Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 979: Danh Nghĩa Cao Đẹp, Ý Đồ Hèn Mọn

Hoàng hôn đỏ cam rực rỡ đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình. Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng thưa thớt hắt lên con đường lát đá ẩm ướt sau cơn mưa phùn nhẹ. Tiếng loa của Thị trưởng đã im bặt, nhưng dư âm của những lời hứa hẹn về hòa bình và trật tự vẫn còn vương vấn trong không khí, xen lẫn với tiếng xì xào bàn tán của đám đông đang dần giải tán. Những đội tuần tra, với ánh mắt cảnh giác, vẫn tiếp tục di chuyển, như những bóng ma tuần hành trong đêm, cố gắng duy trì một trật tự mong manh mà Thị trưởng vừa tuyên bố.

Từ quán sách của mình, Tạ Trần khẽ nhìn ra ngoài. Màn đêm đã nuốt chửng những vệt đỏ cam cuối cùng. Y nhìn những gương mặt phức tạp của người dân, những ánh mắt hoài nghi, những bước chân chậm chạp, như thể họ đang vác trên vai gánh nặng của một tương lai bất định. Y cũng nhìn những đội tuần tra đang đi lại, và khẽ nở một nụ cười nhạt. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu sâu sắc, của một người đã nhìn thấu "nhân quả" đang vận hành. Dòng sông tự do, tưởng chừng hiền hòa, nay đã bắt đầu cắn phá bờ đê, không phải vì nó muốn hủy diệt, mà vì nó đang tìm kiếm con đường mới cho mình, và trên con đường ấy, những chấp niệm cố hữu của con người lại trở thành những ghềnh đá ngầm hiểm ác.

Sự lan rộng của xung đột tư tưởng đến các thị trấn lân cận, và cả ngay trong lòng An Bình, báo hiệu cho một vấn đề lớn hơn, một vết nứt sâu hơn trong nền móng của kỷ nguyên Nhân Gian. Liệu 'Diễn đàn đối thoại Nhân Đạo' có thực sự mang lại sự cân bằng, hay chỉ là một giải pháp tạm thời, một con đê mong manh trước dòng sông đang cuộn chảy mạnh mẽ hơn, cuốn theo cả những cám dỗ của lòng tham và quyền lực? Tạ Trần biết, những thử thách này chỉ là khởi đầu. Sẽ còn có những phong trào tư tưởng mới, những kẻ lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để trục lợi, và con người sẽ phải tiếp tục đấu tranh để tìm ra ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của một kỷ nguyên không cần thành tiên, nhưng vẫn có thể "mất người". Con đường dẫn đến một 'Nhân Đạo' thực sự trọn vẹn, còn rất dài và đầy chông gai. Ánh mắt y lướt qua những dòng chữ cổ trên trang sách đang mở, những triết lý về sự vô thường, về bản chất thay đổi không ngừng của vạn vật.

***

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuống Thị Trấn An Bình, xua tan đi màn sương đêm còn vương vấn. Con phố chính, vốn đã sầm uất, nay càng trở nên nhộn nhịp hơn với tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện râm ran và tiếng bước chân hối hả của những người dân bắt đầu một ngày mới. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, quán trọ, tiệm ăn, cửa hàng đủ loại mở cửa đón khách. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong hòa quyện với mùi gỗ mới, mùi đất ��m và chút hương mồ hôi đặc trưng của một thị trấn đang bừng tỉnh. Bầu không khí tuy ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của An Bình, một vẻ yên bình đã từng được ví như bức tranh thủy mặc.

Thế nhưng, sự yên bình đó dường như đang bị khuấy động bởi một làn sóng lạ lùng. Một nhóm người, khoảng năm sáu kẻ, ăn vận những bộ đồng phục màu xám tro, thêu biểu tượng một bàn tay nắm chặt trái tim – được cho là biểu tượng của 'Đại Diện Nhân Đạo' – đang tuần tra trên phố. Áo quần của họ có vẻ tề chỉnh, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ kênh kiệu, cùng với nụ cười gượng gạo, không hề có sự ấm áp, thân thiện. Họ đi lại với vẻ tự mãn, oai vệ, như thể đang thực hiện một sứ mệnh cao cả, nhưng đôi mắt thì không ngừng đảo quanh, săm soi từng cửa tiệm, từng gánh hàng.

Thư Đồng Tiểu An, với chiếc giỏ mây trên tay, đang đi chợ giúp tiên sinh Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi bối rối khó tả. Cậu vừa nghe loáng thoáng về việc những người n��y đang thu "phí bảo trợ Nhân Đạo", một khoản thu mới mẻ chưa từng có. Cậu đi ngang qua quán nước của Bà Lão Bán Nước, nơi bà lão tóc bạc phơ, lưng còng vẫn luôn tươi cười mời chào khách. Hôm nay, trên mặt bà lão không còn nụ cười thân thiện thường lệ, mà thay vào đó là vẻ lo lắng, hoang mang.

Nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' dừng lại trước quán bánh nhỏ của Tiểu Hoa, một cô bé chừng mười hai, mười ba tuổi, với mái tóc đen tết hai bím gọn gàng và đôi mắt to tròn lanh lợi. Cô bé, thường ngày vốn nhanh nhẹn và hoạt bát, nay lại co ro sau chiếc xe đẩy chất đầy bánh nướng thơm phức. Quần áo của Tiểu Hoa vá víu nhưng sạch sẽ, phản ánh cuộc sống nghèo khó nhưng ngăn nắp.

Một kẻ trong nhóm, vóc người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, bước tới, gõ nhẹ lên xe bánh. Giọng hắn vang lên, đạo mạo nhưng đầy ẩn ý đe dọa, khiến không khí quanh đó bỗng trở nên căng thẳng. "Kỷ nguyên Nhân Gian cần sự chung tay của tất cả. Phí bảo trợ này là để duy trì trật tự, đảm bảo bình yên cho mọi nhà. Cô bé, quán bánh của cô cũng phải đóng góp chứ?"

Tiểu Hoa rụt rè ngẩng đầu lên, đôi mắt nai tơ sợ hãi nhìn chằm chằm vào biểu tượng trên ngực áo hắn. "Nhưng... nhưng con không có nhiều tiền... buôn bán cũng khó khăn..." Giọng cô bé lí nhí, gần như không nghe thấy, nhưng đủ để lọt vào tai những kẻ đang chờ đợi.

Kẻ kia nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh quét qua chiếc xe bánh cũ kỹ. "Nghèo khó không phải là cái cớ để trốn tránh trách nhiệm với Nhân Đạo. Chúng ta đang gánh vác sứ mệnh cao cả, giữ gìn những giá trị mà tiên sinh Tạ Trần đã gieo mầm. Mỗi đồng các ngươi đóng góp là để bảo vệ tương lai của Nhân Gian này." Hắn nói ra cái tên Tạ Trần một cách trịch thượng, như thể muốn mượn uy danh của y để hợp pháp hóa hành động của mình.

Bà Lão Bán Nước, không thể chịu đựng được cảnh này, dù sợ hãi nhưng vẫn lấy hết can đảm bước tới, đặt tay lên vai Tiểu Hoa. "Các vị nói là bảo vệ Nhân Đạo, sao lại đi ép buộc dân nghèo thế này? Quán nước của lão đây, cả ngày bán được mấy đồng bạc lẻ, cũng bị các vị thu mất một nửa. Có lý nào đâu?" Giọng bà run run, nhưng ánh mắt đầy bất bình.

Kẻ 'Đại Diện Nhân Đạo' quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm chiếu thẳng vào bà lão. "Bà lão, lời lẽ cần thận trọng. Không đóng góp là không tôn trọng Nhân Đạo. Kẻ nào không tôn trọng, kẻ đó sẽ bị Nhân Đạo đào thải!" Hắn nhấn mạnh hai từ "đào thải" với một giọng điệu lạnh lẽo, khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình. Không khí quanh đó như đặc quánh lại. Một vài người dân đang đi chợ chứng kiến cảnh tượng đó, họ dừng lại, ánh mắt đầy lo lắng và bất bình, nhưng không ai dám lên tiếng. Họ sợ hãi, không chỉ vì những kẻ này có vẻ có quyền lực, mà còn vì chúng đang mượn danh nghĩa "Nhân Đạo" – một khái niệm thiêng liêng mà họ vừa được học, được tin tưởng – để thực hiện những hành vi đáng khinh.

Tiểu An đứng cách đó không xa, nhìn thấy toàn bộ sự việc. Đôi mắt cậu bé mở to, vẻ mặt cau có, bối rối. Cậu không hiểu. Tiên sinh Tạ Trần đã dạy cậu rằng Nhân Đạo là sự tôn trọng, sự thấu hiểu, là cho đi chứ không phải ép buộc. Vậy mà những kẻ này, tự xưng là '��ại Diện Nhân Đạo', lại đang làm những điều hoàn toàn trái ngược. Cậu nhìn Tiểu Hoa cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt vạt áo cũ, cố gắng nén tiếng nức nở. Trong lòng Tiểu An dâng lên một sự bức xúc, một cảm giác bất công khó tả. Cậu muốn chạy đến, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại ngần ngừ. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy cậu bé. Những kẻ kia, sau khi thu được vài đồng bạc lẻ từ Tiểu Hoa và Bà Lão Bán Nước, lại tiếp tục ung dung đi về phía cuối phố, để lại phía sau là những ánh mắt căm phẫn và nỗi sợ hãi âm ỉ. Tiểu An siết chặt chiếc giỏ mây, quay đầu, bước nhanh về quán sách, trong lòng chất chứa đầy những câu hỏi không lời đáp.

***

Chiều muộn, ánh nắng đã dịu hẳn, xuyên qua khe cửa sổ cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch. Trong quán, không gian yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những trang sách, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc. Mùi giấy cũ, mực, và một chút hương trà thoang thoảng từ ấm trà trên bàn Tạ Trần, tạo nên một bầu không khí cổ kính, đầy tri thức và sự an yên. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt, đang ngồi bên bàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau hàng mi dài, say sưa lật từng trang của một cuốn sách cổ đã ố vàng. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ càng tôn lên vẻ thanh tao, thoát tục của một thư sinh không màng danh lợi.

Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ ngân lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Thư Đồng Tiểu An bước vào, vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự bức xúc và hoang mang từ buổi sáng. Cậu bé đặt chiếc giỏ mây xuống góc phòng, rồi bước lại gần bàn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. "Con... con có chuyện muốn kể với tiên sinh."

Tạ Trần chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Đôi mắt y nhìn thẳng vào Tiểu An, không một chút vội vã, như thể y đã biết trước câu chuyện cậu bé sắp kể. "Tiểu An, con trở về rồi. Có vẻ như chuyến đi chợ của con hôm nay không được thuận lợi cho lắm." Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, mang theo một sự thấu hiểu lạ lùng.

Tiểu An gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy vẻ oan ức. "Tiên sinh, con không hiểu. Sáng nay con đi chợ, con thấy một nhóm người tự xưng là 'Đại Diện Nhân Đạo'. Họ mặc đồng phục màu xám, nói những lời rất cao siêu về việc bảo vệ Nhân Đạo, nhưng lại đi bắt nạt người dân, thu tiền một cách vô lý. Họ đã thu tiền của Bà Lão Bán Nước, còn dọa dẫm cả Tiểu Hoa, nói rằng không đóng góp là không tôn trọng Nhân Đạo, sẽ bị đào thải. Con... con thấy Tiểu Hoa sợ hãi lắm, cô bé chỉ biết khóc thôi. Đó có phải là Nhân Đạo không, tiên sinh?"

Tiểu An kể lại một cách chi tiết, từng lời, từng hành động của nhóm người kia, sự sợ hãi của Tiểu Hoa, sự bất bình của Bà Lão Bán Nước, và cả sự im lặng đáng sợ của những người dân xung quanh. Cậu bé dùng những từ ngữ đơn giản, mộc mạc, nhưng lại khắc họa rõ nét sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động, giữa lý tưởng và thực tế. "Họ nói cái tên tiên sinh nữa, như thể tiên sinh cũng đồng tình với họ vậy!" Tiểu An nói thêm, giọng đầy vẻ phẫn nộ.

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt y không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay tức giận, mà chỉ có một sự suy tư sâu sắc. Sau khi Tiểu An kể xong, y nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi mới cất lời. "Tiểu An, con sông có thể mang lại sự sống, tưới tắm cho vạn vật, nhưng nếu không có bờ đê vững chắc để dẫn dòng, nó cũng có thể gây ra lũ lụt, cuốn trôi tất cả. Nhân Đạo cũng vậy, nó là một dòng chảy của tự do và sự phát triển, của những giá trị tốt đẹp. Nhưng nếu không có sự thấu hiểu, sự tự giác và trách nhiệm, nó sẽ dễ dàng bị bóp méo, bị lợi dụng bởi lòng tham, bởi những chấp niệm cá nhân của con người. Con nghĩ sao về 'cái giá' của một lý tưởng?"

Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nói của y. "Cái giá... của một lý tưởng?" Cậu bé lặp lại, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ. "Con... con nghĩ rằng một lý tưởng tốt đẹp thì không nên có cái giá nào cả, nó nên là điều ai cũng có thể theo đuổi mà không cần phải trả giá."

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi y. "Không, Tiểu An. Mọi thứ trên đời này đều có cái giá của nó, kể cả những điều cao đẹp nhất. Cái giá của tự do là trách nhiệm. Cái giá của hòa bình là sự thấu hiểu và nhượng bộ. Và cái giá của một lý tưởng là sự kiên định, sự thanh lọc không ngừng để nó không bị vẩn đục. Khi con người ta tìm kiếm quyền lực dưới danh nghĩa lý tưởng, khi họ dùng lý tưởng để che đậy lòng tham, thì đó là lúc lý tưởng ấy bắt đầu bị tha hóa. Những kẻ 'Đại Diện Nhân Đạo' mà con thấy, họ có thể tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, hoặc họ chỉ đơn thuần lợi dụng danh nghĩa cao đẹp ấy để trục lợi cá nhân. Nhưng dù là gì đi nữa, hành động của họ đã làm tổn hại đến bản chất thật sự của Nhân Đạo."

Y dừng lại một chút, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần chuyển sang màu tím sẫm. "Con đã thấy rồi đó, Tiểu An. Lòng người thật khó lường. Ngay cả những điều tốt đẹp nhất, những tư tưởng cao cả nhất, cũng có thể bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho những mục đích thấp hèn. Đây không phải là điều mới mẻ. Lịch sử Nhân Gian đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần những lý tưởng vĩ đại đã bị bóp méo, bị biến chất chỉ vì sự chấp niệm của con người vào quyền lực, vào lợi ích."

Tiểu An im lặng suy nghĩ, những lời của Tạ Trần như một làn nước mát rưới vào tâm hồn đang bối rối của cậu. Cậu bắt đầu hiểu rằng, 'Nhân Đạo' không phải là một khái niệm tĩnh, mà là một hành trình, một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ giữa những điều tốt đẹp và những cám dỗ bên trong mỗi con người. "Con... con thấy lòng người thật khó lường, tiên sinh. Ngay cả những điều tốt đẹp nhất cũng có thể bị lợi dụng." Cậu bé thở dài, vẻ mặt trầm tư hơn hẳn so với lứa tuổi của mình.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y nhìn Tiểu An đầy vẻ khích lệ. "Đúng vậy, Tiểu An. Điều đó không có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ lý tưởng, mà là chúng ta phải càng thêm cẩn trọng, càng thêm thấu hiểu bản chất của con người. Bởi lẽ, Nhân Đạo không nằm ở những lời nói hoa mỹ hay những biểu tượng hào nhoáng, mà nằm trong từng hành động nhỏ nhất, trong sự đối xử chân thành giữa người với người. Nó nằm ở sự tôn trọng, ở lòng trắc ẩn, ở việc không ngừng tìm kiếm sự cân bằng giữa tự do và trách nhiệm. Con đường này còn dài, và Nhân Đạo chân chính chỉ có thể được xây dựng bằng sự tự nguyện, chứ không phải bằng sự ép buộc hay sợ hãi."

Y khẽ nhấp thêm một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. "Hôm nay con đã học được một bài học quý giá, Tiểu An. Đó là sự khác biệt giữa lời nói và hành động, giữa vỏ bọc và bản chất. Hãy ghi nhớ điều này, bởi lẽ trong kỷ nguyên Nhân Gian này, con sẽ còn phải chứng kiến nhiều điều tương tự." Tạ Trần không trực tiếp đưa ra giải pháp, nhưng những lời nói của y đã gieo vào lòng Tiểu An một hạt giống của sự thấu hiểu và một quyết tâm thầm lặng.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn nhẹ vẫn tí tách rơi ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc buồn bã. Trong văn phòng của Thị trưởng An Bình, không khí căng thẳng, ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi mực, giấy tờ cũ và chút mùi trà đắng từ chén trà đã nguội lạnh trên bàn, càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề. Thị trưởng An Bình, với v�� ngoài mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ sự nghiêm nghị, ngồi tựa vào ghế, một tay day day thái dương, ánh mắt thất thần nhìn chồng đơn thư khiếu nại chất cao như núi trên bàn. Những lá thư đó, viết bằng đủ loại chữ viết, từ những nét bút run rẩy của người già đến những dòng chữ nguệch ngoạc của người trẻ, đều xoay quanh một chủ đề duy nhất: nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' và những hành vi trục lợi, bắt nạt dân chúng.

Ông thở dài thườn thượt, tiếng thở dài như mang theo cả gánh nặng của cả thị trấn. "Ta đã cố gắng duy trì sự cân bằng, để Nhân Đạo có thể phát triển một cách tự nhiên. Nhưng xem ra, lòng người còn phức tạp hơn cả Thiên Đạo sụp đổ. Quyền lực, dù là quyền lực của một lý tưởng, cũng có thể dễ dàng tha hóa con người đến vậy sao?" Lời ông nói ra, không phải là một câu hỏi dành cho ai khác, mà là một sự tự vấn đầy bất lực.

Tiếng gõ cửa dè dặt vang lên. "Thưa Thị trưởng, Cố Tiểu Ngư và Ông Lão Tiều Phu đã đến." Giọng một viên thư lại vang vào.

"Cho họ vào." Thị trưởng An Bình khẽ nói, chỉnh lại tư thế ngồi, cố gắng che giấu đi sự mệt mỏi tột độ của mình.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ lo lắng, và Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, bước vào. Cả hai đều mang theo một vẻ nghiêm trọng, không còn sự hoạt bát thường thấy. Cố Tiểu Ngư mặc bộ váy vải thô màu xanh lam giản dị, còn Ông Lão Tiều Phu vẫn với bộ quần áo tiều phu cũ kỹ, nhưng cả hai đều toát lên vẻ lo âu sâu sắc.

"Thưa Thị trưởng," Cố Tiểu Ngư mở lời, giọng cô bé không còn sự nhanh nhẹn thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, nghiêm túc. "Chúng tôi đến đây để trình bày về tình hình hiện tại. Suốt mấy ngày qua, nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' đã đi khắp thị trấn, thu 'phí bảo trợ' một cách ngang ngược. Họ dọa dẫm những người yếu thế, ép buộc các tiểu thương phải đóng góp, thậm chí còn dùng lời lẽ xúc phạm, nói rằng nếu không đóng góp là không tôn trọng Nhân Đạo, sẽ bị đào thải. Dân chúng vô cùng bất bình, thưa Thị trưởng. Nếu cứ để thế này, Nhân Đạo sẽ trở thành trò cười, và người dân sẽ mất niềm tin vào tất cả những gì chúng ta đã xây dựng." Cô bé nói, tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt đầy sự bức xúc.

Thị trưởng An Bình gật đầu, từng lời của Cố Tiểu Ngư như những mũi kim đâm vào tâm can ông. Ông đã nhận được rất nhiều báo cáo tương tự, nhưng nghe trực tiếp từ một người dân chất phác như Tiểu Ngư, nỗi đau lại càng thấm thía.

Ông Lão Tiều Phu bước tới gần hơn, cây rìu gỗ cũ kỹ trên tay ông như một minh chứng cho cuộc đời gắn bó với đất đai, với những giá trị mộc mạc. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng đạo lý sâu xa. "Thưa Thị trưởng, cái cốt lõi của Nhân Đạo không phải là sự ép buộc, mà là sự tự nguyện, sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nó được xây dựng bằng niềm tin, bằng sự đoàn kết của người dân. Họ đang biến nó thành một công cụ để trục lợi, để thị uy quyền lực. Những lời nói đạo mạo của họ không thể che giấu được bản chất tham lam bên trong. Mà quan trọng hơn, họ đang gieo rắc sự sợ hãi và hoài nghi vào chính cái lý tưởng mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp. Họ nói Nhân Đạo là của chúng ta, nhưng lại hành động như thể nó là của riêng họ, và họ có quyền định đoạt số phận người khác."

Ông lão nhìn thẳng vào Thị trưởng, ánh mắt tinh anh như nhìn thấu mọi sự. "Một lý tưởng bị bóp méo sẽ còn nguy hiểm hơn cả một kẻ thù công khai, thưa Thị trưởng. Bởi lẽ, nó hủy hoại từ bên trong, phá vỡ niềm tin của chính những người đã từng tin tưởng."

Thị trưởng An Bình nhắm mắt lại, cảm thấy một cơn đau đầu nhức nhối. Ông Lão Tiều Phu đã nói đúng. Ông đã cố gắng tạo ra một không gian đối thoại, một diễn đàn để mọi người có thể tự do bày tỏ quan điểm, tìm kiếm sự cân bằng. Nhưng những kẻ này lại lợi dụng kẽ hở đó, lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để áp đặt ý chí của mình, để trục lợi. Ông không thể ngay lập tức đàn áp họ, bởi vì họ đang mượn danh nghĩa 'Nhân Đạo', và nếu ông làm vậy, sẽ có người cho rằng ông đang đàn áp chính lý tưởng Nhân Gian, đàn áp tự do tư tưởng. Đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của chính quyền mới, vào niềm tin của người dân. Nhưng nếu ông không làm gì, sự hoài nghi và bất bình sẽ ngày càng lớn, và 'Nhân Đạo' sẽ thực sự trở thành một trò hề.

Ông mở mắt ra, nhìn Cố Tiểu Ngư và Ông Lão Tiều Phu, trong ánh mắt có một sự bất lực khó giấu. "Ta hiểu nỗi lo lắng của các vị. Ta cũng đang trăn trở tìm cách giải quyết. Nhưng các vị cũng thấy đó, tình hình hiện tại vô cùng phức tạp. Một bên là quyền tự do tư tưởng, một bên là trật tự xã hội. Và những kẻ này, chúng lại khéo léo trà trộn giữa hai điều đó, khiến ta khó lòng ra tay."

Cố Tiểu Ngư nhìn Thị trưởng, cô bé có thể cảm nhận được sự mệt mỏi và áp lực mà ông đang phải gánh chịu. "Thưa Thị trưởng, chúng ta đã cùng nhau xây dựng An Bình này. Chúng ta tin vào Nhân Đạo, tin vào con đường mà tiên sinh Tạ Trần đã gợi mở. Nhưng nếu những kẻ này cứ tiếp tục làm lung lay niềm tin đó, thì dù có trật tự đến đâu, lòng người cũng sẽ không yên ổn."

Ông Lão Tiều Phu gật đầu đồng tình. "Sự bất lực của chính quy���n trước những hành vi lợi dụng lý tưởng sẽ khiến người dân mất đi sự tin tưởng. Khi niềm tin đã mất, thì dù có bao nhiêu lời nói hoa mỹ cũng không thể cứu vãn được."

Thị trưởng An Bình thở dài một lần nữa, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa phùn vẫn đang rơi lất phất. Ông biết rằng, vấn đề này không chỉ dừng lại ở An Bình. Những gì đang xảy ra ở đây chỉ là một biểu hiện cụ thể của một vấn đề lớn hơn, một vấn đề sẽ lan rộng khắp Nhân Gian. Sự xuất hiện của 'Đại Diện Nhân Đạo' là một lời cảnh tỉnh, cho thấy rằng kỷ nguyên mới này sẽ không dễ dàng như nhiều người vẫn tưởng. Sự bất lực của ông Thị trưởng cho thấy chính quyền mới còn yếu trong việc kiểm soát các phong trào tư tưởng và cần một sự can thiệp hoặc định hướng mạnh mẽ hơn. Những lời than phiền của dân chúng và sự hoài nghi về 'Nhân Đạo' báo hiệu cho một cuộc khủng hoảng niềm tin có thể xảy ra nếu vấn đề không được giải quyết.

Ông biết rằng, một quyết định cần phải được đưa ra, một giải pháp cần phải được tìm th��y, trước khi con sông của 'Nhân Đạo' thực sự trở thành một trận lũ quét cuốn trôi tất cả. Nhưng giải pháp đó là gì, khi mà ngay cả những giá trị cao đẹp nhất cũng có thể bị lợi dụng, bị biến chất bởi lòng người? Đêm nay, Thị trưởng An Bình sẽ lại thức trắng, đối mặt với những câu hỏi không lời đáp, và cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết cái giá phải trả cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên, nhưng vẫn luôn đứng trước nguy cơ "mất người". Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người, mãi mãi là một vực sâu không đáy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free