Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 966: Dòng Chảy Tư Duy: Dương Quân Khai Diễn Nhân Đạo

Ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, nhuộm vàng mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhưng Dương Quân đã thức dậy từ lâu. Một đêm dài trằn trọc, không phải bởi nỗi lo sợ, mà bởi dòng chảy tư tưởng cuồn cuộn trong tâm trí. Lời Tạ Trần đã gieo mầm, và trong bóng đêm tĩnh mịch, những hạt mầm ấy đã nảy nở thành một kế hoạch rõ ràng, một định hướng kiên cố. Anh không còn vẻ mặt bàng hoàng hay lo lắng như khi mới đến quán sách hôm qua. Thay vào đó, trên khuôn mặt tuấn tú của anh giờ đây là sự kiên định, ánh mắt sáng ngời của một người đã tìm thấy phương hướng. Anh đã đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào lồng ngực, mang theo mùi của đất, của nước, của sự sống. Anh đã suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của "dòng sông" mà Tạ Trần nhắc đến, về sự tự do và trách nhiệm, về cách "Nhân Đạo" nên được "dẫn dắt" chứ không phải "áp đặt." Anh nhận ra rằng, việc hàn gắn cộng đồng không phải là dập tắt những tiếng nói khác biệt, mà là tìm cách dung hòa chúng, để mỗi người tự tìm thấy "dòng chảy" của mình trong "dòng sông" chung của Nhân Đạo.

Giờ đây, anh lại xuất hiện tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, không phải để tìm kiếm thêm lời khuyên, mà để củng cố niềm tin và chuẩn bị cho bước đi sắp tới. Tiết trời buổi sáng muộn dịu nhẹ, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán cây cổ thụ trước cửa, đổ bóng những họa tiết uyển chuyển lên nền đất. Trong quán, mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh mịch, gần như tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào đang dần lan tỏa từ ngoài phố. Tạ Trần vẫn ngồi ở bàn đọc sách quen thuộc, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện sau chồng sách cao ngất, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh lật giở một cuốn sách cổ, bìa đã sờn cũ, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang vọng trong không gian. Thỉnh thoảng, anh lại nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt khẽ liếc nhìn Dương Quân, nhưng không nói lời nào.

Dương Quân đứng bên cạnh bàn đọc sách, bộ đạo bào màu lam nhạt của anh phẳng phiu, toát lên vẻ thanh cao. Anh không giấu được sự sốt ruột và quyết tâm đang dâng trào trong lòng. Trên tay anh là vài tấm bảng gỗ nhỏ, cùng một cuộn giấy da đã được ghi chép cẩn thận. Đây là những gì anh đã chuẩn bị suốt đêm qua, những luận điểm, những ví von mà anh tin rằng sẽ khơi gợi được sự thấu hiểu từ những người dân. Anh kiểm tra đi kiểm tra lại từng dòng chữ, từng nét vẽ, như một tướng quân duyệt lại binh lính trước trận chiến.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng đầy lo lắng, mang đến cho Dương Quân một tách trà hoa cúc ấm. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, đặt tách trà xuống bàn một cách cẩn trọng, rồi ngẩng đầu nhìn Dương Quân với vẻ ngưỡng mộ nhưng cũng không kém phần bồn chồn.

"Dương Quân ca ca, huynh... huynh thật sự muốn ra đó sao?" Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành. "Ngoài kia... mọi người đang tranh cãi dữ dội lắm. Nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' họ... họ rất hung hăng."

Dương Quân mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định. "Chính vì họ hung hăng, chính vì mọi người còn đang lạc lối, ta mới cần phải ra đó, Tiểu An." Anh đặt tay lên vai cậu bé, trấn an. "Ta sẽ dùng lời lẽ của mình, nhưng cốt lõi vẫn là những gì tiên sinh đã khai mở." Anh quay sang nhìn Tạ Trần, người vẫn đang chìm đắm trong cuốn sách cũ, như thể không hề nghe thấy cuộc đối thoại. Dù vậy, Dương Quân biết rằng, mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của anh đều không thể thoát khỏi ánh mắt thấu triệt của Tạ Trần.

Tạ Trần không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm ấm của anh lại vang lên, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đủ để Dương Quân cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh. "Lời nói... chỉ là phương tiện. Quan trọng là cái tâm, và sự kiên nhẫn."

Dương Quân khẽ gật đầu, lời của Tạ Trần như một lời nhắc nhở, một lời động viên vô hình. "Đúng vậy, tiên sinh. Ta hiểu." Anh quay lại với những tấm bảng gỗ, vuốt nhẹ lên từng nét chữ. "Ta sẽ cố gắng không để nó trở thành một cuộc đối đầu, mà là một cuộc đối thoại, một sự chia sẻ." Anh thở dài một hơi, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rọi rực rỡ. "Nhưng... liệu mọi người có chịu lắng nghe không, Thư Đồng Tiểu An?" Anh hỏi lại, không phải vì nghi ngờ, mà là để tự củng cố quyết tâm cho mình.

Tiểu An nhìn ra ngoài, nơi tiếng ồn ào từ quảng trường đã vọng đến rõ hơn. "Con... con không biết. Nhưng con tin Dương Quân ca ca sẽ làm được."

Tạ Trần khẽ đóng cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Anh nhìn Dương Quân, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu. "Dòng nước... dù có chảy xiết đến đâu, cũng cần có nơi để lắng đọng. Dòng tư tưởng cũng vậy. Quan trọng không phải là bắt họ nghe, mà là gieo mầm vào lòng họ một hạt giống... để nó tự nảy nở."

Dương Quân gật đầu, hiểu ý Tạ Trần. Anh biết, con đường mình chọn không phải là con đường của quyền lực hay sự áp đặt, mà là con đường của sự kiên nhẫn, của trí tuệ và của lòng bao dung. Đó là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc cách mạng trong tư tưởng, nơi mỗi lời nói, mỗi ví dụ đều là một mũi tên, một lá chắn. Anh thầm nghĩ về những gì mình đã ghi chép, về những câu chuyện, những phép ẩn dụ mà Tạ Trần đã từng nhắc đến, về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của sự "mất người" khi chạy theo Thiên Đạo, và về ý nghĩa chân thực của việc "sống một đời bình thường." Anh đã dành cả đêm để sắp xếp lại những ý tưởng đó, biến chúng thành một dòng chảy mạch lạc, dễ hiểu hơn đối với người dân phàm tục.

"Họ chấp niệm vào những quy tắc, bởi vì họ sợ hãi sự hỗn loạn," Dương Quân lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, nhưng cũng như một lời tuyên bố. "Họ muốn một bức tường thành vững chắc, nhưng quên mất rằng, bức tường thành dù có kiên cố đến mấy cũng sẽ mục nát theo thời gian, nếu bên trong không có dòng chảy của sự sống." Anh nhìn Tạ Trần, một tia sáng lóe lên trong mắt. "Ta sẽ cho họ thấy, dòng sông không có bờ thì sao gọi là sông... mà dòng sông có bờ cũng cần phải biết uốn lượn, cần biết cách dung hòa những nhánh rẽ nhỏ, cần biết cách nuôi dưỡng vạn vật đôi bờ."

Tạ Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại mở cuốn sách ra, tiếp tục chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Anh biết, Dương Quân đã sẵn sàng. Con đường phía trước còn dài, nhưng hạt giống đã được gieo, và giờ là lúc để nó đâm chồi, nảy lộc giữa dòng xoáy của nhân gian. Dương Quân hít một hơi thật sâu, nắm chặt những tấm bảng gỗ trong tay. Anh quay lưng bước ra khỏi quán sách, bỏ lại phía sau không khí tĩnh lặng, trầm tư, để đối mặt với quảng trường đang dần trở nên ồn ào, nơi những dòng tư tưởng đang va chạm dữ dội. Bóng dáng anh in trên nền cửa, cao gầy nhưng đầy kiên định, mang theo hy vọng và lý tưởng của một kỷ nguyên mới.

***

Quảng trường Thị Trấn An Bình vào buổi trưa, dưới ánh nắng rực rỡ, là một bức tranh sống động của đời thường. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói của trẻ nhỏ, tiếng bước chân hối hả của người qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố như bánh bao, bún, cháo quyện với mùi hương hoa từ các khu vườn xung quanh, tạo nên một không khí thân thuộc, ấm cúng. Tuy nhiên, hôm nay, một sự căng thẳng ngầm đang bao trùm lên bầu không khí ấy, như một làn sương mỏng manh nhưng đủ sức làm lạnh lẽo lòng người.

Dương Quân đứng trên một bục gỗ nhỏ được dựng tạm, bộ đạo bào màu lam nhạt của anh nổi bật giữa đám đông đủ sắc màu. Khuôn mặt tuấn tú của anh toát lên vẻ nghiêm nghị nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Anh hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng rõ ràng, dứt khoát, vang vọng kh���p quảng trường: "Chư vị hương thân, bá tánh! Hôm nay, Dương Quân này mạn phép đứng đây, không phải để thuyết giảng điều gì cao siêu, mà để cùng chư vị suy ngẫm về 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng."

Đám đông ban đầu xì xào, bàn tán, rồi dần dần im lặng, hướng mắt về phía Dương Quân. Ánh nắng rực rỡ buổi trưa chiếu thẳng vào anh, khiến hình ảnh anh trở nên nổi bật, như một ngọn đuốc giữa biển người.

"Nhân Đạo không phải là bức tường thành, mà là dòng sông." Dương Quân bắt đầu, giọng nói anh trầm bổng, như muốn dẫn dắt mọi người vào một câu chuyện. "Nó cần chảy, cần uốn lượn, cần dung nạp trăm ngàn nhánh rẽ để nuôi dưỡng vạn vật. Bờ bãi của dòng sông là giới hạn, là trật tự, nhưng nó không phải là xiềng xích, mà là sự dẫn dắt, để dòng nước không tràn bờ, không gây họa. Nhưng nếu dòng sông không chảy, không uốn lượn, không dung nạp, thì nó sẽ trở thành một vũng nước tù đọng, bốc mùi hôi thối, không còn sức sống."

Lời lẽ của anh uyển chuyển, giàu hình ảnh, khiến nhiều người dân chăm chú lắng nghe, bắt đầu suy ngẫm. Một vài người khẽ gật gù tán đồng.

Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang dội, đầy phẫn nộ bỗng cắt ngang không khí: "Hồ đồ! Dòng sông không có bờ thì sao gọi là sông? Đó là lũ lụt, là hỗn loạn! Nhân Đạo phải có quy tắc, phải có kỷ cương!"

Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' xuất hiện, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt đầy sự giáo điều và khinh thường. Hắn cùng nhóm của mình, khoảng hơn chục người, mặc những bộ y phục màu xám tro, giương cao những tấm bảng gỗ lớn, trên đó ghi rõ những "Quy Tắc Nhân Đạo" mà họ đã tự ý ban hành: "Kỷ Cương Vô Thượng!", "Quy Tắc Bất Di Bất Dịch!", "Phàm Nhân Phải Thuận Phục Đạo Lý!" Tiếng hô hào của họ phá vỡ sự tĩnh lặng, đẩy không khí lên cao trào.

"Dương Quân, ngươi đang gieo rắc tư tưởng lầm lạc!" Thủ Lĩnh bước đến gần bục gỗ, ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào Dương Quân. "Ngươi nói dòng sông cần chảy, cần uốn lượn, vậy nếu nó chảy vào nhà dân, cuốn trôi mùa màng thì sao? Nếu nó cuốn đi đạo đức, luân thường thì sao? Ngươi muốn Nhân Đạo trở thành một dòng lũ vô tổ chức ư?"

Dương Quân vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt anh không hề dao động trước sự hung hãn của Thủ Lĩnh. "Thủ Lĩnh nói đúng, dòng lũ vô tổ chức sẽ gây họa. Nhưng đó là khi dòng sông không có người biết lái đò, không có người biết tôn trọng quy luật tự nhiên của nó. Dòng sông mà ta nói đến, là dòng chảy của nhân tâm, của sự lương thiện, của sự thấu hiểu. Nó cần được dẫn dắt, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng trí tuệ và lòng bao dung."

"Trí tuệ? Bao dung? Những thứ đó có thể ngăn được sự sa đọa của lòng người sao?" Thủ Lĩnh cười khẩy, giọng đầy châm biếm. "Chỉ có quy tắc sắt đá, có hình phạt nghiêm minh mới giữ được Nhân Đạo không sụp đổ! Ngươi không thấy Thiên Đạo đã suy kiệt như thế nào sao? Chính là vì nó đã quá bao dung, quá mềm yếu! Giờ đây, chúng ta phải học từ sai lầm đó!"

Đám đông lại bắt đầu xì xào. Một phần bị thuyết phục bởi lời lẽ kiên quyết của Thủ Lĩnh, một phần vẫn dao động bởi sự ôn hòa của Dương Quân.

"Dương Quân nói cũng có lý... Nhưng nếu không có quy tắc thì sao đây?" Một người dân trung niên rụt rè cất tiếng. "Trước đây có Thiên Đạo, chúng ta biết đâu là đúng, đâu là sai. Giờ Thiên Đạo suy tàn, chúng ta cần một cái gì đó để bám víu chứ?"

Một bà lão bán trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, chen vào đám đông, vừa nhai vừa lẩm bẩm: "Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái! Ta thấy cả hai đều có lý. Nhưng mà nói thì dễ, làm thì khó. Ai cũng muốn bình yên, ai cũng sợ loạn lạc."

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh, đặt cây rìu gỗ cũ kỹ xuống đất, chậm rãi bước lên phía trước một chút. Giọng nói ông chậm rãi, từ tốn, vang lên giữa tiếng tranh cãi: "Lão phu thấy, dòng sông muốn chảy cũng cần có nguồn, nhưng cũng cần biết cách tránh đá, vượt thác. Quan trọng là cái tâm của người lái đò. Quy tắc... cũng như những tảng đá ven bờ. Nó có thể giúp dòng nước chảy đúng hướng, nhưng nếu quá nhiều, nó lại cản trở dòng chảy. Quan trọng là chúng ta dùng cái tâm nào để định ra quy tắc, và dùng cái tâm nào để tuân thủ nó."

Lời nói của Ông Lão Tiều Phu như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông đang hừng hực tranh cãi. Mọi người đều im lặng, suy ngẫm.

Dương Quân khẽ gật đầu với Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt đầy hàm ý cảm kích. Anh quay lại nhìn Thủ Lĩnh, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng kiên định hơn. "Thủ Lĩnh sợ hãi sự hỗn loạn, ta hiểu. Nhưng sự hỗn loạn không đến từ tự do, mà đến từ sự vô ý thức, sự thiếu thấu hiểu. Quy tắc mà không có lý trí, không có lòng trắc ẩn, không có sự tự giác thì chỉ là xiềng xích. Nhân Đạo mà ta nói đến, là Nhân Đạo của sự tự giác, của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu lẫn nhau. Nó không cần những quy tắc cứng nhắc từ trên trời rơi xuống, mà cần được bồi đắp từ trong sâu thẳm mỗi con người."

"Ngươi nói lý lẽ suông!" Thủ Lĩnh gằn giọng. "Trăm họ làm sao đều có thể tự giác? Luôn cần có kẻ dẫn đường, kẻ cai quản!"

"Và đó là lý do ta đứng đây," Dương Quân đáp, giọng nói anh vang vọng đầy tự tin. "Để dẫn đường, không phải bằng quyền uy, mà bằng sự minh triết. Để chỉ ra rằng, 'Nhân Đạo' không phải là một danh sách các điều cấm kỵ, mà là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nó là khả năng nhận ra rằng, dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy. Chúng ta không thể dùng một bộ quy tắc duy nhất để giải quyết mọi vấn đề của một thế giới vô thường."

Cuộc tranh luận tiếp tục kéo dài, giọng nói của Dương Quân và Thủ Lĩnh vang vọng khắp quảng trường, đôi lúc bị át bởi tiếng xì xào, bàn tán của đám đông. Ánh nắng buổi trưa dần gay gắt hơn, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng. Mồ hôi lấm tấm trên trán Dương Quân, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Việc thay đổi nhận thức cộng đồng là một quá trình dài và đầy khó khăn, nhưng anh tin vào sức mạnh của lý lẽ và sự thật. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng chính tấm gương của mình, dùng lời lẽ khéo léo, dùng sự kiên nhẫn để dẫn dắt mọi người, từng chút một, trên con đường tìm kiếm một Nhân Đạo chân chính.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, mang theo làn gió se lạnh len lỏi vào từng con phố của Thị Trấn An Bình. Tiếng tranh luận ồn ào từ quảng trường đã thưa thớt dần, chỉ còn là những âm thanh vọng lại mờ nhạt, xa xăm, như một tiếng vọng cuối cùng của một ngày dài đầy sóng gió. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí lại trở về với vẻ trầm mặc vốn có, nhưng ẩn chứa một sự sâu lắng khác lạ.

Ánh sáng đèn dầu leo lét trên bàn, như một đốm lửa nhỏ giữa không gian bao la của bóng tối đang dần bao trùm. Mùi giấy cũ, mực, và m���t chút hương trầm thanh khiết từ chiếc lư đồng nhỏ lan tỏa, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của ngoại cảnh và sự ồn ào vừa lắng xuống. Tạ Trần ngồi ngay ngắn dưới ánh đèn dầu, thân hình gầy gò của anh đổ bóng dài trên nền nhà. Trên tay anh là một chiếc bút lông, đang lướt nhẹ nhàng trên từng trang giấy trắng tinh của cuốn sổ cũ. Cuốn sổ, mà anh đã bắt đầu ghi chép từ mấy ngày trước, giờ đây đã gần đầy, từng nét chữ ngay ngắn, thanh thoát như chính con người anh.

Anh lắng nghe những âm thanh vọng lại từ quảng trường, nét mặt trầm tĩnh. Không ai biết anh đang suy nghĩ gì, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên vẻ thấu triệt, dường như đang nhìn xuyên qua bức tường, qua màn đêm, để thấu hiểu từng tâm tư, từng dòng chảy tư tưởng đang diễn ra bên ngoài.

Thư Đồng Tiểu An ngồi bên cạnh, trên một chiếc ghế thấp, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần. Cậu bé không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người học trò đang cố gắng lĩnh hội từng cử chỉ, từng nét bút của sư phụ. Thỉnh thoảng, cậu lại liếc nhìn những dòng chữ Tạ Trần đang viết, dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng vẫn cảm nhận được một luồng khí thái đặc biệt, một sự uyên thâm không lời.

Tạ Trần dừng bút, ngẩng đầu lên, ánh mắt xa xăm nhìn về phía khung cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên nền trời. Trong tâm trí anh, dòng suối tư tưởng cuồn cuộn chảy, anh không nói thành lời, nhưng trong mỗi tế bào của anh, những triết lý ấy đang hình thành, đang được khắc sâu.

"Dòng chảy tự do không phải là vô định, mà là biết cách tìm lối đi trong giới hạn của tự nhiên," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm như tiếng gió thoảng qua lá. "Quy tắc không phải là xiềng xích, mà là cột mốc chỉ đường... Quan trọng là cái tâm, cái ý, cái lựa chọn của mỗi con người. Khi lòng người hướng thiện, quy tắc tự nhiên sẽ hình thành. Khi lòng người mê muội, dù có ngàn vạn quy tắc cũng chỉ là gông cùm vô nghĩa."

Anh nhớ lại cuộc tranh luận của Dương Quân và Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo'. Anh hiểu rằng, cả hai đều có những nỗi lo riêng, những chấp niệm riêng. Thủ Lĩnh sợ hãi sự hỗn loạn, sợ hãi rằng nếu không có những giới hạn cứng nhắc, nhân gian sẽ rơi vào cảnh vô pháp vô thiên. Đó là một nỗi sợ có căn cứ, bởi bản tính con người luôn có những góc tối, những tham vọng có thể dẫn đến sự sa đọa. Nhưng Dương Quân, với tầm nhìn rộng mở hơn, lại tin vào khả năng tự giác, vào lòng trắc ẩn tiềm ẩn trong mỗi con người. Anh muốn xây dựng một Nhân Đạo dựa trên sự thấu hiểu, chứ không phải sự sợ hãi.

Tạ Trần đặt bút xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sổ cũ. Cuốn sổ này, với những triết lý sâu sắc về 'Nhân Đạo', sẽ sớm được hoàn thành. Anh không biết nó sẽ đi đâu, về đâu, hay sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu người. Nhưng anh tin rằng, nó sẽ là một hạt giống khác, được gieo vào mảnh đất của nhân tâm. Nó không phải là một mệnh lệnh, không phải là một bộ luật, mà là một sự gợi mở, một con đường để suy ngẫm.

"Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Anh nghĩ. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy. Không có một chân lý duy nhất, một quy tắc vĩnh cửu có thể áp dụng cho tất cả. Cái gọi là 'Nhân Đạo' chân chính, không phải là thứ được ban phát từ bên ngoài, mà là thứ được mỗi người tự tìm thấy, tự bồi đắp từ bên trong."

Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay, nhưng cũng mang theo niềm hy vọng mong manh vào một tương lai tươi sáng hơn. Sự phản kháng quyết liệt của nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' cho thấy mâu thuẫn này sẽ không dễ dàng được giải quyết bằng lời nói. Có thể sẽ còn những hành động cực đoan hơn trong tương lai. Nhưng Tạ Trần biết, Dương Quân, thông qua hành động dũng cảm và kiên định của mình, đang dần khẳng định vai trò là một người dẫn dắt tư tưởng, một biểu tượng của sự thay đổi tích cực trong kỷ nguyên mới. Anh đang phá vỡ những chấp niệm cũ, mở ra những con đường mới trong tâm trí mọi người.

Đêm đã khuya, tiếng động từ bên ngoài đã hoàn toàn im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió heo may thổi qua khe cửa, và ánh đèn dầu leo lét, lặng lẽ soi sáng bóng hình thư sinh của Tạ Trần. Anh vẫn ngồi đó, trầm ngâm, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của nhân gian, lặng lẽ viết nên những trang sử đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự định nghĩa lại giá trị sống của mình, không cần đến sự chỉ dẫn của tiên thần hay Thiên Đạo. Con đường phía trước còn dài, nhưng ánh sáng của trí tuệ và lòng bao dung đã bắt đầu le lói, hứa hẹn một bình minh mới cho Nhân Đạo.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free