Nhân gian bất tu tiên - Chương 959: Bách Gia Tranh Minh: Loạn Tượng Từ Căn Cốt Nhân Đạo
Ánh bình minh từ từ vươn qua rặng tre cuối làng, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, rải những vệt vàng nhạt lên nền gạch xanh rêu trong quán sách của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực tàu và chút hương trà pha lẫn với không khí trong lành buổi sớm tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ, như thể thời gian cũng chậm lại để lắng nghe tiếng lòng. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh sáng dịu nhẹ, đang ngồi sau bàn gỗ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn suy tư lướt trên từng dòng chữ cổ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục của hắn, dù hắn chỉ là một phàm nhân không tu luyện.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng lúc này lại ánh lên sự bối rối, ngồi đối diện Tạ Trần. Cô bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ kỹ, đôi tay nhỏ nhắn đặt trên đầu gối, không ngừng mân mê vạt áo. Nàng vừa trở về từ chợ sớm, mang theo không chỉ mớ rau tươi mà còn cả những mẩu chuyện xôn xao từ phố xá. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn vương vấn sự hoang mang, "sau bài diễn thuyết hôm qua của Lan Truật, mọi người lại bắt đầu tranh cãi dữ dội hơn. Con nghe thấy có người nói 'Nhân Đạo' là phải tập trung vào lợi ích gia đình, chỉ cần lo cho vợ con, cha mẹ, lo cho dòng tộc mình là đủ. Họ bảo, thế gian này rộng lớn, hơi sức đâu mà lo cho thiên hạ? Gia đình yên ổn thì quốc gia mới vững mạnh."
Tiểu An ngừng lại một chút, nuốt khan, rồi lại tiếp tục, đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu chặt: "Nhưng rồi lại có người khác phản bác, họ nói 'Nhân Đạo' phải là vì cộng đồng, vì xóm làng, vì những người yếu thế. Rằng con người sinh ra đã là một phần của đại đồng, không thể tách rời. Họ kể chuyện về những lúc lũ lụt, thiên tai, nếu không có cộng đồng chung tay, thì làm sao có thể vượt qua. Rồi lại có người, con bé này không dám nhắc tên, nhưng họ lại bảo 'Nhân Đạo' chẳng qua là một cái cớ để trói buộc con người, chỉ cần sống cho mình, làm những gì mình muốn, không hại người là đủ. Họ nói đó mới là tự do chân chính, là 'bản ngã tối thượng' mà giảng sư Lan Truật nói tới. Con... con không biết ai đúng, ai sai nữa, tiên sinh ạ. Cứ mỗi người một ý, nghe ai cũng có lý lẽ riêng, nhưng lại mâu thuẫn lẫn nhau."
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một động tác chậm rãi, gần như không gây ra tiếng động. Hắn ngước đôi mắt sâu thẳm nhìn Tiểu An, ánh mắt ấy như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu mọi bão tố trong tâm hồn cô bé. "Vậy con nghĩ sao, Tiểu An?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút phán xét, chỉ là một câu hỏi gợi mở, như một làn gió nhẹ lướt qua những đám mây hỗn độn trong lòng Tiểu An.
Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ cuồn cuộn chảy. Những hạt giống triết lý 'Nhân Đạo' mà hắn đã gieo, giờ đây đang nảy mầm theo muôn vàn cách. Hắn hiểu rằng, đây là một quá trình tất yếu. Khi Thiên Đạo sụp đổ, khi những xiềng xích của tiên môn bị phá bỏ, con người được trả lại sự tự do lựa chọn, tự do suy nghĩ. Nhưng tự do, vốn dĩ là một thanh kiếm hai lưỡi. Nó mang lại khả năng định hình vận mệnh, nhưng cũng đồng thời gieo rắc những mầm mống của sự chia rẽ, của những cách hiểu khác biệt. 'Nhân Đạo' không phải là một bộ luật cứng nhắc, mà là một dòng chảy không ngừng của những giá trị, những nguyên tắc sống. Và khi dòng chảy ấy chảy qua hàng vạn tâm hồn, nó sẽ được gạn lọc, được pha trộn, được biến đổi theo bản chất riêng của mỗi con người.
Tạ Trần nhớ lại lời của Ông Lão Tiều Phu tối qua, về việc hạt giống có thể nảy mầm thành cây ăn quả hay cây độc. Lan Truật đã gieo một hạt giống, và giờ đây, vô số nhánh rễ đang vươn ra, tìm kiếm ánh sáng và chất dinh dưỡng theo cách riêng của chúng. Điều này không thể tránh khỏi. Bản tính con người vốn dĩ phức tạp, đầy mâu thuẫn. Có kẻ hướng nội, chỉ muốn an phận thủ thường, chăm lo cho gia đình nhỏ. Có người lại có chí lớn, muốn kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Lại có những kẻ chỉ muốn thỏa mãn bản ngã, đặt lợi ích cá nhân lên trên hết thảy. Tất cả đều là một phần của 'nhân', của 'người'. Và 'Nhân Đạo', nếu muốn thực sự bao dung, thực sự là đạo của con người, thì nó phải chấp nhận sự đa dạng đó, phải tìm cách dung hòa chúng, chứ không phải áp đặt một khuôn mẫu duy nhất.
Tiểu An ngập ngừng, vẻ mặt càng lúc càng bối rối hơn. Cô bé cắn nhẹ môi, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. "Con... con không biết nữa, tiên sinh. Lúc thì con thấy lời của những người lo cho gia đình là đúng, vì gia đình là gốc rễ của mỗi người. Nhưng rồi con lại thấy lời của những người muốn giúp đỡ cộng đồng cũng đúng, vì một mình thì sao mà sống được? Còn những người chỉ muốn sống cho mình... con thấy họ ích kỷ, nhưng... nhưng họ cũng nói là họ không làm hại ai, chỉ muốn được tự do thôi. Con... con r��i bời quá."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như cánh hoa phù dung, nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Sự rối bời ấy, Tiểu An, chính là khởi đầu của sự suy ngẫm. Con người vốn dĩ luôn tìm kiếm chân lý, nhưng chân lý ấy không phải lúc nào cũng hiển nhiên, cũng đơn giản như một lời giải đáp. Nó là một bức tranh lớn, được vẽ từ vô số mảng màu khác nhau. Mỗi người chỉ nhìn thấy một góc, một sắc thái, rồi cho rằng đó là toàn bộ bức tranh." Hắn chậm rãi nói, giọng điềm đạm, như đang kể một câu chuyện cổ, "Cũng như một dòng sông, nó có thể mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng, nhưng cũng có thể cuộn chảy cuốn trôi mọi thứ. Bản chất của nước vẫn là nước, nhưng cách nó biểu hiện lại tùy thuộc vào địa hình, vào dòng chảy. 'Nhân Đạo' cũng vậy, bản chất của nó là sự sống, là giá trị của con người, nhưng cách nó được hiểu, được thực hành, lại tùy thuộc vào tâm niệm, vào hoàn cảnh của mỗi cá nhân, của mỗi nhóm người."
Tiểu An lắng nghe, đôi mắt to tròn mở rộng. Dù chưa hoàn toàn hiểu hết những lời sâu xa của Tạ Trần, nhưng sự điềm tĩnh và giọng nói ôn hòa của hắn đã phần nào xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng cô bé. Cô bé cảm thấy như một nút thắt trong tâm trí mình đã được nới lỏng đôi chút. "Vậy... vậy thì không có ai sai, cũng không có ai đúng hoàn toàn sao, tiên sinh?"
"Sai hay đúng, đôi khi chỉ là cách con người nhìn nhận vấn đề," Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn lướt qua những kệ sách cao ngất, nơi chứa đựng vô vàn tri thức của nhân gian, từ cổ chí kim. "Quan trọng là, từ những cách nhìn nhận khác nhau ấy, con người có thể học hỏi được gì, có thể dung hòa được gì để cùng nhau kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Sự đa dạng trong tư tưởng không phải là điều đáng sợ, mà là nguồn cội của sự tiến hóa, của sự trưởng thành. Chỉ khi con người ngừng tìm kiếm một chân lý tuyệt đối, một khuôn mẫu duy nhất, họ mới có thể thực sự tự do và cùng nhau tìm ra con đường của chính mình. Những hạt giống đã gieo, giờ là lúc chúng nảy mầm theo cách riêng của mình. Tốt hay xấu, đều là một phần của nhân gian, là một phần của bài học mà con người cần phải trải qua để thực sự hiểu rõ về chính mình." Hắn khẽ thở dài, trong hơi thở ấy phảng phất một nỗi lo lắng tiềm ẩn, nhưng chấp nhận sự phức tạp của nhân thế, một nỗi lo lắng về con đường phía trước của nhân gian, nhưng cũng là sự tin tưởng vào khả năng tự điều chỉnh của con người. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, đầy những cuộc tranh luận và cả xung đột, nhưng đó là cái giá phải trả cho sự tự do.
***
Quán Trọ Tam Giang nằm ngay bên bờ sông Vong Xuyên, kiến trúc gỗ ba tầng vững chãi, với sân rộng rãi đủ chỗ cho thuyền bè cập bến và ngựa nghỉ chân. Chiều tà, khi ánh nắng đã ngả vàng cam, quán trọ trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng chén đĩa va chạm leng keng, tiếng nước vỗ mạn thuyền rì rào, và cả tiếng hát hò ngẫu hứng từ một lữ khách nào đó, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng ấm cúng. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, hương rượu nồng nàn quyện với mùi sông nước đặc trưng, khiến không khí càng thêm phần sinh động.
Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng. Chiếc rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc được đặt gọn gàng bên cạnh ghế. Đối diện ông là Tạ Trần, vẫn với vẻ trầm tĩnh thường lệ. Hắn đưa mắt lướt qua đám đông ồn ào, lắng nghe từng mảnh thông tin rời rạc, như một người chèo đò thầm lặng giữa dòng sông cuộc đời. Bất chợt, một Người Đưa Thư vội vã bước vào, vẻ mặt nghiêm túc, y phục giản dị nhưng bụi bặm, cho thấy anh ta đã đi một chặng đường dài. Anh ta nhanh nhẹn tìm một chỗ trống, rồi gọi món ăn và rượu, dường như muốn trút bỏ mọi mệt mỏi sau chuyến hành trình.
Người Đưa Thư vừa mới ngồi xuống, chưa kịp nhấp ngụm rượu, đã không kìm được sự bức xúc mà cất lời, giọng nói mang theo vẻ lo lắng. "Thật sự là loạn cả rồi! Không chỉ ở đây đâu, ta đi qua mấy thôn xã lân cận cũng đều như vậy. Ở Thôn Vân Sơn, họ thành lập hẳn một cái gọi là 'Hội Nhân Đạo Trọng Nông'. Họ nói 'Nhân Đạo' phải lấy gốc từ ruộng đất, từ sự cần cù lao động. Coi trọng việc gieo trồng, chăn nuôi, coi đó là nguồn gốc của mọi sự sống và đạo lý. Họ thậm chí còn coi thường những kẻ buôn bán, những người làm nghề thủ công, cho rằng họ là những kẻ dựa dẫm, không thực sự tạo ra giá trị. Đã có vài cuộc xô xát nhỏ rồi, vì mấy kẻ 'Trọng Nông' này đã phá hoại các gánh hàng rong của những người từ làng khác đến bán buôn, cho rằng họ làm ô uế 'đạo' của mình." Người Đưa Thư thở hổn hển, lắc đầu ngao ngán.
"Còn ở Mộc Diệp Thôn thì sao?" Ông Lão Tiều Phu hỏi, giọng ông chậm rãi, từ tốn, nhưng ánh mắt đầy vẻ lo âu.
"Ở Mộc Diệp Thôn lại còn kỳ lạ hơn!" Người Đưa Thư tiếp tục, vẻ mặt lộ rõ sự bất bình. "Họ lại có 'Hội Nhân Đạo Săn Bắn', cho rằng sức mạnh cá nhân, sự dũng cảm khi đối mặt với hiểm nguy, sự khéo léo khi săn bắt, đó mới là cốt lõi của 'Nhân Đạo'. Họ tôn vinh những người có sức mạnh thể chất, những người dám đương đầu với thú dữ, coi đó là biểu hiện cao quý nhất của con người. Họ bài xích những người yếu đuối, những người chỉ biết ngồi một chỗ đọc sách hay suy nghĩ. Họ còn tổ chức những cuộc thi đấu sức mạnh, buộc những người không theo ý họ phải tham gia, nếu thua sẽ bị coi là 'kẻ vô dụng', không xứng đáng với 'Nhân Đạo'. Đã có vài vụ gây gổ, thậm chí là đổ máu rồi, vì những người yếu thế không chịu nổi sự chèn ép của bọn họ!"
Nghe đến đây, Lão Khách Trọ, một ông lão râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng, đang ngồi ở bàn bên cạnh, khẽ thở dài. Ông ta đã đi nhiều nơi, chứng kiến không ít sự đời. "Ta đi nhiều nơi, thấy đâu đâu cũng thế. Mỗi người một ý, đều tự cho mình là đúng. Cái gọi là 'Nhân Đạo' giờ đây biến thành cái cớ để phân chia phe phái." Lão Khách Trọ chậm rãi nói, giọng nói trầm khàn, mang theo sự từng trải của người đã chứng kiến quá nhiều biến động. "Khi có một luồng tư tưởng mới xuất hiện, con người ta thường có xu hướng bám víu vào nó, rồi biến nó thành công cụ để khẳng định bản thân, để tập hợp sức mạnh. Chẳng phải Thiên Đạo đã sụp đổ rồi sao? Giờ đây, con người lại tự tạo ra những 'Thiên Đạo' nhỏ bé của riêng mình, và lại tranh giành nhau xem 'đạo' của ai là chân chính nhất. Ta cứ nghĩ khi tiên môn không còn, thế giới sẽ yên bình, ai ngờ... lòng người lại hóa ra còn phức tạp hơn cả Thiên Đạo."
Ông Lão Tiều Phu khẽ nhíu mày lo lắng. Ông nhìn ra dòng sông Vong Xuyên đang cuộn chảy, ánh hoàng hôn mờ ảo vẽ lên những gam màu đỏ cam rực rỡ, nhưng trong lòng ông lại trĩu nặng. "Thế này thì khác gì các tông môn ngày xưa?" Ông lão nói, giọng ông trầm buồn, "Cũng là tranh giành 'đạo' của mình, cũng là phân chia môn phái, chỉ khác là không còn linh khí để tu luyện nữa thôi. Ngày trước là tranh giành địa bàn, tranh giành linh mạch, tranh giành công pháp. Giờ đây, lại là tranh giành quyền định nghĩa 'Nhân Đạo', tranh giành lời nói đúng sai. Lòng tham và chấp niệm của con người, dù không có linh khí để nuôi dưỡng, cũng vẫn tìm thấy một con đường khác để bành trướng."
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi khi nhấp một ngụm trà. Vị trà đắng chát ban đầu, nhưng hậu vị lại ngọt ngào, như chính cuộc đời vậy. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt đang tranh luận, những gương mặt của những phàm nhân đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại trong một kỷ nguyên mới. Hắn hiểu rằng, đây là một thử thách tất yếu. 'Nhân Đạo', một triết lý được xây dựng dựa trên sự tự do và bản chất con người, lại chính là thứ đang bị thử thách bởi những đặc tính cố hữu đó của con người: lòng tham, sự ích kỷ, và xu hướng hình thành nhóm, bài trừ dị biệt.
Hắn suy ngẫm về lời của Người Đưa Thư. 'Hội Nhân Đạo Trọng Nông' muốn đặt giá trị con người vào lao động sản xuất, vào sự gắn bó với đất đai. Điều này không sai, nó là một phần quan trọng của sự sống. Nhưng khi nó trở nên cực đoan, bài xích những giá trị khác, nó trở thành một hình thức chấp niệm. Tương tự, 'Hội Nhân Đạo Săn Bắn' đề cao sức mạnh và dũng khí, cũng là những phẩm chất đáng quý. Nhưng khi nó biến thành sự chèn ép kẻ yếu, nó đã đi ngược lại bản chất của 'nhân'.
Tạ Trần biết, những lời lẽ của Lan Truật, dù có vẻ cực đoan ban đầu, nhưng lại là một phần tất yếu của quá trình chuyển đổi. Nó buộc con người phải đối diện với chính mình, với những khao khát sâu thẳm nhất, và với cả những điểm yếu cố hữu. Hắn sẽ không trực tiếp can thiệp, nhưng hắn sẽ tìm cách, dù gián ti���p, để củng cố triết lý Nhân Đạo chân chính. Có thể thông qua việc viết lách, kể chuyện, hoặc các hành động mang tính biểu tượng, để chống lại làn sóng biến chất này. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa của mình, không ngừng đặt câu hỏi và tự mình tìm kiếm câu trả lời. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa triết lý vẫn âm ỉ cháy, soi sáng con đường của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự định nghĩa giá trị của chính mình.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm buông chụp lấy vạn vật, và một lớp sương mù dày đặc bắt đầu giăng mắc trên mặt sông Vong Xuyên, khiến không gian trở nên mờ ảo và se lạnh. Bến Phà Lão Quỷ, một nơi vốn đã mang vẻ u tịch, nay lại càng thêm phần huyền bí. Tiếng gió rít khẽ qua những bụi cây ven sông, mang theo hơi lạnh ẩm ướt, khiến người ta phải rụt vai.
Tạ Trần đứng một mình bên bến phà, thân hình gầy gò của hắn như hòa lẫn vào màn sương bạc. Hắn đưa tay ra, cảm nhận làn sương lạnh lướt qua kẽ ngón tay, như chạm vào vô thường của vạn vật. Đôi mắt hắn dõi theo dòng sông Vong Xuyên chảy xiết, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của những vì sao vừa mới ló dạng qua màn sương. Dòng sông, như dòng thời gian, cứ thế trôi đi, không ngừng nghỉ, mang theo bao đổi thay của nhân thế. Trong tâm trí hắn, những lời tranh cãi ở quán trọ, những mâu thuẫn về 'Nhân Đạo' cứ thế vọng lại, như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát.
"Con người, khi được tự do, cũng đồng thời gánh vác trách nhiệm của sự lựa chọn." Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm khẽ, như tự nói với chính mình, hoặc như đang nói với dòng sông vô tận. "Sự tự do không chỉ là thoát khỏi xiềng xích, mà còn là gánh nặng của việc phải tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại. Mỗi lựa chọn, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đều tạo nên một dấu vết, một hệ quả trong dòng chảy nhân quả. Và khi không còn Thiên Đạo để quy định, để phán xét, con người phải tự mình chịu trách nhiệm cho những dấu vết đó." Hắn nhớ lại lời của Ông Lão Tiều Phu về việc hạt giống có thể nảy mầm thành cây ăn quả hay cây độc. 'Nhân Đạo' không phải là một giáo điều, không phải là một khuôn mẫu cứng nhắc, mà là bản chất của sự sống, của giá trị con người. Khi con người cố gắng định nghĩa nó bằng những quy tắc cứng nhắc, bằng những hội nhóm riêng rẽ, bằng những lý thuyết cực đoan, đó cũng chính là lúc nó bắt đầu biến chất, mất đi sự bao dung, sự linh hoạt vốn có.
Từ phía sau, Ông Lão Tiều Phu lặng lẽ bước đến, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng bước chân vẫn vững vàng. Ông đứng cách Tạ Trần không xa, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía dòng sông. Ông lão đã nghe thấy những lời thì thầm của Tạ Trần, và trong lòng ông cũng chất chứa bao nỗi lo lắng về tương lai của nhân gian. "Thế thì chúng ta phải làm gì, Tạ Trần?" Ông lão hỏi, giọng nói trầm buồn, mang theo sự bối rối của một người đã chứng kiến quá nhiều biến động. "Cứ để chúng nó tranh giành, rồi lại đổ máu như thời tiên môn sao? Chẳng phải chúng ta đã phải trả cái giá quá đắt cho những cuộc tranh giành đó rồi sao? Liệu con người có thể học được từ những sai lầm của quá khứ, hay chỉ mãi lặp lại?"
Tạ Trần quay đầu lại nhìn Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt hắn ánh lên một vẻ kiên định lạ thường, dù vẫn giữ sự trầm tĩnh. "Máu có thể đổ, nhưng tri thức sẽ được trao truyền. Con người sẽ tự học, tự điều chỉnh." Hắn nói, giọng điềm đạm nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý sâu xa. "Vai trò của chúng ta không phải là định đoạt, không phải là ép buộc con người phải đi theo một con đường duy nhất. Bởi lẽ, sự ép buộc, dù với mục đích tốt đẹp đến mấy, cuối cùng cũng sẽ sản sinh ra sự phản kháng, sự biến chất. 'Nhân Đạo' chân chính không thể được xây dựng bằng mệnh lệnh, mà phải được tự thân con người thấu hiểu và lựa chọn. Chúng ta chỉ có thể gieo mầm, gieo những hạt giống của tri thức, của sự suy ngẫm, của lòng nhân ái vào lòng người. Hãy để những hạt giống 'Vô Vi' của ta tiếp tục nảy nở... dù chậm, nhưng gốc rễ sẽ sâu hơn."
Hắn đưa mắt nhìn xa xăm về phía chân trời mờ mịt, nơi sương mù và bóng đêm hòa quyện. "Sự chia rẽ tư tưởng về 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở các thị trấn nhỏ. Nó sẽ lan rộng, tạo ra những thách thức lớn hơn cho các lãnh đạo như Dương Quân hay Lăng Nguyệt, những người đang cố gắng kiến tạo một trật tự mới. Bản chất con người, với sự đa dạng trong tư duy và xu hướng hình thành nhóm, sẽ là động lực chính cho sự phát triển nhưng cũng là nguồn gốc của mọi xung đột trong kỷ nguyên mới này. Tạ Trần biết, hắn sẽ phải tìm ra một cách gián tiếp nhưng hiệu quả hơn để củng cố triết lý 'Nhân Đạo' chân chính, có thể thông qua việc phổ biến những câu chuyện, những cuốn sách thấm đượm triết lý, hoặc những hành động mang tính biểu tượng, để đối trọng với những biến tướng đang xuất hiện. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đ�� những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa của mình, không ngừng đặt câu hỏi và tự mình tìm kiếm câu trả lời."
Ông Lão Tiều Phu thở dài một tiếng, nhưng lần này, tiếng thở dài ấy không còn nặng nề sự lo lắng, mà thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu. Ông gật đầu, ánh mắt ông lão cũng dần trở nên thanh thản hơn. Cả hai người, một thư sinh gầy gò và một tiều phu lưng còng, chìm trong suy tư về những gì đang diễn ra và tương lai vô định của nhân gian. Màn sương vẫn giăng mắc, dòng sông vẫn chảy, và trong tĩnh lặng của đêm tối, những hạt giống triết lý 'Vô Vi' của Tạ Trần, dù vô hình, vẫn âm thầm bén rễ, chờ ngày đâm chồi, nảy lộc trong lòng người.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.