Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 960: Bóng Ma Trường Sinh: Nhân Đạo Biến Tướng

Màn sương vẫn giăng mắc, dòng sông vẫn chảy, và trong tĩnh lặng của đêm tối, những hạt giống triết lý 'Vô Vi' của Tạ Trần, dù vô hình, vẫn âm thầm bén rễ, chờ ngày đâm chồi, nảy lộc trong lòng người. Ánh trăng vẫn phủ bạc lên những mái nhà, lên dòng sông lững lờ trôi, nhưng trong không gian ấy, một nỗi lo âu vô hình đã bắt đầu len lỏi, không phải từ thế lực siêu nhiên nào, mà từ chính cõi nhân gian đang dần tự định hình lại.

***

Buổi sáng muộn, ánh nắng nhẹ như tơ lụa vắt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách nhỏ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch đất nung. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa và tiếng lật trang sách mỏng manh của Tạ Trần. Hắn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố đã sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm chăm chú vào những dòng chữ cổ xưa. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự an tĩnh. Hắn đang chìm đắm trong một bộ sách cổ về nhân tình thế thái, nơi ghi chép những suy tư của tiền nhân về bản chất con người, về những thăng trầm của các triều đại, về những sai lầm và thành công đã lặp đi lặp lại qua hàng ngàn năm. Mỗi dòng chữ, mỗi câu chuyện đều như một tấm gương phản chiếu thực tại đang diễn ra ngoài kia, nơi ‘Nhân Đạo’ đang vừa nảy mầm vừa đối mặt với những biến tướng.

Bất chợt, cánh cửa quán sách bật mở, phá tan bầu không khí yên bình. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, hăm hở chạy ùa vào, hơi thở gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích và có chút bối rối. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã bạc màu, mái tóc đen nhánh hơi rối bời. Tiếng bước chân thình thịch và giọng nói trong trẻo của cậu bé vang lên, mang theo hơi thở của thế giới bên ngoài, của sự sôi động và những biến động mới.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An gọi lớn, dường như quên mất phép tắc thường ngày, tiến thẳng đến trước quầy sách. "Bên ngoài... bên ngoài có một vị giảng sư rất tài giỏi! Ông ấy nói về Nhân Đạo, nhưng lại... lại khác những gì tiên sinh dạy!"

Tạ Trần khẽ nhướng mày, ánh mắt vẫn không rời trang sách một cách hoàn toàn, nhưng tâm trí hắn đã tiếp nhận những lời của Tiểu An. Hắn gật đầu nhẹ, đặt cuốn sách cổ xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch. "Khác ư?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vội vã. "Hãy kể ta nghe, Tiểu An. Những điều khác biệt đó là gì?"

Tiểu An hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những gì đã nghe. "Ông ấy... ông ấy tên là Giảng Sư Thanh Minh, tiên sinh. Ông ấy nói rằng con người có thể trường sinh, không cần tu tiên, chỉ cần tin vào 'phép màu của chính mình'!" Đôi mắt Tiểu An mở to, chất chứa sự tò mò và một chút ngưỡng mộ. "Ông ấy nói chúng ta không cần Thiên Đạo, không cần linh khí, không cần thần tiên. Rằng sức mạnh của con người là vô hạn, có thể tự mình vượt qua sinh lão bệnh tử, thậm chí là cái chết. Ông ấy nói rằng 'Nhân Đạo' chính là con đường dẫn đến sự vĩnh hằng, không phải là sự tu luyện khắc khổ, mà là sự khám phá bản thân, sự tự cường, tự chữa lành."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên bìa sách cũ. Ánh mắt hắn lướt qua Tiểu An, rồi dừng lại ở khoảng không vô định ngoài khung cửa sổ. "Trường sinh ư? Nghe có vẻ quen thuộc, nhưng lại mang một sắc thái mới." Hắn lẩm bẩm, giọng điệu mang chút suy tư sâu sắc. "Tất cả những ai khao khát thành tiên, truy cầu bất tử, cuối cùng cũng đều xuất phát từ nỗi sợ hãi cái chết, nỗi sợ hãi sự hữu hạn của kiếp người. Và giờ đây, khi cánh cửa tiên giới đã đóng, Thiên Đạo suy yếu, nỗi khao khát đó lại tìm thấy một lối thoát khác, một lời hứa hẹn mới, dưới cái tên 'Nhân Đạo'..."

Tiểu An vẫn hăm hở: "Đúng vậy, tiên sinh! Ông ấy nói đó là phép màu của ý chí, của trí tu�� con người! Ông ấy còn nói, những người theo Nhân Đạo chân chính sẽ không bị bệnh tật, không già yếu, bởi vì họ đã 'khai phá' được tiềm năng ẩn chứa bên trong mình!" Cậu bé dường như bị cuốn hút hoàn toàn bởi những lời lẽ hùng biện đó, mặc dù trong lòng vẫn còn nhiều câu hỏi. "Nhưng... Nhân Đạo của tiên sinh dạy con là sống một đời bình thường, biết chấp nhận sinh lão bệnh tử, không cưỡng cầu, không chấp niệm. Con hơi bối rối, tiên sinh."

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió lướt qua hàng tre. Hắn đặt hẳn cuốn sách xuống, đưa đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An. "Mọi thứ đều có cái giá của nó, Tiểu An. Ngay cả 'phép màu' cũng vậy. Nhất là những 'phép màu' được hứa hẹn quá dễ dàng, quá vĩ đại. Con người ta thường dễ bị mê hoặc bởi những lời nói hoa mỹ, những viễn cảnh tươi đẹp mà không cần phải bỏ ra công sức hay đối mặt với sự thật khắc nghiệt. Những lời hứa hẹn về trường sinh, bất tử, dù là từ tiên giới hay từ 'phép màu của con người', đều xuất phát từ cùng một g���c rễ: nỗi sợ hãi và chấp niệm."

Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng toát lên một vẻ vững chãi lạ thường. Bước chân hắn chậm rãi tiến về phía cửa, nơi ánh nắng ban trưa đang trải dài trên ngưỡng cửa. "Giảng Sư Thanh Minh ấy, hắn ta đang biến 'Nhân Đạo' thành một thứ công cụ, một thứ giáo điều mới để lấp đầy khoảng trống mà Thiên Đạo suy tàn đã để lại trong lòng người. Hắn không dạy người ta chấp nhận sự hữu hạn, mà dạy người ta cố gắng vượt qua nó bằng một con đường khác, chỉ là vỏ bọc khác của sự 'tu tiên' mà thôi. Hãy đi cùng ta, Tiểu An. Chúng ta sẽ đến xem 'phép màu' của hắn được diễn giải ra sao."

Tạ Trần khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng, ánh mắt hắn nhìn về phía quảng trường, nơi tiếng ồn ào đã bắt đầu vọng đến. Trong tâm trí hắn, một câu hỏi lớn lao đang hiện hữu: Liệu con người có thể thực sự thoát khỏi vòng luân hồi của chấp niệm và khao khát, hay chỉ mãi loanh quanh tìm kiếm những phiên bản khác nhau của sự bất tử, dù cho đó có là 'phép màu của chính mình'? "Sự tự do không ch�� là thoát khỏi xiềng xích, mà còn là gánh nặng của việc phải tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại. Mỗi lựa chọn, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đều tạo nên một dấu vết, một hệ quả trong dòng chảy nhân quả. Và khi không còn Thiên Đạo để quy định, để phán xét, con người phải tự mình chịu trách nhiệm cho những dấu vết đó." Hắn thầm nhắc lại những suy tư của đêm qua, nhận ra rằng thử thách lớn nhất cho 'Nhân Đạo' không phải là thế lực bên ngoài, mà là bản chất nội tại của con người.

***

Buổi chiều tà, quảng trường Thị Trấn An Bình tấp nập hơn bao giờ hết. Ánh nắng dịu dàng của hoàng hôn trải vàng trên những mái ngói rêu phong, nhuộm một sắc cam ấm áp lên những gương mặt háo hức, chờ đợi. Tiếng người xôn xao, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động của đời sống phàm trần. Tuy nhiên, tâm điểm của mọi sự chú ý lại dồn về một bục giảng đơn sơ được dựng tạm bằng vài tấm ván gỗ, nơi một người đàn ông đứng sừng sững, ánh mắt sáng ngời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Giảng Sư Thanh Minh.

Thanh Minh có một ngoại hình thanh tao, mái tóc đen nhánh được búi cao gọn gàng, mặc chiếc áo bào màu xanh nhạt giản dị nhưng toát lên vẻ uyên bác. Hắn không cầm kinh sách, không có linh khí bủa vây, chỉ dùng chính lời nói của mình để chinh phục lòng người. Hắn đứng đó, khoa tay múa chân, cử chỉ dứt khoát, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông, như thể đang nói chuyện trực tiếp với từng cá nhân.

"Hỡi các vị huynh đệ, tỷ muội của nhân gian!" Giọng Thanh Minh vang dội, đầy nhiệt huyết và sức thuyết phục. "Thiên Đạo đã suy yếu, tiên pháp đã mờ nhạt! Con đường trường sinh qua tu tiên đã không còn là điều khả dĩ với đại đa số chúng ta! Nhưng đừng tuyệt vọng! Đừng gục ngã trước sự hữu hạn của kiếp người!"

Đám đông lắng nghe trong im lặng, không khí như đặc quánh lại, ai nấy đều nín thở chờ đợi. Ánh mắt họ phản chiếu nỗi sợ hãi cố hữu về cái chết, sự già nua, bệnh tật mà họ đã chứng kiến quá nhiều trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn này. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đứng lẫn trong đám đông, cách bục giảng một khoảng, vẫn giữ thái độ quan sát. Tạ Trần khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Giảng Sư Thanh Minh, như đang cố gắng nhìn thấu bản chất của những lời lẽ ấy. Ông Lão Tiều Phu đứng cạnh, lưng còng hơn một chút, ánh mắt đăm chiêu, thỉnh thoảng lại thở dài khe khẽ.

Thanh Minh tiếp tục, giọng nói hắn như có ma lực, gieo vào lòng người một niềm hy vọng mãnh liệt. "Chúng ta không cần thần linh, không cần tiên giới để đạt được sự vĩnh hằng! Bởi lẽ, phép màu không đến từ trời, mà từ chính mỗi chúng ta! Đó là ý chí kiên cường, là khả năng tự cường, tự chữa lành, tự vượt qua giới hạn của bản thân! Chính 'Nhân Đạo' là con đường dẫn lối, không phải là chấp nhận sự hữu hạn, mà là khai phá sự vô hạn của chính mình!"

Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào lòng người. Đám đông bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán nhỏ dần trở nên lớn hơn, pha lẫn sự ngạc nhiên và phấn khích. Vài người bắt đầu vỗ tay tán thưởng, rồi những tràng vỗ tay lan rộng như một làn sóng.

"Trường sinh mà ta nói đến không phải là bất tử theo cách của tiên nhân!" Thanh Minh nói tiếp, như đọc được suy nghĩ của mọi người. "Mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, kéo dài tuổi thọ bằng trí tuệ, bằng sự hiểu biết về cơ thể, về thế giới! Bằng cách rèn luyện ý chí, thanh lọc tâm hồn, loại bỏ tạp niệm, con người có thể đạt được một trạng thái sức khỏe hoàn hảo, tâm trí minh mẫn, và kéo dài sự sống của mình đến mức tối đa, thậm chí vượt qua mọi giới hạn mà thế nhân từng biết! Đó chính là 'phép màu của Nhân Đạo', là sự vĩnh hằng mà mỗi chúng ta đều có thể nắm bắt được!"

Hắn giơ tay lên cao, như thể muốn nắm lấy cả bầu trời. "Hãy nhìn xem! Loài người chúng ta đã tạo ra những thứ mà thần tiên cũng phải kinh ngạc! Chúng ta đã xây dựng những thành trì vĩ đại, đã chế tạo những công cụ tinh xảo, đã khám phá những bí ẩn của tự nhiên! Tất cả đều là nhờ vào sức mạnh của trí tuệ, của ý chí con người! Vậy tại sao chúng ta lại không thể dùng chính sức mạnh đó để vượt qua sinh lão bệnh tử? 'Nhân Đạo' chính là con đường để khai phá sức mạnh tiềm ẩn ấy, để biến mỗi người thành một 'tiểu thiên địa', tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình kiến tạo sự vĩnh hằng!"

Những lời lẽ của Thanh Minh như dòng suối mát lành tưới vào mảnh đất khô cằn của những tâm hồn đang khao khát. Nỗi sợ hãi cái chết, nỗi ám ảnh về sự hữu hạn của kiếp người, tất cả dường như tan biến trước viễn cảnh rực rỡ mà hắn vẽ ra. Người dân hò reo, vỗ tay vang dội, nhiều người tin tưởng tuyệt đối vào những gì hắn nói.

Bên cạnh Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu khẽ lắc đầu, thở dài não nề. "Hắn ta đang biến 'Nhân Đạo' thành một lời hứa hão, Tạ Trần. Một con đường tắt cho những kẻ sợ chết. Nó không khác gì việc truy cầu tiên đạo ngày xưa, chỉ là thay đổi lớp áo bên ngoài mà thôi."

Tạ Trần khẽ cau mày, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc hùng biện của Thanh Minh để chạm đến bản chất sâu xa hơn. "Nhưng lời lẽ của hắn lại có sức nặng, lão huynh." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, mang chút lạnh lùng. "Nó đánh đúng vào nỗi lo sợ cố hữu của con người, vào khát vọng bản năng nhất. Nỗi sợ hãi cái chết và khao khát trường sinh, đó là hai sợi dây ràng buộc con người từ thuở hồng hoang. Khi Thiên Đạo suy yếu, khi tiên môn không còn, những sợi dây đó lại càng siết chặt hơn. Và hắn ta, Giảng Sư Thanh Minh này, đã nắm bắt được điều đó, biến 'Nhân Đạo' thành một công cụ để khai thác nỗi sợ hãi và khao khát ấy."

Hắn nhìn những gương mặt rạng rỡ của đám đông, những ánh mắt tràn đầy hy vọng và niềm tin mù quáng. "Hắn ta không dạy người ta sống trọn vẹn với những gì mình có, với sự hữu hạn mà nhân sinh vốn có. Hắn ta không dạy người ta chấp nhận 'vô thường', mà dạy người ta truy cầu một dạng trường sinh mới, dù bề ngoài là 'phép màu của con người'. Nhưng bản chất, đó vẫn là một chấp niệm, một sự cố gắng thoát ly khỏi quy luật tự nhiên, một sự tự lừa dối."

Ông Lão Tiều Phu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy lo lắng. "Sự chấp niệm đó, rồi sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường. Con người ta, một khi đã tin vào một 'phép màu' nào đó, sẽ dễ dàng đánh mất lý trí, đánh mất cả nhân tính để đạt được nó. Chẳng phải thời tiên môn, cũng vì khao khát bất tử mà bao nhiêu tu sĩ đã 'mất người' đó sao?"

Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ lắc đầu. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo Thanh Minh, người đang say sưa diễn thuyết về một tương lai tươi sáng, nơi con người có thể tự mình kiến tạo sự vĩnh hằng. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, hắn nhìn thấy một bóng ma khác đang lởn vởn, một chấp niệm cũ kỹ đang khoác lên mình tấm áo mới, hứa hẹn sẽ lại dẫn dắt nhân gian vào những cuộc tranh giành, những bi kịch không đáng có. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa của mình, không ngừng đặt câu hỏi và tự mình tìm kiếm câu trả lời. Nhưng liệu họ có tìm được câu trả lời chân chính, hay chỉ mãi loanh quanh trong vòng xoáy của những lời hứa hão huyền?

***

Đêm khuya, quán Trà Vọng Giang nép mình bên bờ sông, ánh trăng bạc vắt qua những cành liễu rủ, chiếu rọi xuống mặt sông lấp lánh như dát bạc. Gió đêm nhẹ nhàng thổi, mang theo hơi ẩm của sông nước và mùi hương thoang thoảng của hoa dại. Tiếng nước sông chảy rì rầm như một bản hòa tấu bất tận, cùng tiếng chim đêm văng vẳng từ xa, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ lùng. Trong quán, Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, râu tóc đã điểm bạc, đang lẳng lặng dọn dẹp những chén trà cuối cùng, vẻ mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh tường vẫn luôn quan sát mọi động tĩnh.

Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu ngồi đối diện nhau ở một chiếc bàn gỗ mộc mạc, bên cạnh là hai chén trà nóng hổi, khói lượn lờ tỏa ra mùi hương thanh khiết của trà mạn. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Hắn nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt nước.

"Hắn ta đã biến 'Nhân Đạo' thành một thứ 'phép thuật' mới, một loại 'tu tiên' không cần linh khí." Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điệu mang theo sự suy tư sâu sắc. "Bằng cách gọi đó là 'phép màu của con người', hắn đã khéo léo thay thế khái niệm 'tiên' bằng 'nhân', nhưng bản chất của sự truy cầu vẫn không đổi. Vẫn là khát vọng thoát khỏi vòng luân hồi của sinh tử, vẫn là chấp niệm với sự vĩnh hằng."

Ông Lão Tiều Phu gật gù, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Đúng vậy, Tạ Trần. Nhưng đó là một lời nói dối ngọt ngào. Con người vốn yếu đuối, dễ tin vào những điều hứa hẹn lớn lao, đặc biệt là khi nỗi sợ hãi cái chết và sự hữu hạn của kiếp người đang ngày càng hiện hữu rõ ràng hơn trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu này. Hắn ta không dạy người ta sống trọn vẹn với những gì mình có, với sự hữu hạn mà nhân sinh vốn có. Hắn ta không dạy người ta chấp nhận 'vô thường', mà dạy người ta truy cầu một dạng trường sinh mới, dù bề ngoài là 'phép màu của con người'. Đó chính là sự bi���n chất của một triết lý."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Nếu Thiên Đạo suy yếu, nỗi sợ hãi cái chết sẽ càng lớn. Hắn ta đã nắm bắt được điều đó, và đã khéo léo gieo vào lòng người một hạt giống mới của chấp niệm. Hắn ta không trực tiếp nói dối, nhưng lại bóp méo sự thật, lái triết lý 'Nhân Đạo' sang một hướng khác, một hướng đi đến sự ảo tưởng." Hắn nhìn sang Lão Quán Chủ, người đang khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục lau bàn.

Lão Quán Chủ, với kinh nghiệm sống dày dặn, lên tiếng bằng giọng ấm áp, chậm rãi. "Con người ta, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều có một nỗi sợ hãi chung: nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị biến mất. Tiên nhân muốn bất tử để trường tồn danh tiếng, để kéo dài sự tồn tại. Phàm nhân cũng vậy, dù không mơ mộng đến tiên giới, nhưng vẫn muốn mình sống lâu hơn, sống mãi. Giảng Sư Thanh Minh này, hắn đã chạm vào đúng chỗ yếu đó." Ông khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt tinh tường nhìn Tạ Trần. "Vấn đề không phải là lời nói dối, Tạ Trần, mà là sự biến chất của một triết lý. 'Nhân Đạo' chân chính không phải là để trường sinh, mà là để sống đúng với bản chất con người, dù cho đó là một kiếp hữu hạn. Để thấu hiểu giá trị của từng khoảnh khắc, từng hơi thở. Để biết yêu thương, chia sẻ, và chấp nhận quy luật tự nhiên."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn vẫn nhìn xa xăm ra dòng sông, nơi ánh trăng đang tạc nên những hình ảnh mờ ảo. "Đúng vậy. 'Nhân Đạo' không phải là một công cụ để đạt được trường sinh, mà là một con đường để đạt được sự trọn vẹn trong kiếp người. Nó không phải là để phá vỡ giới hạn của sinh tử, mà là để thấu hiểu và chấp nhận nó một cách thanh thản. Việc biến 'Nhân Đạo' thành một lời hứa hẹn trường sinh, dù với vỏ bọc 'phép màu của con người', cuối cùng cũng sẽ dẫn đến sự thất vọng, sự chia rẽ, và những hậu quả khôn lường."

Hắn biết, sự biến tướng của 'Nhân Đạo' thành một công cụ cá nhân để đạt được lợi ích như trường sinh sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường và các hình thức 'tu luyện' mới, nguy hiểm. Nỗi sợ hãi cái chết và khát vọng trường sinh của con người sẽ là một yếu tố định hình lớn trong kỷ nguyên mới này, ngay cả khi Thiên Đạo đã suy yếu. Tạ Trần sẽ phải tìm cách, dù gián tiếp, để phơi bày bản chất của những 'phép màu' giả tạo này và củng cố niềm tin vào giá trị thực sự của cuộc sống hữu hạn.

"Nhưng làm thế nào để đối trọng với một làn sóng tư tưởng đang lan rộng và đầy mê hoặc như vậy?" Ông Lão Tiều Phu hỏi, giọng nói chất chứa sự lo lắng. "Con người ta, một khi đã tin vào một điều gì đó, sẽ rất khó để thay đổi."

Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua gò má. "Không thể đối đầu trực tiếp, lão huynh. Sự đối đầu chỉ khiến chấp niệm trở nên cứng nhắc hơn. Chúng ta chỉ có thể gieo thêm những hạt giống khác, những hạt giống của sự suy ngẫm, của lòng nhân ái, của triết lý 'vô thường' vào lòng người. Để rồi, khi những 'phép màu' hão huyền kia không thành hiện thực, khi con người đối mặt với sự thật khắc nghiệt của sinh lão bệnh tử, họ sẽ tự mình nhìn lại, tự mình tìm kiếm một con đường chân chính hơn."

Hắn mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực dưới ánh trăng. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa của mình, không ngừng đặt câu hỏi và tự mình tìm kiếm câu trả lời."

Giữa đêm khuya thanh vắng, ba con người, một thư sinh gầy gò, một tiều phu lưng còng và một lão quán chủ già dặn, ngồi bên chén trà, suy tư về số phận của nhân gian, về những biến động đang diễn ra và những thách thức đang chờ đợi. Bóng trăng vẫn vằng vặc trên cao, dòng sông vẫn chảy xiết, mang theo những lời hứa hẹn và những chấp niệm của một kỷ nguyên mới, nơi con người phải tự mình kiến tạo lẽ sống.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free