Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 981: Ánh Sáng Trong Bóng Tối: Hạt Mầm Nghi Ngờ

Đêm khuya buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một nỗi cô tịch đặc quánh, nặng nề hơn cả bóng tối. Cơn đau đầu của Thị trưởng An Bình vẫn không dứt, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng của sự bất lực. Ông gục đầu trên bàn, giữa đống giấy tờ chất cao như núi, mỗi lá thư là một tiếng thở dài, một lời than van, một vết cứa vào niềm tin đã từng sắt son của ông. Giọng nói khàn đặc của viên thư lại vẫn còn văng vẳng trong tâm trí, tựa như những nhát dao vô hình, từ từ xé nát lớp vỏ bọc kiên cường mà ông cố gắng duy trì. "Người dân... người dân đã bắt đầu mất đi niềm tin. Họ hỏi... hỏi rằng chính quyền đang ở đâu, Thị trưởng đang ở đâu khi 'Nhân Đạo' bị lợi dụng như vậy."

Thị trưởng An Bình ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn lờ mờ của thị trấn không đủ sức xua tan bóng đêm, mà chỉ càng làm nổi bật sự mịt mờ, hỗn loạn đang len lỏi vào từng ngõ ngách. Cái lạnh lẽo của đêm khuya không chỉ thấm vào da thịt, mà còn xâm nhập vào tận xương tủy, đóng băng hy vọng và ý chí của ông. Ông đã từng tin tưởng mãnh liệt vào kỷ nguyên Nhân Gian mới, tin rằng con người có thể tự mình kiến tạo một xã hội công bằng, dựa trên những giá trị cao đẹp của Nhân Đạo. Nhưng giờ đây, tất cả đang sụp đổ ngay trước mắt, không phải bởi một thế lực tà ác bên ngoài, mà bởi chính lòng tham lam, sự ích kỷ và bản tính tha hóa từ sâu thẳm nhân tâm.

"Nhân Đạo... hay là nhân họa?" Ông thì thầm, giọng nói như tan vào thinh không, chỉ còn lại một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự th��t vọng và chua chát. Cái giá phải trả cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của một cuộc sống trọn vẹn mà không cần thành tiên, nhưng vẫn luôn đứng trước nguy cơ "mất người", đang trở nên quá đắt đỏ, quá sức chịu đựng. Sự bành trướng và quyền lực ngày càng lớn của nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' không chỉ đe dọa Thị Trấn An Bình, mà còn là một báo hiệu cho một thế lực mới, một đối trọng tiềm ẩn với chính quyền Nhân Gian rộng lớn.

Ông Thị trưởng nhắm mắt lại, trong đầu văng vẳng những lời nói của Tạ Trần, những triết lý về sự vô thường của thế sự và bản chất phức tạp của con người. Có lẽ, giải pháp không nằm ở quyền lực, ở những sắc lệnh khô khan, mà nằm ở một điều gì đó sâu sắc hơn, một điều mà ông, với tư cách là một Thị trưởng, vẫn chưa thể chạm tới. Ông chỉ hy vọng rằng, đâu đó, sẽ có một người, một trí tuệ, có thể chỉ ra con đường, có thể thắp lên một ngọn hải đăng giữa màn đêm dày đặc này, trước khi tất cả ch��m vào hỗn loạn. Đêm nay, sự cô đơn và áp lực đè nặng lên vai ông, báo hiệu cho một giai đoạn đen tối hơn đang đến với Thị Trấn An Bình, và có thể là cả Nhân Gian.

***

Sáng hôm sau, khi ánh dương rực rỡ đã lên cao, rải vàng trên những mái nhà ngói đỏ và các con phố đất nện của Thị Trấn An Bình, một không khí nhộn nhịp thường thấy đã trở lại, nhưng không thể che giấu đi sự nặng nề, ngột ngạt ẩn sâu bên trong. Tiếng rao hàng của những người bán rong vẫn vang vọng, mùi thức ăn quen thuộc từ các quán ăn ven đường vẫn lan tỏa, nhưng tất cả như bị át đi bởi một làn sóng lo âu vô hình, len lỏi trong từng ánh mắt, từng bước chân của người dân.

Trên con phố chính, nơi tấp nập kẻ qua người lại, nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' vẫn đang thực hiện "nhiệm vụ" của mình. Bốn năm người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, áo bào xanh thẫm thêu hình mây lành, nhưng ánh mắt lại láo liên, giọng điệu kiêu ngạo, đi tuần tra khắp nơi. Trên tay mỗi người đều cầm một cuốn sổ mỏng, ghi chép những "vi phạm phẩm hạnh" và những khoản "ph�� bảo trợ" mà họ đòi hỏi. Sự xuất hiện của họ, vốn dĩ nên mang lại sự an tâm, giờ đây lại trở thành một nỗi ám ảnh, một gánh nặng đè lên cuộc sống vốn đã nhiều lo toan của người dân An Bình.

Trong một góc quán trà nhỏ, khuất sau những chậu hoa giấy đỏ rực, Lý Phong lặng lẽ ngồi, tay nâng nhẹ chén trà còn nghi ngút khói, nhưng ánh mắt lại không hề rời khỏi cảnh tượng đang diễn ra trên phố. Anh là một thư sinh trẻ tuổi, ngoại hình tuấn tú, đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây ẩn chứa nỗi trăn trở khôn nguôi. Áo dài vải thô màu xám tro không làm giảm đi vẻ thanh nhã của anh, và cuốn sổ nhỏ cùng cây bút lông vẫn luôn nằm gọn trong tay, sẵn sàng ghi lại bất cứ điều gì. Anh vốn là một người ngưỡng mộ Tạ Trần, từng say mê đọc những tác phẩm của vị tiên sinh ẩn dật tại quán sách nhỏ, những trang sách đã khai mở cho anh về một "Nhân Đạo" cao cả, về ý nghĩa của sự sống và giá trị của nhân tính trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn.

Anh thấy Tiểu Hoa, cô bé bán bánh nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang run rẩy đứng trước một thành viên của nhóm 'Đại Diện'. Chiếc xe đẩy bán bánh của cô bé, vốn là kế sinh nhai của cả gia đình, giờ đây đứng trước nguy cơ bị tịch thu.

"Ngươi còn dám chây ì? Quy tắc phẩm hạnh của Nhân Đạo không cho phép kẻ lười biếng, vô trách nhiệm như ngươi tồn tại!" Giọng điệu của tên 'Đại Diện' kia đầy vẻ hống hách, tự mãn, vang vọng khắp con phố, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh. Hắn vươn tay, định chụp lấy chiếc xe đẩy.

Tiểu Hoa lùi lại, đôi mắt ầng ậc nước. "Nhưng... tôi đã nộp tháng trước rồi... Thật sự không còn tiền nữa..." Giọng nói non nớt của cô bé yếu ớt, lạc lõng giữa sự cuồng nộ giả dối.

Lý Phong siết chặt chén trà trong tay. Anh đã chứng kiến cảnh này không ít lần trong những ngày qua. Mỗi lần như vậy, trái tim anh lại nhói lên một nỗi đau, một sự thất vọng sâu sắc. Anh thầm nghĩ, giọng nói như tự vấn lương tâm: *Đây là 'Nhân Đạo' mà Tạ tiên sinh từng viết sao? Hay chỉ là lớp vỏ bọc cho lòng tham?* Lý tưởng cao đẹp mà anh từng tôn thờ, từng coi là kim chỉ nam cho kỷ nguyên mới, giờ đây lại bị bóp méo đến nỗi không còn nhận ra. Nó biến thành một công cụ, một thứ vũ khí để chèn ép những người yếu thế nhất.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, trên tay cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, đi ngang qua. Ông dừng lại một chút, ánh mắt tinh anh nhìn về phía Tiểu Hoa và tên 'Đại Diện', chỉ biết thở dài một tiếng nặng nề, rồi lại tiếp tục bước đi, bước chân chậm rãi, nặng trĩu. Nụ cười hiền hậu thường trực trên khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây đã bị thay thế bởi một vẻ lo lắng, bất lực. Ông đã chứng kiến quá nhiều điều trong cuộc đời, đủ để hiểu rằng đôi khi, sự bất bình cũng phải được nén lại, vì không phải lúc nào cũng có thể đối đầu với cường quyền.

Lý Phong khẽ thở hắt ra, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết: vẻ mặt hung hăng của tên 'Đại Diện', sự sợ hãi của Tiểu Hoa, ánh mắt bất lực của những người xung quanh. Anh mở cuốn sổ nhỏ, ngón tay run nhẹ, tỉ mỉ ghi lại thời gian, địa điểm và những lời lẽ th�� lỗ mà tên 'Đại Diện' đã dùng. Anh ghi lại cả sự im lặng của những người qua đường, sự thờ ơ của những chủ cửa hàng đã nộp tiền "bảo trợ". Mỗi nét bút đều nặng trĩu một nỗi căm phẫn, một sự kiên định không lời. Anh biết, việc anh làm có thể vô cùng nguy hiểm, nhưng nếu không có ai đứng ra, nếu tất cả mọi người đều chọn cách im lặng, thì cái gọi là 'Nhân Đạo' này sẽ mãi mãi bị tha hóa, bị vùi dập dưới gót giày của lòng tham. Lý Phong không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người không "mất người". Những lời dạy của Tạ Trần đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự phản kháng, một niềm tin vào bản chất lương thiện của con người, dù cho nó có đang bị vẩn đục. Anh không biết mình có thể làm được gì, nhưng anh biết, anh không thể khoanh tay đứng nhìn.

Anh tiếp tục dõi theo, ghi chép lại cách tên 'Đại Diện' cuối cùng cũng bỏ đi, sau khi đã thành công tịch thu một vài chiếc bánh của Tiểu Hoa, để lại cô bé ngồi sụp xuống, nức nở. Nước mắt của Tiểu Hoa không chỉ là nước mắt của một đứa trẻ bị cướp đi miếng ăn, mà còn là nước mắt của sự bất công, của niềm tin đang dần tan vỡ. Lý Phong cảm thấy một nỗi đau thắt lại trong lòng. Anh biết, những gì anh đang làm, tuy chỉ là ghi chép, nhưng đó là cách anh giữ lại một phần công lý, một phần sự thật, để một ngày nào đó, ánh sáng có thể soi rọi vào góc tối này.

***

Khi ánh nắng chiều đã dịu nhẹ, rải một lớp vàng óng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo chút bình yên hiếm hoi, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ được vẻ thanh tịnh vốn có. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng gió xào xạc qua những trang giấy cũ, cùng với hương trà thoang thoảng quyện vào mùi giấy và mực, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, thanh tao, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, ngột ngạt bên ngoài. Ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ bằng gỗ, nhuộm vàng những kệ sách cao chất ngất, nơi cất giữ vô vàn trí tuệ và triết lý của nhân gian.

Tạ Trần ngồi sau bàn đọc sách quen thuộc, dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách cổ đang đọc dở xuống, nhìn Thư Đồng Tiểu An đang ngồi cạnh mình. Tiểu An, vẫn với vẻ gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi lo lắng, bối rối không che giấu. Chiếc áo vải thô cũ kỹ của cậu bé có vẻ hơi rộng, càng làm tôn lên sự nhỏ bé của Tiểu An.

"Tiên sinh," Tiểu An bắt đầu, giọng nói có chút run rẩy, "có một người thư sinh lạ lắm. Anh ấy cứ ghi ghi chép chép, còn hỏi con về chuyện của nhóm 'Đại Diện' nữa. Ánh mắt anh ấy có vẻ rất buồn."

Tạ Trần không vội trả lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, như một lời nhắc nhở về những chua chát của thế gian. Anh nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, những suy nghĩ về những gì Tiểu An kể và những thay đổi đang diễn ra trong thị trấn cứ thế trỗi dậy trong lòng. Anh biết, những lời cậu bé nói không chỉ là một câu chuyện đơn thuần, mà là một mảnh ghép nữa trong bức tranh về sự tha hóa của "Nhân Đạo" mà anh đang quan sát.

"Buồn vì điều gì, Tiểu An?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, không chút vội vã. Anh không cần Tiểu An phải đưa ra một câu trả lời chính xác, anh muốn cậu bé tự suy ngẫm, tự cảm nhận.

Tiểu An ngập ngừng một lúc, rồi đáp: "Con không biết nữa... Nhưng con nghĩ anh ấy đang cố tìm hiểu xem 'Nhân Đạo' này có đúng như sách của tiên sinh viết không." Cậu bé cúi đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng. "Anh ấy còn hỏi con, tại sao những người 'Đại Diện Nhân Đạo' lại có thể làm những điều như thế, khi mà họ lại nói là đang bảo vệ Nhân Đạo?"

Tạ Trần khẽ gật đầu. Anh hiểu. Lý Phong, cũng như nhiều người khác, đang đứng trước một câu hỏi lớn, một nghịch lý đau lòng. "Nhân Đạo" mà họ ngưỡng mộ, mà họ tin tưởng, giờ đây lại trở thành vỏ bọc cho những hành vi trục lợi, cho sự chèn ép, cho sự "mất người". Sự thất vọng của Lý Phong không phải là sự bất mãn nông cạn, mà là nỗi đau của một lý tưởng bị phản bội. Nó là dấu hiệu cho thấy những hạt giống triết lý mà anh đã gieo, dù âm thầm, vẫn đang nảy mầm trong lòng thế hệ trẻ, khiến họ bắt đầu tự vấn, tự tìm kiếm chân lý.

"Con người, Tiểu An," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu mang theo chút triết lý sâu xa, "luôn có hai mặt. Một mặt hướng về cái thiện, về lý tưởng cao đẹp. Mặt khác lại dễ dàng bị lòng tham, quyền lực làm cho tha hóa. 'Nhân Đạo' là một con đường, không phải là một đích đến. Nó cần được vun đắp, được bảo vệ mỗi ngày, không phải bằng những quy tắc cứng nhắc hay những lời hô hào trống rỗng, mà bằng chính hành động của mỗi người." Anh dừng lại, nhìn vào đôi mắt đang ngước lên nhìn mình đầy tò mò của Tiểu An. "Khi một lý tưởng được ban phát từ trên cao, hay được một nhóm người tự phong là đại diện, nó dễ dàng biến chất. Nhưng khi nó được mỗi cá nhân tự nguyện vun đắp, tự nguyện tin theo, thì đó mới là Nhân Đạo chân chính."

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, xuyên qua ánh nắng chiều tà, thấu hiểu những gì đang nảy mầm trong lòng Lý Phong. Anh biết, sự xuất hiện của những người như Lý Phong là một dấu hiệu tích cực, một hạt mầm của hy vọng trong bối cảnh Thiên Đạo suy tàn và "Nhân Đạo" đang đứng trước nguy cơ bị bóp méo. Anh không trực tiếp can thiệp, bởi lẽ anh tin rằng con người phải tự mình tìm ra con đường, tự mình đối diện với những thử thách. Nhưng những lời anh nói, những triết lý anh gieo rắc, sẽ là ngọn đèn dẫn lối cho những người như Lý Phong, những người trẻ tuổi đang khao khát tìm kiếm chân lý và bảo vệ giá trị nhân sinh.

"Anh ấy buồn, có lẽ vì nhìn thấy sự khác biệt giữa 'danh nghĩa' và 'thực chất' của 'Nhân Đạo'," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Đó là một nỗi buồn cần thiết, Tiểu An. Chỉ khi nhận ra sự giả dối, con người mới có thể tìm kiếm sự thật." Anh khẽ mỉm cười. "Cũng như một cái cây, muốn vững chãi thì phải trải qua phong ba bão táp. 'Nhân Đạo' của chúng ta cũng vậy, phải trải qua những thử thách này mới có thể thực sự bén rễ sâu vào lòng người."

Tiểu An gật đầu, dù vẫn còn chút bối rối nhưng ánh mắt đã sáng hơn. Cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, một sự an ủi và định hướng không lời. Cậu bé tin tưởng vào Tạ Trần, tin tưởng vào những gì tiên sinh đã dạy. Và cậu bé cũng tin rằng, những gì Lý Phong đang làm, dù thầm lặng, cũng là một phần của việc bảo vệ cái "Nhân Đạo" chân chính mà Tạ Trần đã nhắc đến. Quán s��ch chìm vào im lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa, thì thầm những câu chuyện cũ của thời gian, và những suy tư mới mẻ về tương lai.

***

Đêm khuya buông xuống, bao trùm Thị Trấn An Bình trong một màn sương mỏng và cái lạnh se sắt của cuối thu. Khác với sự tĩnh mịch bao trùm quán sách của Tạ Trần, căn phòng trọ nhỏ bé của Lý Phong lại tràn ngập một bầu không khí tập trung, căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. Ánh nến leo lét trên bàn, run rẩy chiếu rọi căn phòng đơn sơ, hắt bóng Lý Phong lên bức tường vôi trắng đã ngả màu. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ như những nốt nhạc đơn điệu, không thể làm xao nhãng sự chú tâm của chàng thư sinh trẻ.

Lý Phong ngồi một mình, dáng vẻ gầy gò của một thư sinh nhưng đôi vai lại gánh nặng một trách nhiệm vô hình. Anh trải rộng những ghi chép của mình lên mặt bàn gỗ cũ kỹ. Những trang giấy chi chít chữ viết tay, những dòng ghi chú tỉ mỉ về các sự kiện, các lời nói, các khuôn mặt. Trên một tờ giấy khác, anh đặt cạnh bản sao của 'Quy tắc Phẩm Hạnh Công Dân' mà nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' đã ban hành. Anh so sánh từng điều khoản, từng câu chữ hoa mỹ với những gì anh đã chứng kiến tận mắt. Mỗi dòng chữ, mỗi sự kiện anh ghi lại đều củng cố thêm niềm tin rằng sự tha hóa này cần phải được phơi bày, cần phải được chống lại.

Anh đưa tay vuốt nhẹ một dòng ghi chú: "Tiểu Hoa, cô bé bán bánh, bị tịch thu tài sản vì không nộp 'phí phẩm hạnh'. Ngày XX, tháng YY, năm ZZ." Anh nhớ lại đôi mắt ầng ậc nước của cô bé, tiếng nức nở yếu ớt, và cả sự bất lực của Ông Lão Tiều Phu. Nỗi đau ấy, sự bất công ấy, không thể bị chôn vùi.

Anh lật sang một trang khác, nơi anh tỉ mỉ ghi lại lời khai của một người bán rau già, tên là Trương Lão. Trương Lão đã bị đánh đập vì không nộp khoản phí vô lý, thậm chí còn bị tước đoạt toàn bộ số rau củ mà ông đã vất vả trồng trọt. Lý Phong ghi rõ: "Trương Lão, bán rau, bị đánh đập và tịch thu hàng hóa. Vết thương trên cánh tay trái, do ba người 'Đại Diện' tên Mão, Dậu, Tuất gây ra. Ngày TT, tháng UU, năm VV, tại chợ phía Đông." Anh ghi lại cả những chi tiết nhỏ nhất, những cái tên, những vết thương, những ánh mắt sợ hãi. Đây không chỉ là những ghi chép khô khan, mà là những mảnh vỡ của cuộc đời, là bằng chứng sống động về sự áp bức.

Lý Phong nhắm mắt lại, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng. Anh biết, anh đang đi ngược lại một thế lực ngày càng bành trướng, một thế lực tự cho mình quyền lực tối thượng dưới cái mác "Nhân Đạo". Nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Nhưng ngay cả khi đối mặt với nỗi sợ hãi đó, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy rực trong tâm anh. Ngọn lửa ấy được thắp lên từ những lời dạy của Tạ Trần, từ niềm tin vào bản chất lương thiện của con người.

Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại trên cuốn 'Nhân Đạo Luận' mỏng mà anh luôn mang theo bên mình, một bản sao chép tay từ quán sách của Tạ Trần. Anh lật đến một trang đã ố vàng, nơi Tạ Trần viết: "Nhân Đạo là tự do, là trách nhiệm, là tình người. Nó không phải là một gông cùm, càng không phải là một công cụ để chèn ép hay trục lợi. Khi con người đánh mất nhân tính, thì dù có hô hào 'Nhân Đạo' đến đâu, cũng chỉ là một sự giả dối."

Lý Phong khẽ thì thầm, giọng nói như tự nói với chính mình giữa căn phòng vắng lặng: "Họ dùng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để vơ vét, để đe dọa. Nhưng Nhân Đạo đâu phải thế này... Tạ tiên sinh đã viết, Nhân Đạo là tự do, là trách nhiệm, là tình người..." Anh đặt bút xuống, ngón tay lướt nhẹ trên từng dòng chữ của mình, rồi lại so sánh với những lời kinh điển của Tạ Trần. Sự đối lập quá rõ ràng, quá tàn nhẫn.

Cảm giác thất vọng nặng nề bao trùm anh, nhưng nó không làm anh suy sụp. Ngược lại, nó càng hun đúc thêm ý chí phản kháng. Sự thất vọng chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá. Anh không thể để những giá trị cao đẹp bị bóp méo, bị lợi dụng một cách trơ trẽn như vậy. Anh không thể để những người yếu thế phải chịu đựng sự bất công dưới cái bóng của một lý tưởng. Đây không phải là Nhân Đạo mà anh từng khao khát, mà anh từng tin tưởng.

Tiếng bút sột soạt trên giấy lại vang lên, đều đặn và dứt khoát. Lý Phong t��� mỉ ghi lại lời khai của một người bán rau về việc bị đánh đập vì không nộp phí, và ngày tháng cụ thể của vụ việc, kèm theo những bằng chứng về việc "phí phẩm hạnh" tăng vọt một cách vô lý. Anh ghi rõ những mâu thuẫn trong lời nói của 'Đại Diện Nhân Đạo', sự bất nhất giữa những gì họ rao giảng và những gì họ thực thi. Đây là những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh lớn hơn, một bức tranh về sự tha hóa, về "mất người" mà anh phải phơi bày.

Đêm dần về khuya, ánh nến trên bàn đã lụi dần, nhưng ngọn lửa trong lòng Lý Phong thì vẫn bùng cháy rực rỡ. Anh không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì, nhưng anh tin rằng, chân lý, dù có bị che lấp đến đâu, cuối cùng cũng sẽ được phơi bày. Việc Lý Phong thu thập bằng chứng cho thấy một cuộc đối đầu lớn hơn với nhóm 'Đại Diện Nhân Đạo' đang đến gần, có thể dẫn đến việc vạch trần hoặc một cuộc xung đột. Sự xuất hiện của Lý Phong, một người trẻ tuổi với lý tưởng và sự ngưỡng mộ Tạ Trần, báo hiệu rằng triết lý 'Nhân Đạo' đang bắt đầu bén rễ và đ��ợc bảo vệ bởi thế hệ mới. Và sự quan tâm của Tạ Trần, dù gián tiếp, cho thấy anh sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng cuộc đấu tranh này, có thể thông qua Lý Phong hoặc các nhân vật khác. Lý Phong tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người, mãi mãi là một vực sâu không đáy. Nhưng chính trong vực sâu đó, những hạt mầm của công lý và lương tri vẫn có thể nảy mầm và đâm chồi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn còn bao trùm, nhưng trong lòng anh, một ánh sáng hy vọng đã bắt đầu lóe rạng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free