Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 944: Tiếng Vọng An Bình: Hạt Mầm Vươn Xa

Dòng nước trong veo, sau bao ngày bị tảng đá lớn chặn ngang, cuối cùng đã thuận theo ý người mà uốn lượn, chảy êm đềm vào hệ thống kênh mương vừa được khai thông. Tiếng reo hò phấn khởi của những thành viên Hội Kiến Tạo vẫn còn vang vọng trong ký ức, hòa cùng tiếng cuốc xẻng dồn dập, tiếng cười nói rộn ràng. Tạ Trần, từ quán sách của mình, đã lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc mà lời gợi ý tưởng chừng giản đơn của hắn đã nảy mầm thành một giải pháp tài tình, một minh chứng sống động cho triết lý "thuận theo tự nhiên, bền bỉ và kiên trì". Hắn khép lại cuốn sách, ánh mắt tràn đ��y hy vọng, nhưng sâu thẳm vẫn là sự thấu hiểu về con đường dài phía trước. Con đường bình thường, hóa ra, lại chứa đựng những điều phi thường, nhưng cũng không kém phần thử thách.

***

Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt như rải mật ong lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây bàng cổ thụ trước cửa quán sách, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán rau, bán bánh, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống thường nhật. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi giấy cũ thoang thoảng quyện với hương trà xanh mới pha, mang lại một cảm giác an yên đến lạ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn tuy lướt qua từng dòng chữ, nhưng tâm trí dường như lại đang du mục theo những tia nắng xuyên qua khung cửa sổ, nơi cuộc sống của Thị Trấn An Bình đang diễn ra một cách sôi động và đầy sức sống.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang thoăn thoắt sắp xếp lại những chồng sách lộn xộn. Cô bé mặc một chiếc váy vải thô màu xanh lam, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại màu trắng tinh khôi. Thi thoảng, cô lại ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ khi thấy một khách quen ghé qua. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt ánh lên vẻ thông minh, đang ngồi ở một góc, cặm cụi nắn nót từng nét chữ trên trang giấy. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng tinh thần học hỏi thì lúc nào cũng hừng hực. Tiếng bút sột soạt, tiếng lật sách nhẹ nhàng, cùng với tiếng hít hà hương trà của Tạ Trần, tạo nên một không gian học vấn trầm mặc mà ấm cúng.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ cọt kẹt mở ra, và một dáng người gầy gò, lưng còng bước vào. Đó là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ như cước, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã sờn bóng. Khuôn mặt khắc khổ của lão giờ đây rạng rỡ hơn thường lệ, đôi mắt tinh anh lấp lánh niềm vui. Lão bước đến quầy, đặt cây rìu tựa vào vách, rồi gọi một chén trà nóng.

“Chà, lão già này đi mấy làng bên cạnh, đâu đâu cũng nghe người ta bàn tán về kênh mương của An Bình mình, lại còn khen Hội Kiến Tạo hết lời.” Ông Lão Tiều Phu nói, giọng chậm rãi nhưng đầy vẻ hân hoan, nhấp một ngụm trà nóng. “Họ bảo là An Bình có ‘phép màu’ gì đó, mà chỉ trong mấy ngày, những cánh đồng khô cằn đã được tưới tắm, cây cối xanh tươi trở lại. Người dân An Bình giờ đây ai cũng hăng hái, vui vẻ, không còn vẻ lo lắng như trước nữa.”

Cố Tiểu Ngư ngừng sắp sách, đôi mắt to tròn mở lớn. “Đâu có phép màu gì, Ông Lão Tiều Phu. Chỉ là mọi người đồng lòng, làm việc chăm chỉ thôi ạ!” Cô bé nói, giọng trong trẻo và đầy tự hào. “Anh Lý Huyền và chú A Cường, chú Lão Nông, ai cũng dốc sức. Cả làng cùng giúp đỡ, cùng nghĩ cách. Có phép màu nào sánh bằng sức người, lòng người chứ ạ?”

Thư Đồng Tiểu An cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh. “Vâng, con cũng thấy vậy ạ. Hơn nữa, Hội Kiến Tạo còn có rất nhiều ý tưởng hay. Con nghe nói họ còn muốn xây thêm một chiếc cầu nhỏ bắc qua con suối phía Tây nữa ạ!” Cậu bé kể, vẻ mặt đầy phấn khởi như thể chính mình cũng là một thành viên của Hội Kiến Tạo vậy.

Tạ Trần, từ nãy đến giờ vẫn lặng lẽ lắng nghe, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua Ông Lão Tiều Phu, rồi dừng lại ở khuôn mặt rạng rỡ của Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An. Hắn đặt cuốn sách xuống, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. “Phép màu, đôi khi,” hắn nói, giọng trầm tĩnh, từ tốn, “chỉ là sự kiên trì của con người.” Hắn không nói thêm, nhưng lời nói của hắn, như một giọt sương mai đọng trên lá, thấm sâu vào tâm trí những người nghe. Phép màu không phải là thứ từ trên trời rơi xuống, hay do một vị tiên nhân ban tặng, mà là thành quả của ý chí, của trí tuệ, và của sự bền bỉ.

Đối với Tạ Trần, sự lan tỏa của những câu chuyện về kênh mương An Bình không phải là điều bất ngờ. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý vào đất đai màu mỡ của lòng người, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy nở. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi không đến từ một pháp thuật cao siêu, mà từ chính nhận thức của con người về giá trị của bản thân, của lao động, và của sự đoàn kết. Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí cạn kiệt, nhưng con người lại đang tìm thấy một nguồn sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn, bền vững hơn: chính là tiềm năng vô hạn của Nhân Đạo. Tuy nhiên, hắn cũng nhận thức được rằng, sự lan tỏa này sẽ không hề bằng phẳng. Mỗi bước tiến của Nhân Đạo sẽ phải đối mặt với những định kiến, những hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí những người đã quen dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, và kỷ nguyên mới này cũng sẽ đầy rẫy những biến động.

***

Khi trưa đến, ánh nắng trở nên ấm áp hơn, bao phủ cả Thị Trấn An Bình trong một vẻ thanh bình dịu nhẹ. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, có ban công nhìn thẳng ra con sông lấp lánh, không khí trở nên sống động hơn. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tiếng chim hót lảnh lót từ những hàng cây cổ thụ ven sông, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà lách cách tạo nên một bản hòa tấu êm tai. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại, mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu.

Tại một bàn trà bên cửa sổ, một đoàn người khoảng năm, sáu vị khách đang ngồi. Họ ăn vận giản dị, có phần cũ kỹ, nhưng nét mặt lại lộ rõ vẻ lo lắng và mệt mỏi. Đôi mắt họ ánh lên sự khắc khổ của những người nông dân đã quen với việc đối mặt với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và sự suy kiệt của linh khí. Đó là đoàn đại diện từ Làng Vân Sơn, một ngôi làng cách An Bình không xa, đang phải vật lộn với hạn hán và mất mùa. Họ đến đây, một phần vì lời đồn đại về sự thay đổi kỳ diệu của An Bình, một phần vì chút hy vọng mong manh.

Người Kể Chuyện, với giọng kể say sưa và đầy biểu cảm, đang thu hút sự chú ý của cả đoàn. Y là một người đàn ông trung niên, râu lún phún, đôi mắt sáng và linh hoạt. Y vung tay, khoa chân múa tay, mô tả sống động về những gì đã diễn ra ở An Bình. “...Thế rồi, c��c vị biết không? Nhờ có ‘Hội Kiến Tạo’ mà dân làng An Bình đã tự mình đào kênh, dẫn nước về. Không phải dùng pháp trận, không phải cầu xin tiên nhân. Chỉ bằng sức người, bằng trí tuệ phàm nhân! Những cánh đồng khô cằn của họ giờ đây xanh tốt trở lại, mướt mắt như nhung. Cuộc sống của họ vui vẻ hẳn lên! Ai bảo không tu tiên thì không thể làm nên chuyện chứ?” Y kết thúc câu chuyện bằng một cái nháy mắt đầy vẻ thách thức, rồi nhấp một ngụm trà.

Một thành viên trong đoàn đại diện Làng Vân Sơn, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt rám nắng và nhiều nếp nhăn, ánh mắt lộ rõ vẻ hoài nghi, đặt chén trà xuống. “Thật sao? Không dùng chút linh khí nào mà làm được vậy? Chúng ta ở Vân Sơn, linh khí cạn kiệt, đồng ruộng khô hạn quanh năm, cây cối xác xơ. Chúng ta đã thử đủ mọi cách, từ cầu cúng cho đến tìm kiếm linh mạch, nhưng vô vọng. Chẳng lẽ… chỉ dựa vào sức người, vào những điều bình phàm đó mà có thể xoay chuyển trời đất sao?” Giọng ông ta không giấu được sự chua chát và một chút tuyệt vọng.

Những người khác trong đoàn cũng trao đổi ánh mắt, vẻ mặt vừa tò mò vừa không tin. Họ đã quen với việc mọi vấn đề lớn đều cần đến sự can thiệp của tu sĩ, của linh khí. Ý niệm về việc phàm nhân có thể tự mình giải quyết những vấn đề mang tính thiên tai như hạn hán là điều xa lạ, gần như hoang đường đối với họ.

Ngồi ở một bàn gần đó, Lão Khách Trọ, người đã từng ghé qua An Bình và chứng kiến những cuộc thảo luận sôi nổi về Nhân Đạo, khẽ nhấp một ngụm trà. Râu tóc bạc trắng, khuôn mặt có vẻ mệt mỏi vì đường xa nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lão nghe những lời nói của đoàn đại diện Làng Vân Sơn và khẽ gật đầu. Lão Khách Trọ đặt chén trà xuống, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, đủ để mọi người trong bàn trà của đoàn đại diện đều có thể nghe thấy. “An Bình đã làm được. Điều quan trọng không phải là linh khí, mà là lòng người.” Lão dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người trong đoàn, như muốn thấu hiểu tâm tư của họ. “Họ không có pháp thuật, không có bảo bối trấn yêu. Họ chỉ có đôi bàn tay, khối óc, và ý chí. Chính điều đó đã tạo nên sự khác biệt. Thiên Đạo có thể ban phát linh khí, nhưng không thể ban phát lòng kiên trì và trí tuệ. Đó là thứ con người phải tự mình vun đắp.”

Lời của Lão Khách Trọ như một tia sáng nhỏ xẹt qua tâm trí đang mờ mịt của đoàn đại diện Làng Vân Sơn. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Lão Khách Trọ, trong ánh mắt dần hiện lên một chút suy tư, một chút hy vọng le lói. Người Kể Chuyện mỉm cười, hiểu rằng những hạt mầm đầu tiên đã được gieo. An Bình không chỉ là một thị trấn, mà đã trở thành một biểu tượng, một minh chứng sống động cho một con đường mới, một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà con người không còn phụ thuộc vào những điều trên trời, mà tin tưởng vào chính sức mạnh tiềm ẩn trong bản thân mình. Tuy nhiên, để niềm tin đó thực sự bén rễ và đơm hoa kết trái, vẫn cần thêm những minh chứng, những trải nghiệm thực tế để xóa tan đi lớp sương mù của hoài nghi đã bao phủ tâm trí họ quá lâu.

***

Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về t��y, nhuộm vàng những mái nhà và tán cây, Thị Trấn An Bình chìm trong một thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi và một chút hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng nói chuyện râm ran và tiếng lao động hăng say của người dân vang vọng từ phía khu vực kênh mương. Đoàn đại diện từ Làng Vân Sơn, dưới sự hướng dẫn của một vài người dân An Bình, đã được dẫn đến khu vực công trình kênh mương đã hoàn thiện và đang hoạt động.

Bước chân trên con đường đất nhỏ, họ không khỏi kinh ngạc. Trước mắt họ là một cảnh tượng hoàn toàn khác xa so với những gì họ từng hình dung, và khác xa với ngôi làng khô cằn của họ. Những dòng nước trong veo, mát lành chảy xiết trong lòng kênh, tưới tắm cho những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Cây cối ven bờ kênh tươi tốt, sum suê, khác hẳn với những thân cây khẳng khiu, lá úa vàng mà họ đã quen nhìn. Người dân An Bình đang hăng say làm việc, người thì kiểm tra dòng chảy, người thì vun xới đất bờ, người thì bảo dưỡng những chiếc cống nhỏ. Họ không có vẻ gì là mệt mỏi, mà ngược lại, mỗi người đều nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui và tự hào.

Một đại diện của Làng Vân Sơn, người đàn ông trung niên với khuôn mặt rám nắng, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thể thốt nên lời. Đôi mắt ông ta mở to, ngập tràn sự sửng sốt và một chút e dè, không dám tin vào những gì mình đang thấy. “Thật không thể tin được… Nước chảy mạnh thế này, mà không cần pháp trận dẫn linh? Không cần bùa chú cầu mưa hay pháp khí tụ thủy sao?” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói gần như nghẹn lại vì ngạc nhiên.

Lý Huyền, với vẻ mặt an yên và tràn đầy tự hào, đang hướng dẫn một nhóm nhỏ làm gốm sứ đơn giản để lót kênh, giúp dòng nước chảy trơn tru hơn và tránh xói mòn. Bàn tay y thoăn thoắt nắn đất sét, nhưng ánh mắt lại hướng về phía đoàn đại diện. Y giờ đây không chỉ là một thợ gốm tài hoa, mà còn là một thành viên tích cực của Hội Kiến Tạo, một minh chứng sống cho sự chuyển đổi của Nhân Đạo. Y nở nụ cười mãn nguyện, trả lời câu hỏi của ng��ời đại diện. “Đúng vậy, vị huynh đài. Không hề có pháp trận hay linh khí nào cả. Chỉ cần tính toán kỹ lưỡng, đo đạc địa thế, lợi dụng độ dốc tự nhiên, và quan trọng nhất, là tất cả mọi người cùng chung tay. Mỗi viên gạch, mỗi múc đất đều là sức người, nhưng khi hợp lại thì lại có sức mạnh phi thường. Sức mạnh này không phải đến từ trời, mà là từ chính bàn tay và khối óc của chúng ta.”

Những lời nói của Lý Huyền, chân thật và đầy sức thuyết phục, khiến đoàn đại diện Làng Vân Sơn như bừng tỉnh. Họ nhìn những bàn tay chai sạn của người dân An Bình, những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lấm lem mồ hôi, và nhận ra rằng cái gọi là “phép màu” mà họ nghe đồn không phải là sự can thiệp của thần linh, mà là thành quả của chính con người. Sự hoài nghi trong lòng họ dần tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng mạnh mẽ bùng cháy.

Vừa lúc đó, Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ, trên tay cầm một cuốn sách đã đọc xong, đang thong thả bước trên con đường mòn ven kênh để trở về quán sách của mình. Hắn ��i ngang qua đoàn người, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từ vẻ kinh ngạc đến sự bừng tỉnh của đoàn đại diện Làng Vân Sơn, rồi dừng lại ở Lý Huyền đang say mê hướng dẫn công việc. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, rồi thản nhiên nói với Cố Tiểu Ngư đang đi cạnh mình, giọng trầm tĩnh nhưng đủ để những người xung quanh đều có thể nghe thấy: “Đôi khi, câu trả lời không phải ở trên trời, mà ngay dưới chân chúng ta.”

Hắn không dừng lại, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng lời nói của hắn như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư trong lòng những người nghe. Đoàn đại diện Làng Vân Sơn nhìn theo bóng Tạ Trần, rồi lại nhìn những dòng nước chảy xiết, những cánh đồng xanh mướt. Một cảm giác mới lạ dâng trào trong lòng họ – không còn là sự tuyệt vọng hay trông chờ vào phép màu, mà là một niềm tin vững chắc vào khả năng của chính mình. Họ bắt đầu hiểu rằng, Thiên Đạo suy yếu không có nghĩa là tận thế, mà là sự mở ra của một kỷ nguyên mới, nơi con người phải tự mình kiến tạo vận mệnh.

Tạ Trần, trong ánh nắng chiều dịu, tiếp tục bước về quán sách. Hắn biết rằng, hành trình của Nhân Đạo chỉ mới bắt đầu. Sự thành công của Thị Trấn An Bình sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi hơn, không chỉ từ các làng phàm nhân mà có thể cả những tàn dư của các thế lực tu tiên cũ, dẫn đến những phản ứng đa chiều: ủng hộ, phản đối, thậm chí là lợi dụng. Việc các cộng đồng khác bắt đầu học hỏi 'Nhân Đạo' sẽ đặt ra những thách thức mới về quản lý, tổ chức và duy trì tinh thần đoàn kết khi quy mô lớn hơn. Nhưng hắn cũng tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Con đường này sẽ không hề bằng phẳng, mà đầy rẫy những biến động, những thử thách mới. Tuy nhiên, hắn tin vào hạt mầm đã được gieo, tin vào sức sống bền bỉ của con người, vào khả năng tự kiến tạo nên một tương lai mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh hay tiên nhân nào. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đang dần định hình, từng chút một, từ những điều bình dị nhất, từ những bàn tay lao động cần mẫn nhất.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free