Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 977: Áp Lực Song Diện: Thị Trưởng An Bình Giữa Tâm Bão Tư Tưởng

Ánh hoàng hôn đã tắt lịm từ lâu trong quán sách của Tạ Trần, nhường chỗ cho bóng đêm huyền ảo. Nhưng tại những nơi khác trong nhân gian, màn đêm ấy không mang đến sự tĩnh lặng hoàn toàn. Ngược lại, nó ẩn chứa những dòng chảy ngầm, những ý niệm đang xô lệch và va đập vào nhau, phá vỡ cái vỏ bọc yên bình vốn có. Nếu Tạ Trần là điểm neo giữa cơn bão táp tư tưởng, thì những người như Thị trưởng An Bình lại là con thuyền nhỏ đang chênh vênh giữa dòng nước xoáy ấy, vật lộn để giữ vững phương hướng, giữ trọn cái điều bình thường mà con người hằng mong mỏi.

***

Bình minh đã lên cao, rải những tia nắng vàng nhạt lên mái ngói rêu phong và những bức tường gạch cũ kỹ của Thị Trấn An Bình. Thị trấn, vốn là một điểm tựa của sự yên bình trong kỷ nguyên Nhân Đạo, nay lại mang một vẻ nhộn nhịp, nhưng không phải là sự huyên náo của lễ hội hay phiên chợ đông đúc, mà là một thứ ồn ào mang theo chút căng thẳng. Trên con phố chính, những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, với các quán trọ treo biển gỗ đã bạc màu, cùng những cửa hàng nhỏ bày bán đủ loại mặt hàng thủ công và nông sản. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rau, tiếng lộc cộc của xe ngựa chở hàng từ các làng lân cận, và tiếng bước chân vội vã của những người đi lại trên đường đá cuội, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đời sống phàm trần. Tuy nhiên, nếu lắng nghe kỹ, người ta có thể nhận ra những đoạn đối thoại gay gắt hơn, những câu tranh luận nảy lửa về các tư tưởng mới, về cái gọi là "Nhân Đạo chân chính" hay "tự do tư tưởng" mà trước đây chưa từng xuất hiện.

Trong tòa công đường giản dị, nơi chỉ cách quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn một con phố, Thị trưởng An Bình đang ngồi trước bàn làm việc chất đầy công văn. Thân hình của ông, vốn dĩ đứng đắn và có vẻ từng trải qua bao thăng trầm của đời người, nay lại lộ rõ vẻ tiều tụy. Đôi mắt ông hằn lên những quầng thâm sâu hoắm, minh chứng cho những đêm dài thao thức vì lo lắng và thiếu ngủ. Mái tóc đen nhánh một thời nay đã điểm bạc gần hết, ánh lên màu trắng bạc dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ. Ông không còn là vị quan lại đầy quyền uy như những ngày đầu nhậm chức, mà giờ đây, ông mang dáng vẻ của một người cha đang cố gắng bảo vệ gia đình mình trước một cơn bão tố.

Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự mệt mỏi lẫn nỗi bất lực. "An Bình là nơi ta dành cả đời để giữ gìn sự yên bình. Nay sao lại... trở nên như thế này?" Giọng ông khàn đặc, không còn sự dứt khoát thường thấy. Ông xoa thái dương, cảm nhận rõ rệt những mạch máu đang giật giật dưới làn da. Các báo cáo về nh���ng cuộc tranh luận nảy lửa, thậm chí là những xô xát nhỏ giữa những người ủng hộ 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và 'Hội Tự Do Tư Tưởng' chất chồng trên bàn, như những viên gạch đang dần đè nặng lên trái tim ông. Thị trấn vốn bình yên, nơi mùi hương của cơm lam, của đất đai màu mỡ và của mồ hôi lao động chân chính từng tạo nên một không khí ấm cúng, giờ đây như một vạc dầu sôi sục, chỉ chực chờ một tia lửa nhỏ để bùng cháy.

Vị thư lại, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hiền lành, cúi người cung kính, giọng nói đầy vẻ áy náy: "Thưa đại nhân, tình hình quả thật đang ngày càng phức tạp. Các tư tưởng từ Thành Vô Song đã lan đến đây, gây ra nhiều chia rẽ trong dân chúng." Y đặt thêm một xấp công văn mới lên bàn, mỗi tờ giấy dường như lại mang theo một gánh nặng vô hình. "Sáng nay, tại chợ Đông, đã có một cuộc cãi vã lớn giữa một nhóm người hô hào về 'trật tự và kỷ cương' theo lời của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', và một nhóm khác lại đòi hỏi 'quyền được bày tỏ ý kiến' như 'Hội Tự Do Tư Tưởng' đã tuy��n bố. Tuy chưa đổ máu, nhưng lời lẽ đã rất gay gắt, thậm chí còn có những tiếng đe dọa lẫn nhau."

Thị trưởng An Bình nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những người dân hiền lành mà ông đã quen biết bao năm qua, giờ đang nhìn nhau bằng ánh mắt ngờ vực và thù địch. Ông đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh vì quyền lực, những cuộc tàn sát vì lợi ích. Nhưng đây lại là một cuộc chiến khác, một cuộc chiến của những ý niệm, của những lời lẽ, nhưng lại có khả năng hủy hoại hòa bình không kém. "Chuyện đến nông nỗi này sao?" Ông thì thầm, không phải hỏi thư lại, mà là hỏi chính mình, hỏi cái Thiên Đạo đã sụp đổ, hỏi cái nhân gian đang chuyển mình. "Ta chỉ muốn An Bình này được yên ổn, được sống một đời bình thường, không tranh chấp, không lo sợ. Nhưng xem ra, ngay cả cái ước nguyện nhỏ nhoi ấy cũng trở nên xa vời."

Ông mở mắt, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài khung cửa sổ, nơi tiếng rao hàng của thương nhân vẫn vọng lại, mùi hương của bánh nướng và thảo dược từ tiệm thuốc vẫn thoang thoảng, nhưng nay có thêm những lời tranh cãi gay gắt, chốc chốc lại bị ngắt quãng bởi tiếng la ó hay tiếng xì xào đồng tình. Dưới bầu trời trong xanh, tưởng chừng như không có gì có thể phá vỡ vẻ đẹp bình dị ấy, nhưng ông biết, đó chỉ là bề mặt. Dưới lớp vỏ bọc tưởng chừng như thanh bình ấy, một cơn sóng ngầm của sự chia rẽ đang cuồn cuộn dâng trào, đe dọa cuốn phăng đi tất cả. Sự mệt mỏi không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ tinh thần, từ nỗi lo lắng không ngừng rằng cái trật tự mong manh mà ông đã dày công xây dựng sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Ông hiểu rằng, đây không chỉ là vấn đề của An Bình, mà là vấn đề của toàn nhân gian. Khó khăn của ông, chỉ là một báo hiệu cho những thử thách lớn hơn mà các nhà lãnh đạo khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt. "Nhân Đạo" không phải là một con đường dễ dàng, mà là một cuộc đấu tranh liên tục để tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và tự do, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung. Và ông, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, lại đang bị đẩy vào giữa tâm điểm của cuộc đấu tranh ấy.

***

Chiều muộn, khi những đám mây xám bắt đầu kéo đến từ phía chân trời, che khuất dần ánh nắng cuối cùng của ngày, Thị trấn An Bình lại chìm vào một không khí nặng nề hơn. Gió bắt đầu mạnh hơn, thổi những chiếc lá khô rụng bay lả tả trên con đường đá cuội, như báo hiệu một điều gì đó sắp xảy đến. Trong văn phòng Thị trưởng, không khí càng trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Mùi mực tàu và giấy cũ hòa lẫn với mùi hương trầm nhẹ, thanh thoát tỏa ra từ phái đoàn vừa bước vào.

Tiếng gõ cửa dứt khoát, mạnh mẽ vang lên, phá tan sự tĩnh lặng vốn có. Ngay sau đó, cánh cửa gỗ được mở ra, và một nhóm người mặc y phục chỉnh tề, mang theo vẻ quyền uy rõ rệt, bước vào. Người đi đầu là Đại Diện của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', một nhân vật có vẻ ngoài nghiêm nghị, ánh mắt kiên định và sắc bén như lưỡi dao. Trang phục của ông ta được may bằng loại vải tốt, màu sắc trang nhã nhưng lại toát lên sự trang trọng, uy nghi, như thể ông ta đại diện cho một thế lực không thể lay chuyển.

"Thị trưởng đại nhân," Đại Diện cất giọng, âm vực trầm thấp nhưng dứt khoát, không chút do dự. "Chúng ta đến đây để bàn về tình hình bất ổn đang diễn ra tại An Bình. Những tư tưởng 'tự do' này, những lời lẽ xúi giục phản loạn, đang gieo rắc sự hỗn loạn, đe dọa đến nền tảng của 'Nhân Đạo chân chính' mà chúng ta đang ra sức xây dựng. Ngài cần phải hành động dứt khoát để trấn áp chúng, để bảo vệ sự yên bình và trật tự."

Thị trưởng An Bình, dù đã đoán trước được mục đích của chuyến viếng thăm này, vẫn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên lồng ngực. Ông cố giữ vẻ bình tĩnh, đặt hai tay lên bàn, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. "Bảo hộ đại nhân," ông đáp lời, giọng nói không giấu được chút mệt mỏi. "Ta hiểu mối lo ngại của quý vị. Tuy nhiên, ta tin rằng chúng ta cần một giải pháp ôn hòa, tránh đổ máu, tránh gây thêm chia rẽ trong dân chúng. Bạo lực không bao giờ là câu trả lời cho sự khác biệt về tư tưởng." Ông nhìn thẳng vào mắt Đại Diện, cố gắng truyền đạt sự chân thành trong lời nói của mình. Ông không muốn An Bình trở thành một bãi chiến trường, nơi những người dân vô tội phải chịu đựng hậu quả của những cuộc đấu tranh ý thức hệ.

Đại Diện 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ miệt thị. "Ôn hòa ư? Thưa Thị trưởng, ôn hòa chỉ khiến kẻ phá hoại thêm lộng hành! Những kẻ gieo rắc tư tưởng phản loạn này đang lợi dụng sự khoan dung của ngài để phá hoại trật tự xã hội. Ngài quên rằng, 'Nhân Đạo chân chính' đòi hỏi sự thống nhất, đòi hỏi kỷ cương và sự tuân thủ tuyệt đối. Nếu không có những quy tắc nghiêm khắc, nếu không có sự răn đe, nhân gian này sẽ lại chìm vào hỗn loạn, như cái thời Thiên Đạo suy tàn vậy." Ông ta nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Thị trưởng, như muốn xuyên thấu tâm can ông. "Chúng tôi không thể để những 'chấp niệm' về tự do vô lối này làm lung lay nền tảng của xã hội. Chúng tôi yêu cầu ngài phải ngay lập tức ra lệnh cấm các cuộc tụ tập, diễn thuyết của 'Hội Tự Do Tư Tưởng', và bắt giữ những kẻ cầm đầu nếu cần thiết. Đây là mệnh lệnh, không phải là lời khuyên."

Thị trưởng An Bình cảm thấy một làn sóng phẫn nộ dâng lên trong lòng, nhưng ông nhanh chóng dằn xuống. Ông biết, đối đầu trực tiếp vào lúc này là không khôn ngoan. Ông là một người quản lý, một người bảo vệ sự bình yên, chứ không phải một chiến binh. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang vần vũ, và một tia chớp vừa lóe lên ở đằng xa. "Ta sẽ cân nhắc kỹ lưỡng những lời của quý vị," ông nói, giọng ông dù cố gắng giữ vững nhưng vẫn để lộ chút mệt mỏi. "Nhưng xin quý vị hiểu cho rằng, ta có trách nhiệm với tất cả người dân An Bình, không phân biệt họ theo tư tưởng nào. Bất kỳ hành động nào cũng phải được thực hiện vì lợi ích chung, và phải đảm bảo không làm tổn thương những người vô tội."

"Lợi ích chung chính là trật tự và kỷ cương, thưa Thị trưởng," Đại Diện đáp lời, không hề nhượng bộ. "Hy vọng ngài sẽ có quyết định sáng suốt." Nói rồi, ông ta không đợi Thị trưởng đáp lại, xoay người, cùng đoàn tùy tùng bước ra khỏi văn phòng, để lại một mùi hương trầm lạnh lẽo và một bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.

Thị trưởng An Bình đứng dậy tiễn khách, khuôn mặt ông hiện rõ sự mệt mỏi và bối rối tột độ. Ông nhìn theo bóng dáng uy nghiêm của đoàn người cho đến khi họ khuất dạng. Ông day day thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Một bên là áp lực từ phe chính thống, yêu cầu đàn áp những tư tưởng mà họ cho là "lệch lạc", một bên khác, dù không trực tiếp gây áp lực, nhưng ông biết rõ những lời hô hào của 'Hội Tự Do Tư Tưởng' đã gieo mầm vào lòng dân chúng khao khát về quyền được bày tỏ, quyền được lựa chọn.

Ngay sau khi cánh cửa văn phòng vừa khép lại, một thư tín bí mật, được gấp gọn gàng và niêm phong cẩn thận bằng một dấu ấn nhỏ hình ngọn đuốc, đã được một người hầu cận lặng lẽ đặt lên bàn làm việc của ông. Ông mở ra, đọc lướt qua những dòng chữ viết tay đầy nhiệt huyết: "Thị trưởng đại nhân kính mến, chúng tôi, 'Hội Tự Do Tư Tưởng', tin tưởng vào sự công minh và tấm lòng nhân ái của ngài. Xin ngài đừng để những kẻ độc đoán trấn áp tiếng nói của nhân dân, đừng để An Bình chìm trong bóng tối của sự kiểm soát. Chúng tôi kêu gọi ngài bảo vệ công lý, bảo vệ tự do, bảo vệ quyền được suy nghĩ và bày tỏ của mỗi người. An Bình cần một vị lãnh đạo thấu hiểu 'Nhân Đạo' chân chính, không phải một công cụ của quyền lực."

Lá thư rơi nhẹ xuống bàn, chồng lên những công văn chất đống. Thị trưởng An Bình nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, cảm thấy như mình đang đứng giữa một lưỡi dao sắc bén, bất kể nghiêng về phía nào cũng sẽ phải chịu vết cắt đau đớn. Ông muốn hòa bình, muốn yên ổn, nhưng có vẻ như, trong kỷ nguyên đầy biến động này, ngay cả sự yên ổn cũng phải trả giá bằng một cuộc đấu tranh triết lý không ngừng nghỉ. Khó khăn của ông, chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những thử thách lớn hơn mà các nhà lãnh đạo khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt. "Nhân Đạo" không phải là một con đường dễ dàng, mà là một cuộc đấu tranh liên tục để tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và tự do, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà và tán cây cổ thụ của Thị Trấn An Bình. Những đám mây xám ban chiều đã tan đi, trả lại bầu trời quang đãng, trong vắt. Ánh sáng cuối ngày chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách Tạ Trần, tạo nên những vệt sáng nhảy múa trên nền đất gỗ đã bóng loáng vì năm tháng. Trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, ti��ng trà rót nhẹ nhàng vào chén sứ, và tiếng gió xào xạc qua tán lá cây trước cửa quán, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc. Mùi giấy cũ, mực viết, và hương trà thanh khiết quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đầy suy tư, nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa sự lo lắng của Thư Đồng Tiểu An.

Tiểu An ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây lại lấp lánh sự hoang mang, lo lắng. Cậu bé, vẫn trong bộ áo vải thô cũ kỹ, gầy gò hơn một chút so với lần trước, dường như đã mang theo tất cả những lo toan của Thị trưởng An Bình, của cả thị trấn này, đến đây để tìm kiếm một lời giải đáp. Cậu đã kể lại cho Tạ Trần nghe về áp lực mà Thị trưởng đang phải chịu đựng, về sự chia rẽ trong thị trấn, về những cuộc tranh cãi, xô xát nhỏ đã bùng phát, và cả chuyến viếng thăm đầy uy hiếp của Đại Diện 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo'.

"Tiên sinh Tạ Trần," Tiểu An cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ khẩn thiết. "Thị trưởng đang rất khó xử. Một bên muốn đàn áp, một bên muốn tự do. Dân chúng cũng chia làm hai phe, mỗi phe đều cho rằng mình là đúng, là đại diện cho 'Nhân Đạo' chân chính. Liệu có con đường nào cho An Bình không, tiên sinh? Liệu chúng ta có thể sống yên bình như trước đây không?" Cậu bé ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị, khao khát một lời chỉ dẫn, một tia sáng giữa màn đêm của những ý niệm đối lập.

Tạ Trần không vội trả lời. Y khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như chính cái vị của cuộc đời này mà y đã nếm trải. Y đặt chén trà xuống, động tác chậm rãi, thong thả, như để câu trả lời có thời gian lắng đọng trong tâm trí. "Sự lựa chọn khó khăn nhất không phải là giữa thiện và ác, mà là giữa hai điều đúng đắn, hoặc hai điều sai lầm, Tiểu An à." Giọng y trầm, điềm tĩnh, mang theo chút u hoài, chút chiêm nghiệm sâu sắc. "Trong thế cuộc này, cả 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' và 'Hội Tự Do Tư Tưởng' đều mang trong mình những lý lẽ, những 'chấp niệm' mà họ tin là đúng đắn, là cần thiết cho nhân gian. Một bên khao khát trật tự, muốn giữ gìn cái khung sườn để xã hội không tan rã. Một bên lại khao khát sự tự do, muốn mỗi cá nhân được là chính mình, được bày tỏ suy nghĩ mà không bị ràng buộc."

Y đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn, ánh mắt dõi theo tia nắng cuối cùng đang khuất dần sau rặng cây. "Vấn đề không phải là ai đúng ai sai một cách tuyệt đối, Tiểu An. Bởi lẽ, cái đúng của người này có thể là cái sai của người khác, tùy vào góc nhìn và lợi ích của họ. 'Nhân Đạo' không phải là một khuôn mẫu cứng nhắc, nó là dòng chảy không ngừng của sự thấu hiểu và thích nghi, một sự cân bằng tinh tế giữa những khuynh hướng đối lập. Vấn đề không phải là ai đúng ai sai, mà là liệu chúng ta có thể cùng tìm thấy một điểm chung, một sự cân bằng hay không."

Tạ Trần quay sang Tiểu An, nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng sự sâu sắc và suy tư không đổi. "Thiên Đạo sụp đổ, nhưng những chấp niệm trong lòng người thì không dễ dàng tan biến. Con người, vốn dĩ là một thực thể phức tạp. Khi không còn luật trời, không còn tiên giới để khao khát hay s�� hãi, thì bản tính nguyên thủy của họ lại càng bộc lộ rõ nét. Ham muốn quyền lực, tham lam lợi ích, khao khát được kiểm soát người khác... đó là những thứ luôn tồn tại, dù có tiên hay phàm. Và 'tự do', đôi khi cũng có thể bị lợi dụng, bị biến thành công cụ cho sự hỗn loạn nếu thiếu đi sự tự giác và thấu hiểu."

Y khẽ thở dài, trong hơi thở phảng phất mùi trầm hương và sự tĩnh lặng của đêm khuya sắp tới. "Thị trưởng An Bình, ông ấy đang đứng giữa hai dòng nước xoáy, cố gắng giữ cho con thuyền An Bình không bị lật đổ. Ông ấy khao khát một đời bình thường, một sự yên ổn cho dân chúng. Nhưng sự yên ổn ấy, trong kỷ nguyên này, lại đòi hỏi một sự đấu tranh không ngừng nghỉ để tìm kiếm sự cân bằng, để không 'mất người'." Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, vị trà giờ đây dường như đã dịu hơn, nhưng dư vị triết lý vẫn còn đọng lại. "Cuộc đời này, không phải là vấn đề có tiên hay không có tiên, mà là vấn đề con người lựa chọn sống như thế nào. Cái giá của sự thức tỉnh là đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để tìm thấy 'Nhân Đạo' chân chính."

Lời Tạ Trần không phải là một giải pháp cụ thể, nhưng nó là một lời gợi mở, một tia sáng định hướng. Tiểu An lắng nghe, đôi mắt cậu bé dần trở nên sáng hơn, tuy vẫn còn sự bối rối nhưng đã có thêm một phần nào đó của sự thấu hiểu. Cậu bé nhận ra rằng, Tạ Trần không bao giờ đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà luôn đặt ra những câu hỏi, những triết lý để người khác tự suy ngẫm và tìm ra con đường của riêng mình. Có lẽ, 'Hội Tự Do Tư Tưởng' cần phải thích nghi, cần phải tìm cách thể hiện lý tưởng của mình một cách khôn ngoan hơn, tránh xa sự đối đầu trực diện để không làm phật lòng những người có quyền lực đang thực sự mong muốn hòa bình, như Thị trưởng An Bình.

Đêm đã hoàn toàn buông xuống. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng non yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những tán cây. Tạ Trần nhìn ra màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Y biết, sự kiện này chỉ là một khởi đầu. Khó khăn của Thị trưởng An Bình báo hiệu cho những thử thách lớn hơn mà các nhà lãnh đạo khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường dễ dàng mà là một cuộc đấu tranh liên tục để tìm kiếm sự cân bằng giữa trật tự và tự do, giữa lợi ích cá nhân và lợi ích chung. Sự xuất hiện của các phong trào tư tưởng mới, của những kẻ lợi dụng danh nghĩa 'Nhân Đạo' để trục lợi, sẽ tiếp tục gây ra những xung đột tương tự, hoặc thậm chí phức tạp hơn, ở nhiều nơi khác.

Y, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và khả năng nhìn thấu nhân tâm, đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả" định đoạt vận mệnh thế giới. Ước nguyện được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, giờ đây không chỉ là của riêng y, mà còn là ước nguyện chung của rất nhiều người trong nhân gian này. Và để đạt được điều đó, y biết, y không thể dừng lại, dù cho con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Y vẫn sẽ là ngọn lửa triết lý soi rọi những góc khuất trong tâm hồn con người, để tìm ra con đường dẫn đến một 'Nhân Đạo' thực sự trọn vẹn, không cần thành tiên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free