Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 933: Bình Minh Lan Tỏa: Tiếng Vọng Nghệ Thuật Không Tu Tiên

Bình minh... đã bắt đầu.

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian quán trà, không quá lớn nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến mọi người đều cảm thấy một sự chấn động trong tâm hồn. Bình minh không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một quá trình, một hành trình dài mà mỗi bước đi đều do chính con người tự mình định đoạt. Bức tranh 'Bình Minh Nhân Gian' của Linh Nhi, cùng với những tác phẩm khác như 'Vũ Điệu Của Đất' của Lão Tôn, không chỉ là những thành tựu nghệ thuật đơn thuần, mà chúng là những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà con người tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa của cuộc sống, không còn dựa dẫm vào những phép thuật hay sự bất tử hão huyền. Sự kiện này là một bước đệm quan trọng, tạo tiền đề cho cột mốc chương 935, nơi một thành tựu nghệ thuật lớn sẽ được công nhận, có thể chính là tác phẩm của Linh Nhi hoặc một tác phẩm lấy cảm hứng từ nó. Tạ Trần biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ là những người tiếp tục hành trình đó, không ngừng vươn lên, không ngừng sáng tạo, để viết tiếp câu chuyện của chính mình. Bức tranh tường 'Bình Minh Nhân Gian' sẽ trở thành biểu tượng cho kỷ nguyên mới, truyền cảm hứng cho nhiều người khác tin vào giá trị và khả năng của bản thân, mở ra một tương lai nơi con người là trung tâm của mọi sự tồn tại.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của một ngày mới vừa khẽ chạm vào mặt sông, rắc những hạt vàng óng ánh lên mặt nước đang trôi lững lờ, quán trà Vọng Giang đã bắt đầu rộn ràng. Nằm bên bờ sông, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, quán trà này luôn là nơi lý tưởng để người dân An Bình tìm kiếm sự yên bình và thưởng thức những câu chuyện đời thường. Tiếng nước sông chảy rì rầm như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt ven bờ. Mùi trà thơm ngát, quyện lẫn với mùi nước sông trong lành và hương hoa cỏ dại, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, thư thái đến lạ. Gió nhẹ mơn man qua từng kẽ lá, mang theo hơi mát của buổi sớm mai.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông và những con thuyền nhỏ đang lướt nhẹ. Làn da trắng nhợt của hắn vẫn không thay đổi, và đôi mắt sâu thẳm ấy vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư thường trực, dường như có thể thấu rõ mọi sự biến chuyển dù là nhỏ nhất trong nhân gian. Hắn đưa tay nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển hóa thành dư vị ngọt ngào. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, với vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt toát lên sự thông minh, đang cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ cũ kỹ. Chiếc áo vải thô đã sờn vai của Tiểu An không che giấu được sự nhiệt huyết và hiếu kỳ của cậu bé.

Sáng nay, không khí trong quán trà có phần sôi nổi hơn thường lệ. Chủ đề chính không gì khác ngoài bức tranh tường "Bình Minh Nhân Gian" của Linh Nhi. Những lời bàn tán xôn xao, những tiếng trầm trồ, những nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt của mỗi người dân An Bình. Họ không ngừng kể cho nhau nghe về cảm xúc của mình khi đứng trước tác phẩm ấy, về những giá trị nhân sinh mà nó đã khơi gợi trong lòng họ.

"Ngươi thấy không? Bức tranh đó... nó nói lên lòng người chúng ta, không cần tiên nhân phù hộ, chúng ta vẫn có thể sống rực rỡ!" Một lão nông với làn da rám nắng và nụ cười hiền lành cất tiếng, giọng nói đầy xúc động. "Ta đã sống cả đời chỉ biết cúi đầu trước số phận, mong chờ sự ban ơn của trời đất. Nhưng khi nhìn bức tranh ấy, ta bỗng hiểu ra, hạnh phúc là do chính mình tạo nên, là từ những bàn tay lao động, từ những nụ cười sẻ chia."

Một thư��ng nhân trẻ tuổi, ánh mắt tinh anh, cũng góp lời: "Không chỉ vậy, nó còn cho thấy rằng, nghệ thuật đâu chỉ dành cho những bậc cao nhân hay những nơi trang nghiêm. Nó là của chúng ta, của nhân gian này, của những con người bình thường nhất. Nó chạm đến những điều sâu thẳm nhất trong tâm hồn, mà không cần đến chút thần thông hay pháp thuật nào."

Tiểu An, nghe những lời ấy, đôi mắt càng thêm sáng rỡ. Cậu quay sang Tạ Trần, giọng nói đầy ngưỡng mộ: "Tiên sinh, Linh Nhi cô nương thật lợi hại! Cả thị trấn ai cũng nói về bức tranh của cô ấy. Họ nói rằng nó đã thay đổi cách họ nhìn nhận cuộc sống, khiến họ tin tưởng hơn vào chính mình."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu điều thấu hiểu. Hắn đưa tay xoa đầu Tiểu An, ánh mắt vẫn dõi theo dòng sông. Trong tâm trí hắn, những lời bàn tán ấy, những cảm xúc chân thật ấy, không khác gì những làn sóng nhỏ đang dần lan tỏa, từng chút một thay đổi dòng chảy của một con sông lớn. *Tiếng vọng này, chẳng phải là khởi đầu của một kỷ nguyên sao? Không phải từ sức mạnh của thần thông, mà từ chính tâm hồn con người, từ những giá trị nhân sinh giản dị mà chân thực nhất.*

Hắn biết, cái gọi là 'bình minh' không phải là một sự kiện chói lọi, mà là một quá trình dài hơi, được dệt nên từ vô vàn những khoảnh khắc như thế này. Mỗi câu chuyện được kể, mỗi cảm xúc được sẻ chia, mỗi cái gật đầu đồng cảm, đều là một viên gạch xây nên nền móng vững chắc cho 'Nhân Đạo'. Hắn trầm ngâm nhấp thêm một ngụm trà nữa, cảm nhận sự bình yên đến lạ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ là những người tiếp tục hành trình đó, không ngừng vươn lên, không ngừng sáng tạo, để viết tiếp câu chuyện của chính mình. Những lời tán dương dành cho Linh Nhi và tác phẩm của nàng lan rộng, không chỉ là lời khen ngợi một bức tranh, mà là sự đón nhận một triết lý, một lối sống mới đang dần định hình.

Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, một cái g���t đầu vô thanh. Hắn nhìn ra xa, nơi những tia nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, như thể đang chào đón một ngày mới, một kỷ nguyên mới đang thực sự bừng tỉnh.

***

Buổi chiều tại Thị Trấn An Bình diễn ra nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Nắng vàng ươm rải khắp các con phố, làm nổi bật những mái ngói rêu phong của các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, cùng tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau trận mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thân thiện, tuy ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có.

Giữa cái không khí hối hả ấy, một cỗ xe ngựa sang trọng dừng lại trước quán sách nhỏ của Tạ Trần. Từ trên xe bước xuống là Lão Gia Phủ, một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong vùng. Ngoại hình béo tốt, râu dài và b��� trang phục lụa là sang trọng của ông ta khiến bất cứ ai cũng phải liếc nhìn. Lão Gia Phủ tiến vào quán sách, ánh mắt quét một lượt qua những kệ sách cũ kỹ, rồi dừng lại ở Tạ Trần, người đang ngồi trầm tĩnh sau quầy. Vẻ mặt ông ta tràn đầy vẻ hào hứng và kiêu hãnh.

"Tạ tiên sinh, Tạ tiên sinh!" Lão Gia Phủ cất giọng sang sảng, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng. "Bức họa của Linh Nhi quả là kỳ tài! Một kiệt tác làm rung động lòng người, không hổ danh là người của Thị Trấn An Bình chúng ta!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống. "Lão Gia Phủ quá khen. Nàng họa sĩ ấy chỉ là dùng nét cọ để ghi lại những gì nàng cảm nhận được từ nhân gian."

Lão Gia Phủ phẩy tay, vẻ mặt đầy phấn khích. "Không, không phải chỉ là 'ghi lại' đâu, Tạ tiên sinh. Nó là một lời tuyên ngôn! Nó là một minh chứng hùng hồn cho thấy rằng, ngay cả khi Thiên Đạo đang suy yếu, ngay cả khi những kẻ tu tiên cao ngạo kia vẫn đang mơ mộng về sự bất tử, thì con người chúng ta, bằng chính đôi tay và khối óc của mình, vẫn c�� thể tạo nên những điều vĩ đại, những tác phẩm chạm đến tận cùng tâm hồn." Ông ta dừng lại, thở phì phò, rồi nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt toát lên vẻ có tầm nhìn. "Ta đã suy nghĩ rất nhiều, và ta tin rằng, bức họa ấy không thể chỉ dừng lại ở An Bình này. Nó cần phải được lan tỏa, cần phải được cả thiên hạ biết đến! Ta muốn tài trợ để nó được trưng bày ở Thành Vô Song, để cả thiên hạ biết đến tài năng của Thị Trấn An Bình chúng ta, và cả cái triết lý 'Nhân Đạo' mà ngài vẫn thường nhắc đến."

Lão Gia Phủ vung tay hào phóng, mô tả kế hoạch đầy tham vọng của mình. "Ta sẽ lo liệu mọi chi phí, từ việc vận chuyển bức tranh một cách an toàn, đến việc thuê một quảng trường lớn nhất tại Thành Vô Song để trưng bày. Ta sẽ mời các danh sĩ, các nghệ nhân, các học giả từ khắp nơi đến chiêm ngưỡng. Ta tin rằng, đây không chỉ là cơ hội để Linh Nhi tỏa sáng, mà còn là cơ hội để Thị Trấn An Bình chúng ta khẳng định vị thế, để chứng minh rằng ngay cả một thị trấn nhỏ bé như chúng ta cũng có thể sản sinh ra những giá trị vĩ đại, không cần dựa vào bất kỳ tiên môn nào." Giọng ông ta đầy vẻ tự hào, không chỉ cho Linh Nhi, mà còn cho chính bản thân mình, một người đã nhìn ra giá trị và sẵn lòng đầu tư.

Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn hiểu ý đồ của Lão Gia Phủ. Đằng sau cái gọi là 'tài trợ' và 'quảng bá' là một chút danh tiếng, một chút địa vị được củng cố. Nhưng đó cũng là bản chất của phàm nhân, một động lực không thể thiếu để thúc đẩy sự phát triển.

"Lão Gia Phủ có tầm nhìn xa," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Nghệ thuật không chỉ là vẻ đẹp, mà còn là tiếng lòng của một thời đại. Việc nó lan tỏa có lẽ là nhân duyên trời định, nhưng giữ được cái 'hồn' của nó mới là điều quan trọng nhất." Hắn khẽ gật đầu, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của Lão Gia Phủ, nhưng cũng là một lời nhắc nhở ẩn ý. "Một tác phẩm vĩ đại không phải vì nó được trưng bày ở đâu, mà vì nó chạm đến ��iều gì trong lòng người. Danh vọng như một con dao hai lưỡi, nó có thể nâng tầm, nhưng cũng có thể làm lu mờ đi bản chất ban đầu."

Lão Gia Phủ nghe Tạ Trần nói, gương mặt hơi cứng lại một chút, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ hào hứng. Ông ta không hoàn toàn hiểu hết tầng ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng ông ta hiểu rằng Tạ Trần đang ngầm chấp thuận. "Tuyệt vời! Ta sẽ cho người chuẩn bị ngay lập tức. Ta tin rằng, Thành Vô Song sẽ phải chấn động vì bức họa này!"

Thư Đồng Tiểu An, từ nãy đến giờ vẫn chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn lanh lợi. Cậu bé cảm thấy một sự phấn khích khó tả. Việc tác phẩm của Linh Nhi được đưa đến Thành Vô Song, một trung tâm lớn hơn nhiều so với An Bình, là một bước tiến lớn, một minh chứng cụ thể cho tiềm năng của con người khi Thiên Đạo suy yếu. Nó đặt nền móng vững chắc cho mốc sự kiện chương 935, nơi một thành tựu nghệ thuật lớn sẽ được công nhận. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện của một bức tranh, mà là câu chuyện của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, một kỷ nguyên mà con người tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa của cuộc sống, không còn dựa dẫm vào những phép thuật hay sự bất tử hão huyền.

"Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ hỏi, khi Lão Gia Phủ đã rời đi, để lại một luồng gió hào hứng trong quán sách. "Liệu Linh Nhi cô nương có đồng ý không?"

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, rồi lại mở ra. Hắn nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi thị trấn, nơi Lão Gia Phủ vừa rời đi. "Quyết định là của nàng. Nhưng cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ là những người tiếp tục hành trình đó, không ngừng vươn lên, không ngừng sáng tạo, để viết tiếp câu chuyện của chính mình. Những thử thách mới, những cơ hội mới, đều là một phần của hành trình đó."

***

Khi màn đêm buông xuống, trăng thanh vằng vặc trên cao, soi rọi những con đường đá trong Thị Trấn An Bình. Gió đêm mát lành, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi đất ẩm. Ánh đèn lồng lung linh từ các cửa hàng và nhà dân hắt xuống, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, yên bình. Tại một góc nhỏ của thị trấn, trong căn nhà đơn sơ của Linh Nhi, không khí lại chất chứa một sự băn khoăn, suy tư.

Linh Nhi ngồi bên bàn, trước mặt nàng là những bản phác thảo cũ kỹ, những nét vẽ đầu tiên của bức tranh "Bình Minh Nhân Gian" đang được trưng bày kia. Nàng họa sĩ trẻ, với vẻ mặt thanh tú và đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ rạng rỡ của người vừa hoàn thành một tâm nguyện lớn, giờ đây lại đăm chiêu. Lời đề nghị của Lão Gia Phủ về việc mang tác phẩm của nàng đến Thành Vô Song vẫn văng vẳng bên tai, vừa là niềm vui, vừa là một gánh nặng.

Bên cạnh nàng, Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi và mái tóc đen tết hai bím nhỏ, đang ngồi gọt trái cây. Nàng mặc một chiếc váy vải thô màu xanh lam giản dị, nhưng toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Cố Tiểu Ngư đặt đĩa trái cây xuống, nhìn Linh Nhi với ánh mắt thông cảm.

"Linh Nhi, sao muội lại ưu tư đến vậy?" Cố Tiểu Ngư cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành. "Đây là cơ hội tốt để tác phẩm của muội được cả thiên hạ biết đến, để cái triết lý 'Nhân Đạo' của Tạ tiên sinh được lan tỏa rộng rãi. Muội không thấy sao? Đây là cơ hội để cả thiên hạ biết đến cái đẹp mà chúng ta đang tạo ra. Để họ thấy rằng, không cần tu tiên, con người vẫn có thể tạo nên kỳ tích!"

Lão Tôn, thợ gốm già với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, ngồi đối diện, khẽ nhấp một ngụm trà. Chiếc áo vải thô của ông ta đã bạc màu theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh. "Đúng vậy, Linh Nhi. Tác phẩm của con là một phần hồn của Nhân Gian. Nó xứng đáng được bay xa. Chẳng phải con đã luôn mong ước rằng những giá trị của nhân gian, những vẻ đẹp của cuộc sống bình thường, sẽ được mọi người trân trọng sao? Đây chính là lúc để thực hiện ước mơ đó."

Linh Nhi khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên một bản phác thảo hình ảnh một đứa trẻ đang chạy nhảy trên cánh đồng. "Con cũng biết đây là cơ hội lớn. Con cũng mong muốn 'Nhân Đạo' được lan tỏa, được nhiều người hiểu và tin tưởng. Nhưng... liệu con có giữ được trái tim ban đầu không? Liệu người ta có hiểu đúng ý nghĩa của nó, hay chỉ chạy theo cái danh phù phiếm mà Lão Gia Phủ mong muốn?" Nàng ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút lo âu. "Con sợ rằng, khi nó rời khỏi Thị Trấn An Bình này, rời khỏi những con người chân chất đã tạo nên nguồn cảm hứng cho con, nó sẽ bị biến chất, bị lợi dụng cho những mục đích khác. Con sợ rằng, ánh hào quang của Thành Vô Song sẽ làm lu mờ đi ý nghĩa thực sự của 'Bình Minh Nhân Gian'."

Cố Tiểu Ngư và Lão Tôn nhìn nhau. Họ hiểu nỗi lo của Linh Nhi. Trong thế giới đang chuyển mình này, khi những giá trị cũ đang dần tan rã và những giá trị mới đang hình thành, việc giữ vững bản chất của 'Nhân Đạo' là một thách thức không hề nhỏ. Việc một tác phẩm nghệ thuật không tu tiên nhận được sự công nhận rộng rãi sẽ là một minh chứng cụ thể cho tiềm năng của con người khi Thiên Đạo suy yếu, đặt nền móng vững chắc cho mốc sự kiện chương 935. Tuy nhiên, những thách thức về việc giữ gìn bản chất của 'Nhân Đạo' khi nó lan rộng và đối mặt với các giá trị xã hội khác sẽ là một chủ đề xuyên suốt, cho thấy cuộc sống bình thường cũng là một hành trình học hỏi không ngừng.

Linh Nhi khẽ nhắm mắt, trong tâm trí nàng chợt vọng lại lời Tạ Trần từng nói: "Giá trị của một tác phẩm không nằm ở ánh hào quang bên ngoài, mà ở hạt giống nó gieo vào lòng người." Nàng nhớ lại những buổi chiều ngồi cùng Tạ Trần tại quán sách nhỏ, nghe hắn kể về những triết lý nhân sinh, về sự trọn vẹn của cuộc sống bình thường. Tạ Trần chưa bao giờ trực tiếp nói nàng phải làm gì, nhưng mỗi lời hắn nói đều như một ngọn đèn, soi sáng con đường cho nàng tự tìm thấy câu trả lời.

*Hạt giống...* Linh Nhi mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn. *Nếu ta tin vào hạt giống đó, ta tin vào sức sống của nó, thì dù có bị đưa đến đâu, dù có phải đối mặt với gió mưa thế nào, nó vẫn sẽ nảy mầm và phát triển, miễn là ta giữ vững niềm tin vào nó, và vào chính mình.*

Nàng nhìn Cố Tiểu Ngư và Lão Tôn, nở một nụ cười nhẹ. "Con hiểu rồi. Con sẽ đi. Nhưng con sẽ không quên lý do vì sao con cầm cọ, không quên những con người và cuộc sống đã truyền cảm hứng cho con. Con sẽ dùng chính trái tim mình để bảo vệ ý nghĩa của 'Bình Minh Nhân Gian', để nó thực sự trở thành biểu tượng cho kỷ nguyên mới, truyền cảm hứng cho nhiều người khác tin vào giá trị và khả năng của bản thân, mở ra một tương lai nơi con người là trung tâm của mọi sự tồn tại."

Cố Tiểu Ngư và Lão Tôn mỉm cười hài lòng. Họ biết, Linh Nhi đã tìm thấy câu trả lời của chính mình. Sự lan tỏa của tác phẩm 'Bình Minh Nhân Gian' đến Thành Vô Song sẽ mở ra cánh cửa cho nhiều nghệ sĩ và nhà khoa học khác thể hiện tài năng của mình, củng cố vị thế của 'Nhân Đạo' như một con đường mới để con người phát triển. Đây không chỉ là câu chuyện về một bức tranh, mà là câu chuyện về một kỷ nguyên đang trỗi dậy, nơi con người, bằng chính sức mạnh nội tại của mình, đang viết nên định mệnh mới cho nhân gian. Bình minh đã thực sự lan tỏa, không chỉ trên khung tranh của Linh Nhi, mà trong tận sâu thẳm mỗi tâm hồn con người.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free