Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 948: Mực Thấm Triết Lý: Những Trang Sách Kiến Tạo Nhân Tâm

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên đã rọi chiếu qua khung cửa sổ cao vợi của Giảng Đường Chính, Học Viện Nhân Văn. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của đất và hương cỏ dại từ sân trường, hòa quyện với mùi giấy mới, mực và gỗ đã ủ lâu ngày. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, cùng với tiếng gió nhẹ lướt qua những rặng tre xanh, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đối lập với sự sôi nổi đang diễn ra bên trong.

Lý Huyền, với dáng người trung niên cương nghị và ánh mắt sáng rực tri thức, đang đứng trên bục giảng. Bàn tay ông lật nhẹ một cuốn sách cũ, bìa đã ngả màu thời gian nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên vẹn. Đó là một trong những trước tác của Tạ Trần mà H���c Viện đã dày công sao chép và biên soạn lại. Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp giảng đường, mỗi lời nói đều chứa đựng sự uyên thâm và nhiệt huyết.

"Các trò ạ," Lý Huyền bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ thơ đang chăm chú lắng nghe, "Tiên sinh Tạ Trần đã từng nói, 'Chân lý không nằm ở đỉnh cao siêu phàm, mà ẩn chứa trong từng hạt cát, từng hơi thở của cuộc đời này.' Câu này, thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại hàm chứa một triết lý sâu xa về 'Vô Vi Chi Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau tìm hiểu. Nó không phải là sự buông xuôi, mà là thấu hiểu quy luật tự nhiên, là thuận theo dòng chảy của vạn vật để tìm ra con đường của chính mình, không vọng tưởng, không chấp niệm vào những điều phù phiếm."

Ông dừng lại, để câu nói thấm vào tâm trí của từng học viên. Trong không khí tĩnh lặng của buổi sáng, tiếng bút tre cọt kẹt trên giấy của Thư Đồng Tiểu An càng trở nên rõ ràng. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi ghi chép từng lời của tiên sinh Lý Huyền, từng nét chữ tuy còn non nớt nhưng lại tràn đầy sự quyết tâm. Bên cạnh Tiểu An, Thư Sinh Giỏi, một cậu bé tuấn tú với phong thái nho nhã, luôn kẹp một cuốn sách cũ trong tay, đã giơ tay xin phát biểu, ánh mắt rạng rỡ.

Lý Huyền khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thư Sinh Giỏi.

"Thưa tiên sinh," Thư Sinh Giỏi cất tiếng, giọng nói rành rọt, tự tin, "con nghĩ, những lời này của Tiên sinh Tạ không chỉ là triết lý, mà còn là phương pháp. Ví dụ, trong bài học về thủy lợi tuần trước, chúng ta đã học cách nghiên cứu mạch nước ngầm, tìm hiểu địa thế, và xây dựng hệ thống kênh mương dẫn nước về đồng ruộng, thay vì cầu mưa từ các vị thần linh hay tiên nhân như trước kia. Đó chẳng phải là một cách 'vô vi' nhưng lại hữu ích sao? Chúng ta không can thiệp bằng phép thuật, mà thấu hiểu quy luật của nước, để nước tự chảy theo ý muốn của chúng ta, phục vụ cho đời sống."

Lý Huyền mỉm cười tán thưởng. "Rất tốt, Thư Sinh Giỏi. Con đã nắm được một phần cốt lõi."

Ngay sau đó, Mộng Dao, cô bé với tâm hồn lãng mạn và đôi mắt mơ màng, cũng khẽ giơ tay. Nàng ngồi thẳng lưng, mái tóc đen dài xõa trên vai, vẻ mặt thanh tú ánh lên sự say mê.

"Và trong nghệ thuật cũng vậy, thưa tiên sinh," Mộng Dao tiếp lời, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, "Một bức tranh không cần vẽ tiên cảnh nguy nga hay thần thú huyền ảo, chỉ cần khắc họa được vẻ đẹp nội tại của một bông hoa dại ven đường, một nụ cười hồn nhiên của người nông phu sau mùa gặt, hay sự tĩnh lặng của một buổi chiều tà. Chẳng phải đó cũng đã là một sự vĩnh cửu trong vô thường rồi sao? Chúng ta không cố gắng tạo ra cái đẹp siêu phàm, mà tìm thấy nó trong những điều bình dị nhất, và lưu giữ nó bằng những nét vẽ, những vần thơ."

Giảng đường vang lên những tiếng xì xào đồng tình. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút cọt kẹt lại tiếp tục vang lên, hối hả hơn, khi các học viên ghi chép những suy nghĩ mới mẻ này. Lý Huyền nhìn họ, trong lòng dâng lên niềm tự hào khôn tả. Ông biết, hạt giống tri thức đã được gieo xuống mảnh đất màu mỡ này, và chúng đang nảy mầm từng ngày.

Ông lại dùng tay chỉ vào nh��ng dòng chữ trên cuốn sách của Tạ Trần, "Đúng vậy. 'Vô Vi' không phải là không làm gì, mà là làm theo đạo, thuận theo lẽ tự nhiên. Là hiểu rõ bản chất của một sự vật, một hiện tượng, thay vì cố gắng thay đổi nó bằng sức mạnh cưỡng ép hay phép thuật. Con người chúng ta đã từng quá phụ thuộc vào linh khí, vào tu vi, mà quên mất rằng sức mạnh vĩ đại nhất nằm ở chính trí tuệ và sự thấu hiểu của chúng ta đối với thế giới này. Học Viện Nhân Văn không dạy các trò tu luyện, không dạy các trò phi thăng. Chúng ta dạy các trò cách 'làm người', cách 'sống', và cách 'hiểu'. Hiểu mình, hiểu người, hiểu vạn vật. Từ đó, chúng ta sẽ kiến tạo nên một kỷ nguyên mà ở đó, con người là chủ thể, là nguồn gốc của mọi giá trị."

Lý Huyền tiếp tục giảng giải về cách thức con người tự tìm thấy giá trị và ý nghĩa trong cuộc sống bình thường, không dựa vào linh khí hay phép thuật, mà bằng cách lao động, sáng tạo, và thấu hiểu lẫn nhau. Ông nhấn mạnh về tầm quan trọng của việc quan sát, thực nghiệm, và suy luận logic – những phương pháp mà Tạ Trần đã dày công phát triển trong các trước tác của mình. Mỗi một ví dụ ông đưa ra đều gắn liền với đời sống thường nhật: từ cách trồng trọt để có năng suất cao hơn, cách xây nhà vững chắc hơn, đến cách chữa bệnh bằng thảo dược và kiến thức về cơ thể người, thay vì dựa vào các loại linh đan hay phép thuật chữa trị.

Thư Đồng Tiểu An, sau khi ghi chép gần hết một trang giấy, ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn một chút bối rối. Cậu bé khẽ đưa tay, giọng nói có phần ngập ngừng. "Thưa tiên sinh, nếu chúng ta không có sức mạnh phép thuật, làm sao chúng ta có thể bảo vệ những kiến tạo của mình, bảo vệ những người thân yêu khi có thiên tai, dịch bệnh, hoặc thậm chí là sự tấn công của những kẻ còn mang tư tưởng tu tiên cũ?"

Lý Huyền nhìn Tiểu An, mỉm cười dịu dàng. "Đó là một câu hỏi rất hay, Tiểu An. Sức mạnh không chỉ nằm ở phép thuật hay tu vi. Sức mạnh còn nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ tập thể, và ở khả năng thích nghi. Khi chúng ta hiểu rõ về thiên tai, chúng ta có thể xây dựng đê điều vững chắc hơn, dự trữ lương thực, và sơ tán kịp thời. Khi chúng ta hiểu rõ về dịch bệnh, chúng ta có thể tìm ra phương thuốc, giữ vệ sinh, và cách ly để ngăn chặn. Còn đối với những kẻ cố chấp với tư tưởng cũ, thì tri thức và sự đoàn kết của chúng ta chính là bức tường thành vững chắc nhất. Bởi lẽ, khi mọi người đều thấu hiểu, đều tin vào con đường 'Nhân Đạo', thì sức mạnh cá nhân của một vài kẻ tu sĩ sẽ trở nên yếu ớt và vô nghĩa."

Lời của Lý Huyền vang vọng trong giảng đường, mang theo một niềm tin mãnh liệt. Những đứa trẻ lắng nghe, đôi mắt chúng dần trở nên kiên định hơn. Chúng hiểu rằng, con đường phía trước không phải là con đường của sự yếu đuối, mà là con đường của một loại sức mạnh mới, một loại sức mạnh bền bỉ và sâu sắc hơn bất kỳ phép thuật nào. Mùi mực mới và phấn bảng, cùng với âm thanh học tập không ngừng, đã thực sự tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần sôi nổi, tràn đầy khát khao học hỏi và sự tin tưởng vào một tương lai do chính con người kiến tạo.

***

Khi ánh nắng chiều tà đổ vàng nhạt qua những khung cửa sổ cao vút của Thư Viện Học Viện Nhân Văn, không khí bên trong trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Mùi giấy cũ và mực thơm nồng, xen lẫn mùi gỗ lim từ những giá sách cao ngất, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức. Tiếng lật sách xột xoạt, tiếng thì thầm trao đổi của các học viên, tiếng bút sột soạt trên giấy, tất cả hòa quyện thành một bản hòa âm dịu nhẹ, chứng tỏ sự sống động tiềm ẩn trong sự yên tĩnh. Từng góc thư viện đều có người say mê đọc sách, nghiên cứu, hoặc thảo luận.

Tại một chiếc bàn lớn đặt ở trung tâm thư viện, nơi ánh sáng vàng ấm của buổi chiều chiếu rọi rõ nhất, một nhóm học viên trẻ đang tụ tập. Trên mặt bàn bày la liệt các cuốn sách của Tạ Trần, từ những luận văn triết học khô khan cho đến những tập thơ trữ tình. Chúng không chỉ là những chồng giấy vô tri, mà là những cánh cửa mở ra cả một thế giới tư tưởng mới, thách thức mọi quan niệm cũ kỹ về tu luyện và sức mạnh.

Thư Sinh Giỏi, với vẻ mặt tập trung cao độ, đang cố gắng giải thích một đoạn văn trong cuốn 'Luận Văn "Vô Thường Chi Lý"' cho vài bạn học. Cậu dùng tay vẽ minh họa trên một mảnh giấy nháp, giải thích cách triết lý này liên hệ với các nguyên lý khoa học mới mà họ đang học về sự biến đổi của vạn vật.

"Ý của Tiên sinh Tạ ở đây không phải là phủ nhận sự thay đổi, mà là chấp nhận nó, hiểu rõ nó," Thư Sinh Giỏi nói, ánh mắt sáng ngời. "Giống như nước chảy đá mòn, không phải sức mạnh vũ phu của dòng nước làm mòn tảng đá ngay lập tức, mà là sự kiên trì, bền bỉ của từng giọt nước, từng dòng chảy liên tục. Nó là sự thích nghi. Con người chúng ta, khi đối mặt với vô vàn biến cố của cuộc đời, cũng cần phải học cách thấu hiểu quy luật 'vô thường' này. Không phải là chống lại nó một cách vô vọng, mà là thuận theo nó, tìm ra cách để tồn tại và phát triển trong dòng chảy không ngừng của thời gian. Đó chẳng phải là một loại sức mạnh tiềm ẩn, bền bỉ hơn mọi phép thuật chớp nhoáng sao?"

Các bạn học gật gù, một số còn ghi chép lại những lời giải thích của Thư Sinh Giỏi. Trong số đó có Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt vẫn còn chút bối rối. Cậu bé chăm chú lắng nghe, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ của mình, ghi lại câu hỏi còn đang mắc kẹt trong tâm trí.

Mộng Dao, ngồi đối diện Thư Sinh Giỏi, thì lại đang phác thảo một bức tranh trên tấm lụa trắng. Nàng lấy cảm hứng từ 'Tập Thơ "Hồng Trần Đạo Ca"' của Tạ Trần, những vần thơ ca ngợi vẻ đẹp của nhân gian, của cuộc sống bình thường. Nàng nhẹ nhàng đặt bút xuống, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng cuối ngày đang nhuộm đỏ những áng mây.

"Và sự chấp nhận đó mang lại vẻ đẹp, thưa các bạn," Mộng Dao khẽ nói, giọng nàng nhẹ nhàng như một làn gió thoảng. "Một đóa hoa dù sớm tàn, nhưng trong khoảnh khắc nở rộ rực rỡ nhất, nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã tỏa hương sắc cho đời. Chẳng phải đó là sự vĩnh cửu trong vô thường sao? Chúng ta không cần trường sinh bất lão để tìm thấy ý nghĩa. Ý nghĩa nằm ở chính cuộc đời mà chúng ta đang sống, ở những giá trị mà chúng ta tạo ra, ở những cảm xúc mà chúng ta sẻ chia. Một kiếp người dù ngắn ngủi, nhưng nếu sống trọn vẹn, chân thực, và để lại những điều tốt đẹp, thì đó chính là sự trường tồn vĩ đại nhất."

Mộng Dao quay lại nhìn các bạn, ánh mắt nàng mơ màng nhưng đầy kiên định. Bức tranh của nàng trên tấm lụa dần hiện rõ hình ảnh một cô gái bình thường đang vui vẻ hái hoa dại bên bờ suối, phía xa là những mái nhà tranh bình yên, không hề có bóng dáng của những tòa tháp tiên môn hay linh thú kỳ dị.

Tuy nhiên, Thư Đồng Tiểu An vẫn còn chút trăn trở. Cậu bé nhíu mày, ghi lại câu hỏi của mình vào một cuốn sổ nhỏ, rồi ngẩng lên nhìn Thư Sinh Giỏi và Mộng Dao.

"Nhưng nếu không có sức mạnh, làm sao chúng ta có thể bảo vệ được cái đẹp đó, hay những gì chúng ta đã kiến tạo?" Tiểu An hỏi, giọng nói vẫn còn chút non nớt, nhưng ánh mắt chứa đựng sự nghiêm túc. "Con hiểu ý Tiên sinh Tạ và tiên sinh Lý về triết lý vô thường và sức mạnh của trí tuệ. Nhưng khi tai họa ập đến, khi có những kẻ mạnh muốn cướp đoạt, hay khi yêu ma quỷ quái xuất hiện, th�� những triết lý này, những bức tranh này, liệu có đủ sức để chống lại không?"

Câu hỏi của Tiểu An khiến cuộc thảo luận lắng xuống. Thư Sinh Giỏi vuốt cằm, suy nghĩ. Mộng Dao nhìn bức tranh của mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Sự yên tĩnh trong thư viện dường như càng làm nổi bật câu hỏi đầy trăn trở của cậu bé. Đây là một xung đột nhỏ về mặt triết lý và sự hiểu biết, một thách thức mà Học Viện Nhân Văn và chính 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt: làm thế nào để dung hòa lý tưởng cao đẹp với thực tế khắc nghiệt của một thế giới vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy?

Thư Sinh Giỏi đặt tay lên vai Tiểu An, gương mặt cương nghị hơn. "Đó là lý do vì sao chúng ta không ngừng học hỏi, Tiểu An. Tri thức là sức mạnh! Sức mạnh của sự hiểu biết để dự phòng thiên tai, sức mạnh của công nghệ để chế tạo công cụ, sức mạnh của y thuật để đẩy lùi dịch bệnh, và sức mạnh của sự đoàn kết để chống lại kẻ địch. Chúng ta sẽ không chiến đấu một mình, mà sẽ chiến đấu cùng nhau, bằng trí tuệ và sự kiên cường của toàn thể nhân loại. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo': con người là trung tâm, là nguồn gốc của mọi sức mạnh, không cần dựa dẫm vào thần tiên hay phép thuật."

Lời nói của Thư Sinh Giỏi vang lên đầy nhiệt huyết, như một tuyên ngôn. Mộng Dao khẽ gật đầu, nở một nụ cười. Ánh nắng vàng nhạt cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh đèn dầu ấm áp được thắp lên trong thư viện, soi rọi những gương mặt trẻ thơ đang tràn đầy khao khát học hỏi và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

***

Đêm đã về khuya, thị trấn An Bình chìm trong sự yên tĩnh quen thuộc. Từ quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vàng ấm áp vẫn còn le lói, như một đốm lửa cô đơn giữa màn đêm tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của nơi này quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa mang chút hoài niệm. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng lật sách khẽ khàng, và tiếng chuông gió ngoài hiên leng keng khe khẽ, điểm xuyết vào sự tĩnh lặng.

Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư đang ngồi đối diện nhau bên bàn trà. Khói trà nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm thanh nhã, làm dịu đi cái lạnh se của đêm khuya. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, ánh mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang khẽ nhấp một ngụm trà. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh đèn dầu càng làm nổi bật vẻ thanh thoát, dường như hắn đã hòa mình vào không gian tĩnh mịch của quán sách.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, vừa kể cho Tạ Trần nghe về những gì nàng quan sát được tại Học Viện Nhân Văn hôm nay. Nàng kể về sự nhiệt huyết của Lý Huyền, về những câu hỏi thông minh của Thư Sinh Giỏi, về tâm hồn nghệ sĩ của Mộng Dao, và cả sự trăn trở của Thư Đồng Tiểu An. Giọng nàng trong trẻo, mang theo niềm vui và sự ngạc nhiên trước tầm ảnh hưởng mà Tạ Trần đã tạo ra.

"Tiên sinh à," Cố Tiểu Ngư nói, ánh mắt lấp lánh như sao đêm, "những cuốn sách của người... chúng đã thực sự trở thành kim chỉ nam cho thế hệ trẻ. Họ không hề biết người là ai, nhưng họ đang sống và học theo những điều người đã viết. N��ng Mộng Dao còn vẽ một bức tranh lấy cảm hứng từ 'Tập Thơ "Hồng Trần Đạo Ca"' của người, đẹp đến nao lòng. Còn cậu Thư Sinh Giỏi thì giải thích 'Luận Văn "Vô Thường Chi Lý"' rành mạch đến nỗi con còn phải ngỡ ngàng. Thật sự... thật không thể tin được."

Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn sách cũ đặt trên bàn. Đôi mắt hắn nhìn ra ngoài ô cửa sổ, nơi ánh đèn từ Học Viện Nhân Văn vẫn còn sáng rực, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần soi rọi khắp nhân gian. Trong lòng hắn, niềm vui nhẹ nhõm lan tỏa. Hắn biết, công sức của mình, những triết lý mà hắn đã dày công suy ngẫm, đã không hề uổng phí. Chúng đang nảy mầm, đang phát triển theo một cách tự nhiên nhất, không cần đến sự can thiệp trực tiếp của hắn.

"Đạo của ta vốn là vô vi," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như tiếng suối chảy. "Khi con người tự tìm thấy con đường của mình, đó mới là chân lý. Những gì ta viết, chỉ là những gợi mở, những hạt giống. Việc chúng nảy mầm ra sao, phát triển thành cây gì, hoàn toàn phụ thuộc vào mảnh đất mà chúng được gieo xuống, và vào sự chăm sóc của những người gieo trồng."

Cố Tiểu Ngư nhìn hắn, ánh mắt nàng vẫn còn chút lo lắng. "Nhưng liệu họ có hiểu hết được những tầng ý nghĩa sâu xa mà người muốn truyền tải, hay chỉ là những vỏ bọc bề ngoài? Sẽ có những người hiểu lầm, hoặc lợi dụng nó chứ?" Nàng nhớ lại câu hỏi đầy trăn trở của Thư Đồng Tiểu An về việc bảo vệ những giá trị đã kiến tạo mà không có sức mạnh phép thuật. Nàng hiểu rằng, con đường phía trước không hề bằng phẳng. Sự lan tỏa của một triết lý mới, dù tốt đẹp đến mấy, cũng không tránh khỏi những biến tướng, những hiểu lầm, hay thậm chí là sự lợi dụng từ những kẻ mang dã tâm.

Tạ Trần thở dài nhẹ, ánh mắt vẫn hướng về phía Học Viện. Gánh nặng vô hình của trách nhiệm dường như đè nặng lên vai hắn. Hắn vui mừng khi thấy 'Nhân Đạo' nảy nở, nhưng cũng nhận ra rằng tư tưởng của mình đang định hình cả một thế hệ, trong khi hắn lại theo đuổi 'vô vi chi đạo'. Làm sao để giữ sự 'vô vi' khi 'hữu vi' tự nhiên đến từ tác động của chính mình? Đây là một câu hỏi triết lý mà hắn vẫn đang tìm kiếm lời giải đáp.

"Đó là một phần của hành trình," Tạ Trần nói, giọng điệu có phần suy tư. "Mỗi người sẽ có cách lý giải, cách áp dụng riêng. Chúng ta không thể kiểm soát tất cả. Nhưng ta tin rằng, nếu hạt giống đã đủ mạnh, nếu mảnh đất đã đủ màu mỡ, thì những hiểu lầm, những biến tướng đó sẽ chỉ là những cành cây khô héo, sớm muộn cũng sẽ bị gạt bỏ bởi dòng chảy của chân lý. Điều quan trọng là phải giữ cho ngọn lửa tri thức luôn cháy, giữ cho tinh thần học hỏi và truy cầu chân lý luôn tồn tại trong lòng mỗi người."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi biến thành hậu vị ngọt ngào. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính con người, bằng trí tuệ và ý chí của mình, sẽ tự mình khai phá những tiềm năng vô hạn ẩn sâu trong bản thân, không cần đến phép thuật hay linh khí. Sức mạnh của tư tưởng, Tiểu Ngư, có thể mạnh hơn bất kỳ pháp bảo hay tu vi nào trong việc thay đổi và định hình thế giới. Và chính những đứa trẻ tại Học Viện kia, chính Lý Huyền và những người đồng chí của hắn, sẽ là những người truyền bá và phát triển 'Nhân Đạo' một cách chủ động, giảm bớt gánh nặng vô hình cho ta, nhưng cũng mở ra khả năng họ sẽ đối mặt với những thử thách lớn hơn khi 'Nhân Đạo' lan rộng."

Tạ Trần quay lại nhìn Cố Tiểu Ngư, đôi mắt hắn ẩn chứa một tia hy vọng. Hắn tin rằng, những khám phá và sáng tạo mới sẽ không ngừng xuất hiện, khi con người kết nối triết lý của hắn với khoa học và nghệ thuật, dẫn đến những thay đổi lớn lao trong xã hội. Ánh đèn dầu trong quán sách vẫn ấm áp, như một lời khẳng định cho niềm tin vào con đường của nhân loại. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai. Nhưng nhìn những ánh đèn từ Học Viện Nhân Văn, hắn biết mình không hề đơn độc.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free