Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 941: Hàng Trần Tâm: Bước Chân Bình Phàm

Đêm dần sâu, Thị Trấn An Bình chìm vào giấc ngủ, nhưng một hành trình mới, một sự thức tỉnh mới, đã bắt đầu. Khi ánh bình minh đầu tiên rạng rỡ xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên những mái ngói rêu phong và con đường lát đá ẩm ướt, Thị Trấn An Bình thức giấc với một nhịp điệu quen thuộc, bình dị. Tiếng rao hàng của người bán bánh bao nóng hổi vang vọng từ Phố Thương Mại Kim Long, xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven sông. Mùi bánh ngọt, mùi đất ẩm sau sương đêm, và mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà xung quanh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.

Trong không khí trong lành ấy, Lý Huyền xuất hiện trước quán sách của Tạ Trần. Bóng dáng hắn, đêm qua còn in dài trên con đường dưới ánh trăng non, giờ đây hiện rõ hơn dưới nắng sớm, vẫn tiều tụy nhưng không còn vẻ chênh vênh, lạc lối. Ánh mắt hắn, dù vẫn vương vấn sự hoang mang của một người vừa đoạn tuyệt với quá khứ, đã ánh lên một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò khó tả. Hắn đứng tần ngần trước cửa quán, hít thở thật sâu mùi không khí trong lành, thứ mùi vị hoàn toàn khác xa với linh khí nồng đậm mà hắn từng hít thở mỗi ngày nơi tiên môn. Một cảm giác xa lạ, nhưng cũng không kém phần chân thật, len lỏi vào tâm trí hắn. Cuốn sách Tạ Trần trao đêm qua, hắn vẫn ôm chặt trong tay, như một vật tùy thân quý giá nhất. Nó không phải là công pháp tu luyện, không phải là bí tịch thần thông, mà là một tập hợp những suy tư, những triết lý về nhân sinh, về cuộc sống bình thường mà bấy lâu nay hắn đã bỏ quên. Hắn không hiểu hết, nhưng mỗi câu chữ đều khơi gợi trong hắn một sự đồng điệu, một khao khát được tìm hiểu.

Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa quán sách khẽ mở, Tạ Trần bước ra, trên tay cầm một ấm trà nóng, hương trà thoang thoảng bay trong gió sớm. Anh nhìn Lý Huyền, ánh mắt thâm thúy như nhìn thấu tâm can người đối diện, nhưng không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu mời hắn vào.

“Tạ tiên sinh,” Lý Huyền khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng, “Đêm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều. Lời ngài nói về cuộc sống bình thường... ta hiểu, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Ta đã quen với việc dùng pháp lực để thay đổi mọi thứ, giờ đây, việc nhỏ nhặt nhất cũng khiến ta bối rối, cảm thấy bản thân vô dụng.” Hắn đặt cuốn sách lên bàn, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ đối diện Tạ Trần. Cảm giác thô ráp của mặt ghế, của tay vịn, là một điều mới lạ đối với hắn, người từng ngồi trên bồ đoàn ngọc thạch, tọa cụ tiên vân. Sự đối lập ấy càng khiến hắn nhận ra vực thẳm ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi những tia nắng sớm đang múa lượn trên lá cây. “Chẳng có gì là nhỏ nhặt cả, Lý huynh. Chỉ là huynh chưa quen thôi.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, xoa dịu những xao đ���ng trong lòng Lý Huyền. “Hãy nhìn quanh đây.” Anh khẽ đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi cuộc sống thị trấn đang diễn ra. “Mỗi người đều đang tạo ra giá trị của riêng mình, bằng chính đôi tay và khối óc. Huynh có thấy niềm vui trong ánh mắt của Lão Tiệm Cầm khi ông ấy hoàn thành một cây đàn không? Hay sự mãn nguyện của Bà Lão Bán Hoa với những bông hoa của mình? Đó là đạo lý của nhân gian, nằm trong sự lao động và sáng tạo, trong sự kết nối giản dị giữa người với người, giữa con người và vạn vật.”

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, lặng lẽ đặt xuống hai tách trà nóng hổi, hương trà nhẹ nhàng lan tỏa. Nàng nhìn Lý Huyền với sự tò mò, nhưng cũng có chút cảm thông. Nàng đã quen với việc Tạ Trần tiếp đón những vị khách kỳ lạ, những người mang trong mình những nỗi niềm, những băn khoăn mà người thường khó lòng hiểu thấu. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, cũng ngước lên từ quyển sách cũ, chú ý lắng nghe. Thằng bé đã từng nghe Tạ Trần nói những lời tương tự, và dù còn nhỏ, cũng đã phần nào hiểu được cái triết lý sâu xa đằng sau những câu nói tưởng chừng đơn giản ấy.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, mang theo vị đắng chát của lá trà và chút ngọt hậu. “Sức mạnh pháp thuật có thể biến hóa vạn vật, nhưng nó cũng dễ dàng tách rời người tu luyện khỏi cái gốc của sự ‘sống’. Ngược lại, cuộc sống phàm trần, với những khó khăn, những giới hạn, lại buộc con người phải đối mặt, phải suy nghĩ, phải dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn để vun đắp, để kiến tạo. Đó mới là sức mạnh thực sự, sức mạnh của sự tồn tại bền bỉ, của ý chí không ngừng học hỏi và thích nghi.”

Lý Huyền lặng lẽ lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn khô cằn của hắn. Hắn nhớ lại những tháng ngày tu luyện, khi hắn chỉ cần niệm chú, vung tay là có thể thay đổi cảnh vật, dời núi lấp biển. Nhưng rồi, sự thay đổi ấy có mang lại giá trị thực sự không? Hay chỉ là sự phô trương sức mạnh, sự khẳng định cái tôi ảo vọng của kẻ tu hành? Hắn nhận ra, càng cố gắng đạt được sức mạnh vô hạn, hắn càng đánh mất đi khả năng cảm nhận những điều nhỏ nhặt, những vẻ đẹp giản dị của cuộc đời. Hắn đã “mất người” theo một cách khác, không phải là mất đi ký ức hay cảm xúc, mà là mất đi khả năng sống trọn vẹn như một phàm nhân.

“Vậy, ta nên bắt đầu từ đâu, Tạ tiên sinh?” Lý Huyền hỏi, giọng nói đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là một sự khao khát học hỏi. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay từng nắm giữ pháp quyết hô phong hoán vũ, giờ đây trống rỗng, vô dụng. “Ta... ta không biết làm gì cả, ngoài việc tu luyện, và giờ thì ta không còn khả năng đó nữa.” Nỗi sợ hãi về sự vô dụng vẫn còn len lỏi trong tâm trí hắn, như một cái bóng ám ảnh từ quá khứ huy hoàng.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt tách trà xuống. “Vậy hãy bắt đầu từ việc quan sát và học hỏi, Lý huynh. Mỗi kỹ năng đều cần sự kiên nhẫn và tập trung. Hãy thử giúp Tiểu Ngư sắp xếp lại kệ sách, hay giúp Tiểu An mài mực. Huynh sẽ thấy, trong mỗi công việc đều ẩn chứa đạo lý, một loại thành tựu khác biệt so với việc đột phá cảnh giới.” Anh không trực tiếp sai bảo, mà chỉ gợi ý, mở ra một cánh cửa cho Lý Huyền tự mình bước qua.

Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên từ ngoài cửa, phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong quán. “Anh Tạ Trần ơi, có ai giúp Tiểu Hoa mang mấy chậu hoa này vào không? Nặng quá, sắp đổ rồi!” Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang vật lộn với mấy chậu hoa cảnh trước cửa quán, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi.

Lý Huyền khẽ giật mình. Hắn chưa từng đối mặt với một tình huống như vậy. Trong quá khứ, hắn chỉ cần khẽ phất tay, những chậu hoa ấy sẽ tự động bay vào trong. Nhưng giờ đây, hắn chỉ là một phàm nhân. Hắn do dự một chút, ánh mắt lướt qua Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự cho phép. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt khuyến khích. Lý Huyền hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy. Bước chân hắn vẫn còn nặng nề, nhưng đã có thêm một chút kiên quyết. Hắn bước ra khỏi quán sách, ánh nắng ban trưa hắt vào bóng lưng hắn, như một lời chào đón đến một thế giới hoàn toàn mới. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt thâm thúy dõi theo bóng Lý Huyền, biết rằng mỗi bước chân, dù vụng về hay lúng túng, đều là một sự khởi đầu.

***

Buổi trưa trôi qua nhanh chóng, mang theo ánh nắng ấm áp lan tỏa khắp thị trấn. Trong quán sách của Tạ Trần, Lý Huyền đang loay hoay với công việc “sắp xếp kệ sách” mà Tạ Trần đã gợi ý. Trước đây, hắn chỉ cần dùng thần thức quét qua là biết được vị trí của từng cuốn sách, từng loại điển tịch. Giờ đây, hắn phải tự tay nâng từng cuốn sách cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của giấy, mùi mực phai nhạt theo thời gian, và sự nặng trịch của từng trang giấy. Hắn cố gắng sắp xếp chúng theo thứ tự mà Cố Tiểu Ngư đã chỉ dẫn, nhưng đôi tay hắn, vốn quen với việc điều khiển pháp lực, lại trở nên vụng về một cách khó tin. Cuốn thì đặt ngược, cuốn thì lộn xộn, có khi còn làm rơi cả chồng sách xuống sàn, tạo nên tiếng động khô khốc, khiến hắn khẽ giật mình.

Cố Tiểu Ngư, với sự kiên nhẫn hiếm thấy, khẽ mỉm cười, không hề trách móc. Nàng chỉ nhẹ nhàng hướng dẫn: “Lý ca ca, sách cần được xếp theo chủ đề, rồi đến kích thước, để tiện cho khách tìm kiếm. Anh xem, đây là kệ sách về lịch sử, kia là kệ về văn chương, còn đây là những câu chuyện dân gian…” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sự khéo léo, một sự hiểu biết về trật tự mà Lý Huyền chưa từng để tâm. Hắn nhìn nàng, cô gái phàm trần nhỏ bé này, lại có thể làm những việc tỉ mỉ đến vậy. Sự tự cao của một cựu tu sĩ trong hắn dần tan biến, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ thầm kín.

Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở một góc khác, chăm chú mài mực. Tiếng mực mài sột soạt, đều đặn vang lên, tạo nên một âm thanh trầm lắng, bình yên. Thằng bé đôi khi ngẩng đầu lên, nhìn Lý Huyền đang vật lộn với những cuốn sách, rồi lại quay về với công việc của mình. Có lẽ trong mắt Tiểu An, những hành động vụng về của Lý Huyền cũng là một phần của sự học hỏi, giống như thằng bé đang học cách viết từng n��t chữ.

Tạ Trần ngồi sau bàn đọc sách, tay cầm một cuốn kinh thư cũ, ánh mắt vẫn thâm thúy, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thấu hiểu. Anh không can thiệp, chỉ để Lý Huyền tự mình trải nghiệm, tự mình cảm nhận. Anh biết, quá trình này là cần thiết. Sức mạnh pháp thuật có thể mang lại sự tiện lợi tức thì, nhưng nó cũng che lấp đi vẻ đẹp của sự nỗ lực, của sự kiên trì. Chỉ khi tự tay làm, tự tay kiến tạo, con người mới thực sự cảm nhận được giá trị của lao động, giá trị của từng giọt mồ hôi.

“Mỗi cuốn sách, Lý huynh, đều là một thế giới. Mỗi thế giới đều có trật tự riêng của nó,” Tạ Trần khẽ nói, không nhìn Lý Huyền, nhưng lời nói của anh lại như một làn gió nhẹ, xuyên thấu vào tâm trí hắn. “Sắp xếp chúng không chỉ là đặt chúng vào đúng vị trí vật lý, mà còn là hiểu được mối liên hệ giữa chúng, hiểu được dòng chảy tri thức mà chúng mang lại. Đó là một dạng ‘pháp quyết’ khác, một dạng ‘trật tự đạo’ của nhân gian.”

Lý Huyền ngừng tay, nhìn cuốn sách cũ kỹ đang cầm trên tay. Hắn đã từng khinh thường những tri thức phàm tục này, coi chúng là vô bổ so với những công pháp tu tiên cao siêu. Nhưng giờ đây, khi phải tự tay sắp xếp chúng, hắn bắt đầu nhận ra sự tinh túy ẩn chứa bên trong. Mỗi cuốn sách là một mảnh ghép của nhân loại, một sự tích lũy của trí tuệ qua bao đời. Hắn cảm thấy một sự tò mò mới mẻ, một khao khát được đọc, được hiểu, không phải để tăng cường sức mạnh, mà để làm phong phú thêm tâm hồn.

Bên ngoài quán, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của người bán bánh bao vẫn vọng vào, cùng tiếng gió xào xạc qua những trang giấy. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách bao trùm lấy hắn, mang lại một cảm giác lạ lẫm, nhưng cũng dần trở nên thân thuộc. Hắn cúi xuống, nhặt từng cuốn sách bị rơi, cố gắng sắp xếp chúng một cách cẩn thận hơn, chậm rãi hơn. Sự vụng về vẫn còn đó, nhưng không còn sự bực bội, thay vào đó là một sự tập trung lạ thường. Hắn bắt đầu cảm nhận được một niềm vui nhỏ bé khi một chồng sách được xếp gọn gàng, một kệ sách được chỉnh tề. Đó là một loại thành tựu khác, không giống như việc đột phá cảnh giới, nhưng lại mang lại một sự bình yên sâu sắc hơn.

Lý Huyền nhớ lại những lời Tạ Trần nói đêm qua về "cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Hắn chợt hiểu ra, việc sắp xếp sách này, việc giúp Tiểu Hoa mang hoa vào, không phải là những hành động đơn lẻ, mà là những bước đi đầu tiên trên hành trình ấy. Mỗi hành động nhỏ, mỗi sự tương tác với thế giới phàm trần, đều là một bài học, một trải nghiệm mới, giúp hắn từng bước rũ bỏ lớp vỏ bọc tu sĩ kiêu ngạo để trở về với bản nguyên con người. Thiên Đạo có thể suy yếu, nhưng những bí ẩn của vũ trụ, những tri thức nhân gian, vẫn còn đó, chờ đợi hắn khám phá theo một cách hoàn toàn mới, không còn dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên.

***

Khi những tia nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, nhuộm đỏ cả một góc trời, Lý Huyền vẫn còn ở khu vực sân sau của quán sách. Hắn đang giúp Tiểu Hoa và Cố Tiểu Ngư sắp xếp những chậu hoa cảnh vào vị trí mới. Sân sau, với tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng nước chảy nhẹ từ chiếc giếng cổ, và mùi đất ẩm hòa quyện với hương hoa cỏ, mang một vẻ đẹp bình dị, sống động.

Lý Huyền cúi người, nâng một chậu hoa to, cố gắng đặt nó lên một chiếc kệ gỗ. Đôi tay hắn, dù đã quen với việc sắp xếp sách, vẫn còn sự vụng về của kẻ thiếu kinh nghiệm. Hắn cẩn thận, từng chút một, nhưng đúng lúc chậu hoa vừa chạm đến mép kệ, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên. Chậu hoa nghiêng ngả, và rồi, một chiếc bình hoa đất nung cũ kỹ đặt cạnh đó, không chịu nổi chấn động, lăn xuống đất. Chiếc bình vỡ tan thành nhiều mảnh, tiếng "lách cách" của gốm vỡ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng thở dài của thời gian.

Lý Huyền đứng sững người, khuôn mặt thoáng chút thất vọng của một người từng tu sĩ, người từng có thể dùng pháp lực sửa chữa vạn vật. Hắn nhìn những mảnh vỡ nằm rải rác trên đất, một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. “Xin lỗi! Ta… ta đã làm vỡ nó rồi,” hắn khẽ nói, giọng nói vẫn còn chút bàng hoàng. Hắn nhớ lại cảm giác bất lực khi tu vi bị phế, và giờ đây, cảm giác ấy lại ùa về khi hắn không thể sửa chữa một vật đơn giản như chiếc bình.

Tiểu Hoa, cô bé đang tưới nước cho những luống hoa nhỏ, ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn của nàng nhìn những mảnh vỡ, nhưng không hề có chút trách móc hay buồn bã. Ngược lại, một nụ cười hồn nhiên nở trên môi nàng. “Không sao đâu Lý ca ca! Bình này cũ rồi. Để Tiểu An đi tìm đất sét, chúng ta có thể thử nặn lại một cái mới, đẹp hơn! Thư Đồng Tiểu An biết nặn đấy!” Giọng nói trong trẻo của cô bé như một làn gió mát lành, xua tan đi sự nặng nề trong lòng Lý Huyền.

Đúng lúc đó, Tạ Trần bước ra từ ngưỡng cửa, tay vẫn cầm cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt anh lại hướng về phía những mảnh vỡ. Anh đã quan sát mọi chuyện từ đầu, và nụ cười thấu hiểu vẫn vương trên môi. Anh nhìn Lý Huyền, rồi nhìn Tiểu Hoa, và cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở những mảnh vỡ của chiếc bình đất nung. “Mỗi mảnh vỡ đều có thể tạo nên một hình hài mới, nếu biết cách ghép nối và sáng tạo,” Tạ Trần cất giọng điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Đó là quy luật của cuộc sống, Lý huynh. Đôi khi, chính sự đổ vỡ lại mở ra một khởi đầu mới, một cơ hội để tự tay kiến tạo, để định hình lại những gì đã mất, theo một cách hoàn toàn khác biệt.”

Lý Huyền cúi xuống, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ. Những mảnh gốm thô ráp, lạnh lẽo trên nền đất. Hắn chợt nhớ lại lời Tạ Trần nói về việc không có gì là nhỏ nhặt, và về giá trị của sự lao động, sự sáng tạo. Hắn từng coi thường những thứ vô tri như đất sét, như nước, như lửa – những nguyên liệu cơ bản mà hắn có thể dễ dàng điều khiển bằng pháp thuật. Nhưng giờ đây, hắn lại phải đối mặt với chúng bằng chính đôi tay trần của mình.

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một sự an ủi, mà còn là một tia sáng, một gợi mở triết lý sâu sắc. Hắn từng là một tu sĩ, bị ám ảnh bởi sự toàn vẹn, sự hoàn hảo của đạo pháp. Mọi thứ phải là nguyên vẹn, phải là bất diệt. Nhưng cuộc sống phàm nhân, lại đầy rẫy những sự đổ vỡ, những điều không hoàn hảo. Và chính trong những sự không hoàn hảo ấy, lại ẩn chứa một vẻ đẹp khác, một tiềm năng khác. "Mỗi mảnh vỡ đều có thể tạo nên một hình hài mới." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lý Huyền, như một chân lý mới mẻ. Nó không chỉ nói về chiếc bình, mà còn nói về chính cuộc đời hắn, về sự đổ vỡ của con đường tu tiên, và cơ hội để kiến tạo một cuộc đời mới.

Anh cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ, cảm nhận sự thô ráp của chúng trong lòng bàn tay. Trong khoảnh khắc đó, trong lòng hắn không còn là sự thất vọng, mà là một sự tò mò và khao khát được thử sức. Hắn nhìn nụ cười hồn nhiên của Tiểu Hoa, nhìn ánh mắt thâm thúy của Tạ Trần, và hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng nó sẽ không còn đơn độc. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và Tạ Trần, trong quán sách nhỏ của mình, vẫn sẽ là điểm neo, là người gieo mầm, lặng lẽ quan sát những hạt giống của ‘Nhân Đạo’ nảy mầm và phát triển trong Kỷ Nguyên Nhân Gian.

Lý Huyền biết, hắn sẽ phải học lại từ đầu, từ những điều cơ bản nhất của cuộc sống phàm trần. Nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn nhìn những mảnh vỡ trong tay, và trong tâm trí hắn, một hình ảnh mới bắt đầu hiện rõ, một chiếc bình mới, được làm từ chính những mảnh vỡ này, được tạo nên từ chính đôi tay vụng về của hắn, và được thổi hồn bằng ý chí kiên cường của một phàm nhân đang tìm lại chính mình. Đây chính là bước đi đầu tiên trên con đường trở về với bản nguyên, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn đã sẵn sàng để kiến tạo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free