Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 954: Sức Mạnh Vô Hình: Tri Thức Định Hình Quyền Lực Mới

Ánh nắng ban mai như sợi tơ vàng mỏng manh, lười biếng trượt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng nhảy nhót trên nền gạch xanh rêu của quán sách Tạ Trần. Hương trà thanh đạm quyện lẫn mùi giấy cũ ngai ngái, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên đến lạ thường, như thể thế sự bên ngoài đang cuộn chảy đến đâu cũng chẳng thể chạm tới nơi này.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu nâu sẫm, đang ngồi bên bàn, tay khẽ lật giở một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh vẻ suy tư, tựa như đang đắm chìm vào những triết lý xa xưa, hay có lẽ, đang nhìn thấu những dòng chảy nhân quả vô hình đang dệt nên vận mệnh của nhân gian. Bên cạnh, Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt sáng như sao, đang chăm chú dùng bút lông chép lại những dòng chữ nắn nót từ một cuốn “Nhân Đạo Cương Yếu” bản nháp, mỗi nét bút đều lộ vẻ cẩn trọng và lòng kính ngưỡng. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng chim hót lảnh lót từ tán cây đa cổ thụ ngoài sân, và tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, hòa quyện thành một bản nhạc dịu êm của buổi sớm.

Cửa quán khẽ cọt kẹt mở, phá vỡ sự yên tĩnh. Lão Khách Buôn, thân hình béo tốt trong bộ gấm tơ lụa, bước vào. Vẻ mặt ông không còn nét hoang mang, nặng trĩu như lần trước, thay vào đó là một sự bối rối sâu sắc hơn, một nỗi băn khoăn mới mẻ mà ông chưa từng gặp phải. Ánh mắt ông chạm vào Tạ Trần, rồi dừng lại ở Tiểu An, gương mặt khôn ngoan của một thương nhân hiện rõ vẻ suy nghĩ.

“Tiên sinh, sau khi mang bản ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ được ngài tinh chỉnh, ta đã đi khắp vài nơi,” Lão Khách Buôn cất lời, giọng nói tuy đã bớt nặng nề nhưng vẫn còn chút ngập ngừng. “Quả nhiên, sự biến tướng của nó đã được hạn chế phần nào, dân chúng không còn dễ dàng bị những kẻ như Bán Tiên lừa bịp nữa. Họ bắt đầu biết suy ngẫm, biết phân biệt giữa đạo lý chân chính và những lời lẽ mị dân. Nhưng ta lại thấy một điều khác lạ… một loại quyền lực mới đang hình thành, một dòng chảy ngầm đang thay đổi cả xã hội, khiến ta có chút… bối rối.”

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách cổ lại, đặt nó xuống mặt bàn nhẵn bóng. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu nhìn thẳng vào Lão Khách Buôn. “Ồ? Hãy kể ta nghe. Thiên Đạo đã sụp đổ, chư tiên không còn ngự trị, ắt sẽ có những đổi thay, những trật tự mới được kiến tạo. Đó là quy luật tất yếu của nhân gian, của vạn vật.” Hắn ngừng một lát, rồi khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. “Mỗi kỷ nguyên đều có nền tảng quyền lực của riêng nó. Xưa là tu vi, là thần thông. Nay, khi những điều ấy đã mờ nhạt, con người sẽ tự tìm ra thứ để định nghĩa giá trị của mình, để tạo nên sự ảnh hưởng.”

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt mở to đầy hiếu kỳ, ngẩng đầu khỏi trang giấy, hỏi với giọng trong trẻo: “Sức mạnh của tri thức, phải không ạ, tiên sinh?” Cậu bé như một miếng bọt biển đang háo hức thấm hút từng lời nói, từng triết lý từ Tạ Trần. Trong tâm trí non nớt của cậu, những câu chuyện về Thiên Đạo, về tu tiên, giờ đây đã lùi xa, nhường chỗ cho những điều cụ thể hơn, gần gũi hơn với cuộc sống phàm trần.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn Tiểu An đầy vẻ tán thưởng. “Con nói không sai, Tiểu An. Tri thức là một phần quan trọng. Nhưng còn nhiều hơn thế. Quyền lực, suy cho cùng, là khả năng chi phối, là sức ảnh hưởng. Khi Thiên Đạo còn thịnh, quyền lực nằm trong tay những kẻ có thể hô phong hoán vũ, dời sông lấp biển. Sau đó, khi linh khí suy yếu, các tông môn lớn nắm giữ quyền lực thông qua tri thức tu luyện và tài nguyên. Giờ đây, khi tất cả những điều đó đã trở thành tro bụi, con người phải tìm kiếm một nền tảng khác.” Hắn khẽ thở dài, trong thinh lặng. “Con người vốn dĩ là sinh vật của xã hội. Họ luôn cần một trật tự, một thước đo giá trị để định vị bản thân và người khác. Khi thước đo cũ không còn giá trị, một thước đo mới sẽ tự động hình thành. Vấn đề là, thước đo ấy sẽ là gì, và nó sẽ dẫn nhân gian đi về đâu.”

Tạ Trần nhớ lại những biến động gần đây, những cơn chấn động nhỏ trong dòng chảy nhân quả mà hắn đã cảm nhận được. Sự chuyển dịch không chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần, là ý niệm. Hắn đã thấy những hạt mầm Nhân Đạo được gieo rắc, nhưng cũng thấy chúng chật vật nảy nở giữa những tàn dư của tư tưởng cũ, giữa lòng tham và khao khát quyền lực không bao giờ dứt. Ngay cả khi không còn tiên, con người vẫn muốn trở thành "tiên" trong mắt người khác, vẫn muốn đứng trên đỉnh cao. Nhưng cái đỉnh cao ấy giờ đây không còn được xây bằng linh lực, mà bằng thứ gì? Câu chuyện của Lão Khách Buôn có lẽ sẽ là một minh chứng sống động.

Lão Khách Buôn nhìn Tạ Trần, ánh mắt như tìm thấy một điểm tựa trong sự bối rối của mình. Ông hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể, giọng nói dần trở nên hào hứng hơn, như thể chính ông cũng đang dần xâu chuỗi lại những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí mình.

***

Lão Khách Buôn tiếp tục câu chuyện của mình, mô tả chi tiết về những gì ông đã thấy ở một ngôi làng nhỏ nằm nép mình bên dòng sông uốn lượn, cách Thành Vô Song không xa. Đó là một ngôi làng tuy nhỏ bé nhưng nằm trên tuyến đường giao thương quan trọng, và một cây cầu gỗ cổ đã phục vụ dân làng hàng trăm năm bỗng dưng đổ sập sau một trận lụt lớn.

“Tiên sinh à, cảnh tượng đó thật đáng để suy ngẫm,” Lão Khách Buôn kể, giọng ông lúc này đã trở nên sinh động, tay khoa chân múa tay minh họa. “Cây cầu là huyết mạch của làng, không có nó, việc giao thương bị đình trệ, dân làng gặp vô vàn khó khăn. Lão Gia Phủ, một địa chủ giàu có nhất vùng, người sở hữu hàng chục ruộng đất và vô số tiền bạc, đã ra sức vung tiền. Ông ta thuê thợ, mua vật liệu, hứa hẹn đủ điều. Nhưng hỡi ôi, mấy đời thợ đều bó tay! Kẻ thì chỉ biết đẽo gỗ thô, kẻ thì không hiểu kết cấu, cứ xây lên rồi lại đổ sập, thậm chí còn suýt gây tai nạn chết người. Lão Gia Phủ bực tức, không ngừng la mắng, tiền bạc cứ thế đội nón ra đi như nước chảy, mà cây cầu thì vẫn chỉ là một đống đổ nát.”

Ông nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, ánh mắt lóe lên vẻ khôn ngoan của người từng trải. “Ông ta ban đầu vẫn giữ cái vẻ kiêu ngạo của kẻ có tiền, cứ nghĩ rằng mọi thứ đều có thể mua được. ‘Ngươi muốn bao nhiêu? Ta mua cả cái xưởng của ngươi! Nhưng sao ngươi không thể làm cho ta một cái cửa như ý muốn?’ – Ông ta đã từng hét lên như vậy với một người thợ mộc chỉ vì người đó không làm ra được một bộ cửa đúng ý ông ta. Nhưng giờ đây, trước cây cầu đổ sập, trước sự bất lực của tiền bạc và quyền uy cũ, ông ta chỉ biết đứng nhìn, gương mặt béo tốt vốn hống hách giờ đây nhăn nhúm lại vì bất lực. Chẳng ai còn tin vào lời hứa của ông ta nữa, bởi lời hứa không thể dựng nên một cây cầu.”

Ánh nắng giữa trưa chói chang, xuyên qua ô cửa sổ, như đang muốn tái hiện lại sự gay gắt của khung cảnh mà Lão Khách Buôn đang mô tả. Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, hình dung ra bức tranh về một xã hội đang dần thay đổi, nơi giá trị không còn đo đếm bằng những con số vô tri.

“Thế rồi, một người xuất hiện,” Lão Khách Buôn hạ giọng, đầy vẻ kính trọng. “Đó là Tôn Đại Thúc, một thợ mộc già, mái tóc đã bạc phơ, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn vì quanh năm cầm đục cầm bào. Ông ấy không có tiền bạc dư dả, không có địa vị xã hội cao sang, thậm chí còn hơi lam lũ trong chiếc áo vải thô cũ kỹ và cái nón rơm sờn rách. Nhưng ông ấy có một thứ mà Lão Gia Phủ không có: kinh nghiệm, tri th��c về gỗ, về kết cấu, và một trái tim muốn cống hiến cho làng. Ông ấy không đòi hỏi tiền công, chỉ yêu cầu dân làng cùng nhau góp sức, người chặt cây, người vận chuyển đá, người phụ giúp việc nhỏ. Dưới sự chỉ dẫn của Tôn Đại Thúc, từng thanh gỗ được đẽo gọt cẩn thận, từng mối nối được khớp nối tinh xảo. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ vang vọng khắp thung lũng, hòa cùng tiếng hò reo của dân làng. Sau gần một tháng trời ròng rã, cây cầu đã được dựng lại, vững chãi hơn xưa, đẹp đẽ hơn xưa.”

Lão Khách Buôn dừng lại, thở phào một tiếng, như thể chính ông cũng vừa trải qua công việc nặng nhọc đó. “Từ đó về sau, tiên sinh à, lời nói của Tôn Đại Thúc trở nên có trọng lượng hơn cả Lão Gia Phủ. Không chỉ trong việc sửa chữa cầu cống, nhà cửa, mà còn trong các quyết định chung của làng. Dù là chuyện chia đất, chuyện gặt hái, hay chuyện cúng tế, mọi người đều tìm đến Tôn Đại Thúc để xin ý kiến. Không phải vì ông ấy giàu có, hay có tu vi cao thâm, mà vì ông ấy biết cách giải quyết vấn đề, vì ông ấy cống hiến thực sự, vì ông ấy dùng chính đôi tay và trí tuệ của mình để tạo ra giá trị thiết thực cho cộng đồng. Tiền bạc của Lão Gia Phủ giờ đây chỉ còn mua được sự ghen ghét và chút nể nang bề ngoài, còn sự tôn trọng thật sự đã thuộc về Tôn Đại Thúc.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Một cây cầu đổ, một con người đứng lên. Đó là sự trỗi dậy của giá trị đích thực.” Hắn trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những trang sách cũ kỹ. “Khi Thiên Đạo còn đó, các môn phái tu tiên được tôn sùng, sức mạnh siêu phàm là thước đo tối thượng. Sau này, khi tiên môn dần suy tàn, quyền lực chuyển sang kẻ giàu có, kẻ có thể mua bán linh dược, tài nguyên. Nhưng giờ đây, khi linh khí cạn kiệt, khi tiền bạc không còn mua được những thứ cơ bản nhất như kỹ năng hay sự cống hiến, một sự thay đổi là điều tất yếu.”

Hắn nhìn Lão Khách Buôn, rồi sang Tiểu An, người đang ghi chép nhanh chóng, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên và hứng thú. “Con người vốn dĩ có bản năng sinh tồn và phát triển. Khi một con đường bị chặn, họ sẽ tìm con đường khác. Khi một giá trị bị sụp đổ, họ sẽ tự tạo ra một giá trị mới. Lão Gia Phủ, với sự kiêu ngạo và thói quen dùng tiền giải quyết mọi thứ, đã thất bại vì ông ta không thể thích nghi. Ông ta vẫn cố chấp bám víu vào cái quyền lực cũ kỹ của đồng tiền, mà không nhận ra rằng, trong kỷ nguyên này, một đồng tiền vô tri không thể sánh bằng một khối óc uyên bác hay một đôi bàn tay khéo léo. Ông ta ‘mất người’ theo một nghĩa khác, không phải mất đi cảm xúc, mà là mất đi khả năng kết nối với thực tại, với những giá trị mới đang nảy mầm.”

“Vậy ra, tiền bạc không mua được tất cả, tiên sinh?” Lão Khách Buôn hỏi, giọng có chút nghi hoặc. Ông vốn là một thương nhân, cả đời tin vào sức mạnh của đồng tiền.

Tạ Trần lắc đầu. “Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ, Lão Khách Buôn. Nhưng nó không mua được tri thức, không mua được kỹ năng, không mua được sự cống hiến chân thành, và càng không mua được sự tôn trọng thực sự từ người khác. Giờ đây, khi Thiên Đạo sụp đổ, con người phải tự đối mặt với những vấn đề của mình. Một ngọn núi lở, một con sông tràn, m���t bệnh dịch hoành hành… những điều đó không thể giải quyết bằng tiền bạc suông, cũng không thể giải quyết bằng một vài phép thuật còm cõi của các Bán Tiên. Nó cần đến trí tuệ, cần đến sự khéo léo, cần đến sự đoàn kết và cống hiến của cả cộng đồng.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, xua tan đi sự lạnh lẽo của những triết lý khô khan. “Những người như Tôn Đại Thúc, những người thợ thủ công, trí thức, nhà khoa học sẽ dần trở thành những trụ cột thầm lặng nhưng vững chắc của xã hội mới, có tiếng nói và ảnh hưởng lớn. Còn những người như Lão Gia Phủ, nếu không thể thích nghi và tìm thấy giá trị mới trong sự cống hiến, sẽ dần mất đi ảnh hưởng và bị xã hội đào thải. Đó là quy luật.”

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng nhạt ấm áp lên những trang sách cũ và khung cửa sổ quán. Ánh sáng dần yếu đi, khiến không gian quán sách trở nên trầm mặc hơn, như thể đang lắng nghe những lời nói sâu sắc của Tạ Trần. Tiếng chim hót ban mai đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn sau nhà, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà. Mùi hương của mực và giấy cũ vẫn vương vấn, nay quyện thêm chút hương hoa lài thoảng nhẹ từ chậu cây đặt bên cửa sổ.

Sau câu chuyện của Lão Khách Buôn, Tạ Trần quay sang giải thích cho ông và Tiểu An về bản chất của ‘quyền lực’ trong Kỷ Nguyên Nhân Gian mới. Hắn đặt tay lên cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” đang nằm trên bàn, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ, như thể đang tìm kiếm nguồn cảm hứng từ những triết lý cổ xưa.

“Sức mạnh tu vi chỉ là một dạng quyền lực, nhưng nó thường đi kèm với sự tha hóa, khiến người ta ‘mất người’,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh và sâu sắc, như thể đang thì thầm với chính mình. “Khi người tu hành đạt đến cảnh giới cao, họ thường tự tách mình khỏi nhân gian, coi thường phàm trần. Họ theo đuổi sự bất tử, khao khát quyền năng tối thượng, và dần đánh mất đi những cảm xúc, ký ức, và nhân tính vốn có. Đó là một con đường đơn độc, một cái giá đắt đỏ cho quyền năng. Giờ đây, khi Thiên Đạo không còn, khi linh khí cạn kiệt, con đường tu tiên đã gần như biến mất. Hệ thống dựa trên tu vi đã mất đi nền tảng.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Lão Khách Buôn và Tiểu An, như muốn đảm bảo rằng họ đang thực sự thấu hiểu. “Con người không còn bị ràng buộc bởi sự theo đuổi sức mạnh siêu phàm, không còn bị cuốn vào vòng xoáy của thăng cấp, đoạt bảo, tranh giành vị thế tiên nhân. Và vì thế, họ bắt đầu tìm kiếm giá trị ở những điều gần gũi hơn, hữu ích hơn, thiết thực hơn cho cuộc sống của chính mình và cộng đồng: đó là tri thức, là kỹ năng, là khả năng cống hiến.”

“Những điều này, Lão Khách Buôn, không cần đến linh căn thượng phẩm, không cần đến tài nguyên hiếm có, cũng không cần đến những công pháp cao siêu. Chúng được rèn giũa qua kinh nghiệm, qua học hỏi, qua sự kiên trì và lòng nhiệt huyết. Một người có thể xây cầu, một người có thể chữa bệnh, một người có thể viết sách khai sáng, một người có thể trồng trọt nuôi sống hàng trăm miệng ăn… những điều đó không cần tu vi, nhưng lại tạo nên nền móng vững chắc cho xã hội. Đó không phải là quyền lực của một v�� thần, mà là quyền lực của một con người, của một cá nhân có khả năng tạo ra sự thay đổi, mang lại lợi ích cho người khác.”

Lão Khách Buôn gật gù, ánh mắt ông dần bừng sáng với một sự hiểu biết sâu sắc hơn, như thể một màn sương mù cuối cùng đã được vén đi khỏi tâm trí. “Vậy ra, ‘Nhân Đạo’ không chỉ là giữ gìn nhân tính, mà còn là kiến tạo một loại quyền lực mới, một trật tự mới… một nền tảng xã hội hoàn toàn khác biệt?”

Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. “Chính xác. Một quyền lực đến từ sự cống hiến, không phải sự chinh phục. Một quyền lực dựa trên sự thấu hiểu và phục vụ, không phải sự áp đặt và bóc lột. Đó là Nhân Đạo, là con đường của con người, do con người tự tạo ra. Khi mọi người đều nhận ra giá trị của sự cống hiến, của tri thức và kỹ năng, họ sẽ tự động tôn trọng những người sở hữu chúng. Đó là một sức mạnh vô hình, nhưng lại bền vững hơn mọi tu vi hay của cải, bởi nó xuất phát từ sự tin tưởng và tôn trọng sâu sắc của con người dành cho nhau.”

Hắn khẽ lật giở cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” đến một trang giấy ố vàng, chỉ vào những dòng chữ cổ xưa như thể chúng đang nói lên lời của hắn. “Trong kỷ nguyên mới này, sự phát triển của các thể chế xã hội sẽ ngày càng dựa vào những người có tri thức và khả năng cống hiến, không phải những người có tu vi hay của cải. Tri thức và sự cống hiến sẽ là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của khoa học, kỹ thuật và nghệ thuật. Những người như Tôn Đại Thúc sẽ không chỉ là thợ mộc, mà là những kỹ sư, những kiến trúc sư, những người định hình diện mạo của thế giới. Họ sẽ là những trụ cột thầm lặng nhưng vững chắc của xã hội mới.”

Tiểu An chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay cậu bé không ngừng ghi chép, từng nét chữ như khắc sâu vào tâm trí non nớt của cậu. Cậu bé hiểu rằng, những lời này không chỉ là một bài giảng, mà là một kim chỉ nam cho tương lai của nhân gian, và cũng là cho chính tương lai của cậu.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Sự chuyển đổi này không diễn ra một sớm một chiều, và sẽ có vô số thách thức. Những tư tưởng cũ không dễ dàng bị xóa bỏ. Lòng tham, sự đố kỵ, và khao khát quyền lực vẫn sẽ tồn tại trong bản tính con người, dù dưới hình thức nào. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của nhân gian, tin vào khả năng tự kiến tạo của con người. Hắn, một phàm nhân không khao khát thành tiên, chỉ mong được sống một đời bình thường, nhưng lại đang gánh vác trách nhiệm định hình một tương lai cho cả nhân gian.

Hắn khẽ vuốt ve Nhân Quả Luân Bàn vô hình trong tâm thức. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian vẫn còn đó những thách thức triết lý cần được giải mã. Tạ Trần biết, trách nhiệm của hắn không phải là ban phát một chân lý tuyệt đối, mà là gợi mở con đường, là gieo những hạt giống của sự suy tư, để nhân gian tự mình lớn lên, tự mình kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được ��ịnh nghĩa lại bằng chính những gì họ cống hiến, bằng chính nhân tính mà họ giữ gìn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, vừa trầm tư, vừa bình thản đón nhận vận mệnh.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free