Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 945: Luận Đạo Nhân Gian: Giữa Tiên Khí Tàn Phai và Lời Kêu Gọi Của Phàm Trần

Tạ Trần, trong ánh nắng chiều dịu, tiếp tục bước về quán sách. Hắn biết rằng, hành trình của Nhân Đạo chỉ mới bắt đầu. Sự thành công của Thị Trấn An Bình sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi hơn, không chỉ từ các làng phàm nhân mà có thể cả những tàn dư của các thế lực tu tiên cũ, dẫn đến những phản ứng đa chiều: ủng hộ, phản đối, thậm chí là lợi dụng. Việc các cộng đồng khác bắt đầu học hỏi 'Nhân Đạo' sẽ đặt ra những thách thức mới về quản lý, tổ chức và duy trì tinh thần đoàn kết khi quy mô lớn hơn. Nhưng hắn cũng tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Con đường này sẽ không hề bằng phẳng, mà đầy rẫy những biến động, những thử thách mới. Tuy nhiên, hắn tin vào hạt mầm đã được gieo, tin vào sức sống bền bỉ của con người, vào khả năng tự kiến tạo nên một tương lai mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh hay tiên nhân nào. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đang dần định hình, từng chút một, từ những điều bình dị nhất, từ những bàn tay lao động cần mẫn nhất.

***

Hoàng hôn buông mình xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong, những con đường đất nện và cả những khuôn mặt đang tụ họp về quảng trường trung tâm. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi ẩm từ dòng kênh mới được cải tạo và mùi thơm của những món ăn vặt từ các gánh hàng rong ven đường. Quảng trường, vốn là nơi họp chợ tấp nập, nay lại mang một vẻ trang trọng khác thường. Hàng trăm người dân, từ những cụ già tóc bạc đến những đứa trẻ hiếu kỳ, đứng thành vòng tròn lớn, ánh mắt đổ dồn về một bục gỗ tạm bợ dựng giữa sân. Không khí không hẳn là lễ hội, mà pha lẫn sự háo hức, tò mò và cả một chút lo âu khó tả, như thể họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó trọng đại, một sự chuyển mình mà chính họ cũng chưa thể định hình.

Từ cửa quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò của hắn ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt phản chiếu chút ánh sáng cuối ngày. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo đám đông, như thể đang đọc vị từng suy nghĩ, từng mối nhân quả chằng chịt đang đan xen trong mỗi cá nhân và cả cộng đồng. Hắn không có vẻ vội vã, cũng chẳng có vẻ quan tâm đặc biệt, nhưng mỗi ánh nhìn của hắn đều hàm chứa sự thấu hiểu sâu sắc, một cái nhìn vượt lên trên những biểu hiện bề ngoài. Hắn biết, buổi tụ họp này không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà là một phép thử, một bước ngoặt cho những hạt mầm 'Nhân Đạo' mà hắn đã vô tình gieo trồng.

Trên bục gỗ, Lý Huyền và A Cường bước lên, vẻ mặt hân hoan nhưng cũng đầy nghiêm túc. Lý Huyền, với đôi tay chai sạn nhưng khéo léo của người thợ gốm, giờ đây đã thêm vài phần tự tin và kiên định. A Cường, vóc dáng vạm vỡ của một nông dân, khuôn mặt sạm nắng, đầy vẻ chân chất, đứng cạnh Lý Huyền, như một minh chứng sống cho sự đoàn kết của những con người lao động. Đám đông xì xào, tiếng bàn tán lao xao như sóng vỗ, nhưng khi một giọng nói vang dội cất lên, tất cả đều im bặt.

Đó là Người Kể Chuyện, một người gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm chiếc quạt giấy trên tay. Hôm nay, y không kể chuyện dã sử hay tình duyên trắc trở, mà là câu chuyện của chính An Bình. Y bước ra giữa bục, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, rồi cao giọng, hào hứng và kịch tính như thường lệ, cất lên những lời khơi mào cho một cuộc tranh luận định mệnh: “Kính thưa bà con cô bác, gần đây, An Bình ta đã làm được những điều mà trước nay ai cũng nghĩ phải nhờ tiên nhân mới làm được! Mấy hôm trước, đoàn khách từ Làng Vân Sơn đến đây, mắt tròn mắt dẹt khi thấy kênh mương của chúng ta nước chảy cuồn cuộn, cánh đồng xanh tươi. Họ hỏi ta, hỏi Lý huynh đây, hỏi cả lão A Cường đây rằng có phải chúng ta đã tìm được bí thuật tu tiên mới, hay có tiên nhân nào phù hộ chăng?”

Người Kể Chuyện dừng lại, nở một nụ cười bí hiểm, để cho sự tò mò của đám đông dâng lên đến đỉnh điểm. Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng ngay lập tức bị y dập tắt bằng một động tác vẫy tay. “Nhưng chúng ta biết rõ, ở đây không có tiên nhân, không có tiên thuật. Chỉ có bàn tay, khối óc và sự đồng lòng của bà con chúng ta! Vậy, câu hỏi đặt ra là, nếu phàm nhân chúng ta cũng có thể làm nên những điều phi thường như vậy, nếu Thiên Đạo đã suy yếu đến mức linh khí gần như cạn kiệt, thì rốt cuộc, tu tiên có còn là con đường duy nhất để chúng ta vươn tới sự vĩ đại và trường tồn? Hay đó chỉ là một chấp niệm cổ xưa, trói buộc chúng ta vào một con đường đầy rẫy sự 'mất người' và ảo vọng?”

Lời của Người Kể Chuyện như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư mạnh mẽ trong lòng mỗi người. Ánh hoàng hôn vàng cam dần tắt, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, và những ngọn đuốc, đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt lên khuôn mặt của đám đông những mảng sáng tối nhập nhoạng, như phản chiếu những luồng suy nghĩ đối lập đang bắt đầu hình thành. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt sâu thẳm ấy dường như đã nhìn thấy trước những gì sắp diễn ra. Hắn biết, cuộc tranh luận này không chỉ dừng lại ở những lời nói, mà sẽ là sự va chạm của những lý tưởng, những niềm tin, và cả những nỗi sợ hãi cố hữu trong tâm khảm con người.

***

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những ngọn đuốc và đèn lồng trên quảng trường Thị Trấn An Bình đã được thắp sáng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong không khí. Sương đêm bắt đầu giăng mỏng, tạo nên một vẻ huyền ảo cho khung cảnh, nhưng không khí tranh luận trên bục gỗ thì ngày càng trở nên gay gắt, dường như muốn xé tan màn sương ấy. Mùi khói đèn lồng, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của một buổi tối cộng đồng đầy sôi nổi.

Lý Huyền, với đôi tay chai sạn đã nắm chặt thành quyền, ánh mắt rực lửa niềm tin, là người đầu tiên cất tiếng, giọng y vang vọng, đầy tự tin và sức thuyết phục. “Chúng ta đã tự tay kiến tạo, đã tự tay thay đổi số phận! Bà con hãy nhìn xem những con kênh mương này, nước chảy không ngừng, tưới mát cho ruộng đồng quanh năm. Đó không phải nhờ linh khí, không nhờ phép thuật, mà là nhờ sự tính toán của trí tuệ, nhờ sức lực của chính chúng ta. Chúng ta đã biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể. Chẳng lẽ, bàn tay phàm nhân lại kém cỏi hơn pháp thuật hư ảo sao? Chẳng lẽ, chúng ta phải mãi mãi quỳ gối cầu xin sự ban phước của những vị tiên nhân mà chúng ta chưa từng thấy mặt, trong khi chính chúng ta có thể tự mình đứng dậy và xây dựng lấy tương lai?”

A Cường, đứng cạnh Lý Huyền, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt rám nắng đầy vẻ chân chất, cũng không kiềm được sự hăng hái. Y bổ sung bằng những câu chuyện thực tế, giản dị mà đầy sức lay động. “Đúng đó! Mấy năm trước, hạn hán kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, chúng ta chỉ biết ngửa mặt cầu trời. Nhưng giờ thì sao? Lúa xanh rờn, rau màu tươi tốt. Mấy lão nông trong làng bảo, chưa bao giờ thấy đất đai màu mỡ như vậy, mà lại không tốn một chút linh thạch, không cần một vị tiên dược nào. Chỉ cần cuốc đất, đào kênh, gieo hạt, và quan trọng nhất là cùng nhau làm việc. Sức mạnh này là sức mạnh của con người, không phải sức mạnh từ trời cao ban xuống!”

Những lời nói chân thành, đầy nhiệt huyết của Lý Huyền và A Cường nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng và những tiếng reo hò ủng hộ từ phần lớn đám đông. Nhiều người dân An Bình, những người đã trực tiếp tham gia vào công cuộc cải tạo, đã chứng kiến và hưởng lợi từ những thành quả ấy, cảm thấy một niềm tự hào mãnh liệt dâng trào. Sự hoài nghi trong lòng họ đã dần tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc vào con đường 'Nhân Đạo' đang mở ra.

Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều đồng tình. Một giọng nói nghiêm nghị, pha chút cố chấp, đột ngột vang lên từ đám đông, cắt ngang những tiếng reo hò. Đại Sư Ca, một tu sĩ trẻ từ một môn phái nhỏ gần đó, bị thu hút bởi đám đông ồn ào. Y mặc đạo bào chỉnh tề, khí chất đạo mạo nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự lo lắng và có phần khinh thường. Y bước ra khỏi đám đông, đứng đối diện bục gỗ, tay vuốt chòm râu lưa thưa, giọng nói mang theo sự uy nghiêm của kẻ tu hành.

“Mấy lời phàm tục các ngươi làm sao hiểu được đại đạo? Tu tiên không chỉ là để trường sinh bất lão, mà còn là để bảo vệ nhân gian khỏi hiểm họa. Thiên tai, yêu ma, bệnh tật, những tai ách mà phàm nhân các ngươi không thể chống đỡ, ai sẽ là người đứng ra? Khi linh khí còn dồi dào, các vị tiên nhân đã dùng thần thông để trấn áp yêu ma, thay trời hành đạo. Giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, nhưng không có nghĩa là hiểm họa đã biến mất. Không có tiên lực, các ngươi lấy gì chống đỡ khi những con yêu thú từ rừng sâu tràn về, khi dịch bệnh hoành hành, hay khi thiên thạch từ trời giáng xuống? Cái gọi là ‘nhân đạo’ của các ngươi, chẳng qua chỉ là sự tự huyễn hoặc, là việc tự lừa dối mình trong một thế giới đầy rẫy hiểm nguy mà không có tiên nhân che chở!”

Lời của Đại Sư Ca như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang sôi sục, khiến quảng trường chìm vào một sự im lặng đột ngột. Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy lo lắng và hoài nghi. Đại Sư Ca nói không sai. Dù An Bình đang ph��n thịnh, nhưng những hiểm họa từ thế giới tu tiên, từ sự suy yếu của Thiên Đạo vẫn luôn rình rập. Liệu 'Nhân Đạo' có đủ sức để chống đỡ tất cả?

Lão Khách Trọ, người đàn ông râu tóc bạc trắng với vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng, đại diện cho những người dân còn hoài nghi, thở dài một tiếng. Y vẫn mang theo chiếc túi vải quen thuộc, bước lên phía trước một chút, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ thực tế. “An Bình nay tốt thật, không ai phủ nhận điều đó. Nhưng liệu mai sau có còn được như vậy? Những con kênh mương này, những cánh đồng này, liệu có bền vững mãi khi Thiên Đạo ngày càng suy kiệt, khi những phép màu của tu tiên không còn? Ai dám chắc không có hiểm họa mà tu sĩ mới giải quyết được? Chúng ta là phàm nhân, sức lực có hạn. Tu tiên là con đường mà tiền nhân đã đi qua, là hy vọng duy nhất khi đối mặt với những thứ vượt quá sức tưởng tượng của phàm trần. Liệu chúng ta có nên hoàn toàn từ bỏ nó chỉ vì những thành công bước đầu này?”

Cuộc tranh luận lại bùng nổ, gay gắt hơn bao giờ hết. Lý Huyền cố gắng phản bác, A Cường lớn tiếng bảo vệ quan điểm của mình, nhưng Đại Sư Ca vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không chút nao núng, kiên định với niềm tin vào tu tiên. Đám đông lại chia làm hai phe, một phe ủng hộ 'Nhân Đạo' bằng những minh chứng thực tế, một phe lo lắng về tương lai và tin vào sự cần thiết của tu tiên. Tiếng vỗ tay, tiếng tranh cãi, tiếng gió thoảng qua giữa những ngọn đuốc lập lòe tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.

Tạ Trần, đứng cách đó không xa, vẫn quan sát mọi việc. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói, mùi mồ hôi và mùi đất ẩm. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Hắn biết, đây không phải là một cuộc tranh luận có thể giải quyết trong một đêm. Đây là sự chuyển giao của một kỷ nguyên, sự va chạm của những lý tưởng đã tồn tại hàng ngàn năm với những hạt mầm mới đang nảy nở. Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang đứng cạnh Ông Lão Tiều Phu, chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi chép lại những lời tranh luận. Khu��n mặt Tiểu An đầy vẻ bối rối, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi lớn lao mà cậu chưa từng nghĩ tới. Tạ Trần khẽ thở dài, biết rằng đã đến lúc hắn cần phải nói điều gì đó, không phải để kết thúc cuộc tranh luận, mà để định hướng nó.

***

Trong khi quảng trường Thị Trấn An Bình vẫn còn ồn ào tiếng tranh luận và xì xào bàn tán, thì bên trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một bầu không khí hoàn toàn trái ngược đang bao trùm. Tiếng gió se lạnh của đêm khuya lùa qua khe cửa, mang theo chút sương mờ và mùi đất ẩm từ bên ngoài, nhưng bên trong quán, mùi giấy cũ, mực tàu và trà thoang thoảng lại tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, vẫn ngồi bên chiếc bàn đọc sách quen thuộc, ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ hắt lên khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hắn không hề nhúc nhích, chỉ khẽ lật một trang sách cổ đã úa màu thời gian, động tác nhẹ nhàng như sợ làm xáo trộn sự yên bình của màn đêm.

Dù tiếng tranh cãi từ quảng trường vẫn vọng vào, nhưng dường như không thể chạm tới được sự bình yên trong tâm hồn Tạ Trần. Hắn vẫn là một người quan sát trầm tĩnh, một nhà tư tưởng vô danh, không trực tiếp can dự vào cuộc tranh luận bên ngoài mà để nó tự nhiên diễn ra, tự nhiên bộc lộ những mâu thuẫn và khao khát của nhân loại. Hắn biết, lời nói của hắn, dù chỉ là một tia sáng nhỏ, cũng đủ sức định hướng cả một dòng chảy tư tưởng, và hắn phải cẩn trọng với từng câu chữ.

Thư Đồng Tiểu An, sau một hồi chăm chú lắng nghe cuộc tranh luận gay gắt giữa Lý Huyền, A Cường và Đại Sư Ca, cuối cùng cũng không kìm được sự bối rối và tò mò. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ hoang mang, đã rụt rè bước vào quán sách. Kế bên cậu là Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, như một người đã trải qua bao dâu bể và nhìn thấu lẽ đời. Ông cũng đã lắng nghe mọi chuyện, nhưng không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi theo Tiểu An vào quán sách, ánh mắt chứa đựng sự mong chờ một lời giải đáp từ vị tiên sinh bí ẩn.

Tiểu An rụt rè đứng trước bàn sách của Tạ Trần, cúi đầu một cách lễ phép. “Tiên sinh… con đã nghe hết những gì mọi người tranh luận ở ngoài quảng trường. Lý huynh và A Cường nói có lý, rằng chúng ta có thể tự mình làm nên những điều vĩ đại. Nhưng Đại Sư Ca cũng nói không sai, rằng thế giới này còn nhiều hiểm nguy mà phàm nhân không thể chống đỡ. Vậy rốt cuộc, chúng ta có cần tu tiên không? Con… con thấy ai nói cũng có lý, nhưng lại không biết nên tin vào đâu.” Giọng Tiểu An nhỏ dần, lộ rõ sự bối rối và khao khát được thấu hiểu. Cậu bé nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng, như thể chỉ có vị tiên sinh này mới có thể giải đáp được những khúc mắc trong lòng cậu.

Tạ Trần, nghe thấy lời của Tiểu An, khẽ ngừng lật trang sách. Hắn không nhìn thẳng vào cậu bé, mà khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn xa xăm ra ngoài cửa quán sách, nơi những ngọn đuốc leo lét trên quảng trường vẫn còn bập bùng cháy, hắt lên những bóng người vẫn còn tụ tập, tranh luận. Gió đêm lùa vào, mang theo một làn hơi lạnh mỏng, khiến hắn khẽ rùng mình. Hắn im lặng một lát, như đang suy tư rất sâu, như đang cân nhắc từng lời. Tiếng xì xào từ quảng trường vọng vào, tiếng gió thoảng qua, và tiếng tim đập thình thịch của Tiểu An là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong quán.

Cuối cùng, Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn khói. Hắn không đưa ra một câu trả lời trực tiếp, không phán xét ai đúng ai sai, mà chỉ nói một câu ngắn gọn, trầm tĩnh, nhưng lại hàm chứa một triết lý sâu sắc, đủ sức định hướng suy nghĩ của những người đang tìm kiếm. “Tiểu An à, tu tiên là một con đường. Nhân Đạo cũng là một con đường. Quan trọng không phải là chọn con đường nào, mà là con đường đó dẫn đến đâu… và người đi trên đó có còn là chính mình hay không.”

Lời nói của Tạ Trần như một hạt giống triết lý được gieo vào mảnh đất tâm hồn đang bối rối của Tiểu An. Cậu bé ngẩn người ra, đôi mắt mở to, cố gắng tiêu hóa từng chữ. Bên cạnh, Ông Lão Tiều Phu, với kinh nghiệm sống và sự thấu hiểu sâu sắc, khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ minh triết. Ông lão quay sang nhìn Tạ Trần, giọng nói chậm rãi, từ tốn, như thể đang làm rõ ý nghĩa của lời tiên sinh. “Ý tiên sinh là, nếu con đường dẫn đến mất đi nhân tính, dù có trường sinh bất tử, dù có đạt được sức mạnh vĩ đại, thì cũng vô nghĩa chăng? Con đường đó, dù là tiên đạo hay nhân đạo, nếu khiến con người đánh mất bản chất của mình, thì chẳng phải là một con đường sai lầm sao?”

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi của Ông Lão Tiều Phu. Hắn chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, rồi lại cúi đầu, tiếp tục lật trang sách cổ. Ánh mắt hắn lại trở về với những dòng chữ, như thể mọi câu trả lời đều đã nằm sẵn trong đó, hoặc như thể hắn đã nói đủ những gì cần nói. Hắn không cần phải thuyết phục, không cần phải tranh luận. Nhiệm vụ của hắn là gieo hạt, còn việc nảy mầm và phát triển là của người khác. Hắn biết rằng, lời nói của hắn, dù chỉ được một vài người nghe thấy trực tiếp, sẽ không ngừng lan tỏa, như những gợn sóng từ viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ, định hướng những suy tư và nhận thức của nhân loại trong kỷ nguyên mới.

***

Lời của Tạ Trần, dù chỉ được Thư Đồng Tiểu An và Ông Lão Tiều Phu nghe thấy trực tiếp, nhưng với tốc độ lan truyền của những câu chuyện và những lời bàn tán trong một thị trấn nhỏ, chúng đã nhanh chóng được truyền đi, như một làn gió mát thổi qua không khí căng thẳng của cuộc tranh luận trên quảng trường. Mùi khói đèn lồng và sương đêm ngày càng đặc quánh, nhưng sự hỗn loạn trong tâm trí đám đông dường như bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho những suy tư sâu sắc hơn.

Bà Lão Bán Nước, với lưng còng và mái tóc bạc, vẫn còn đứng nán lại cùng vài người bạn hàng. Bà đã nghe ngóng đủ mọi luồng ý kiến, từ những lời nhiệt huyết của Lý Huyền đến sự nghiêm nghị của Đại Sư Ca. Khi lời của Tạ Trần được ai đó truyền lại, bà khẽ gật gù, ánh mắt hiền từ nhưng đầy vẻ từng trải. Bà quay sang Thư Sinh Ngu Ngốc, cậu thanh niên với gương mặt ngây ngô, luôn cầm sách nhưng vẻ mặt mơ màng, đang gãi đầu bối rối.

“Này Thư Sinh, con nghe rõ chưa?” Bà Lão Bán Nước khẽ nói, giọng trầm ấm. “Cái tiên sinh Tạ Trần nói đó, sâu sắc lắm. Nói vậy, cái quan trọng là mình sống sao cho ra người, chứ có thành tiên mà như khúc gỗ, quên hết tình thân, quên hết bản ngã thì cũng có nghĩa lý gì… Sống mà không còn là chính mình thì dù có sống vạn năm cũng chẳng phải là sống.”

Thư Sinh Ngu Ngốc, vẫn còn mơ màng giữa những khái niệm triết lý, gật đầu lia lịa. “Con… con cũng không hiểu hết, nhưng hình như tiên sinh nói đúng. Sách con đọc cũng nói, đạo lý là nằm ở lòng người. Nhưng mà… làm sao để không ‘mất người’ đây, bà lão?” Cậu bé hỏi, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ và khao khát.

Bà Lão Bán Nước chỉ mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ lên vai Thư Sinh. “Cái đó, phải tự mình mà tìm lấy thôi con ạ. Tiên sinh đã gieo hạt rồi, còn mình có chăm sóc cho nó nảy mầm hay không, đó là việc của mỗi người.”

Cuộc tranh luận trên quảng trường không kết thúc bằng một sự đồng thuận hay bất đồng rõ rệt, không có người thắng kẻ thua. Thay vào đó, nó tan rã trong một sự suy tư tập thể. Đại Sư Ca, dù vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã không còn sự cố chấp ban đầu. Y nhìn Lý Huyền và A Cường, rồi nhìn đám đông đang dần tản đi, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng mới, một sự lung lay trong niềm tin giáo điều đã được hun đúc từ bao đời. Y bắt đầu tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà y đã chọn, liệu những giáo lý mà y đã học, có thực sự là con đường duy nhất, hay chỉ là một chấp niệm đã lỗi thời?

Lão Khách Trọ, sau khi nghe lời của Tạ Trần, cũng khẽ thở dài, nhưng lần này là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng hoài nghi. Y không còn đặt câu hỏi về sự bền vững của 'Nhân Đạo' nữa, mà bắt đầu suy nghĩ về bản chất của sự bền vững ấy, về cái giá của quyền năng, và về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Y nhìn những ngọn đuốc dần tắt, nhìn những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy suy tư của người dân, và nhận ra rằng, đây không phải là một kết thúc, mà là một khởi đầu.

Người dân An Bình rời đi, mang theo không phải là một câu trả lời duy nhất, một giải pháp tức thời, mà là những câu hỏi sâu sắc hơn về ý nghĩa của cuộc đời, về giá trị của nhân tính, và về con đường mà họ muốn lựa chọn cho bản thân và thế hệ sau. Họ hiểu rằng, Thiên Đạo suy yếu không có nghĩa là tận thế, mà là sự mở ra của một kỷ nguyên mới, nơi con người phải tự mình kiến tạo vận mệnh, không còn dựa dẫm vào những phép màu hư ảo.

Khi quảng trường dần vắng lặng, chỉ còn lại những ánh đèn lồng leo lét và sương đêm giăng phủ khắp nơi, Tạ Trần khép cửa quán sách. Hắn nhìn về phía quảng trường giờ đã vắng lặng, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya. Cuộc tranh luận đã kết thúc, nhưng một cuộc tranh luận khác, âm thầm và sâu sắc hơn, đang bắt đầu trong lòng mỗi người dân. Hắn biết rằng, hành trình nhận thức của nhân loại còn rất dài và đầy thử thách. Con đường 'Nhân Đạo' sẽ không hề bằng phẳng, mà đầy rẫy những biến động, những thử thách mới, những va chạm giữa niềm tin cũ và lý tưởng mới.

Tuy nhiên, hắn tin vào hạt m��m đã được gieo. Hắn tin vào sức sống bền bỉ của con người, vào khả năng tự kiến tạo nên một tương lai mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh hay tiên nhân nào. Kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người, đang dần định hình, từng chút một, từ những điều bình dị nhất, từ những bàn tay lao động cần mẫn nhất, và từ những tâm hồn đang miệt mài tìm kiếm chân lý. An Bình đêm đó, dù vẫn ồn ào tiếng đời trong những giấc mơ, nhưng lại mang một sự tĩnh lặng của những tâm hồn đang tìm kiếm, như những dòng nước ngầm bắt đầu chuyển động, định hình một dòng chảy mới cho toàn cõi nhân gian. Lời nói của Tạ Trần về "con đường đó dẫn đến đâu... và người đi trên đó có còn là chính mình hay không" sẽ trở thành một chủ đề xuyên suốt, một lời nhắc nhở không ngừng cho những ai đang đứng trước lựa chọn sinh tử của một kỷ nguyên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free