Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 980: Thước Đo Phẩm Hạnh: Nhân Đạo Biến Chất

Màn mưa phùn lất phất đêm qua đã nhường chỗ cho một buổi sáng nắng gắt chói chang, hắt lên những con phố An Bình một thứ ánh sáng vàng óng, tưởng chừng như xua tan mọi u ám. Thế nhưng, trong lòng Thị trưởng An Bình và những người dân chứng kiến sự tha hóa của lý tưởng, thứ ánh sáng ấy lại càng khiến những vết rạn nứt trở nên rõ ràng hơn, chói mắt hơn. Cái cảm giác bình yên giả tạo bao trùm Thị Trấn An Bình sau c��n mưa, như một tấm màn mỏng manh che phủ lên những mầm mống bất ổn đang nảy nở.

**Cảnh 1: Phố Thương Mại Kim Long**

Trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những hoa văn chạm khắc tinh xảo, đang tấp nập khách hàng, ánh nắng ban mai như đổ mật. Những tấm biển hiệu lớn đủ màu sắc, những chiếc đèn lồng rực rỡ còn sót lại từ đêm hội nào đó, vẫn phấp phới trong gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh xa hoa, sầm uất. Tiếng rao hàng của những tiểu thương vang vọng khắp phố, hòa cùng tiếng mặc cả của khách mua, tiếng nói cười ồn ào từ các quán rượu sớm đã mở cửa, và cả tiếng nhạc du dương phát ra từ một cửa hàng tơ lụa. Mùi hương liệu quý hiếm quyện lẫn mùi thức ăn nóng hổi, mùi vải vóc mới tinh và mùi kim loại từ các xưởng rèn nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phong phú, đặc trưng của một thành phố đang hồi sinh. Bầu không khí sôi động, náo nhiệt, giàu có, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi những trăn trở của Thị trưởng hay những lời than phiền về "phí bảo trợ" vô lý.

Thế nhưng, giữa dòng người tấp nập ấy, một nhóm người với phù hiệu 'Nhân Đạo' chói mắt trên ngực, đang chậm rãi tuần tra, mang theo một thứ không khí khác lạ, nặng nề và áp đặt. Họ không hòa mình vào sự náo nhiệt, mà đứng tách biệt, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng sạp hàng, từng gương mặt. Những bộ y phục chỉnh tề, dù không phải gấm vóc lụa là, nhưng lại toát lên vẻ hống hách, tự phụ một cách khó tả. Họ không phải là những tu sĩ, nhưng lại có cái uy nghi giả tạo của những kẻ tự cho mình là người giữ đạo.

Tiểu Hoa, cô bé bán bánh bao nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày, giờ đây đang đứng co ro bên chiếc xe đẩy cũ kỹ. Trên xe, những chiếc bánh bao trắng muốt, thơm lừng hương nếp và thịt, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Cô bé đã dậy từ tờ mờ sáng để chuẩn bị gánh hàng này, với hy vọng kiếm đủ tiền mua thuốc cho mẹ già đang ốm. Khuôn mặt cô bé giờ đây tái nhợt, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía những người đàn ông mang phù hiệu 'Nhân Đạo' đang tiến lại gần.

"Tiểu nha đầu, hôm nay lại quên nộp 'phí phẩm hạnh' sao?" Một người đàn ông cao lớn, giọng nói ồm ồm, dừng lại trước xe bánh bao của Tiểu Hoa. Hắn ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. "Đã nói bao nhiêu lần rồi, Kỷ nguyên Nhân Gian cần sự thanh lọc! Ai không đạt phẩm hạnh, không được kinh doanh! Ngươi bán bánh bao ở đây, không nộp phí, là đang làm ô uế thanh danh của Nhân Đạo!"

Tiểu Hoa run rẩy, đôi tay nhỏ bé siết chặt vạt áo vá víu. "Dạ... dạ bẩm đại ca... cháu... cháu thực sự không có tiền. Mẹ cháu đang ốm nặng, tiền kiếm được đều phải mua thuốc cả rồi. Xin đại ca... xin đại ca thông cảm..." Giọng cô bé lí nhí, gần như bật khóc. Cái mùi đồ ăn nguội lạnh trên xe bánh bao như càng làm tăng thêm sự tủi thân, bất lực của cô bé.

Người đàn ông cười khẩy, một nụ cười khinh miệt. "Không có tiền? Vậy thì đừng có làm ô uế nơi này! Ngươi nghĩ Nhân Đạo là nơi để những kẻ nghèo hèn như ngươi muốn làm gì thì làm sao?" Hắn ta thô bạo vươn tay, hất đổ vài chiếc bánh bao còn nóng hổi xuống đất, khiến chúng lăn lóc, lấm lem bụi bẩn. "Hôm nay, coi như là cảnh cáo. Nếu còn tái phạm, đừng trách chúng ta không nể nang!"

Một bà lão bán nước trà bên cạnh, lưng còng, tóc bạc, vẫn luôn cười nói hiền từ, giờ đây chỉ dám lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt đầy vẻ bất mãn: "Nhân Đạo gì mà chỉ thấy tiền... Người ta khổ sở như vậy, còn không cho người ta một đường sống..." Bà lão không dám nói to, vì sợ hãi, nhưng cái thở dài nặng nề của bà như hòa vào tiếng bánh xe đẩy kẽo kẹt của những người qua đường, tạo nên một âm thanh bi thương giữa chốn phồn hoa.

Từ xa, Cố Tiểu Ngư và Ông Lão Tiều Phu chứng kiến toàn bộ sự việc. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh thường ngày tràn đầy sức sống, giờ đây đỏ bừng vì tức giận. "Bọn người này quá đáng! Họ dựa vào đâu mà làm cái trò này chứ? Nhân Đạo là để bảo vệ con người, chứ đâu phải để chèn ép người khác!" Cô bé định xông tới can ngăn, nhưng Ông Lão Tiều Phu đã kịp thời giữ cô lại.

Ông lão, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn ánh lên vẻ đau đáu. "Đừng nóng vội, Tiểu Ngư. Con có xông ra cũng vô ích thôi. Bọn chúng có nhân số đông, lại mượn danh 'Nhân Đạo' để thị uy. Con sẽ chỉ tự chuốc lấy phiền phức." Giọng ông lão trầm buồn, chứa đựng sự bất lực và thất vọng. Ông đã từng chứng kiến biết bao sự đổi thay của thế sự, nhưng chưa bao giờ thấy một lý tưởng cao đẹp lại bị bóp méo một cách trơ trẽn đến vậy. Cái nắm tay của ông lão trên vai Cố Tiểu Ngư, dù nhẹ nhàng, nhưng lại như một tảng đá đè nặng, ngăn không cho cô bé hành động bộc phát.

Bất chấp lời can ngăn, Cố Tiểu Ngư vẫn không thể chịu nổi. Cô bé vùng ra, xông tới, giọng nói trong trẻo nhưng đầy phẫn nộ: "Các người làm cái gì vậy? Sao lại chèn ép một đứa bé như vậy chứ? Bánh bao là của người ta, các người có quyền gì mà hất đổ?"

Người đàn ông cao lớn quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Cố Tiểu Ngư, rồi dừng lại trên Ông Lão Tiều Phu đang bước tới. Hắn ta cười khẩy: "Ồ, đây không phải là cô nương Cố Tiểu Ngư và lão tiều phu đây sao? Các người cũng muốn chống đối 'Nhân Đạo' sao?" Ánh mắt hắn ta đầy vẻ khinh miệt, như thể những người này chỉ là những con kiến không đáng bận tâm. "Kỷ nguyên này, quy củ mới đã định. Ai không tuân theo, tự chịu hậu quả."

Ông Lão Tiều Phu thở dài, chậm rãi bước tới. "Đạo hữu, lý tưởng Nhân Đạo mà Tạ công tử đã gợi mở, là để lòng người hướng thiện, để mọi người sống an bình, tương trợ lẫn nhau. Chứ không phải để các ngươi mượn danh nghĩa ấy mà vơ vét, mà chèn ép những người yếu thế. Hành động của các ngươi, chẳng khác nào đang đạp đổ chính cái nền móng mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng."

Người đàn ông cao lớn hừ lạnh một tiếng. "Lão già, ngươi đừng có ở đó mà ra vẻ đạo mạo. 'Nhân Đạo' là của chúng ta, chúng ta có quyền định đoạt. Nếu các ngươi không muốn bị ảnh hưởng, thì tốt nhất là nên biết điều. Đừng có mà làm lung lay trật tự!" Hắn ta phất tay ra hiệu cho những kẻ đi cùng, chúng ngay lập tức tản ra, tiếp tục công việc "thu phí phẩm hạnh" ở những quầy hàng khác, để lại Tiểu Hoa ngồi sụp xuống bên những chiếc bánh bao vương vãi, khóc nức nở.

Cố Tiểu Ngư và Ông Lão Tiều Phu chỉ có thể bất lực nhìn theo bóng lưng của nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo', ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ và thất vọng. Dòng người trên phố vẫn tấp nập, nhưng dường như không ai dám lên tiếng, không ai dám can thiệp. Sức nóng của buổi sáng gắt trên phố dường như càng làm cho cái không khí căng thẳng trở nên ngột ngạt hơn. Mùi bánh bao nguội lạnh, lẫn với mùi bụi đường, ám ảnh lấy tâm trí của Cố Tiểu Ngư, nhắc nhở cô bé về sự bất công vừa xảy ra.

**Cảnh 2: Quán sách của Tạ Trần**

Chiều tà, khi ánh nắng vàng đã dịu đi, những tia sáng cuối cùng hắt qua ô cửa sổ nhỏ, tô điểm cho quán sách của Tạ Trần một vẻ tĩnh lặng và cổ kính. Âm thanh duy nhất trong quán là tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần và tiếng gió xào xạc khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực viết, cùng với hương trà thoang thoảng từ chiếc ấm đặt trên bàn, tạo nên một không gian yên bình, có phần cô lập, nhưng lại là nơi ẩn chứa chiều sâu của tư tưởng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, đang lật dở một cuốn sách cổ. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy trầm mặc của anh. Anh dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, một dòng chảy ngầm của thế sự.

Thư Đồng Tiểu An bước vào quán sách, dáng vẻ gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây lại nhuốm đầy lo lắng và thất vọng. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, bước chân có phần vội vã, như muốn trút bỏ gánh nặng trong lòng. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo sự bối rối và bất bình rõ rệt. "Người có biết... hôm nay trên phố đã xảy ra những chuyện gì không?"

Tạ Trần không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm tĩnh của anh đã vang lên, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Tiểu An. "Ta có nghe loáng thoáng. Thế sự vốn vô thường, lòng người lại càng khó đoán. Có chuyện gì khiến con phải bận tâm đến vậy sao, Tiểu An?"

Tiểu An đặt cuốn sách vừa mượn xuống bàn, thở dài một tiếng nặng nề. "Tiên sinh, Nhân Đạo mà người vẫn nói... sao lại biến thành thế này? Họ nói bảo vệ phẩm hạnh, nhưng lại chà đạp phẩm hạnh của người khác! Con vừa chứng kiến cảnh bọn người 'Đại Diện Nhân Đạo' chèn ép Tiểu Hoa, hất đổ gánh bánh bao của con bé chỉ vì con bé không có tiền nộp 'phí phẩm hạnh' vô lý của chúng!"

Cậu bé ngừng lại, hai nắm tay siết chặt, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ cầu thị, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho sự bối rối trong lòng. "Họ còn lớn tiếng tuyên bố 'Kỷ nguyên Nhân Gian cần sự thanh lọc!', 'Ai không đạt phẩm hạnh, không được kinh doanh!'. Nhưng tiên sinh ơi, phẩm hạnh là cái gì mà có thể đo đếm bằng tiền bạc, bằng sự cưỡng ép? Con bé Tiểu Hoa nghèo khổ, nhưng lương thiện, chăm chỉ, lại bị bọn chúng sỉ nhục, chèn ép đến mức phải khóc. Con thấy... con thấy Nhân Đạo đang bị bóp méo, bị lợi dụng một cách trắng trợn. Con không hiểu nữa, tiên sinh ạ."

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Anh ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An, như xuyên thấu mọi lớp màn phiền muộn trong lòng cậu bé. "Con người, khi có quyền lực, thường dễ lầm tưởng mình là 'đạo'. Họ tự cho mình cái quyền phán xét, cái quyền định đoạt, thậm chí là cái quyền ban phát phẩm hạnh cho kẻ khác. Nhưng đạo lý chân chính nằm ở sự tự giác, không phải sự cưỡng ép. Phẩm hạnh, xét cho cùng, là sự tự tu dưỡng từ bên trong, là sự hòa hợp giữa lời nói và hành động, giữa thiện niệm và việc làm. Nó không thể được mua bán, không thể bị áp đặt."

Anh ngừng lại một chút, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, như mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "Thước đo phẩm hạnh của họ, Tiểu An, không phải là sự lương thiện hay đức độ, mà là quyền lực và lợi ích. Lòng tham là thứ thước đo vô hình, có thể làm biến chất mọi lý tưởng, dù cho lý tưởng đó có cao đẹp đến mấy. Khi một lý tưởng bị lợi dụng để phục vụ cho lòng tham, nó sẽ trở thành một thứ công cụ nguy hiểm, không chỉ gây hại cho người khác, mà còn tự hủy hoại chính giá trị của nó."

Tiểu An cúi đầu, tr��m ngâm suy nghĩ. Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát thổi tan đi một phần sự u uất trong lòng cậu bé, nhưng vẫn còn đó sự hoang mang. "Vậy chúng con phải làm gì, tiên sinh? Cứ để bọn chúng tiếp tục làm loạn như vậy sao? Để Nhân Đạo bị chà đạp dưới chân của lòng tham sao?"

Tạ Trần đặt tay lên vai Tiểu An, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy an ủi. "Mọi dòng sông đều có thượng nguồn và hạ nguồn. Mọi vấn đề đều có căn nguyên của nó. Khi dòng nước bị vẩn đục, không thể chỉ trách dòng nước, mà phải tìm đến nguồn cội của nó. Con người, vốn dĩ là sinh linh có tư duy, có khả năng phân biệt thiện ác, đúng sai. Điều quan trọng nhất là phải giữ vững niềm tin vào bản chất lương thiện của con người, vào cái thiện lương vẫn còn ẩn chứa sâu thẳm trong mỗi trái tim, dù cho nó có bị che lấp bởi bụi trần của lòng tham."

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Gió heo may thổi qua, mang theo một chút hơi lạnh. "Phàm nhân không tu hành, không có sức mạnh phép thuật, nhưng lại có trí tuệ và đạo nghĩa. Đó là thứ sức mạnh bền bỉ nhất, có thể cảm hóa lòng người, có thể thay đổi thế sự. Vấn đề không phải là làm gì ngay lập tức, mà là làm thế nào để khơi gợi lại ý thức, để mọi người tự nhận ra đâu là giá trị chân chính, đâu là sự giả dối. Thiên Đạo sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người, mãi mãi là một vực sâu không đáy, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu."

Tạ Trần không đưa ra một giải pháp cụ thể, nhưng những lời nói của anh đã gieo vào lòng Tiểu An một hạt giống suy tư mới. Cậu bé cảm thấy rằng, vấn đề không chỉ đơn giản là chống lại nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo', mà là một cuộc chiến sâu sắc hơn, một cuộc chiến tư tưởng để bảo vệ những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo khỏi sự biến chất của lòng người. Ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đang trầm ngâm suy nghĩ về một kế hoạch lớn hơn, một cách thức để phá cục, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự thức tỉnh.

**Cảnh 3: Dinh thự Thị trưởng An Bình**

Đêm đã về khuya. Ánh đèn lờ mờ của thị trấn không thể xua đi bóng tối dày đặc bao trùm Dinh thự Thị trưởng An Bình. Trong căn phòng làm việc rộng lớn, ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ của Thị trưởng. Tiếng giấy tờ sột soạt dưới bàn tay ông, hòa cùng tiếng thở dài nặng nề, tạo nên một không khí căng thẳng, ngột ngạt. Mùi mực, giấy cũ và một chút mùi ẩm mốc của sự bế tắc dường như ám ảnh khắp căn phòng. Ông đang ngồi trước chồng đơn thư khiếu nại chất cao như núi, mỗi lá thư là một lời than vãn, một sự bất bình, một câu chuyện đau lòng về sự chèn ép của nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo'.

Thị trưởng An Bình day day thái dương, cảm nhận rõ rệt cơn đau đầu nhức nhối. Ông đã cố gắng liên lạc với những kẻ đứng đầu nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' thông qua các kênh trung gian, nhưng tất cả đều bị từ chối một cách thẳng thừng và đầy kiêu ngạo. Chúng không thèm để mắt đến lời thỉnh cầu của một vị Thị trưởng, người mà theo chúng, chỉ là kẻ quản lý một thị trấn nhỏ bé, không đáng để bận tâm. Sự từ chối này không chỉ là một sự sỉ nhục cá nhân, mà còn là một lời thách thức trắng trợn đối với quyền lực của chính quyền địa phương, một lời khẳng định rằng chúng đã hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

"Báo cáo lại cho ta! Đã có bao nhiêu vụ việc như thế này rồi?" Ông Thị trưởng gằn giọng hỏi viên thư lại đang đứng chờ bên cạnh, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. "Còn bao lâu nữa thì dân chúng sẽ không thể chịu đựng được nữa? Còn bao lâu nữa thì cái gọi là 'Nhân Đạo' này sẽ hoàn toàn biến thành một trò hề?"

Viên thư lại cúi đầu, giọng nói run run: "Thưa Thị trưởng, số lượng đơn thư khiếu nại đã tăng gấp ba lần trong tuần này. Các vụ việc chèn ép, thu phí vô lý, tịch thu hàng hóa diễn ra ngày càng thường xuyên và công khai hơn. Người dân... người dân đã bắt đầu mất đi niềm tin. Họ hỏi... hỏi rằng chính quyền đang ở đâu, Thị trưởng đang ở đâu khi 'Nhân Đạo' bị lợi dụng như vậy."

Lời nói của viên thư lại như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Thị trưởng An Bình. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lờ mờ của thị trấn không thể xua đi bóng tối của sự hỗn loạn đang đến. Cái lạnh lẽo của đêm khuya dường như thấm vào tận xương tủy, làm tăng thêm cảm giác bất lực của ông. Ông đã từng tin tưởng vào kỷ nguyên Nhân Gian mới, tin tưởng vào khả năng con người có thể tự quản lý, tự xây dựng một xã hội dựa trên lý tưởng Nhân Đạo. Nhưng giờ đây, mọi thứ đang sụp đổ ngay trước mắt ông, không phải bởi kẻ thù bên ngoài, mà bởi chính lòng tham và sự tha hóa từ bên trong.

"Nhân Đạo... hay là nhân họa?" Ông thì thầm, giọng nói như tan vào thinh không, chỉ còn lại tiếng thở dài nặng nề. Cái giá phải trả cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên, nhưng vẫn luôn đứng trước nguy cơ "mất người", đang trở nên quá đắt đỏ. Sự bành trướng và quyền lực ngày càng lớn của nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' không chỉ ở An Bình mà còn có thể lan rộng ra các khu vực khác, tạo ra một thế lực mới đối trọng với chính quyền Nhân Gian.

Thị trưởng An Bình gục đầu xuống bàn, giữa đống giấy tờ, những con chữ vô tri. Ông cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé đang lênh đênh giữa đại dương bão tố, không có la bàn, không có bến bờ. Sự bất lực của ông và chính quyền địa phương cho thấy cần một sự can thiệp từ cấp cao hơn, hoặc một phản ứng mạnh mẽ hơn từ những người đã xây dựng 'Nhân Đạo'. Hạt giống bất mãn sâu sắc trong dân chúng đã được gieo, và nếu vấn đề không được giải quyết kịp thời, nó có thể bùng nổ thành phản kháng lớn hoặc các cuộc biểu tình, cuốn trôi tất cả những gì đã xây dựng.

Ông biết rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người, mãi mãi là một vực sâu không đáy. Ông chỉ hy vọng rằng, đâu đó, sẽ có một người, một trí tuệ, có thể chỉ ra con đường, có thể thắp lên một ngọn h���i đăng giữa màn đêm dày đặc này, trước khi tất cả chìm vào hỗn loạn. Ông nhắm mắt lại, trong đầu văng vẳng những lời nói của Tạ Trần, những triết lý về sự vô thường của thế sự và bản chất phức tạp của con người. Có lẽ, giải pháp không nằm ở quyền lực, mà nằm ở một điều gì đó sâu sắc hơn, một điều mà ông, với tư cách là một Thị trưởng, vẫn chưa thể chạm tới. Đêm nay, sự cô đơn và áp lực đè nặng lên vai ông, báo hiệu cho một giai đoạn đen tối hơn đang đến với Thị Trấn An Bình, và có thể là cả Nhân Gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free