Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 942: Hạt Mầm Nhân Đạo: Lan Rộng Lời Bình Phàm

Dưới vòm trời quang mây tạnh của một buổi sớm an lành, ánh nắng non tơ như những sợi tơ vàng mỏng manh, khẽ lướt qua mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, rồi dịu dàng đậu lại trên những trang sách cũ trong quán nhỏ của Tạ Trần. Mùi giấy mục, mùi mực nhạt, và thoang thoảng hương trà sớm vẫn vương vấn đâu đây, hòa quyện với làn không khí trong lành mang theo hơi đất ẩm. Trong cái tĩnh lặng và an yên đó, một khung cảnh tưởng chừng như vô cùng bình dị, lại đang âm thầm dệt nên một khởi đầu mới, một chân lý khác biệt.

Lý Huyền, cựu tu sĩ từng mang khí chất thoát tục, giờ đây đang cúi mình bên một khối đất sét nâu sẫm. Đôi tay hắn, từng quen với việc kết ấn, điều khiển pháp l���c, nay lại lấm lem đất, từng ngón tay thô ráp nhưng đầy cẩn trọng, miết nhẹ theo đường cong mềm mại của một chiếc bình gốm đang dần thành hình. Chiếc áo vải thô màu nâu đất đã dính đầy những vệt bùn, nhưng trên khuôn mặt hắn không còn vẻ tiều tụy, hay nỗi hoang mang của những ngày đầu tiên bỏ phế tu vi. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ, một ánh mắt kiên nhẫn và bình thản đến lạ.

Thợ Gốm Lão Tôn, người thầy nghề hiền lành với đôi bàn tay chai sạn và nụ cười phúc hậu, ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời chỉ dẫn nhẹ nhàng. “Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật,” ông nói, giọng điệu trầm ấm, “nhưng để nghệ thuật có hồn, thì cần tâm của người thợ. Mỗi đường nét, mỗi hoa văn, đều là lời nói của đất, là tiếng lòng của người. Đừng vội vàng, đừng cưỡng cầu, cứ để nó tự nhiên mà thành.” Lão Tôn dùng một que gỗ nhỏ, khẽ gạt đi những phần đất thừa, rồi quay sang nhìn Lý Huyền, ánh mắt đầy sự khuyến khích. “Con đường này, chẳng khác gì tu đạo, nhưng lại chân thật hơn nhiều, phải không, tiểu huynh?”

Lý Huyền khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt. “Thật không ngờ, việc này lại đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ đến vậy. Mỗi đường nét đều phải xuất phát từ tâm, từ sự thấu hiểu vật liệu… Chẳng khác gì tu đạo, nhưng lại chân thật hơn nhiều. Ngày trước, ta dùng pháp lực, vạn vật đều phải tuân theo ý ta. Muốn biến đất thành gốm, chỉ cần một niệm là xong. Nhưng giờ đây, ta phải cảm nhận từng hạt đất, từng giọt nước, phải nương theo ý của chúng, phải để chúng tự kể câu chuyện của mình.” Hắn nhìn vào khối đất sét đang dần xoay tròn trên bàn xoay, cảm nhận sự sống động tiềm ẩn trong đó. Đó không còn là một vật vô tri, mà là một sinh linh đang chờ được đánh thức, chờ được định hình. Hắn từng coi thường những thứ vô tri như đất sét, như nước, như lửa – những nguyên liệu cơ bản mà hắn có thể dễ dàng điều khiển bằng pháp thuật. Nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với chúng bằng chính đôi tay trần của mình, và chính trong sự đối mặt đó, hắn tìm thấy một sự tôn trọng mới, m���t sự kết nối sâu sắc mà trước kia hắn chưa từng có.

Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi của Tiểu Ngư lấp lánh sự tò mò, còn Tiểu An thì chăm chú quan sát từng cử động của Lý Huyền, như một học trò đang cố gắng ghi nhớ mọi thứ. “Lý ca ca, sao huynh không dùng pháp thuật cho nhanh ạ?” Tiểu Ngư hồn nhiên hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm. Nàng đã quen với việc tu sĩ có thể làm mọi thứ một cách thần kỳ.

Lý Huyền khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền lành mà trước đây chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt của một tu sĩ Thái Huyền Tông. “Tiểu Ngư, nếu dùng pháp thuật, thì đây đâu còn là gốm nữa. Nó sẽ là một vật vô hồn, không có dấu vết của công sức, của tình yêu thương mà ta đặt vào. Mà như thế, thì còn gì là ý nghĩa?” Hắn nhẹ nhàng giải thích, đôi mắt vẫn không rời khỏi khối đất. “Mỗi cây gốm là một đời người, có thô ráp, có tinh xảo, nhưng đều quý giá như nhau,” Lão Tôn lặp lại câu nói của mình, như một lời khẳng định cho triết lý mà Lý Huyền đang dần ngộ ra.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ quán sách, tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn bạc, nhưng ánh mắt anh lại hướng về phía Lý Huyền. Anh không trực tiếp tham gia vào cuộc trò chuyện, nhưng mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của Lý Huyền đều không thoát khỏi tầm quan sát của anh. Anh nhìn thấy sự thay đổi không chỉ ở đôi tay lấm lem, mà còn ở ánh mắt, ở thần thái của cựu tu sĩ. Sự thanh thản, sự bình yên mà Lý Huyền đang tìm thấy, không phải là thứ có thể đạt được bằng pháp thuật hay tu vi. Nó đến từ sự chấp nhận, từ sự buông bỏ, và từ sự tái tạo.

Trong tâm trí Tạ Trần, một ý nghĩ chợt lóe lên, như một ánh sáng mờ ảo trong đêm tối. “Đây mới là con đường chân chính,” anh thầm nhủ, “tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, từng nhát dao chạm khắc, không phải trong hư ảo trường sinh hay sức mạnh vô biên.” Anh nghĩ về những lời Lý Huyền đã nói hôm trước, về sự "mất người" của các tu sĩ khi họ càng tiến xa trên con đường tu tiên. Họ đánh đổi cảm xúc, ký ức, thậm chí cả nhân tính của mình để đổi lấy sức mạnh và sự bất tử. Nhưng cuối cùng, họ nhận lại được gì? Một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự suy tàn của Thiên Đạo. Còn Lý Huyền, sau khi từ bỏ tất cả, lại đang tìm thấy sự trọn vẹn trong một việc làm tưởng chừng như nhỏ bé.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận hương vị đắng chát rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. Anh biết, những gì Lý Huyền đang trải qua không chỉ là một sự thay đổi cá nhân, mà còn là một minh chứng sống, một hạt giống đầu tiên của 'Nhân Đạo' đang nảy mầm. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức mạnh tiềm tàng, lay động những tâm hồn đang lạc lối trong mê cung của sự tu luyện. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và Tạ Trần, trong quán sách nhỏ của mình, vẫn sẽ là điểm neo, là người gieo mầm, lặng lẽ quan sát những hạt giống của ‘Nhân Đạo’ nảy mầm và phát triển trong Kỷ Nguyên Nhân Gian. Anh đặt cuốn sách xuống, ánh mắt vẫn dõi theo Lý Huyền, một nụ cười thấu hiểu nở trên môi.

Mùi đất sét tươi, mùi gỗ mộc, mùi hoa dại từ vườn nhỏ của Tiểu Hoa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của sự kiến tạo. Tạ Trần nhìn những mảnh vỡ của chiếc bình cũ được đặt gọn gàng một góc, và rồi nhìn chiếc bình mới đang dần thành hình trong tay Lý Huyền. Anh biết, mỗi mảnh vỡ đều có thể tạo nên một hình hài mới, và chính sự đổ vỡ của Thiên Đạo, của con đường tu tiên cũ, lại đang mở ra một khởi đầu mới cho nhân loại, một cơ hội để tự tay kiến tạo, để định hình lại những gì đã mất, theo một cách hoàn toàn khác biệt. Và Lý Huyền, người cựu tu sĩ này, chính là một trong những người đầu tiên dám bước đi trên con đường đó, con đường trở về với bản nguyên, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn đã sẵn sàng để kiến tạo.

***

Khi ánh dương lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng vàng óng ả xuống mặt sông Vọng Giang, quán Trà V��ng Giang đã tấp nập khách hơn ngày thường. Tiếng nước sông chảy rì rào như bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven bờ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, và tiếng pha trà lách cách đầy thư thái. Mùi trà thơm nồng, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ thoang thoảng theo làn gió nhẹ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ.

Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, đang ngồi ở vị trí trung tâm, tay quạt nhẹ chiếc quạt giấy cũ kỹ, giọng kể chuyện lúc trầm lúc bổng, đầy lôi cuốn. Xung quanh hắn, các bàn trà đều chật kín khách, từ những người dân địa phương đến các khách lữ hành qua đường. Ai nấy đều chăm chú lắng nghe câu chuyện ly kỳ mà hắn đang kể.

“Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!” Người Kể Chuyện cất giọng, thu hút mọi ánh nhìn. “Chuyện về một cựu tu sĩ, Lý Huyền, một đệ tử chân truyền của Thái Huyền Tông lừng lẫy, người mà tu vi cao thâm đến mức có thể phi thiên độn địa, dời non lấp biển! Ấy vậy mà, hắn đã vứt bỏ tu vi ngàn năm, vứt bỏ tiên pháp thần thông, chỉ để tìm thấy niềm vui trong việc nặn một chiếc bình đất sét! Thật điên rồ, hay là một đạo lý mới?”

Hắn dừng lại một chút, khéo léo để câu hỏi lơ lửng trong không khí, cho phép người nghe tự suy ngẫm trước khi tiếp tục. Một tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Có người lắc đầu, cho rằng đó là sự phí hoài. Có người lại gật gù, ánh mắt đầy sự tò mò.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, vẫn ung dung rót trà cho khách. Đôi mắt tinh tường của ông nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét. Ông đặt chén trà xuống bàn cho một vị khách, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói ấm áp, chậm rãi, đầy kinh nghiệm sống. “Điên rồ hay không, chỉ có người trong cuộc mới thấu. Nhưng xem ra, hắn đã tìm thấy sự an yên mà kẻ tu tiên ngàn năm cũng khó đạt được. Đó chẳng phải là ‘Nhân Đạo’ hay sao, con đường của con người?” Ông nói, rồi khẽ vuốt chòm râu điểm bạc, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía dòng sông Vọng Giang, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi nhẹ nhàng.

Một dân làng, vốn là một lão nông phơi mình dưới nắng gió, tay cầm chén trà nóng, rít một hơi dài rồi thở phào. “Cha ông ta vẫn thường nói, ‘sống một đời người, không cầu trường sinh, chỉ cầu an lạc’. Có lẽ, con đường của phàm nhân, chính là con đường chân chính nhất… không cần trường sinh, chỉ cần sống một đời trọn vẹn.” Lão nói, ánh mắt xa xăm, như đang hồi tưởng lại những lời dạy của tổ tiên, những triết lý giản dị mà sâu sắc của những người đã sống trọn vẹn cuộc đời mình trên mảnh đất này.

Lão Khách Trọ, với râu tóc bạc trắng và vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt sáng quắc, đang ngồi ở một góc, im lặng lắng nghe. Hắn là một người trầm tĩnh, ít nói, thích quan sát. Ban đầu, hắn có chút hoài nghi khi nghe những câu chuyện về Tạ Trần và Lý Huyền, về một "Nhân Đạo" lạ lùng. Nhưng khi nghe Người Kể Chuyện tường thuật lại từng chi tiết, từng lời nói, và rồi nghe những lời bình phẩm của Lão Quán Chủ và dân làng, sự hoài nghi trong hắn dần tan biến, thay vào đó là một sự tò mò sâu sắc và một niềm tin đang chớm nở.

Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ rồi ngọt dịu nơi đầu lưỡi. Trong đầu hắn, những câu nói của Tạ Trần, những hành động của Lý Huyền, và cả những lời bình của Lão Quán Chủ cứ vang vọng. “Cái Thiên Đạo suy yếu, cái tiên môn mục nát… có lẽ, sự thật nằm ở những điều bình dị này.” Hắn thầm nhủ. Hắn đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến sự suy tàn của các tông môn, sự tha hóa của các tu sĩ. Hắn đã thấy những kẻ tu tiên vì sức mạnh mà đánh mất nhân tính, trở thành những cỗ máy vô hồn. Giờ đây, câu chuyện về Lý Huyền, một cựu tu sĩ tìm thấy ý nghĩa trong việc nặn gốm, lại gieo vào lòng hắn một hạt mầm hy vọng mới.

Người Kể Chuyện tiếp tục câu chuyện, lồng ghép thêm những chi tiết về Tạ Trần, về quán sách nhỏ của anh, về những triết lý mà anh gieo rắc một cách thầm lặng. Hắn miêu tả cách Tạ Trần không bao giờ trực tiếp can thiệp, mà chỉ gợi mở, dẫn dắt, để mỗi người tự tìm thấy con đường của mình. Hắn nói về việc Tạ Trần không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực.

Những lời kể của Người Kể Chuyện, cùng với những lời bình phẩm sâu sắc của Lão Quán Chủ, đã tạo nên một làn sóng suy nghĩ mới trong lòng những người khách. Họ bắt đầu bàn tán sôi nổi hơn, không chỉ về Lý Huyền, mà còn về ý nghĩa của cuộc đời, về cái giá của quyền năng, và về bản chất của con người. Tiếng nói chuyện ngày càng rộn ràng, nhưng không ồn ào hỗn loạn, mà là một sự trao đổi ý kiến đầy nhiệt huyết, đầy triết lý. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, tiếng nước sông vẫn rì rào, và ánh nắng trưa vẫn ấm áp, nhưng trong không khí đã có một sự thay đổi tinh tế, một hạt mầm tư tưởng mới đang được gieo rắc và lan tỏa, không chỉ trong quán trà nhỏ này, mà còn ra khắp Thị Trấn An Bình, và xa hơn nữa. Lão Khách Trọ lặng lẽ đứng dậy, trả tiền trà, và bước ra ngoài. Trong túi vải của hắn không chỉ có đồ dùng cá nhân, mà còn có một câu chuyện, một triết lý mới mẻ mà hắn sẽ mang theo trên hành trình của mình. Hắn biết, thế giới này rộng lớn hơn hắn nghĩ nhiều, và có lẽ, sự thật, cái mà hắn hằng tìm kiếm, lại nằm ở những nơi bình dị nhất, trong những câu chuyện tưởng chừng như điên rồ nhất.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày sắp tắt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, tại một Dịch Trạm Biên Giới cách Thị Trấn An Bình không xa, gió đã bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi bụi đất và hơi lạnh se sắt của hoàng hôn. Dịch trạm là một tòa nhà gỗ đơn giản, kiên cố, với sân rộng dành cho ngựa và chuồng trại phía sau. Tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng nói chuyện ồn ào của lính gác và lữ khách, tiếng gió rít qua khe cửa, tất cả tạo nên một bầu không khí bận rộn, cảnh giác, và đôi khi căng thẳng. Mùi ngựa, mùi bụi, mùi khói bếp từ nhà ăn, và mùi rượu nồng nặc từ quán rượu nhỏ trong dịch trạm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống nơi biên ải.

Lão Khách Trọ, người đã rời quán Trà Vọng Giang từ buổi trưa, giờ đây đang ngồi bên một bàn gỗ thô ráp, nhấp một chén rượu gạo nóng hổi. Râu tóc bạc trắng của hắn đã lấm tấm bụi đường, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng tinh anh. Đối diện hắn là Chưởng Quán Tiệm Rượu, một người đàn ông béo tốt, vui vẻ, tay luôn cầm chiếc khăn lau bàn, miệng nở nụ cười xởi lởi. Xung quanh họ là vài lữ khách khác, đa phần là những thương nhân hoặc lính tráng đang trên đường hành quân, ai nấy đều mệt mỏi nhưng vẫn không khỏi tò mò trước câu chuyện mà Lão Khách Trọ đang kể.

“Ta đã thấy bằng mắt mình, nghe bằng tai mình,” Lão Khách Trọ cất giọng trầm tĩnh, nhưng đầy sức thuyết phục, “một cựu tu sĩ, Lý Huyền, một đệ tử của Thái Huyền Tông lừng lẫy, đã từ bỏ tất cả tu vi, pháp lực, chỉ để tìm thấy niềm vui trong việc nặn một chiếc bình đất sét ở Thị Trấn An Bình. Hắn không còn là tiên nhân, mà đã trở thành một phàm nhân đúng nghĩa. Chẳng phải điều đó còn đáng quý hơn cái gọi là ‘trường sinh’ mà Thiên Đạo ban tặng sao?” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua những người đang lắng nghe, như muốn thăm dò phản ứng của họ.

Chưởng Quán Tiệm Rượu, vốn là người hiếu khách và thích nghe ngóng tin tức, mắt sáng rỡ. “Thật không ngờ, một thị trấn nhỏ như An Bình lại có thể nảy sinh những tư tưởng như vậy. Đây đúng là chuyện lạ chưa từng có! Ta nghe nói, Thiên Đạo đang suy yếu, tu tiên cũng chẳng còn được như xưa. Chắc chắn sẽ có nhiều người tò mò tìm đến An Bình để xem thực hư câu chuyện này.” Hắn nói, rồi quay sang một người lính, “Này, rượu ngon đây! Uống vào quên hết sầu lo!”

Một lữ khách khác, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt phong trần, tay cầm chén rượu, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần chìm xuống. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự biến động của thế giới, quá nhiều bi kịch của những người tu sĩ bị "mất người". Hắn thở dài một tiếng. “Nếu con đường tu tiên chỉ dẫn đến ‘mất người’, thì con đường phàm nhân, dù ngắn ngủi, lại giữ trọn vẹn sự ‘người’ của chúng ta. Có lẽ, đây là điều mà cả giới tu tiên cũng cần phải học hỏi.” Giọng hắn trầm đục, mang theo chút suy tư sâu sắc. Hắn đã nghe nhiều câu chuyện về những tu sĩ trở thành quái vật, về những tông môn sụp đổ vì tranh giành quyền lực, và về sự tha hóa của những kẻ từng được coi là thần thánh. Câu chuyện về Lý Huyền, một cựu tu sĩ tìm lại nhân tính trong sự bình dị, lại gieo vào lòng hắn một tia sáng hy vọng mong manh.

Lão Khách Trọ tiếp tục kể về Tạ Trần, về những triết lý “Nhân Đạo” mà anh đã gieo mầm. Hắn giải thích rằng “Nhân Đạo” không phải là một pháp môn tu luyện, không phải là một con đường để đạt được sức mạnh siêu phàm, mà là một cách sống, một triết lý về giá trị của cuộc đời phàm trần, về sự trân trọng những điều bình dị, về việc tìm thấy ý nghĩa trong lao động, trong sự sáng tạo, và trong những mối quan hệ chân thành giữa con người với con người. Hắn nhấn mạnh rằng Tạ Trần không cố gắng thuyết phục ai, mà chỉ lặng lẽ gieo mầm những suy nghĩ, để mỗi người tự mình cảm nhận và lựa chọn.

Những người nghe vừa tò mò, vừa hoài nghi, nhưng không khỏi suy ngẫm. Một số người lính trẻ tuổi, vốn quen với việc sống nay chết mai, mắt mở to, như đang nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác. Một thương nhân, vốn chỉ quan tâm đến lợi lộc, lại bắt đầu nghĩ về ý nghĩa thực sự của cuộc sống, về những gì mình đang theo đuổi. Họ bắt đầu trao đổi ý kiến, tranh luận, dù chưa đi đến một kết luận cuối cùng, nhưng những hạt giống của “Nhân Đạo” đã được gieo rắc vào tâm trí họ, như những làn gió mạnh mẽ thổi qua dịch trạm biên gi���i, mang theo những tư tưởng mới mẻ đến những vùng đất xa xôi. Chưởng Quán Tiệm Rượu, với nụ cười xởi lởi, hứa sẽ lan truyền câu chuyện này cho những khách khác, và hắn biết, đây sẽ là một câu chuyện thu hút nhiều người. Hắn tin rằng, không lâu nữa, sẽ có nhiều người tìm đến An Bình để tận mắt chứng kiến sự thật.

Lão Khách Trọ nhìn ra bầu trời đêm đang dần bao trùm. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở An Bình không chỉ là một hiện tượng nhất thời. Nó là một sự chuyển dịch, một khởi đầu mới. Và hắn, một lữ khách bình thường, đã vô tình trở thành một phần của sự chuyển dịch đó, một người mang tin tức, mang triết lý từ một thị trấn nhỏ bé đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi những con người đang khao khát tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc đời mình, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy tàn.

***

Đêm khuya, ánh trăng bạc vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải những vệt sáng hư ảo xuống Thị Trấn An Bình. Gió đêm se lạnh, rì rào qua những tán cây, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh nến lờ mờ chập chờn, soi sáng không gian tĩnh mịch. Tạ Trần ngồi một mình, không đọc sách, mà lặng lẽ nhìn ra khoảng sân vắng, nơi chiếc bình đất sét của Lý Huyền đang hong khô dưới ánh trăng. Chiếc bình ấy, dù chưa hoàn thiện, nhưng đã mang một vẻ đẹp mộc mạc, chân thật, ẩn chứa câu chuyện về sự tái sinh của một tâm hồn.

Trong tâm trí anh, những cuộc thảo luận ở quán trà Vọng Giang, những lời kể của Người Kể Chuyện, những suy ngẫm của Lão Quán Chủ và những người dân làng, và cả sự lan tỏa của câu chuyện đến Dịch Trạm Biên Giới qua lời của Lão Khách Trọ, tất cả đều hiện rõ như một dòng chảy không ngừng nghỉ. Anh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Lý Huyền, từ sự hoang mang ban đầu đến sự bình thản và tập trung hiện tại, và anh biết, những hạt mầm anh gieo đã bắt đầu nảy mầm, không chỉ trong một tâm hồn, mà còn trong nhiều tâm hồn khác, theo những cách khác nhau.

“Nhân Đạo… không phải là thần thông phép thuật, không phải là trường sinh bất tử,” Tạ Trần thầm nh��, giọng nói nội tâm trầm tĩnh, sâu sắc, như tiếng suối ngầm chảy qua tầng tầng lớp lớp đá. “Nó là sự chấp nhận và trân trọng từng khoảnh khắc của một đời người, là sự tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình dị nhất. Nó không cần ta phải tuyên truyền, nó sẽ tự tìm lấy con đường của mình, như dòng nước chảy về biển lớn, như hạt mầm nứt vỏ vươn lên đón nắng.”

Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự se lạnh của đêm khuya, mùi giấy cũ và trà thơm vẫn vương vấn trong không gian. Anh biết, con đường phía trước của “Nhân Đạo” còn rất dài, và đầy thử thách. Những tư tưởng mới mẻ này, đối lập hoàn toàn với hàng vạn năm tu luyện và sùng bái sức mạnh, chắc chắn sẽ gặp phải sự nghi ngờ, sự kháng cự, thậm chí là đối đầu từ những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên cũ, hoặc những thế lực vẫn còn tin vào Thiên Đạo. Nhưng anh cũng tin rằng, sự thật, khi đã được gieo mầm và nuôi dưỡng bằng những giá trị chân thật nhất của con người, sẽ có sức sống mãnh liệt.

Anh mở mắt, ánh nhìn lại hướng về chiếc bình đất sét. Nó vẫn còn thô ráp, chưa được nung, nhưng đã mang trong mình tiềm năng của một tác phẩm nghệ thuật. Cũng như "Nhân Đạo", nó mới chỉ là khởi đầu. Sự thay đổi của Lý Huyền là một ví dụ điển hình, một minh chứng sống cho thấy khả năng của con người trong việc tự định nghĩa ý nghĩa cuộc đời mình, không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo hay sức mạnh của tiên pháp. Anh biết rằng, sẽ có thêm nhiều cựu tu sĩ, nhiều phàm nhân khác, khi Thiên Đạo tiếp tục suy yếu và con đường tu tiên cũ không còn ý nghĩa, sẽ tìm đến anh, hoặc tìm đến con đường “Nhân Đạo” này để tìm kiếm sự trọn vẹn.

“Đây mới là khởi đầu thực sự của một kỷ nguyên…” Tạ Trần lẩm bẩm, không thành tiếng. Một kỷ nguyên không còn tiên nhân, không còn thần thánh, chỉ còn con người, với những giá trị chân thật nhất của mình. Anh không phải là một vị cứu tinh, anh chỉ là một người gieo mầm, lặng lẽ quan sát những hạt giống của ‘Nhân Đạo’ nảy mầm và phát triển. Vai trò của anh không phải là kiểm soát, mà là định hướng gián tiếp, là điểm neo nhân quả. Anh tin rằng, chính sự kiên trì, sự thích nghi không ngừng từ nhân loại, từ những hành động bình dị nhất, mới là thứ sẽ định hình nên kỷ nguyên mới này. Ánh sáng đầu tiên của ‘Nhân Đạo’ đã ló rạng, không phải từ sức mạnh của thần tiên, mà từ chính trái tim của con người, từ những hạt mầm bình phàm nhất đang cựa mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free