Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 957: Bức Tranh Mới và Nền Cũ: Hài Hòa hay Xung Đột?

Trong không gian ấm cúng của Quán Trà Vọng Giang, một buổi sáng yên bình đang chậm rãi trôi qua. Ánh nắng ban mai xuyên qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ, mang theo hơi sương sớm còn vương vấn và mùi trà thơm dìu dịu. Tiếng nước sông Lạc Thủy khẽ khàng vỗ vào bờ, như một bản nhạc nền êm ái cho những câu chuyện thường ngày của người dân Thị Trấn An Bình. Xa xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen ngồi rải rác. Bầu không khí trong lành và mát mẻ, như xua tan đi mọi ưu phiền.

Lão Quán Chủ, với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi lau chùi chiếc bàn gỗ quen thuộc. Vừa nâng chén trà nghi ngút khói, ông vừa lắng nghe những lời bàn tán đang dần trở nên gay gắt hơn ở góc quán. Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ ngoài thanh thoát và mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, chiếc áo y phục truyền thống màu xanh nhạt càng tôn lên vẻ đẹp thanh tú, đang say sưa trình bày ý tưởng của mình. Trên bàn, nàng trải ra vài bức phác thảo, những nét bút phóng khoáng nhưng đầy sức sống, miêu tả một xưởng vẽ với những mái ngói cong vút, những bức tường được trang trí bằng các hoa văn rực rỡ, hứa hẹn một không gian nghệ thuật đầy sáng tạo ngay giữa Phố Bách Nghệ. Ánh mắt nàng lấp lánh sự nhiệt huyết, đôi tay nhỏ nhắn vẫn còn vương màu mực than, chỉ trỏ vào từng chi tiết với niềm đam mê cháy bỏng.

“Chẳng phải là ý tưởng tuyệt vời sao?” Mộng Dao nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên quyết. “Phố Bách Nghệ của chúng ta đã quá cũ kỹ, quá trầm mặc rồi. Một xưởng vẽ, một nơi để những người yêu cái đẹp có thể tụ họp, cùng nhau sáng tạo, sẽ mang đến một luồng sinh khí mới, một vẻ đẹp mới cho thị trấn này!”

Đối diện nàng là Thợ Rèn Mãnh, người đàn ông vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn vì quanh năm cầm búa. Mùi khói than, mùi kim loại nóng bỏng dường như vẫn còn vương trên chiếc áo vải thô sẫm màu của hắn. Ánh mắt hắn sắc lạnh, đầy vẻ khó chịu khi nhìn vào những bức vẽ đầy màu sắc. Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

“Phố Bách Nghệ này là nơi gìn giữ tinh hoa truyền thống của thị trấn!” Thợ Rèn Mãnh gằn giọng, bàn tay to lớn chỉ thẳng vào những nét vẽ của Mộng Dao. “Từng viên gạch, từng mái ngói ở đây đều thấm đẫm mồ hôi và tâm huyết của bao thế hệ cha ông. Nó mang cái hồn của An Bình, cái hồn của một nghề thủ công đã được truyền từ ngàn đời. Những bức tranh kỳ quái của cô, cái xưởng vẽ lòe loẹt này sẽ phá hỏng hết cảnh quan, làm mất đi cái hồn của nó! Nó sẽ biến Phố Bách Nghệ thành một cái chợ phiên tạp nham, chứ không còn là nơi những người thợ rèn, thợ mộc, thợ gốm chúng tôi gửi gắm tâm huyết nữa!”

Vài người dân khác ngồi gần đó, những khuôn mặt chất phác, cũng gật gù đồng tình với Thợ Rèn Mãnh. Trong mắt họ, cái mới thường đi kèm với sự phá vỡ, sự xáo trộn, và họ sợ hãi điều đó. Họ đã quen với sự yên bình, với những giá trị đã ăn sâu vào máu thịt, và không muốn bất kỳ điều gì làm lung lay nó.

Mộng Dao nhíu mày, giọng điệu nàng trở nên gay gắt hơn. “Nghệ thuật là sự sáng tạo, là hơi thở của thời đại! Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi ôm khư khư cái cũ mà không dám đón nhận cái mới, không dám phát triển sao? Thời thế đã đổi thay, Thiên Đạo đã sụp đổ, Nhân Gian đang trên đà kiến tạo một kỷ nguyên mới! Chúng ta không thể mãi sống trong cái bóng của quá khứ. Cái mới không nhất thiết phải phá hủy cái cũ, nó có thể làm cho cái cũ tỏa sáng hơn, làm cho nó thêm phong phú!” Nàng chỉ vào một bức phác thảo khác, nơi những nét vẽ hiện đại hòa quyện với kiến trúc cổ kính. “Chẳng phải sự kết hợp này sẽ mang lại một vẻ đẹp độc đáo, một sức sống mới cho thị trấn sao?”

Thợ Rèn Mãnh bật cười khẩy. “Sức sống mới ư? Sức sống mới của những kẻ chỉ biết vẽ vời, của những thứ hào nhoáng bên ngoài mà không có chiều sâu, không có cốt cách? Chúng tôi đổ mồ hôi, đổ máu để rèn nên từng thanh sắt, đẽo nên từng thớ gỗ. Chúng tôi biết giá trị của sự bền bỉ, của sự trường tồn. Còn cái gọi là ‘nghệ thuật’ của cô, liệu nó có tồn tại được qua vài mùa mưa gió, hay chỉ là những phù phiếm nhất thời?”

Lão Quán Chủ nghe cuộc tranh cãi leo thang, không khỏi thở dài. Ông đặt chén trà xuống, chậm rãi đứng dậy, bước đến gần hai người. “Thôi thôi, hai vị đều có cái lý của mình. Nước sông còn chảy không ngừng, vạn vật đều thay đổi. Nhưng thay đ���i thế nào để vẫn giữ được gốc rễ, đó mới là điều đáng bàn.” Giọng ông ấm áp, chậm rãi, như một dòng nước mát xoa dịu những ngọn lửa đang bùng cháy. Ông rót thêm trà mời cả hai, hành động ấy như một lời mời gọi ôn hòa, kéo họ trở lại với sự tĩnh tâm.

Mộng Dao vẫn còn giữ vẻ bất mãn, ánh mắt nàng vẫn lấp lánh sự thách thức. “Vậy theo Lão Quán Chủ, chúng ta nên làm thế nào? Cứ mãi dậm chân tại chỗ, để Thị Trấn An Bình trở thành một pho tượng cũ kỹ giữa dòng chảy của kỷ nguyên mới sao? Hay chúng ta nên mạnh dạn đón nhận cái mới, để nó cùng phát triển, cùng làm rạng rỡ cái cũ?” Nàng thực sự tin vào lý tưởng của mình, tin rằng sự thay đổi là cần thiết và nghệ thuật là một phần không thể thiếu của cuộc sống.

Thợ Rèn Mãnh hừ lạnh, nhưng cũng không phản đối lời của Lão Quán Chủ. Hắn ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt nhẹ. Trong sâu thẳm, hắn không hẳn là ghét bỏ cái mới, mà hắn sợ hãi sự mất mát. Sự mất mát của những gì đã thân thuộc, của những gì đã định hình nên cuộc sống của hắn và bao thế hệ trước. Đối với hắn, Phố Bách Nghệ không chỉ là một con đường, mà là một phần ký ức, một phần bản sắc. “Gốc rễ là cái để bám víu, để đứng vững. Thay đổi mà mất đi gốc rễ, thì khác gì cây không còn rễ, sớm muộn cũng sẽ héo tàn?” Hắn nói, giọng đã bớt đi vẻ gay gắt, nhưng vẫn còn đầy sự kiên định.

Lão Quán Chủ mỉm cười nhẹ. “Mãnh huynh nói đúng, gốc rễ rất quan trọng. Nhưng rễ cũng cần đất màu mỡ để vươn xa, cũng cần ánh nắng, mưa gió để phát triển. Nếu chỉ giữ mãi một mảnh đất cằn cỗi, liệu gốc rễ có còn sức sống?” Ông nhìn cả Thợ Rèn Mãnh và Mộng Dao, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu. “Cái mới và cái cũ, tựa như hơi thở vào và hơi thở ra của cuộc sống. Nếu chỉ hít vào mà không thở ra, cơ thể sẽ ứ đọng mà chết. Nếu chỉ thở ra mà không hít vào, sự sống sẽ lụi tàn. Quan trọng là sự luân chuyển, sự điều hòa.” Ông rót một chén trà mới, đưa cho Mộng Dao. “Cả hai đều có cái hay, cái đẹp riêng. Vấn đề là làm sao để chúng không loại trừ nhau, mà cùng nhau tồn tại, cùng nhau làm nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn. Đó là điều mà Nhân Đạo đang dạy chúng ta, phải không?”

Cuộc tranh luận tạm lắng xuống, nhưng những suy tư thì vẫn còn đó, lẩn quất trong không gian quán trà. Thợ Rèn Mãnh vẫn nhìn ra sông, đôi mày nhíu lại. Mộng Dao khẽ cầm chén trà, ánh mắt nàng vẫn mơ màng nhìn vào những bức phác thảo, nhưng có lẽ, trong tâm trí nàng đã bắt đầu nhen nhóm một ý nghĩ khác, một khả năng khác về sự hài hòa. Lão Quán Chủ lại tiếp tục công việc của mình, chậm rãi, trầm tĩnh, tin rằng những hạt giống của sự suy tư ông vừa gieo sẽ tìm thấy con đường để nảy mầm.

***

Buổi trưa, ánh nắng gay gắt hơn len lỏi qua những kẽ lá, chiếu sáng con đường nhỏ dẫn đến quán sách của Tạ Trần. Trong không gian tĩnh lặng của quán, chỉ có tiếng lá xào xạc bên ngoài và tiếng lật sách khẽ khàng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi ở bàn quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư. Làn da hắn trắng nhợt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. H���n đang đọc một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian, dường như đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa giữa những dòng chữ đã phai mờ. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt và mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dễ chịu.

Thư Đồng Tiểu An bước vào quán, trên tay là vài cuốn sách vừa lấy từ kho. Chiếc áo vải thô cũ kỹ không thể che đi vẻ gầy gò của cậu bé, nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy tò mò. Vẻ băn khoăn về cuộc tranh cãi ở quán trà vẫn còn hiện rõ trên gương mặt non nớt của Tiểu An, khiến những nét thanh tú của cậu bé lộ rõ sự lo lắng. Cậu bé đặt sách xuống giá, rồi rụt rè tiến lại gần bàn của Tạ Trần.

“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói của cậu bé vẫn còn mang chút ngập ngừng. “Con vẫn không hiểu.”

Tạ Trần không ngẩng đầu lên ngay, hắn vẫn để ánh mắt lướt qua một dòng chữ cuối cùng, rồi từ từ gấp cuốn sách lại. Tiếng sách khép lại nhẹ nhàng như một tiếng thở dài. Hắn ngẩng lên, nhìn Tiểu An với ánh mắt dịu dàng, nhưng sâu thẳm. “Con không hiểu điều gì, Tiểu An?”

Tiểu An kể lại câu chuyện về cuộc tranh cãi giữa Nàng Thơ Mộng Dao và Thợ Rèn Mãnh một cách rành mạch, đôi lúc còn bắt chước giọng điệu của cả hai người, khiến Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Nàng Thơ Mộng Dao muốn làm đẹp cho thị trấn, muốn mang cái mới đến. Thợ Rèn Mãnh lại muốn giữ gìn truyền thống, bảo vệ cái cũ. Cả hai đều có ý tốt, đều muốn tốt cho Thị Trấn An Bình này, vậy sao lại cứ phải tranh cãi? Ai mới là người đúng, tiên sinh? Có phải là một người phải đúng, và một người phải sai không?”

Tạ Trần đặt sách xuống bàn, bàn tay hắn khẽ vuốt ve bìa sách đã sờn. Hắn nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt hắn hướng về phía cửa sổ, nơi ánh nắng trưa đang rọi xuống những bụi cây xanh mướt bên ngoài. “Con nghĩ xem, một dòng sông, nếu chỉ chảy theo một hướng, nó sẽ thế nào? Nó sẽ cạn. Nhưng nếu nó cứ chảy tràn lan, nó sẽ thành lũ lụt. Con người cũng vậy, Tiểu An. Cái mới và cái cũ, tự do và quy tắc, đôi khi không phải là đối lập, mà là hai mặt của cùng một dòng chảy, của cùng một vấn đề.”

Hắn ngừng lại một chút, để Tiểu An suy ngẫm. Cậu bé chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn mở rộng, cố gắng thấu hiểu từng lời của tiên sinh. Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm và đầy triết lý, như thể đang kể một câu chuyện cổ xưa.

“Con hãy hình dung một khu vườn, Tiểu An. Một khu vườn đẹp không phải là nơi chỉ có những loại hoa quý hiếm, được cắt tỉa cầu kỳ, hay chỉ toàn những cây cổ thụ sừng sững. Một khu vườn thực sự sống động, thực sự có hồn, là nơi có cả hoa dại mọc ven lối đi, nơi có những bụi cây dại mọc hoang dã nhưng lại mang vẻ đẹp riêng. Là nơi có những cây cảnh được bàn tay con người chăm sóc, cắt tỉa cẩn thận, nhưng cũng có những thân cây cổ thụ đã trải qua bao mùa gió sương, đứng đó trầm mặc như một chứng nhân của thời gian.”

Tạ Trần khẽ đưa tay, như vẽ ra hình ảnh khu vườn trong không trung. “Trong khu vườn ấy, có một con suối nhỏ róc rách chảy, mang theo hơi mát và sự sống. Có những tảng đá rêu phong nằm im lìm, làm nền cho những sắc hoa rực rỡ. Mỗi thứ, từ bông hoa nhỏ nhất đến tảng đá lớn nhất, từ cái mới mẻ vừa nảy mầm đến cái cũ kỹ đã tồn tại hàng trăm năm, đều có vị trí và vẻ đẹp riêng của nó. Chúng không tranh giành nhau, không loại trừ nhau, mà cùng nhau tồn tại, cùng nhau kiến tạo nên một tổng thể hài hòa, một bức tranh sống động.”

“Nếu con người chỉ chăm chăm bảo vệ những cây cổ thụ mà không cho phép hoa dại mọc lên, khu vườn sẽ trở nên đơn điệu, mất đi sức sống. Nếu chỉ chạy theo những bông hoa mới lạ mà nhổ bỏ hết những gì đã có, khu vườn sẽ mất đi chiều sâu, mất đi cái hồn của nó. Cái đẹp thực sự, cái sự phồn vinh thực sự, không nằm ở việc chọn một trong hai, mà ở việc thấu hiểu rằng cả hai đều cần thiết. Sự lắng nghe và thấu hiểu, đó mới là chìa khóa để duy trì sự cân bằng, để mỗi thứ tìm thấy vị trí của mình và cùng nhau tỏa sáng.”

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. “Nàng Thơ Mộng Dao muốn mang cái mới, mang hơi thở của nghệ thuật đến. Thợ Rèn Mãnh muốn giữ gìn cái cũ, giữ gìn giá trị truyền thống. Cả hai đều muốn khu vườn của Thị Trấn An Bình đẹp hơn, sống động hơn. Vấn đề không phải là ai đúng ai sai, mà là làm sao để những ý tưởng ấy, những mong muốn ấy, không va chạm nhau một cách đối lập, mà tìm thấy điểm giao thoa, tìm thấy cách để cùng nhau kiến tạo.”

“Thiên Đạo đã sụp đổ, và nhân gian đang tự mình tìm kiếm con đường mới. Những cuộc tranh luận như vậy là điều tất yếu, là những hạt giống của sự suy tư được gieo rắc. Chúng ta không thể mong đợi một xã hội hoàn hảo ngay lập tức, mà phải chấp nhận rằng nó sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi. Cái khó không phải là chọn một bên, mà là thấu hiểu rằng cả hai đều không thể thiếu. Một xã hội chỉ có tự do cá nhân mà không có sự gắn kết sẽ tan rã. Một xã hội chỉ có quy tắc cộng đồng mà không có sự tự do cá nhân sẽ khô héo, mất đi sức sống, và cuối cùng cũng sẽ mục ruỗng, như cái cách ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ đã biến Nhân Đạo thành giáo điều vậy.”

Tạ Trần khẽ vuốt ve cuốn ‘Nhân Quả Luân Bàn’ vô hình trong tâm thức. Hắn biết rằng, triết lý ‘Nhân Đạo’ sẽ không ngừng được kiểm nghiệm và ‘làm rõ’ qua từng giai đoạn phát triển của kỷ nguyên mới, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ không ngừng từ hắn. Hắn không phải là người ban phát chân lý cuối cùng, mà là một người thầy không ngừng học hỏi và thích nghi, một người gieo hạt giống của sự thấu hiểu. Những tranh luận về cá nhân và cộng đồng như thế này có thể dẫn đến những hình thái xã hội mới, hoặc những xung đột cụ thể trong tương lai, khi các nhóm người khác nhau cố gắng định hình ‘Nhân Đạo’ theo cách riêng của họ.

Tiểu An gật gù, ánh mắt cậu bé đã bớt đi vẻ hoang mang, thay vào đó là sự trầm tư. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không hề đưa ra một câu trả lời tuyệt đối, mà chỉ gợi mở một con đường, một góc nhìn khác. Con đường phía trước còn rất dài, và những điều tiên sinh Tạ Trần dạy không phải là những bài học khô khan, mà là những lời gợi mở để khám phá một thế giới nội tâm rộng lớn, nơi những khái niệm tưởng chừng đối lập lại có thể cùng tồn tại hài hòa. Tạ Trần tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con đường của nhân loại chỉ mới bắt đầu.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tiểu An trở lại Quán Trà Vọng Giang. Không khí chiều tối mát mẻ hơn, tiếng nước sông Lạc Thủy vẫn róc rách chảy, nhưng đã mang một âm điệu trầm lắng hơn. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây có thêm chút hương hoa nhài từ những giàn cây leo đang tỏa ngát bên hiên. Cuộc tranh cãi giữa Thợ Rèn Mãnh và Nàng Thơ Mộng Dao vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng đã bớt đi vẻ gay gắt của buổi sáng. Họ vẫn ngồi đối diện nhau, nhưng ánh mắt đã không còn đầy sự đối đầu, thay vào đó là vẻ suy tư, trầm mặc.

Lão Quán Chủ vẫn đứng đó, rót trà cho khách, đôi mắt tinh tường quan sát mọi diễn biến. Ông không can thiệp trực tiếp, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc mỉm cười nhẹ, như một người chèo đò thầm lặng đưa con thuyền tranh luận đến một bến bờ khác.

Tiểu An đi đến một góc bàn gần đó, ngồi xuống, gọi một chén trà hoa cúc. Cậu bé không vội vàng chen vào cuộc nói chuyện, mà chỉ lắng nghe. Thợ Rèn Mãnh đang nói, giọng hắn đã bình tĩnh hơn nhiều. “Tôi không phải là kẻ cứng nhắc, không muốn thay đổi. Nhưng cái gì cũng cần có quy củ, cần có sự cân nhắc. Một cái xưởng vẽ giữa Phố Bách Nghệ, nó sẽ phá vỡ cái sự dung dị, cái vẻ cổ kính của nơi này. Nó không phải là không đẹp, nhưng nó không thuộc về nơi này.”

Nàng Thơ Mộng Dao khẽ thở dài. “Không thuộc về ư? Vậy vẻ đẹp nên được định nghĩa bởi ai? Bởi những gì đã có, hay bởi những gì có thể có? Chẳng phải cái đẹp, cái nghệ thuật, nên được tự do thể hiện, tự do vươn mình sao?” Nàng vẫn kiên định với quan điểm của mình, nhưng trong giọng nói đã không còn sự nóng nảy, thay vào đó là một vẻ trầm tư hơn.

Tiểu An, với tâm hồn trong sáng và những lời dạy của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai, khẽ nhấp một ngụm trà. Cậu bé nhìn Thợ Rèn Mãnh và Mộng Dao, rồi nhìn ra dòng sông đang lấp lánh ánh chiều tà. Với một giọng điệu hồn nhiên, trong trẻo nhưng lại mang đầy sự gợi mở, Tiểu An cất lời, không phải để phán xét, mà chỉ để chia sẻ những gì mình đã suy ngẫm.

“Con nghĩ,” Tiểu An nói, giọng cậu bé nhỏ nhẹ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hai người, “có lẽ khu vườn đẹp nhất là khi có cả hoa dại và cây cảnh, có cả những cây cổ thụ vững chãi làm nền, và những bông hoa dại tô điểm thêm sắc màu. Nếu mỗi người đều tìm thấy vị trí của mình và tôn trọng vị trí của người khác, thì chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Hoa dại không cần phải giống cây cảnh, và cây cảnh cũng không cần phải dập khuôn hoa dại. Mỗi cái đều có vẻ đẹp riêng, và khi chúng ở cạnh nhau, chúng làm cho khu vườn trở nên phong phú hơn, sống động hơn.”

Những lời nói đơn giản của Tiểu An, được lồng ghép một cách khéo léo từ câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần, như một làn gió mát thổi qua không gian căng thẳng. Thợ Rèn Mãnh, người đàn ông vốn cứng cỏi, đột nhiên lặng lẽ suy nghĩ. Hắn nhìn ra dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ lên những gam màu cam, đỏ rực rỡ trên mặt nước. Trong tâm trí hắn, hình ảnh khu vườn mà Tiểu An vừa kể bắt đầu hiện lên rõ nét. Cây cổ thụ... hoa dại... không phải là đối lập, mà là cùng nhau tồn tại sao? Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, như tự hỏi chính mình.

Nàng Thơ Mộng Dao cũng im lặng. Nàng nhìn Thợ Rèn Mãnh, ánh mắt nàng dần dịu xuống. Những lời của Tiểu An, dù đơn giản, nhưng lại chạm đến một khía cạnh sâu xa hơn về sự hài hòa, về cái mà Tạ Trần gọi là “dung hòa” thay vì “đối lập”. Nàng cũng nhìn ra dòng sông, nơi những sắc màu đang hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu. “Có lẽ chúng ta cần tìm một cách để vẻ đẹp mới không làm lu mờ đi vẻ đẹp cũ, mà lại tôn vinh nó... để cả hai cùng phát triển,” Nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng, như đang nói với chính mình hơn là với Thợ Rèn Mãnh. “Để cái xưởng vẽ của con, nếu có thể, cũng là một phần của khu vườn ấy, chứ không phải là một bông hoa lạc lõng.”

Thợ Rèn Mãnh quay lại nhìn Mộng Dao, rồi nhìn Tiểu An. H���n không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn không còn vẻ khó chịu, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Tiểu An mỉm cười nhẹ, cậu bé cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ, một tia sáng của sự thấu hiểu đã nhen nhóm trong lòng hai người lớn.

Lão Quán Chủ, với đôi mắt tinh tường, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ông khẽ mỉm cười hài lòng. Ông biết rằng, Tạ Trần không bao giờ trực tiếp can thiệp vào những tranh chấp của nhân gian, nhưng những lời nói, những triết lý của hắn lại có sức mạnh lan tỏa, như những hạt giống được gieo vào tâm hồn người khác. Tiểu An, cậu bé thư đồng nhỏ, đã vô tình trở thành người gieo hạt ấy, không phải bằng sự thuyết phục, mà bằng sự hồn nhiên và một trái tim muốn thấu hiểu.

Ánh hoàng hôn dần lặn hẳn, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao phủ Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, trong không gian của Quán Trà Vọng Giang, một tia sáng mới đã được thắp lên, tia sáng của sự thấu hiểu và dung hòa. Việc con người tự giải quyết mâu thuẫn nội tại mà không cần can thiệp siêu nhiên sẽ trở thành một chủ đề lặp lại và củng cố triết lý 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Vai trò của Tạ Trần sẽ ngày càng mang tính 'người thầy vô danh', không trực tiếp tham gia mà gieo mầm tư tưởng qua những lời gợi mở tinh tế và những câu chuyện ngụ ngôn. Sự dung hòa giữa cái mới và cái cũ, giữa cá nhân và cộng đồng, sẽ là một thách thức không ngừng, định hình sự phát triển và tiến hóa của xã hội loài người trong kỷ nguyên Nhân Gian. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, và con đường của nhân loại chỉ mới bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free