Nhân gian bất tu tiên - Chương 958: Bóng Ngả Dưới Cờ Nhân Đạo: Tiếng Vọng Lạc Lối
Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao phủ Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, trong không gian của Quán Trà Vọng Giang, một tia sáng mới đã được thắp lên, tia sáng của sự thấu hiểu và dung hòa. Việc con người tự giải quyết mâu thuẫn nội tại mà không cần can thiệp siêu nhiên sẽ trở thành một chủ đề lặp lại và củng cố triết lý 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Vai trò của Tạ Trần sẽ ngày càng mang tính 'người thầy vô danh', không trực tiếp tham gia mà gieo mầm tư tưởng qua những lời gợi mở tinh tế và những câu chuyện ngụ ngôn. Sự dung hòa giữa cái mới và cái cũ, giữa cá nhân và cộng đồng, sẽ là một thách thức không ngừng, định hình sự phát triển và tiến hóa của xã hội loài người trong kỷ nguyên Nhân Gian. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, và con đường của nhân loại chỉ mới bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, một làn gió heo may se lạnh luồn qua những khe cửa sổ của quán sách nhỏ, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương giăng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi bên bàn trà, chậm rãi nhấp một ngụm. Hơi trà bốc lên nghi ngút, làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ suy tư của hắn. Đôi mắt sâu thẳm, vốn đã quen nhìn thấu nhân tâm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi ưu tư không tên, như thể đang nhìn vào một bức tranh tương lai còn mờ mịt. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh thoát tục. Quán sách vẫn yên tĩnh như mọi ngày, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng khi Tiểu An, cậu thư đồng lanh lợi, đang sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ. Mùi giấy cũ, mực, và gỗ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tri thức ấm cúng, nhưng lại không thể xua đi cái cảm giác bồn chồn ẩn sâu trong lòng Tạ Trần.
Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày, hôm nay lại ánh lên một sự bối rối lạ thường. Cậu bé gầy gò, trong chiếc áo vải thô đã sờn, sau khi cẩn thận đặt cuốn "Luận Ngữ" vào đúng vị trí, liền bước đến bên bàn trà, rót thêm nước cho tiên sinh. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay ôm lấy tách trà sứ, hơi ấm từ tách trà dường như cũng không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng cậu. Cậu bé ngập ngừng, nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vừa ló dạng, vẽ lên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ cất lời, giọng cậu bé nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua, “hôm qua con có thấy một vị giảng sư... ông ấy diễn thuyết ở quảng trường thị trấn.” Cậu bé dừng lại, như đang cân nhắc từng lời nói của mình. “Ông ấy nói về ‘Nhân Đạo’, nhưng con thấy có gì đó khác với những gì tiên sinh đã dạy. Ông ấy nói... mỗi người phải là một vị vua của chính mình, không cần quan tâm đến ai khác.” Tiểu An nhíu mày, biểu cảm non nớt nhưng đầy suy tư, “Con nghe xong, trong lòng thấy bối rối vô cùng. Những lời ông ấy nói, có vẻ cũng có lý, nhưng lại... lại khiến con cảm thấy không yên.”
Tạ Trần đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, như thể đã đoán trước được điều này. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa một chút vị đắng của sự thấu hiểu thế sự. “Ồ? Vậy là ‘Nhân Đạo’ đã tìm thấy một người diễn giải mới.” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sự sâu sắc khiến người nghe phải tĩnh tâm lắng nghe. “Con cảm thấy thế nào khi nghe những lời đó?” Hắn không phán xét, mà chỉ gợi mở, khuyến khích Tiểu An tự mình suy ngẫm, tự mình cảm nhận. Đây chính là phong cách của Tạ Trần, không trực tiếp đưa ra đáp án, mà dẫn dắt người khác đi tìm câu trả lời cho riêng mình.
Tiểu An cúi đầu, ánh mắt nhìn xoáy vào những vòng tròn đồng tâm trên mặt trà. “Con thấy... vừa đúng, lại vừa sai, tiên sinh ạ.” Cậu bé chân thành bày tỏ sự bối rối của mình. “Con người nên tự do, con hiểu. Thiên Đạo đã không còn áp đặt, tiên môn đã suy tàn, chúng ta không còn bị trói buộc bởi những luật lệ cũ. Nhưng nếu ai cũng chỉ lo cho mình, thì ai sẽ xây cầu, ai sẽ đắp đê, ai sẽ lo cho những người yếu thế khi tai ương ập đến? Nếu mọi người đều là ‘vua của chính mình’, thì liệu có còn một ‘Nhân Đạo’ chung để chúng ta nương tựa vào nhau mà tồn tại không?” Giọng cậu bé ẩn chứa một nỗi lo sợ mơ hồ, nỗi sợ về một thế giới nơi sự tự do trở thành sự hỗn loạn, nơi con người xa cách nhau bởi chính cái gọi là ‘bản ngã tối thượng’. Cậu bé vẫn nhớ như in câu chuyện về khu vườn mà Tạ Trần đã kể, nơi sự hài hòa đến từ sự đa dạng và tôn trọng lẫn nhau. Giờ đây, những lời lẽ của vị giảng sư kia dường như đang đi ngược lại với cái tinh thần ấy.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua những giá sách chất đầy tri thức, rồi dừng lại ở khung cửa sổ, nơi thế giới bên ngoài đang bắt đầu một ngày mới. Hắn đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn như một dấu chấm lửng cho cuộc đối thoại. “Con người, vốn dĩ là những cá thể độc lập, mang theo những khát vọng và bản ngã riêng biệt. Cái khao khát tự do, thoát khỏi mọi ràng buộc, là một bản năng nguyên thủy, đặc biệt là sau khi những xiềng xích của Thiên Đạo và tiên môn đã được nới lỏng.” Tạ Trần nói, giọng hắn chậm rãi, như đang tự nói với chính mình hơn là với Tiểu An. “Những lời lẽ của vị giảng sư kia, chạm đúng vào khát vọng sâu thẳm ấy, đánh thức cái tôi tiềm ẩn trong mỗi người. Hắn không sai, bởi hắn nói lên một phần sự thật. Nhưng hắn cũng chưa đúng hoàn toàn, bởi hắn chỉ nhìn thấy một mặt của ‘Nhân Đạo’.”
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như hơi gió thoảng qua. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt như xuyên thấu qua lớp không khí, nhìn vào tương lai xa xăm, nơi những khái niệm về ‘Nhân Đạo’ sẽ không ngừng được kiểm nghiệm và định hình. Tiểu An chờ đợi một lời giải đáp, chờ đợi Tạ Trần sẽ đưa ra một phán xét, một lời chỉ dẫn rõ ràng. Nhưng Tạ Trần chỉ im lặng, ánh mắt hắn đong đầy suy tư. Hắn biết rằng, đây không phải là lúc để đưa ra một câu trả lời duy nhất, một lời phán quyết cuối cùng. Bởi lẽ, cái đẹp của ‘Nhân Đạo’, cũng như cái đẹp của khu vườn, nằm ở sự đa dạng và sự tự khám phá của mỗi cá nhân, của cả cộng đồng. Những hạt giống tư tưởng đã được gieo, và giờ đây, chúng sẽ nảy mầm theo những cách khác nhau, tốt có, xấu có, đúng có, sai có. Và đó chính là thử thách, cũng là con đường mà nhân loại phải đi để thực sự tìm thấy ý nghĩa của ‘Nhân Đạo’ trong kỷ nguyên mới. Tạ Trần hiểu, bản chất con người, với lòng tham và sự dễ bị mê hoặc, sẽ là thách thức lớn nhất đối với sự phát triển của 'Nhân Đạo', chứ không phải các thế lực siêu nhiên đã sụp đổ.
***
Khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng chói chang khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu cùng nhau bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người tấp nập trên con đường chính. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp vừa phải. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng đời thường của cuộc sống phàm tục. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thiện, ấm cúng nhưng cũng tràn đầy sức sống. Thị trấn An Bình, sau bao biến cố, vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của mình, nhưng một luồng gió mới, một sự xáo động ngầm, đang len lỏi vào từng ngõ ngách, từng tâm hồn.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc. Ông vừa ghé quán sách để hỏi Tạ Trần về một câu chuyện cổ, và giờ đang cùng hắn đi dạo. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, những nếp nhăn khắc khổ trên khuôn mặt phản ánh một đời người từng trải. Tạ Trần, bên cạnh ông lão, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những lời ông lão kể về mùa màng, về những câu chuyện dân gian mà ông nghe được.
Khi họ đến gần quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, một đám đông lớn đã tụ tập, tạo thành một vòng tròn bao quanh một bục gỗ đơn sơ. Từ xa, đã có thể nghe thấy một giọng nói vang dội, hùng hồn, thu hút sự chú ý của mọi người. Đó là Kẻ Hùng Biện Lan Truật. Hắn đứng trên bục, gương mặt sáng ngời, ánh mắt rực rỡ nhiệt huyết, mái tóc dài buộc cao toát lên vẻ tự tại, không gò bó. Trang phục của hắn giản dị nhưng lại càng làm nổi bật khí chất phóng khoáng. Hắn không phải là một tu sĩ, cũng không phải một học giả danh tiếng, nhưng lời lẽ của hắn lại có một sức hút kỳ lạ, mê hoặc lòng người.
“Nhân Đạo là gì?” Lan Truật cất tiếng, giọng hắn vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ồn ào của chợ búa. “Là con người! Là bản ngã tối thượng! Ai dám ràng buộc các ngươi? Ai dám giới hạn khát vọng của các ngươi? Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn đã mục ruỗng! Giờ đây, chỉ có chính các ngươi mới là chúa tể vận mệnh của mình! Đừng nghe những lời đường mật về sự hy sinh, về cộng đồng! Tất cả chỉ là xiềng xích! Hãy tự do, hãy sống vì chính mình! Sức mạnh của Nhân Đạo nằm ở sự bùng nổ của mỗi cá nhân!” Hắn đưa tay lên cao, vung một cách mạnh mẽ, cử chỉ đầy kịch tính. “Hãy phá bỏ những rào cản vô hình đã trói buộc các ngươi! Hãy sống cuộc đời mà các ngươi khao khát! Đừng sợ hãi! Bởi vì, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, mỗi người đều là một vị thần, mỗi người đều là một vũ trụ!”
Đám đông bên dưới xôn xao. Nhiều người, đặc biệt là những thanh niên trẻ tuổi, ánh mắt đầy phấn khích, nhiệt huyết bùng cháy. Họ vỗ tay rầm rộ, hò reo hưởng ứng. Những lời của Lan Truật chạm đúng vào khao khát được khẳng định bản thân, được tự do, thoát khỏi những ràng buộc đã đè nặng lên họ suốt bao thế hệ dưới sự thống trị của Thiên Đạo và tiên môn. Cảm giác được làm chủ chính mình, được là “chúa tể vận mệnh”, quả thực là một men say khó cưỡng.
Ông Lão Tiều Phu đứng cạnh Tạ Trần, khẽ lắc đầu, ánh mắt ưu tư. “Hắn ta đã nắm được cái lý, nhưng lại bẻ cong cái tình.” Giọng ông trầm và từ tốn, đầy kinh nghiệm sống. “Con người ta, ai cũng muốn tự do, nhưng tự do mà không có trách nhiệm, thì đó là hỗn loạn. Một cái cây, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng cần đất để bám rễ, cần nước để nuôi dưỡng, cần những cây khác để che chắn gió bão. Con người cũng vậy, tự do mà không có cộng đồng, thì chỉ là một cành cây khô giữa sa mạc mà thôi.” Ông lão thở dài, cái nhìn của ông dừng lại ở những gương mặt hưng phấn của đám đông. “Những lời lẽ hùng biện, vang dội, đôi khi lại dễ dàng che lấp đi những đạo lý giản dị nhất.”
Tạ Trần vẫn im lặng quan sát. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt trong đám đông, từ những người hò reo nhiệt tình đến những người còn giữ vẻ hoài nghi, thậm chí là khó chịu. Hắn hiểu rất rõ sức mạnh của những lời lẽ ấy. “Hắn không sai, cũng không đúng hoàn toàn,” Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm hơn một chút, “Hắn chỉ nói lên một phần của sự thật, một phần mà nhiều người đang muốn nghe. Đặc biệt là khi Thiên Đạo không còn là chỗ dựa vững chắc, và con người đang loay hoay tìm kiếm một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình.” Hắn biết, trong một kỷ nguyên chuyển giao, khi mọi giá trị cũ đang sụp đổ, con người sẽ khao khát một sự khẳng định bản thân, một con đường mới. Và những kẻ như Lan Truật, với tài hùng biện và sự nhiệt huyết của mình, chính là người có thể gieo vào lòng họ những hạt giống tư tưởng, dù cho những hạt giống ấy có thể dẫn đến một khu vườn đầy gai góc.
Kẻ Hùng Biện Lan Truật kết thúc bài diễn thuyết bằng những tràng pháo tay vang dội như sấm rền. Hắn cúi chào, gương mặt mãn nguyện, ánh mắt đầy thách thức. Nhiều người dân, đặc biệt là những người trẻ tuổi, tỏ ra hưng phấn và tin tưởng tuyệt đối vào những gì hắn nói. Họ vây quanh hắn, đặt câu hỏi, bày tỏ sự ngưỡng mộ. Một số người lớn tuổi thì có vẻ hoài nghi, họ trao đổi ánh mắt với nhau, có lẽ trong lòng đang so sánh những lời lẽ hùng hồn kia với những giá trị truyền thống đã ăn sâu vào tâm khảm. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người thưa dần. Ánh mắt Tạ Trần lộ rõ sự suy tư sâu sắc. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự xuất hiện của các 'giảng sư' với lý tưởng Nhân Đạo bị bóp méo báo hiệu cho những cuộc tranh luận tư tưởng gay gắt hơn, thậm chí là sự hình thành các phe phái dựa trên những cách hiểu khác nhau về 'Nhân Đạo' trong tương lai. Thử thách của 'Nhân Đạo' chân chính không chỉ đến từ sự suy tàn của Thiên Đạo, mà còn đến từ chính những con người đang cố gắng định nghĩa nó.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu tím nhạt lên bầu trời Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu tìm đến Quán Trà Vọng Giang, nơi có ban công nhìn ra dòng sông phẳng lặng. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo trong rặng cây bên bờ, cùng với tiếng pha trà nhỏ nhẹ của Lão Quán Chủ, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm, làm dịu đi cái không khí nóng bức của buổi trưa. Bầu không khí trong lành và mát mẻ, như muốn xoa dịu những ưu tư trong lòng người.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, nhìn thấy Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu liền khẽ gật đầu chào. Râu tóc ông đã điểm bạc, nhưng đôi mắt ông vẫn tinh tường, nhìn rõ sự đời mà không hề phán xét. Ông chậm rãi rót trà vào hai chén sứ, hơi trà bốc lên thơm ngát, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của trà Phổ Nhĩ ủ lâu năm. Ông không hỏi han gì nhiều, chỉ đặt chén trà xuống trước mặt hai người, như thể đã hiểu được những gì họ đang suy nghĩ.
Họ ngồi đối diện nhau tại một góc khuất của quán, nhấp trà và lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Quán trà giờ đây không chỉ là nơi thư giãn, mà còn là một diễn đàn nhỏ, nơi người dân bàn tán sôi nổi về bài diễn thuyết của Lan Truật. Tiếng nói chuyện râm ran, không quá ồn ào nhưng đủ để Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu nghe rõ từng lời. Có hai luồng ý kiến rõ rệt, như hai dòng nước chảy ngược chiều.
Một Khách A, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt cương nghị, đập bàn cái rầm, giọng nói đầy bức xúc. “Vị giảng sư kia nói đúng! Chúng ta đã chịu đủ sự áp đặt của Thiên Đạo, của tiên môn rồi. Giờ là lúc con người phải tự quyết định vận mệnh mình! Tại sao ta phải hy sinh vì cái gọi là ‘cộng đồng’ khi bản thân ta còn chưa lo nổi? Tự do cá nhân, đó mới là Nhân Đạo chân chính!” Hắn đưa tay nắm chặt chén trà, ánh mắt đầy lửa giận, như muốn đốt cháy đi mọi xiềng xích vô hình. “Chẳng phải chúng ta đã thấy cái giá của sự hy sinh mù quáng rồi sao? Những tiên nhân ‘mất người’ vì tu đạo, những phàm nhân bị coi rẻ như cỏ rác! Giờ đây, chỉ có chính mình mới là quan trọng!”
Ngay lập tức, Khách B, một phụ nữ lớn tuổi hơn, mái tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn hiền từ, khẽ lắc đầu. “Nhưng nếu ai cũng chỉ lo cho mình, thì sao mà xã tắc yên ổn? Chẳng phải Nhân Đạo còn nói đến tình người, đến sự tương trợ hay sao?” Giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của kinh nghiệm. “Khi lũ lụt về, ai sẽ cùng nhau đắp đê? Khi dịch bệnh hoành hành, ai sẽ cùng nhau chia sẻ thuốc men, lương thực? Tự do mà không có tình người, đó không phải là tự do, mà là sự cô độc. Ta sống trong Nhân Gian này, không thể nào tách rời khỏi những người xung quanh. Một cái cây đơn độc, dù có vươn cao đến đâu, cũng dễ bị bão tố quật ngã hơn cả một rừng cây đan xen.” Bà nhìn Khách A với ánh mắt đầy bao dung, như đang khuyên nhủ một đứa con thơ. “Cái gọi là ‘bản ngã tối thượng’ mà vị giảng sư kia nói, nếu không được cân bằng bởi lòng nhân ái, thì sẽ chỉ biến chúng ta thành những kẻ ích kỷ mà thôi.”
Ông Lão Tiều Phu nghe xong, khẽ nhép miệng cười, nhưng nụ cười ấy lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu xa. Ông nhìn ra dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ lên những gam màu đỏ cam rực rỡ. “Cái tâm của con người, vốn dĩ dễ bị mê hoặc bởi những lời lẽ thuận tai,” ông nói, giọng ông chậm rãi, từ tốn, như đang kể một câu chuyện cổ. “Nhất là khi họ đang tìm kiếm một lối thoát, một sự khẳng định bản thân trong thời loạn. Những lời lẽ kia, nó như một dòng suối mát lành cho những tâm hồn đã quá lâu bị đè nén, nhưng nếu uống quá nhiều, lại có thể làm họ chìm đắm trong ảo vọng.” Ông lão quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu. “Vị giảng sư kia đã gieo vào lòng người một hạt giống, nhưng hạt giống ấy sẽ nảy mầm thành cây ăn quả hay cây độc, còn tùy thuộc vào cách người ta chăm sóc nó, và tùy thuộc vào bản chất của đất đai trong lòng mỗi người.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị trà đắng chát nhưng hậu vị lại ngọt ngào, như chính cuộc đời vậy. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt đang tranh luận, những gương mặt của những phàm nhân đang loay hoay tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại trong một kỷ nguyên mới. Hắn không nói gì, nhưng trong tâm trí hắn, những ý nghĩ về cách ‘Nhân Đạo’ sẽ được thử thách và định hình trong tương lai đang dần hiện rõ. Hắn hiểu rằng, để ‘Nhân Đạo’ thực sự vững bền, nó cần vượt qua không chỉ sự suy tàn của Thiên Đạo, mà còn cả những biến đổi từ chính bản tính con người. Bản chất con người, với lòng tham và sự dễ bị mê hoặc, sẽ là thách thức lớn nhất đối với sự phát triển của 'Nhân Đạo', chứ không phải các thế lực siêu nhiên đã sụp đổ.
Tạ Trần biết, những lời lẽ của Lan Truật, dù có vẻ cực đoan, nhưng lại là một phần tất yếu của quá trình chuyển đổi. Nó buộc con người phải đối diện với chính mình, với những khao khát sâu thẳm nhất, và với cả những điểm yếu cố hữu. Hắn sẽ không trực tiếp can thiệp, nhưng hắn sẽ tìm cách, dù gián tiếp, để củng cố triết lý Nhân Đạo chân chính. Có thể thông qua việc viết lách, kể chuyện, hoặc các hành động mang tính biểu tượng, để chống lại làn sóng biến chất này. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa của mình, không ngừng đặt câu hỏi và tự mình tìm kiếm câu trả lời. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa triết lý vẫn âm ỉ cháy, soi sáng con đường của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự định nghĩa giá trị của chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.