Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 963: Bão Tố Tư Tưởng: Khi 'Người Bảo Vệ' Nổi Dậy

Ánh đèn lồng đã tắt từ lâu, nhường chỗ cho vầng dương mới ló dạng, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Tiếng nước sông vẫn chảy miên man, nhưng không còn mang theo sự thinh lặng của màn đêm. Thay vào đó, nó hòa cùng tiếng rao hàng buổi sớm, tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên vẻ thanh tịnh thường ngày, như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy vô thường của nhân gian.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, tay cầm một quyển sách cũ đã ngả màu thời gian, bìa giấy sờn bạc, mực chữ hơi phai. Hắn không đọc nhanh, mà từng chữ, từng dòng đều được đôi mắt sâu thẳm của hắn nghiền ngẫm, như thể đang đối thoại với những tư tưởng của người xưa. Thân hình gầy gò của hắn tựa vào lưng ghế gỗ, áo vải bố màu xám nhạt phẳng phiu, không một nếp nhăn. Làn da trắng nhợt của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió, cùng mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh thoát, thoát tục. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, nơi thời gian dường như chậm lại, chỉ có tri thức và suy tư là tồn tại.

Ngoài cửa sổ, gió nhẹ mơn man những tán lá bàng đã bắt đầu chuyển màu, tạo nên âm thanh xào xạc dịu êm. Tiếng người nói chuyện xa xăm từ thị trấn vọng lại, như một bản nhạc nền mờ ảo, không phá vỡ sự tập trung của Tạ Trần, mà ngược lại, càng khiến sự tĩnh lặng trong hắn trở nên sâu sắc hơn. Hắn biết, cơn sóng mà Ông Lão Tiều Phu đã nói, cơn sóng tư tưởng mà bài luận của hắn đã khơi dậy, không thể chỉ dừng lại ở những cuộc tranh luận bên lề. Sự biến đổi luôn đi kèm với phản ứng, và những phản ứng ấy, đôi khi, mang hình hài gai góc hơn người ta tưởng. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa tĩnh và động, giữa nội tâm và ngoại cảnh. Hắn hiểu rằng, một triết lý mới, một Nhân Đạo chân chính, không thể bén rễ dễ dàng mà không trải qua những thử thách khắc nghiệt, những lần bị hiểu lầm, bị bóp méo. Cuộc đời là một dòng sông, và phù sa chỉ có thể bồi đắp sau những đợt lũ cuốn.

Tiếng bước chân vội vã, có phần hổn hển, vang lên từ bên ngoài, phá v vỡ sự yên bình trong quán sách. Cánh cửa gỗ khẽ kẽo mở, rồi Lão Bán Sách Cũ và Thư Đồng Tiểu An cùng bước vào. Lão Bán Sách Cũ, với dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị nheo nheo sau cặp kính, vẻ mặt hiện rõ sự lo lắng. Trên tay lão là một chồng báo địa phương còn mới tinh, có lẽ vừa được phát hành. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò không kém, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày nay lại ánh lên sự băn khoăn, xen lẫn chút sợ hãi non nớt. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, nhưng vẫn giữ được vẻ tươm tất. Cả hai mang theo một luồng không khí khẩn trương, nặng n���, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng của quán sách.

“Tiên sinh… tiên sinh ạ,” Lão Bán Sách Cũ thở hổn hển, đặt chồng báo lên bàn bên cạnh Tạ Trần, tiếng giấy xào xạc khô khốc. “Bên ngoài… bên ngoài có vẻ không yên. Có một nhóm người lạ mặt đang tụ tập ở quảng trường, hô hào ầm ĩ lắm.” Lão Bán Sách Cũ vừa nói vừa đưa tay lên dụi dụi mắt, như thể muốn xua đi hình ảnh đáng sợ vừa chứng kiến. Vẻ mặt hiền lành của lão giờ đây nhuốm màu ưu tư. Lão đã sống đủ lâu để hiểu rằng, những cuộc tụ tập đông người, những lời hô hào kích động, thường không bao giờ dẫn đến điều tốt đẹp. Lão đã chứng kiến quá nhiều sự cuồng tín, quá nhiều chấp niệm dẫn đến tai ương trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy kiệt này.

Thư Đồng Tiểu An đứng bên cạnh, vội vàng thêm vào, giọng có phần run rẩy: “Họ nói là ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’, và họ… họ không thích những gì tiên sinh đã viết! Con nghe họ nói những lời rất nặng nề, còn nói tiên sinh là… là kẻ phá hoại!” Đôi mắt to của cậu bé nhìn Tạ Trần đầy lo lắng, như thể sợ hãi tiên sinh của mình sẽ gặp nguy hiểm. Đối với Tiểu An, Tạ Trần không chỉ là một tiên sinh uyên bác, mà còn là một người thầy, một người bạn lớn, một trụ cột của sự bình yên. Việc thấy tiên sinh bị chỉ trích, bị phản đối một cách công khai như vậy, khiến cậu bé cảm thấy bối rối và bất an. Cậu vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết những phức tạp trong cuộc đấu tranh tư tưởng này, chỉ đơn thuần cảm nhận được sự đe dọa đang lơ lửng.

Tạ Trần, lúc này, khẽ đặt quyển sách đang đọc xuống bàn, động tác nhẹ nhàng đến mức không gây ra một tiếng động nào đáng kể. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối trước những tin tức dồn dập. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đã nhìn thấu mọi sự từ trước. Hắn khẽ gật đầu với Lão Bán Sách Cũ và Tiểu An, ra hiệu cho họ bình tĩnh. Ánh mắt hắn lướt qua chồng báo trên bàn, rồi hướng về phía cửa sổ, nơi những âm thanh ồn ào từ quảng trường bắt đầu vọng lại rõ hơn, như một lời đáp trả cho sự tĩnh lặng của quán sách. Tiếng hô hào tuy còn xa, nhưng đã mang theo một sức nặng khó chịu, một luồng năng lượng kích động đang dần bao trùm cả thị trấn.

Tạ Trần biết, đây là điều tất yếu. Khi một tư tưởng mới được gieo mầm, nó không thể chỉ nhận được sự đón nhận. Sẽ luôn có những kẻ cảm thấy bị đe dọa, những kẻ bám víu vào những gì họ tin là chân lý, dù chân lý ấy đã mục nát hay biến tướng. "Người Bảo Vệ Nhân Đạo" – cái tên ấy tự nó đã ẩn chứa một sự nguy hiểm. Bất cứ ai tự nhận là "người bảo vệ" một điều gì đó, thường rất dễ rơi vào chấp niệm, vào sự cuồng tín rằng chỉ có con đường của họ mới là đúng đắn, và bất cứ ai khác đều là kẻ thù. Họ không bảo vệ "Nhân Đạo" chân chính, mà là bảo vệ "Nhân Đạo" trong hình dung của riêng họ, một hình dung có thể bị méo mó bởi lợi ích, bởi nỗi sợ hãi, hoặc bởi sự thiếu thấu hiểu.

Hắn nhớ lại lời của Ông Lão Tiều Phu về con sóng, và lời của chính hắn về phù sa bồi đắp. Cơn sóng này, không phải là thứ có thể tránh né, mà là một phần tất yếu của quá trình thanh lọc. Nó sẽ cuốn trôi những cặn bã, nhưng cũng có thể làm tổn thương những hạt mầm non yếu. Cái quan trọng là làm sao để những hạt mầm lý trí, những hạt mầm của sự độc lập tư duy mà hắn cố gắng gieo trồng, có thể đứng vững trước cơn sóng dữ. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không bị trói buộc bởi những giáo điều cực đoan. Phàm nhân, trong mắt hắn, không cần một vị cứu tinh hô hào, mà cần một không gian để tự do suy nghĩ, để tự mình tìm ra con đường của mình. "Vô Vi Chi Đạo" của hắn không phải là sự yếu mềm, không phải là sự bỏ mặc, mà là sự tin tưởng vào khả năng tự chỉnh sửa, tự trưởng thành của nhân loại, là một phương cách để chân lý tự tìm đường, không cần đến sự can thiệp thô bạo.

Một tiếng trống dồn dập vang lên từ phía quảng trường, nghe như tiếng trống trận, kích động lòng người. Tiếng trống ấy như một lời thách thức trực tiếp, một lời tuyên bố về một cuộc chiến, không phải của gươm đao, mà của tư tưởng. Tạ Trần biết, giờ đây, hắn không thể chỉ im lặng đứng nhìn. Không phải là hắn sẽ trực tiếp đối đầu, mà là hắn sẽ phải để cho Nhân Đạo, dưới sự thúc đẩy của hắn, tự tìm ra câu trả lời. Sự xuất hiện của nhóm 'Người Bảo Vệ Nhân Đạo' báo hiệu rằng không phải ai cũng sẽ chấp nhận một 'Nhân Đạo' mềm mỏng, và có thể sẽ có những phe phái khác nảy sinh với cách diễn giải riêng, dẫn đến xung đột nội bộ trong kỷ nguyên mới. Đây là một bước ngoặt, một thử thách lớn cho con đường "bình thường" mà hắn đang cố gắng kiến tạo. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi hay nản lòng, mà là một tiếng thở dài của sự thấu hiểu về gánh nặng của một kỷ nguyên mới đang hình thành, một kỷ nguyên mà sự trưởng thành của con người sẽ được thử thách đến tận cùng.

***

Quảng trường Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng gắt của buổi trưa, đã biến thành một biển người. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, sự kích động, như một cái lò lửa đang nung chảy những cảm xúc hỗn loạn nhất c���a con người. Tiếng hô hào vang dội, tiếng trống dồn dập, đinh tai nhức óc, tạo nên một bản giao hưởng của sự cuồng nhiệt và giận dữ. Mùi bụi đất bị hàng ngàn bước chân giẫm đạp, mùi mồ hôi của đám đông chen chúc, và một chút hương trầm thoang thoảng từ vài biểu ngữ được thắp hương, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, bức bối.

Chính giữa quảng trường, trên một bục cao được dựng tạm bợ từ những thùng gỗ và ván gỗ cũ, một người đàn ông trung niên đứng sừng sững. Đó là Thủ Lĩnh của nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’. Hắn có vẻ ngoài chính trực, khuôn mặt góc cạnh, làn da rám nắng, nhưng đôi mắt lại đầy sự ám ảnh và kiên định đến mức cố chấp. Hắn mặc một chiếc áo vải thô màu xám đậm, trên ngực áo có thêu một biểu tượng cách điệu của 'Nhân Đạo' – một vòng tròn bao quanh một hình người đơn giản, biểu tượng cho sự bảo hộ và đoàn kết. Hắn giơ cao hai tay, vẫy gọi đám đông, và mỗi cử chỉ của hắn đều được đáp lại bằng những tiếng hô hào cuồng nhiệt.

“Hỡi những người con của Nhân Đạo!” Thủ Lĩnh cất giọng, tiếng nói của hắn đầy nội lực, vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng sấm giữa trời quang. “Chúng ta đã chứng kiến Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn tàn lụi! Chúng ta đã trải qua những năm tháng hoang mang, lạc lối! Nhưng rồi, ánh sáng của Nhân Đạo đã bùng lên, mang lại cho chúng ta hy vọng, mang lại cho chúng ta một con đường để sống, để tồn tại!”

Đám đông bên dưới hưởng ứng bằng những tiếng reo hò, những tiếng “Đúng vậy!” vang vọng. Họ là những người dân thường, phàm nhân, những kẻ đã mất niềm tin vào tiên giới, nhưng lại đang khao kh��t một thứ gì đó để bám víu, một chân lý mới để dẫn lối. Nhiều người trong số họ đã bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ của Giảng Sư Thanh Minh, nay lại tiếp tục bị lôi kéo bởi sự nhiệt huyết của Thủ Lĩnh này.

Thủ Lĩnh tiếp tục, giọng điệu càng trở nên gay gắt hơn: “Thế nhưng, có những kẻ, dưới danh nghĩa ‘đánh thức tư duy’, dưới chiêu bài ‘Vô Vi’, lại đang cố gắng làm suy yếu ý chí của chúng ta! Chúng ta không cần sự mềm yếu! Chúng ta không cần sự do dự! Nhân Đạo không phải là một dòng sông chảy lững lờ! Nhân Đạo là một ngọn lửa, cần được bảo vệ, cần được duy trì bằng sự kiên quyết, bằng ý chí sắt đá!” Hắn đưa tay chỉ về phía khu phố nơi có quán sách của Tạ Trần, ánh mắt rực lửa. “Tạ Trần kia! Kẻ chỉ biết ‘Vô Vi’, kẻ mềm yếu! Hắn không xứng để định nghĩa Nhân Đạo! Hắn không xứng để dẫn dắt chúng ta! Nhân Đạo cần sự kiên quyết, cần thanh trừng những kẻ làm ô uế giá trị cốt lõi! Thanh trừng những kẻ gieo rắc sự nghi ngờ, sự yếu mềm vào tâm trí những người dân lương thiện!”

Lời nói “thanh trừng” vang lên như một tiếng sét, khiến không ít người dân giật mình. Tuy nhiên, phần lớn đám đông đã bị cuốn vào cảm xúc, họ lặp lại theo: “Thanh trừng! Kiên quyết! Thanh trừng!” Tiếng hô hào vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng trống, tạo thành một làn sóng âm thanh hỗn loạn, đầy đe dọa.

Cách đó không xa, ngay ngưỡng cửa quán sách của mình, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, quan sát toàn bộ khung cảnh. Bên cạnh hắn là Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ suy tư. Ông lão cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, tựa vào khung cửa, khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió giờ đây lại nhuốm một vẻ lo ngại sâu sắc.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn không hề tỏ ra tức giận hay sợ hãi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’, như thể đang cố gắng thấu hiểu tận cùng bản chất của sự cuồng tín này. Hắn hiểu rằng, những lời lẽ kích động đó không phải là sự thù ghét cá nhân đ��i với hắn, mà là sự phản ánh của nỗi sợ hãi, của sự bối rối trong lòng người khi đối diện với sự vô thường. Con người luôn muốn một câu trả lời rõ ràng, một con đường thẳng tắp, và khi họ không tìm thấy điều đó, họ dễ dàng bị cuốn vào những lời hứa hẹn về sự kiên quyết, về một “chân lý” dễ dàng.

Trong tâm trí Tạ Trần, hắn đã lường trước điều này. Sự phản ứng mạnh mẽ từ Giảng Sư Thanh Minh và những người ủng hộ ông ta cho thấy cuộc ‘bút chiến’ này sẽ không dừng lại ở lời nói, mà có thể dẫn đến những hành động quyết liệt hơn để trấn áp tư tưởng của hắn. Lời nói của Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ về ‘thanh trừng’ không chỉ là một lời đe dọa suông, mà còn gợi ý rằng họ có thể sẽ có những hành động bạo lực hoặc cực đoan hơn trong tương lai, gây ra những vấn đề lớn hơn cho Thị Trấn An Bình. Đây là một nguy cơ thực sự, một dấu hiệu cho thấy bản chất của con người, dù không có Thiên Đạo hay tiên môn, vẫn có thể rơi vào vòng xoáy của chấp niệm và bạo lực dưới danh nghĩa b��o vệ một lý tưởng.

Hắn khẽ ngả đầu về phía Ông Lão Tiều Phu, không nói lời nào, chỉ nhìn ông lão bằng ánh mắt thăm dò. Ông Lão Tiều Phu hiểu ý, khẽ gật đầu, môi mấp máy: “Họ muốn một con đường dễ dàng, một con đường được vạch sẵn, tiên sinh ạ. Sự tự do tư duy, đối với họ, là gánh nặng.” Giọng nói của ông lão chậm rãi, từ tốn, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về lòng người.

Tạ Trần lại quay ánh mắt về phía quảng trường. Hắn thấy những khuôn mặt trong đám đông. Có người hừng hực khí thế, dường như đã tìm thấy một mục đích sống mới. Có người lại ánh lên vẻ hoài nghi, bối rối, không biết nên tin vào ai. Lại có những người chỉ đơn thuần hiếu kỳ, đứng xem như một vở kịch, nhưng cũng không tránh khỏi việc bị cuốn vào dòng cảm xúc chung. Sự đa dạng trong phản ứng của người dân cho thấy việc xây dựng một triết lý chung cho 'Nhân Đạo' sẽ là một quá trình dài và đầy thách thức, với nhiều thử nghiệm và sai lầm.

Cái gọi là “kiên quyết” trong lời nói của Thủ Lĩnh, đ���i với Tạ Trần, chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự sợ hãi và thiếu tự tin. Con người càng sợ hãi sự thay đổi, càng thiếu niềm tin vào khả năng của chính mình, họ càng khao khát một quyền lực bên ngoài để định đoạt, để bảo vệ. Và khi quyền lực ấy không đáp ứng được, họ tự tạo ra những “người bảo vệ” của riêng mình, những kẻ sẽ dùng “kiên quyết” để đàn áp bất đồng, để giữ vững cái gọi là “giá trị cốt lõi” mà họ tự đặt ra. Đó là một vòng luẩn quẩn của sự cuồng tín, một hình thức khác của “mất người” – mất đi khả năng tự suy xét, mất đi lòng khiêm tốn trước sự vô thường của vạn vật.

Tạ Trần không phủ nhận tầm quan trọng của việc bảo vệ những giá trị tốt đẹp. Nhưng cách bảo vệ của hắn không phải là dùng bạo lực hay lời lẽ kích động. Hắn tin vào sự thấu hiểu, vào khả năng tự nhận thức của con người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tự tìm lấy con đường của mình. Con đường đó, không thể là con đường của ảo tưởng hay cuồng tín. Nó phải là con đường của lý trí, của lòng khiêm tốn, của sự tự do trong tư duy. Sự xuất hiện của nhóm này, dù đáng lo ngại, lại càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường “Vô Vi” – con đường mà hắn tin rằng sẽ dẫn dắt nhân loại đến sự trưởng thành thực sự, dù phải trả giá bằng những cuộc tranh luận gay gắt và những hiểu lầm không ngừng. Hắn biết, hắn không thể dùng bạo lực để dập tắt một tư tưởng, cũng như không thể dùng lời nói suông để thay đổi một chấp niệm đã bén rễ sâu. Thời gian, và sự tự thân vận động của vạn vật, mới là yếu tố quyết định.

***

Nắng chiều dần dịu nhẹ, rải những tia vàng cuối cùng lên quảng trường Thị Trấn An Bình. Đám đông dần tản đi, mang theo những tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt còn vương vấn sự kích động và bối rối. Tiếng trống đã im bặt, nhưng lời nói của Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ vẫn còn vang vọng trong không gian, như một dư âm khó chịu, một lời tiên tri về những rắc rối sắp tới. Quán sách của Tạ Trần, nơi trước đó là điểm tựa của sự yên bình, giờ đây dường như cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của những biến động bên ngoài.

Tạ Trần đứng lặng lẽ ở ngưỡng cửa, quay lưng lại với quảng trường đang dần vắng vẻ. Hắn không nhìn theo đám đông, mà ánh mắt hắn lướt qua những giá sách cũ kỹ, những chồng sách chất cao ngất, những vật phẩm tri thức mà hắn đã dành cả đời để sưu tầm và nghiền ngẫm. Hắn chậm rãi bước vào bên trong quán, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, điềm tĩnh, như thể không có bất kỳ sự kiện chấn động nào vừa diễn ra bên ngoài. Ông Lão Tiều Phu cũng theo sau, ánh mắt vẫn còn nặng trĩu ưu tư.

Không gian trong quán sách, dù vẫn là mùi giấy cũ và hương trà quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc khác lạ. Mùi trà nguội thoang thoảng, không còn cái ấm nồng của buổi sáng. Tạ Trần không nói gì, chỉ đi thẳng đến bàn trà, bắt đầu pha một ấm trà mới. Động tác của hắn vẫn vậy, điềm đạm, chậm rãi, từng bước một, như một thiền sư đang thực hiện nghi thức thiền định. Hắn dùng ấm nước đun sôi, đổ vào bình trà, tiếng nước réo rắt nhẹ nhàng, như một âm thanh xoa dịu những căng thẳng vừa lắng đọng.

Ông Lão Tiều Phu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt cây rìu gỗ sang một bên. Ông lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự quan sát. Ông hiểu rằng, bề ngoài bình thản của Tạ Trần không có nghĩa là hắn không bị ảnh hưởng, mà là hắn đang xử lý mọi thứ theo cách riêng của mình. “Họ muốn ngươi ra tay, tiên sinh,” Ông Lão Tiều Phu khẽ nói, giọng nói trầm ấm, từ tốn, như tiếng suối chảy. “Họ muốn ngươi dùng ‘sức mạnh’ để bảo vệ Nhân Đạo. Họ muốn một vị lãnh tụ, một người sẽ đứng ra vạch rõ con đường, thanh trừng những kẻ đối nghịch.” Ông lão ngừng lại một chút, khẽ thở dài. “Họ không hiểu cái gọi là ‘Vô Vi Chi Đạo’ của ngươi. Họ xem đó là sự yếu mềm, là sự trốn tránh trách nhiệm.”

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ nhấp một ngụm, hương trà ấm nóng lan tỏa trong vòm miệng, mang theo m���t chút vị đắng chát. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, nhuộm màu lên những mái nhà. “Bảo vệ… cũng có nhiều cách, ông lão ạ,” Tạ Trần nói, giọng hắn trầm bổng như tiếng gió thoảng qua tre, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Sức mạnh có thể là thanh kiếm, cũng có thể là sự thấu hiểu.” Hắn quay lại nhìn Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa một triết lý uyên thâm. “Họ muốn ta dùng quyền lực để định đoạt, dùng bạo lực để dập tắt tiếng nói trái chiều. Nhưng như vậy, Nhân Đạo sẽ không còn là Nhân Đạo nữa. Nó sẽ trở thành một Thiên Đạo mới, một thứ giáo điều mới, một chấp niệm mới, chỉ thay thế chấp niệm cũ mà thôi.”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, một dòng suy nghĩ chảy trôi trong tâm trí hắn. Hắn không thể phản ứng theo cách mà họ mong muốn. Nếu hắn đáp trả sự cuồng nhiệt bằng sự cuồng nhiệt, hắn sẽ trở thành chính kẻ mà hắn muốn chống lại. "Vô Vi Chi Đạo" của hắn không phải là sự thụ động, mà là sự tin tưởng vào sức mạnh nội tại của chân lý, vào khả năng tự thân vận động của nhân quả. Hắn không cần phải “thanh trừng” ai, bởi vì bản chất của vô thường chính là sự biến đổi không ngừng. Mọi tư tưởng, dù là chân lý hay ngụy biện, đều cần trải qua sự khảo nghiệm của thời gian và của lòng người. Chỉ khi đối diện với những ý kiến trái chiều, với những nghi ngờ, con người mới thực sự bắt đầu suy ngẫm, mới thực sự học cách độc lập tư duy.

Sự xuất hiện của nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ không phải là một bất ngờ, mà là một phần tất yếu của quá trình này. Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn tàn lụi, đó là một sự biến đổi. Nhưng Nhân Đạo không thể vì thế mà trở nên cuồng loạn. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tự tìm lấy con đường của mình. Con đường đó, không thể là con đường của ảo tưởng hay cuồng tín. Nó phải là con đường của lý trí, của lòng khiêm tốn, của sự tự do trong tư duy.

Việc Tạ Trần không trực tiếp phản ứng cho thấy anh đang chờ đợi một cơ hội để chứng minh giá trị của ‘Vô Vi Chi Đạo’ hoặc để những hành động của nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ tự bộc lộ bản chất. Hắn tin rằng, những lời lẽ kích động, những hành động cực đoan cuối cùng sẽ tự phơi bày sự nông cạn và nguy hiểm của chúng. Hắn không cần phải ra tay, bởi nhân quả tự có sự vận hành của nó. Cái gọi là “thanh trừng” sẽ chỉ dẫn đến sự mất mát, sự “mất người” thực sự, khi con người đánh mất đi lòng trắc ẩn, mất đi khả năng thấu hiểu.

Ông Lão Tiều Phu nhìn Tạ Trần, khẽ gật gù. Ông đã thấy sự kiên định ấy trong đôi mắt của Tạ Trần, một sự kiên định không phải của gươm đao, mà của trí tuệ và lòng tin. “Lời của tiên sinh, tựa như dòng nước mát lành, gột rửa tâm hồn,” ông lão nói, giọng điệu nhẹ nhàng. “Nhưng để dòng nước này thấm sâu vào lòng đất cằn cỗi, e rằng còn cần rất nhiều thời gian và sự kiên trì. Và ta e rằng, những kẻ đã quen với bóng tối sẽ không dễ dàng chấp nhận ánh sáng.”

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười đạm bạc, nhưng ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai. Những hạt mầm lý trí mà hắn gieo xuống sẽ phải đối mặt với những cơn giông bão của sự cuồng tín, của những chấp niệm sâu xa. Nhưng hắn cũng tin rằng, bản chất của con người, sâu thẳm bên trong, vẫn luôn hướng về cái thiện, về chân lý. Cái cần là sự kiên nhẫn, là thời gian để những hạt mầm ấy đâm chồi, nảy lộc, và để con người tự mình nhận ra đâu là con đường đúng đắn. Hắn sẽ không từ bỏ con đường “Vô Vi” của mình, bởi đó không chỉ là triết lý, mà còn là bản chất của hắn, là cách hắn “sống một đời bình thường” giữa một thế giới đầy biến động.

Hắn lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một quyết tâm vô hình. Một quyết tâm không phải để chiến đấu, mà để thấu hiểu, để chờ đợi, và để chứng kiến sự trưởng thành của nhân loại. Dù cho lời nói của Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ về ‘thanh trừng’ gợi ý rằng họ có thể sẽ có những hành động bạo lực hoặc cực đoan hơn trong tương lai, gây ra những vấn đề lớn hơn cho Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vẫn tin rằng, cuối cùng, chân lý sẽ tự tìm được đường đi của nó, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thanh kiếm nào. Con đường phía trước còn dài, và Nhân Đạo chân chính sẽ phải được bồi đắp bằng chính những thử thách như thế này.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free