Nhân gian bất tu tiên - Chương 932: Họa Bích 'Bình Minh Nhân Gian': Tiếng Vọng Khởi Nguyên
Bức tranh tường ‘Bình Minh Nhân Gian’ của Linh Nhi đã trở thành một biểu tượng quan trọng, là nguồn cảm hứng cho nhiều nghệ sĩ và người dân khác trong việc xây dựng ‘Nhân Đạo’. Sự kiện này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi hơn từ bên ngoài Thị Trấn An Bình, đặc biệt là từ Thành Vô Song, tạo tiền đề cho việc đưa nghệ thuật ‘Nhân Đạo’ đến với tầng lớp khán giả lớn hơn. Việc các nhân vật như Cố Tiểu Ngư (khoa học) và Lão Tôn (thủ công) cùng tán thưởng bức tranh của Linh Nhi (hội họa) cho thấy sự hội tụ và phát triển đa dạng của các lĩnh vực dưới ánh sáng của ‘Nhân Đạo’, chứng minh tiềm năng vô hạn của con người khi không còn dựa vào tu tiên. Tạ Trần biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà mỗi bước đi đều do chính con người tự mình định đoạt.
***
Bình minh của một ngày mới, không có chút linh khí vương vấn, cũng chẳng có ánh hào quang của tiên nhân hiển thánh, nhưng lại rạng rỡ và sống động lạ thường, chiếu rọi lên quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng sớm se lạnh, nhưng hơi ấm của sự háo hức và chờ đợi đã xua tan đi phần nào cái giá buốt còn sót lại của đêm khuya. Trung tâm quảng trường, nơi thường ngày là chốn mua bán tấp nập, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhường chỗ cho một bức tường lớn sừng sững, cao vút, được che phủ cẩn thận bằng tấm lụa đỏ thẫm. Tấm lụa ấy, như một tấm màn sân khấu bí ẩn, giấu kín bên trong một kỳ tích đang chờ được hé lộ.
Đám đông người dân đã tụ tập đông nghịt từ sớm, kéo dài từ các con phố nhỏ dẫn vào quảng trường cho đến tận các ngõ hẻm lân cận. Họ là những người thợ thủ công với bàn tay chai sạn, những nông phu với làn da rám nắng, những thương nhân với ánh mắt tinh anh, và cả những đứa trẻ với vẻ mặt ngây thơ, hiếu kỳ. Tiếng xì xào bàn tán râm ran như tiếng ong vỡ tổ, xen lẫn tiếng rao hàng thưa thớt của vài gánh hàng rong tranh thủ bán chút quà bánh, tiếng kẽo kẹt của xe ngựa chở hàng sớm, và tiếng bước chân xào xạc trên nền đất. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ thông mới xẻ từ xưởng mộc gần đó, mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người đã đứng chờ đợi từ lâu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi hương rất đỗi đời thường, rất đỗi nhân gian. Bầu không khí nhộn nhịp, ồn ào, nhưng không hề hỗn loạn, mà ngược lại, toát lên vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của Thị Trấn An Bình, nơi con người sống nương tựa vào nhau, không còn dựa dẫm vào những quyền năng siêu nhiên.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, đứng lẫn vào đám đông, gần một gốc cây cổ thụ lớn. Hắn không tìm kiếm sự chú ý, chỉ đơn thuần là một người quan sát, một phần c���a dòng chảy nhân gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng có thể phản chiếu vạn vật, lướt qua từng gương mặt trong đám đông, từng biểu cảm chờ đợi, từng ánh mắt tò mò. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của lòng người, một thứ năng lượng vô hình nhưng chân thật hơn bất kỳ linh khí nào. Bên cạnh hắn là Tiểu An, cậu thư đồng nhỏ nhắn, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy vẻ hiếu kỳ, mặc chiếc áo vải thô đã sờn vai. Tiểu An cứ xoay ngang xoay dọc, cố gắng nhìn xuyên qua đám người cao lớn hơn mình.
“Tiên sinh, bức tranh của Linh Nhi tỷ tỷ sẽ trông như thế nào nhỉ?” Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ hồi hộp. Cậu bé đã nghe Linh Nhi kể về ý tưởng của mình, nhưng chưa từng hình dung được một tác phẩm đồ sộ như vậy sẽ hiện ra trước mắt mình như thế nào.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Nó sẽ là thứ mà con chưa từng thấy, Tiểu An. Bởi vì nó sẽ không chỉ là một bức tranh, mà là một tấm gương phản chiếu chính ch��ng ta, phản chiếu nhân gian này.” Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn luôn chứa đựng những tầng ý nghĩa sâu xa, khiến người nghe phải suy ngẫm.
Không xa Tạ Trần, Lý Phong, dáng người trung niên khỏe mạnh, chất phác, đang đứng cùng với Cố Tiểu Ngư. Ánh mắt hắn rạng rỡ, tràn đầy niềm tin. “Linh Nhi đã dồn hết tâm huyết vào tác phẩm này, chắc chắn sẽ không làm mọi người thất vọng!” Lý Phong vỗ nhẹ vào vai Cố Tiểu Ngư, như muốn chia sẻ niềm tự hào. Hắn đã chứng kiến Linh Nhi miệt mài ngày đêm bên bức tường, quên ăn quên ngủ, chỉ để truyền tải trọn vẹn ý niệm về ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ vào từng nét cọ.
Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, mái tóc đen tết hai bím gọn gàng, mặc chiếc váy vải thô màu xanh lam, khẽ gật đầu. “Ta tin là vậy. Nàng ấy có một trái tim nhạy cảm và một bàn tay tài hoa. Điều quan trọng hơn cả, nàng ấy đã tìm thấy được tiếng nói của chính mình, không phải để phụng sự cho những điều siêu phàm, mà để tôn vinh những giá trị bình dị nhất của con người.��� Nàng nói, giọng trong trẻo và nhanh nhẹn, nhưng lời lẽ lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về triết lý ‘Nhân Đạo’.
Ở phía đối diện, cạnh bức tường được che phủ, Linh Nhi đang cùng vài người trợ giúp thực hiện những công đoạn chuẩn bị cuối cùng. Nàng mặc một bộ trang phục đơn giản, gọn gàng, tay vương vãi vài vết mực màu, nhưng không hề làm lu mờ vẻ rạng rỡ trên khuôn mặt. Đôi mắt nàng sáng ngời, tràn đầy sức sống và sự tự tin, thỉnh thoảng liếc nhìn đám đông đang chờ đợi, rồi lại quay sang kiểm tra lại từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng vuốt phẳng nếp vải lụa, chỉnh sửa lại sợi dây buộc, mọi động tác đều toát lên sự cẩn trọng và lòng kính trọng đối với tác phẩm của mình. Dù có chút hồi hộp, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng biết mình đã hoàn thành sứ mệnh một cách trọn vẹn nhất.
Tạ Trần, từ vị trí của mình, khẽ gật đầu, một động tác vô cùng nhẹ nhàng, gần như không thể nhận thấy. Đó không chỉ là sự tán thưởng cho sự chuẩn bị chu đáo của Linh Nhi, mà còn là sự công nhận cho con đường mà nàng đã chọn, một con đường không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, mà chỉ cần đến tài năng, tâm huyết và trái tim thuần khiết của con người. Hắn biết, khoảnh khắc tấm màn kia được kéo xuống, một kỷ nguyên mới sẽ không chỉ được vẽ nên, mà còn được khắc sâu vào lòng người. Hắn vẫn giữ phong thái trầm tĩnh, đôi tay đan nhẹ vào nhau trước ngực, như một người chèo đò đã đưa con thuyền đến bến, giờ đây chỉ còn việc ngắm nhìn hành khách bước xuống và bắt đầu cuộc hành trình mới của riêng họ. Sự chờ đợi của đám đông không chỉ là sự chờ đợi một tác phẩm nghệ thuật, mà là sự chờ đợi một lời khẳng định, một nguồn cảm hứng, một tiếng vọng của chính tâm hồn nhân gian đang bừng tỉnh.
***
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả đổ tràn xuống quảng trường, nhuộm vàng cả không gian. Giữa trưa, khi ánh sáng đạt đến độ rực rỡ nhất, cũng là lúc Linh Nhi hít một hơi thật sâu, rồi từ từ kéo sợi dây thừng, hạ xuống tấm màn lụa đỏ thẫm. Tấm màn trượt xuống nhẹ nhàng, chậm rãi, như một lớp sương mờ dần tan biến, để lộ ra toàn bộ vẻ đẹp hùng vĩ và đồ sộ của bức tranh tường 'Bình Minh Nhân Gian'.
Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm quảng trường. Hàng ngàn ánh mắt, từ già đến trẻ, từ người chất phác đến kẻ tinh tường, đều dồn cả vào bức tranh. Đó không chỉ là một bức tranh, đó là một thế giới. Tác phẩm đồ sộ, trải dài hàng chục trượng, rực rỡ sắc màu, khắc họa một cách sống động cuộc sống lao động, sinh hoạt bình dị của con người. Không có những cột đá chạm rồng phượng hay mây lành tiên khí, cũng không có những vị tiên nhân cưỡi hạc, bay lượn trên trời. Thay vào đó, là hình ảnh những người nông phu đang cày cấy trên cánh đồng lúa chín vàng, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ. Những người thợ rèn gò lưng bên lò lửa, từng nhát búa vung lên dứt khoát, tạo nên những công cụ sắc bén. Những người thợ gốm với đôi tay khéo léo nặn nên những hình hài từ đất sét vô tri. Những người phụ nữ dệt vải bên khung cửi, sợi chỉ mềm mại uốn lượn như dòng chảy của th��i gian. Những đứa trẻ chơi đùa hồn nhiên trên bãi cỏ xanh mướt, tiếng cười trong trẻo vang vọng.
Mỗi gương mặt trong tranh, dù chỉ là một nét chấm phá, đều toát lên ý chí kiên cường và niềm hy vọng bất diệt. Không có vẻ mặt bi lụy hay cầu xin thần linh, mà chỉ có sự tự chủ, tự lực và niềm tin vào chính bàn tay, khối óc của mình. Đan xen vào những hình ảnh đời thường ấy là những hình ảnh ẩn dụ đầy tinh tế về khoa học, nghệ thuật và triết lý đang nảy nở. Một góc tranh vẽ hình ảnh một người đang dùng kính lúp để quan sát côn trùng, bên cạnh là những ký tự tượng trưng cho những khám phá về tự nhiên. Một góc khác là hình ảnh một người nghệ nhân đang tạc tượng, với những đường nét điêu khắc tinh xảo. Và ở trung tâm, nơi ánh sáng mặt trời hội tụ, là hình ảnh một nhóm người đang vây quanh một thư sinh, cùng nhau đọc sách, thảo luận, tượng trưng cho sự trỗi dậy của tri thức và tư tưởng. Dòng sông uốn lượn, núi non hùng vĩ, mây trắng bồng bềnh phía xa, tất cả đều là vẻ đẹp thuần túy của tự nhiên, không bị vấy bẩn bởi sự tham lam hay dục vọng của quyền năng siêu phàm. Tuyệt nhiên không có dấu hiệu nào của linh khí dồi dào, những vị tiên nhân phi thăng, hay những cảnh giới tu luyện thần bí. Tất cả chỉ là vẻ đẹp thuần túy của cuộc sống, sự sáng tạo không ngừng nghỉ của con người, và tình người ấm áp, bền chặt.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi một tiếng nức nở khe khẽ, rồi lan ra thành những tiếng thút thít, những tiếng trầm trồ kinh ngạc, và cuối cùng là một tràng vỗ tay rền vang, kéo dài không dứt. Nhiều người rơi nước mắt, không phải vì bi thương, mà vì một sự xúc động tột cùng, một niềm tự hào trào dâng. Họ thấy chính mình trong đó, thấy cuộc sống của cha ông họ, của con cháu họ, thấy cả một tương lai mà họ đang cùng nhau kiến tạo.
Một bà lão với mái tóc bạc phơ, đôi mắt nhăn nheo ướt đẫm, khẽ đưa tay run rẩy chỉ vào bức tranh, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy niềm tin: “Tuyệt đẹp! Nó là cả cuộc đời của chúng ta! Nó nói lên tất cả những gì chúng ta đã trải qua, và những gì chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng!” Lời nói của bà lão như một tiếng lòng chung, chạm đến trái tim của mỗi người dân An Bình.
Cố Tiểu Ngư, lúc này đã đứng sát lại gần bức tranh, ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc và thán phục. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói giờ đây không còn nhanh nhẹn mà trở nên trầm tư: “Mỗi nét vẽ đều ẩn chứa một triết lý sâu sắc, về sức mạnh nội tại của con người... Thật đáng kinh ngạc! Linh Nhi đã không chỉ vẽ một bức tranh, nàng ấy đã vẽ nên một bản tuyên ngôn, một lời khẳng định hùng hồn về giá trị của ‘Nhân Đạo’, về việc con người có thể tự mình tìm thấy ý nghĩa mà không cần đến những ảo vọng của Thiên Đạo.” Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một nét vẽ, cảm nhận được nhiệt huyết và tâm huyết của người họa sĩ.
Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét, vẻ mặt hiền từ giờ đây tràn ngập sự cảm động. Hắn gật gù liên tục, như một người đồng điệu tìm thấy tri kỷ. “Linh hồn nhân gian... được vẽ nên một cách sống động đến vậy. Nó giống như đất và nước, khi hòa quyện vào nhau, tạo nên một hình hài hoàn mỹ. Linh Nhi đã dùng màu sắc để nặn nên linh hồn của chúng ta.” Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa nghệ thuật của Linh Nhi và nghệ thuật gốm sứ của mình, đều là sự tôn vinh những giá trị bình dị, chân thật nhất của cuộc sống.
Lão Gia Phủ, người thương nhân béo tốt từ Thành Vô Song, ăn mặc sang trọng, râu dài, lúc này không còn vẻ hống hách hay tính toán lợi nhuận. Hắn đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào bức tranh, miệng khẽ hé ra vì kinh ngạc. Hắn đã từng chứng kiến vô số tác phẩm nghệ thuật tráng lệ, những bức họa của các họa sư danh tiếng, nhưng chưa bao giờ có một tác phẩm nào lại lay động hắn sâu sắc đến vậy. Hắn cảm thấy như bức tranh này đang nói chuyện với hắn, đang kể câu chuyện của chính hắn, của những con người bình thường đang nỗ lực từng ngày. Một cảm giác mới mẻ trào dâng trong lòng hắn, một sự ngưỡng mộ chân thành, không vụ lợi.
Tạ Trần, vẫn đứng im lặng trong đám đông, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết, từng khuôn mặt trong tranh, rồi lại nhìn sang những người dân đang đứng trước tác phẩm. Hắn cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt giữa bức tranh và lòng người. Mỗi ánh mắt rạng rỡ, mỗi giọt nước mắt lăn dài, mỗi nụ cười tự hào đều là minh chứng sống động cho sức mạnh của ‘Nhân Đạo’. Hắn không cần nói lời nào, chỉ cần đứng đó, chứng kiến, và cảm nhận. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa. Hắn biết, Linh Nhi đã thành công. Nàng không chỉ tạo ra một tác phẩm nghệ thuật, nàng đã gieo vào lòng người dân một hạt giống của niềm tin, một ngọn lửa của hy vọng. Đây không phải là một phép thuật, không phải là một thần thông, mà là sức mạnh của con người, sức mạnh của nghệ thuật, có khả năng lay động vạn vật, mở ra một bình minh mới cho nhân gian. Hắn khẽ đưa mắt tìm kiếm Linh Nhi. Nàng đứng đó, giữa quảng trường, gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng đôi mắt rạng rỡ, long lanh, phản chiếu niềm tự hào chân chính. Nàng cảm nhận được ánh mắt của Tạ Trần, và đáp lại bằng một nụ cười biết ơn, một nụ cười mà chỉ hai người mới hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, mang theo làn gió nhẹ mơn man từ dòng sông, một nhóm nhỏ những người đặc biệt đã tìm đến Quán Trà Vọng Giang. Quán nằm yên bình bên bờ sông, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng ấm cúng, nổi bật là một ban công nhỏ nhìn thẳng ra mặt nước lững lờ trôi. Tiếng nước sông chảy róc rách như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một không gian thư thái và dễ chịu. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, quyện lẫn với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại thoang thoảng từ bờ bên kia.
Tạ Trần, Linh Nhi, Cố Tiểu Ngư, Thợ Gốm Lão Tôn, Lý Phong và Lão Gia Phủ ngồi quây quần quanh một bàn trà mộc mạc. Trên bàn là những chén trà xanh nghi ngút khói, tỏa hơi ấm áp. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn khác với sự huyên náo của quảng trường lúc ban trưa, thay vào đó là sự yên bình, tĩnh lặng, và những cuộc trò chuyện trầm lắng nhưng đầy ý nghĩa.
Lão Gia Phủ, người thương nhân béo tốt mà ban đầu chỉ đến vì tò mò và thói quen đánh giá mọi thứ bằng giá trị vật chất, giờ đây đã lộ rõ sự ấn tượng sâu sắc. Vẻ hống hách thường ngày của hắn đã được thay thế bằng một sự cung kính hiếm thấy, ánh mắt hắn sáng lên một cách khác thường. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, giọng nói trầm bổng nhưng đầy chân thành: “Tác phẩm này của Linh Nhi cô nương không chỉ là nghệ thuật, nó là tiếng lòng của một kỷ nguyên mới. Ta đã đi khắp nơi, chứng kiến biết bao kỳ hoa dị thảo, biết bao tuyệt tác, nhưng chưa bao giờ thấy một bức tranh nào có thể khiến lòng người rung động đến vậy.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm, rồi dừng lại ở Linh Nhi. “Thành Vô Song chúng tôi, với tư cách là một trung tâm giao thương và văn hóa lớn, rất vinh hạnh nếu có thể đón nhận và trưng bày nó. Chúng tôi tin rằng, bức tranh này sẽ không chỉ là một điểm nhấn nghệ thuật, mà còn là một nguồn cảm hứng to lớn, giúp lan tỏa triết lý ‘Nhân Đạo’ đến với đông đảo quần chúng hơn, không chỉ giới hạn trong An Bình trấn nhỏ bé này.” Lời đề nghị của Lão Gia Phủ không chỉ là một lời mời, mà là một sự công nhận có trọng lượng, báo hiệu sự lan tỏa của nghệ thuật 'Nhân Đạo' ra ngoài Thị Trấn An Bình, hướng đến các trung tâm lớn hơn.
Cố Tiểu Ngư, với vẻ mặt trầm tư nhưng vẫn đầy sức sống, nhẹ nhàng tiếp lời: “Nó chứng minh rằng, không cần linh khí, không cần những pháp thuật hay thần thông của tu tiên, con người vẫn có thể tạo nên những điều vĩ đại, chạm đến tận cùng tâm hồn. Bức tranh ấy là một lời khẳng định mạnh mẽ cho tiềm năng vô hạn của con người, khi họ biết tựa vào chính mình, biết trân trọng những giá trị giản dị và chân thật của cuộc sống.” Nàng đưa tay xoay nhẹ chén trà, ánh mắt nhìn xa xăm ra dòng sông. “Điều này, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang suy yếu, nơi con người vẫn còn chấp niệm với quyền năng và sự bất tử, lại càng có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Nó là ngọn hải đăng chỉ lối cho những kẻ đang lạc lối.”
Linh Nhi, nàng họa sĩ tài hoa, với vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rạng rỡ, khẽ cúi đầu khiêm tốn. “Linh Nhi chỉ là dùng nét cọ để ghi lại những gì mình cảm nhận được từ nhân gian này, từ cuộc sống của mọi người. Nếu tác phẩm của Linh Nhi có thể chạm đến lòng người, có thể khơi gợi những điều tốt đẹp, thì đó là phước lành lớn nhất mà Linh Nhi có được.” Nàng nhìn ra dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đang vẽ lên những vệt màu rực rỡ. “Chỉ cần lòng người còn hướng thiện, còn tin vào chính mình, còn biết yêu thương và sẻ chia, thì bình minh sẽ luôn tới, không cần cầu xin bất kỳ vị thần linh nào.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một niềm tin sắt đá, một tuyên ngôn mạnh mẽ cho ‘Nhân Đạo’.
Lý Phong, với vẻ mặt chất phác, gật gù liên tục. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là cảm nhận. “Đúng vậy! Bức tranh của Linh Nhi đã khiến mọi người nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là ở trên trời, mà là ở ngay dưới mặt đất này, trong từng hơi thở, từng nhịp sống của chúng ta.”
Thợ Gốm Lão Tôn, trầm ngâm nhìn chén trà trong tay, khẽ thở dài, nhưng là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. “Nghệ thuật… chính là cầu nối giữa con người với con người, giữa tâm hồn này với tâm hồn kia. Không có gì chân thật hơn những gì được tạo ra từ chính đôi tay và trái tim của chúng ta.”
Tất cả ánh mắt đều hướng về Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi đó, trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra xa, nơi hoàng hôn đang dần chìm xuống, để lại một vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Hắn lắng nghe tất cả, không xen vào, không bình luận, chỉ như một người chèo đò đã đưa con thuyền đến bến, và giờ đang chiêm nghiệm những làn sóng cuối cùng trước khi con thuyền cập bến. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu ý nghĩa, bao nhiêu sự thấu hiểu. Hắn đưa tay nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô thanh nhưng đầy trọng lượng, như một lời khẳng định cho tất cả những gì vừa được nói. Rồi hắn chỉ nói một câu, giọng trầm tĩnh, như một lời đúc kết cho cả một kỷ nguyên: “Bình minh... đã bắt đầu.”
Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian quán trà, không quá lớn nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến mọi người đều cảm thấy một sự chấn động trong tâm hồn. Bình minh không phải là một sự kiện đột ngột, mà là một quá trình, một hành trình dài mà mỗi bước đi đều do chính con người tự mình định đoạt. Bức tranh 'Bình Minh Nhân Gian' của Linh Nhi, cùng với những tác phẩm khác như 'Vũ Điệu Của Đất' của Lão Tôn, không chỉ là những thành tựu nghệ thuật đơn thuần, mà chúng là những hạt giống đầu tiên của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà con người tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa của cuộc sống, không còn dựa dẫm vào những phép thuật hay sự bất tử hão huyền. Sự kiện này là một bước đệm quan trọng, tạo tiền đề cho cột mốc chương 935, nơi một thành tựu nghệ thuật lớn sẽ được công nhận, có thể chính là tác phẩm của Linh Nhi hoặc một tác phẩm lấy cảm hứng từ nó. Tạ Trần biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ là những người tiếp tục hành trình đó, không ngừng vươn lên, không ngừng sáng tạo, để viết tiếp câu chuyện của chính mình. Bức tranh tường 'Bình Minh Nhân Gian' sẽ trở thành biểu tượng cho kỷ nguyên mới, truyền cảm hứng cho nhiều người khác tin vào giá trị và khả năng của bản thân, mở ra một tương lai nơi con người là trung tâm của mọi sự tồn tại.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.