Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 953: Tiếng Vọng Sai Lạc: Tạ Trần Đối Diện Với Biến Tướng Của Nhân Đạo

Ánh nắng ban mai như sợi tơ vàng mảnh, lách qua kẽ lá cổ thụ trước hiên quán sách, vẽ nên những mảng sáng tối đan xen trên nền đá xanh rêu phong. Tạ Trần ngồi đó, trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tĩnh lặng như một pho tượng. Hắn không cầm sách, không viết chữ, chỉ đơn thuần nhắm mắt, ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn. Tiếng gõ nhẹ nhàng, đều đặn, như nhịp đập của thời gian, hay như tiếng vọng của những suy tư đang cuộn trào trong tâm thức hắn.

Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ là một nơi chốn yên bình, tách biệt khỏi mọi ồn ào thế sự. Thế nhưng, trong buổi sáng trong lành ấy, hắn lại cảm nhận được một luồng nhiễu loạn tinh tế, một gợn sóng vô hình đang lan tỏa khắp nhân gian. Không phải là sự biến động của linh khí, hay sự xáo trộn của các nguyên tố phép thuật, mà là sự chấn động của những ý niệm, của những dòng chảy tư tưởng đang uốn lượn, va chạm vào nhau. Hắn cảm thấy một cảm giác khó chịu, một sự méo mó đang xảy ra, như có ai đó đang dùng những lời lẽ hoa mỹ, những ngôn từ cao cả để gói ghém một thứ gì đó mục nát, một ý đồ bất chính, và nó đang dần len lỏi, thẩm thấu vào tâm thức chung của nhân loại. Đó không phải là một cảm giác cụ thể, mà là một sự thấu cảm sâu sắc về dòng chảy nhân quả, về những biến thiên của lòng người.

Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong không gian tịch mịch của riêng hắn: *“Hạt giống đã gieo, nhưng đất lại không đồng nhất. Có mảnh đất màu mỡ, có mảnh đất cằn cỗi, lại có mảnh đất đầy rẫy cỏ dại. Thiên Đạo suy yếu, trật tự lung lay, lòng người lại càng dễ lung lạc. Một ý niệm dù cao đẹp đến mấy, khi rơi vào những mảnh đất khác nhau, ắt sẽ nảy mầm theo những cách khác nhau. Ta gieo hạt ‘Nhân Đạo’ là để thức tỉnh con người, để họ tìm thấy giá trị đích thực trong cuộc sống bình thường, nhưng xem ra, vẫn có kẻ muốn biến nó thành một công cụ mới, một thứ vũ khí mới để tranh giành quyền lợi.”*

Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Tiểu An đêm qua, về việc giữ cho "cái tâm không bị lạc lối khi nó chạm đến những miền đất xa lạ". Hắn biết, đây chính là cái "miền đất xa lạ" mà hắn đang lo ngại. Lòng tham, khao khát quyền lực, sự sợ hãi và tính ích kỷ cố hữu của con người, chúng không biến mất chỉ vì Thiên Đạo sụp đổ. Ngược lại, chúng trỗi dậy mạnh mẽ hơn, bởi vì những ràng buộc đạo đức cũ đã bị lung lay, và một trật tự mới chưa kịp hình thành vững chắc. Những kẻ thông minh, xảo quyệt sẽ luôn tìm cách lợi dụng bất kỳ khái niệm mới nào, bất kỳ lý tưởng nào để phục vụ cho lợi ích cá nhân, để củng cố địa vị của mình trong cái thế giới đầy biến động này. Đây chính là một vòng luẩn quẩn của nhân loại, một chấp niệm khó phá vỡ. Thiên Đạo sụp đổ có thể là một cơ hội để nhân loại thoát khỏi vòng xoáy "mất người" của tu luyện, nhưng cũng là một thử thách mới để họ giữ vững "nhân tính" trước những cám dỗ khác.

Tạ Trần thở dài nhẹ, tiếng thở như gió thoảng qua kẽ lá. Hắn mở đôi mắt sâu thẳm, ánh mắt không mang theo bất kỳ sự trách cứ hay giận dữ nào, chỉ có sự thấu hiểu và một chút ưu tư. Hắn nhìn xa xăm về phía con đường đá dẫn vào thị trấn, nơi những bóng người sớm đã bắt đầu qua lại. Hắn biết, một tin tức nào đó, một vấn đề nào đó liên quan đến "Nhân Đạo" đang trên đường tìm đến hắn. Hắn không hoang mang, không bất ngờ, bởi lẽ, hắn đã lường trước điều này. Cuộc chiến tư tưởng không có tiếng súng, không có phép thuật, nhưng lại là cuộc chiến dai dẳng và phức tạp nhất. Hắn, một phàm nhân không tu hành, lại đang đứng ở trung tâm của trận chiến ấy, với trọng trách "giữ lửa" cho một kỷ nguyên mới.

Hắn đứng dậy, bước vào trong quán sách, thắp lên ngọn đèn dầu mờ ảo. Dù bên ngoài trời đã sáng rõ, nhưng trong những góc khuất của nhân tâm, bóng tối vẫn còn rất dày đặc. Hắn với tay lấy một cuốn sách cổ, lật giở những trang giấy ố vàng, tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi không lời. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian vẫn còn đó những thách thức triết lý cần được giải mã. Hắn không thể can thiệp trực tiếp vào mọi ngóc ngách của thế giới, nhưng hắn có thể củng cố nền tảng, làm vững chắc những giá trị cốt lõi, để những "hạt giống Nhân Đạo" chân chính có thể nảy mầm mạnh mẽ hơn, chống lại sự lây lan của "cỏ dại" trong tâm hồn con người.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một câu chữ cổ xưa, một câu đối nói về sự vô thường của vạn vật và sự kiên định của nhân tâm. Hắn khẽ mỉm cười. Đây mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu đầy rẫy chông gai, nhưng cũng không kém phần ý nghĩa. Hắn tin rằng, chỉ khi con người thực sự thấu hiểu và sống trọn vẹn với "nhân tính" của mình, Thiên Đạo mới có thể thực sự tìm thấy sự bình yên, hoặc tan rã để nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị "sống một đời bình thường" được tôn vinh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, hắt những tia nắng cuối cùng qua khung cửa sổ quán sách, tạo thành những dải màu ấm áp trên nền đất lạnh. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá, mang theo mùi hương của đất ẩm và hoa dại. Đột nhiên, một bóng người cao lớn, vóc dáng tròn trịa xuất hiện ở ngưỡng cửa, phá vỡ sự yên bình ấy. Đó chính là Lão Khách Buôn, người đã mang những hạt giống 'Nhân Đạo Cương Yếu' đi khắp các nẻo đường.

Bước chân ông nặng nề, không còn sự nhanh nhẹn, hoạt bát thường thấy. Vẻ mặt béo tốt, khôn ngoan ngày nào giờ đây hốc hác đi trông thấy, đôi mắt đục ngầu hiện rõ sự hoang mang, thất vọng và một nỗi buồn sâu sắc. Ông khoác trên mình bộ trang phục thương nhân vẫn sang trọng, nhưng đã lấm bụi đường, như thể đã trải qua một chặng đường dài đầy gian nan.

Thư Đồng Tiểu An đang ngồi bên bàn, miệt mài chép sách, thấy khách đến thì vội vàng ngẩng đầu. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé thoáng chút lo lắng khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Lão Khách Buôn. Cậu bé nhanh nhẹn đứng dậy, chạy ra mời khách: “Lão gia, mời lão gia vào trong. Sao lão gia lại trông mệt mỏi thế này?”

Lão Khách Buôn không đáp lời ngay, chỉ khẽ gật đầu, bước chân chầm chậm tiến vào quán. Ông nhìn thấy Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, ánh mắt sâu thẳm như hồ thu, không một gợn sóng, nhưng lại như đã thấu tỏ mọi sự. Lão Khách Buôn cảm thấy một sự an ủi lạ thường khi nhìn thấy vị thư sinh trẻ tuổi ấy, người đã khai sáng cho ông một con đường mới. Ông ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực.

Tiểu An nhanh chóng pha một ấm trà nóng, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian. Cậu bé đặt chén trà xuống trước mặt Lão Khách Buôn, rồi lại đứng nép mình bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò và lo lắng.

“Tiên sinh… con đường ‘Nhân Đạo’ mà ngài đã khai sáng…” Lão Khách Buôn bắt đầu, giọng nói run rẩy, khàn đặc, như thể đã phải nén giữ quá nhiều cảm xúc. Ông cầm chén trà, nhưng tay lại run rẩy đến mức nước trà sóng sánh. “Ở Thôn Vân Sơn, nó đã bị bóp méo rồi! Lão phu… lão phu đã thấy tận mắt, thật sự là không thể tin được…”

Ông kể, giọng nói đầy cảm xúc và sự bất lực. Từng lời nói của ông như những nhát dao cứa vào niềm tin mà ông đã xây dựng bấy lâu. “Bán Tiên kia, hắn là một tu sĩ nửa vời, chỉ biết chút ít tà thuật nhưng lại rất khôn ngoan. Hắn dùng lời lẽ của ngài, những lời lẽ cao đẹp trong ‘Nhân Đạo Cương Yếu’, để nói về ‘phát triển bản thân’, nhưng lại biến nó thành sự tôn sùng k��� mạnh, coi thường người yếu. Hắn giải thích rằng ‘gìn giữ nhân tính’ không phải là yêu thương, bao dung, mà là phải giành lấy ‘địa vị’, phải có ‘quyền lực’ để bảo vệ bản thân và gia đình. Hắn nói, chỉ khi mạnh mẽ, có địa vị, con người mới có thể sống trọn vẹn, mới không bị kẻ khác chà đạp.”

Lão Khách Buôn ngừng lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải thích, một sự an ủi. “Dân làng, họ vốn chất phác, nhưng lại quen với tư duy tôn sùng tu vi, tôn sùng quyền lực từ thời Thiên Đạo còn thịnh. Họ… họ tin hắn! Họ bắt đầu tranh giành nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt khác, ánh mắt của sự nghi kỵ, của sự tính toán. Những người có chút của cải, chút sức mạnh thì tự cho mình là ‘người có địa vị’, là ‘người đã phát triển bản thân’, và bắt đầu chèn ép những người yếu thế hơn. Họ nói đó là ‘Nhân Đạo’!”

Thư Đồng Tiểu An nghe đến đây, đôi mắt mở to, vẻ mặt đầy kinh ngạc và lo lắng. Cậu bé không thể tin được những gì mình đang nghe. “Thật sao ạ? Vậy thì… ‘Nhân Đạo’ của tiên sinh có phải là sai lầm không? Có phải là nó đã bị lợi dụng để làm điều xấu không?” Giọng cậu bé trong trẻo nhưng chứa đựng sự hoang mang sâu sắc, như một thế giới quan vừa bị lung lay tận gốc.

Tạ Trần vẫn trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc nhưng sâu thẳm. Hắn khẽ lắc đầu, một động tác rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Hắn nhìn Lão Khách Buôn, rồi lại nhìn Tiểu An, giọng nói điềm tĩnh, như tiếng suối reo giữa rừng khuya, xoa dịu phần nào sự hỗn loạn trong tâm hồn hai người. “Hãy kể tiếp, ngươi đã thấy gì nữa? Những thay đổi ấy, đã lan rộng đến đâu?” Hắn không vội vàng phán xét, bởi hắn biết, trước khi đưa ra bất kỳ lời chỉ dẫn nào, cần phải thấu hiểu tận cùng ngọn nguồn của sự biến chất. Hắn muốn Lão Khách Buôn tự mình nhận ra, tự mình thấu hiểu bản chất của vấn đề, chứ không phải chỉ đơn thuần là nghe theo lời hắn.

Lão Khách Buôn, được Tạ Trần khích lệ, tiếp tục kể. Ông kể về những cuộc cãi vã nhỏ nhặt giữa các gia đình, về việc người dân không còn giúp đỡ nhau vô tư như trước, mà bắt đầu tính toán thiệt hơn. Ông kể về việc Bán Tiên tổ chức những buổi giảng đạo, nơi hắn dùng những lời lẽ hoa mỹ, những trích dẫn từ ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ nhưng lại bẻ lái theo hướng tôn vinh quyền lực cá nhân. Hắn thậm chí còn lập ra một “Hội Đồng Nhân Đạo” giả mạo, nơi chỉ những kẻ có tiền, có sức mạnh mới được tham gia, và từ đó ra sức kiểm soát mọi hoạt động của thôn làng. Ông đã cố gắng tranh cãi, cố gắng giải thích, nhưng những lời nói của ông, một thương nhân bình thường, lại không có trọng lượng bằng lời lẽ xảo quyệt của Bán Tiên, kẻ tự xưng là “người đã đạt được cảnh giới cao của Nhân Đạo”.

“Tiên sinh, lão phu cảm thấy bất lực. Lão phu đã truyền bá ‘Nhân Đạo’ với tất cả tấm lòng, muốn mang lại điều tốt đẹp cho mọi người, nhưng kết quả lại như thế này. Có phải là lão phu đã sai lầm khi mang nó đi không? Hay là… ‘Nhân Đạo’ thực sự không phù hợp với những nơi xa xôi, nơi lòng người còn nhiều tạp niệm?” Lão Khách Buôn cúi đầu, giọng nói nghẹn ngào. Ông đã dồn hết tâm huyết vào việc này, và giờ đây, niềm tin của ông đang đứng trước bờ vực sụp đổ.

Tạ Trần khẽ đặt tay lên vai Tiểu An, ra hiệu cho cậu bé giữ im lặng. Hắn nhìn Lão Khách Buôn, ánh mắt như xuyên thấu qua lớp bụi trần, nhìn thẳng vào tận cùng tâm hồn đang rối bời của ông. Hắn biết, đây không phải là lỗi của Lão Khách Buôn, cũng không phải là lỗi của 'Nhân Đạo'. Đây là bản chất cố hữu của nhân loại, là bài toán muôn thuở mà bất kỳ triết lý nào, bất kỳ tôn giáo nào cũng phải đối mặt khi lan tỏa ra khỏi cái nôi ban đầu của nó. Sự biến chất của 'Nhân Đạo' ở các vùng xa xôi sẽ là một thách thức lớn, đòi hỏi Tạ Trần phải tìm cách 'hiệu chỉnh' hoặc củng cố lại ý nghĩa cốt lõi của nó. Bởi lẽ, bản chất con người, với lòng tham và khao khát quyền lực, sẽ luôn tìm cách bóp méo những lý tưởng cao đẹp để phục vụ lợi ích cá nhân, ngay cả trong 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' đang chớm nở này.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo giữa nền trời đen thẳm, rải những hạt bạc lấp lánh xuống mái hiên quán sách. Gió đêm rì rào, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau. Trong quán, ngọn đèn dầu leo lét soi sáng khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Trần và vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự hoang mang của Lão Khách Buôn. Tiểu An đã đi ngủ, để lại không gian riêng tư cho cuộc trò chuyện quan trọng này.

Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà đã nguội, nhấp một ngụm. Hắn không trách cứ Lão Khách Buôn, cũng không phán xét hành động của Bán Tiên hay sự lung lay của dân làng Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, sâu thẳm như vũ trụ bao la, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu vô hạn đối với bản chất con người.

“Triết lý, cũng như hạt giống, sẽ nảy mầm theo loại đất mà nó rơi xuống,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Nếu đất còn nhiều cỏ dại của lòng tham, của sự sợ hãi, của chấp niệm vào quyền lực và địa vị, thì hạt giống dù có tốt đẹp đến mấy cũng sẽ bị biến dạng. Đó là điều khó tránh khỏi, bởi lẽ, bản chất con người vốn dĩ phức tạp, và lòng tham cùng khao khát quyền lực là những ngọn lửa khó dập tắt nhất, đặc biệt là khi Thiên Đạo suy yếu, tạo ra một khoảng trống về niềm tin và trật tự.”

Hắn giải thích thêm, chậm rãi và đầy triết lý: “Cái gọi là ‘mất người’ trong thời kỳ tu tiên, không chỉ là đánh mất cảm xúc, ký ức, mà còn là đánh mất sự trân trọng giá trị của cuộc sống bình thường, sự bình đẳng giữa con người. Khi Thiên Đạo còn thịnh, tu sĩ được tôn sùng, sức mạnh trở thành thước đo duy nhất. Giờ đây, Thiên Đạo sụp đổ, cái khoảng trống ấy khiến con người vẫn tìm kiếm một ‘Thượng đế’ mới, một ‘quy tắc’ mới để tôn thờ và tuân theo. Bán Tiên kia, hắn chỉ là kẻ khôn ngoan lợi dụng khao khát cố hữu ấy, biến ‘Nhân Đạo’ thành một công cụ để lấp đầy khoảng trống quyền lực.”

Tạ Trần nhìn thẳng vào Lão Khách Buôn, ánh mắt hắn như muốn truyền tải toàn bộ sự thấu hiểu của mình. “’Nhân Đạo’ không phải là để ban phát quyền lực, cũng không phải là để tạo ra những kẻ mạnh mẽ hơn, hay những người có địa vị cao hơn. Ngược lại, nó là để thức tỉnh con người về giá trị của chính mình, về sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau, bất kể mạnh yếu, giàu nghèo. Nó là con đường để tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, để giữ vững nhân tính, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành, chấp niệm.”

Lão Khách Buôn lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như người đi trong đêm tối bỗng tìm thấy ánh sáng. Vẻ mặt ông dần dần bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Ông nhận ra rằng, vấn đề không nằm ở ‘Nhân Đạo’, mà nằm ở cách con người tiếp nhận và diễn giải nó, nằm ở cái “đất” mà hạt giống được gieo. “Vậy thì… lão phu phải làm sao đây, tiên sinh? Lão phu không thể để ‘Nhân Đạo’ bị biến chất như vậy được!” Ông siết chặt bàn tay, trong đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. “Điều quan trọng không phải là ép buộc họ tin, hay trừng phạt những kẻ như Bán Tiên. Bởi lẽ, trừng phạt chỉ làm dập tắt một ngọn lửa, nhưng không thanh tẩy được cái gốc rễ của lòng tham. Điều quan trọng hơn là làm rõ con đường. Lão Khách Buôn, ngươi là người đã đích thân mang ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ đi khắp nơi, ngươi hiểu rõ những lời lẽ trong đó hơn ai hết. Vậy thì, có lẽ, trong cuốn ‘Cương Yếu’ cần thêm một chương nhỏ, một lời răn nhắc nhở, một sự tinh chỉnh để làm rõ hơn ý nghĩa cốt lõi của ‘Nhân Đạo’.”

Hắn trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp, như đang sắp xếp lại những ý niệm trong đầu. “Một chương về ‘Sự Khiêm Tốn Của Trí Tuệ’ và ‘Giá Trị Của Sự Bình Đẳng’. Để nhắc nhở rằng, dù con người có phát triển đến đâu, có hiểu biết bao nhiêu, thì sự khiêm tốn vẫn là phẩm chất cao quý nhất. Và rằng, giá trị của một con người không nằm ở sức mạnh hay địa vị, mà nằm ở nhân tính, ở cách họ đối xử với đồng loại, ở khả năng trân trọng những điều bình dị nhất. Để không ai có thể lợi dụng ‘Nhân Đạo’ mà làm tổn hại đến người khác, hay biến nó thành công cụ để tôn vinh bản ngã.”

Tạ Trần với tay lấy một cuốn bản thảo cũ kỹ trên bàn, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách. Hắn cầm bút, chấm vào nghiên mực, rồi viết vài dòng chữ Hán Việt cổ kính lên trang giấy ố vàng. Từng nét bút như chứa đựng sức nặng của cả một triết lý, của cả một kỷ nguyên. Hắn không viết một bài giảng đạo dài dòng, mà chỉ là những lời răn ngắn gọn, súc tích, nhưng lại có sức mạnh xoáy sâu vào tâm can. Những dòng chữ ấy, tuy ít ỏi, nhưng lại là nền tảng để củng cố lại ý nghĩa chân chính của 'Nhân Đạo'.

Lão Khách Buôn cúi đầu, ánh mắt ông sáng lên một cách lạ thường, như thể một màn sương mù vừa được vén đi khỏi tâm trí. “Đa tạ tiên sinh chỉ điểm! Lão phu đã hiểu! Lão phu sẽ viết thêm những lời này vào ‘Nhân Đạo Cương Yếu’, và sẽ tự mình đi giải thích cho dân làng Thôn Vân Sơn, cho tất cả những nơi lão phu đã đi qua. Lão phu sẽ làm rõ, làm cho mọi người hiểu được ý nghĩa đích thực của ‘Nhân Đạo’, để nó không bị kẻ xấu lợi dụng nữa!” Giọng ông đầy quyết tâm, không còn chút hoang mang nào. Ông đã tìm lại được niềm tin, tìm lại được con đường.

Tạ Trần gật đầu, đặt bút xuống. Hắn không nói thêm lời nào, bởi hắn biết, những gì cần nói đã nói, những gì cần làm đã được gợi mở. Hắn đã gieo một hạt giống mới vào tâm trí Lão Khách Buôn, một hạt giống của sự tinh chỉnh, của sự kiên định trong triết lý. Cuộc đời là một hành trình không ngừng học hỏi và thích nghi. Sự biến chất của ‘Nhân Đạo’ sẽ là một thách thức liên tục trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, đòi hỏi sự tinh chỉnh và bảo vệ không ngừng. Vai trò của Tạ Trần sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn trong việc ‘định hướng’ và ‘giữ lửa’ cho triết lý, dù anh vẫn giữ thái độ ‘vô vi’. Sự xuất hiện của nhiều kẻ lợi dụng danh nghĩa ‘Nhân Đạo’ để trục lợi cá nhân, tạo ra một ‘ma trận’ tư tưởng phức tạp, là điều khó tránh khỏi. Do đó, nhu cầu về những ‘người truyền đạo’ chân chính, hiểu rõ triết lý, để chống lại những biến thể sai lệch sẽ trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Lão Khách Buôn cúi người thật sâu, rồi lặng lẽ rời đi, mang theo cuốn ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ với những dòng chữ mới được thêm vào, và một quyết tâm sắt đá trong lòng. Tạ Trần nhìn theo bóng ông khuất dần trong màn đêm. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng thầm lặng, một cuộc chiến không có máu đổ, không có phép thuật, nhưng lại quyết định vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian vẫn còn đó những thách thức triết lý cần được giải mã. Hắn, một phàm nhân, không khao khát thành tiên, chỉ mong được sống một đời bình thường, nhưng lại đang gánh vác trách nhiệm định hình một tương lai cho cả nhân gian. Hắn khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm thức, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Con đường phía trước còn rất dài, và hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free