Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 970: Chân Lý Bị Ép Buộc: Loạn Tượng Từ 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo'

Cuộc chiến tư tưởng về Nhân Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại, đã chính thức bùng nổ, không phải bằng đao kiếm, mà bằng những mảng màu, bằng những lời lẽ, bằng chính những trái tim con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một thư sinh gầy gò, sẽ tiếp tục đứng bên lề, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả, thấu hiểu và chờ đợi dòng chảy nhân gian tìm được bến bờ của riêng mình.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường lát đá ẩm ướt sau một đêm sương. Thị Trấn An Bình thức giấc trong tiếng gà gáy xa xa và mùi hương thoảng nhẹ của bánh mì mới nướng từ các hàng quán ven đường. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng thường ngày, như một ốc đảo tách biệt khỏi sự xôn xao của thế sự. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ cổ trên trang giấy ố vàng. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phác họa nên vẻ thư sinh thanh đạm. Hơi trà nóng bốc lên nghi ngút từ chén ngọc nhỏ trên bàn, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ, hòa vào mùi giấy cũ và mực tàu thoang thoảng trong quán. Tiểu An, thư đồng nhỏ tuổi lanh lợi, đang cặm cụi lau dọn từng kệ sách, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò. Cậu bé đã quen với những buổi sáng yên bình như thế này, nơi tri thức và sự chiêm nghiệm ngự trị.

Tiếng bước chân gấp gáp phá vỡ sự yên tĩnh, kèm theo là tiếng gõ cửa dứt khoát. Dương Quân và Nàng Thơ Mộng Dao xuất hiện, mang theo một luồng không khí căng thẳng và đầy lo âu vào không gian vốn an lành của quán. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, nhưng giờ đây đ��i mắt sáng của anh lại hằn lên vẻ mệt mỏi và băn khoăn. Chiếc đạo bào màu lam nhạt của anh có chút nhàu nhĩ, như thể anh đã trải qua một đêm dài trằn trọc. Bên cạnh anh, Mộng Dao vẫn giữ được vẻ thanh thoát, xinh đẹp trong bộ y phục truyền thống, nhưng khuôn mặt nàng lại phảng phất nét ưu tư. Bàn tay nàng siết chặt cây bút và cuộn giấy vẽ, như thể chúng là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão.

"Tạ công tử, huynh có rảnh không?" Dương Quân mở lời, giọng anh trầm hơn mọi khi, ánh mắt đầy vẻ khẩn thiết. "Chúng ta có tin tức không mấy tốt lành."

Tạ Trần ngước mắt lên, chậm rãi đặt cuốn sách xuống, đưa tay mời hai người ngồi. "Mời ngồi. Dòng chảy nhân gian vốn không ngừng nghỉ, đâu có ngày yên tĩnh hoàn toàn. Chuyện gì khiến hai vị lo lắng đến vậy?" Giọng anh vẫn điềm tĩnh, không một chút gợn sóng, như thể vạn sự trên đời đều đã nằm trong dự liệu.

Mộng Dao ngồi xuống, thở dài một tiếng. "Tạ công tử, những gì huynh dự đoán quả không sai. Sau cuộc đối đầu tại quảng trường hôm qua, nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' không những không dừng lại mà còn hành động quyết liệt hơn. Họ đang tổ chức các buổi thuyết giảng lớn ở khắp nơi, không chỉ ở Thị Trấn An Bình mà còn lan rộng sang các vùng lân cận, thậm chí là Thành Vô Song." Nàng nói, ánh mắt đầy vẻ bất an. "Họ sử dụng những lời lẽ hùng hồn, khơi gợi sự sợ hãi và khao khát ổn định của con người để định hình một 'Nhân Đạo' theo ý họ, một Nhân Đạo cứng nhắc, không dung thứ cho sự khác biệt."

Dương Quân gật đầu phụ họa, vẻ mặt anh tràn đầy sự phẫn nộ kìm nén. "Họ đang cố gắng bóp méo ý nghĩa ban đầu của 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng. Họ vẽ ra một viễn cảnh về sự hỗn loạn nếu không có những quy tắc sắt đá, một 'Nhân Đạo' tinh khiết đến mức xa rời bản chất con người. Điều đáng sợ là nhiều người dân, vốn đang hoang mang trong kỷ nguyên mới, lại dễ dàng tin theo những lời lẽ đó."

Mộng Dao tiếp lời, giọng nàng có chút run rẩy khi nói về tác phẩm của mình. "Nghệ thuật của ta, 'Dòng Chảy Nhân Gian', đã bị họ gọi là 'tà đạo', là 'sự ô uế của tâm hồn', làm mất đi sự trong sáng của bách tính. Họ nói bức họa của ta khêu gợi những dục vọng thấp hèn, những góc khuất mà con người nên chôn vùi. Nhưng chẳng phải 'Nhân Đạo' bao gồm cả những góc khuất và mâu thuẫn đó sao? Chẳng phải chính sự chấp nhận những điều đó mới khiến con người trở nên trọn vẹn hơn?" Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt xinh đẹp cầu thị một lời giải đáp. "Nếu chúng ta chỉ chấp nhận những điều tốt đẹp, những mặt sáng, thì chúng ta có đang tự lừa dối bản thân, tự cắt bỏ một phần của 'nhân' không?"

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu mát lan tỏa trong khoang miệng. Anh đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. "Nước chảy thì phải xuôi theo dòng, nhưng đôi khi dòng chảy cũng cần những ghềnh đá để tạo nên âm vang. Vấn đề không phải là dòng chảy có đúng hay sai, mà là ai đang cố gắng kiểm soát hướng đi của nó." Giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm, mỗi câu chữ đều mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm. "Con người, bản chất là một thực thể phức tạp. Họ khao khát sự an toàn, sự rõ ràng, đặc biệt là khi đối mặt với một thế giới đang đổi thay chóng mặt, khi những nền móng cũ đã sụp đổ. Một 'chân lý' được định nghĩa sẵn, dù cứng nhắc đến đâu, vẫn dễ dàng được chấp nhận hơn là sự tự do đầy rủi ro của việc tự tìm kiếm. Đó là bản năng sinh tồn, là nỗi sợ hãi cố hữu trước sự vô thường."

Anh ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả thị trấn. "Nhưng chân lý bị ép buộc, cuối cùng sẽ trở thành xiềng xích. 'Nhân Đạo' không phải là một khuôn mẫu để tuân theo, mà là một con đường để tự tìm thấy, một hành trình không ngừng nghỉ của sự thấu hiểu và thích nghi. Những gì họ đang làm, không phải là bảo vệ 'Nhân Đạo', mà là đóng khung nó, biến nó thành một công cụ để kiểm soát tư tưởng." Tạ Trần quay lại nhìn Dương Quân và Mộng Dao, ánh mắt anh hiện lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Một dòng sông bị ngăn đập quá lâu, sẽ có ngày tìm cách phá vỡ, tạo thành lũ lụt. Con người cũng vậy, khi bị áp đặt qu�� mức, bản tính tự do sẽ trỗi dậy, có thể là trong im lặng, nhưng cũng có thể là trong sự bùng nổ. Nghệ thuật của Mộng Dao, 'Dòng Chảy Nhân Gian', đã chạm đến những góc khuất đó, đã mời gọi con người đối diện với chính mình, không phải để phán xét, mà để thấu hiểu. Đó là lý do nó bị công kích." Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra, mang theo chút châm biếm nhưng cũng đầy sự cảm thông. "Họ sợ hãi sự thật, bởi vì sự thật không tuân theo bất kỳ quy tắc nào do con người đặt ra."

Dương Quân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt anh dần trở nên kiên định hơn. Mộng Dao cũng gật đầu, nỗi lo lắng trong lòng dường như vơi đi đôi chút, thay vào đó là một sự quyết tâm mới. Tạ Trần, dù không trực tiếp đưa ra giải pháp, nhưng những lời nói của anh đã như một dòng nước mát, gột rửa đi sự hoang mang, chỉ lối cho họ một con đường rõ ràng hơn. Tiểu An, dù không hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng cậu bé cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề và sự uyên thâm của Tạ Trần, tiếp tục công việc của mình trong im lặng, nhưng đôi tai vẫn dỏng lên lắng nghe.

***

Trong khi Thị Trấn An Bình còn chìm trong những cuộc tranh luận nhỏ lẻ, thì tại Thành Vô Song, trung tâm văn hóa và chính trị của kỷ nguyên Nhân Gian mới, một làn sóng tư tưởng cuồng nhiệt đang được khuấy động. Giữa trưa, ánh nắng gắt đổ xuống Quảng Trường Vô Song, làm mờ đi những hình chạm khắc tinh xảo trên các bức tường thành cao vút, được bảo vệ bởi những trận pháp linh quang mờ ảo. Quảng trường vốn đã sầm uất với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của dân chúng, tiếng xe ngựa lọc cọc và tiếng nhạc từ các tửu lầu, nay lại càng thêm náo nhiệt bởi một đám đông khổng lồ đang tụ tập. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của đô thị phồn hoa. Tuy nhiên, trong cái ồn ào ấy, có một sự căng thẳng ngầm, một dòng chảy tư tưởng đang được định hình.

Trên một bục cao được dựng tạm bợ giữa quảng trường, Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đang đứng đó, vẻ mặt hắn nghiêm nghị đến mức gần như vô cảm, toát ra một khí chất bảo thủ và quyền uy không thể lay chuyển. Hắn mặc một chiếc áo bào màu sẫm, không có bất kỳ họa tiết nào, chỉ đơn giản và nặng nề, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm và khắc kỷ. Giọng hắn vang vọng khắp quảng trường, mỗi câu chữ đều được cường hóa bằng pháp lực, rõ ràng và đầy sức thuyết phục, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí người nghe.

"Hỡi bách tính của Nhân Gian!" Thủ Lĩnh cất lời, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông, đầy vẻ phán xét. "Chúng ta đang đứng trước một kỷ nguyên mới, một thời đại mà Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng cũng là một cơ hội để con người tự mình định đoạt vận mệnh. Nhưng đừng vì thế mà lầm lạc! Đừng vì thế mà sa đọa vào những dục vọng thấp hèn, những tư tưởng lệch lạc, những 'tà đạo' đang muốn làm vẩn đục tâm hồn chúng ta!"

Hắn dừng lại một chút, quét ánh mắt khinh miệt về phía một cuộn tranh lớn đang được trưng bày ở một góc khuất của quảng trường, một bản sao chép đơn giản của bức 'Dòng Chảy Nhân Gian' từ Thị Trấn An Bình, được ai đó mang đến để khuấy động dư luận. "Nhân Đạo phải là sự thanh khiết, sự hoàn mỹ! Nó là con đường của sự kiểm soát bản thân, của sự thăng hoa tâm hồn, của việc loại bỏ mọi tạp niệm, mọi dục vọng tầm thường! Kẻ nào còn lưu luyến dục vọng, còn chìm đắm trong bóng tối bản năng, kẻ đó không xứng với kỷ nguyên mới! Kẻ đó sẽ kéo lùi Nhân Gian, khiến chúng ta quay trở lại thời kỳ hỗn loạn, khi Thiên Đạo còn ngự trị và con người chỉ là những con rối của số phận!"

Giọng Thủ Lĩnh càng lúc càng cao, vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. "Chúng ta phải quét sạch mọi ô uế khỏi tâm trí con người! Phải thanh lọc những tư tưởng 'lạc lối', những 'phản nhân đạo' đang tìm cách len lỏi vào xã hội! Những kẻ dám nghi ngờ quy tắc, những kẻ dám cổ súy cho cái gọi là 'đa diện của bản tính con người' chẳng qua là đang tìm cách hợp thức hóa sự sa đọa, sự yếu đuối!" Hắn vung tay mạnh mẽ, ánh mắt rực lên vẻ cuồng tín. "Một xã hội không có quy tắc, không có chuẩn mực, sẽ chỉ là một bầy đàn không có người dẫn dắt! Chúng ta phải xây dựng một Nhân Đạo vững chắc, một con đường rõ ràng để mỗi người có thể noi theo, để đạt được sự thanh tịnh, sự vĩ đại của một phàm nhân!"

Đám đông bắt đầu xôn xao, rồi dần dần, những tiếng hô hào vang lên, ban đầu còn ngập ngừng, sau đó trở nên mạnh mẽ và cuồng nhiệt. "Thanh tẩy! Thanh tẩy!" "Diệt trừ tà đạo!" "Bảo vệ Nhân Đạo chân ch��nh!" Tiếng hô hào hòa vào nhau, tạo thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, như muốn nuốt chửng cả quảng trường. Nhiều người dân, với ánh mắt sùng bái và cuồng tín, giơ cao tay hưởng ứng, như thể tìm thấy một niềm tin vững chắc, một kim chỉ nam trong thế giới đầy biến động.

Trong đám đông ấy, Thư Sinh Giỏi, với vẻ ngoài tuấn tú và phong thái nho nhã, đang đứng đó, tay vẫn cầm chặt cuốn sách đã sờn gáy. Anh đã đến Thành Vô Song để tìm kiếm tri thức, hy vọng mở rộng tầm nhìn của mình, nhưng những gì anh chứng kiến lại khiến tâm trí anh chao đảo. Anh đã từng nghe Tạ Trần nói về sự đa diện của Nhân Đạo, về việc chấp nhận cả những mặt tối để thấu hiểu bản thân. Anh cũng đã chiêm ngưỡng bức họa 'Dòng Chảy Nhân Gian' và cảm nhận được sự lay động sâu sắc từ nó. Nhưng giờ đây, những lời lẽ hùng hồn, đầy uy quyền của Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' lại gieo vào lòng anh một sự hoang mang tột độ.

"Nhân Đạo thật sự là gì?" Thư Sinh Giỏi thầm nhủ, đôi mày anh khẽ nhíu lại. Anh nhìn những khuôn mặt cuồng nhi��t xung quanh, thấy sự nhiệt thành trong mắt họ, nhưng cũng thấy cả sự sợ hãi và thiếu suy xét. "Phải chăng, Tạ công tử đã sai? Hay những lời lẽ này mới là chân lý mà Nhân Gian cần?" Anh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ. Một bên là sự tự do, đa diện nhưng phức tạp của Nhân Đạo mà Tạ Trần và Dương Quân đề xuất, một bên là sự ổn định, quy tắc rõ ràng nhưng cứng nhắc của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo'. Tri thức là sức mạnh, nhưng giờ đây, anh cảm thấy chính tri thức lại đang khiến anh thêm phần bối rối. Anh biết rằng, anh cần phải tìm ra câu trả lời cho chính mình, không phải qua những lời lẽ hùng hồn của ai đó, mà qua sự tự vấn và chiêm nghiệm sâu sắc. Cuốn sách trong tay anh dường như nặng thêm, chứa đựng không chỉ tri thức mà còn cả gánh nặng của một sự lựa chọn.

***

Khi ánh chiều tà dần buông, mang theo một màu vàng úa nhuộm khắp Thị Trấn An Bình, thì bầu trời cũng dần chuyển sang sắc xám âm u, báo hiệu một đêm nhiều suy tư. Gió nhẹ thổi qua những con hẻm, cuốn theo mùi hương của khói bếp và hơi ẩm từ ��ất. Trong quán sách nhỏ, không khí đã lắng đọng hơn rất nhiều sau chuyến thăm của Dương Quân và Mộng Dao. Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí cũ, bên bàn trà, nhấp từng ngụm trà đã nguội bớt. Ánh mắt anh không còn lướt trên trang sách nữa, mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con người đang xôn xao bàn tán về những lời thuyết giảng của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' vừa được lan truyền từ Thành Vô Song về. Những âm thanh xì xào, những câu hỏi nghi ngại, xen lẫn cả những lời tán đồng vang vọng khắp ngõ nhỏ, như những mảnh vỡ của một tấm gương đang vỡ vụn.

Tiểu An, sau khi đã sắp xếp lại toàn bộ kệ sách một cách ngay ngắn, lặng lẽ mang đến một chén trà mới, ấm nóng và thơm ngát, đặt nhẹ nhàng trước mặt Tạ Trần. Cậu bé không nói một lời nào, chỉ khẽ cúi đầu rồi lùi về góc quen thuộc, ngồi xuống với một cuốn sách trên tay, nhưng đôi mắt nhỏ vẫn không ngừng liếc nhìn Tạ Trần, như muốn tìm hiểu điều gì đang ẩn giấu trong tâm trí vị công tử thư sinh này.

Tạ Trần khẽ gật đầu cảm ơn, rồi nâng chén trà lên. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay anh, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, vượt qua ranh giới của Thị Trấn An Bình, của Thành Vô Song, để đến với bản chất sâu xa của nhân loại. Anh suy ngẫm về sự dễ dàng mà con người bị dẫn dắt bởi những lời lẽ mạnh mẽ, đặc biệt là khi họ đang tìm kiếm một 'chân lý' mới trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Một khoảng trống quyền lực, một khoảng trống tâm linh đã được tạo ra, và con người, trong bản năng cố hữu của mình, luôn tìm cách lấp đầy nó, đôi khi bằng những niềm tin mù quáng, bằng những quy tắc do người khác đặt ra.

"Chân lý, khi bị ép buộc, sẽ trở thành xiềng xích," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. "Họ muốn định nghĩa 'Nhân Đạo' như một công cụ để kiểm soát, để tạo ra một sự ổn định giả tạo. Nhưng 'Nhân Đạo' không phải là một khuôn mẫu để tuân theo một cách máy móc, mà là một con đường để tự tìm thấy, để mỗi cá nhân khám phá bản chất riêng của mình." Anh cảm nhận được mùi hương trầm từ quán sách, một mùi hương cổ kính và an tĩnh, đối lập hoàn toàn với mùi bụi bặm và mồ hôi từ quảng trường nơi Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' đã gieo rắc những lời lẽ cuồng tín.

Ánh mắt Tạ Trần trở nên xa xăm, như xuyên thấu qua bức tường vô hình của thời gian và không gian. "Con người thường tìm kiếm sự vĩ đại bên ngoài, khao khát quyền năng, sự bất tử, những điều mà Thiên Đạo từng hứa hẹn. Nhưng vĩ đại thật sự lại nằm ở sự bình dị, ở khả năng chấp nhận chính mình, với tất cả những ưu và khuyết điểm. 'Sống một đời bình thường' không có nghĩa là tầm thường, mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, chân thực, không bị ràng buộc bởi những định nghĩa hay kỳ vọng của người khác." Anh nhớ lại những lời mình từng nói, những suy tư đã định hình con đường anh chọn. "Thiên Đạo sụp đổ không phải là tận thế, mà là sự khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình mà mỗi con người đều phải tự mình bước đi, tự mình định nghĩa giá trị của sự tồn tại."

Tạ Trần biết rằng, sự cố chấp và mong muốn kiểm soát của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' sẽ không dừng lại ở những buổi thuyết giảng. Nó sẽ dẫn đến những hành động quyết liệt hơn, có thể là trấn áp, cấm đoán những tư tưởng khác biệt, gây ra căng thẳng xã hội lớn hơn. Cuộc chiến tư tưởng về định nghĩa 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà có thể leo thang thành những xung đột thực tế, đòi hỏi anh phải có những tác động tinh tế hơn, những "điểm neo nhân quả" mà anh vẫn thường gieo rắc. Anh tin rằng, nghệ thuật của Mộng Dao và các cuộc đối thoại của Dương Quân sẽ trở thành những công cụ mạnh mẽ để chống lại sự áp đặt, nhưng chúng cũng sẽ gặp phải sự phản kháng dữ dội.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh se sắt của buổi tối đang dần bao trùm. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá." Và con người, với bản tính phức tạp của mình, sẽ không ngừng tìm kiếm, không ngừng đấu tranh để định nghĩa lại chính mình trong một kỷ nguyên không còn bóng dáng tiên thần. Tạ Trần, trong sự tĩnh lặng của quán sách, cảm thấy một nỗi lo ngại nhẹ nhàng dâng lên, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh vẫn là sự bình tĩnh và thấu hiểu, như thể anh đang nhìn một dòng sông cuồn cuộn chảy về phía biển lớn, biết rằng dù có bao nhiêu ghềnh đá, dòng chảy ấy vẫn sẽ tìm được con đường của riêng mình.

***

Đêm đã về khuya, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải những vệt sáng bạc xuống Thị Trấn An Bình, khiến những con đường và mái nhà gỗ hiện lên mờ ảo như trong một bức tranh thủy mặc. Không khí se lạnh, nhưng tại một quán trà nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, một ngọn lửa ấm áp và những cuộc trò chuyện sôi nổi đang xua tan đi cái lạnh giá. Mùi trà thơm lừng, mùi hoa nhài thoang thoảng từ những bình hoa nhỏ trên bàn, và mùi hương đất ẩm ướt sau một ngày nắng gắt quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa đầy suy tư.

Dương Quân và Nàng Thơ Mộng Dao đang ngồi đối diện với Thư Sinh Giỏi. Ngoài ra, còn có vài nhân vật khác, những người có ảnh hưởng trong giới học giả và nghệ thuật của Thị Trấn An Bình, cũng có mặt, lắng nghe chăm chú. Họ đều là những người có cái nhìn cởi mở, không bị ràng buộc bởi những giáo điều cũ kỹ, và giờ đây, họ đang tìm kiếm một con đường để bảo vệ sự tự do tư tưởng. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt của mỗi người, phác họa vẻ quyết tâm và cả sự lo lắng.

Dương Quân, với vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự băn khoăn, thay vào đó là sự kiên định rõ ràng, lên tiếng. Giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. "Chúng ta không thể để họ định nghĩa 'Nhân Đạo' cho tất cả mọi người. 'Nhân Đạo' phải là của mỗi cá nhân, của sự đa dạng và tự do suy nghĩ, chứ không phải là một bộ quy tắc được áp đặt từ trên cao. Những lời lẽ của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', dù hùng hồn đến đâu, cũng chỉ là một góc nhìn, một sự cố chấp muốn kiểm soát dòng chảy tự nhiên của nhân gian."

Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt quét qua từng người. "Ta đề xuất, chúng ta sẽ tổ chức một chuỗi các cuộc đối thoại mở, không chỉ ở đây mà còn ở các thị trấn lân cận. Chúng ta sẽ mời tất cả mọi người tham gia, không phân biệt địa vị, xuất thân, để họ tự do trình bày quan điểm về 'Nhân Đạo', không bị giới hạn bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Chúng ta sẽ lắng nghe, sẽ tranh luận, sẽ cùng nhau tìm kiếm chân lý, không phải để áp đặt, mà để khai mở."

Mộng Dao gật đầu hưởng ứng, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng rực rỡ, đầy nhiệt huyết. "Và ta sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục tạo ra những tác phẩm chạm đến trái tim, để mỗi người tự hỏi, tự cảm nhận 'Nhân Đạo' của riêng mình. Nghệ thuật không phải là công cụ để phán xét hay chỉ trích, mà là tấm gương phản chiếu, là cánh cửa mở ra những suy tư nội tâm. 'Dòng Chảy Nhân Gian' của ta bị họ gọi là 'tà đạo', nhưng nó đã lay động biết bao trái tim, đã khiến bao người phải tự vấn. Đó chính là sức mạnh của nó. Ta sẽ dùng ngọn bút của mình để khuấy động tư duy và cảm xúc, thúc đẩy sự tự vấn cá nhân thay vì áp đặt." Nàng siết chặt cây bút trong tay, như thể nó là vũ khí sắc bén nhất của nàng trong cuộc chiến tư tưởng này. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự đa diện và chấp nhận mọi khía cạnh của cuộc sống. Nếu họ muốn dập tắt ngọn lửa tự do trong tâm hồn con người, ta sẽ dùng nghệ thuật để thổi bùng nó lên."

Thư Sinh Giỏi, người đã trải qua sự hoang mang tột độ tại Thành Vô Song, giờ đây ánh mắt anh đã trở nên rõ ràng và kiên định hơn rất nhiều. Anh gật đầu mạnh mẽ. "Ta đã chứng kiến sự cuồng nhiệt của đám đông tại Thành Vô Song, sự dễ dàng mà con người bị cuốn theo những lời lẽ giáo điều. Nhưng ta cũng đã nhận ra rằng, tri thức là sức mạnh, và sức mạnh đó phải được dùng để khai sáng, chứ không phải để áp đặt. Ta sẽ dùng kiến thức của mình để hỗ trợ các vị, để mở rộng các cuộc đối thoại này, để những tiếng nói chân thật không bị chôn vùi."

Một học giả lão làng, với bộ râu bạc phơ và ánh mắt tinh anh, khẽ vuốt râu. "Ý tưởng này rất hay. 'Nhân Đạo' không phải là một giáo điều, mà là một hành trình. Và hành trình đó cần sự đồng hành, sự chia sẻ, chứ không phải sự cô lập hay ép buộc. Chúng ta không thể để họ biến 'Nhân Đạo' thành một thứ tín ngưỡng mù quáng, nơi con người đánh mất đi khả năng tự suy xét."

Những người khác cũng đồng tình, từng người một bày tỏ sự ủng hộ và sẵn lòng tham gia vào kế hoạch này. Không khí trong quán trà trở nên sôi nổi, tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Họ không muốn đối đầu bằng bạo lực, mà bằng chính sức mạnh của lý lẽ, của sự thấu hiểu, của nghệ thuật. Cuộc chiến tư tưởng về định nghĩa 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói mà có thể leo thang thành những xung đột thực tế, đòi hỏi sự kiên định và khéo léo. Sự cố chấp và mong muốn kiểm soát của 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' chắc chắn sẽ dẫn đến những hành động quyết liệt hơn, có thể là trấn áp hoặc cấm đoán, gây ra căng thẳng xã hội lớn hơn. Nhưng họ tin rằng, nghệ thuật của Mộng Dao và các cuộc đối thoại của Dương Quân sẽ trở thành những công cụ mạnh mẽ để chống lại sự áp đặt, nhưng cũng sẽ gặp phải sự phản kháng dữ dội.

Bên ngoài, ánh trăng vẫn soi sáng vằng vặc, như một chứng nhân im lặng cho những quyết tâm vừa được nhen nhóm. Dòng chảy nhân gian vẫn cuồn cuộn trôi, và trong đêm đen, những ngọn đuốc của tư tưởng tự do đã được thắp lên, sẵn sàng soi rọi con đường đầy chông gai phía trước. Kỷ nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên của sự tự do và trách nhiệm, đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, và những con người nơi đây đã chọn con đường của sự khai mở và thấu hiểu, chứ không phải sự áp đặt và kiểm soát.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free