Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 965: Dòng Sông Tư Tưởng: Dương Quân Giữa Giao Lộ Ly Tâm

Ánh bình minh nhuộm vàng những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Một buổi sáng vốn nên là yên bình, tràn đầy sức sống của một kỷ nguyên mới, nhưng hôm nay, không khí lại mang theo một chút gì đó nghẹn ngào, một sự căng thẳng vô hình đang len lỏi vào từng ngõ ngách, từng hơi thở của người dân.

Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, dáng vẻ thư sinh nhưng khí chất anh tuấn, hiện ra nơi cổng thị trấn. Anh không vội vã bước vào, mà dừng lại, ánh mắt trầm tư quét một vòng quanh khung cảnh quen thuộc. Gió sớm mơn man trên mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng của anh, mang theo mùi khói bếp hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa dại. Bình thường, vào giờ này, thị trấn đã rộn ràng tiếng cười nói, tiếng rao hàng tươi vui, nhưng hôm nay, những âm thanh ấy dường như bị lấn át bởi những tiếng bàn tán xôn xao, những lời tranh luận ngắt quãng, mang nặng nỗi lo âu.

Anh bước chậm rãi vào trong, từng bước chân như đang dò dẫm trên một mặt hồ đóng băng mỏng manh. Dọc hai bên đường, những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ tấp nập khách vãng lai thường ngày, nay lại có phần ảm đạm hơn. Những nhóm người tụ tập lại, thì thầm to nhỏ, rồi lại bùng lên những cuộc tranh cãi gay gắt, ánh mắt họ va vào nhau đầy vẻ hoài nghi và bất mãn. Dương Quân lắng nghe, từng câu chữ như những mũi kim châm vào tâm khảm anh.

“Họ nói chúng ta phải thế này, phải thế kia, nhưng cuộc sống vốn dĩ đâu có một khuôn mẫu định sẵn?” Một người đàn ông trung niên, tay xách giỏ rau, than vãn với ngư��i bên cạnh. Nét mặt ông ta hiện rõ sự mệt mỏi và bất lực. “Cứ như thể chúng ta lại quay về thời bị Thiên Đạo áp đặt vậy. Tự do ở đâu?”

“Ngươi nói vậy là sai rồi!” Một giọng nói đanh thép vang lên, là một phụ nữ trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị. “Không có quy củ thì loạn hết sao? Tiên sinh Tạ Trần nói 'Nhân Đạo' là tự do, nhưng tự do cũng phải có giới hạn. Nếu ai cũng muốn làm theo ý mình, thì còn đâu là trật tự?” Nàng ta liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt đầy vẻ phê phán, như thể những người xung quanh đều đang đi chệch khỏi con đường đúng đắn.

Dương Quân nhận ra, đây không còn là sự bất đồng quan điểm thông thường nữa. Nó là một vết nứt đang lan rộng, chia cắt cộng đồng thành những mảnh vụn. Anh đi sâu vào khu chợ, nơi tiếng ồn ào và mùi vị hỗn độn thường ngày lại càng làm nổi bật sự căng thẳng. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những sạp hàng, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn đường phố, mùi thảo dược từ tiệm thuốc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cu��c sống, nhưng hôm nay, nó lại nghe như một khúc nhạc lạc điệu.

Đến gần quảng trường, nơi thường là trung tâm của mọi hoạt động giao thương và sinh hoạt cộng đồng, Dương Quân nhìn thấy một cảnh tượng khiến lòng anh càng thêm nặng trĩu. Một đám đông khá lớn đang vây quanh Thủ Lĩnh 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', người đàn ông với vẻ ngoài nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén ấy đang đứng trên một bậc đá cao, hùng hồn diễn thuyết. Giọng nói của ông ta vang vọng, mang theo sự tự tin và quyết đoán, nhưng cũng không kém phần cố chấp.

“...Chỉ có sự nghiêm khắc mới giữ được ‘Nhân Đạo’ thuần khiết! Kẻ nào buông thả, kẻ đó làm ô uế giá trị của chúng ta!” Thủ Lĩnh gằn giọng, đôi mắt ông ta quét qua đám đông, tìm kiếm sự đồng tình. “Chúng ta đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo vì sự buông thả, vì những chấp niệm cá nhân, vì những kẻ muốn phá vỡ trật tự. Giờ đây, khi Nhân Đạo được định hình, chúng ta không thể lặp lại sai lầm đó! Chúng ta phải thiết lập những quy tắc, những giới hạn rõ ràng để bảo vệ sự trong sạch, sự vĩ đại của Nhân Đạo!”

Một vài người dân vỗ tay tán đồng, nét mặt họ lộ rõ sự tin tưởng vào những lời ông ta nói. Nhưng cũng có không ít người chỉ lắc đầu ngao ngán, quay lưng bỏ đi, hoặc đứng yên lặng với vẻ mặt lo lắng, hoang mang. Dương Quân thấy rõ sự sợ hãi trong ánh mắt của một số người, sợ hãi trước sự áp đặt mới, nhưng cũng sợ hãi trước viễn cảnh một xã hội vô trật tự như lời cảnh báo của Thủ Lĩnh.

Anh lẩn vào đám đông, không để ai chú ý đến mình, cố gắng lắng nghe từng lời, từng câu, từ những người ủng hộ đến những người phản đối. Anh nghe thấy một người trẻ tuổi thì thầm: “Nhưng tiên sinh Tạ Trần đâu có nói Nhân Đạo là phải khắc nghiệt như thế? Tiên sinh dạy về lòng trắc ẩn, về sự thấu hiểu, về việc sống một đời bình thường, không gò bó...”

Ngay lập tức, một người phụ nữ lớn tuổi quay sang trừng mắt: “Cái thứ ‘sống một đời bình thường’ của ngươi chỉ là sự buông thả! Nhìn xem, lũ trẻ con giờ không còn biết lễ nghĩa, người lớn thì tranh giành của cải, tất cả là vì cái triết lý mềm yếu ấy!”

Dương Quân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự chia rẽ không chỉ là về triết lý, mà nó đã ngấm sâu vào đời sống thường nhật, vào cách con người nhìn nhận nhau. Những lời nói đầy chỉ trích, những ánh mắt đầy định kiến, tất cả đang tạo nên một bức tường vô hình, chia cắt những con người vốn dĩ sống chan hòa trong Thị Trấn An Bình này.

Anh nhớ lại những lời của Tạ Trần về "vô thường," về "chấp niệm." Những người này, họ đang bám víu vào những chấp niệm về một trật tự hoàn hảo, về một "Nhân Đạo" phải được định hình bằng những quy tắc cứng nhắc, bởi lẽ họ sợ hãi sự biến đổi, sợ hãi sự tự do mà họ chưa từng được trải nghiệm. Họ dùng sự sợ hãi đó để áp đặt lên người khác, một cách vô thức tái hiện lại sự khắt khe của Thiên Đạo đã sụp đổ.

Dương Quân lặng lẽ rời khỏi quảng trường, bước chân anh nặng trĩu. Trái tim anh ngập tràn sự lo lắng. Anh từng là một tu sĩ nhiệt huyết, luôn tin vào lý tưởng và chính nghĩa. Anh đã từ bỏ con đường tu tiên để đi theo Tạ Trần, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người được sống đúng với bản chất của mình. Nhưng giờ đây, cái "bản chất" ấy lại đang trỗi dậy theo những cách mà anh chưa từng lường trước. Sự chia rẽ này, nếu không được hóa giải, sẽ trở thành một vết thương chí mạng cho "Nhân Đạo" non trẻ. Anh biết, Tạ Trần sẽ không trực tiếp can thiệp bằng quyền lực hay lời lẽ gay gắt. Vậy thì, ai sẽ là người đứng ra hàn gắn những rạn nứt này? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Dương Quân, thúc giục anh tìm kiếm một con đường, một giải pháp. Anh cần đến một nơi yên tĩnh hơn, một nơi mà sự thấu hiểu và trí tuệ có thể dẫn lối.

***

Hoàng hôn buông dần, những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng vàng cam ấm áp trên nền trời xanh thẫm. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm từ dòng sông xa xăm. Dương Quân rời quán sách của Tạ Trần, lòng anh vẫn còn vang vọng những lời của ti��n sinh và Ông Lão Tiều Phu. Anh không trở về nhà ngay, mà rảo bước dọc theo một con đường lát đá nhỏ, vắng vẻ, dẫn ra rìa thị trấn, nơi có một cây cổ thụ già cỗi, tán lá xum xuê vươn mình soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Anh dừng lại dưới gốc cây, tựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại. Hình ảnh dòng sông mà Tạ Trần nhắc đến, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. "Nó chảy xiết qua ghềnh đá, nhưng cũng hiền hòa ôm lấy bãi cát. Nếu cố gắng ép dòng chảy, liệu nó có còn là sông?" Lời nói ấy, ban đầu nghe có vẻ đơn giản, nhưng càng ngẫm, càng thấy sâu sắc.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào lồng ngực, xoa dịu đi sự căng thẳng trong anh. Anh mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, vẽ nên một bức tranh rực rỡ của đủ sắc màu. "Ép buộc thì sẽ vỡ đê... Lòng người cũng như nước, càng ép càng dễ phản kháng." Lời của Ông Lão Tiều Phu lại vang lên, như một lời khẳng định cho triết lý của Tạ Trần.

Từ lúc còn là một tu sĩ trẻ, Dương Quân luôn tin rằng, ��ể duy trì trật tự, để hướng con người đến sự hoàn thiện, cần phải có những quy tắc, những giới hạn rõ ràng. Anh đã từng là người nhiệt huyết trong việc bảo vệ những giá trị được cho là đúng đắn, đôi khi có phần cứng nhắc. Nhưng sau khi gặp Tạ Trần, anh đã dần thấu hiểu rằng, sức mạnh chân chính không nằm ở sự áp đặt, mà ở sự thấu hiểu và lòng bao dung.

Nhưng thấu hiểu và bao dung đến mức nào? Làm sao để dung hòa những tư tưởng đối lập, khi một bên lại khăng khăng cho rằng sự nghiêm khắc là con đường duy nhất? Dương Quân cảm thấy bối rối. Anh không thể dùng quyền lực để dẹp bỏ những "Quy Tắc Nhân Đạo" mà nhóm 'Người Bảo Vệ' đang cố gắng áp đặt, bởi làm vậy, anh chẳng khác nào tự mình trở thành một kẻ áp đặt mới, đi ngược lại với chính triết lý mà anh đang theo đuổi.

"Nhân Đạo không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, mà là một dòng chảy. Làm sao để mọi người cùng hiểu và cùng chảy về một hướng, mà không bị gò bó?" Dương Quân thầm nhủ. Đây chính là câu hỏi cốt lõi mà anh cần tìm lời giải đáp. Dòng chảy của sông, nó tự nhiên uốn lượn, tự nhiên tìm đường, nhưng nó vẫn chảy về một hướng, hướng ra biển lớn. Biển lớn của Nhân Đạo, nơi mọi dòng chảy nhỏ đều có thể hòa mình vào, không mất đi bản sắc nhưng lại tạo nên sự vĩ đại.

Anh nhớ lại những cuộc tranh cãi ở chợ, những ánh mắt đầy hoài nghi và sợ hãi. Những người 'Bảo Vệ Nhân Đạo' tin rằng họ đang làm điều đúng đắn, họ tin rằng sự nghiêm khắc của họ là cần thiết để bảo vệ "Nhân Đạo" khỏi sự suy đồi. Họ không ác ý, nhưng họ đang bị dẫn dắt bởi chấp niệm, bởi nỗi sợ hãi về sự hỗn loạn. Và những người dân khác, họ cũng không muốn sự hỗn loạn, nhưng họ sợ hãi sự áp đặt, sợ hãi mất đi cái tự do mới mẻ mà Tạ Trần đã mang lại.

Dương Quân nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu hơn. Anh cảm thấy một luồng tư tưởng mới dần hình thành trong tâm trí. "Có lẽ, điều cần làm không phải là dẹp bỏ những 'Quy Tắc' của họ, mà là giúp họ hiểu rằng 'Nhân Đạo' rộng lớn hơn, bao dung hơn thế nhiều." Anh mở mắt ra. Ánh sáng cuối ngày đang dần tắt, nhưng trong tâm trí anh, một tia sáng mới đã bừng lên.

Dòng sông không cần bị ép buộc. Dòng sông cần được dẫn dắt. Không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung. Không phải bằng việc tuyên bố những quy tắc, mà bằng việc khơi gợi những giá trị cốt lõi, những giá trị mà bất kỳ ai, dù tin vào sự nghiêm khắc hay tự do, đều có thể đồng tình.

Dương Quân đứng dậy, lòng anh đã bớt nặng nề hơn. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự khéo léo và một trái tim kiên định. Anh không thể là Tạ Trần, không thể chỉ lặng lẽ quan sát và ghi chép. Anh là Dương Quân, một người đã từng là tu sĩ, một người mang trong mình nhiệt huyết và lý tưởng, một người muốn hành động để kiến tạo.

Anh sẽ không đối đầu trực tiếp. Anh sẽ không tranh cãi. Anh sẽ tìm một cách khác, một cách mà dòng sông Nhân Đạo có thể tự nhiên tìm thấy hướng đi của mình, mà không bị chặn lại bởi những ghềnh đá của chấp niệm. Anh sẽ tìm cách để mọi người, cả những người bảo thủ nhất và những người cởi mở nhất, cùng nhìn thấy một bức tranh lớn hơn về "Nhân Đạo," nơi mỗi cá thể là một dòng chảy độc đáo, nhưng tất cả đều hòa vào một biển lớn của sự thấu hiểu, trách nhiệm và lòng trắc ẩn.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức sống của đất trời đang bao trùm. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy. Dương Quân biết, anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, có thể là sự chống đối từ nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', có thể là sự hoài nghi từ những người dân, nhưng anh đã có một ý tưởng, một kế hoạch để bắt đầu hàn gắn những rạn nứt trong cộng đồng, không phải bằng quyền lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng bao dung. Anh sẽ bắt đầu bằng cách lắng nghe, bằng cách kể những câu chuyện, bằng cách khơi gợi những gì tốt đẹp nhất trong mỗi con người, để họ tự mình tìm thấy con đường dẫn đến sự hòa hợp. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhưng trong lòng Dương Quân, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Anh quay lưng bước về phía thị trấn, bóng dáng anh in trên nền trời đêm tĩnh mịch, kiên định và đầy quyết tâm.

***

Trong quán sách yên tĩnh, ngọn đèn dầu vẫn leo lét tỏa sáng, hắt bóng Tạ Trần lên bức tường cũ kỹ. Hắn vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ sờn, chăm chú vào cuốn sổ cũ. Những dòng chữ trên trang giấy đã phủ kín một nửa, không phải là lời công kích, cũng không phải là lời biện minh, mà là những suy ngẫm sâu sắc về bản chất của con người, về giá trị của sự vô thường, và về ý nghĩa chân thật của "sống một đời bình thường."

Khi Dương Quân bước vào, Thư Đồng Tiểu An đang ngồi bên một góc, cố gắng đọc một cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt nó cứ lấm lét nhìn ra ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng. Tiếng cửa mở khẽ khiến nó giật mình, vội vàng khép cuốn sách lại. Ông Lão Tiều Phu vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc, nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt hiền hậu ẩn chứa sự thấu hiểu, tựa như ông đã nhìn thấu mọi sự biến đổi của nhân gian. Lão Bán Sách Cũ, gầy gò với đôi mắt cận thị, vẫn đang lặng lẽ sắp xếp lại những chồng sách cũ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng, vẻ mặt suy tư.

Dương Quân cúi chào Tạ Trần, một sự tôn kính sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt anh. Anh cũng khẽ gật đầu với Ông Lão Tiều Phu và Lão Bán Sách Cũ. Không khí trong quán sách trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, căng thẳng bên ngoài. Nó tĩnh lặng, trầm mặc, như một ốc đảo bình yên giữa dòng đời cuộn chảy.

“Tiên sinh Tạ Trần,” Dương Quân mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng không giấu được sự lo lắng. “Đệ tử đã chứng kiến sự hỗn loạn tại phố thị. Những người ‘Bảo Vệ Nhân Đạo’ đang tìm cách áp đặt quan điểm của họ, và người dân thì hoang mang, chia rẽ. Đệ tử không biết phải làm sao để hàn gắn họ. ‘Nhân Đạo’ rốt cuộc là gì, và làm sao để gìn giữ nó khi lòng người lại khó đoán đến vậy?”

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đặt cây bút lông xuống một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, như thể đang nh��n thấu những điều đang diễn ra bên ngoài thị trấn, hay thậm chí là xa hơn nữa. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Dương Quân, mà chỉ khẽ hỏi, giọng điệu bình thản như mặt hồ không gợn sóng: “Quân nhi, ngươi thấy dòng sông kia không?” Hắn khẽ chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi một nhánh sông nhỏ uốn lượn sau những hàng cây. “Nó chảy xiết qua ghềnh đá, nhưng cũng hiền hòa ôm lấy bãi cát. Nếu cố gắng ép dòng chảy, liệu nó có còn là sông?”

Dương Quân im lặng, anh từ từ suy ngẫm về ẩn ý trong lời nói của Tạ Trần. Anh đã thấy dòng sông ấy, đã suy nghĩ về nó dưới ánh hoàng hôn. Anh đã hiểu phần nào.

Ông Lão Tiều Phu khẽ cười, tiếng cười nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ thấu đáo. Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt tinh anh nhìn Dương Quân. “Đúng vậy, ép buộc thì sẽ vỡ đê. Lòng người cũng như nước, càng ép càng dễ phản kháng. Dòng sông tự tìm đường, nhưng con người lại muốn dùng sức mình để đào kênh, để chuyển hướng. Đến khi dòng sông cạn khô, hay biến thành lũ dữ, thì lại than thở rằng tại sao lại như vậy.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Ông Lão Tiều Phu. “Sự cởi mở không phải là sự buông thả, mà là sự tự ý thức, sự thấu hiểu giới hạn và trách nhiệm của bản thân. Sự nghiêm khắc không phải là sức mạnh, mà có thể là sự sợ hãi, sợ hãi trước sự đa dạng, sợ hãi trước sự tự do của người khác. Nhân Đạo không phải là một bộ quy tắc được ban hành từ trên cao, mà là một dòng chảy không ngừng của lòng trắc ẩn, của lý trí, của sự khiêm tốn và của khả năng học hỏi.”

Hắn nói chậm rãi, mỗi lời đều như một hòn đá nhỏ được thả vào mặt nước, tạo nên những gợn sóng tư duy sâu sắc trong lòng Dương Quân. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể những đám mây mù trong tâm trí anh đang dần tan biến.

“Những gì ngươi thấy ngoài kia,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn lại quay về cuốn sổ cũ trên bàn. “Chỉ là những ghềnh đá mà dòng sông Nhân Đạo phải vượt qua. Những chấp niệm, những nỗi sợ hãi, những hiểu lầm, tất cả đều là một phần của quá trình. Dòng sông không cần ai phải đẩy nó đi, cũng không cần ai phải kéo nó lại. Nó tự nhiên chảy, tự nhiên định hình.”

Dương Quân lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những hạt mưa thấm đẫm vào mảnh đất khô cằn trong lòng anh. Anh bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào quy luật tự nhiên, vào sự vận hành của nhân quả. Tạ Trần không can thiệp trực tiếp, không phải vì hắn không quan tâm, mà vì hắn hiểu rằng sự can thiệp thô bạo chỉ làm biến dạng dòng chảy tự nhiên.

“Nhân quả tự có sự vận hành của nó. Những hành động cực đoan, những lời lẽ kích động, cuối cùng sẽ tự phơi bày sự nông cạn và nguy hiểm của chúng. Những kẻ gieo gió, ắt sẽ gặp bão.” Tạ Trần nói, giọng điệu vẫn bình thản, không một chút phán xét, nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đến lạ kỳ.

Dương Quân cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản. Anh không còn cảm thấy bối rối hay bất lực nữa. Anh đã có một định hướng. Anh không cần phải là người giải quyết mọi mâu thu���n bằng cách dập tắt một bên. Anh cần phải là người giúp dòng sông Nhân Đạo tìm thấy con đường của nó, bằng cách khơi gợi sự thấu hiểu, bằng cách tạo ra một không gian cho tất cả các dòng chảy cùng tồn tại, cùng hòa mình.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, không ai nhìn thấy, ngoại trừ có lẽ là Ông Lão Tiều Phu, người vẫn đang lặng lẽ quan sát. Hắn lại cầm cây bút lông lên, tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ cũ, như thể những lời hắn vừa nói ra cũng là một phần của những suy tư hắn muốn gửi gắm vào đó. Những dòng chữ của hắn, không phải để chống lại bất kỳ ai, mà là để soi sáng, để định nghĩa lại một cách rõ ràng hơn ý nghĩa của tự do và trách nhiệm trong kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không còn Thiên Đạo, không còn tiên môn. Hắn muốn chỉ ra rằng, Nhân Đạo không phải là sự buông thả, mà là sự tự giác, không phải là sự áp đặt, mà là sự thấu hiểu. Nó không phải là một bộ quy tắc được ban hành từ trên cao, mà là một dòng chảy không ngừng của lòng trắc ẩn, của lý trí, của sự khiêm tốn và của khả năng học hỏi.

Dương Quân cúi đầu sâu hơn, lòng tràn ngập sự biết ơn và một quyết tâm mới. Anh đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường của kẻ áp đặt, mà là con đường của người hòa giải, của người dẫn dắt bằng sự thấu hiểu. Anh tin rằng, cuốn sổ của Tạ Trần, dù chưa được công bố, nhưng những triết lý sâu sắc trong đó sẽ là ngọn hải đăng cho nhân loại. Và anh, Dương Quân, sẽ là người đầu tiên giúp lan tỏa ánh sáng ấy, không phải bằng cách rao giảng, mà bằng chính hành động của mình. Anh sẽ tìm cách để Thị Trấn An Bình, và xa hơn nữa, toàn bộ Nhân Gian, có thể học được cách dung hòa những khác biệt, để Nhân Đạo thực sự trở thành một dòng chảy vĩ đại, bao dung, không bị gò bó bởi bất kỳ chấp niệm nào.

***

Trong ánh chiều tà, quán sách của Tạ Trần dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ngọn đèn dầu leo lét soi sáng những trang giấy cũ. Tạ Trần vẫn miệt mài ghi chép, từng nét chữ như khắc sâu vào tâm trí, vào dòng chảy của thời gian. Cuốn sổ cũ trên tay hắn, chính là sự khởi đầu cho một con đường mới, một con đường mà Dương Quân đã sẵn sàng bước đi.

Dương Quân rời quán sách, mang theo những lời gợi mở của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu. Anh không còn vẻ bối rối, lo lắng như khi mới đến. Thay vào đó, trên khuôn mặt anh tuấn của anh giờ đây là sự kiên định, ánh mắt sáng ngời của một người đã tìm thấy phương hướng. Anh đi bộ dọc theo một con đường vắng, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ gương mặt anh, hắt lên bóng dáng cao gầy của anh trên nền đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dạ lý lan thoang thoảng, làm dịu mát tâm hồn anh.

Anh dừng lại bên một cây cổ thụ già cỗi, tán lá xum xuê vươn mình soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng. Nơi đây yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng mà anh đã chứng kiến ở phố thị. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào lồng ngực, mang theo mùi của đất, của nước, của sự sống.

Anh suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của "dòng sông" mà Tạ Trần nhắc đến, về sự tự do và trách nhiệm, về cách "Nhân Đạo" nên đ��ợc "dẫn dắt" chứ không phải "áp đặt." Anh nhận ra rằng, việc hàn gắn cộng đồng không phải là dập tắt những tiếng nói khác biệt, mà là tìm cách dung hòa chúng, để mỗi người tự tìm thấy "dòng chảy" của mình trong "dòng sông" chung của Nhân Đạo.

"Ép buộc thì sẽ vỡ đê... Nhân Đạo không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, mà là một dòng chảy. Làm sao để mọi người cùng hiểu và cùng chảy về một hướng, mà không bị gò bó?" Dương Quân độc thoại nội tâm. Anh đã từng nghĩ, sự trật tự cần phải được thiết lập bằng những giới hạn rõ ràng. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, giới hạn không phải là bức tường, mà là bờ bãi của dòng sông, dẫn dắt nó mà không cản trở sự tự do của dòng chảy.

"Có lẽ, điều cần làm không phải là dẹp bỏ những 'Quy Tắc' của họ, mà là giúp họ hiểu rằng 'Nhân Đạo' rộng lớn hơn, bao dung hơn thế nhiều." Anh thầm nhủ. Nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' không phải là kẻ thù. Họ chỉ là những người đang bị chấp niệm về trật tự và nỗi sợ hãi về sự hỗn loạn dẫn dắt. Họ cần được thấu hiểu, không phải bị lên án. Họ cần được chỉ ra một con đường khác, không phải bị ép buộc từ bỏ con đường của mình.

Dương Quân đứng thẳng người, ánh mắt nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới chảy tràn trong mình, không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của trí tuệ và lòng bao dung. Anh đã có một ý tưởng, một kế hoạch để bắt đầu hàn gắn những rạn nứt trong cộng đồng. Nó sẽ không phải là một cuộc đối đầu, mà là một cuộc đối thoại, một sự chia sẻ, một quá trình từ từ khơi gợi những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo đã ngủ sâu trong lòng mỗi người.

Anh sẽ tìm cách để những "Quy Tắc Nhân Đạo" của nhóm kia không bị nhìn nhận như sự áp đặt, mà là một phần của sự tìm kiếm trật tự. Nhưng đồng thời, anh cũng sẽ làm rõ rằng trật tự chân chính không đến từ sự cứng nhắc, mà đến từ sự tự giác, từ lòng trắc ẩn, từ sự thấu hiểu lẫn nhau. Anh sẽ không nói suông, mà sẽ hành động. Anh sẽ dùng chính tấm gương của mình, dùng lời lẽ khéo léo, dùng sự kiên nhẫn để dẫn dắt mọi người.

Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy. Dương Quân biết, anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, có thể là sự chống đối từ nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo', có thể là sự hoài nghi từ những người dân, nhưng anh tin vào con đường mình đã chọn. Anh tin rằng, chân lý sẽ tự tìm được đường đi của nó, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thanh kiếm nào. Con đường phía trước còn dài, và Nhân Đạo chân chính sẽ phải được bồi đắp bằng chính những thử thách như thế này, bằng sự kiên nhẫn, bằng trí tuệ, và bằng niềm tin vững chắc vào bản chất thiện lương của con người.

Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi vằng vặc xuống mặt hồ. Dương Quân hít một hơi thật sâu, như thể đang tiếp nhận một luồng sức mạnh mới. Anh quay lưng bước về phía thị trấn, bóng dáng anh in trên nền trời đêm tĩnh m���ch, kiên định và đầy quyết tâm. Ngày mai, anh sẽ bắt đầu công việc của mình, công việc của một người hòa giải, một người kiến tạo, một người mang theo hy vọng cho một kỷ nguyên Nhân Gian đang trong quá trình chuyển mình.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free