Nhân gian bất tu tiên - Chương 943: Hội Kiến Tạo: Bàn Tay Con Người, Nền Móng Kỷ Nguyên
Ánh sáng đầu tiên của ‘Nhân Đạo’ đã ló rạng, không phải từ sức mạnh của thần tiên, mà từ chính trái tim của con người, từ những hạt mầm bình phàm nhất đang cựa mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.
***
Sáng sớm, Thôn Vân Sơn bừng tỉnh trong làn sương mỏng giăng mắc trên những mái nhà gỗ và đá nhỏ, đường đất còn ẩm ướt hơi sương đêm. Tiếng chim hót ríu ran từ lùm cây sau nhà, tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con suối nhỏ uốn lượn qua làng, hòa cùng tiếng gà gáy văng vẳng từ xa, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống bình dị. Mùi đất ẩm nồng, mùi cỏ dại và khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh, quyện vào không khí trong lành, mát rượi. Nắng dịu vừa chớm lên, xuyên qua những tán lá xanh non, rải những vệt sáng vàng nhạt xuống mặt đất, báo hiệu một ngày mới an lành. Bầu không khí nơi đây thanh tĩnh, yên bình đến lạ, một vẻ đẹp gần gũi với thiên nhiên mà nhiều tu sĩ từng khao khát lại bỏ lỡ.
Trong một góc sân nhỏ của Thợ Gốm Lão Tôn, sự tĩnh lặng ấy được điểm xuyết bởi tiếng cười trong trẻo và những âm thanh lách cách của đất sét. Lý Huyền, giờ đây đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ hoang mang của một cựu tu sĩ vừa đánh mất tất cả, đang say sưa hướng dẫn Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Hoa nặn gốm. Khuôn mặt y không còn những nét cau mày ưu tư, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một nụ cười nhẹ thường trực và cảm giác bình yên lạ thường. Đôi bàn tay từng vung kiếm pháp oai hùng, giờ đây đã chai sạn hơn vì đất và gốm, nhưng lại uyển chuyển và khéo léo đến kinh ngạc khi vuốt ve từng thớ đất. Y mặc một bộ áo vải thô cũ kỹ, lấm lem đất sét, nhưng điều đó không làm y bận tâm. Trái lại, y cảm thấy một sự tự tại chưa từng có.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh quen thuộc, chăm chú lắng nghe từng lời dặn dò của Lý Huyền. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, tỉ mỉ nhào nặn khối đất sét trước mặt, cố gắng làm theo từng động tác của "sư phụ" bất đắc dĩ. Sự hiếu học và kiên nhẫn của Tiểu An khiến Lý Huyền không khỏi mỉm cười. Bên cạnh, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cười khúc khích với chiếc bình méo mó của mình. Quần áo của cô bé cũng vá víu nhưng sạch sẽ, và trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy là sự hồn nhiên, vui vẻ tuyệt đối. Cô bé không câu nệ hình dáng, chỉ đơn thuần tận hưởng niềm vui được chạm vào đất, được tạo ra thứ gì đó bằng chính đôi tay mình.
“Quan trọng không phải là nó đẹp đến đâu, mà là tâm huyết chúng ta đặt vào đó,” Lý Huyền trầm giọng nói, âm điệu đã trở nên tự nhiên và ấm áp hơn rất nhiều so với những ngày đầu tiên. Y dùng ngón tay cái vuốt nhẹ một đường cong trên chiếc bình gốm đang thành hình. “Mỗi vết nứt, mỗi đường vân đều kể một câu chuyện. Câu chuyện về bàn tay người thợ, về ý chí của đất, về thời gian và sự kiên nhẫn.” Y ngẩng đầu nhìn Tiểu An, đôi mắt ánh lên vẻ khích lệ. “Đất có hồn, Tiểu An. Ngươi phải lắng nghe nó.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng cảm nhận sự mềm mại và dẻo dai của đất sét. Cậu bé đã học được rất nhiều từ Lý Huyền, không chỉ là kỹ thuật nặn gốm, mà còn là thái độ trân trọng đối với lao động và sự sáng tạo. Cái cảm giác đất sét dính vào tay, mùi đất nồng nồng, và sự biến đổi kỳ diệu của một khối vật chất vô tri dưới bàn tay mình, tất cả đều là những trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và đầy ý nghĩa. Cậu bé hiểu rằng, đây không phải là một bài học đơn thuần về làm gốm, mà là một bài học về cuộc sống, về cách con người có thể tạo ra giá trị từ những điều giản dị nhất.
Tiểu Hoa, sau một hồi loay hoay với chiếc bình có hình dáng kỳ cục như một quả bí ngô, ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh sự hiếu kỳ: “Anh Lý Huyền ơi, cái bình của con có thể trồng hoa của con không?�� Cô bé chỉ vào một bụi hoa dại ven hàng rào.
Lý Huyền cười dịu dàng: “Đương nhiên rồi, Tiểu Hoa. Nó sẽ là chiếc bình đẹp nhất, vì nó được làm bằng chính đôi tay con, và vì nó sẽ chứa đựng những bông hoa mà con yêu quý.” Y cúi xuống, giúp Tiểu Hoa chỉnh lại một góc của chiếc bình. Y nhận ra, niềm vui của y bây giờ không còn đến từ sức mạnh pháp thuật hay sự ngưỡng mộ của người khác, mà đến từ những khoảnh khắc giản dị như thế này, từ nụ cười của một đứa trẻ, từ sự hài lòng khi tạo ra một thứ gì đó hữu ích và đẹp đẽ. Y đã từng là một tu sĩ cao ngạo, sống trong thế giới của linh khí và pháp tắc, nhưng giờ đây, y đã tìm thấy một thế giới khác, chân thật hơn, ấm áp hơn, nơi giá trị của một người không nằm ở cấp bậc tu vi mà ở những gì y có thể làm được cho cuộc sống, cho những người xung quanh.
Thợ Gốm Lão Tôn, người đàn ông hiền từ với bàn tay chai sạn dính đầy đất sét, vẫn luôn mặc chiếc áo vải thô quen thuộc, lặng lẽ quan sát từ xa. Ông đã sống cả đời với nghề gốm, đã nhìn thấy biết bao người đến và đi, nhưng chưa bao giờ thấy ai có sự chuyển mình mạnh mẽ như Lý Huyền. Ánh mắt ông đầy sự công nhận, một nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Thằng nhóc này,” ông lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm ấm. “Đúng là có duyên với đất. Hơn cả ta ngày xưa.” Lão Tôn cảm nhận được sự chân thành trong từng động tác của Lý Huyền, sự say mê thực sự, không phải là sự ép buộc hay tìm kiếm một lối thoát. Ông tin rằng, Lý Huyền đã thực sự tìm thấy con đường của mình, con đường của một phàm nhân, nhưng không hề kém phần ý nghĩa hay cao cả.
Lão Tôn đã chứng kiến Lý Huyền từ một người xa lạ, ngơ ngác, dần dần trở thành một thành viên không thể thiếu trong xưởng gốm nhỏ bé của mình. Y học hỏi nhanh chóng, không ngại khó khăn, và đặc biệt là luôn giữ một thái độ khiêm nhường, cầu thị. Y không còn nói về linh khí hay pháp tắc, mà nói về độ co ngót của đất sét, về nhiệt độ nung, về men gốm và những hoa văn đơn giản. Đối với Lão Tôn, đó là một sự thay đổi kỳ diệu, một minh chứng sống động cho thấy con người không cần phải dựa vào những thứ siêu nhiên để tìm thấy giá trị của mình. Mỗi ngày, nhìn Lý Huyền miệt mài bên bàn xoay, Lão Tôn lại thấy một tia hy vọng mới cho cái nghề thủ công đang dần bị lãng quên, và cho cả một kỷ nguyên mà ông vẫn chưa hình dung rõ.
***
Buổi trưa, nắng ấm áp rải xuống Quán Trà Vọng Giang, gió nhẹ thổi từ phía sông mang theo hơi nước mát lành, xoa dịu cái oi ả của ngày. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách khứa và tiếng pha trà lách cách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm dịu của cuộc sống. Mùi trà thơm lừng, mùi nước sông phảng phất và mùi hoa cỏ dại ven bờ len lỏi vào không khí, khiến tâm hồn người ta trở nên thanh tịnh.
Tại một góc bàn, nhóm người A Cường, Bà Mười, Lão Nông và Ông Lão Tiều Phu đang tụ họp. Họ vừa thưởng thức những chén trà xanh nghi ngút khói, vừa thảo lu���n sôi nổi, đôi khi là tranh luận gay gắt, về ý tưởng thành lập một "Hội Kiến Tạo" của riêng Thị Trấn An Bình. A Cường, người đàn ông trung niên với vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị và ánh mắt đầy quyết tâm, là người khởi xướng. Ông đang nhiệt huyết trình bày những kế hoạch cải thiện cuộc sống cho cộng đồng, từ việc củng cố đê điều, khai thông kênh mương, cho đến xây dựng những ngôi nhà vững chãi hơn.
Người Kể Chuyện, vốn là khách quen của quán, ngồi cạnh đó, thỉnh thoảng lại khuấy động không khí bằng những câu chuyện sinh động, đặc biệt là câu chuyện về Lý Huyền – người cựu tu sĩ từng cao ngạo giờ đã trở thành thợ gốm tài hoa. Ông ta kể với một giọng điệu đầy hứng khởi, như thể đang kể một huyền thoại mới. “Cái cậu Lý Huyền đó, từ một tiên nhân cao ngạo, linh khí tràn đầy, giờ đã trở thành thợ gốm tài hoa, đôi tay lấm lem đất sét nhưng ánh mắt lại sáng hơn bao giờ hết. Ai bảo phàm nhân không làm nên chuyện lớn! Chuyện của cậu ấy giờ đây đã lan truyền khắp các làng lân cận, trở thành một minh chứng sống động cho con đường ‘Nhân Đạo’ mà các vị đang bàn bạc đây!”
A Cường vỗ mạnh xuống bàn, tiếng kêu khô khốc thu hút sự chú ý của mọi người. Ánh mắt ông ta rực sáng niềm tin. “Đúng vậy! Chúng ta không có linh khí, không có pháp thuật, nhưng chúng ta có đôi tay, có khối óc. Chúng ta có thể dùng trí tuệ và sức lao động của chính mình để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Phải dựa vào chính mình thôi!” Ông ta nói, giọng dứt khoát, thể hiện một ý chí kiên định. Ông đã quá chán nản với việc trông chờ vào những vị tiên nhân xa vời hay một Thiên Đạo đang suy tàn.
Lão Nông, người đàn ông da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, luôn đội chiếc nón lá quen thuộc, trầm ngâm đặt chén trà xuống. Vẻ mặt ông đầy suy tư, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự lo lắng. “Cải tạo kênh mương là việc cấp bách. Mấy năm nay nước không về ruộng đủ, mùa màng thất bát. Nhưng làm sao khi không có pháp thuật dẫn thủy, không có linh khí để đào sâu lòng kênh hay chuyển dịch những tảng đá lớn?” Giọng ông chất chứa một nỗi niềm trăn trở đã đeo đẳng ông và bao nhiêu người dân làm nông khác suốt nhiều năm qua. Ông vẫn còn nhớ những lần các tu sĩ từng dùng pháp thuật để hô mưa gọi gió, để dịch chuyển núi non, nhưng giờ đây, những cảnh tượng ấy đã trở thành ký ức xa xăm.
Bà Mười, một người phụ nữ lớn tuổi với nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, nhưng ánh mắt sắc sảo và đầy kinh nghiệm sống, cẩn trọng ghi chép vào một cuốn sổ cũ. Bà là người thực tế, luôn cân nhắc mọi khả năng. “Những gì Lão Nông nói không phải không có lý. Sức người có hạn. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng, từng bước một. Không thể làm bừa được.” Bà nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy trọng lượng. Bà tin vào sự cẩn trọng và kinh nghiệm, không phải những lời hứa hẹn suông.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, chậm rãi đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ. Ông mặc bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã gắn bó với ông bao năm tháng. “Con người sinh ra từ đất, lớn lên nhờ đất. Đất có quy luật của đất, ta phải thuận theo. Không thể cưỡng cầu. Nếu không thể dùng pháp thuật để thay đổi tự nhiên, vậy thì hãy học cách thấu hiểu và lợi dụng nó.” Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang tính chất khuyên răn, thấm đẫm triết lý dân gian. Ông đã chứng kiến bao nhiêu lần con người cố gắng chống lại tự nhiên mà thất bại, và cũng chứng kiến những lần con người hòa hợp với tự nhiên mà thành công.
Những lời của Ông Lão Tiều Phu khiến cả nhóm trầm ngâm. Họ nhận ra rằng, con đường phía trước không chỉ là sự thiếu thốn về sức mạnh siêu nhiên, mà còn là một sự thay đổi tư duy sâu sắc. Phải từ bỏ thói quen ỷ lại vào linh khí, vào pháp thuật, và quay trở về với những giá trị cốt lõi của con người: trí tuệ, sự kiên trì, và tinh thần đoàn kết. A Cường nhìn Bà Mười, rồi lại nhìn Lão Nông và Ông Lão Tiều Phu. Ông cảm thấy một luồng năng lượng mới đang trỗi dậy trong lòng. Đây không chỉ là việc xây dựng lại một cái kênh, một cái nhà, mà là xây dựng lại niềm tin vào chính bản thân con người.
Trong đầu A Cường, hình ảnh Lý Huyền miệt mài bên bàn xoay gốm hiện lên rõ nét. Nếu một cựu tu sĩ cao ngạo còn có thể tìm thấy niềm vui trong công việc của phàm nhân, thì tại sao họ, những người đã quen với cuộc sống bình dị, lại không thể làm được những điều vĩ đại hơn? Sự thay đổi của Lý Huyền là một lời khẳng định hùng hồn cho triết lý "Nhân Đạo", rằng con người có thể tự định nghĩa giá trị của mình, không cần đến phép thuật hay sự ban ơn của Thiên Đạo. Đây chính là hạt mầm mà Tạ Trần đã gieo, và giờ đây, nó đang dần nảy mầm, không chỉ trong tâm hồn Lý Huyền, mà còn trong trái tim của những người dân An Bình, thúc đẩy họ hành động, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
***
Buổi chiều, nắng vàng ươm rải khắp Thôn Vân Sơn, nhuộm một màu óng ả lên những mái nhà và con đường đất. Dọc theo con suối nhỏ chảy qua Thị Trấn An Bình, tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá lách cách, tiếng thở dốc và tiếng nói chuyện rộn ràng phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của làng quê. Nhóm "Hội Kiến Tạo", với A Cường là ngư���i đứng đầu, Lý Huyền là một thành viên tích cực, cùng với Lão Nông, Bà Mười và một số người dân khác, đang hăng say cải tạo một đoạn kênh mương. Tiếng nước chảy róc rách của con suối tự nhiên hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng của lao động và thiên nhiên. Mùi đất ẩm nồng, mùi mồ hôi của con người và mùi cỏ cây tự nhiên quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa vất vả vừa tràn đầy sinh lực.
Công việc rất khó khăn. Đoạn kênh mương này đã xuống cấp nghiêm trọng, lòng kênh bị bồi lấp bởi bùn đất, và đặc biệt là có một tảng đá lớn chắn ngang dòng chảy, khiến nước không thể lưu thông thuận lợi. Không có linh khí, không có pháp thuật để dễ dàng dịch chuyển tảng đá nặng nề hay tạo dòng chảy mạnh mẽ, họ phải hoàn toàn dựa vào sức người và những công cụ thô sơ: cuốc, xẻng, đòn bẩy, dây thừng.
A Cường, với vóc dáng vạm vỡ, đang dùng hết sức mình để cạy một khối đá nhỏ hơn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông ta thở hổn hển, giọng nói đầy vẻ bất lực: “Tảng đá này lớn quá, không thể khiêng đi được!” Ông ta nhìn về phía tảng đá khổng lồ chắn ngang dòng kênh, ánh mắt thoáng qua một chút nản lòng. Cái cảm giác bất lực khi đối mặt với vật cản mà không có pháp lực để giải quyết, đó là điều mà nhiều người phàm vẫn phải đối mặt mỗi ngày, và giờ đây, nó lại trở thành thách thức lớn đối với cả những người đã quen với sức mạnh tu tiên như Lý Huyền.
Lão Nông, với kinh nghiệm làm ruộng bao đời, tay chân chai sạn vì đất và nước, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nếu không dịch được, vậy thì đập nhỏ ra. Hoặc tìm cách dùng đòn bẩy. Tổ tiên ta ngày xưa vẫn làm vậy.” Ông ta chỉ vào một thân cây gỗ lớn nằm gần đó. “Có lẽ chúng ta có thể dùng nó làm đòn bẩy.” Ông tin vào những phương pháp truyền thống, những trí tuệ đã được đúc kết qua hàng ngàn năm của phàm nhân.
Trong khi mọi người đang vật lộn với tảng đá và thảo luận các phương án, Tạ Trần lại xuất hiện bên bờ suối. Hắn vẫn giữ vẻ thư sinh, thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn ngồi xuống một gốc cây gần đó, mở một cuốn sách cũ, lặng lẽ đọc. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Tuy nhiên, ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại dõi theo công việc của "Hội Kiến Tạo", như một người quan sát vô hình. Thư Đồng Tiểu An, người vẫn luôn theo sát Tạ Trần, ngồi bên cạnh, cũng chú tâm vào cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt lanh lợi của cậu bé cũng không ngừng quan sát những gì đang diễn ra.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tảng đá lớn, rồi dừng lại ở dòng nước đang chảy vòng vèo qua vật cản. Hắn không nói lớn, chỉ trầm tĩnh nói với Thư Đồng Tiểu An bên cạnh, nhưng giọng nói vừa đủ để những người gần đó, đặc biệt là A Cường và Lão Nông, có thể nghe thấy: “Nước chảy đá mòn. Sức mạnh lớn nhất không phải là nhất thời, mà là bền bỉ và thuận theo tự nhiên.” Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh hay một lời khuyên trực tiếp, mà là một câu nói mang tính triết lý sâu sắc, gợi m���. Đó là cách Tạ Trần vẫn thường làm, gieo những hạt mầm tư tưởng mà không trực tiếp can thiệp.
Lời nói của Tạ Trần, như một làn gió nhẹ, thổi qua tâm trí Lý Huyền. Y đang cố gắng dùng sức để đẩy tảng đá, nhưng bất thành. Nghe thấy câu nói của Tạ Trần, y chợt dừng lại, đôi mắt ánh lên vẻ suy tư. "Nước chảy đá mòn... bền bỉ và thuận theo tự nhiên..." Y lẩm bẩm, rồi đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu. Y đã từng là một tu sĩ, luôn tìm cách dùng pháp lực để chống lại tự nhiên, để ép buộc nó phục tùng ý chí của mình. Nhưng giờ đây, không có pháp lực, y phải học cách hòa hợp.
Lý Huyền mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và đầy tự tin. Vẻ mặt y không còn chút hoang mang nào. “Đúng vậy!” Y quay sang A Cường và Lão Nông, giọng nói đầy phấn khởi. “Nếu không thể chống lại dòng chảy, hãy học cách uốn nắn nó! Chúng ta không cần phải di chuyển tảng đá này ngay lập tức. Chúng ta có thể xây dựng một con đập tạm thời ở phía thượng nguồn, chuyển hướng dòng nước sang một nhánh nhỏ khác đã được khai thông sẵn. Sau đó, chúng ta sẽ tập trung đục đẽo tảng đá này thành những khối nhỏ hơn, dễ dàng di chuyển hơn. Và rồi, chúng ta có thể lợi dụng chính sức nước đã được chuyển hướng để làm mòn đá, hoặc dùng nó để vận chuyển những khối đá đã được đục nhỏ đi!”
Lời đề xuất của Lý Huyền khiến mọi người như bừng tỉnh. A Cường vỗ đùi cái bốp, ánh mắt rực sáng niềm vui sướng. “Đúng là! Tại sao chúng ta lại không nghĩ ra nhỉ?” Lão Nông cũng gật gù liên tục, miệng lẩm bẩm: “Lợi dụng sức nước... đúng là thuận theo tự nhiên!” Bà Mười mỉm cười, cẩn thận ghi lại ý tưởng của Lý Huyền vào cuốn sổ.
Cả nhóm người, từ sự nản lòng ban đầu, giờ đây tràn đầy năng lượng và quyết tâm. Họ nhanh chóng phân công nhau, người đi tìm gỗ làm đập, người bắt đầu đục đẽo tảng đá. Tiếng cuốc xẻng trở nên dồn dập hơn, tiếng cười nói cũng vang vọng hơn. Lý Huyền, với sự thông minh và khả năng tư duy logic của mình, đã chứng tỏ y không chỉ là một thợ gốm tài hoa mà còn là một người có thể đưa ra những giải pháp s��ng tạo cho các vấn đề thực tế.
Tạ Trần, khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía dòng kênh đang dần được khơi thông. Hắn biết, lời gợi ý của mình không chỉ giúp họ giải quyết tảng đá, mà còn gieo vào tâm trí họ một triết lý sâu sắc hơn về cách đối nhân xử thế với tự nhiên, với cuộc sống. “Sức mạnh lớn nhất không phải là nhất thời, mà là bền bỉ và thuận theo tự nhiên.” Câu nói ấy không chỉ đúng cho việc cải tạo kênh mương, mà còn cho toàn bộ con đường phát triển của kỷ nguyên Nhân Gian. Sự thành công bước đầu của "Hội Kiến Tạo" trong việc giải quyết vấn đề bằng trí tuệ và lao động phàm nhân là minh chứng cho tiềm năng phát triển vượt bậc của 'Nhân Đạo', báo hiệu một kỷ nguyên nơi khoa học và kỹ thuật sẽ thay thế pháp thuật.
Việc Lý Huyền và các thành viên khác tìm thấy niềm vui trong lao động và sự sáng tạo tập thể không chỉ là một sự thay đổi cá nhân, mà còn cho thấy sự hình thành của một 'văn hóa Nhân Đạo' mới. Một văn hóa nơi giá trị con người được đề cao hơn sức mạnh siêu nhi��n, nơi sự đoàn kết và trí tuệ được xem là nền tảng để kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn. Những giọt mồ hôi lấp lánh dưới nắng chiều, những bàn tay lấm lem đất sét, những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt mệt mỏi, tất cả đều là những biểu tượng sống động cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người. Tạ Trần khép lại cuốn sách, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Con đường bình thường, hóa ra, lại chứa đựng những điều phi thường.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.