Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 947: Học Viện Nhân Văn: Gieo Mầm Tri Thức Kỷ Nguyên Mới

An Bình đêm đó, dưới ánh trăng đã dần lên cao, lại chìm vào giấc ngủ yên bình, mang theo những giấc mơ về một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình thắp sáng vận mệnh của chính mình.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn trên đầu ngọn cây, nhuộm vàng mái ngói cong cong của những ngôi nhà cổ kính, Thị Trấn An Bình đã thức giấc trong một không khí khác lạ. Không phải là sự ồn ào vội vã thường ngày, mà là một sự náo nhiệt có phần trang trọng, pha lẫn niềm hân hoan và chút tò mò. Tiếng nói chuyện râm ran không dứt, tiếng rao hàng sớm của những gánh hàng rong ven đường hòa cùng tiếng xe ngựa lách cách từ xa, tạo nên một bản giao hưởng đời thường nhưng đầy sức sống. Mùi thức ăn sáng từ các quán ăn nhỏ tỏa ra thơm lừng, quyện với mùi gỗ mới từ một công trình nào đó đang được gấp rút hoàn thiện, và thoang thoảng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Bầu không khí nơi đây như được bao phủ bởi một lớp sương mờ của hy vọng và sự đổi mới.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản thường lệ. Hắn ngồi bên cửa sổ, tay nhâm nhi chén trà bốc hơi nghi ngút, đôi mắt sâu thẳm dõi theo dòng người náo nhiệt trên phố. Nắng sớm dịu nhẹ chiếu vào, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ, và làn gió mát lành từ ngoài thổi vào, làm lay động vài trang sách đang mở. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang đọc một cuốn sách lớn về nhân gian, mỗi người đi qua đều là một dòng chữ, mỗi sự kiện là một chương truyện. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, khiến người ta có cảm giác hắn có thể nhìn thấu mọi sự phồn hoa dưới ánh mặt trời.

Bên cạnh hắn, Cố Tiểu Ngư không ngừng lẩm bẩm, miệng cô bé mấp máy không ngớt về sự kiện sắp diễn ra. Gương mặt bầu bĩnh của nàng rạng rỡ niềm tự hào, đôi mắt to tròn, lanh lợi không ngừng đảo qua lại giữa Tạ Trần và con phố. Nàng đang cẩn thận sắp xếp lại chồng sách mới được in, những cuốn sách với bìa giấy mộc mạc nhưng nội dung chứa đựng những triết lý sâu sắc của Tạ Trần, giờ đây đã trở thành tài liệu quý giá cho mọi người. Từng động tác của Cố Tiểu Ngư đều toát lên vẻ nhanh nhẹn, tràn đầy sức sống.

"Tiên sinh nhìn xem, hôm nay náo nhiệt hơn mọi ngày nhiều!" Cố Tiểu Ngư không nén được sự phấn khích, giọng nói trong trẻo vang lên, "Mọi người đều mong chờ Học Viện khai giảng đó! Mấy ngày nay, ai cũng bàn tán xôn xao, bảo rằng An Bình chúng ta sắp có một trường học chưa từng có, nơi mà ai cũng có thể học, không phân biệt giàu nghèo, không cần căn cốt tu tiên!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn hiện trên môi, không phô trương nhưng lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào tiềm năng vô hạn của con người. Hắn khẽ lật một trang sách cũ trên tay, như thể đang chạm vào chính linh hồn của tri thức nhân loại. "Hạt mầm đã bén rễ, giờ là lúc nó vươn mình ra ánh sáng." Giọng hắn trầm tĩnh, dứt khoát nhưng đầy hàm ý, như tiếng nước chảy qua khe đá, êm đềm nhưng có sức mạnh bào mòn.

Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, đôi bím tóc đen cài bông hoa dại khẽ đung đưa. "Đúng vậy, tiên sinh. Con nhớ hồi đầu, có nhiều người còn hoài nghi lắm. Họ bảo phàm nhân thì làm sao mà sánh được với tu sĩ, không có linh khí thì làm được gì? Nhưng giờ thì khác rồi. Nhìn những gì Làng Vân Sơn đã làm được, nhìn những con kênh, những cánh đồng phì nhiêu, những ngôi nhà kiên cố do chính tay phàm nhân xây dựng, không ai còn dám nói phàm nhân yếu kém nữa." Nàng nói rồi, đôi mắt nhìn ra phía xa, nơi có thể lờ mờ thấy mái ngói đỏ tươi của ngôi trường mới đang hiện lên giữa những lùm cây xanh.

Tạ Trần không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết rằng, sự thành công của Làng Vân Sơn không chỉ là một minh chứng cho tiềm năng của phàm nhân, mà còn là một chất xúc tác mạnh mẽ, gieo vào lòng người những hạt giống của niềm tin và hy vọng. Những cuốn sách triết lý của hắn, những lời lẽ sắc bén của Cố Tiểu Ngư, những nỗ lực không ngừng của Lý Huyền và Thầy Giáo Làng, tất cả đều đang hội tụ, tạo nên một dòng chảy mới, một kỷ nguyên mới. Hắn từng nói, "phép màu vĩ đại nhất chưa bao giờ nằm ngoài con người," và giờ đây, phép màu ấy đang dần hiện hữu, không phải bằng thần thông hay phép thuật, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên trì, và bằng tinh thần đoàn kết của nhân loại.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn biết rằng con đường này sẽ không dễ dàng, vẫn còn đó những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, những kẻ sẽ cố gắng níu kéo quá khứ, những kẻ sẽ hoài nghi và phản đối. Nhưng hắn cũng tin rằng, hạt mầm đã được gieo sẽ nảy nở. Sự sống bình thường, tuy không có hào quang rực rỡ như tiên đạo, nhưng lại có sức bền bỉ và khả năng thích nghi phi thường. Hắn tin vào sức sống bền bỉ của con người, tin rằng họ sẽ tự mình tìm ra con đường, tự mình làm chủ vận mệnh, không cần đến bất kỳ sự ban ơn nào từ Thiên Đạo đã suy tàn. Từng cuốn sách trên kệ, từng câu chữ mà hắn đã viết, giờ đây không chỉ là mực trên giấy, mà đã trở thành những viên gạch đầu tiên, kiến tạo nên nền móng cho một kỷ nguyên mới.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng vàng rực rỡ trải khắp quảng trường An Bình, nhuộm một màu óng ả lên từng mái nhà, từng con đường. Quảng trường hôm nay chật kín người, không còn chỗ trống. Người dân từ An Bình và các làng lân cận, thậm chí cả những người từ xa xôi hơn, đã đổ về đây để chứng kiến sự kiện trọng đại. Tiếng người nói chuyện ồn ào như sóng vỗ, tiếng trống điểm vang dội từng hồi, xen lẫn tiếng reo hò hưởng ứng khi những người đứng trên lễ đài xuất hiện.

Một lễ đài đơn sơ nhưng trang nghiêm được dựng lên giữa quảng trường, với những dải lụa màu xanh lam và trắng bay phấp phới trong gió. Trên lễ đài, Lý Huyền đứng ở vị trí trung tâm, vẻ mặt đầy tự tin và nhiệt huyết. Bên cạnh hắn là Th���y Giáo Làng, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền từ, tay cầm cây thước gỗ quen thuộc. Dáng người gầy gò, đôi mắt đeo kính của ông toát lên vẻ trí thức và lòng tận tâm.

Trong đám đông, Ông Lão Tiều Phu với dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, đứng lặng lẽ, đôi tay cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt khắc khổ của ông dường như đang lắng nghe từng lời nói, từng cử chỉ trên lễ đài, vẻ mặt trầm tư nhưng cũng không giấu được một tia hy vọng. Không xa ông là Lão Gia Phủ, béo tốt, ăn mặc sang trọng với bộ râu dài, vẻ ngoài hống hách thường ngày nay cũng tạm thời được thay thế bằng sự tò mò và đánh giá. Hắn không tin vào những điều không mang lại lợi lộc, nhưng hắn cũng không thể bỏ qua sự kiện đang thu hút toàn bộ sự chú ý của thị trấn này. Hắn vẫn tính toán, liệu có cơ hội kinh doanh nào từ cái "Học Viện Nhân Văn" này không.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt sáng rực và vẻ mặt tràn đầy háo hức, đứng lẫn trong hàng ngũ những đứa trẻ tò mò nhất, cố gắng chen lên phía trước để nghe rõ hơn. Cậu b�� gầy gò, mặc áo vải thô cũ, nhưng trí tuệ lại ánh lên trong đôi mắt toát lên vẻ thông minh.

Lý Huyền bước lên phía trước, tiếng trống ngừng lại, cả quảng trường chìm vào im lặng. Hắn giơ tay, giọng nói vang dội, đầy nội lực: "Hỡi những người anh em, chị em của Thị Trấn An Bình! Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây không phải để tôn vinh một tu sĩ, không phải để cầu xin một vị thần, mà là để chứng kiến một sự kiện trọng đại, một bước ngoặt của nhân loại!"

Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên như sấm, cắt ngang lời hắn. Khi tiếng ồn lắng xuống, Lý Huyền tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông, từ những người nông dân lam lũ đến những thư sinh áo vải, từ những người thợ thủ công đến những thương nhân giàu có.

"Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí ngày càng cạn kiệt. Con đường tu tiên, con đường mà chúng ta từng tôn thờ, nay đã trở thành một ảo ảnh, một lời hứa hão huyền đẩy con người vào sự 'mất người', đánh mất chính mình. Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự ��au khổ dưới cái bóng của 'tiên đạo'!" Giọng Lý Huyền trở nên trầm lắng, đầy cảm xúc. "Nhưng nay, An Bình chúng ta đã tìm thấy một con đường khác, một con đường trở về với bản chất của con người, trở về với 'Nhân Đạo'!"

Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. "Hôm nay, ta xin long trọng công bố sự ra đời của 'Học Viện Nhân Văn'!"

Một làn sóng reo hò mới lại bùng nổ, mạnh mẽ hơn, kéo dài hơn. Người dân vỗ tay, họ hiểu rằng đây không chỉ là một ngôi trường, mà là biểu tượng cho sự thay đổi, cho một tương lai khác.

"Học Viện Nhân Văn này không dạy chúng ta cách thành tiên, mà dạy chúng ta cách thành người, cách làm chủ cuộc đời mình!" Lý Huyền nhấn mạnh, "Chúng ta không dựa vào linh khí, không dựa vào phép thuật, mà dựa vào trí tuệ, vào tri thức, vào sự kiên trì và đoàn kết của con người! Tại đây, chúng ta sẽ học về thiên văn, địa lý, y thuật, nông nghiệp, kỹ thuật chế tạo, và cả những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Chúng ta sẽ khám phá những bí ẩn của vũ trụ không ph��i bằng thần thông, mà bằng quan sát, suy luận, và thực nghiệm!"

Lý Huyền giơ cao một chồng sách mới tinh, bìa giấy mộc mạc nhưng chữ viết ngay ngắn, mực in rõ ràng. "Và nguồn cảm hứng chính cho Học Viện này, chính là những triết lý, những cuốn sách quý giá của Tạ công tử, người đã chỉ cho chúng ta thấy 'phép màu vĩ đại nhất' nằm trong chính con người!"

Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này là những tiếng gọi tên Tạ Trần, đầy sự kính trọng và ngưỡng mộ. Dù Tạ Trần không có mặt ở đây, nhưng những lời nói của hắn, những tư tưởng của hắn đã trở thành linh hồn của buổi lễ này.

Thầy Giáo Làng bước lên, giọng nói hiền từ nhưng đầy dứt khoát: "Tri thức là ánh sáng, là nền tảng cho sự phồn vinh của nhân loại, vượt xa mọi linh khí ảo diệu. Chúng ta sẽ không còn là những kẻ mù quáng chạy theo ảo ảnh trường sinh, mà sẽ trở thành những người tự mình thắp sáng con đường, tự mình kiến tạo tương lai!"

Trong đám đông, Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh một niềm tin. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự vô thường của tiên đạo, quá nhiều tu sĩ đã "mất người" vì chấp niệm. Giờ đây, con đường của phàm nhân, tuy chậm rãi nhưng vững chắc, lại khiến hắn cảm thấy bình an hơn. Lão Gia Phủ vuốt bộ râu dài, đôi mắt hắn đảo qua Lý Huyền rồi lại nhìn những cuốn sách được giơ cao. Hắn thầm nghĩ, nếu tri thức này thực sự có thể mang lại sự phồn vinh cho thị trấn, vậy thì việc đầu tư vào nó có lẽ không phải là một ý tồi. "Chỉ cần là sách hay, giá bao nhiêu ta cũng mua!" hắn lẩm bẩm, một sự tính toán mới bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn.

Thư Đồng Tiểu An, đứng dưới sân khấu, ánh mắt sáng rực như những vì sao. Cậu bé đã từng mơ ước được tu tiên, được bay lượn trên trời cao như những tiên nhân trong truyền thuyết. Nhưng giờ đây, một con đường mới đã mở ra, một con đường mà cậu có thể dùng chính trí tuệ và đôi tay của mình để kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. Cậu bé hiểu rằng, đây chính là cơ hội để cậu trở thành người đầu tiên khám phá những bí ẩn của vũ trụ bằng cách riêng của nhân loại.

Cuộc công bố kết thúc trong niềm hân hoan. Nhiều người từ bỏ hoài nghi, bắt đầu nhìn nhận "Nhân Đạo" không chỉ là một lý tưởng mà là một con đường khả thi, đầy tiềm năng. Những hạt giống triết lý mới đã được gieo vào lòng người dân, và chúng đang dần nảy mầm, dưới ánh nắng vàng rực rỡ của một kỷ nguyên sắp bắt đầu.

***

Chiều muộn, khi nắng vàng đã dịu đi, trải một tấm thảm lụa ấm áp lên những mái nhà và con đường, cánh cổng Học Viện Nhân Văn chính thức mở ra. Một tòa nhà mới tinh, được xây dựng từ gỗ và đá địa phương, toát lên vẻ đơn giản nhưng kiên cố. Mùi gỗ mới, mùi mực và giấy, quyện vào nhau, tạo cảm giác về một khởi đầu tươi mới, một không gian tràn ngập tri thức và sự khám phá.

Những lứa học viên đầu tiên bước qua cánh cổng, phần lớn là trẻ nhỏ và thanh niên trong vùng. Họ mang theo vẻ tò mò, háo hức, đôi khi còn có chút ngượng nghịu. Tiếng đọc sách nho nhỏ vang vọng từ các phòng học, tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng cười khúc khích trong trẻo của lũ trẻ khi khám phá điều mới mẻ, tất cả tạo nên một bầu không khí học hỏi, nghiêm túc nhưng tràn đầy niềm vui. Không khí trong lành và thanh khiết, khác hẳn với sự ngột ngạt và nặng nề của các tiên môn đã từng tồn tại.

Thư Đồng Tiểu An là một trong số những học viên đầu tiên ấy. Gương mặt cậu bé tràn đầy vẻ tò mò và phấn khích. Cậu nhanh chóng tìm được một chỗ ngồi trong một lớp học rộng rãi, nơi Thầy Giáo Làng đã đứng sẵn trên bục giảng. Các phòng học được trang bị đơn giản nhưng đầy đủ: những chiếc bàn gỗ được đánh bóng cẩn thận, những chồng sách mới tinh tươm, những dụng cụ khoa học thô sơ như kính lúp, cân, và những bản đồ thế giới vẽ tay đầy màu sắc.

Thầy Giáo Làng, với vẻ mặt hiền từ và đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng, bắt đầu bài giảng đầu tiên. "Các trò thân mến," giọng ông chậm rãi, ấm áp, "hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau khám phá về thế giới mà chúng ta đang sống, không phải bằng thần thông hay phép thuật, mà bằng đôi mắt của chính chúng ta, bằng trí óc của chính chúng ta. Chúng ta sẽ học cách quan sát, cách suy luận, và cách thực nghiệm để hiểu rõ vạn vật."

Ông bắt đầu giảng về cấu tạo của thế giới, về chu kỳ của mặt trời và mặt trăng, về sự vận hành của nước và gió, về những loại cây cỏ, khoáng vật. Không có linh khí, không có pháp thuật, chỉ có những quy luật tự nhiên được giải thích một cách rõ ràng, logic. Những đứa trẻ chăm chú lắng nghe, đôi mắt chúng mở to, tiếp thu những kiến thức hoàn toàn mới mẻ này. Thư Đồng Tiểu An cầm bút, chăm chú ghi chép, từng nét chữ của cậu bé tuy còn non nớt nhưng lại tràn đầy sự quyết tâm.

Trong lúc đó, một bóng người cao lớn, khoác đạo bào chỉnh tề, đứng lặng lẽ bên ngoài cửa lớp học. Đó chính là Đại Sư Ca. Khí chất đạo mạo, vẻ ngoài uy nghiêm của hắn dường như lạc lõng giữa không khí tươi mới của Học Viện. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, thậm chí là có chút bối rối khi chứng kiến cảnh tượng này. Hắn đã từng sống trong một thế giới mà tu vi là tất cả, nơi sức mạnh được đo bằng linh khí và phép thuật. Giờ đây, những ��ứa trẻ này lại đang học những điều mà trong mắt hắn, chỉ là những kiến thức phàm tục, vô dụng.

"Các ngươi dạy những thứ này, làm sao có thể chống lại yêu ma? Làm sao có thể trường sinh?" Đại Sư Ca cuối cùng cũng không nhịn được, hắn bước vào, giọng nói có phần cứng rắn, biểu lộ rõ sự nghi hoặc. Hắn vẫn bị mắc kẹt trong những quy tắc cũ, những lo sợ cũ.

Lý Huyền, người cũng đang đứng bên cạnh Thầy Giáo Làng, khẽ mỉm cười. Hắn nhìn thẳng vào mắt Đại Sư Ca, giọng điệu vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Đại Sư Ca, trường sinh có ích gì khi đánh mất bản thân? Trường sinh có ích gì khi phải sống trong sự sợ hãi, lo lắng về kiếp nạn, về sự suy tàn của Thiên Đạo?"

Lý Huyền quay sang những đứa trẻ đang lắng nghe, rồi lại nhìn Đại Sư Ca. "Tri thức này sẽ giúp chúng ta xây dựng một thế giới không cần yêu ma, bởi chúng ta sẽ hiểu rõ bản chất của vạn vật, sẽ biết cách sống hòa hợp với tự nhiên, không tạo ra những sự mất cân bằng. Tri thức này sẽ giúp chúng ta kiến tạo một cuộc sống trọn vẹn trong kiếp người, không cần chạy theo ảo ảnh trường sinh. Bởi lẽ, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và để lại những giá trị cho thế hệ sau, đó mới là trường tồn vĩ đại nhất."

Đại Sư Ca im lặng. Hắn nhìn những cuốn sách trên bàn, nhìn những ánh mắt sáng ngời của lũ trẻ, và rồi nhìn Thầy Giáo Làng đang kiên nhẫn giải thích về chu kỳ của nước. Tiếng cười giòn tan của một đứa bé khi khám phá ra cách một chiếc ròng rọc đơn giản có thể nâng vật nặng dễ dàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là một thứ "sức mạnh" hoàn toàn khác, một thứ "phép màu" mà hắn chưa từng thấy trong thế giới tu tiên của mình. Hắn vẫn còn hoài nghi, nhưng sự hoài nghi đó đã bắt đầu lẫn lộn với một chút bối rối, một chút suy tư.

Từ xa, từ góc quán sách của mình, Tạ Trần nhìn thấy tất cả. Hắn không có mặt tại Học Viện, nhưng mọi ánh mắt, mọi lời nói, mọi hành động diễn ra ở đó đều không thoát khỏi tầm mắt của hắn. Khóe môi hắn ẩn hiện một nụ cười. Một nụ cười thấu hiểu, một nụ cười ẩn chứa ni���m hy vọng. Hắn biết rằng con đường xây dựng Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ không hề dễ dàng, vẫn còn những thách thức từ tàn dư của quá khứ, từ những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí con người. Nhưng hắn cũng tin rằng, Học Viện Nhân Văn này, với những tri thức về khoa học và triết lý, sẽ trở thành hạt nhân cho sự lan tỏa của "Nhân Đạo" ra toàn bộ nhân gian, thu hút nhân tài và thách thức các quan niệm cũ.

Tạ Trần biết, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng giờ đây, con người sẽ không tìm kiếm lời giải đáp bằng linh khí hay phép thuật. Họ sẽ tìm kiếm bằng trí tuệ, bằng sự kiên trì, bằng những đôi tay cần mẫn và trái tim tràn đầy khát khao học hỏi. Họ sẽ không cần "thành tiên" để tìm thấy sự trọn vẹn, mà sẽ tự mình khai phá những tiềm năng vô hạn ẩn sâu trong bản thân. Ánh đèn dầu ấm áp từ Học Viện Nhân Văn dần thắp sáng khi màn đêm buông xuống, như những đốm lửa nhỏ, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần soi rọi khắp nhân gian, một kỷ nguyên mà con người, với trí tuệ và ý chí của mình, sẽ tự mình thắp sáng vận mệnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free