Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 973: Sóng Gió Từ Ngòi Bút: Lời Cảnh Tỉnh Lan Truyền

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đã rực rỡ hơn, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vừa pha xong ấm trà nhài mới, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa trong quán sách. Không khí mát lành của buổi sớm tràn vào qua khung cửa mở hé. Hắn khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận sự tinh khiết của trà, như một nghi thức thanh lọc tâm hồn trước khi đối mặt với một ngày mới. Hắn ngồi bên bàn trà cạnh cửa sổ, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn hiện trong lớp áo vải bố màu xám nhạt, đối lập với vẻ uy nghi của những tu sĩ mà người đời thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ khép hờ, rồi từ từ mở ra, ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như thấu suốt vạn vật. Tiếng lật sách xao động nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch c���a quán, hòa cùng tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của buổi sớm.

Chưa kịp thưởng thức hết vị trà, Tiểu An, thư đồng lanh lợi như thường lệ, đã mon men đến bàn làm việc của Tạ Trần. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ hiếu kỳ, nhìn chằm chằm vào bản thảo được đặt ngay ngắn trên bàn. Tối qua, Tạ Trần đã nhẹ nhàng cuộn bài viết lại, buộc bằng một sợi dây lụa đơn giản, rồi đặt nó lên vị trí dễ thấy trên quầy sách, như thể nó chỉ là một cuốn sách mới bình thường, chờ đợi ai đó đến lật giở. Tiểu An, với sự tò mò của tuổi trẻ, khẽ lén mở cuộn giấy ra. Cậu bé bắt đầu đọc, đôi mắt mở to dần theo từng câu chữ. Ban đầu là sự chăm chú, sau đó là sự kinh ngạc, và cuối cùng là một nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. Mỗi từ ngữ, mỗi hình ảnh ẩn dụ sắc bén của Tạ Trần dường như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn cậu bé, khiến cậu bé cảm nhận được sức nặng của chúng.

Đọc xong, Tiểu An ngẩng đầu lên, vẻ mặt vừa thán phục vừa lo lắng. Cậu bé nhìn Tạ Trần, giọng nói run run. "Tiên sinh... bài này... sắc bén quá! Nó... nó nói đúng những gì con đã thấy, đã nghe... về những lời nói dối trá của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và những thương gia kia. Nhưng... liệu có gây ra sóng gió không ạ?" Lời nói của Tiểu An mang theo sự hồn nhiên, nhưng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì có thể xảy ra khi một sự thật bị phơi bày. Cậu bé đã chứng kiến sự cuồng nhiệt của đám đông trước những lời lẽ hoa mỹ của 'Người Bảo Vệ', và giờ đây, những lời lẽ sắc như dao của Tạ Trần dường như đang cắt xé bức màn giả dối đó.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt chén trà xuống. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, không chút gợn sóng. Hắn khẽ đưa tay xoa đầu Tiểu An, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự ấm áp và thấu hiểu. "Gió lớn hay gió nhỏ, cũng là gió, Tiểu An. Quan trọng là, liệu nó có thổi bay đi những hạt bụi mù mịt đang che phủ tầm mắt chúng sinh, hay chỉ làm thêm rối rắm lòng người. Chân lý, đôi khi, cần một cơn gió lớn để lay động những tâm hồn đang ngủ mê, để khiến h��� tự đặt câu hỏi và tìm kiếm ánh sáng của riêng mình." Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí cậu bé. "Con nhớ chứ, ta từng nói, sức mạnh không chỉ nằm ở quyền năng phép thuật hay đao kiếm. Sức mạnh của tư tưởng, của lời nói, đôi khi còn mạnh hơn vạn quân. Nó có thể gieo mầm trong tâm trí con người, rồi từ từ nảy nở thành những cây cổ thụ tư duy, lay chuyển cả nền tảng của một thời đại."

Tiểu An gật đầu, đôi mắt vẫn còn chút bối rối. "Nhưng... nếu họ tức giận, nếu họ tìm đến tiên sinh thì sao?" Cậu bé lo lắng, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo thô của mình. Tạ Trần không có sức mạnh tu vi, chỉ là một thư sinh yếu ớt. Tuy nhiên, cậu bé cũng biết, Tạ Trần chưa bao giờ sợ hãi. Sự bình thản của hắn đôi khi còn khiến những kẻ mạnh mẽ phải dè chừng.

Tạ Trần khẽ vuốt ve cuộn giấy, như thể nó không chỉ là những con chữ, mà là một sinh mệnh, một ý chí. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy múa trên mái ngói rêu phong. "Nghệ thuật có thể lay động lòng người, nhưng tư tưởng có thể định hình cả một thời đại. Bài viết này, không phải là một lời tuyên chiến, mà là một tấm gương. Một tấm gương phản chiếu bản chất thật sự của những kẻ đang cố gắng 'buôn bán niềm tin', thao túng giá trị của 'Nhân Đạo'. Nó sẽ khiến người ta phải suy ngẫm, phải nhìn thấy sự thật đằng sau những lời lẽ hoa mỹ, những hứa hẹn viển vông." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua mặt, mang theo hương vị của đất trời và cả những biến động vô hình đang nhen nhóm. "Hạt giống đã gieo, Tiểu An. Giờ là lúc nó phải tự mình nảy mầm. Mỗi người sẽ tự quyết định xem họ muốn tiếp tục tin vào những lời đường mật hay đối mặt với sự thật trần trụi. Nhiệm vụ của ta, của con, chỉ là giúp hạt giống đó đến được với càng nhiều người càng tốt."

Cậu bé thư đồng gật đầu, vẻ mặt dần trở nên kiên định hơn. Cậu hiểu ý Tạ Trần. Cậu bắt đầu cẩn thận gấp những bản sao chép, buộc chúng bằng sợi dây lụa mà Tạ Trần đã dùng cho bản gốc. Mười bản, được viết bằng tay một cách tỉ mỉ, mỗi nét chữ đều chứa đựng sự chăm chút của người viết và sự tôn kính của người sao chép. Cậu đặt chúng vào một chiếc giỏ mây nhỏ, sẵn sàng mang đi. "Tiên sinh, con đã sao chép được mười bản rồi. Con sẽ đặt chúng ở quán trà, tiệm thuốc và cả chợ nữa. Không biết liệu có ai hiểu được ý tứ sâu xa của tiên sinh không?" Tiểu An hỏi lại, giọng nói vẫn còn chút băn khoăn, nhưng đã tràn đầy sự quyết tâm.

Tạ Trần lại mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn như nhìn thấu cả tương lai xa xăm. "Chỉ cần một người hiểu, là đủ rồi, Tiểu An. Rồi sẽ có nhiều người khác... Rồi những người khác sẽ lại truyền đi cho những người khác nữa. Giống như một ngọn lửa nhỏ, nó có thể thắp sáng cả một đêm dài. Mỗi bản sao của con, mỗi lời con nói về bài viết này, đều là một tia lửa. Chúng ta không cần phải ép buộc ai tin, chỉ cần cho họ cơ hội để nhìn thấy. Rồi chân lý sẽ tự mình tìm đường đến với những tâm hồn khao khát nó." Hắn nhấp thêm một ngụm trà, hương thơm tinh tế của hoa nhài xoa dịu tâm trí. Hắn biết, một khi những con chữ này lan truyền, nó sẽ không chỉ là một bài tản văn bình thường. Nó sẽ là một "điểm neo nhân quả", một khởi đầu cho những biến chuyển lớn lao hơn trong xã hội. Hắn, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, nhưng lại sở hữu một quyền năng vô hình: khả năng thấu hiểu nhân tâm và định hình tư tưởng. Ngòi bút của hắn, dù chỉ là một vật dụng tầm thường, lại có thể trở thành một công cụ mạnh mẽ hơn vạn binh đao, định hình lại dòng chảy của một kỷ nguyên.

Tiểu An cúi đầu chào Tạ Trần, rồi nhanh nhẹn rời khỏi quán sách, chiếc giỏ mây nhỏ đung đưa theo từng bước chân. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình thản nhấp ngụm trà, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài, dõi theo bóng dáng Tiểu An khuất dần sau những con phố tấp nập. Hắn tiếp tục đọc sách, nhưng tâm trí anh đang nghĩ về những gì sắp xảy ra, những làn sóng mà ngòi bút của anh vừa nhóm lên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và trong cuộc hành trình đó, đôi khi, một ngòi bút, một suy tư, lại có thể mở ra những cánh cửa mới, dẫn lối cho cả một thời đại.

***

Chiều tà, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Quán Trà Vọng Giang trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng pha trà lách cách, tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng hòa cùng tiếng chim hót líu lo bên bờ, tạo nên một bức tranh sinh động. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một không khí vừa nhộn nhịp vừa thư thái. Tuy nhiên, hôm nay, sự náo nhiệt ấy lại mang một sắc thái khác, có chút căng thẳng, có chút tranh luận.

Chưởng Quán Tiệm Rượu, với thân hình béo tốt và nụ cười xởi lởi thường trực, đang đứng sau quầy, tay vẫn thoăn thoắt lau bàn. Đôi tai ông dỏng lên nghe ngóng những lời bàn tán xôn xao của khách hàng, ánh mắt lấp lánh sự hiếu kỳ. Ông đã quen với việc thu thập tin tức từ những cuộc trò chuyện ở quán trà, nhưng hôm nay, chủ đề lại đặc biệt hấp dẫn. Một vài người dân đang tụ tập quanh một bản sao của bài tản văn, được Tiểu An khéo léo đặt ở một góc dễ thấy. Giấy đã bắt đầu nhàu nhẹ vì được truyền tay qua nhiều người, nhưng những con chữ sắc sảo của Tạ Trần vẫn hiện rõ, thu hút mọi ánh nhìn.

"Cái 'Chợ Niềm Tin' này... chẳng phải ám chỉ mấy cái buổi thuyết giảng của 'Người Bảo Vệ' sao? Cứ nói về đạo lý mà lại đòi hỏi cúng dường, quyên góp..." Người Đánh Cờ, với bộ râu dài bạc phơ và đôi mắt tinh tường, vừa phân tích bài viết, vừa đặt một quân cờ xuống bàn cờ vây đang dang dở. Ông là người yêu thích sự logic và những ẩn ý sâu xa, và bài viết của Tạ Trần dường như đã chạm đúng vào mạch suy nghĩ của ông. Ông đã từng nghe những lời thuyết giảng của 'Người Bảo Vệ', và cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng không thể diễn tả thành lời. Giờ đây, bài tản văn này đã thay ông nói lên tất cả.

Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, ngồi đối diện, gật gù đồng tình. "Ấy, ta cũng thấy lạ. 'Nhân Đạo' là sống thật lòng, sao lại phải 'đóng gói' rồi 'rao bán' như lời bài viết nói nhỉ? Thằng nhỏ Tạ Trần này đúng là có tài, nói đúng tim đen!" Bà lão cắn thêm một miếng trầu, vị cay nồng xộc lên, nhưng không át đi được sự bừng tỉnh trong lòng. "Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái!" bà lẩm bẩm, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Bà không học nhiều, nhưng sống cả đời người, bà hiểu được đâu là lời nói thật, đâu là lời nói giả d��i. Những lời lẽ hoa mỹ của 'Người Bảo Vệ' nghe thì hay, nhưng sao cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó, một cái gì đó rất thật, rất đời.

Chưởng Quán Tiệm Rượu tiến đến gần hơn, tay vẫn cầm chiếc khăn sạch sẽ lau bàn. "Mấy vị nói cũng phải. Ta thấy có lần một thương gia lớn đến đây, nói chuyện với một người của 'Người Bảo Vệ', bàn về việc 'đầu tư' cho các buổi thuyết giảng, rồi còn nói về việc 'thu lợi' từ những 'tín đồ' nữa. Lúc đó ta nghe loáng thoáng, cứ tưởng mình nghe nhầm. Giờ đọc bài này, mới thấy..." Ông khẽ lắc đầu, để lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Một người dân khác, một tiểu thương buôn vải, cũng lên tiếng, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Ban đầu ta cũng tin vào 'Nhân Đạo' của họ lắm chứ. Nghe thì có vẻ cao siêu, lại được các thương gia lớn ủng hộ. Nhưng... cứ mỗi lần tham gia, lại thấy họ nói nhiều về việc cúng dường, đóng góp. Rồi lại còn yêu cầu chúng ta phải sống theo những quy tắc cứng nhắc mà họ đặt ra, không được tự do suy nghĩ, tự do lựa chọn nữa. Cái đó... có phải là 'Nhân Đạo' chân chính không?" Anh ta xoa xoa cằm, gương mặt đầy vẻ trăn trở.

Không khí trong quán trà càng lúc càng sôi nổi. Tiếng bàn tán, tranh luận vang lên không ngớt. Một số người tỏ vẻ đồng tình và tỉnh ngộ, ánh mắt rạng rỡ như vừa nhìn thấy một tia sáng mới. Họ bắt đầu liên hệ những lời lẽ trong bài tản văn với những gì họ đã chứng kiến, đã nghe ngóng. Những nghi vấn, những điều khó hiểu bấy lâu nay bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Cái cảm giác bị lợi dụng, bị thao túng bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ.

Tuy nhiên, cũng có một số người vẫn còn hoài nghi. "Nhưng 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đã giúp đỡ nhiều người nghèo, họ còn xây dựng nhiều trường học, bệnh xá mà. Chẳng lẽ những việc đó đều là giả dối sao?" Một thanh niên trẻ tuổi lên tiếng, cậu là một trong số những người đã được hưởng lợi từ các hoạt động từ thiện của 'Người Bảo Vệ', nên lời lẽ của Tạ Trần khiến cậu cảm thấy khó chấp nhận.

Người Đánh Cờ khẽ mỉm cười. "Cậu thanh niên à, nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ. Người ta có thể làm điều tốt, nhưng động cơ đằng sau có thể không hoàn toàn trong sáng. Một con sông có thể mang phù sa bồi đắp, nhưng cũng có thể cuốn trôi nhà cửa. Cái chúng ta cần nhìn là dòng chảy, là bản chất. Tạ công tử đây không phủ nhận những điều tốt họ làm, mà chỉ vạch trần cái 'ý đồ' đằng sau đó thôi." Ông nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của sự thật trần trụi.

Bà Lão Bán Trầu lại tiếp lời: "Đúng vậy! Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở cái tâm của con người. Chứ cứ phải phô trương, cứ phải rao giảng, rồi bắt người ta phải theo một khuôn khổ nhất định, thì còn gì là 'nhân' nữa?" Bà lão lắc đầu, tiếng trầu nhai sột soạt. "Thằng nhỏ Tạ Trần này, tuy gầy gò, thư sinh, nhưng lời nói của nó lại có sức nặng hơn cả đá tảng. Nó không cần dao kiếm, không cần phép thuật, mà chỉ cần mấy con chữ thôi, đã khiến lòng người phải xao động."

Chưởng Quán Tiệm Rượu gật đầu lia lịa, trong lòng dâng lên một sự hào hứng khó tả. Ông biết, một làn sóng mới đang dâng lên. Bài viết của Tạ Trần không chỉ là những con chữ trên giấy, mà nó đã trở thành một chất xúc tác, khơi gợi những suy tư, những nghi vấn đã âm ỉ bấy lâu trong lòng người dân. Nó giống như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp nơi, từ từ khuấy động cả một dòng chảy. Ông thầm nghĩ, rượu ngon đây! Uống vào quên hết sầu lo! Nhưng hôm nay, có lẽ không ai muốn quên sầu lo nữa, mà muốn đối mặt với sự thật. Cảm giác căng thẳng nhẹ ban đầu giờ đã chuyển thành một sự kích động mạnh mẽ, một sự khao khát được thấu hiểu, được tìm kiếm chân lý. Cả quán trà vang lên những âm thanh tranh luận sôi nổi, một không khí trí tuệ bất ngờ lan tỏa, nơi người dân thường bắt đầu đặt câu hỏi về những giá trị mà họ từng được dạy dỗ, về bản chất của 'Nhân Đạo' và những kẻ đang cố gắng thao túng nó.

***

Đêm buông xuống, trăng sáng vằng vặc treo trên đỉnh trời Thành Vô Song, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua những mái ngói cong vút, mang theo chút hơi lạnh. Trong phủ của Lão Gia Phủ, không khí lại hoàn toàn đối lập với vẻ yên bình của đêm khuya. Tiếng lụa là xào xạc khi ông bước đi vội vã, tiếng chén trà va chạm nhẹ khi gia nhân run rẩy đặt xuống, tiếng bước chân vội vã của kẻ hầu người hạ, tất cả đều tạo nên một bức tranh căng thẳng tột độ. Mùi hương liệu quý phảng phất, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, giờ đây lại càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Bầu không khí trang trọng thường ngày đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự tức giận và lo lắng đến tột cùng.

Lão Gia Phủ đang đập mạnh tay xuống bàn, sắc mặt đỏ gay, đôi mắt hằn lên những tia máu. Bộ râu dài thường ngày được chải chuốt cẩn thận giờ đây cũng có vẻ hơi xù ra vì sự tức giận. Ông ta là một thương gia giàu có, béo tốt, ăn mặc sang trọng, quen được người khác nể trọng và nghe theo. Nhưng giờ đây, một bài viết vô danh đã khuấy động cả Thành Vô Song, đe dọa đến lợi ích và danh tiếng của ông ta. Trên bàn là một bản sao của bài tản văn, bị vò nhàu nát, những con chữ sắc bén của Tạ Trần như đang chế giễu sự kiêu ngạo và lòng tham của ông.

"Thằng thư sinh vô danh nào dám viết những lời bôi nhọ trắng trợn như vậy! Hắn muốn phá hoại công sức bao lâu nay của chúng ta sao? Bao nhiêu tiền của ta đã đổ vào việc xây dựng 'Nhân Đạo' này!" Lão Gia Phủ gầm lên, giọng nói khản đặc vì tức giận. Ông ta đi đi lại lại trong phòng, những bước chân nặng nề giẫm lên thảm lụa quý giá. "Hắn nói 'Chợ Niềm Tin', nói 'buôn bán đạo lý'? Hắn dám ám chỉ ta, một người có công với xã hội, một người ủng hộ 'Nhân Đạo' đích thực sao? Thật là vô liêm sỉ! Vô liêm sỉ tột cùng!" Ông ta lại đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật, một vài giọt trà bắn ra ngoài. Sự mất mát mặt mũi và nguy cơ mất đi lợi nhuận khiến ông ta gần như phát điên. Cảm giác bị xúc phạm, bị vạch trần khiến ông ta không thể chịu đựng nổi.

Bên cạnh ông là Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ lo lắng xen lẫn giận dữ. Ông ta không biểu lộ sự phẫn nộ một cách ồn ào như Lão Gia Phủ, mà thay vào đó là một sự trầm tư đáng sợ, một sự tính toán l��nh lùng. Bộ đạo bào màu đen tuyền của ông ta càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy vẻ u ám. "Lão Gia bình tĩnh đã. Sự việc này quả thực rất nghiêm trọng. Bài viết này, tuy không chỉ đích danh, nhưng lại đánh trúng vào tâm lý hoài nghi của quần chúng. Những lời lẽ ẩn dụ của hắn lại có sức mạnh hơn vạn lời nói thẳng. Nó đang gieo rắc sự ngờ vực, phá hoại nền tảng tín ngưỡng mà chúng ta dày công xây dựng." Giọng nói của Thủ Lĩnh trầm thấp, nhưng lại mang một sự kiên quyết đáng sợ. Ông ta chắp tay sau lưng, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và tính toán.

"Bình tĩnh cái gì! Ngươi bảo ta bình tĩnh sao?" Lão Gia Phủ quay phắt lại, trừng mắt nhìn Thủ Lĩnh. "Ngươi có biết bao nhiêu thương nhân đã gọi điện đến cho ta, hỏi về bài viết này không? Bao nhiêu kẻ đã bắt đầu rút tiền tài trợ, nói rằng họ không muốn dính líu đến những chuyện thị phi này! Danh tiếng của ta, tiền bạc của ta, tất cả đều đang bị lung lay bởi một thằng thư sinh vô danh! Ngươi, với cái danh xưng 'Thủ Lĩnh' kia, đã làm gì để ngăn chặn nó hả?"

Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ' không hề nao núng trước sự giận dữ của Lão Gia Phủ. Ông ta nhếch mép khẽ, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt. "Chính vì vậy mà ta mới nói, cần phải bình tĩnh để vạch ra kế sách đối phó. Bài viết này không chỉ là lời lẽ đơn thuần, nó là một mũi tên độc, bắn vào trái tim của 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang gây dựng. Chúng ta không chỉ cần ngăn chặn sự lan truyền của nó, mà còn phải triệt hạ nguồn gốc, làm cho kẻ đã viết ra nó phải trả giá. Không chỉ là để bảo vệ lợi ích của chúng ta, mà còn để củng cố niềm tin của quần chúng, để họ thấy rằng bất kỳ ai dám chống lại 'Nhân Đạo' đều sẽ phải chịu hậu quả."

"Triệt hạ nguồn gốc?" Lão Gia Phủ nhíu mày, sự tức giận dần được thay thế bằng một chút lo sợ và tính toán. "Ngươi nói là... tìm ra kẻ đã viết bài này? Hắn là ai? Có vẻ như hắn rất hiểu rõ những gì chúng ta đang làm. Hắn không phải là một kẻ đơn giản."

"Hắn là Tạ Trần, một thư sinh ở Thị Trấn An Bình. Ta đã cho người điều tra. Hắn nổi tiếng với trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân tâm. Hắn từng được một tiên môn danh tiếng chọn trúng nhưng đã từ bỏ con đường tu đạo. Hắn là một phàm nhân, nhưng lại có cái đầu của một kẻ phá cục." Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ' nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường nhưng cũng ẩn chứa sự dè chừng. "Hắn là một điểm neo nhân quả, như lời đồn. Lời nói của hắn có sức ảnh hưởng kỳ lạ. Nhưng chính vì hắn là phàm nhân, chúng ta càng không thể để hắn làm loạn. Nếu một phàm nhân có thể khuấy đảo cả một xã hội, thì còn gì là uy quyền của chúng ta, còn gì là trật tự mà chúng ta đang cố gắng xây dựng?"

Lão Gia Phủ nghe đến đó, ánh mắt bỗng trở nên tàn độc. "Vậy thì, hãy cho hắn thấy, cái giá của việc phá hoại trật tự là gì. Hãy cho hắn thấy, ngòi bút của hắn không thể chống lại sức mạnh của tiền bạc và quyền lực. Ta muốn hắn phải biến mất, biến mất một cách êm thấm, để không ai còn dám đặt câu hỏi về 'Nhân Đạo' của chúng ta nữa." Ông ta ra lệnh cho gia nhân tìm kiếm tung tích tác giả, giọng nói đầy vẻ hống hách và quyết đoán.

Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ' gật đầu, nở một nụ cười bí hiểm. "Yên tâm, Lão Gia. Chúng ta sẽ không để ngọn lửa nhỏ này bùng lên thành cháy lớn. Chúng ta sẽ dập tắt nó từ trong trứng nước, và biến nó thành một bài học cho bất kỳ kẻ nào dám thách thức 'Nhân Đạo' của chúng ta." Ánh mắt ông ta lóe lên sự tàn nhẫn và tính toán, vạch ra kế sách đối phó để dập tắt ngọn lửa này, không chỉ là ngăn chặn sự lan truyền mà còn phải triệt hạ nguồn gốc, khiến Tạ Trần phải hối hận vì đã dám dùng ngòi bút thách thức quyền uy của họ. Cuộc chiến giữa 'Nhân Đạo' chân chính và 'Nhân Đạo' bị biến chất sẽ trở nên công khai và gay gắt hơn, không chỉ dừng lại ở lời nói mà có thể chuyển sang hành động cụ thể, thử thách lòng dũng cảm của những người muốn bảo vệ chân lý.

***

Trong một căn phòng khác tại Thành Vô Song, ánh nến lung linh hắt sáng lên gương mặt trầm tư nhưng đầy quyết tâm của Dương Quân và Nàng Thơ Mộng Dao. Đêm đã khuya, trăng treo cao vằng vặc trên bầu trời, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Không khí trong phủ của Dương Quân tuy yên tĩnh nhưng lại tràn đầy một sự mạnh mẽ vô hình, một ngọn lửa hy vọng vừa được thắp lên. Mùi mực, mùi giấy mới và hương hoa thoang thoảng từ vườn bên ngoài quyện vào nhau, tạo nên một không gian lý tưởng cho sự suy tư và hoạch định.

Dương Quân và Nàng Thơ Mộng Dao ngồi đối diện nhau, trên bàn là bản sao bài tản văn của Tạ Trần, được đặt cẩn thận. Nó không bị vò nhàu như bản của Lão Gia Phủ, mà được giữ gìn như một báu vật. Cả hai đều đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, ánh mắt dần chuyển từ sự lo lắng ban đầu sang sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, khẽ thở dài một tiếng, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của một sự nhẹ nhõm, một sự bừng tỉnh. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh chăm chú nhìn vào bài viết.

"Tạ huynh... ngòi bút của anh ấy còn sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào." Dư��ng Quân trầm ngâm, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng chứa đầy sự kính trọng. "Anh ấy đã chỉ ra bản chất của vấn đề một cách rõ ràng nhất, không cần phải nói thẳng ra tên ai. Điều này... sẽ thức tỉnh rất nhiều người." Anh vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bài tản văn, như thể muốn cảm nhận sức mạnh vô hình mà nó tỏa ra. "Cái ẩn dụ về 'Chợ Niềm Tin', về những 'thương nhân đạo lý' và 'giá trị đóng gói'... Nó không chỉ là một lời phê phán, mà là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ. Nó buộc người ta phải suy nghĩ, phải đặt câu hỏi về những gì họ đã tin tưởng bấy lâu nay. Hắn không trực tiếp công kích, nhưng lại khiến đối phương phải tự phơi bày bản chất."

Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ đẹp thanh thoát và tinh tế, mặc y phục truyền thống màu lam nhạt, gật đầu đồng tình. Nàng luôn mang theo bút và giấy vẽ, tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp và cái thật. "Những 'giá trị đóng gói' và 'lý tưởng giảm giá'... Đúng vậy. 'Nhân Đạo' không thể bị mua bán, càng không thể bị đóng gói để thao túng. Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở cái tâm của con người, ở sự tự do trong lựa chọn và suy nghĩ." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên định. "Bài viết này là ngọn đuốc thắp sáng tâm hồn bao người, cho họ thấy sự thật đằng sau những lời hoa mỹ, những hứa hẹn viển vông. Rất nhiều người dân thường, họ không có đủ kiến thức hay sự nhạy bén để nhận ra sự dối trá, nhưng qua lời lẽ của Tạ Trần, họ sẽ dần bừng tỉnh."

Dương Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Mộng Dao. "Vấn đề là, chúng ta phải tận dụng ngọn đuốc này như thế nào. 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và các thương gia sẽ không ngồi yên. Họ sẽ tìm cách dập tắt nó, thậm chí là triệt hạ nguồn gốc." Anh nắm chặt tay, vẻ mặt đầy lo lắng. "Sức mạnh của lời nói và tư tưởng, dù không có sức mạnh phép thuật, vẫn có thể tạo ra sóng gió lớn hơn cả những cuộc chiến tranh. Nhưng cũng chính vì vậy, nó mới đáng sợ đối với những kẻ muốn thao túng."

Mộng Dao khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhưng tràn đầy sự tự tin. "Chính vì nó đáng sợ, nên chúng ta càng phải sử dụng nó. Nghệ thuật có thể lay động lòng người, nhưng tư tưởng có thể định hình cả một thời đại. Tạ huynh đã trao cho chúng ta một vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất. Chúng ta phải biến nó thành một lời hiệu triệu, một phong trào. Chúng ta có thể sao chép bài viết này ra thật nhiều, truyền bá nó rộng rãi hơn nữa. Không chỉ vậy, chúng ta có thể kết hợp với nghệ thuật của thi ca, của hội họa, để những ý tứ sâu sắc đó chạm đến trái tim của mọi người, kể cả những người không quen đọc sách."

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt anh sáng lên. "Đúng vậy! Chúng ta có thể tổ chức các buổi đọc sách công cộng, các buổi thảo luận, mời những người có học thức, những người đã tỉnh ngộ đến để chia sẻ suy nghĩ của họ. Chúng ta có thể dùng những bức tranh, những bài hát để diễn tả lại những ẩn dụ trong bài viết của Tạ huynh, biến nó thành một làn sóng văn hóa, một phong trào dân gian." Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. "Bài viết của Tạ huynh sẽ không chỉ gây ra phản ứng tiêu cực từ 'Người Bảo Vệ' mà còn thúc đẩy những hành động đối phó, trấn áp tư tưởng mạnh mẽ hơn. Nhưng đồng thời, nó cũng sẽ thúc đẩy những hành động phản kháng từ phía chúng ta."

Mộng Dao cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Dương Quân. Nàng nhìn ra bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hy vọng nhỏ nhoi. "Chúng ta không thể để 'Nhân Đạo' bị biến chất thành một công cụ trục lợi. Chúng ta phải bảo vệ 'Nhân Đạo' đích thực, cái 'Nhân Đạo' của sự tự do, của sự trọn vẹn nhân tính, của một cuộc sống bình thường và chân thật. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta không đơn độc. Bài viết của Tạ huynh đã cho chúng ta thấy điều đó." Nàng quay sang nhìn Dương Quân, đôi mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta phải tận dụng nó."

Cả hai nhìn nhau, không cần nói thêm lời nào. Một kế hoạch mới đã hình thành trong tâm trí họ, dựa trên sự thật và trí tuệ của Tạ Trần. Bài viết của Tạ Trần đã trở thành một điểm neo nhân quả, một hạt giống tư tưởng được gieo vào lòng đất nhân gian, và giờ đây, Dương Quân cùng Mộng Dao sẽ là những người chăm sóc, tưới tắm cho hạt giống ấy nảy mầm, biến nó thành một rừng cây tư duy, chống lại những cành cây khô héo của sự thao túng và giả dối. Cuộc chiến giữa 'Nhân Đạo' chân chính và 'Nhân Đạo' bị biến chất sẽ trở nên công khai và gay gắt hơn, không chỉ dừng lại ở lời nói mà có thể chuyển sang hành động cụ thể, thử thách lòng dũng cảm của những người muốn bảo vệ chân lý. Đêm khuya vẫn còn dài, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, soi sáng con đường chông gai phía trước.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free