Nhân gian bất tu tiên - Chương 976: Bản Chất Không Thay Đổi: Cơn Sóng Ngầm Dưới Lớp Vỏ An Bình
Phía trước, con đường của nhân gian còn rất dài và đầy chông gai. Tạ Trần khẽ thở dài, trong hơi thở phảng phất mùi trầm hương và sự tĩnh lặng của đêm khuya. Y biết, y không thể thoát ly hoàn toàn khỏi những biến động của thế cuộc. Y là điểm neo, và một điểm neo thì phải vững vàng, dù cho biển cả có gầm thét đến đâu. Lời nói của Chưởng Quán Tiệm Rượu và sự hớt hải của Thư Đồng Tiểu An đã tan biến vào không gian tĩnh mịch của quán sách, chỉ còn lại những suy tư nặng trĩu trong tâm trí Tạ Trần, như những vòng xoáy vô hình khuấy động mặt hồ phẳng lặng.
Bình minh hé rạng trên Thành Vô Song, nhưng không mang theo sự tươi mới hay an bình. Phố Th��ơng Mại Kim Long, vốn được mệnh danh là trái tim sôi động của thành thị, nơi mọi sắc màu, âm thanh và mùi hương của nhân gian hòa quyện, nay lại khoác lên mình một vẻ trầm mặc đến đáng sợ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, những biển hiệu lớn chạm khắc tinh xảo và đèn lồng rực rỡ sắc màu, giờ đây vẫn đó, nhưng dường như đã mất đi linh hồn. Tiếng rao hàng thường ngày đã thưa thớt, tiếng mặc cả huyên náo bị thay thế bằng những lời thì thầm cảnh giác. Dòng người qua lại cũng không còn tấp nập, mà trở nên vội vã, cúi đầu, tránh né những ánh nhìn trực diện.
Không khí nơi đây đặc quánh một mùi thuốc sát trùng hăng nồng, lẫn với mùi ẩm mốc khó chịu, và đâu đó vẫn còn vương vấn mùi khói súng, mùi máu khô chưa kịp rửa trôi sau đêm bạo loạn. Đây không phải là mùi hương liệu quyến rũ hay mùi thức ăn hấp dẫn thường thấy, mà là mùi của sự sợ hãi, của sự trấn áp. Trời âm u, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, như một tấm màn che khuất đi ánh sáng và hy vọng. Gió nhẹ thổi qua những con hẻm, mang theo h��i lạnh lẽo, rít lên từng hồi như tiếng ai oán, than khóc.
Trên từng góc phố, từng giao lộ, những nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' trong bộ giáp phục cứng cáp, sáng loáng dưới ánh sáng lờ mờ, tuần tra không ngừng nghỉ. Mỗi bước chân của họ nặng nề, dứt khoát, vang vọng trên nền đá lát đường, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, đầy đe dọa. Ánh mắt sắc lạnh của họ quét qua đám đông, dò xét từng gương mặt, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Những cây thương dài của họ dựng thẳng, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, như những ngọn giáo của sự độc đoán. Biểu tượng 'Nhân Đạo' được thêu trên ngực áo giáp của họ, một biểu tượng lẽ ra phải đại diện cho lòng từ bi và sự công bằng, giờ đây lại trở thành dấu hiệu của quyền lực và sự áp bức.
Trên các bảng thông báo, trên những bức tường còn loang lổ vết máu khô, những tờ lệnh truy nã mới toanh được dán chồng lên nhau, che lấp cả những quảng cáo hàng hóa hay thông báo tin vui thường ngày. Hình vẽ phác thảo của Mộng Dao, Dương Quân và nhiều thành viên cốt cán của 'Hội T��� Do Tư Tưởng' được in rõ ràng, bên dưới là những cáo buộc nặng nề về tội 'phản loạn', 'kích động quần chúng', 'làm suy yếu nền tảng Nhân Đạo'. Mỗi từ ngữ đều được lựa chọn cẩn thận, mang tính bôi nhọ và đe dọa, nhằm mục đích dập tắt mọi ý chí phản kháng.
Giữa Phố Thương Mại Kim Long, Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, ánh mắt sắc lạnh quét qua hàng ngũ lính đang tập hợp. Khuôn mặt y đầy vẻ tự phụ, khóe môi ẩn chứa một nụ cười thỏa mãn, như thể mọi thứ đều đang nằm trong tầm kiểm soát của y. Giáp phục của y còn cứng cáp hơn những kẻ thuộc hạ, với những hoa văn chạm trổ tinh xảo, biểu tượng 'Nhân Đạo' trên ngực áo dường như tỏa ra một thứ ánh sáng u tối, đầy quyền uy. Y không nói nhiều, chỉ cất giọng hô vang, một tiếng hô dứt khoát, đầy uy lực, vang vọng khắp con phố vắng vẻ: "Kẻ nào dám chống đối Nhân Đạo, ắt sẽ bị trừng trị!" Lời nói đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một lời tuyên chiến, một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối. Nó như một làn sóng vô hình, lan tỏa khắp Thành Vô Song, gieo rắc thêm nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
Đám đông dân chúng lẩn tránh ánh mắt của y, cúi thấp đầu, vờ như không nghe thấy, nhưng trong sâu thẳm trái tim họ, một ngọn lửa bất mãn âm ỉ vẫn đang cháy. Họ nhìn những kẻ lính tuần tra, nhìn những lệnh truy nã, và không khỏi nhớ về đêm bạo loạn kinh hoàng. Những tiếng la hét, những trận xô xát, những lời nói đầy nhiệt huyết của Nàng Thơ Mộng Dao, tất cả vẫn còn văng vẳng bên tai. Một số người lén nhìn lên, ánh mắt đầy căm phẫn và lo âu. Họ hiểu rằng, cái gọi là 'Nhân Đạo' mà những kẻ này đang bảo vệ, đã không còn là 'Nhân Đạo' mà họ từng tin tưởng. Nó đã biến chất, bị lợi dụng, trở thành công cụ của quyền lực và tham vọng. Nhưng họ có thể làm gì? Trước sức mạnh trấn áp tàn bạo này, sự phản kháng dường như trở nên vô vọng.
Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' vẫn đứng đó, ngạo nghễ, thưởng thức sự im lặng đầy sợ hãi mà y đã tạo ra. Y tin rằng, bằng cách này, y sẽ dập tắt mọi ngọn lửa 'tự do tư tưởng', mọi ý đồ 'phản loạn'. Y không hề biết rằng, chính sự tàn bạo và độc đoán của y lại đang vô tình gieo mầm cho những hạt giống phản kháng sâu sắc hơn, kiên cường hơn, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ bùng nổ. Những gì đang diễn ra trên Phố Thương Mại Kim Long không chỉ là một cuộc trấn áp đơn thuần, mà là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến không khoan nhượng giữa lý tưởng và quyền lực, giữa sự thật và giáo điều, giữa tự do và xiềng xích, một cuộc chiến giành lấy linh hồn của kỷ nguyên Nhân Đạo mới.
***
Trong một căn phòng kín đáo tại Khách Điếm Lạc Thần, không khí căng thẳng đến nghẹt thở, đối lập hoàn toàn với vẻ sang trọng, lịch sự thường thấy của nơi đây. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các phòng khác, tiếng nhạc du dương phát ra từ đại sảnh phía dưới, tất cả dường như bị nuốt chửng bởi sự lo lắng và bí mật bao trùm căn phòng này. Mùi hương liệu cao cấp, vốn được dùng để xoa dịu tinh thần, giờ đây cũng không thể át đi mùi khói súng thoảng qua, mùi máu khô còn vương vấn trên quần áo, và mùi ẩm mốc của sự ẩn náu. Trời bên ngoài đã bắt đầu nắng gắt hơn, những tia nắng chói chang len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng không khí trong phòng vẫn nặng trĩu, u ám như một đám mây đen.
Nàng Thơ Mộng Dao ngồi đối diện với Dương Quân, khuôn mặt nàng tái nhợt vì mệt mỏi và lo lắng, nhưng đôi mắt ngọc vẫn rực cháy một ngọn lửa kiên định, không hề nguôi ngoai. Mái tóc đen dài của nàng, thường được búi gọn gàng, giờ đây có chút rối bù, vài sợi tóc lòa xòa trên trán. Trang phục truyền thống của nàng, vốn thanh thoát và tinh tế, giờ đây cũng nhuốm màu bụi bặm và có vài vết rách nhỏ, minh chứng cho sự hỗn loạn của đêm qua. Nàng khẽ siết chặt cây bút và tập giấy vẽ trên tay, như thể đó là vũ khí duy nhất của mình trong cuộc chiến này.
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của một thư sinh nhưng lại mang khí chất kiên cường của một người luyện võ, đang băng bó vết thương trên cánh tay. Một vết chém sâu, máu đã khô lại, tạo thành một mảng sẫm màu trên lớp vải băng trắng. Vẻ mặt y đầy kiên nghị, đôi mắt sáng ng���i ý chí, nhưng cũng không giấu được vẻ ưu tư khi nhìn những người đồng đội xung quanh. "Họ đã bóp nghẹt tiếng nói của chúng ta, nhưng không thể bóp nghẹt ý chí tự do!" Mộng Dao cất lời, giọng nàng tuy có chút khàn đặc nhưng vẫn vang vọng một sức mạnh tiềm tàng, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng nhìn từng gương mặt mệt mỏi, hoang mang của các thành viên 'Hội Tự Do Tư Tưởng' đang vây quanh, cố gắng truyền cho họ ngọn lửa hy vọng.
Một trí thức trẻ, khuôn mặt hốc hác vì thiếu ngủ, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn còn ánh lên vẻ nhiệt huyết, khẽ nói: "Nhưng Mộng Dao tỷ, chúng ta đã mất quá nhiều. Các bài viết bị tịch thu, các tác phẩm nghệ thuật bị phá hủy. Rất nhiều huynh đệ tỷ muội đã bị bắt, bị tra tấn..." Giọng y nghẹn ngào, bàn tay run rẩy siết chặt thành nắm đấm.
Mộng Dao khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng vẫn nhìn thẳng vào mắt mọi người: "Thân thể có thể bị giam cầm, nhưng tư tưởng thì không. Họ có thể đốt cháy những bản in, nhưng không thể đốt cháy những gì đã nảy mầm trong lòng người. Cái chúng ta mất hôm nay, chỉ là hình thức bên ngoài. Cái chúng ta giữ lại, là ngọn lửa trong tâm hồn." Nàng dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi tiếp lời: "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự tự do được suy nghĩ, được cảm nhận. Đó là thứ họ không thể nào cướp đi được."
Dương Quân gật đầu đồng tình, y đặt bản đồ Thành Vô Song lên bàn, ngón tay lướt qua những con phố, những ngõ hẻm phức tạp. "Mộng Dao nói đúng. Chúng ta đã đánh giá thấp sự tàn bạo của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo'. Sự bạo lực họ dùng không phải là dấu hiệu của sức mạnh, mà là của sự sợ hãi. Họ sợ hãi những tư tưởng của chúng ta, sợ hãi khi con người bắt đầu tự suy ngẫm về 'Nhân Đạo' thực sự là gì. Chúng ta cần một chiến lược mới. Sự bạo lực chỉ là khởi đầu, và chúng ta phải chuẩn bị cho những gì tồi tệ hơn."
Y chỉ vào vài điểm trên bản đồ: "Những con đường này, những ngõ hẻm này, sẽ là nơi chúng ta ẩn náu. Khách Điếm Lạc Thần này cũng không còn an toàn nữa. Chúng ta sẽ phân tán, hoạt động ngầm. Sử dụng những kênh liên lạc bí mật, những mật khẩu riêng. Không liên lạc trực tiếp trừ khi thực sự cần thiết." Dương Quân quay sang Mộng Dao: "Mộng Dao, nàng vẫn là linh hồn của phong trào. Những lời nói của nàng, những tác phẩm của nàng, vẫn là ngọn cờ tập hợp lòng người. Chúng ta sẽ tìm cách lan truyền chúng, không công khai nữa, mà một cách thầm lặng, như nước chảy đá mòn."
Mộng Dao nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng chất chứa sự cảm kích và tin tưởng. "Dương Quân, huynh đã liều mình bảo vệ mọi người. Ta sẽ không phụ lòng tin của huynh. Ta sẽ viết, sẽ vẽ, sẽ không ngừng nghỉ. Ta tin rằng, dù họ có trấn áp đến đâu, thì hạt giống tự do đã gieo, nhất định sẽ nảy mầm." Nàng bắt đầu vạch lên tập giấy những nét phác thảo đầu tiên, không phải là những bức tranh lớn phô trương, mà là những hình ảnh nhỏ bé, ẩn dụ, dễ dàng giấu kín nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc.
Dương Quân tiếp tục phân công nhiệm vụ cho các thành viên khác, giọng nói y trầm ổn nhưng đầy quyết đoán. "Những người đã bị bắt, chúng ta sẽ tìm cách giải cứu. Những ngư��i đang ẩn náu, chúng ta phải đảm bảo an toàn cho họ. Đây không phải là kết thúc, mà là một giai đoạn mới, khó khăn hơn nhưng cũng đòi hỏi chúng ta phải kiên cường hơn. 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' nghĩ rằng họ đã thắng, nhưng họ không hiểu rằng, khi một ý tưởng đã bén rễ trong lòng người, thì nó không thể bị dập tắt bằng vũ lực. Nó sẽ chỉ càng trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và cuối cùng sẽ phá tan mọi xiềng xích." Y nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang đang chiếu rọi, nhưng trong lòng y, một cơn bão tố vẫn đang cuộn trào. Y biết, cuộc chiến giành lấy định nghĩa 'Nhân Đạo' mới chỉ bắt đầu, và họ sẽ phải tìm kiếm những con đường mới, có thể là liên hệ trực tiếp hơn với Tạ Trần để tìm kiếm lời khuyên hoặc hướng đi chiến lược.
***
Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả mái ngói rêu phong của quán sách nhỏ của Tạ Trần. Không khí se lạnh dần bao trùm, mang theo mùi của đất ẩm và lá khô, tạo nên một sự tĩnh mịch đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của Thành Vô Song. Trong quán sách, ti��ng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng, hòa quyện cùng tiếng gió xào xạc qua mái hiên và tiếng trẻ con chơi đùa ngoài phố xa xa. Mùi giấy cũ, mực và trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên bình, quen thuộc, nhưng ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, vẫn đang trầm ngâm bên bàn trà. Y cầm trên tay cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', lật giở từng trang giấy đã ngả màu thời gian. Những dòng chữ cổ xưa, những triết lý thâm sâu, dường như đang trò chuyện với y, giúp y tìm thấy sự bình an giữa những sóng gió vô thường.
Bỗng, cánh cửa quán sách bật mở, và Thư Đồng Tiểu An hớt hải chạy vào, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và lo lắng. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây tràn ngập sự hoang mang. "Tiên sinh, tiên sinh!" Thằng bé kêu lên, giọng nói đứt quãng vì chạy quá nhanh. "Họ... họ đã bắt rất nhiều người! Mộng Dao tỷ tỷ và Dương Quân đại ca phải ẩn náu rồi!" Tiểu An kể lại toàn bộ sự việc ở Thành Vô Song, những gì thằng bé chứng kiến, những gì thằng bé nghe được từ những người chạy trốn. Máu và nước mắt, tiếng la hét và sự trấn áp tàn bạo, tất cả được thằng bé thuật lại một cách rời rạc nhưng đầy kinh hoàng.
Cố Tiểu Ngư, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang sắp xếp lại mấy cuốn sách cũ, nghe vậy thì giật mình đánh rơi cuốn sách xuống sàn. Cô bé vội vàng chạy đến bên Tạ Trần, khuôn mặt tràn đầy lo lắng. "Sư huynh, có chuyện gì vậy? Thành Vô Song... chẳng lẽ lại loạn rồi sao?" Cô bé nhìn Tạ Trần, ánh mắt cầu cứu, như tìm kiếm một lời giải thích, một sự trấn an.
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của y không hề ngạc nhiên, chỉ có sự thấu hiểu và một chút ưu tư. Y đã dự liệu được điều này. Ngọn lửa mà y châm lên, bằng những lời lẽ sắc bén và trí tuệ thấu suốt nhân tâm, đã lan rộng. Cái giá phải trả cho sự thức tỉnh không bao giờ là rẻ, và giờ đây, nó đang được định giá bằng máu và nước mắt.
Y nhẹ nhàng đặt cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' xuống bàn, bên cạnh là tuyên ngôn 'Hội Tự Do Tư Tưởng' mà y đã nhận được trước đó. Ánh hoàng hôn hắt qua khung cửa sổ, chiếu rọi khuôn mặt bình thản nhưng ẩn chứa ngàn vạn suy nghĩ của y. "Bản tính... luôn là bản tính." Y thì thầm, giọng y trầm bổng, mang theo chút u hoài, chút chiêm nghiệm sâu sắc. Lời nói đó không phải là câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót, về bản chất cố hữu của con người, về những ham muốn quyền lực, lợi ích và mâu thuẫn, dù cho Thiên Đạo đã không còn, dù cho kỷ nguyên Nhân Đạo đã đến. Con người vẫn là con người.
Cố Tiểu Ngư, với sự ngây thơ nhưng cũng đầy thấu hiểu của mình, thốt lên: "Thiên Đạo đã không còn, sao con người vẫn tàn nhẫn như vậy? Sư huynh, tại sao họ lại không thể sống yên bình?"
Tạ Trần khẽ thở dài, trong hơi thở phảng phất mùi trầm hương và sự tĩnh lặng của đêm khuya. Y nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Y nhẹ nhàng pha một ấm trà mới, động tác chậm rãi, tỉ mỉ, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Tiểu Ngư à," y nói, giọng y nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của triết lý. "Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng những chấp niệm trong lòng người thì không dễ dàng tan biến. Con người, vốn dĩ là một thực thể phức tạp. Khi không còn luật trời, không còn tiên giới để khao khát hay sợ hãi, thì bản tính nguyên thủy của họ lại càng bộc lộ rõ nét. Ham muốn quyền lực, tham lam lợi ích, khao khát được kiểm soát người khác... đó là những thứ luôn tồn tại, dù có tiên hay phàm."
Y đưa chén trà nóng cho Cố Tiểu Ngư, rồi quay sang Tiểu An. "Tiểu An, con vất vả rồi. Cứ ngồi xuống nghỉ ngơi đi." Y không nói gì nhiều, chỉ để lại một câu nói mang tính triết lý, như một gợi mở cho Cố Tiểu Ngư và chính mình, và cũng là cho cả nhân gian này.
"Cuộc đời này, không phải là vấn đề có tiên hay không có tiên, mà là vấn đề con người lựa chọn sống như thế nào. Cái giá của sự thức tỉnh là đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để tìm thấy 'Nhân Đạo' chân chính." Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính cái vị của cuộc đời này. Y biết, sự trấn áp tàn bạo của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' sẽ không dập tắt được phong trào mà có thể khiến nó trở nên kiên cường và tổ chức hơn, hoạt động ngầm hoặc tìm kiếm sự hỗ trợ mới. Bản chất không thay đổi của con người sẽ tiếp tục là thử thách lớn nhất cho 'Nhân Đạo', đòi hỏi y phải có những 'điểm neo' triết lý mạnh mẽ hơn để củng cố nền tảng xã hội.
Y, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân tâm, đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" định đoạt vận mệnh thế giới. Các tu sĩ muốn y thành tiên để trở thành cứu tinh, phàm nhân hy vọng y đứng về phía họ, còn Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của y vì y đe dọa quy tắc của nó. Nhưng Tạ Trần chỉ có một ước nguyện duy nhất: được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Và giờ đây, ước nguyện đó đang bị thử thách một cách nghiệt ngã hơn bao giờ h���t. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian, dưới sự tác động của những tư tưởng mới, đang bước vào một kỷ nguyên đầy biến động. Y là điểm neo, và điểm neo thì phải vững vàng, dù cho biển cả có gầm thét đến đâu, dù cho những cơn sóng ngầm của bản chất con người có cuồn cuộn dâng trào.
Đêm khuya buông xuống, bóng tối bao trùm quán sách, nhưng trong đôi mắt Tạ Trần, một ngọn lửa triết lý vẫn sáng tỏ. Ngọn lửa ấy, không phải để đốt cháy thế gian, mà để soi rọi những góc khuất trong tâm hồn con người, để tìm ra con đường dẫn đến một 'Nhân Đạo' thực sự trọn vẹn, không cần thành tiên. Phía trước, không chỉ là những cuộc đối đầu công khai, mà còn là sự xuất hiện của các thế lực ngầm khác, có thể lợi dụng tình hình hỗn loạn này để đạt được mục đích riêng, hoặc các đồng minh bất ngờ xuất hiện. Con đường của Tạ Trần, và của cả nhân gian, còn rất dài và đầy chông gai, nhưng y biết, y không thể dừng lại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.