Nhân gian bất tu tiên - Chương 940: Hàng Trần Tâm: Cựu Tu Sĩ Gõ Cửa Quán Sách
Hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Thị Trấn An Bình, một ánh sáng mới đã bùng lên – ánh sáng của lý trí, của sự thật hiển nhiên, soi rọi con đường cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người không cần siêu thoát, mà chỉ cần tìm thấy chính mình. Tạ Trần đứng trong bóng tối, khẽ mỉm cười, cảm nhận hơi lạnh đầu đêm len lỏi qua lớp áo vải thô. Ánh mắt anh ánh lên vẻ hài lòng sâu sắc, không phải vì một thắng lợi vang dội hay một quyền năng mới mẻ, mà vì một hạt mầm tri thức đã được gieo, và nó đã bắt đầu đâm chồi. Sự chấp nhận miễn cưỡng của Thầy Giáo Làng, tuy chỉ là một vết nứt nhỏ trên bức tường thành bảo thủ, nhưng lại là bước đầu tiên cho một sự thay đổi lớn trong giới học giả, báo hiệu một kỷ nguyên mà phương pháp thực nghiệm sẽ dần thay thế sự giáo điều. Sức mạnh của bằng chứng và lý lẽ đã bắt đầu làm lung lay những bức tường thành ấy, từng chút một, bền bỉ và không thể chối cãi. Phát kiến của Trần Minh, giờ đây được giới học giả công nhận, chắc chắn sẽ tạo động lực cho nhiều thanh niên khác theo đuổi con đường nghiên cứu, hình thành các hội nhóm, trường phái tri thức mới. Tạ Trần vẫn là một ‘điểm neo nhân quả’ thầm lặng, mỗi lời nói và hành động, dù chỉ là gợi mở, đều có sức ảnh hưởng sâu rộng đến tương lai của nhân loại. Anh không mong cầu công danh, cũng chẳng mưu cầu lợi lộc, chỉ đơn giản là quan sát, lắng nghe, và đôi khi, khẽ chạm vào dòng chảy của vận mệnh.
Anh xoay người, bước vào quán sách của mình, khép hờ cánh cửa gỗ đã sờn màu thời gian. Bên trong, không gian vẫn tĩnh lặng và ấm áp lạ thường. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn đọc sách, hắt bóng anh lên những kệ sách cao chất đầy tri thức. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng mà chỉ nơi đây mới có. Đó là mùi của thời gian, của những câu chuyện đã ngủ yên, và của những ý tưởng đang chờ đợi được đánh thức. Tiếng lật sách xào xạc của Thư Đồng Tiểu An ở góc phòng, thằng bé vẫn đang miệt mài với bài học của mình, thỉnh thoảng lại khẽ lẩm bẩm một câu hỏi mà dường như chỉ mình nó mới nghe thấy. Cố Tiểu Ngư thì đang cẩn thận sắp xếp lại vài chồng sách mới, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần, tựa như muốn tìm kiếm điều gì đó trong sự tĩnh lặng của anh. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng dưới ánh đèn trông càng thêm phần dịu dàng, nhưng đôi mắt to tròn, lanh lợi kia thì vẫn tràn đầy sự hiếu kỳ.
Đúng lúc ấy, một tiếng bước chân nặng nề nhưng lại ẩn chứa nét thanh thoát rất riêng, đột ngột dừng lại trước cửa quán. Tiếng bước chân ấy, không giống với bước chân vội vã của phàm nhân mưu sinh, cũng chẳng phải tiếng chân nhẹ bẫng của những kẻ tu sĩ thường xuyên phi hành. Nó mang theo một sự mệt mỏi đã hằn sâu, nhưng đồng thời cũng là sự kiên định của một người từng trải qua phong ba bão táp. Âm thanh nhỏ bé ấy, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của quán sách, khiến Tiểu An ngẩng đầu, Cố Tiểu Ngư khẽ chau mày.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt anh tĩnh lặng như mặt hồ thu, không một chút gợn sóng. Một người đàn ông đứng trước ngưỡng cửa, bóng đổ dài trên nền đất ẩm ướt của đêm. Hắn thân hình gầy gò, quần áo giản dị, có phần sờn cũ, nhưng vẫn không che giấu được khí chất thanh cao từng có. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ẩn chứa nỗi mệt mỏi và sự tra vấn, như thể đã trải qua hàng vạn năm đấu tranh nội tâm. Làn da hắn không còn vẻ hồng hào của người được linh khí nuôi dưỡng, mà tái nhợt, khô cằn, hằn lên dấu vết của những tháng ngày phiêu bạt. Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất chính là ánh mắt đó – một ánh mắt đã từng rực rỡ bởi ngọn lửa tu tiên, giờ đây lại mang theo sự trống rỗng đến cùng cực.
“Xin hỏi, đây có phải là quán sách của Tạ tiên sinh không?” Giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo chút run rẩy nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp vốn có của một người từng ở địa vị cao.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt không hề thay đổi. “Chính là hạ, mời vào. Khách nhân có việc gì?”
Người đàn ông bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi như thể mỗi bước chân đều nặng trĩu hàng ngàn cân. Hắn đảo mắt quét qua những kệ sách cao ngất, rồi dừng lại trên Tạ Trần, người đang đứng cạnh bàn, ánh mắt vẫn bình thản đón nhận.
Cố Tiểu Ngư tiến lại gần Tạ Trần, thì thầm đủ để chỉ anh nghe thấy. “Người này nhìn lạ quá, nhưng khí chất không tầm thường chút nào. Chắc hẳn không phải người thường trong trấn mình.” Nàng khẽ nhíu mày, có chút lo lắng nhưng cũng không khỏi hiếu kỳ.
Tạ Trần không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, rồi đưa tay mời người khách ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn đọc sách của mình. Hắn ta khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi xuống, động tác vẫn giữ được nét thanh thoát dù đôi vai dường như đang oằn mình gánh vác một gánh nặng vô hình. Bầu không khí trong quán sách bỗng ch���c trở nên trầm tư hơn, như thể có một câu chuyện dài và nặng nề sắp được kể ra.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, bóng đêm bao trùm Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió se lạnh đầu đông. Bên trong quán sách, chén trà nóng trên tay Lý Huyền bốc hơi nghi ngút, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ lò sưởi nhỏ ở góc phòng. Mùi trà nóng, mùi giấy cũ và mùi hương trầm nhẹ mà Tạ Trần thường đốt, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch, vừa ấm cúng. Lý Huyền, cựu đệ tử Thái Huyền Tông, từng là một tu sĩ danh tiếng, giờ đây ngồi đối diện Tạ Trần, dáng vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt lại ngưng đọng một nỗi đau sâu sắc.
Hắn bắt đầu kể, giọng khàn đặc và đôi lúc nghẹn ngào, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường dày cộp của ký ức. “Ta… ta đã từng là đệ tử Thái Huyền Tông, một trong những tông môn lớn nhất của nhân gian này, thưa Tạ tiên sinh. Thuở thiếu thời, ta tràn đầy nhiệt huyết, khao khát được trường sinh, được siêu thoát, được trở thành một vị tiên nhân cứu giúp chúng sinh.” Hắn ngừng lại, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Ta đã tu luyện hơn ba trăm năm, chứng kiến bao nhiêu thế hệ trưởng lão, sư huynh sư tỷ lần lượt thăng cấp, rồi lại lần lượt ‘mất người’.”
Tạ Trần im lặng lắng nghe, ánh mắt vẫn tĩnh tại, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh đặt cuốn sách đang đọc xuống bàn, tựa hồ tất cả sự chú ý đều dồn vào người đàn ông đối diện.
Lý Huyền tiếp tục, nỗi đau trong giọng nói càng lúc càng rõ ràng. “Ban đầu, chúng ta nghĩ đó là cái giá của sự trường sinh, của việc siêu phàm thoát tục. Càng tu luyện cao thâm, càng phải từ bỏ những cảm xúc phàm tục, những chấp niệm thế gian. Nhưng rồi ta nhận ra, đó không phải là sự siêu thoát, mà là sự tha hóa. Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, mà nhân tính của kẻ tu tiên lại ngày càng mất đi. Ta đã thấy những kẻ cao ngạo, uy nghiêm, từng được vạn người kính ngưỡng, trở nên ích kỷ, lạnh lùng, thậm chí là điên loạn. Họ tranh giành từng chút linh khí tàn, tương tàn lẫn nhau vì những lợi ích nhỏ mọn, quên đi đạo lý, quên đi luân thường. Đó không phải là đạo mà ta tìm kiếm, Tạ tiên sinh.”
Hắn siết chặt chén trà trong tay, hơi ấm từ chén trà dường như cũng không đủ để sưởi ấm tâm hồn đã lạnh giá của hắn. “Ta đã thấy những sư huynh từng thề nguyện bảo vệ bách tính, cuối cùng lại biến thành những kẻ vô cảm, coi sinh mạng phàm nhân như cỏ rác. Ta đã thấy những tiên tử thanh khiết, vì muốn đột phá mà không từ thủ đoạn, đánh mất đi sự lương thiện vốn có. Mỗi lần chứng kiến, niềm tin của ta lại sụp đổ thêm một chút, không phải là sự sụp đổ của một tòa tháp vật lý, mà là sự tan vỡ của lý tưởng, của tất cả những gì ta từng tin tưởng.”
Lý Huyền thở dài thườn thượt, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một sự đồng cảm, một câu trả lời. “Sau cùng, ta không thể chịu đựng được nữa. Ta cảm thấy mình cũng đang dần bước vào con đường đó, dần ‘mất người’. Ta đã tự phế tu vi, từ bỏ tất cả sức mạnh, tất cả những gì mà ta đã dành ba trăm năm để có được, để trở về làm một phàm nhân. Ta muốn tìm lại ‘cái tôi’ đã mất, tìm lại những cảm xúc, những ký ức mà linh khí và Thiên Đạo đang dần tước đoạt khỏi ta. Nhưng giờ đây, khi đã không còn ‘tiên duyên’ nữa, ta lại lạc lối. Ta không biết mình phải sống vì điều gì, phải làm gì trong cuộc đời phàm tục này.”
Tạ Trần, sau khi lắng nghe toàn bộ câu chuyện, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng mỗi từ đều như chạm đến tận cùng nỗi lòng của Lý Huyền. “Vậy, cái giá của sự trường sinh, theo ngươi, là gì?”
Lý Huyền ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc trước câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng sâu sắc của Tạ Trần. Hắn suy nghĩ một lát, rồi đáp, giọng đầy bi ai. “Là tất cả… là bản thân ta, là nhân tính ta. Ta không thể chịu đựng được nữa, tiên sinh. Ta không muốn trở thành một kẻ vô tri, vô cảm, chỉ biết đến sức mạnh và trường sinh mà quên đi tất cả những giá trị khác.”
“Vậy ngươi tìm kiếm gì ở nơi này?” Tạ Trần tiếp tục hỏi, ánh mắt anh như có thể nhìn thấu vạn vật.
“Một hướng đi. Một ý nghĩa cho cuộc đời phàm tục này, khi đã không còn ‘tiên duyên’ nữa.” Lý Huyền cúi đầu, sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn. Hắn đã đi khắp nơi, gặp gỡ bao nhiêu người, nhưng chưa ai có thể cho hắn câu trả lời, chưa ai có thể thấu hiểu nỗi đau và sự trống rỗng trong tâm hồn hắn.
Tạ Trần không nói thêm. Anh chỉ khẽ vươn tay, lấy một cuốn sách từ kệ ngay bên cạnh. Cuốn sách đó không có tựa đề rõ ràng, chỉ có vài dòng chữ cổ khắc trên bìa, đã mờ theo thời gian. Bìa sách làm bằng một loại da thô, trông cũ kỹ và giản dị, nhưng lại tỏa ra một thứ khí chất cổ xưa, trầm mặc. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách đó lên bàn, đẩy về phía Lý Huyền. Cuốn sách không lớn, nằm gọn trong lòng bàn tay, nhưng dường như lại chứa đựng cả một thế giới.
***
Trong quán sách yên tĩnh, Lý Huyền nhìn cuốn sách mà Tạ Trần đặt trước mặt mình. Hắn không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, bởi cuốn sách này trông vô cùng bình thường, không có bất kỳ hào quang hay linh khí nào của tiên gia, cũng chẳng có vẻ nguy nga, tráng lệ của kinh thư cổ điển. Chỉ là một cuốn sách cũ kỹ, đơn giản đến mức thô sơ. Hắn khẽ đưa tay, chạm vào bìa da thô ráp, cảm nhận những dòng chữ cổ đã mờ nhạt dưới đầu ngón tay. Đó là những ký tự hắn chưa từng thấy bao giờ, không thuộc bất kỳ hệ thống văn tự nào mà Thái Huyền Tông từng giảng dạy.
Một sự tĩnh lặng bao trùm lấy cả hai người. Tạ Trần không thúc giục, chỉ lẳng lặng nhìn Lý Huyền, đôi mắt anh như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu tất cả những bối rối và hoang mang trong lòng người đối diện. Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An ở phía xa cũng không dám lên tiếng, chỉ lén nhìn về phía bàn đọc sách, cảm nhận sự trang trọng và bí ẩn của khoảnh khắc này.
Lý Huyền khẽ hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Trong ánh mắt hắn, nỗi tuyệt vọng đã giảm đi phần nào, thay vào đó là một sự tò mò và một tia hy vọng mong manh. Hắn nhận ra, Tạ Trần không đưa cho hắn một câu trả lời trực tiếp, không chỉ cho hắn một con đường cụ thể, mà lại đưa cho hắn một công cụ để t�� mình tìm kiếm. Cuốn sách này, dường như là một cánh cửa, dẫn đến một thế giới hoàn toàn khác so với những gì hắn từng biết.
“Đa tạ tiên sinh,” Lý Huyền khẽ nói, giọng nói không còn run rẩy mà trở nên vững vàng hơn. Hắn cầm cuốn sách lên, cảm nhận trọng lượng nhẹ nhàng của nó trong tay, nhưng lại thấy như đang nắm giữ một thứ gì đó vô cùng quý giá. “Ta hiểu rồi. Con đường không ở trên trời, cũng chẳng phải là những phép tắc khô khan của tiên môn, mà ở chính trong lòng người.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. “Mỗi bước chân, là một sự lựa chọn. Mỗi hơi thở, là một khởi đầu mới. Con đường mà ngươi tìm kiếm, vốn dĩ đã luôn ở đó, chỉ chờ ngươi tự mình khám phá.” Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều như một ngọn đèn soi sáng tâm hồn đang lạc lối của Lý Huyền.
Lý Huyền đứng dậy, khẽ cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn, không phải vì Tạ Trần đã ban cho hắn sức mạnh hay sự trường sinh, mà vì đã giúp hắn tìm lại được chính mình, tìm lại được ý nghĩa của sự “sống”. Hắn xoay người, bước ra khỏi quán sách, bóng dáng gầy gò của hắn in dài trên con đường lát đá dưới ánh trăng non vừa ló dạng. Bước chân hắn vẫn còn sự mệt mỏi, nhưng đã không còn vẻ chênh vênh, lạc lối như lúc ban đầu. Hắn ôm chặt cuốn sách trong tay, như ôm lấy một kho báu vô giá, một niềm hy vọng mới cho cuộc đời mình.
Cố Tiểu Ngư nhìn theo bóng Lý Huyền khuất dần trong màn đêm, rồi quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ngạc nhiên. “Anh Tạ Trần, người đó có vẻ đã tìm thấy điều anh ấy cần rồi.” Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Lý Huyền, từ một sự tuyệt vọng bao trùm, giờ đây lại có một tia sáng le lói.
Thư Đồng Tiểu An cũng rụt rè nói thêm, giọng nói trong trẻo. “Tiên sinh lại giúp đỡ một người nữa rồi. Con đường tu tiên thật đáng sợ, nhưng con đường của tiên sinh lại ấm áp quá.” Thằng bé, dù còn nhỏ, cũng đã phần nào cảm nhận được sự khác biệt giữa hai con đường, hai triết lý sống đối lập.
Tạ Trần không đáp lời hai người. Anh chỉ nhẹ nhàng đóng cửa quán, tiếng kẽo kẹt của cánh cửa cũ kỹ vang vọng trong đêm. Anh dõi theo bóng Lý Huyền khuất dần trong màn đêm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thấu hiểu. Câu chuyện của Lý Huyền báo hiệu rằng sẽ có nhiều tu sĩ khác, vỡ mộng với con đường tu tiên, tìm đến ‘Nhân Đạo’ hoặc một lối sống bình thường. Vấn đề ‘mất nhân tính’ khi tu luyện, được Lý Huyền nhắc đến, sẽ là một yếu tố thúc đẩy sự chuyển dịch xã hội mạnh mẽ hơn trong tương lai. Sự ảnh hưởng của Tạ Trần đang dần lan rộng đến những người từ các tầng lớp khác nhau, không chỉ giới học giả mà cả những người từng ở đỉnh cao của tiên giới. Cuốn sách anh trao cho Lý Huyền, có thể chỉ là một bản thảo sơ khai, một tập hợp những suy tư của anh về bản chất của con người và vũ trụ, nhưng nó sẽ là hạt mầm cho một tư tưởng mới, một nền móng cho ‘Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo’ sau này, dẫn dắt con người tìm về bản nguyên, tìm về chính mình mà không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên.
Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Tạ Trần, trong quán sách nhỏ của mình, vẫn sẽ là điểm neo, là người gieo mầm, lặng lẽ quan sát những hạt giống của ‘Nhân Đạo’ nảy mầm và phát triển trong Kỷ Nguyên Nhân Gian. Đêm dần sâu, Thị Trấn An Bình chìm vào giấc ngủ, nhưng một hành trình mới, một sự thức tỉnh mới, đã bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.