Nhân gian bất tu tiên - Chương 974: Tiếng Vọng Tự Do: Hội Tự Do Tư Tưởng Chống Lại Độc Đoán Nhân Đạo
Đêm khuya vẫn còn dài, nhưng trong căn phòng nhỏ tại Thành Vô Song, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, soi sáng con đường chông gai phía trước cho những tâm hồn khao khát chân lý. Dương Quân và Mộng Dao, hai con người với những lý tưởng cao đẹp, nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào. Một kế hoạch mới đã thành hình trong tâm trí họ, dựa trên sự thật và trí tuệ của Tạ Trần. Bài viết của Tạ Trần đã trở thành một điểm neo nhân quả, một hạt giống tư tưởng được gieo vào lòng đất nhân gian, và giờ đây, Dương Quân cùng Mộng Dao sẽ là những người chăm sóc, tưới tắm cho hạt giống ấy nảy mầm, biến nó thành một rừng cây tư duy, chống lại những cành cây khô héo của sự thao túng và giả dối. Cuộc chiến giữa 'Nhân Đạo' chân chính và 'Nhân Đạo' bị biến chất sẽ trở nên công khai và gay gắt hơn, không chỉ dừng lại ở lời nói mà có thể chuyển sang hành động cụ thể, thử thách lòng dũng cảm của những người muốn bảo vệ chân lý.
***
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp, len lỏi qua khe cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách tại Thị Trấn An Bình, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch đất. Không khí trong quán tĩnh lặng, mang theo mùi của giấy cũ, mực khô và một chút hương trà thoang thoảng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi tựa vào bàn đọc sách, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trên cuốn cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà y vẫn thường nâng niu. Làn da trắng nhợt của y như càng nổi bật hơn trong ánh sáng mờ ảo, và mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản khiến y trông càng thanh thoát, như một bức thủy m���c ẩn mình giữa nhân gian bụi bặm.
Tiếng bước chân gấp gáp cùng tiếng thở dốc của Thư Đồng Tiểu An phá tan sự yên tĩnh. Tiểu An, với vóc dáng gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường thấy, lúc này lại đầy vẻ lo lắng, hấp tấp chạy vào. Theo sau là Chưởng Quán Tiệm Rượu, thân hình béo tốt, tay vẫn quen thuộc cầm chiếc khăn lau bàn, nhưng nụ cười xởi lởi thường trực trên môi y đã biến mất, thay vào đó là nét mặt cau có, nặng trĩu ưu tư.
"Tiên sinh..." Tiểu An hổn hển, đặt một tập giấy sao chép vội vàng lên bàn. "Mấy ngày nay ở chợ có nhiều người bị 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' gọi lên răn đe, chỉ vì họ nói tốt về bài viết của người đó ạ." Giọng cậu bé run run, ánh mắt không giấu nổi sự hoảng sợ. "Họ còn nói, những ai dám lan truyền 'tà thuyết' sẽ bị trừng trị nặng nề. Có người còn bị đánh đòn, bị tịch thu hàng hóa..."
Chưởng Quán Tiệm Rượu thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán. "Đúng vậy, Tạ công tử. Bọn thương gia ở Thành Vô Song cũng giận tím mặt. Chúng nó đang ra sức bôi nhọ bài viết của công tử là 'tà thuyết', 'phản đạo' nhằm ổn định lại niềm tin của khách hàng. Chúng còn cử người đi khắp nơi, nói rằng những ai đọc hoặc tin vào bài viết ấy là đang gây chia rẽ, là muốn phá hoại nền tảng 'Nhân Đạo' thiêng liêng. Rượu ngon cũng không còn bán chạy như trước, vì người ta sợ hãi, không dám tụ tập bàn tán nữa rồi." Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút trách cứ ngầm. Bài viết của Tạ Trần, dù không đề tên tác giả, nhưng với sự sắc bén và khả năng nhìn thấu bản chất vấn đề, đã nhanh chóng được những người tinh ý nhận ra nguồn gốc.
Tạ Trần không nói gì, y chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng hổi, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay y. Đôi mắt y vẫn bình thản, nhưng sâu thẳm trong đó, có một tia sáng lóe lên, như thể y đã lường trước được tất cả. Y vuốt ve cuốn sách cũ trên tay, bìa sách đã sờn rách theo năm tháng, nhưng từng trang giấy vẫn chứa đựng những triết lý trường tồn. "Độc đoán và sợ hãi là bản chất của mọi quyền lực khi bị lung lay," Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng y trầm bổng, đều đều như tiếng suối chảy. "Khi một thế lực đã quen với việc thao túng và kiểm soát tư tưởng, bất kỳ lời nói nào chạm đến bản chất thật sự của chúng đều sẽ bị coi là mối đe dọa. Sóng gió đã nổi lên rồi, đây là điều tất yếu."
Tiểu An rụt rè hỏi, "Tiên sinh, vậy chúng ta phải làm sao ạ? Hay là... hay là người hãy viết một bài khác, đính chính lại...?"
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không cần. Lời đã nói ra, lý lẽ đã bày tỏ, đâu cần phải đính chính. Cái cần thay đổi không phải là lời nói, mà là tâm trí của những kẻ đang cố chấp. Hơn nữa, việc đính chính chỉ càng chứng tỏ chúng ta đang sợ hãi, đang thừa nhận 'tà thuyết' của mình. Điều đó không phải là 'Vô Vi Chi Đạo'." Y nhấp thêm một ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt thanh tú của y trong chốc lát. "Bài viết của ta chỉ là một hạt giống. Một hạt giống, dù nhỏ bé, vẫn có thể nảy mầm và vươn lên thành cây đại thụ, miễn là nó được gieo đúng mảnh đất. Và mảnh đất đó, chính là những tâm hồn khao khát sự thật, sự tự do."
Chưởng Quán Tiệm Rượu thở dài, "Nhưng mà, Tạ công tử, cái giá phải trả cho những 'hạt giống' ấy đâu phải là nhỏ. Người dân thường làm sao chống lại được thế lực của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' cơ chứ? Bọn chúng có kẻ tu hành, có cả quan lại chống lưng. Chẳng lẽ cứ để cho họ bị trấn áp mãi?" Y lo lắng nhìn ra cửa, như thể sợ hãi một bóng dáng nào đó của 'Người Bảo Vệ' đang lảng vảng bên ngoài. Mùi của ẩm thực đường phố, của mùi đất và mồ hôi từ chợ búa đã bắt đầu len lỏi vào quán, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Y nhìn Tiểu An và Chưởng Quán Tiệm Rượu, ánh mắt y mang một vẻ thấu hiểu sâu sắc, như thể y nhìn thấy cả quá khứ và tương lai đang đan xen vào nhau. "Sức mạnh của lời nói không nằm ở việc nó có thể trực tiếp đánh bại một kẻ thù hữu hình. Sức mạnh của nó nằm ở việc nó có thể gieo vào lòng người những hạt mầm của sự nghi ngờ, của sự thức tỉnh, của lòng dũng cảm. Một khi những hạt mầm ấy đã bén rễ, chúng sẽ tự tìm cách vươn lên. Không phải ai cũng có thể trở thành người phá cục, nhưng ai cũng có thể trở thành một phần của sự thay đổi."
Y đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng lại toát ra một khí chất kiên định lạ thường. Y đi đến bên cửa sổ, nhìn ra con đường nhỏ đang dần tấp nập hơn khi mặt trời lên cao. "Việc của chúng ta, chỉ là tiếp tục gieo. Và quan sát. Cái Nhân Quả Luân Bàn vẫn luôn vận chuyển không ngừng. Mỗi hành động, mỗi lời nói đều sẽ tạo ra một hệ quả nhất định. Ta đã gieo một hạt, và giờ là lúc chờ đợi những bông hoa nở rộ, dù là hoa của sự thật hay gai của sự phản kháng."
Tiểu An, dù vẫn còn chút sợ hãi, nhưng đôi mắt cậu bé đã ánh lên một tia hiểu biết. Cậu im lặng, nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn tập giấy sao chép bài viết trên bàn. Chưởng Quán Tiệm Rượu khẽ thở dài lần nữa, nhưng lần này trong tiếng thở dài đó lại pha lẫn một chút hy vọng mờ nhạt. Y biết, lời Tạ Trần nói luôn có một sức nặng riêng, một sự thấu triệt mà người thường khó lòng đạt tới. Y chỉ có thể tin, và chờ đợi. Cuộc sống bình thường của Thị Trấn An Bình có thể bị xáo trộn, nhưng những triết lý của Tạ Trần lại đang âm thầm định hình một tương lai khác cho nhân gian.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, khi buổi chiều tà đang buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói cong vút và những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, một cuộc họp bí mật đang diễn ra trong một căn phòng khuất nẻo của một tửu lâu cổ kính. Các công trình kiến trúc đồ sộ của Thành Vô Song, những khu phố thương mại sầm uất, và những ngôi nhà cao tầng san sát vẫn đang chìm trong tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, và tiếng nhạc từ các tửu lầu. Nhưng trong căn phòng này, chỉ có một bầu không khí nghiêm túc và căng thẳng.
Nàng Thơ Mộng Dao, xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu lam nhạt, không còn vẻ mơ màng, lãng mạn thường thấy. Đôi mắt nàng ánh lên sự quyết tâm, mặc dù vẫn giữ được nét u hoài, yêu thích cái đẹp và sự bình yên. Nàng ngồi đối diện với Dương Quân, người vẫn giữ phong thái tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Xung quanh họ là một nhóm trí thức trẻ và nghệ sĩ trẻ, những người mà ánh mắt họ cũng tràn đầy nhiệt huyết và khao khát tự do tư tưởng. Mùi hương liệu thoang thoảng từ các cửa tiệm bên dưới, mùi đồ ăn từ nhà bếp của tửu lâu, và mùi hương hoa từ các khu vườn xung quanh len lỏi vào phòng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với không khí trầm lắng của cuộc họp.
"Chúng ta không thể ngồi yên được nữa," Mộng Dao nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát, như tiếng chuông ngân trong đêm tĩnh. "Sự trấn áp của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đang ngày càng trắng trợn. Họ không chỉ đe dọa, mà còn dùng vũ lực để bịt miệng những người dám nói lên sự thật. Bài viết của Tạ tiên sinh đã chỉ ra bản chất của sự tha hóa đó, và giờ đây, nó đã trở thành một ngọn lửa, thắp lên trong lòng chúng ta. Đã đến lúc chúng ta phải đứng lên!" Nàng siết chặt chiếc bút lông trong tay, như thể nó không chỉ là công cụ sáng tạo mà còn là vũ khí đấu tranh.
Dương Quân gật đầu, vẻ mặt anh trầm tư. "Việc này sẽ gặp rất nhiều hiểm nguy, Mộng Dao. 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' có thế lực, có kẻ tu sĩ, và được giới thương gia ủng hộ. Chúng ta không có sức mạnh phép thuật, cũng không có quyền lực chính trị. Nếu chúng ta hành động một cách mù quáng, chúng ta sẽ bị dập tắt ngay lập tức." Anh dừng lại, nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy sự thận trọng. "Chúng ta cần một tên gọi, một tuyên ngôn rõ ràng và một chiến lược khôn ngoan để không bị trấn áp ngay lập tức. Chúng ta cần một lá cờ để tập hợp những người cùng chí hướng, và một con đường để đi."
Một trí thức trẻ với vầng trán cao và đôi mắt sáng ngời, ngồi đối diện với Mộng Dao, bỗng đứng phắt dậy. "Vậy thì hãy thành lập 'Hội Tự Do Tư Tưởng'! Tên gọi đã nói lên tất cả! Chúng ta sẽ là những người bảo vệ quyền được suy nghĩ, quyền được diễn giải 'Nhân Đạo' theo lương tri của mỗi người, chứ không phải theo giáo điều của kẻ khác!"
Lời đề nghị của người trí thức trẻ lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt. Các nghệ sĩ trẻ, với phong thái lãng tử và đôi mắt đầy chất thơ, cũng gật đầu tán thành. Một người trong số họ, một họa sĩ trẻ với mái tóc dài buông xõa, nói: "Chúng ta sẽ dùng nghệ thuật để lên tiếng! Tranh vẽ, thơ ca, kịch ngắn, tất cả sẽ trở thành tiếng nói của tự do, phản ánh những chân lý mà Tạ tiên sinh đã vạch trần!"
Mộng Dao nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng ánh lên sự cảm kích. "Dương Quân huynh nói đúng. Chúng ta cần chiến lược. Không chỉ là một lời hiệu triệu, mà còn là một con đường để biến lời nói thành hành động, thành phong trào." Nàng đứng dậy, khí chất thanh nhã của nàng giờ đây toát lên một vẻ mạnh mẽ, kiên định. "Chúng ta sẽ sao chép bài viết của Tạ tiên sinh, nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Chúng ta sẽ dùng những ngôn ngữ nghệ thuật của mình để diễn giải, để phổ biến những tư tưởng ấy đến mọi tầng lớp nhân gian, kể cả những người không quen đọc sách. Chúng ta sẽ làm cho 'Chợ Niềm Tin' trở nên sống động, để mọi người đều có thể nhận ra bộ mặt thật của những 'thương nhân đạo lý'."
Dương Quân đứng dậy theo, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Mộng Dao. "Và chúng ta sẽ công khai. Không phải là một tổ chức bí mật, mà là một tiếng nói công khai, buộc họ phải đối đầu với chúng ta trên mặt trận tư tưởng, chứ không phải là sự trấn áp lén lút." Anh nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết đoán. "Họ sẽ không thể bịt miệng tất cả mọi người. Chúng ta sẽ là ngọn cờ, là nơi tập hợp những người dám nghĩ, dám nói. Chúng ta sẽ tổ chức các buổi đọc sách công cộng, các buổi thảo luận, mời những người có học thức, những người đã tỉnh ngộ đến để chia sẻ suy nghĩ của họ. Biến nó thành một làn sóng văn hóa, một phong trào dân gian."
Cả nhóm cùng nhau bắt tay vào soạn thảo tuyên ngôn và các tác phẩm nghệ thuật sẽ được công bố. Ánh nến trong phòng lung linh, phản chiếu những gương mặt đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Mùi hương liệu trong không khí dường như cũng trở nên nồng nàn hơn, như chứng nhân cho một khởi đầu mới. Mộng Dao và Dương Quân biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng trong khoảnh khắc này, họ cảm thấy không hề đơn độc. Hạt giống đã được gieo, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau chăm sóc, tưới tắm cho nó nảy mầm, thành cây, và vươn cao, bất chấp những cơn bão táp của sự độc đoán và sợ hãi.
***
Buổi trưa hôm sau, cái nắng gắt của Thành Vô Song đổ xuống quảng trường trung tâm, khiến không khí trở nên oi ả, nhưng lại không thể xua đi sự náo nhiệt của đám đông đang tụ tập. Tiếng rao hàng của thương nhân vẫn vang vọng, tiếng bước chân hối hả vẫn không ngớt, nhưng tất cả dường như bị lấn át bởi một sự kiện đang diễn ra tại đây. 'Hội Tự Do Tư Tưởng' chính thức ra mắt.
Giữa quảng trường, một sân khấu tạm bợ được dựng lên. Phía sau là những biểu ngữ được viết tay cẩn thận, với những dòng chữ lớn: "Nhân Đạo thuộc về Nhân Gian, không phải của kẻ thao túng!", "Tự Do Tư Tưởng là nền tảng của Nhân Đạo chân chính!", và đặc biệt là những trích dẫn từ bài tản văn của Tạ Trần, như "Chợ Niềm Tin" hay "Thương nhân đạo lý". Các thành viên của Hội, chủ yếu là trí thức và nghệ sĩ trẻ, ăn mặc giản dị nhưng cử chỉ thanh cao, ánh mắt sáng ngời, đang trưng bày tranh vẽ, thơ ca, và kịch bản ngắn của họ. Những bức tranh khắc họa hình ảnh một thị trường hỗn loạn, nơi những "giá trị đóng gói" được rao bán với giá cắt cổ, nơi niềm tin bị cân đong đo đếm bằng vàng b���c, đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người dân.
Nàng Thơ Mộng Dao bước lên sân khấu. Vẻ đẹp thanh nhã của nàng, kết hợp với bộ y phục lam nhạt, khiến nàng trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Gió nhẹ thổi qua, làm bay nhẹ mái tóc đen dài của nàng, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút nao núng. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng nói trong trẻo, dõng dạc, vang vọng khắp quảng trường: "Kính thưa quý vị đồng bào, quý vị đạo hữu! Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây không phải để gây chiến, mà là để khẳng định một chân lý giản đơn nhưng đã bị lãng quên: Nhân Đạo là dòng chảy tự do của ý chí con người, không phải chiếc lồng giáo điều hay món hàng để mua bán! Chúng ta, Hội Tự Do Tư Tưởng, sẽ không để lương tri bị bóp méo, không để trí tuệ bị xiềng xích!"
Lời tuyên ngôn của Mộng Dao như một tiếng sét đánh vào không khí tĩnh lặng của sự sợ hãi và im lặng đã bao trùm Thành Vô Song trong những ngày qua. Đám đông phản ứng mạnh mẽ. Có người ủng hộ nhiệt liệt, vỗ tay hò reo, ánh mắt đầy hy vọng. Những người khác thì hoài nghi, thì thầm bàn tán, không dám công khai bày tỏ thái độ. Họ đã quen với sự áp đặt của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đến mức không dám tin vào những lời lẽ tự do ấy.
Và quả nhiên, không ít bóng dáng uy nghiêm của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đã xuất hiện. Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài uy nghiêm, giáo điều, thường mặc trang phục chỉnh tề màu xám đậm, toát lên vẻ quyền lực, dẫn theo một nhóm tu sĩ và đệ tử, chen qua đám đông, tiến thẳng về phía sân khấu. Khuôn mặt y đỏ gay vì tức giận, ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng cả quảng trường.
"Bọn tà thuyết! Chúng mày đang phá hoại nền tảng của Nhân Đạo! Mau giải tán ngay lập tức!" Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' hét lớn, giọng y vang như tiếng sấm, khiến một số người dân yếu bóng vía phải rụt rè lùi lại. "Chúng ta, 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', là những người gìn giữ trật tự và đạo lý. Những lời lẽ phản động này chỉ nhằm gây chia rẽ, làm suy yếu niềm tin của nhân gian!"
Các đệ tử của y bắt đầu xông lên, cố gắng giật đổ các biểu ngữ và phá hoại các tác phẩm nghệ thuật. Một trận hỗn loạn nhỏ bắt đầu nổ ra. Những tiếng cãi vã, tiếng xô đẩy vang lên.
Dương Quân, đứng vững chãi phía sau Mộng Dao, ánh mắt anh sắc bén quan sát mọi động thái. Anh không trực tiếp tham gia vào cuộc ẩu đả, nhưng anh và một số trí thức trẻ khác đã tạo thành một vòng bảo vệ quanh Mộng Dao và các tác phẩm. Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai Mộng Dao, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự khẩn trương: "Sức ép đang đến, nhưng chúng ta đã gieo hạt giống rồi, Mộng Dao. Đừng lùi bước."
Mộng Dao nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', ánh mắt nàng không hề sợ hãi. "Nhân Đạo không thể bị độc quyền, thưa Thủ Lĩnh! Sự đa dạng của tư tưởng mới là sức sống của nhân gian. Các vị đang cố chấp giữ lấy một cái vỏ rỗng tuếch, trong khi cái hồn của Nhân Đạo đang dần lụi tàn vì sự ích kỷ và thao túng!"
Lời lẽ của nàng, dù không mang theo chút sức mạnh phép thuật nào, lại có sức xuyên thấu kỳ lạ, chạm đến lòng người. Một số người dân trong đám đông, vốn đã cảm thấy bất mãn với 'Người Bảo Vệ', bắt đầu lên tiếng ủng hộ Mộng Dao. Tiếng hô "Tự do tư tưởng!" bắt đầu vang lên rải rác, rồi dần dần lan rộng, như một làn sóng ngầm đang trỗi dậy. Các thành viên Hội phân phát truyền đơn và bảo vệ tác phẩm của mình một cách kiên quyết, không lùi bước trước sự gây rối. Cuộc đối đầu công khai đã bắt đầu, giữa quyền lực và lý tưởng, giữa giáo điều và tự do.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thị Trấn An Bình, Tạ Trần nhận được tin tức về sự kiện ở Thành Vô Song thông qua một người đưa tin do Chưởng Quán Tiệm Rượu phái tới. Quán sách của y đã đóng cửa, ánh nắng cuối cùng đang nhuộm đỏ con đường đất trước cửa, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch nhưng đầy vẻ bi tráng. Không khí buổi chiều muộn mang theo chút se lạnh, mùi khói bếp và mùi đất ẩm bắt đầu lan tỏa.
Tạ Trần lặng lẽ thắp lên một ngọn nến trên bàn đọc sách. Ánh sáng dịu nhẹ của ngọn nến nhảy múa, soi rọi những giá sách cao ngất, phủ lên những cuốn sách cũ một vẻ huyền ảo. Y cầm trên tay một bản sao của tuyên ngôn 'Hội Tự Do Tư Tưởng' vừa được gửi đến, nét chữ thanh thoát của Mộng Dao hiện rõ trên trang giấy. Đôi mắt y lướt qua từng dòng, từng chữ, ghi nhận sự dũng cảm và quyết tâm của những người trẻ tuổi ấy.
"Cuối cùng thì ngọn lửa cũng đã cháy..." Tạ Trần thầm thì, giọng y trầm bổng, hòa vào tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa. "Chỉ hy vọng nó sẽ soi đường, chứ không thiêu rụi tất cả." Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự ra đời của 'Hội Tự Do Tư Tưởng' sẽ là khởi đầu cho một phong trào phản kháng có tổ chức, không chỉ dừng lại ở lời nói mà sẽ chuyển sang hành động cụ thể hơn trong các chương tới. Xung đột giữa các phe phái về định nghĩa và quyền kiểm soát 'Nhân Đạo' chắc chắn sẽ leo thang, có thể dẫn đến những cuộc đối đầu trực diện hoặc gián tiếp, thử thách lòng dũng cảm của các nhân vật chính và những người theo họ.
Y nhớ lại những lời y từng viết, về "Chợ Niềm Tin," về "thương nhân đạo lý." Những lời ấy đã trở thành chất xúc tác, một điểm neo nhân quả, làm lay động những tâm hồn khao khát tự do. Y, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân tâm, đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" định đoạt vận mệnh thế giới. Các tu sĩ muốn y thành tiên để trở thành cứu tinh, phàm nhân hy vọng y đứng về phía họ, còn Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của y vì y đe dọa quy tắc của nó. Nhưng Tạ Trần chỉ có một ước nguyện duy nhất: được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.
Và giờ đây, ước nguyện đó đang bị thử thách. Cái "sống một đời bình thường" của y đã không còn đơn thuần là đọc sách, pha trà. Nó đã gắn liền với những làn sóng tư tưởng, với những cuộc đấu tranh đang diễn ra ngoài kia. Y đã không trực tiếp can thiệp, nhưng lời nói của y đã tạo ra những làn sóng mạnh mẽ trong xã hội, đẩy nhân gian vào một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Tạ Trần khẽ nở một nụ cười nhẹ, vừa mãn nguyện vừa chất chứa suy tư. Mãn nguyện vì hạt giống y gieo đã nảy mầm, đã tìm thấy những người đồng điệu. Suy tư vì y biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sự trấn áp của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' có thể sẽ trở nên tàn bạo và quyết liệt hơn khi họ cảm thấy quyền lực bị đe dọa. Vai trò của nghệ thuật, triết lý và trí tuệ trong việc định hình xã hội và chống lại sự độc đoán sẽ càng được khẳng định, nhưng cái giá phải trả cho sự khẳng định đó có thể là máu và nước mắt.
Y đặt tuyên ngôn của 'Hội Tự Do Tư Tưởng' xuống bàn, bên cạnh cuốn cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo'. Ánh nến chập chờn, soi rọi khuôn mặt bình thản nhưng ẩn chứa ngàn vạn suy nghĩ của y. Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ trang giấy, cảm nhận sự thô ráp của nó, như cảm nhận sự gai góc của con đường mà Mộng Dao, Dương Quân và những người trẻ tuổi kia đang dấn bước. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian, dưới s��� tác động của những tư tưởng mới, đang bước vào một kỷ nguyên đầy biến động. Y biết, y không thể thoát ly hoàn toàn. Y là điểm neo, và điểm neo thì phải vững vàng, dù cho biển cả có gầm thét đến đâu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.