Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 971: Lợi Quyền Đan Xen: Thương Trường Thao Túng Nhân Đạo

Trong không gian tĩnh lặng của quán sách nhỏ, ánh nắng buổi sáng muộn dịu dàng lướt qua những ô cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ. Không khí mang theo mùi hương của giấy cũ, của mực đã khô và gỗ đã lên màu theo năm tháng, đôi khi xen lẫn chút hương trầm thoảng nhẹ từ góc phòng. Tiếng gió xào xạc khẽ khàng lùa qua khe cửa, như lời thì thầm của một câu chuyện xa xưa, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình.

Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn vật, đang lật dở một cuốn cổ thư đã ngả màu. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm phần thanh thoát, đối lập với vẻ uy nghiêm mà những tu sĩ thường cố gắng phô trương. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, cũng chẳng có khí chất siêu phàm của kẻ tu tiên, nhưng nơi hắn toát ra một sự tĩnh tại, một khả năng thấu thị mà ít ai có được. Từng câu chữ trong sách trôi qua đáy mắt hắn, không chỉ là kiến thức, mà còn là những mảnh ghép của dòng chảy nhân gian.

Tiểu An, thư đồng của hắn, đang cặm cụi lau chùi từng giá sách, đôi mắt tinh anh lấp lánh sự hiếu học. Thằng bé gầy gò, bộ áo vải thô cũ kỹ đã bạc màu, nhưng mỗi động tác đều cẩn trọng, như thể đang nâng niu từng di sản của tri thức. Tiếng chổi tre khẽ khàng quét bụi, tiếng hít thở đều đặn của thằng bé, tất cả đều góp phần vào bầu không khí an nhiên của quán sách.

Bất chợt, cánh cửa quán sách khẽ mở, mang theo một luồng khí náo nhiệt từ bên ngoài ùa vào. Chưởng Quán Tiệm Rượu, với thân hình béo tốt và nụ cười xởi lởi thường trực, bước vào. Hắn ta tay vẫn cầm chiếc khăn lau bàn quen thuộc, vẻ mặt hớn hở, đôi mắt ti hí lấp lánh sự tò mò và một chút phấn khích của kẻ vừa thu lượm được tin tức mới.

"Tiên sinh Tạ Trần, Tiểu An!" Chưởng Quán cất giọng oang oang, tiếng nói vang dội hơn hẳn so với sự tĩnh lặng của quán. "Gần đây có chuyện lạ! Chuyện lạ lắm thay!"

Tạ Trần khẽ nâng mí mắt, ánh mắt như hồ nước sâu không gợn sóng nhìn về phía Chưởng Quán. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Chưởng Quán tiếp tục. Tiểu An thì đã dừng tay, đôi mắt to tròn dán chặt vào vị khách quen thuộc, chờ đợi những câu chuyện ly kỳ mà Chưởng Quán thường mang đến.

Chưởng Quán Tiệm Rượu tiến đến gần quầy, hạ giọng nhưng vẫn đầy vẻ bí mật. "Các buổi thuyết giảng của 'Người Bảo Vệ' giờ được tổ chức hoành tráng lắm, tiên sinh ạ! Không chỉ quy mô lớn hơn, mà còn được tổ chức ở những nơi sang trọng bậc nhất, nghe đâu còn có đại thương gia chống lưng!" Hắn ta khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa, như sợ có ai đó nghe thấy. "Mấy hôm trước, ta nghe kể Lão Gia Phủ, vị phú hộ giàu có nhất Thành Vô Song đó, còn đích thân xuất hiện, đứng ra bảo chứng cho 'Người Bảo Vệ' cơ đấy!"

Tiểu An nghe vậy thì ngây thơ hỏi, "Thương gia sao lại giúp 'Người Bảo Vệ' ạ? Họ không phải chỉ lo làm ăn thôi sao? Con tưởng những chuyện về 'Nhân Đạo' là của những bậc hiền triết, của các tiên môn chứ ạ?" Thằng bé vẫn còn giữ trong tâm trí hình ảnh về một thế giới phân định rõ ràng giữa những người theo đuổi danh lợi và những kẻ mưu cầu đạo lý.

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, tạo ra một tiếng động rất nhỏ trong không gian yên ắng. Hắn nhìn Tiểu An, rồi lại liếc qua Chưởng Quán Tiệm Rượu, ánh mắt tựa như xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, mọi toan tính ẩn sâu. "Tiểu An à," giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, "trên đời này, thứ gọi là 'đạo' và thứ gọi là 'lợi', đôi khi chúng không hề tách rời nhau như con nghĩ. Con người, vốn dĩ là sinh linh của lòng tham. Lòng tham ấy, một khi đã bén rễ, có thể len lỏi vào mọi ngóc ngách của cuộc sống, ngay cả những điều thiêng liêng nhất."

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo nỗi ưu tư sâu sắc. "Lợi ích kinh tế và tư tưởng, đôi khi chúng có thể kết hợp với nhau một cách đáng sợ. Khi 'đạo' trở thành một món hàng, một công cụ để điều khiển, để kiếm lời, thì bản chất thuần khiết của nó sẽ bị biến dạng. 'Nhân Đạo', vốn dĩ là một dòng chảy tự do, là sự thấu hiểu và chấp nhận mọi khía cạnh của nhân sinh, lại bị một số kẻ đóng khung, định nghĩa, và rồi rao bán như một thứ sản phẩm. Họ tuyên bố mình là người bảo vệ 'chân lý', nhưng thực chất chỉ đang bảo vệ lợi ích của chính mình."

Tạ Trần nhắm hờ mắt, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên bìa sách cũ. "Những thương nhân kia, họ không phải vô cớ mà tài trợ. Họ nhìn thấy trong sự 'ổn định' mà 'Người Bảo Vệ' hứa hẹn một cơ hội để củng cố địa vị, để độc quyền thị trường, để thao túng giá cả. Một xã hội được 'kiểm soát' tư tưởng, nơi mọi người đều tuân theo một 'khuôn khổ' nhất định, sẽ dễ dàng hơn cho họ trong việc quản lý, trong việc tạo ra một môi trường kinh doanh 'thuận lợi' cho riêng mình. Họ không thực sự quan tâm đến 'Nhân Đạo', họ chỉ quan tâm đến 'nhân tệ' mà thôi."

Chưởng Quán Tiệm Rượu gãi đầu, vẻ mặt mơ hồ hiểu ra nhưng cũng đầy bối rối. "Vậy... vậy là họ dùng 'Nhân Đạo' để làm lợi cho mình sao, tiên sinh?"

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén. "Không chỉ là làm lợi, Chưởng Quán. Mà còn là kiểm soát. Khi con người ta bị dẫn dắt bởi một tư tưởng duy nhất, khi mọi tiếng nói khác biệt bị dập tắt dưới danh nghĩa 'bảo vệ đạo lý', thì quyền lực của kẻ cầm trịch sẽ trở nên tuyệt đối. Họ muốn biến 'Nhân Đạo' thành một sợi dây xích vô hình, trói buộc tâm trí con người, để rồi dễ dàng điều khiển họ theo ý muốn. Điều này, e rằng còn nguy hiểm hơn cả việc bán rẻ linh khí để thành tiên."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả trên phố. Ánh nắng đã lên cao, rực rỡ hơn nhưng không xua đi được vẻ u ám trong đáy mắt hắn. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng bí ẩn lớn nhất, e rằng vẫn là lòng người. Lòng người tham lam, lòng người cố chấp, có thể biến những ý niệm cao đẹp nhất thành công cụ cho sự suy đồi."

Tạ Trần quay lại nhìn Chưởng Quán và Tiểu An. "Sự liên kết giữa giới thương gia và nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' sẽ dẫn đến các chiến dịch tuyên truyền và thao túng tư tưởng ngày càng tinh vi và quy mô lớn hơn, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống xã hội và kinh tế. Cuộc chiến để bảo vệ 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở tranh luận triết lý mà sẽ đòi hỏi những hành động cụ thể để vạch trần sự dối trá và bảo vệ những giá trị cốt lõi." Hắn nói, giọng nói tuy trầm nhưng từng lời từng chữ đều như khắc sâu vào tâm trí người nghe, mang theo một dự cảm không lành.

Tiểu An khẽ rùng mình, cảm nhận được sự phức tạp và nguy hiểm trong lời nói của tiên sinh. Chưởng Quán Tiệm Rượu thì chép miệng, lắc đầu. Dòng chảy nhân gian, quả nhiên ẩn chứa quá nhiều điều phức tạp mà một người bán rượu bình thường như hắn khó lòng thấu hiểu hết được. Nhưng hắn tin vào Tạ Trần, tin vào cái nhìn sâu sắc của vị tiên sinh này.

*****

Phố Thương Mại Kim Long vào buổi trưa là một bức tranh sống động của sự phồn hoa và náo nhiệt. Ánh nắng gắt gao của mặt trời giữa trưa dội thẳng xuống những mái ngói cong vút của các tòa nhà ba, bốn tầng, khiến chúng lấp lánh như dát vàng. Các biển hiệu lớn bằng gỗ chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn lồng rực rỡ treo cao, và những dải lụa màu sắc bay phấp phới trong gió, tất cả đều tạo nên một vẻ xa hoa, lộng lẫy.

Âm thanh nơi đây là một bản hợp xướng không ngừng nghỉ: tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông qua lại, tiếng nhạc xập xình từ các quán rượu, và thỉnh thoảng là tiếng leng keng của tiền đồng va vào nhau. Mùi hương cũng đa dạng không kém: mùi hương liệu nồng nàn từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, và cả mùi kim loại đặc trưng của những tiệm kim hoàn. Toàn bộ không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy năng lượng c��a sự giàu có và hối hả.

Dương Quân và Nàng Thơ Mộng Dao, tuy lạc giữa dòng người đông đúc, nhưng vẫn nổi bật bởi khí chất riêng. Dương Quân với bộ đạo bào màu lam nhạt, dáng vẻ nho nhã nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên định, anh tuấn. Mộng Dao, xinh đẹp thanh thoát trong bộ y phục truyền thống, tay khẽ siết cây bút, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư khi quan sát xung quanh. Họ đang lặng lẽ đi qua, tìm hiểu về những biến động mới của nhân gian.

Khi họ rẽ vào một quảng trường nhỏ giữa phố, một cảnh tượng khác biệt hẳn đã đập vào mắt. Một đám đông khổng lồ tụ tập, vây quanh một bục cao được trang trí lộng lẫy. Trên bục, Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đang đứng, vẻ mặt nghiêm nghị, cử chỉ khoa trương, lời lẽ hùng hồn vang vọng khắp quảng trường nhờ sự trợ giúp của một số phép thuật khuếch đại âm thanh đơn giản. Đứng ngay bên cạnh hắn, với vẻ mặt tự mãn và hống hách, chính là Lão Gia Phủ, vị thương gia béo tốt với bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, ăn mặc sang trọng đến mức phô trương.

Lão Gia Phủ bước lên trước, vỗ tay ra hiệu cho đám đông im lặng. Giọng nói của ông ta khàn khàn nhưng đầy tự tin, mang theo cái uy của kẻ có tiền. "Chư vị bách tính! Chư vị thương nhân! Ta là Lão Gia Phủ, một người con của nhân gian này, một người luôn mong mỏi sự phồn vinh cho chúng ta! Chắc hẳn chư vị đều đã nghe danh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' rồi chứ?" Ông ta dừng lại, để đám đông ồn ào hưởng ứng. "Ta xin nói rằng, chỉ khi Nhân Đạo được giữ vững, xã hội ổn định, thương nghiệp mới có thể phát triển bền vững! Đây không chỉ là đạo lý, mà còn là lợi ích chung của tất cả chúng ta! Những tư tưởng lệch lạc, những hành vi gây rối loạn, sẽ chỉ khiến thị trường bất ổn, khiến tiền tài hao hụt, khiến cuộc sống của chúng ta trở nên khó khăn hơn mà thôi!"

Ông ta nói tiếp, lời lẽ khéo léo lồng ghép lợi ích kinh tế vào trong cái vỏ bọc của 'đạo lý'. "Ta, Lão Gia Phủ này, nguyện cùng với 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' chung tay xây dựng một nhân gian phồn thịnh, một xã hội có quy củ, để tiền bạc của chúng ta được lưu thông thu��n lợi, để công việc làm ăn của chúng ta ngày càng phát đạt! Chư vị hãy tin tưởng, ủng hộ 'Người Bảo Vệ', ủng hộ cho một tương lai tươi sáng của chúng ta!" Ông ta kết thúc bằng một nụ cười khoa trương, cúi chào đám đông đầy tự mãn.

Sau đó, Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' bước lên. Hắn ta không hùng hồn như Lão Gia Phủ, nhưng lời lẽ lại sắc bén và có sức thuyết phục hơn nhiều, đặc biệt là khi đã có sự bảo chứng của một thương nhân giàu có. "Chư vị huynh đệ, tỷ muội! Lão Gia Phủ đã nói rất đúng! Một xã hội không có quy củ, không có 'Nhân Đạo' làm nền tảng, sẽ chỉ là một mớ hỗn độn! Và trong mớ hỗn độn đó, ai sẽ là người chịu thiệt thòi? Chính là chúng ta, những người dân lao động, những thương nhân chân chính!"

Hắn ta giơ tay lên, giọng nói đầy cảm xúc. "Những tư tưởng lệch lạc, những nghệ thuật phá cách, những lời lẽ lung lay niềm tin vào những giá trị truyền thống, chúng chỉ gây rối loạn, làm mất đi niềm tin của bách tính, và cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến sự phồn vinh của nhân gian! Chúng ta c���n phải loại bỏ những mầm mống đó, để 'Nhân Đạo' được thanh lọc, để xã hội được ổn định, để mọi người có thể an tâm làm ăn, sinh sống!"

Thủ Lĩnh khéo léo kết nối 'đạo đức' với 'lợi nhuận', 'ổn định xã hội' với 'phát triển kinh tế'. Hắn ta không trực tiếp chỉ trích nghệ thuật của Mộng Dao, nhưng lại khéo léo ám chỉ những tác phẩm 'gây rối loạn' là mối nguy hại cho sự 'phồn vinh'. Đám đông bên dưới, bị thao túng bởi những lời lẽ đầy thuyết phục và sự chứng thực của Lão Gia Phủ, bắt đầu hô hào hưởng ứng.

Mộng Dao, đứng giữa đám đông xô đẩy, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng siết chặt cây bút trong tay, ánh mắt thất vọng và phẫn nộ. "Họ đang biến 'Nhân Đạo' thành một công cụ, một thứ hàng hóa để mua bán!" Nàng thì thầm với Dương Quân, giọng nói run rẩy vì tức giận. "Họ đang lợi dụng nỗi sợ hãi về sự bất ổn và lòng tham của con người để áp đặt tư tưởng của mình!"

Dương Quân nhíu chặt mày, ánh mắt anh quét qua đám đông cuồng nhiệt, rồi dừng lại ở v��� mặt tự mãn của Lão Gia Phủ và sự giáo điều của Thủ Lĩnh. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm thực sự của tình hình. Đây không còn là cuộc tranh luận triết lý đơn thuần nữa, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền kiểm soát tâm trí và ví tiền của bách tính. Anh khẽ nắm lấy tay Mộng Dao, ra hiệu cho nàng giữ bình tĩnh. "Chúng ta không thể gây chú ý ở đây. Hãy rời khỏi đây đã."

Họ lặng lẽ tách ra khỏi đám đông, hòa mình vào dòng người hối hả trên phố. Mộng Dao vẫn còn bàng hoàng, cảm giác bất lực xen lẫn sự phẫn nộ dâng trào trong lòng. Nghệ thuật của nàng, thông điệp về sự đa dạng và tự do của 'Nhân Đạo', đang bị bóp méo và tấn công bởi một thế lực mới, mạnh mẽ hơn nhiều: thế lực của tiền bạc và quyền lực.

*****

Khi buổi chiều tà buông xuống, mang theo một làn gió mát nhẹ từ dòng sông, Dương Quân và Mộng Dao tìm đến Quán Trà Vọng Giang. Quán trà này được xây dựng bằng gỗ mộc mạc, với kiến trúc đơn giản nhưng ấm cúng. Trên ban công, họ có thể nhìn thấy dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn, tiếng nước chảy róc rách như một bản nhạc dịu êm. Tiếng chim hót líu lo trong các tán cây ven sông, cùng với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, tạo nên một không khí yên bình, thư thái. Mùi trà thơm thanh khiết thoang thoảng trong gió, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng họ.

Hai người ngồi đối diện nhau, chén trà bốc hơi nghi ngút, phản chiếu ánh sáng vàng cam của buổi chiều. Mộng Dao vẫn chưa hết bàng hoàng, vẻ mặt nàng còn in rõ sự thất vọng và phẫn nộ. Nàng khẽ vuốt ve cây bút trong tay, như tìm kiếm một điểm tựa.

"Đây không còn là cuộc chiến tư tưởng đơn thuần nữa, Mộng Dao," Dương Quân mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng đầy vẻ ưu tư. Anh day day trán, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dòng sông. "Khi tiền bạc can thiệp, mọi thứ sẽ trở nên khó lường và tàn nhẫn hơn. Lão Gia Phủ và những thương gia kia không phải là những kẻ ngây thơ. Họ hiểu rõ sức mạnh của việc kiểm soát tư tưởng, và họ sẵn sàng đổ tiền để biến 'Nhân Đạo' thành công cụ bảo vệ lợi ích của mình."

Mộng Dao đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng. Đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định, mặc dù vẫn còn chút buồn bã. "Họ đang lợi dụng nỗi sợ hãi và lòng tham của con người. Họ vẽ ra một viễn cảnh về sự 'phồn vinh' và 'ổn định' giả tạo, chỉ để trói buộc bách tính vào cái khuôn khổ mà họ đã vạch ra. 'Nhân Đạo' mà họ rao giảng chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, phục vụ cho mục đích riêng của họ, không phải là sự trọn vẹn của nhân sinh." Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một ý chí mạnh mẽ. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự đa diện và chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống. Nếu họ muốn dập tắt ngọn lửa tự do trong tâm hồn con người, ta sẽ dùng nghệ thuật để thổi bùng nó lên."

Dương Quân gật đầu, đồng tình với nhận định của Mộng Dao. "Đúng vậy. Họ đang biến 'Nhân Đạo' thành một thứ tín ngưỡng mù quáng, nơi con người đánh mất đi khả năng tự suy xét, tự cảm nhận. Chúng ta cần một chiến lược mới. Không chỉ là đối thoại, mà còn phải tìm cách vạch trần bản chất của sự thao túng này, nhưng không làm lung lay niềm tin của bách tính vào 'Nhân Đạo' thực sự. Điều quan trọng là phải giúp họ phân biệt được đâu là 'Nhân Đạo' chân chính, và đâu là 'Nhân Đạo' bị biến chất bởi lòng tham."

Anh trầm tư một lát, rồi tiếp tục. "Sự liên kết giữa giới thương gia và nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' sẽ dẫn đến các chiến dịch tuyên truyền và thao túng tư tưởng ngày càng tinh vi và quy mô lớn hơn, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống xã hội và kinh tế. Cuộc chiến để bảo vệ 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở tranh luận triết lý mà sẽ đòi hỏi những hành động cụ thể để vạch trần sự dối trá và bảo vệ những giá trị cốt lõi. Chúng ta không thể đối đầu trực diện bằng bạo lực, vì họ đang nắm giữ quyền lực và nguồn lực lớn. Chúng ta phải dùng trí tuệ, dùng nghệ thuật, dùng sự thấu hiểu để chống lại họ."

Mộng Dao khẽ nhắm mắt, hình ảnh bức tranh 'Dòng Chảy Nhân Gian' lại hiện lên trong tâm trí nàng. Bức họa đó đã từng khuấy động tâm hồn bao người, đã từng gợi mở biết bao suy tư. Nàng biết, nghệ thuật của nàng có s��c mạnh, nhưng sức mạnh đó cần được sử dụng một cách khéo léo hơn, tinh tế hơn trong cuộc chiến này. "Ta sẽ không ngừng vẽ. Ta sẽ tạo ra những tác phẩm không chỉ chạm đến cảm xúc, mà còn phải khiến người xem phải đặt câu hỏi, phải nhìn thấy sự thật đằng sau những lời lẽ hoa mỹ của họ. Nghệ thuật có thể là tấm gương phản chiếu, nhưng cũng có thể là ngọn giáo sắc bén xuyên thủng màn sương dối trá."

Dương Quân nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Đúng vậy. Nàng Thơ Mộng Dao có thể sẽ sử dụng nghệ thuật của mình một cách mạnh mẽ hơn để chống lại sự thao túng, biến nghệ thuật thành vũ khí tinh thần. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ, không chỉ để đối phó với 'Người Bảo Vệ', mà còn để đối phó với những kẻ đứng sau họ. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta cần tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người có cái nhìn sâu sắc hơn về dòng chảy nhân quả, những người có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh."

Cả hai im lặng một lúc, lắng nghe tiếng nước chảy và tiếng gió rì rào. Ánh sáng hoàng hôn dần tắt, như���ng chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong bóng tối mờ ảo, những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông. Cảm giác lo lắng, ưu tư vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mạnh mẽ. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt. Cuộc chiến giành lấy 'Nhân Đạo' chân chính, bảo vệ sự tự do tư tưởng và giá trị nhân sinh, mới chỉ bắt đầu. Tạ Trần, người luôn đứng ở phía sau quan sát, thấu hiểu, sẽ là điểm neo nhân quả quan trọng trong cuộc chiến âm thầm này. Những lời nói của hắn, những triết lý hắn đã gieo mầm, đang dần nảy nở và định hình tương lai của kỷ nguyên Nhân Gian.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free