Nhân gian bất tu tiên - Chương 985: Tiếng Vọng Từ Hải Đăng Mù Lòa
Bình minh nhuộm vàng khung cửa sổ quán sách An Bình, rọi thứ ánh sáng trong trẻo, tinh khiết lên những kệ sách cũ kỹ và bộ bàn ghế đã mòn vẹt theo năm tháng. Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn trong chiếc áo vải bố đơn giản, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa, một tay khẽ lật trang sách, tay kia nhẹ nhàng đặt trên cuốn sổ tay cũ kỹ. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không thực sự tập trung vào từng dòng chữ mà dường như đang nhìn xuyên qua chúng, nhìn thấu những gì đang diễn ra bên ngoài, và cả những gợn sóng đang dấy lên trong lòng nhân thế. Cuốn sổ tay kia, nơi hắn đã ghi lại những dòng triết lý về sự cân bằng và giới hạn của quyền lực, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như một tấm gương phản chiếu những hạt mầm hắn vừa gieo xuống. Hắn cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ, pha lẫn chút ưu tư, như thể đang đứng giữa ranh giới của một cơn bão sắp nổi. Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường c���a con người vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau chùi từng phiến gỗ, từng kệ sách. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng sạch sẽ, động tác nhanh nhẹn và khéo léo. Thỉnh thoảng, cậu lại liếc nhìn Tạ Trần, vẻ lo lắng vẫn còn vương vấn trên gương mặt non nớt. Từ sáng sớm, không khí bên ngoài đã khác hẳn mọi ngày. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo những âm thanh xì xào bàn tán bất thường từ con phố đang dần tỉnh giấc. Đây không phải là tiếng ồn ào quen thuộc của những người bán hàng rong hay tiếng gọi mời của người dân đi chợ sớm, mà là những giọng nói thì thầm, đầy vẻ suy tư, đôi khi xen lẫn cả sự ngạc nhiên và phẫn nộ.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói của cậu bé trầm hơn mọi ngày, như thể đang cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng của Tạ Trần. "Sáng nay mọi người lạ quá. Ai cũng xì xào về một câu chuyện... nào là 'thị trấn mù lòa', nào là 'hải đăng lương tâm'..." Cậu bé đặt chiếc khăn xuống, bước đến gần hơn, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần, tìm kiếm một lời giải đáp. Cậu biết rằng, những lời tiên sinh nói, và câu chuyện tiên sinh kể, không chỉ là những bài học cho những người dân này, mà còn là kim chỉ nam cho chính cậu, cho thế hệ tương lai.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ chậm rãi như thể mỗi hành động đều được hắn cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào Tiểu An, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đó. "Vậy sao? Kể ta nghe xem, họ nói gì?" Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vội vã. Hắn đã dự liệu được điều này, hay ít nhất là một phần của nó. Sự thật, dù được ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc ngụ ngôn, vẫn có sức mạnh tự tìm đường đến với những tâm hồn khao khát nó.
Tiểu An rụt rè gật đầu, nhưng sự háo hức trong đôi mắt cậu bé không thể che giấu. "Họ nói... nó giống hệt như chuyện của chúng ta bây giờ, về cái nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' đó..." Cậu bé kể, đôi lúc còn vung tay minh họa, tái hiện lại những gì mình đã nghe được từ những người dân qua đường. "Ban đầu thì họ chỉ tò mò, nhưng rồi ai cũng gật gù, rồi mặt mày cau có, rồi lại có người thì rưng rưng nước mắt. Họ nói rằng, tiên sinh đã nói đúng, họ đã mù lòa quá lâu rồi. Họ nói rằng, cái nhóm kia lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để làm những điều khuất tất, giống hệt như những kẻ dẫn dắt thị trấn mù lòa trong câu chuyện. Thậm chí, có người còn nói rằng, họ sẽ không để cho thị trấn của chúng ta trở thành 'thị trấn mù lòa' thật sự."
Tạ Trần lắng nghe từng lời của Tiểu An, ánh mắt hắn thoáng qua sự suy tư sâu sắc. Hắn không can thiệp trực tiếp, không đưa ra mệnh lệnh, nhưng những hạt giống tư tưởng hắn gieo xuống đã bắt đầu nảy mầm trong lòng dân chúng. Đây chính là "điểm neo nhân quả" mà hắn luôn hướng tới – không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng trí tuệ và sự khơi gợi lương tri. Hắn biết, một lời nói đúng lúc, đúng chỗ, có thể có sức mạnh hơn vạn quân binh. Tiếng thì thầm của dân chúng, tuy nhỏ bé, nhưng lại là dấu hiệu của một làn sóng lớn hơn đang hình thành. Hắn thấy được sự chuyển mình, từ tuyệt vọng sang hy vọng, từ cam chịu sang ý chí, như những ngọn hải đăng nhỏ bé đang dần được thắp sáng. Điều này, hơn bất cứ điều gì khác, củng cố niềm tin của hắn vào "Nhân Đạo" đích thực – một con đường mà con người phải tự tìm lấy, bằng chính lương tâm và sự đoàn kết của mình, không cần đến tiên thần hay quyền năng siêu nhiên. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, một chút ưu tư vẫn còn đó. Sự thức tỉnh đi kèm với phản kháng, và phản kháng ắt sẽ gặp phải đối kháng. Hắn tự hỏi, liệu những ngọn hải đăng nhỏ bé này có đủ sức chống chọi lại bóng đêm đang tìm cách dập tắt chúng hay không. Nhưng rồi, hắn lại nở một nụ cười nhạt. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Quan trọng là con người phải đối mặt với nó, bằng chính ánh sáng từ lương tri của mỗi người.
***
Phố Thương Mại Kim Long, con đường huyết mạch của Thị Trấn An Bình, giữa trưa nay sầm uất và nhộn nhịp hơn bao giờ hết, nhưng không phải vì sự tấp nập của kẻ mua người bán như thường lệ. Tiếng rao hàng, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa vẫn vang vọng, nhưng nổi bật hơn cả là tiếng người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, bàn tán xôn xao. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ tiệm thuốc, và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh sống động, nhưng dưới vẻ sôi động ấy là một dòng chảy ngầm của sự căng thẳng và nghi ngờ đang cuộn trào.
Giữa một nhóm phụ nữ đang lựa vải vóc, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang hăng hái kể lại câu chuyện "Thị Trấn Mù Lòa và Ngọn Hải Đăng Lương Tâm" với cử chỉ sinh động, gương mặt tràn đầy niềm tin và hy vọng mới. "…rồi ngọn hải đăng được thắp sáng, xua tan bóng đêm mù lòa! Các cô thấy không, y như cái nhóm Đại Diện kia vậy!" Giọng cô bé trong trẻo, nhưng đầy sức thuyết phục. "Họ cứ bắt chúng ta đóng phí này, phí nọ, bảo là để 'bảo vệ Nhân Đạo', nhưng thực chất là làm mù quáng lương tâm của chúng ta. Nhưng giờ thì không ai mù quáng nữa đâu!"
Bên cạnh quán trà nhỏ, nơi mùi trà thanh khiết bay thoang thoảng, Ông Lão Tiều Phu và Bà Lão Bán Nước ngồi cùng những người bạn già, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy còm, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh, râu tóc bạc phơ, tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc, gật gù nói: "Cái giá của sự mù quáng, là tất cả chúng ta phải gánh chịu. Tiên sinh Tạ Trần đã nói rõ rồi. Chúng ta không thể cứ chờ đợi một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, hay một quyền năng đã suy yếu. Con người phải tự cứu lấy mình, bằng chính lương tâm và sự đoàn kết." Lão nói, giọng khàn khàn nhưng chứa đựng ý chí sắt đá, đôi mắt lão quét qua từng gương mặt, như muốn truyền đi sự quyết tâm.
Bà Lão Bán Nước, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ nhưng nay ánh lên vẻ kiên định, siết chặt nắm tay mình. "Đúng vậy! Chúng nó cứ lấy danh nghĩa 'Nhân Đạo' mà làm bậy, chẳng khác gì những kẻ 'mù lòa' trong câu chuyện!" Giọng bà đanh thép, không còn vẻ cam chịu thường thấy. "Chúng lợi dụng nỗi sợ hãi của chúng ta, sự mù quáng của chúng ta. Nhưng giờ thì không còn nữa!" Bà nhìn những người xung quanh, đôi mắt rưng rưng nước mắt, nhưng không phải nước mắt của sự tuyệt vọng mà là của sự thức tỉnh, của một niềm hy vọng mới vừa được thắp lên.
Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, đang ngồi trên một bục đá giữa chợ, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, hào hứng kể lại câu chuyện của Tạ Trần với giọng điệu trầm bổng, lôi cuốn. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện về một thị trấn, nơi ánh sáng lương tri dần lụi tàn, nơi những kẻ nhân danh 'ánh sáng' lại dẫn lối con người vào bóng tối..." Những lời của hắn vang vọng khắp phố, thu hút sự chú ý của đám đông.
Gần đó, hai Người Đánh Cờ đang chăm chú vào ván cờ của mình, nhưng tai vẫn lắng nghe. Một người, râu dài, vẻ mặt tập trung, khẽ nói: "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Hay là... tiên sinh Tạ Trần đang dùng câu chuyện để chỉ ra nước cờ của 'Đại Diện Nhân Đạo'?" Người kia gật đầu, ánh mắt suy tư.
Chưởng Quán Tiệm Rượu, béo tốt, vui vẻ, tay cầm khăn lau bàn, đứng tựa cửa quán, nụ cười xởi lởi thường trực trên môi nay đã thay bằng vẻ mặt trầm ngâm. Hắn là người thích nghe ngóng tin tức, và câu chuyện này đã thực sự khiến hắn phải suy nghĩ. Hắn lắc đầu, lẩm bẩm: "Rượu ngon đây! Uống vào quên hết sầu lo! Nhưng sầu lo từ sự mù quáng thì rượu nào giải được?"
Đám đông dân làng lắng nghe, ánh mắt họ từ hoang mang chuyển sang suy tư, rồi dần lóe lên sự đồng tình và phẫn nộ. Những tiếng thì thầm ban nãy đầy lo lắng, sợ hãi, giờ đây đã biến thành những lời bàn bạc, trao đổi ánh mắt, gật đầu, dường như đã tìm thấy một tiếng nói chung, một ý chí chung. Họ không còn là những kẻ mù quáng chờ đợi ánh sáng từ bên ngoài, mà là những ngọn hải đăng nhỏ bé, sẵn sàng thắp sáng con đường cho chính mình và cho những người xung quanh. Họ cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng mình, một sự thức tỉnh tập thể không thể đảo ngược. Những hạt giống nghi ngờ đã bén rễ, và niềm tin vào 'Đại Diện Nhân Đạo' bắt đầu lung lay dữ dội. Câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần không chỉ dừng lại ở Thị Trấn An Bình mà còn có thể lan rộng ra các khu vực lân cận, tạo thành một làn sóng thức tỉnh lớn hơn. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' đích thực sẽ được thể hiện không qua bạo lực hay quyền lực siêu nhiên, mà qua sự đồng lòng và lương tâm của con người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cam cả Thị Trấn An Bình, bao trùm lên những mái nhà rêu phong và con đường đá cuội một vẻ đẹp trầm mặc. Trong một căn nhà nhỏ, yên tĩnh, có vẻ đơn sơ nhưng ngăn nắp ở một góc khuất, Lý Phong ngồi một mình, ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ, đổ dài trên nền nhà. Tiếng gió xào xạc qua tán cây bàng cổ thụ trước sân, tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, nhưng bên trong căn phòng lại chìm trong một sự im lặng gần như tuyệt đối. Mùi sách cũ, mực, và một chút khói bếp thoảng qua từ gian bếp nhỏ, tạo nên một bầu không khí quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại mang một vẻ cô đọng, báo hiệu một quyết định quan trọng sắp được hình thành.
Lý Phong, người đã từng gửi bức thư ẩn danh cho Tạ Trần, với vẻ ngoài nghiêm nghị và ánh mắt sắc sảo, đã nghe được câu chuyện "Thị Trấn Mù Lòa" từ nhiều nguồn khác nhau suốt cả ngày. Ban đầu, anh chỉ nghĩ đó là lời khuyên Tạ Trần dành cho dân chúng, một cách khơi gợi lương tâm cộng đồng. Nhưng càng nghe, càng suy ngẫm, anh càng nhận ra rằng, đó cũng là lời khuyên, là sự dẫn lối cho chính anh. Anh liên tưởng đến lá thư mình đã gửi, đến sự bất lực của bản thân trước những hành vi lạm dụng quyền lực của nhóm "Đại Diện Nhân Đạo". Anh đã từng hy vọng vào một sự can thiệp từ bên ngoài, một sức mạnh siêu nhiên nào đó, hoặc ít nhất là một lời khuyên trực tiếp, rõ ràng từ Tạ Trần. Nhưng thay vào đó, Tạ Trần lại chọn cách gieo một hạt giống tư tưởng, để nó tự nảy mầm trong lòng người.
Lý Phong nhắm mắt lại, hồi tưởng lại từng chi tiết trong câu chuyện ngụ ngôn. "Ngọn hải đăng lương tâm"... đó chính là điều mà Thị Trấn An Bình đang thiếu. Và có lẽ, cả anh cũng vậy. Anh đã thấy những hành vi bất công, đã cảm thấy phẫn nộ, nhưng anh đã chọn cách ẩn mình, gửi thư nặc danh, bởi nỗi sợ hãi, bởi sự e ngại phải đối mặt trực tiếp. Phải chăng, đó cũng là một dạng của sự mù quáng? Mù quáng trước chính trách nhiệm của bản thân, mù quáng trước sức mạnh tiềm ẩn của chính lương tâm mình và của cộng đồng. Tạ Trần không trực tiếp chỉ trích, nhưng lời lẽ của người còn sắc bén hơn bất kỳ mũi kiếm nào, xuyên thẳng vào tâm can, buộc người nghe phải tự nhìn nhận lại bản thân.
Anh đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc, nơi một chồng sách cũ và nghiên mực vẫn còn đó. Ánh mắt anh dần trở nên kiên định, không còn sự do dự hay bất lực. Anh hiểu rằng mình không thể chỉ đứng nhìn nữa. "Ta đã gửi bức thư, đã bày tỏ sự bất lực. Giờ là lúc phải hành động." Giọng anh khẽ khàng, nhưng tràn đầy quyết tâm. "Nhưng hành động thế nào để không trở thành kẻ mù quáng? Để ngọn hải đăng lương tâm không chỉ thắp sáng cho riêng ta, mà còn cho cả thị trấn này?"
Lý Phong biết rằng, cuộc chiến này sẽ không phải là một cuộc đối đầu bạo lực. Sức mạnh của 'Nhân Đạo' đích thực không nằm ở đao kiếm hay phép thuật, mà ở sự đồng lòng và lương tâm của con người. Anh lấy ra một cuộn giấy lụa trắng tinh và một cây bút lông. Ngòi bút khẽ lướt trên mặt giấy, bắt đầu phác thảo những dòng chữ đầu tiên. Đây không phải là một bản cáo trạng, cũng không phải một lời kêu gọi nổi dậy. Đó là một kế hoạch hành động, một chiến lược để "thắp sáng ngọn hải đăng lương tâm" của từng người dân, để họ tự nhận ra sự thật và cùng nhau đối mặt với sự lạm dụng của "Đại Diện Nhân Đạo".
Những gì Tạ Trần đã gieo, giờ đã bắt đầu bén rễ trong lòng Lý Phong. Anh sẽ trở thành một nhân vật chủ chốt trong phong trào phản kháng ôn hòa hoặc trong việc vạch trần bộ mặt thật của 'Đại Diện Nhân Đạo'. Anh biết rằng, 'Đại Diện Nhân Đạo' sẽ sớm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của dân chúng và có thể sẽ có những động thái đàn áp hoặc phản công, đẩy xung đột lên cao. Nhưng Lý Phong không còn sợ hãi. Ngọn hải đăng lương tâm của anh đã được thắp sáng. Dưới ánh hoàng hôn vàng cam, những nét chữ của Lý Phong hiện rõ trên giấy, không mang theo sự căm phẫn hay thù hận, mà chỉ có sự kiên định và niềm tin vào sức mạnh của sự thật, của lương tri. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.