là triệt tiêu, mà là biết chọn lựa, biết trân trọng những giá trị chân thật, biết làm chủ bản thân để những ham muốn không biến thành xiềng xích. Sự xuất hiện của Lý Triết và triết lý cực đoan của ông ta báo hiệu rằng kỷ nguyên Nhân Gian sẽ đối m���t với nhiều thách thức triết lý và tư tưởng phức tạp, không chỉ là các vấn đề vật chất hay quyền lực.” Anh khẽ thở dài, trong ánh mắt thoáng qua một nỗi lo lắng mơ hồ. “Làn sóng tranh cãi gay gắt hôm nay cho thấy ‘Nhân Đạo’ không phải là một con đường dễ dàng, mà là một hành trình định nghĩa lại các giá trị, có thể dẫn đến những chia rẽ sâu sắc trong xã hội. Việc ta tiếp tục giữ vai trò quan sát và suy ngẫm, nhưng không trực tiếp can thiệp bằng sức mạnh, nhấn mạnh rằng cuộc chiến tư tưởng này sẽ được giải quyết bằng trí tuệ và sự tự nhận thức của con người.”
Đêm đã về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn. Ba người vẫn ngồi đó, chén trà đã cạn, nhưng những suy tư thì vẫn còn đong đầy. Tạ Trần biết, những gì Lý Triết đang rao giảng sẽ không dễ dàng biến mất. Nó là một phép thử cho Thị Trấn An Bình, một phép thử cho toàn bộ kỷ nguyên Nhân Gian. Và anh, với vai trò là một điểm neo nhân quả, sẽ tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và gieo những hạt mầm triết lý của riêng mình, hy vọng chúng có thể nảy mầm và dẫn lối con người tìm thấy con đường cân bằng giữa biển cả vô thường của cuộc đời.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.