Nhân gian bất tu tiên - Chương 975: Diễn Thuyết Bạo Loạn: Lời Nói Và Nắm Đấm Giữa Thành Vô Song
Thành Vô Song, Phố Thương Mại Kim Long, trong ánh chiều tà nhuộm vàng những mái ngói cong vút, không khí vẫn hừng hực sức sống. Các tòa nhà ba, bốn tầng với kiến trúc tráng lệ, chạm trổ tinh xảo, ẩn mình dưới những biển hiệu lớn rực rỡ sắc màu và những chiếc đèn lồng treo cao, lấp lánh như những vì sao giữa ban ngày. Tiếng rao hàng lanh lảnh của tiểu thương hòa lẫn tiếng mặc cả xôn xao của khách buôn, tiếng cười nói giòn tan từ các quán rượu vẳng ra, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, bất tận của sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý hiếm quyện vào mùi thức ăn béo ngậy từ các quán ăn, mùi vải vóc mới tinh xen lẫn mùi kim loại từ xưởng rèn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, xa hoa đến choáng ngợp.
Tại trung tâm quảng trường Kim Long, nơi thường diễn ra các buổi lễ hội lớn, một bục diễn thuyết cao được dựng lên. Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', với ngoại hình uy nghiêm trong bộ trang phục chỉnh tề, đứng trên bục, giọng nói vang vọng, mang theo sự tự mãn và giáo điều khó che giấu. Y vung tay, khuôn mặt biểu cảm dữ dội, thao thao bất tuyệt về cái gọi là 'Nhân Đạo' chân chính, mà theo lời y, đang bị những kẻ hoài nghi, những tư tưởng lệch lạc làm cho vẩn đục. Ánh mắt y quét qua đám đông phía dưới, chất chứa sự khinh miệt sâu sắc dành cho bất kỳ ai dám đặt câu hỏi về quyền uy hay định nghĩa của y về 'Nhân Đạo'.
"Nhân Đạo đích thực phải là thế này, phải là thế kia!" Y gằn giọng, tiếng nói dội lại trên những bức tường đá cẩm thạch. "Nó phải là sự tuân phục, là sự tin tưởng tuyệt đối vào những giá trị đã được định hình từ ngàn đời! Những kẻ hoài nghi, những kẻ đòi hỏi quyền tự do diễn giải, chúng chính là những kẻ phá hoại sự ổn định, là mầm mống của loạn lạc! Chúng muốn kéo con người ra khỏi con đường chính đạo, đắm chìm vào những dục vọng cá nhân, những ảo tưởng phù phiếm!"
Dưới bục, đám đông tụ tập, đông nghịt như kiến cỏ. Có những gương mặt lộ rõ vẻ thành kính, gật gù tán đồng với từng lời của Thủ Lĩnh, ánh mắt lấp lánh sự sùng bái cuồng nhiệt. Họ là những người đã bị tẩy não, bị ru ngủ bởi những lời hứa hẹn về một cuộc sống an bình nếu tuân thủ tuyệt đối. Lại có những người khác, ánh mắt lảng tránh, biểu lộ sự hoài nghi ngấm ngầm, nhưng không dám cất lên tiếng nói. Họ chỉ dám thì thầm với nhau, trao đổi những ánh nhìn đầy băn khoăn. Tuy nhiên, phần lớn vẫn bị cuốn hút bởi khí thế hùng hồn và vẻ ngoài uy nghiêm của Thủ Lĩnh. Không khí dần trở nên cuồng nhiệt, những tiếng hô hào ủng hộ bắt đầu vang lên từ những người mộ đạo nhất, sau đó lan ra như một làn sóng, nhấn chìm những tiếng thì thầm hoài nghi.
"Người Bảo Vệ vạn tuế! Nhân Đạo trư���ng tồn!" Tiếng hô vang dội, đồng loạt, như một lời tuyên thệ sắt đá, khiến cả quảng trường rung chuyển. Cảm giác xa hoa, tráng lệ của con phố thương mại giờ đây hòa trộn với sự cuồng tín, tạo nên một khung cảnh vừa huy hoàng vừa đáng sợ. Những khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của dân thường bị cuốn vào cơn say mê tập thể, đôi mắt họ ánh lên vẻ khao khát được thuộc về, được tin tưởng vào một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình, dù đó là một niềm tin méo mó, bị lợi dụng. Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ' mỉm cười đắc thắng, y biết, y đang kiểm soát được những con người này, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng chính sự yếu đuối, sự khát khao được dẫn dắt của họ. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về y, tựa hồ y là hiện thân của chân lý, là người duy nhất có thể chỉ lối cho nhân gian trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn này. Y vung tay mạnh mẽ hơn, như thể đang ra lệnh cho cả thế giới phải tuân theo ý chí của mình.
***
Trong lúc khí thế đang lên đến đỉnh điểm, một sự xáo động nhẹ bắt đầu lan truyền t�� phía cuối quảng trường. Đám đông đang say sưa lắng nghe bỗng chốc xì xào, bàn tán, những ánh mắt tò mò quay đầu nhìn về phía nguồn cơn. Từ dòng người đang tản mát, một nhóm khoảng ba mươi người xuất hiện, chậm rãi tiến vào trung tâm quảng trường. Đó chính là 'Hội Tự Do Tư Tưởng', do Nàng Thơ Mộng Dao và Dương Quân dẫn đầu.
Mộng Dao, với vẻ đẹp thanh thoát và mái tóc đen dài xõa mềm mại trên bờ vai gầy, nổi bật giữa đám đông. Nàng mặc một bộ y phục truyền thống màu lam nhạt, giản dị nhưng toát lên khí chất thanh cao, tựa như một đóa sen thanh khiết giữa vũng bùn ô trọc. Đôi mắt nàng trong veo, nhưng ẩn chứa sự kiên định sắt đá, không hề nao núng trước hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nàng không mang theo bút vẽ hay giấy mực như thường lệ, mà thay vào đó là một vẻ trang nghiêm, quyết đoán hiếm thấy.
Dương Quân đứng cạnh nàng, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của một người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh lên vẻ cảnh giác cao độ khi quét qua ��ám đông đang xôn xao. Y mặc bộ đạo bào cùng màu với Mộng Dao, nhưng vóc dáng cao lớn và thần thái kiên nghị của y tạo thành một bức tường vững chãi, bảo vệ nàng khỏi những ánh nhìn soi mói.
Họ mang theo những biểu ngữ bằng lụa trắng, được vẽ bằng những nét bút bay bổng nhưng đầy ý nghĩa, hình ảnh trừu tượng về sự tự do, ánh sáng trí tuệ, và những câu nói trích từ bài tản văn của Tạ Trần – những lời đã châm ngòi cho ngọn lửa thức tỉnh. Một biểu ngữ lớn nhất, được hai trí thức trẻ căng ra, khắc rõ câu: "Nhân Đạo không phải là những lời giáo điều, không phải là thứ để mua bán! Nhân Đạo là tự do trong trái tim mỗi người!" Nét chữ thanh thoát, bay bổng, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, khiến không khí đang cuồng nhiệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, rồi lại bùng lên những tiếng xì xào còn lớn hơn trước.
Mộng Dao, với một bước chân dũng cảm, bước lên phía trước, thẳng thắn đối mặt với bục diễn thuyết của Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ'. Nàng không hề run sợ, không hề né tránh ánh mắt đầy giận dữ và khinh mi���t của y. Giọng nói của nàng, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mạnh mẽ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ồn ào của đám đông.
"Nhân Đạo không phải là những lời giáo điều, không phải là thứ để mua bán! Nhân Đạo là tự do trong trái tim mỗi người!" Nàng dứt khoát tuyên bố, từng lời như những mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào sự giả dối mà Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ' đang cố gắng xây dựng. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự tự do tìm kiếm chân lý, chứ không phải ở sự tuân phục mù quáng! Các ngài đang đánh cắp Nhân Đạo, biến nó thành một công cụ để kiểm soát và trục lợi!"
Một làn sóng xì xào, bàn tán lan nhanh như cháy rừng trong đám đông. Một số người, vốn đã chán ghét sự giáo điều và sự thao túng của 'Người Bảo Vệ', gật gù tán thưởng, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. Số khác lại lộ vẻ hoang mang, bối rối, không biết nên tin vào ai. Nhưng cũng có không ít kẻ, đặc biệt là những tín đồ cuồng nhiệt và những kẻ có lợi ích liên quan đến 'Người Bảo Vệ', lộ rõ vẻ tức giận, ánh mắt hằn học nhìn chằm chằm vào Mộng Dao và những người đồng hành. Một vài thành viên 'Hội Tự Do Tư Tưởng' bắt đầu lặng lẽ phát tán những tờ giấy nhỏ có nội dung phản biện, những đoạn trích từ bài tản văn của Tạ Trần và những câu nói của Mộng Dao, len lỏi vào đám đông đang chia rẽ.
Dương Quân vẫn đứng cạnh Mộng Dao, ánh mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Y biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng là nước cờ cần thiết để lay động tâm trí những người đang bị giam cầm trong xiềng xích của giáo điều. Sự xuất hiện của họ, cùng với những lời tuyên bố mạnh mẽ, đã khiến không khí căng như dây đàn, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi giữa hai luồng tư tưởng đối lập đang va chạm nảy lửa. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm quảng trường Kim Long.
***
Lời nói của Mộng Dao như một ngọn lửa châm vào thùng thuốc súng đang chờ b��ng nổ. Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ', khuôn mặt méo mó vì giận dữ, trừng mắt nhìn xuống Nàng Thơ, hơi thở gấp gáp. Ánh mắt y chứa đầy sự khinh miệt và cố chấp, dường như không thể tin nổi một kẻ phàm nhân dám công khai thách thức quyền uy của y giữa chốn đông người. Y, với bộ trang phục uy nghiêm, giờ đây lại mang vẻ giận dữ của một con thú bị xúc phạm.
"Đuổi những kẻ phản nghịch này đi! Dập tắt tiếng nói của chúng!" Y gầm lên, giọng nói khản đặc, lệnh cho các đệ tử và những kẻ cuồng tín của mình. Như một bầy ong vỡ tổ, hàng chục người mặc đồng phục của 'Người Bảo Vệ' cùng với những kẻ mộ đạo quá khích lao về phía 'Hội Tự Do Tư Tưởng'. Đám đông dân chúng đang đứng xem bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Một số người hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, tiếng la hét chói tai vang lên. Số khác, tò mò và hiếu kỳ, lại cố chen lấn để nhìn rõ hơn, tạo nên một vòng xoáy hỗn loạn ngay giữa quảng trường.
Xô xát bùng nổ. Những cú đấm bay ra, những lời mắng chửi thô tục vang lên, xen lẫn tiếng vật lộn và tiếng đổ v��� của những quầy hàng gần đó bị xô ngã. Mùi mồ hôi, bụi bặm và cả mùi máu tanh thoang thoảng bắt đầu lan ra trong không khí căng thẳng. Các thành viên 'Hội Tự Do Tư Tưởng', dù số lượng ít hơn nhiều, nhưng không hề nao núng. Những trí thức trẻ, dù thân thể gầy gò, vẫn cố gắng giữ vững biểu ngữ, dùng thân mình che chắn cho Mộng Dao. Những nghệ sĩ trẻ, ánh mắt phẫn nộ, vừa chống trả vừa cố gắng bảo vệ những tờ truyền đơn đang bị giằng xé.
Dương Quân nhanh chóng phản ứng. Với vẻ mặt kiên định và ánh mắt sắc bén, y lao vào giữa vòng vây, sử dụng võ công nhẹ nhàng nhưng vô cùng hiệu quả. Y không đánh trả để gây thương tích nặng nề, mà chỉ dùng sức mạnh và tốc độ để đẩy lùi, khống chế đối phương, tạo một khoảng trống an toàn cho Mộng Dao và các thành viên. Mỗi động tác của y đều chính xác, uyển chuyển, tựa như một cơn gió lốc cuốn bay những kẻ tấn công mà không cần dùng đến sát chiêu. Y xoay người, một cú gạt tay nhẹ nhàng nhưng đủ sức hất văng hai tên đệ tử đang lao vào Mộng Dao. Y dùng khuỷu tay chặn một cú đấm hiểm hóc, sau đó xoay người né tránh, khéo léo đẩy kẻ tấn công vào một tên đồng bọn khác, khiến chúng lảo đảo va vào nhau. Mục tiêu duy nhất của y là bảo vệ, không phải hủy diệt.
Mộng Dao, dù bị bao vây bởi sự hỗn loạn và bạo lực, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng đứng vững giữa vòng bảo vệ của Dương Quân, ánh mắt quét qua những gương mặt giận dữ và sợ hãi. Nàng giơ tay lên, cố gắng cất tiếng nói lần nữa, như muốn nhắc nhở mọi người về lý tưởng tự do tư tưởng, nhưng giọng nói của nàng bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào và tiếng la hét. Một tên đệ tử của 'Người Bảo Vệ', ánh mắt cuồng loạn, cố gắng xông qua Dương Quân để giật lấy biểu ngữ từ tay một trí thức trẻ. Dương Quân khẽ lắc người, chặn đứng hắn, sau đó dùng một động tác đẩy nhẹ nhưng đầy lực, khiến hắn lùi lại mấy bước, lảo đảo ngã xuống.
Cảnh tượng hỗn loạn lan ra khắp quảng trường. Những biểu ngữ bị giằng xé, những tờ truyền đơn bị xé nát, bay lả tả trong gió chiều. Tiếng hò reo ủng hộ 'Người Bảo Vệ' xen lẫn tiếng phản đối yếu ớt của một vài người dân tỉnh táo. Sự căng thẳng trong không khí gần như có thể cảm nhận được bằng xúc giác, một cảm giác ngột ngạt của bạo lực và sự đàn áp tư tưởng. Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm, nhưng ngọn lửa xung đột thì vẫn bùng cháy dữ dội, soi rọi những khuôn mặt vừa giận dữ vừa sợ hãi, vừa kiên định vừa hoang mang. Cuộc chiến giữa lời nói và nắm đấm, giữa lý tưởng và giáo điều, đã chính thức bắt đầu ngay giữa lòng Thành Vô Song phồn hoa.
***
Trong khi Thành Vô Song đang chìm trong hỗn loạn và bạo lực, quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình vẫn giữ được vẻ tĩnh lặng đến lạ. Ánh trăng đã lên cao, bạc trắng cả không gian, chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng nơi đây, tạo nên một bầu không khí cổ kính, đầy mùi giấy mực cũ và hương trà thoang thoảng.
Bỗng nhiên, cánh cửa quán sách bật m��, và Thư Đồng Tiểu An, mồ hôi nhễ nhại, hớt hải chạy vào. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ hốt hoảng, hơi thở dốc từng hồi, dường như vừa chạy một quãng đường rất xa với tốc độ kinh hồn. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, giờ đây lại càng thêm tiều tụy dưới ánh trăng mờ.
"Tiên sinh... Thành Vô Song... hỗn loạn lắm! Họ... họ đánh nhau rồi ạ!" Tiểu An lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức và hoảng sợ. Cậu bé cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay run rẩy và khuôn mặt tái nhợt đã tố cáo sự kinh hoàng mà cậu vừa chứng kiến.
Tạ Trần vẫn ngồi sau bàn sách quen thuộc, tay vẫn giữ cuốn sách đang đọc dở, tựa hồ không hề bị giật mình bởi sự xuất hiện đột ngột của Tiểu An. Y, với thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt và khuôn mặt thanh tú, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây nhìn thẳng vào hư không, lắng nghe từng lời của Tiểu An. Y không ngắt lời, chỉ im lặng, để mặc câu chuyện được kể một cách rời rạc, chắp vá, nhưng đầy đủ sự kinh hoàng của một cuộc bạo loạn.
Ngay sau Tiểu An, Chưởng Quán Tiệm Rượu cũng xuất hiện, vẻ mặt đầy lo lắng. Ông ta béo tốt, vui vẻ thường ngày, giờ đây lại cau có, tay không cầm khăn lau bàn như thường lệ mà nắm chặt lấy vạt áo. Ông ta vừa nghe tin tức từ các thương nhân trở về từ Thành Vô Song, và những gì ông ta biết đã xác nhận sự nghiêm trọng của vấn đề.
"Tạ tiên sinh, e rằng chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc đâu." Chưởng Quán thở dài, giọng nói nặng trĩu. "Những kẻ đó... 'Người Bảo Vệ' sẽ không bỏ qua đâu! Họ sẽ trả đũa, và e rằng sẽ còn tàn bạo hơn nữa."
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, như để cảm nhận rõ hơn những làn sóng chấn động đang lan tỏa từ Thành Vô Song, xuyên qua khoảng cách địa lý, len lỏi vào cả sự tĩnh lặng của quán sách này. Y biết, y đã dự liệu được điều này. Ngọn lửa mà y châm lên, bằng những lời lẽ sắc bén và trí tuệ thấu suốt nhân tâm, đã lan rộng. Cái giá phải trả cho sự thức tỉnh không bao giờ là rẻ, và giờ đây, nó đang được định giá bằng máu và nước mắt.
Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, cạnh tuyên ngôn 'Hội Tự Do Tư Tưởng' mà y đã nhận được trước đó. Ánh nến chập chờn, soi rọi khuôn mặt bình thản nhưng ẩn chứa ngàn vạn suy nghĩ của y. "Vậy là, lời nói đã không còn đủ sức nặng..." Tạ Trần thầm thì, giọng y trầm bổng, mang theo chút u hoài, chút chiêm nghiệm sâu sắc. Lời nói của y không phải là câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót, về giới hạn của lý lẽ trước bạo lực và sự cuồng tín.
Y nhớ lại những lời y từng viết, về "Chợ Niềm Tin," về "thương nhân đạo lý." Những lời ấy, vốn dĩ chỉ là hạt giống, đã nảy mầm, đâm chồi, và giờ đây, đang bị thử thách bởi bão táp. Y, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân tâm, đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" định đoạt vận mệnh thế giới. Các tu sĩ muốn y thành tiên để trở thành cứu tinh, phàm nhân hy vọng y đứng về phía họ, còn Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của y vì y đe dọa quy tắc của nó. Nhưng Tạ Trần chỉ có một ước nguyện duy nhất: được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.
Và giờ đây, ước nguyện đó đang bị thử thách một cách nghiệt ngã. Cái "sống một đời bình thường" của y đã không còn đơn thuần là đọc sách, pha trà. Nó đã gắn liền với những làn sóng tư tưởng, với những cuộc đấu tranh đang diễn ra ngoài kia, với những tiếng la hét và máu đổ. Anh tự hỏi liệu con đường anh chọn có đang dẫn đến một tương lai tốt đẹp hơn, hay chỉ là một vòng xoáy của bạo lực mới. Anh đấu tranh với chính mình, giữa mong muốn được bình yên và nhận thức về trách nhiệm vô hình của mình.
Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào ngọn nến đang cháy chập chờn. Ngọn lửa nhỏ bé ấy, có thể dễ dàng bị dập tắt bởi một cơn gió, nhưng cũng có thể châm bùng một đám cháy lớn. Sự kiện bạo loạn này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi các hành động trấn áp và đối kháng gay gắt hơn từ 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và giới thương gia. Vai trò của Dương Quân, như một người lãnh đạo hành động và bảo vệ 'Nhân Đạo' chân chính, sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn. Và sự kiện này, chắc chắn, sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác, có thể là những người ủng hộ 'Người Bảo Vệ' hoặc những kẻ muốn lợi dụng tình hình hỗn loạn.
Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian, dưới sự tác động của những tư tưởng mới, đang bước vào một kỷ nguyên đầy biến động. Y biết, y không thể thoát ly hoàn toàn. Y là điểm neo, và điểm neo thì phải vững vàng, dù cho biển cả có gầm thét đến đâu. Tạ Trần khẽ thở dài, trong hơi thở phảng phất mùi trầm hương và sự tĩnh lặng của đêm khuya. Phía trước, con đường của nhân gian còn rất dài và đầy chông gai.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.